"Anh sẽ bảo vệ em đến suốt cuộc đời này."
Một người đàn ông nắm lấy tay cậu, anh ta cao ráo có một cơ thể vô cùng săn chắc, có lẽ hình thể lần chiều cao của anh ta còn cao lớn hơn cậu rất nhiều. Tầm nhìn trong bóng tối vô cùng mơ hồ, cậu không thể nhìn rõ được gương mặt của người đàn ông đấy. Dù không thể nhìn rõ gương mặt của người nọ nhưng không biết vì sao người đàn ông này lại cho cậu có cảm giác vô cùng quen thuộc, thậm chí còn biết đó chắc hẳn là một người đàn ông tuấn tú, khi cười lên sẽ có một lúm đồng tiền trông thật đáng yêu nhưng có khi lại cười một nụ cười chọc khuẩy cậu trong vô cùng đáng ghét.
Rõ ràng dù không biết người này là ai thế nhưng cậu lại có cảm giác người này sẽ luôn bảo vệ cậu, sẽ là người lúc dịu dàng lúc lại trêu tức cậu. Cảm giác không giống như người thân hay người quen mà cứ như là mình từng gặp người này rất nhiều lần rồi vậy.
Bóng tối bỗng dưng thay đổi, ánh sáng đột ngột tiến đến thay đổi hết mọi thứ xung quanh. Người đàn ông nọ cũng buông tay cậu và biến mất. Cậu cảm thấy như mình đã bị dịch chuyển sang một nơi khác, một nơi hoàn toàn khác với bóng đêm bao trùm ban nãy.
Một khung cảnh lãng mạn hiện ra trước mắt cậu, đấy là lễ đường với tràn ngập những đóa hoa tường vi. Đây là loài hoa mà cậu thích nhất, thích đến tận lúc còn bé đến bây giờ vẫn còn thích.
Hoa tường vi tràn ngập lễ đường, người đàn ông kéo tay cậu bước đi. Khung cảnh xinh đẹp rõ mồn một trước mắt cậu thế nhưng cậu lại chẳng thể nhìn rõ được gương mặt của người đàn ông.
Cậu mặc vest trắng, người đàn ông nọ lại mặc vest đen, bây giờ còn đang nắm tay nhau bước vào lễ đường cho dù là kẻ ngốc cũng nhận ra rằng đây là hôn lễ, hôn lễ của hai người đàn ông.
Không cam lòng bản thân cứ mơ đi mơ lại một giấc mơ như là điềm báo thế nhưng lại chẳng thấy rõ mặt của đối phương khiến chủ giấc mơ vô cùng tức giận. Cậu cố gắng muốn tìm được cách nhìn rõ gương mặt của người đàn ông thì tất cả đột ngột tối đen lại.
"Reng... reng... reng..."
Khung cảnh chuyển sang một căn phòng đẹp đẽ với chiếc đồng hồ báo thức vang lên, chủ nhân của căn phòng dường như ngủ không đủ giấc hoặc vì lý do nào đó mà bực mình, chủ nhân căn phòng ấy cố gắng chui ra khỏi chăn bông mềm mại, vươn tay với lấy chiếc đồng hồ không biết tốt xấu vẫn còn reo không ngừng.
An Triết vô cùng tức giận, cậu cầm chiếc đồng hồ báo thức màu đỏ trong tay chỉ hận không thể bóp nát nó mà vào giấc mơ vừa nãy thêm một lần nữa.
An Triết ôm gối cuộn tròn mình trên giường, bực bội hét vào gối nằm: "Mình muốn biết người đó là ai quá đi!!!"
Người ta thường nói truyền miệng rằng khi bạn mơ một giấc mơ nhiều lần thì tức là bạn đang có một điềm báo đến từ trong mơ, nhưng nếu trong mơ bạn gặp một người nào đó nhiều lần thì tức là bạn đang dính phải duyên âm.
