Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ALLRHY] QUANG ANH

HUNGRHY

𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑯𝒖̀𝒏𝒈 × 𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈 𝑨𝒏𝒉
Tại quán bar QAR
Đám đông cuồng nhiệt hoan hô dưới sân khấu, nhưng ánh mắt Lê Quang Hùng chỉ dán vào chàng ca sĩ đang say sưa hát, Nguyễn Quang Anh.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/hỏi quản lý/ Cậu ca sĩ kia là ai?
NV phụ
NV phụ
Đó là Nguyễn Quang Anh, sinh viên mới ra trường, đang làm thêm ở đây để kiếm tiền trang trải. Một chàng trai chăm chỉ, cậu ấy hát rất hay
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Vậy sao?
Khi Quang Anh vừa kết thúc bài hát, bước xuống sân khấu, hắn lập tức tiến lại gần
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Em là Quang Anh đúng không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/cảnh giác/ Phải... anh là ai?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/cười/ Một người hâm mộ muốn được gặp gỡ riêng thôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/lùi lại/ Xin lỗi, tôi chỉ làm việc ở đây. Không tiếp chuyện cá nhân.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/nhếch mép/ Em nghĩ em có quyền từ chối tôi sao?
Quang Anh chưa kịp phản ứng, đã bị hắn kéo lên xe. Trong căn phòng khách sạn xa hoa, Hùng nhìn cậu với ánh mắt đanh thép.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/giãy giụa/ Thả tôi ra, anh làm gì vậy hả?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tôi muốn em. Và tôi không có ý định hỏi ý kiến em đâu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/khóc/ Tôi không phải loại người anh nghĩ…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Làm ơn.. làm ơn để tôi đi
Nhưng Hùng không buông tay. Đêm đó, cậu chìm trong đau đớn và nước mắt khi bị người lạ lấy đi lần đầu
Sáng hôm sau
Quang Anh là người dậy sớm hơn, nghĩ lại đêm hôm qua. Nước mắt cậu bất giác rơi, cậu thấy ghê tởm chính bản thân mình
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/bất lực/ Thật ghê tởm, không ngờ mày là loại người này đấy Quang Anh
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/tỉnh dậy/
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/nhìn/ Quang Anh...
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/bật dậy/ em khóc sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vừa lòng anh rồi chứ? Vậy tôi đi được rồi chứ?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tôi xin lỗi...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/đứng dậy/
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/níu/ khoan đã... em đừng đi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/ấp úng/ Thật ra...ngay lần đầu nhìn thấy em, tôi đã bị cuốn hút bởi em
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ban đầu chỉ muốn cùng em làm một đêm, nhưng.. nhưng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tôi.. tôi biết em không phải là loại người đó
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
nên.. nên tôi.. em cho phép tôi chịu trách nhiệm với em được chứ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/bỏ đi/ Anh nghĩ một câu chịu trách nhiệm là đủ sao?
﹏﹏﹏﹏﹏
Từ ngày đó, mỗi tối hắn đều đến quán bar đợi cậu tan làm. Dù cậu cố gắng tránh mặt, hắn vẫn kiên nhẫn theo đuổi, ngày nào cũng chăm sóc, đưa đón cậu, chẳng màng ánh mắt tò mò của người khác
Một hôm, Quang Anh lên tiếng, giọng mệt mỏi nhưng cũng mềm mỏng hơn chút
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không cần làm thế này nữa đâu. Tôi không muốn bất cứ điều gì từ anh.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/chân thành/ Nhưng tôi muốn bù đắp cho em. Tôi muốn em hiểu rằng tôi thật sự muốn ở bên em
