Đông tới, sắc trời âm u lạnh lẽo, ánh sáng mặt trời chiếu xuống mỏng manh, Hải Thành không lâu sau bị nuốt chửng bởi tấm lụa mỏng sắc đen. Ngày như đêm, mùa đông năm nay đặc biệt lạnh, mưa lạnh rơi tầm tã hằng tiếng đồng hồ, từng hạt từng hạt va vào cửa kính trong suốt.
Giọt mưa chảy dài trên tấm kính tựa như giọt lệ, u buồn.
Lệ Thanh Sương ngồi trong phòng lớn, ánh sáng đèn phòng xa hoa mờ ảo, cô ngồi bên cửa sổ, đôi mắt lệ chi chằm chằm nhìn vạn vật bên ngoài chìm trong mưa lạnh. Đôi mắt vô hồn, chẳng chứa đựng bất cứ loại cảm xúc gì, một sắc đen huyền ảo, sâu vô tận.
Ánh sáng mờ ảo chiếu xuống thân thể Thanh Sương, cô mặc váy trắng được thiết kế riêng, giản dị mà riêng biệt. Lông mi cong vút rũ xuống nhắm ghiền, Thanh Sương yên lặng lắng nghe thanh âm của cơn mưa đông lạnh, thanh âm mộc mạc dịu dàng, tạo ra một bản nhạc giữa nó với tự nhiên.
Một bản nhạc sâu lắng, trầm buồn.
Cô ngả mình dựa lưng lên ghế, gió lớn nổi lên, lay động cành lá bên ngoài cửa. Cơn gió rít hòa cùng tiếng mưa tựa hồ tiếng khóc, bi sầu ảm đạm, cơn gió quật mạnh vào cánh cửa khiến nó mở toang, hạt mưa cứ vậy mà lọt vào trong phòng. Thanh Sương bừng tỉnh khỏi không gian riêng tư, cử chỉ có chút lười biếng, cô rời khỏi ghế, đứng dậy đi tới bên cửa sổ, khí lạnh xâm nhập vào bên trong Thanh Sương khiến khiến chóp mũi cô lạnh buốt.
Thanh Sương nhanh chóng đóng cửa sổ lại, dư âm của tiếng gió rít gào bên tai vẫn chưa tan.
Cô đưa mắt nhìn lên đồng hồ treo tường, sắp tới giờ chuẩn bị cho hôn lễ.
Chỉ vài giờ nữa, Thanh Sương sẽ tổ chức hôn lễ với nhị thiếu gia của gia tộc Phó, tên Phó Dung Trì. Cuộc hôn nhân này để giúp cân bằng quyền lực giữa hai gia tộc lớn mạnh, cô là một quân cờ, không buồn, không vui, không có bất cứ cảm xúc gì, nhạt nhẽo vô vị.
Thanh Sương đã từng gặp anh hai lần, một lần là khi Phó Gia tới bàn chuyện cưới hỏi. Lần thứ hai là khi cả hai chụp ảnh cưới, cô nhìn mưa, nhớ lại ngày hôm qua, cũng chính là ngày cả hai chụp ảnh cưới.
Đây cũng là lần Thanh Sương được nhìn rõ người chồng tương lai của mình nhất.
Cô mặc trên mình hỉ phục sắc đỏ, vải thượng hạng Giang Nam, đường may được thêu bằng vàng lấp lánh, vạt váy đính ngọc trai. Được trang điểm cẩn thận, xinh đẹp lại càng xinh đẹp, đến hoa nhìn cũng phải ghen tị. Thanh Sương đội mũ phượng vàng, khuyên tai ánh vàng lấp lánh khẽ đung đưa mỗi khi cô bước đi.
Phó Dung Trì cũng mặc hỉ phục sắc đỏ, tóc được tạo kiểu, cả hai đứng bên cạnh nhau. Trước ống kính không có một chút cảm giác giống vợ chồng, khoảng cách giữa hai người không xa cũng chẳng gần, tựa hồ có một bức tường ngăn cách.
Thợ chụp phải đi tới điều chỉnh lại khoảng cách, tư thế cho hai người.
Anh ngồi trên ghế gỗ, Thanh Sương đứng bên cạnh một tay đặt lên vai rộng của Dung Trì. Anh và cô không nói với nhau một câu nào, chỉ lẳng lặng hợp tác hoàn thành việc chụp ảnh cưới, có một tấm hai người phải nhìn nhau, đứng sát gần nhau, tay Thanh Sương đặt lên cơ ngực rắn chắc Dung Trì.