An Triết biết mấy cái duyên âm đó nhưng hiện tại cậu vẫn chưa liên tưởng đến, bởi vốn cậu chẳng tin mấy chuyện ma cỏ kia.
Cái cậu quan tâm hiện tại là mặt người nọ ra sao, giấc mơ vì sao cứ đứt quãng giữa chừng một cách kỳ cục như thế!
Cậu mơ đến tận lễ cưới luôn rồi mà người nọ sinh ra đẹp hay xấu cậu cũng chưa nhìn được, lần nào cũng như vậy khi cậu cố gắng xíu chút nữa là nhìn được mặt người nọ thì cậu lại tỉnh giấc, rõ ràng người mơ là cậu nhưng hình như chủ nhân giấc mơ là người nọ hay sao đó, luôn đá cậu ra vào lúc quan trọng.
Cái này không khác gì đang xem phim đến đoạn gay cấn thì phim hết ngang hoặc đột ngột chen quảng cáo vào, đúng là khiến cho người ta bực mình.
An Triết bước xuống giường, từ bỏ giấc mơ mà vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt. Mặc dù cậu là con trai duy nhất của nhà, trên cậu cũng chỉ có mỗi một chị gái, tương lai vô lo vô nghĩ nhưng không thể nào xóa bỏ sự thật rằng cậu vẫn còn là học sinh cấp ba và mỗi sáng đều phải đi học đúng giờ.
Sau khi dùng xong bữa sáng mà giúp việc chuẩn bị, An Triết bởi vì buồn bực giấc mơ không thể đáng ghét hơn mà quyết định đi xe đạp đến trường. Cậu muốn hứng gió để cho bản thân tỉnh táo lại, không nên vì một giấc mơ mà ủ rũ.
Chạy xe đạp được nửa đường thì An Triết gặp được người quen, khi nhìn rõ mặt người nọ thì gương mặt thanh tú của An Triết ngay lập tức hiện lên vẻ ghét bỏ. Bởi vì gương mặt ghét bỏ của An Triết quá rõ ràng nên cậu nhanh chóng nhận được nụ cười đầy nguy hiểm của người nọ.
Trán người nọ nổi gân xanh tức giận, đạp xe song song với cậu: “Cục cưng mới sáng ra là muốn ăn đòn rồi hả?”
Rõ ràng trông xưng hô nghe thì yêu chiều thế đấy nhưng An Triết biết rõ người thanh niên này khi chọc ghẹo cậu sẽ có ác ý lớn đến mức nào, hơn nữa vì lý do thể hình cách biệt nhau quá lớn khiến cho cậu không lần nào chiếm thế thượng phong.
An Triết bĩu môi trả lời: “Tại hạ nào dám. Đại ca chạy đàng hoàng đi, đường không cho chạy song song đâu.”
An Triết là cậu con trai nhỏ nhà họ An, tuy gia đình không phải dạng giàu có nhà có mỏ vàng nhưng cũng có tiếng trong cái giới nhà giàu, bình thường cha mẹ không bắt ép cậu làm quá nhiều việc mà luôn yêu chiều cậu dẫn đến tính tình của An Triết đôi khi có chút trẻ con hơn tuổi thật, dù vậy nhân duyên kết bạn của cậu cũng vô cùng tốt thế nhưng vẫn thua người bạn đang chạy xe đạp với cậu.
Cậu bạn này vừa là thanh mai trúc mã với An Triết vừa là kẻ thù không đội trời chung với cậu, hắn ta tên là Cảnh Du.
Hai nhà Cảnh, An quen biết nhau rất lâu rồi nên An Triết và Cảnh Du cũng quen biết nhau từ nhỏ, hai người tuy rằng bằng tuổi nhưng cách nhau tận mười tháng, An Triết còn thuộc dạng sinh non nên lúc nào cũng trông nhỏ con hơn Cảnh Du.