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi không cần tiền, cũng không cần sự thương hại
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Vậy để tôi bảo vệ em. Em vẫn làm việc, còn tôi sẽ ở bên cạnh, không để ai làm tổn thương em nữa
Dần dần, Quang Anh bắt đầu mềm lòng trước sự chân thành của hắn. Họ trò chuyện nhiều hơn, gần gũi hơn, và cậu đã chấp nhận cho hắn một cơ hội. Một tối, hắn bất ngờ đưa cậu tới một quán nhỏ mới sửa sang.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Anh muốn em nghỉ làm ở quán bar, chuyển sang chỗ này. Chúng ta cùng nhau quản lý quán, được không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ngạc nhiên/ Anh làm tất cả điều này... là vì em sao?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đúng vậy, tất cả là vì em. Anh không muốn thấy em đêm đêm lại đến bar làm
Quang Anh nhìn hắn một lúc, nở nụ cười dịu dàng. Giờ đây, hắn không còn là tay chơi lạnh lùng ngày nào mà là một người đàn ông tràn đầy tình yêu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ôm/ Cảm ơn anh
Từ đó, họ cùng nhau quản lý quán nhỏ, sống bình yên và hạnh phúc bên nhau. Những tổn thương trong quá khứ dần phai nhòa, để lại chỉ là một tình yêu chân thành và ấm áp
Trong một buổi tối muộn, khi cả hai đã cùng nhau dọn dẹp quán xong
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Em có hối hận không, vì đã chấp nhận ở bên anh?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không, nhờ có anh em mới hiểu được tình yêu là gì
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/ôm/ Cảm ơn em, cảm ơn em rất nhiều
Quang Anh khẽ mỉm cười, đôi mắt long lanh. Hùng từ từ cúi xuống, đặt lên môi cậu một nụ hôn dịu dàng nhưng sâu lắng. Nụ hôn ban đầu nhẹ nhàng, như thể hắn đang sợ làm cậu tổn thương, nhưng rồi dần trở nên sâu hơn, mãnh liệt hơn. Cánh tay Hùng vòng qua ôm chặt lấy Quang Anh, kéo cậu sát lại.
Bàn tay Hùng lướt nhẹ trên cổ Quang Anh, chậm rãi di chuyển xuống bờ vai, rồi dừng lại nơi vòng eo thon gọn. Quang Anh cảm nhận được sự thôi thúc mạnh mẽ từ Hùng, vừa lôi cuốn vừa đầy sức hút. Cậu không thể kìm chế được cảm xúc trong lòng, nhắm mắt lại để đắm chìm trong nụ hôn ấy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh... đừng..
Nhưng Hùng không dừng lại. Hắn tiếp tục hôn Quang Anh, mạnh mẽ hơn, đắm say hơn, như thể muốn truyền tải tất cả những gì hắn cảm nhận vào trong từng nụ hôn. Những cử chỉ của hắn dần trở nên táo bạo, đôi tay lướt khắp cơ thể Quang Anh, khiến cậu cảm thấy choáng ngợp.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/thì thầm/ Em đừng sợ, anh sẽ chăm sóc em.
Khi lời nói vừa dứt, Hùng kéo Quang Anh vào vòng tay mình, khiến cậu ngã nhẹ nhàng xuống giường. Đôi mắt họ giao nhau, mang theo cả sự thổn thức lẫn khao khát. Hùng cúi xuống, hôn cậu một lần nữa, nhưng lần này sâu hơn, cuốn hút hơn.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/dứt ra/
Quang Anh thở gấp, cảm giác như trái tim cậu đang đập thình thịch. Cậu muốn phản kháng, nhưng lại không thể cưỡng lại sự hấp dẫn từ Hùng. Mọi lo lắng như tan biến, chỉ còn lại cảm giác hạnh phúc lẫn lộn với sự sợ hãi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hùng ... em...
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
/vuốt ve/ Em chỉ cần tin anh thôi, mọi chuyện để anh được chứ..
Quang Anh khẽ gật đầu, đôi mắt nhắm lại, cảm nhận được sự gần gũi của Hùng. Không cần thêm lời nào, cả hai chìm vào khoảnh khắc ngọt ngào, để mặc cho trái tim dẫn lối.