Cô cảm nhận được nhịp đập của trái tim đối phương, cảm nhận được mùi hương nam tính một cách rõ ràng, Thanh Sương theo thợ chụp ngước mắt lên nhìn anh. Đôi mắt lệ chi lay động, một cảm giác thật lạ bắt đầu nảy sinh, Phó Dung Trì sở hữu ngoại hình rất đẹp, trưởng thành đáng tin, anh có đôi mắt phù quang, mũi cao, một bức tranh đẹp động lòng người.
Cô không nói gì, chỉ là trong một khoảnh khắc ngước lên nhìn đối phương, trái tim Thanh Sương đã lỡ mất một nhịp. Cô không biết bản thân bị gì, và rồi cũng không quan tâm tới nó nữa, suốt buổi chụp Dung Trì rất ít khi nói chuyện.
Anh tựa như một cơn gió đông lạnh lẽo, đó là suy nghĩ của Thanh Sương về chồng tương lai của mình.
Cô tựa như một tảng băng biết đi, đó chính là suy nghĩ của Dung Trì về vợ tương lai của mình.
Gió đông và tảng băng đã hoàn thành việc chụp ảnh cưới.
Cả hai hệt như chẳng liên quan tới nhau, chụp xong ai về nhà nấy.
Anh thật ra không chấp nhận cuộc hôn nhân này, là do bị ép cưới nên mới phải miễn cưỡng làm theo. Việc này cũng ảnh hưởng tới quan hệ giữa hai gia tộc, Dung Trì không thể không chấp nhận, một cuộc hôn nhân gượng ép.
Anh không trở về nhà mà đi thẳng tới trụ sở cảnh sát an ninh Hải Thành, Dung Trì không theo đi con đường của cha mình và anh trai, anh trở thành trung úy cảnh sát đội phòng chống ma túy. Đi tới phòng thay đồ, nhanh chóng thay quân phục, hòa mình vào nhịp sống công việc, làm bạn với giấy tờ và những manh mối, Phó Dung Trì là một người cuồng công việc.
Anh không quan tâm tới những mối quan hệ khác giới, chỉ cảm thấy nó quá phiền phức và mỏng manh, là một người đã từng bước ra từ mối quan hệ đổ vỡ, Dung Trì không muốn mở lòng mình thêm một lần nào nữa. Anh đắm chìm vào công việc, không quan tâm tới bất cứ điều gì ngoài luồng.
Trở về thực tại.
Thanh Sương trầm lặng đứng yên, phía sau truyền đến tiếng gõ cửa. Cô biết, thứ gì tới rồi cũng sẽ tới, giọng nói nhẹ nhàng tựa gió xuân:
"Vào đi."
Phải, Thanh Sương là một mẫu người thanh thuần, dịu dàng đoan trang trong mắt người khác, là người có lòng nhân hậu, một người hoàn hảo. Tài sắc vẹn toàn, không thiếu thứ gì, một bông hoa bao người ao ước, đó cũng chính là thứ mà Lệ gia muốn nhìn thấy từ cô.
Thanh Sương không biết đến đó mình sẽ phải làm những gì. Có giống như những điều cô phải làm ở Lệ Gia không? Cánh cửa được mở ra cũng là lúc Thanh Sương mỉm cười.
Quản gia Lý nhìn cô rồi hơi cúi người:
"Lệ tiểu thư, đã tới giờ chuẩn bị cho hôn lễ rồi thưa cô."
Thanh Sương khẽ gật đầu: "Tôi biết rồi."
Ba tiếng để chuẩn bị mọi thứ, cô nhìn chính bản thân mình trong gương, giống như một mỹ nhân cổ điển bước ra từ tranh vẽ, bên cạnh đều là những lời khen có cánh. Thanh Sương đã quá quen thuộc rồi, từ bé đến lớn, cô đều bị áp đặt lên hai chữ "hoàn hảo."
Thanh Sương ngồi tại chỗ, chờ giờ lành tới.
Hàng mi cong dài rũ xuống, cô nhìn đường chỉ vàng tinh xảo trên bộ hỷ phục mình đang mặc, Thanh Sương sắp thoát khỏi nơi này rồi, cô tự hỏi bản thân rằng mình có đang cảm thấy vui không, câu trả lời là không. Thanh Sương biết, cô là một quân cờ, sẽ không bao giờ thoát khỏi Lệ Gia, nếu có cũng sẽ giống như từ nhà tù này sang nhà tù khác.