Điều đó cũng là lý do Cảnh Du bắt nạt An Triết rất dễ dàng, cho dù cậu có hung dữ hăm he thế nào thì tên đó cũng chỉ xem cậu như là em trai đang quậy phá, sau đó lại bắt nạt cậu nhiều thêm. Không chỉ có như vậy, thành tích học tập của Cảnh Du cũng vô cùng tốt, từ nhỏ đến bây giờ An Triết chưa từng thấy Cảnh Du rớt khỏi top ba xếp hạng học lực của lớp bao giờ, mặc dù bộ dáng của Cảnh Du trông lưu manh rõ, thế mà lại là học trò ngoan, điều này từng khiến An Triết khó hiểu mấy năm liền.
Thành tích học tập tốt, dáng người cao to nên chơi thể thao cũng giỏi, không chỉ đạt nhiều giải thưởng trong bơi lội mà còn giỏi các môn thể thao bóng đá, bóng chuyền. Hotboy của mọi cô gái, người tình trong mộng của nhiều học sinh, đứa con ngoan ngoãn của nhiều bậc phụ huynh, Cảnh Du hoàn hảo thế đó, An Triết lấy gì để mà xưng đối thủ với hắn?
Thành tích của cậu cũng chỉ thuộc hạng trung bình, ngoài gương mặt trẻ con tán bạn gái nào cũng bị người ta cho vào danh sách “em trai” “con cưng” thì cũng chỉ dỗ được mấy người lớn tuổi yêu trẻ nhỏ, nhìn kiểu gì cũng thấy An Triết thua Cảnh Du là cái chắc, thế nhưng cậu vẫn luôn không chịu thua! An Triết tin rằng một ngày nào đó cậu sẽ trở nên to lớn hơn Cảnh Du một trăm lần, sau đó sẽ đè bẹp hắn dưới chân như một con kiến!!!
Trường cấp ba mà An Triết và Cảnh Du học chỉ cách khu sống của hai người bảy phút chạy xe đạp, đều là trúc mã trúc mã nên việc hai người học cùng trường cũng là điều dễ hiểu, dù gì ba mẹ An cũng sẽ an tâm hơn khi An Triết học cùng Cảnh Du, để hắn quản cậu không để cậu dính thói hư tật xấu nào ngoài xã hội.
An Triết từng bĩu môi khi nghe ba mẹ mình nói về chuyện này, đối với cậu thì Cảnh Du tuy không dính thói hư hút thuốc, trốn học, tụ tập đi chơi khuya nhưng hắn cũng biết đánh nhau đó, cậu chỉ sợ một ngày làm gì đó khiến hắn không vui thì nói không chừng ba mẹ cậu sẽ van xin cậu đừng chết sau khi cậu hứng một cú đấm từ Cảnh Du.
Hai người bỏ xe đạp vào chỗ giữ xe, Cảnh Du một tay xách cặp một tay rảnh rỗi choàng cổ An Triết kéo cậu đi, An Triết bĩu môi ghét bỏ nhéo eo hắn một phát: “Sáng sớm đã dính lấy nhau như vậy cậu không thấy nóng à?”
Cảnh Du phì cười: “Cậu cũng nói sáng sớm mà, giờ này thì làm gì nóng.”
An Triết thầm nói: “Bởi cậu thẳng đuột nên đâu thấy nóng.”
Khi chuẩn bị lên cấp ba An Triết đã xác định được xu hướng tính dục của bản thân là gì, cậu thích nam, chuyện này cậu vẫn chưa nói cho bất kỳ ai biết, cho dù Cảnh Du cũng là bạn thân khiêm đối thủ của cậu. Cũng vì lý do đó nên cậu cũng bắt đầu ít tiếp xúc với các bạn đồng giới, nhất là Cảnh Du.