HIEURHY

- Quán cà phê -
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/vỗ vai/ Này, Quang anh
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Làm gì mặt đơ ra thế?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
À.. không có gì
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Nghĩ gì mặt đỏ thế kia?
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Kể tụi này nghe coi
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
/hóng hớt/ Có bí mật, có bí mật
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Có khi nào...
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Đừng nói là có crush rồi á nhaaa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/lắc đầu/ Không.. không, làm gì có đâu
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/đi đến/ Chuyện gì mà tụi bây trông hớn hở thế?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/chỉ/ Anh Hiếu, mau mau hỏi Quang Anh
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nó có gì giấu bọn mình kìa!
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/nhìn/ Nhóc này giấu gì đấy?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Đừng nói là thích ai rồi đấy nhé?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/lắp bắp/ Không có, em không có
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Òoooooo
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Thì ra là thích ai thật kìaaa
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Hiếu m đoán coi, xem nhóc đó thích ai
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Có khi nào thích anh Hiếu đây không, thấy 2 người thân nhau mòo
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đúng gòi, đúng gòi
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/ nửa đùa nửa dò xét/ Đừng nói là thật đó nha Quang Anh?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/cúi gằm/ không... không có đâu!
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/nhìn chằm chằm/
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Không phải ảnh thì ai..?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Mau mau khai raaa
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Thôi bây cứ trêu nhỏ
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Lo uống đi còn về, sắp tối rồi kìa còn về nấu cơm nấu nước
------
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Rồi, tính tiền rồi về thôi mọi người
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Bây về đi, t trả chầu này
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ngon thí
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Cảm ơn Hiếu nhó
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Rồi tụi này về trước đây
Mọi người lần lượt ra về, Quang Anh chuẩn bị về thì...
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/kéo lại/ Quang Anh, nói chuyện với anh chút
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Anh có chuyện muốn nói
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/bối rối/ À dạ, chuyện gì vậy anh?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/im lặng/
2p sau
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/mong chờ/ Nhóc.. thích anh à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/sững sờ/
5p sau
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/cúi đầu/ Không có, em không có
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Ngẩng đầu lên, nhìn anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ngẩng/
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Không có mà mặt đỏ như này à?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Nhóc định giấu đến bao giờ đây?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu... nếu là thật thì sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh thấy thế nào? Có thấy em phiền không?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/bật cười/ Ngốc
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/xoa đầu/ Ai nói anh thấy phiền?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/bất ngờ/ Anh không giận?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/cười/ Giận gì chứ? Anh vui còn không hết đây này
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/chưa tin/ Thật ạ?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Thật mà, thích anh thì cứ nói thẳng
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Không cần giấu, vì..
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/thì thầm/ vì anh Hiếu cũng thích em Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/đỏ mặt/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
....
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/ôm/ Vậy, Quang Anh làm người yêu anh Hiếu nhé?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vâng...
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
/nắm tay/ Được rồi, vậy nhé, giờ anh Hiếu đưa Quang Anh về nhà nha
Ở góc khuất nào đó
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/đẩy/ Khang đứng xích ra coi, t không thấy gì hết nè
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Ai biểu m lùn quá chi?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ê, An làm gì Hùng chưa mà Hùng này kia với An?
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Hai bây nín coi
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Ồn quá, không nghe thấy 2 người đó nói gì nè
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Đúng đấy, im lặng đi.
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Còn thằng An thấp đứng lên trước coi cho dễ, không có đẩy t
...
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Chời ơi, sao ông Hiếu hỏi thẳng vậy bây?
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Nhỏ Quang Anh còn chối kìa
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Nhìn mặt ai mà không biết tưởng thằng Hiếu bắt nạt nhỏ không đó, mặt đó hết rồi kìa
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Quá trời rùi Hiếu ơi, sao sát sát lại nhỏ dị nè
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Thì thầm đồ ha
Đặng Thành An
Đặng Thành An
/nhại/ Nhì nhanh nhiếu nhũng nhích nhem nhoang nhanh
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Nổi da gà da zịt rồi nè bây
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Ôm ôm đồ ha
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đó, 2 người đó đến với nhau rùi kìa
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Hạnh phúc ghê á
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Rồi mắc gì họ đến với nhau mà m hạnh phúc?
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Ủa bộ không được mừng thay bạn hả?
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Kì cục ghê
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Thôi nín đi bây, tụi nó về rồi kìa
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Về đi, mai kêu 2 đứa nó bao chầu chúc mừng có người yêu
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Hehe, hợp lí hợp lí
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
An đưa t về coi, nãy thằng Hiếu chở
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Dell, dell. Mắc gì t phải đưa m về?
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Giúp đỡ bạn bè tí thì có sao đâu.
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Giúp 1 mạng người hơn xây 7 tòa tháp không biết hả?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Rồi bây nín đi, thằng kia đèo đi t không đèo
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Đèo thì đèo, chắc sợ
Cả nhóm cười khúc khích, rời đi để lại một câu chuyện tình yêu ngọt ngào vừa mới bắt đầu.🫶🫶