Giờ lành đã đến, Thanh Sương đứng dậy theo quản gia Lý rời khỏi phòng, phía sau là những cô gái xách đỡ váy dài phía sau, phía trước cô là hai người phụ nữ cầm quạt lớn, mỗi người hai bên giơ quạt che khuất khuôn mặt Lệ Thanh Sương, cánh cửa hội trường từ từ được mở ra. Tiếng trống vang lên ngay sau đó, sắc đỏ rực rỡ tứ phía hội trường, trần nhà điêu khắc hình rồng tinh xảo đến từng chi tiết nhỏ, ánh đèn neon vàng và trắng phủ lên mọi thứ, chỉn chu, xa hoa, lộng lẫy đến từng ngóc ngách, tiếng trống dừng lại.
Hai người cầm quạt phía trước dần hạ quạt lớn mà lui xuống, không gian hội trường chìm vào tĩnh lặng, thanh âm "linh kinh" của chuông vàng nhỏ vang lên. Cô hướng đôi mắt lệ chi về phía trước, nơi chồng mình đang đứng, Dung Trì đứng đó, bóng dáng cao lớn vững vàng, một tỉ lệ cơ thể hoàn hảo.
Thanh Sương nặn một nụ cười trên khuôn mặt, tâm lặng, hiện tại cô không có cảm xúc gì, bối rối không, lo sợ không. Chỉ biết nhiệm vụ của bản thân là phải biểu hiện tốt, hoàn thành hôn lễ thật hoàn hảo, anh trước mắt lại không có biểu cảm gì.
Đôi mắt phù quang sắc bén, giống như có thể nhìn thấu tâm tư của Thanh Sương, tạo ra một áp lực vô hình. Càng tiến về gần, cuối cùng cô cũng nhìn thấy trên khuôn mặt ấy nở một nụ cười miễn cưỡng, Thanh Sương biết cuộc sống sau này sẽ không dễ dàng rồi.
Cô thầm nghĩ: [Dù sao trước kia cũng không dễ dàng, giờ mà vậy cũng không sao.]
Hôn lễ được cử hành, từng bước từng bước cẩn thận.
Trong suốt buổi lễ Thanh Sương cố gắng để lộ ra sự vui vẻ giả tạo, một vỏ bọc hoàn hảo, còn Dung Trì đầu buổi như nào cuối buổi vẫn vậy.
Đúng là không biết phối hợp mà!
Cuối buổi là tiếp rượu cùng chào hỏi khách, cô được thay một bộ hỉ phục gọn gàng hơn, giản dị mà riêng biệt. Ông Phó Dịch cùng bà Phó đi tới bên Thanh Sương, ông có ánh mắt ôn nhu ấm áp, khác hẳn với cái con người kia, bà mặc sườn xám màu xanh đậm, không đeo quá nhiều trang sức, dưới ánh đèn neon càng làm nổi lên sắc màu mềm mại, một mỹ nhân cổ điển hàng thật giá thật.
Bà choàng tay ôm lấy cô vào trong lòng, Thanh Sương hơi sững người, mùi hương của loài hoa không tên trên người bà khiến người ta dễ dịu. Cô không kịp phản ứng lại, rồi lại rất nhanh chóng làm theo, gửi bà Phó một cái ôm. Giọng nói ấm áp rất nhẹ vang lên:
"Thanh Sương, từ giờ con phải gọi mẹ là mẹ."
Ông Phó đứng bên cạnh nói thêm:
"Chào mừng con trở thành con dâu của Phó gia."
Thái độ thân thiện ôn hoà, đúng là khác xa với những gì Thanh Sương đã từng nghĩ, nhưng biết đâu lại "Trong chăn mới biết chăn có rận."
Mi cong rũ xuống, cô khẽ gật đầu, nói:
"Con cảm ơn bố mẹ."
Mọi thành viên trong gia đình đều rất ôn hòa với Thanh Sương, có lẽ chỉ riêng mình chồng cô khác biệt, anh không biểu lộ sự yêu thích, cũng chẳng biểu lộ sự ghét bỏ, khiến người khác khó đoán được tâm tư bên trong. Thanh Sương cùng Dung Trì đi tiếp rượu và chào hỏi khách mời, đồng nghiệp anh cũng được mời đến, chia thành nhiều bàn.
Một cậu trai trẻ đứng dậy, làn da trắng lạnh cùng mũi cao, mặc sơ mi trắng cùng quần tây. Rất sáng sủa, cậu tên là Mặc Đình Thiếu, tam thiếu của Mặc gia, cũng chính là cấp dưới của Phó Dung Trì.
Cậu đứng dậy dõng dạc nói:
"Chị dâu, anh Phó, em chúc hai người hạnh phúc đến răng long đầu bạc."