Cảnh Du như một con công đực có cái đuôi đẹp nhất trong đàn, cho dù An Triết không thật sự ưa hắn cho lắm nhưng không thể phủ nhận rằng Cảnh Du quả thật là người con trai chất lượng nhất mà cậu từng gặp trong mười bảy năm này, do vậy cậu cũng có chút thèm! Nếu như hai người cứ tiếp tục chân tay thân thiết như vậy, An Triết sợ rằng một ngày nào đó cậu cũng không nhịn được mặc kệ mọi thứ mà cạp Cảnh Du đi. Bản tính con người là háo sắc mà, đặc biệt là người sống bằng mắt như An Triết thì đương nhiên đã ngắm thì phải ngắm trúng thứ tuyệt nhất chứ.
Nhưng nói thì nói vậy thôi chứ An Triết không có ý định yêu đương với Cảnh Du đâu, cậu thừa biết hắn ta là trai thẳng mà, hơn nữa cậu còn ghét hắn lắm đó!
An Triết đã hạ quyết tâm rồi, sau này khi cậu tốt nghiệp nhất định sẽ tìm một anh top đẹp trai cao ráo chuẩn men hơn Cảnh Du gấp mười lần, nếu có thể thì là anh đẹp trai dịu dàng mà cậu hay mơ thấy thì tuyệt vời. Lúc đó cậu sẽ come out với gia đình và dắt anh người yêu về dằn mặt Cảnh Du, ha ha ha ha.
Khi hai người vào lớp thì phần lớn thành viên đã có mặt đầy đủ trong lớp rồi, Cảnh Du lôi kéo An Triết về bàn học của hai người, cô bạn ngồi bàn sau vẫn như mọi hôm vẫn trêu chọc hai người bọn họ.
“Ôi, xem vợ chồng son kề vai sát cánh đến lớp này.”
Cô bạn ngồi cùng bàn với cổ nghe vậy thì ngay lập tức hùa theo: “Chuyện thường ngày như cơm bữa ấy mà, ai mà không biết Cảnh Du giữ vợ yêu như giữ của chứ.”
Cảnh Du nhường đường cho An Triết vào trong trước sau đó hắn mới ngồi vào chỗ, nghe hai cô bạn bàn sau cố ý méo giọng trêu ghẹo hắn làm ra vẻ mặt như buồn nôn: “Hai người ngày nào cũng trêu như vậy không chán à?”
Hai cô bạn bàn sau đồng thanh đáp: “Không nha!”
An Triết bất đắc dĩ dùng ánh mắt chết lạnh nhìn hai người.
Chuyện An Triết và Cảnh Du như hình với bóng là chuyện ai ai cũng biết, nhất là khoảng năm lớp tám lớp chín, hai người bị tách lớp không còn học chung, Cảnh Du sau khi tan học ngày nào cũng đến lớp đợi cậu cho nên hai người luôn bị trêu là vợ chồng son. Sau này khi lên cấp ba thì biệt danh vợ chồng son đó vẫn còn đó, một phần do bạn cấp hai trêu ghẹo sau đó các bạn khác hùa theo, một phần do Cảnh Du hay thích xưng hô “anh - em” với An Triết nên tin đồn hò hẹn hay là kịch bản vợ chồng từ bé gì đó có đủ cả.
Tình trạng chung của trai thẳng là họ không có mấy ý tứ về chuyện này nên họ không có ngại, Cảnh Du đôi khi cũng hùa theo rất hăng say. An Triết thì có ngại thật nhưng đó cũng chỉ là lúc đầu thôi, bị ghẹo tận bốn năm nên cậu chai mặt luôn rồi.
Hai người vào chỗ ngồi chưa lâu thì một cậu bạn cao gầy đã chạy vội vã vào, cậu bạn này tên Tô Kỳ, ngồi ở bàn trên hai người, bình thường quan hệ của cả ba cũng rất tốt. Tô Kỳ vội để cặp sách xuống bàn sau đó thở một hơi như trút được gánh nặng. Cảnh Du thấy vậy thì hiếu kỳ hỏi: “Mới sáng sớm mày làm gì mà như chạy giặc thế?”