DUONGRHY

Trong một con hẻm nhỏ giữa thành phố tấp nập, Quang Anh bước vội, ánh mắt liên tục ngoái lại. Cậu có cảm giác ai đó đang theo dõi mình.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
“Chết tiệt… Sao mình lại thấy bất an thế này "
Bất chợt, một chiếc xe đen phanh kít trước mặt. Ba người đàn ông lạ mặt bước xuống, không nói không rằng kéo Quang Anh lên xe. Mọi tiếng hét đều bị bóp nghẹt bởi một cái khăn tẩm thuốc mê.
Quang Anh tỉnh dậy trong một căn phòng tối, tay bị trói chặt. Một tên trong nhóm bắt cóc bước vào, cười khẩy.
NV phụ
NV phụ
Cuối cùng cũng tỉnh rồi. Quý tử nhà họ Nguyễn, mày đúng là dễ dụ hơn tao nghĩ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/gằn giọng/ Tụi mày là ai? Muốn gì?
NV phụ
NV phụ
Muốn tiền? Cũng đúng. Nhưng quan trọng hơn là... muốn mày làm mồi.
Tại trụ sở cảnh sát
Trung úy Trần Đăng Dương đang xem xét hồ sơ. Một cuộc gọi khẩn cấp vang lên.
NV phụ
NV phụ
Có vụ bắt cóc mới! Nạn nhân là Nguyễn Quang Anh – người quen của anh đúng không?
Đăng Dương khựng lại. Tay siết chặt hồ sơ. Mắt anh tối lại.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
/đứng dậy bỏ đi/ Tôi sẽ trực tiếp phụ trách vụ này.
Dương cùng tổ đặc nhiệm lần theo tín hiệu từ chiếc đồng hồ thông minh mà Quang Anh từng đeo – một món quà ngày xưa Dương tặng.
NV phụ
NV phụ
Tín hiệu khá chập chờn, chắc đồng hồ bị tháo.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
“Nếu là em ấy… thì chắc chắn sẽ để lại dấu vết khác.”
Đêm, trong một nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô. Cánh cửa bị đá văng. Ánh đèn pin rọi vào. Quang Anh co người, mắt nhòe đi.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
/gấp gáp/ Quang Anh.. Anh đây
Khoảnh khắc ấy, dù trong bóng tối, Quang Anh vẫn nhận ra giọng nói ấy – giọng nói cậu từng yêu, từng đau lòng rời xa.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ngỡ ngàng/ Đăng... Dương?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
/tiến đến gỡ trói/ Anh đến trễ rồi. Xin lỗi
Tiếng bước chân. Tiếng hét. Bọn bắt cóc quay lại
NV phụ
NV phụ
/chĩa súng/ Ồ, lãng mạn ghê. Nhưng tiếc là kết thúc rồi!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
/chắn trước mặt em, rút súng/ Không đâu. Kết thúc là tụi bây.
Đùng!!
Cuộc đấu súng diễn ra căng thẳng. Dương bị thương nhẹ ở vai. Một tên ngã gục, hai tên còn lại bỏ chạy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/hoảng loạn/ Anh.. anh bị thương rồi...
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Không sao. Còn sống là tốt rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/rưng rưng/ Tại sao anh lại mạo hiểm như thế…?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
/nhìn thẳng vào mắt em/ Vì em… vẫn là người anh yêu nhất.
Sau khi lực lượng chi viện đến, Dương ngồi trong xe cứu thương, còn Quang Anh không chịu rời anh nửa bước.
NV phụ
NV phụ
Bác sĩ : Cậu là người nhà của bệnh nhân?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Là.. người yêu cũ.. /gãi đầu/
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
/nắm tay Anh/ Cũ, nhưng nếu em cho phép... sẽ là hiện tại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/giọng run/ Em tưởng mình đã quên được anh. Nhưng khi thấy anh lao vào để cứu em…
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Anh chưa từng ngừng yêu em, Quang Anh à. Dù là trước kia, bây giờ… hay cả sau này.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em cũng vậy..
Hôm sau, Quang Anh đến bệnh viện. Đăng Dương đang đọc sách, vai băng bó. Thấy Quang Anh, anh mỉm cười dịu dàng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Lần này… em đến thăm với tư cách gì đây?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/bẽn lẽn/ Người yêu cũ… muốn quay lại..
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
/cười khẽ, dang tay/ Anh vẫn luôn đợi em..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/nhào lại ôm anh/ Cảm ơn anh… vì đã không quên em. Cảm ơn vì đã cứu em..
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
/hôn má/ Không. Là anh cảm ơn vì em… vẫn còn ở đây

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play