Cô mỉm cười: "Cảm ơn em, hai bọn chị chắc chắn sẽ thực hiện lời em nói."
Đình Thiếu cười tươi, dáng người cao gầy hơi cúi xuống, thấp giọng:
"Rất vui khi được gặp chị, chị dâu, em thay mặt tổ phòng chống ma túy chúc chị cùng anh Phó luôn luôn hạnh phúc."
Nói xong dừng lại một chút, cậu lại nói thêm, mắt liếc nhìn sắc mặt Dung Trì, lời nói lại càng ngày càng nhỏ:
"Chị dâu, anh Phó hơi lạnh lạnh, nhưng thật ra rất ấm áp, chị cứ tấn công mãnh liệt đi..."
Nói đến đây, cậu bắt gặp ánh mắt sắc như dao từ anh liền vội vàng thu lại lời đang định nói, trái tim âm thầm run lên, đứng thẳng lại. Đình Thiếu cười: "Anh Phó, anh hôm nay đẹp trai lắm."
Thanh Sương nâng mắt nhìn anh, một ý nghĩ chợt léo lên trong đầu cô:
[Có thật là như vậy không? Lạnh lạnh nhưng thật ra lại rất ấm áp ư.]
Dung Trì cùng Thanh Sương đi chào hỏi một số vị khách nữa, sau đó lên phát biểu, cô giữa hôn lễ lại cảm thấy đói. Tiệc chưa tàn, anh đã tách khỏi Thanh Sương, trước khi đi nói:
"Cô muốn làm gì thì làm, đừng làm loạn là được."
Cô khẽ gật đầu, nhìn bóng lưng khuất dần trong tầm mắt, không có quyền hỏi Dung Trì đi đâu, anh đi đâu Thanh Sương cũng không có tư cách quản. Xung quanh là tiếng nói cười nhộn nhịp, riêng cô lại trầm lặng khác biệt, như thể không thuộc về nơi này, cảm giác thật lạc lõng, Thanh Sương đi tới bên người làm của Lệ gia. Cô nói nhỏ:
"Tôi muốn về phòng ngồi nghỉ một chút, hãy mang một chút đồ ăn đến đó cho tôi."
Người làm hơi cúi đầu: "Vâng thưa tiểu thư."
Thanh Sương xoay người, nhìn đồng hồ lớn cổ điển treo trên tường. Kim đồng hồ điểm 14:36.
Cô rời khỏi hội trường ồn ào, không quên chào tạm biệt và gửi lời cảm ơn tới những vị khách đang có mặt tại đây.
Thanh Sương cởi bỏ hỉ phục, mặc lên mình váy trắng tinh khôi, vai áo kín đáo tinh tế. Cô ngồi trong phòng lớn, một bộ bàn ghế, chủ đạo của căn phòng là gam màu ấm, xung quanh phòng đặc biệt nhiều đồ cổ và tranh, Thanh Sương ăn xong bữa, người làm liền nhanh chóng đi tới thu dọn.
Cô tựa lưng lên ghế, mi cong hơi rũ xuống.
Ăn xong rồi, liền cảm thấy có chút buồn ngủ, Thanh Sương phải theo chế độ ngủ điều độ, đúng giấc. Lệ gia không muốn quân cờ trong tay mình tổn hại, dù chỉ là một chút, những lúc không ngủ được sẽ uống thuốc ngủ. Cô dần dần bị phụ thuộc vào thuốc, chỉ riêng hôm nay lại đặc biệt cảm thấy buồn ngủ, thật sự rất hiếm.
Mi mắt nặng trĩu, vừa mới chợp mắt đã bị thanh âm "Lệ tiểu thư." làm cho tỉnh giấc.
Thanh Sương khẽ nhíu mày, có chút mệt mỏi mắt. Ngay tức khắc, chân mày lại giãn ra, trở lại khuôn mặt ôn hòa, cô hỏi:
"Có chuyện gì sao?"
Người làm tiến lên vài bước, cúi người nói:
"Thưa tiểu thư, ông chủ bảo tiểu thư lên đường tới Phó gia, mọi thứ đã được chuẩn bị xong hết rồi ạ, chỉ còn chờ tiểu thư."
Cô chớp mắt, rời ánh nhìn khỏi cô gái trẻ mà đứng dậy. Khuyên tai ngọc trai khẽ đung đưa, Thanh Sương đáp lời:
"Tôi biết rồi, cảm ơn cô."