Tô Kỳ lấy khăn giấy từ trong cặp ra, lau mồ hôi trên trán rồi thở hồng hộc nói: “Cha nội giám thị nãy giám sát bên lầu khối mười nếu không chạy nhanh thì xíu nữa tao bị tóm vì mang giày không đúng quy định rồi.”
Lúc này An Triết và Cảnh Du mới để ý thấy cậu ta đang mang giày trắng sọc.
Trường cấp ba của hai người đang học có quy định nam bắt buộc phải mang giày bata thuần trắng khi học chính khóa, cho dù là giày trắng có sọc xanh đỏ gì cũng không được.
An Triết hỏi: “Sao hôm nay mang giày này?”
Tô Kỳ nghe có người hỏi thì ngay lập tức kể khổ: “Tối hôm qua do bận quá nên tôi ngủ trễ, sáng không dậy nổi nên mơ mơ màng màng mang lộn giày.” Sau đó cậu ta ngay lập tức chửi trường: “Cái trồn lường này nữa, mang bata trắng thì miễn sao có trắng được rồi, còn bày đặt phải thuần trắng, mấy cái cần thì không thấy đâu chứ mấy cái xàm xàm là giỏi.”
Mặc dù có một gương mặt cũng xinh trai, thuộc top những thành phần gương mặt học giỏi đại diện của lớp, kẻ hủy diệt môn văn. Nhìn thì ngoan ngoãn như em trai nhà bên, thế nhưng cái mỏ của Tô Kỳ thì không có ai có thể cản được,... à không chỉ có học sinh không cãi lại cậu ta thôi chứ giáo viên vẫn đủ sức phong ấn cái mỏ đó.
Tô Kỳ có học lực cao hơn An Triết nên khi cậu ta nói bận ngủ trễ thì An Triết ngay lập tức nhận định rằng cậu ta học nhiều đến mức ngủ trễ, cậu an ủi: “Cậu cực khổ rồi.”
Học sinh giỏi đúng là không dễ dàng gì, ai nấy đều phải cố gắng hết mình cả.
Cảnh Du không nhẹ nhàng như bạn thân của mình, hắn không khách khí cười nhạo: “Cậu ta mà bận cái chó gì, có bận chơi game thì có.”
An Triết kinh ngạc quay sang nhìn Cảnh Du: “Sao cậu biết?”
Cảnh Du thành thật nói: “Tối qua anh chơi chung với nó mà em.”
An Triết: “...”
Là do cậu quá xem thường học sinh giỏi, người ta chơi game tới khuya mà thành tích học tập vẫn không thay đổi gì, chỉ có cậu là dở thôi.
Tô Kỳ còn chưa cảm nhận được ấm áp từ An Triết thì đã bị Cảnh Du tát cho một gáo nước lạnh, cậu ta giả vờ đau tim ôm ngực kêu rên, nhưng cái mỏ thì không chịu thua kém ai: “Lại đây mà xem người này tấn công trái tim tôi, con vợ thì ngoan xinh yêu còn thằng chồng thì như chó dại.”
An Triết còn muốn nói gì đó nhưng nghe xong câu sau của Tô Kỳ nhất thời im miệng, quả nhiên Cảnh Du ngay lập tức mắng mỏ lại.
Cảnh Du cười lạnh: “Tô Kỳ ngoan ngồi im, lát nữa ba ba cho cục xương.”
Tô Kỳ hừ lạnh: “Tiếng ẳng nhiều quá, nghe không hiểu.” sau đó cậu ta ngay lập tức quay sang An Triết: “Mỏ cậu ta như này mà cậu vẫn chơi chung lâu dữ vậy?”
An Triết thầm suy nghĩ: “Mỏ cậu cũng có thua kém ai.” nhưng cậu còn chưa kịp nói suy nghĩ trong đầu ra thì đã có một tiếng nam sinh vang lên trước.
“Bởi chịu được nên người ta mới tên là An Triết, còn cậu là Tô Kỳ.”
Người mới vào lớp là một nam sinh điển trai không thua kém gì Cảnh Du, mắt phượng hẹp dài cùng với nốt ruồi ở đuôi mắt tăng thêm phần quyến rũ yêu mị, mặc dù cậu ta là con trai nhưng lại xinh đẹp còn hơn cả hoa khôi của khối.
Nam sinh này tên Cố Thạch là bạn cùng bàn với Tô Kỳ, học sinh giỏi môn Anh của tỉnh, cậu ấy còn chuẩn bị thi Quốc Gia, đây là niềm tự hào của tất cả các giáo viên môn Anh ở trường.
Tô Kỳ không phục bĩu môi, cậu ta còn muốn nói thì gì đó thì tiếng chuông vào giờ học đã vang lên, thân là học sinh gương mẫu Tô Kỳ cũng không tiếp nói chuyện nữa mà lấy sách ra chuẩn bị cho tiết đầu tiên.
Sau khi học xong ba tiết thì đến giờ giải lao, Tô Kỳ rủ An Triết và Cố Thạch xuống mua nước, còn vì sao không rủ Cảnh Du thì do hắn bị cô chủ nhiệm gọi đi lên văn phòng có việc mất rồi.
Ba người xuống canteen, mỗi người cầm một chai nước lên lớp riêng An Triết cầm hai chai vì cậu mua giúp Cảnh Du. Ba người đến cửa lớp học thì bất ngờ thấy một nữ sinh lạ mặt đứng trước cửa lớp như đang tìm một ai đó, cả ba nhìn nhau sau đó Tô Kỳ - người giỏi giao tiếp tiến đến bắt chuyện.
Tô Kỳ mỉm cười lịch sự: “Chào bạn, bạn tìm ai á?”
Bạn nữ này cũng nhận ra Tô Kỳ nên cũng không ngại gì nói: “Mình tìm An Triết á, cậu có biết cậu ấy đi đâu không á?”
Tô Kỳ với vẻ mặt vừa kinh ngạc xen lẫn kinh dị nhìn về phía An Triết đang đứng kế Cố Thạch, bạn nữ theo cái quay đầu của Tô Kỳ cũng nhìn thấy An Triết, vẻ mặt hiện lên chút vui mừng.
“An Triết, mình hẹn bạn nói chuyện xíu được không?”
An Triết không quen bạn nữ này nhưng trong ấn tượng của cậu thì phần lớn nữ sinh sẽ không thích hình mẫu con trai hay em trai hàng xóm như cậu nên cậu cũng không suy nghĩ nhiều mà đồng ý.
Tô Kỳ và Cố Thạch hai người bốn chai nước đi vào chỗ ngồi, nhìn An Triết đi theo nữ sinh kia về sân sau của trường, cậu ta không nhịn được lo lắng: “Có khi nào Cảnh Du bị cấm sừng rồi không?”
Cố Thạch đang uống nước nghe vậy muốn phun hết nước trong miệng ra, anh bất đắc dĩ nói: “Cậu suy nghĩ cái gì trong đầu vậy hả?”
Tô Kỳ nói: “Mặc dù tôi hay chửi chó Cảnh thật nhưng mà dù gì cũng là anh em chơi game với nhau, con vợ bỏ chồng theo gái thì tôi cũng phải lo lắng hộ bạn chứ!” sau đó như nghĩ đến gì đó cậu buồn bã nói: “Quên nữa, vụ vợ chồng này cũng do tụi mình ship chứ hai cha nội đó có công khai xu hướng tính dục đâu. Aaaaaa, trời ơi tại mấy mẻ béo bành kia viết mấy cái truyện gì gì đó của hai người họ chi mà tôi sắp không phân biệt được thật giả rồi.”
Tô Kỳ phát điên ôm đầu gào thét xong sau đó quay sang ôm Cố Thạch vờ khóc hu hu hu, Cố Thạch sờ đầu an ủi cậu ta: “Yên tâm đi, An Triết không có thích bạn đó đâu.”