Hải Thành bị nuốt chửng bởi bóng tối âm u, bão lớn nổi lên, cô được người làm che ô. Một màn tạm biệt yêu thương diễn ra ngay sau đó, cũng chỉ là giả tạo, Thanh Sương ngồi vào trong chiếc Rolls-Royce Phantom 8, nối theo đuôi là một chiếc Maybach S680.
Cô ngồi ở ghế phụ, phía trước là tài xế riêng của Phó Gia, không hề có sự xuất hiện của người chồng mới cưới. Thanh Sương lên tiếng:
"Cháu chào bác."
Bác nhìn thẳng phía trước, tươi tươi đáp lại: "Chào cô, Phó phu nhân."
Cô không dừng lại ở lời chào, chuyển chủ đề để nói chuyện:
"Có thể cho cháu biết tên bác được không ạ?"
Người tài xế nghe giọng nói mang theo âm sắc dịu dàng, cảm thấy có chút dễ chịu, trả lời:
"Tôi tên Tư Mộ thưa phu nhân."
Thanh Sương không thích giao tiếp với người khác quá nhiều, từ bé tới lớn đều không đổi, cô thích một mình, không hề cảm thấy cô đơn mà còn rất thoải mái. Chỉ là Thanh Sương mang trên mình vỏ bọc, bị áp đặt vào khuôn mẫu, mở đầu cho một trang mới, cô cần tạo cho mình thiện cảm đối với mọi người.
Như vậy mọi việc sau này cũng sẽ dễ dàng hơn.
Câu chuyện được tiếp tục với những lời nói thân thiện, thật sự khiến con người ta cảm thấy thoải mái.
Cuộc nói chuyện kết thúc, bác Tư chú tâm vào việc lái xe, sắc mặt tươi tắn hơn rất nhiều. Thanh Sương hướng tầm mắt ra phía ngoài cửa xe, hạt mưa lạnh bay nghiêng va vào cửa kính, khung cảnh bên đường trở nên mờ ảo trong màn mưa, những ánh sáng lập lèo chói sáng của đèn cửa hiệu khiến cô nhức mắt.
Ngồi trên xe ba tiếng để đến Phó Gia, Thanh Sương không hề ngủ. Cô khó ngủ, nếu không có thuốc thì không thể ngủ được, Thanh Sương chỉ cảm thấy người người mình nhức mỏi do ngồi lâu. Chiếc Rolls-Royce Phantom 8 tiến vào khu Thành Dương, nơi hội tụ những tầng lớp có tiếng trong giới, đều là người có tiếng nói lớn. Tiền và quyền lực lớn mạnh, đường dài rộng lớn, các khu biệt thự tách biệt.
Biệt thự Phó Gia nằm ở nơi xa hoa nhất khu, bác Mộ quét mã nhận diện thông qua camera trong xe đã được kết nối sẵn, cửa tự được mở ra. Khoảng sân rộng hiện đại, bốn phía được bao quanh bởi tường cao, đèn điện bật sáng.
Người làm của Phó Gia cầm ô đi tới, mở cửa xe cho cô, những người phía sau mang hành lí vào trong nhà. Thanh Sương thoáng nhìn xung quanh, tiếng gió rít vang vọng cả một khoảng trời, âm u lạnh lẽo, giống như đang báo hiệu một điềm xấu sắp tới.
Cô được người làm dẫn vào trong nhà, đưa tới phòng.
Căn phòng lớn này đặc biệt nhiều sách, vừa bước vào phòng đã cảm nhận được mùi nến thơm, mùi hương của nến thơm khiến Thanh Sương thư giãn đôi chút. Cô tắm rửa cẩn thận, bên cạnh luôn là người làm giúp đỡ.
Không chỉ đơn giản là giúp đỡ, mà đây còn là giám sát mọi hành động của Thanh Sương.
Cô được sấy tóc cẩn thận, chăm sóc da, tùy ý chọn một bộ đồ ngủ trong tủ. Cuối cùng căn phòng cũng chỉ còn một bóng người, Thanh Sương mặc trên mình váy ngủ mỏng, vải váy cắt xẻ rất tạo bạo.
Thân thể trắng như tuyết, mịn màng mềm mại, mái tóc đen buông xõa, trên dưới đều có tỉ lệ rất hoàn mỹ. Quần nhỏ trong suốt ren trắng, mặc như không mặc, mặc để cởi.
Mùi hương của nến thơm khiến cô thả lỏng cơ thể, phòng được tắt điện, chỉ có ánh sáng nhỏ lập lèo của nến thơm.
Tân hôn, cô dâu lại chỉ có một mình.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play