Tô Kỳ nghe thế thì ngay lập tức sống lại: “Thật không? Sao cậu biết?” Còn chưa để Cố Thạch trả lời thì cậu ta đã tự mình suy nghĩ xong đáp an rồi: “Cũng đúng, An Triết không thể nào yêu đương với người mình mới gặp lần đầu được, là do tôi tự mình suy nghĩ nhiều rồi. Nói không chừng hai người chỉ trò chuyện gì đó chơi chơi thôi chưa chắc là đi tỏ tình.”
Mặc dù một cặp nam nữ đi trò chuyện lén lút thì cũng mờ ám lắm nhưng Tô Kỳ quyết định lạc quan, trai thẳng ship cp như cậu cũng chẳng dễ dàng gì. Tô Kỳ thở dài.
Cố Thạch chỉ mỉm cười mặc kệ cho Tô Kỳ suy nghĩ linh tinh.
Ai trong lớp hay cả ngoài lớp gì cũng rõ quan hệ giữa An Triết và Cảnh Du chỉ là do họ trêu ghẹo, hủ nam hủ nữ ship cp thì không nói nhưng đa số đều không coi là thật vì Cảnh Du từng thừa nhận rằng hắn là trai thẳng trên trang cá nhân của mình.
Cố Thạch thì không rõ Cảnh Du thế nào nhưng anh biết An Triết cũng giống như mình, đều thích con trai. Vậy nên An Triết chắc chắn sẽ không nhận bất kỳ lá thư tình nào của nữ sinh hay là lời tỏ tình gì đó, đều là người thuộc giới với nhau nên Cố Thạch nhìn ra rất rõ, chỉ có trai thẳng như Tô Kỳ mới không biết chiếc thuyền của mình đã có một người là gay real, nhưng thuyền chìm hay cập bến thì phụ thuộc vào hai chính chủ có thích nhau không thôi.
Cảnh Du vào lớp thì thấy bàn mình trống không trông khi Cố Thạch và Tô Kỳ đã vào lớp, hắn hỏi: “An Triết đâu rồi?”
Cố Thạch quạt gió thêm củi: “Nãy có bạn nữ nào đó hẹn đi ra sân sau nói chuyện rồi, giống đi tỏ tình lắm.”
Nghe anh nói như vậy Cảnh Du không do dự xoay người rời đi, hướng đi đó đúng là đi ra sân sau trường thật.
Tô Kỳ ngay lập tức tặng anh nút like: “Lợi hại.”
Cố Thạch chỉ cười nhận lấy lời khen.
Chuyện bên phía Tô Kỳ rối rắm hay vui sướng gì thì An Triết không rõ, bởi hiện tại cậu đang vô cùng bối rối.
Lúc sáng còn mới tự nói bản thân không thể nào được mấy em gái thích thì bây giờ lại được bạn khác lớp tỏ tình, ngượng ngùng thật.
Cậu nhìn bạn nữ trước mặt rồi nhìn lá thư màu hồng trên tay không thể tin tưởng chỉ tay vào mình: “Cậu thích mình thật hả? Không nhận sai người chứ?”
Bạn nữ đối diện đỏ mặt phản bác: “Chuyện tỏ tình trực tiếp thế này sao có thể sai người được.”
An Triết vô cùng khó hiểu, theo lý mà nói thì người được tỏ tình bây giờ là Cảnh Du chứ, sao lại là cậu được. Em trai thì làm sao sánh bằng với bạn trai che gió che mưa được, cậu không tin tưởng lắm hỏi lại: “Cậu xác định thích kiểu hình như tôi chứ không phải Cảnh Du hả?”
Bạn nữ vẫn còn rất ngại ngùng nhưng vẫn thành thật nói: “Mặc dù Cảnh Du đẹp trai thật nhưng cậu ấy không phải hình mẫu lý tưởng của mình. Mình thích cảm giác làm chị gái đội trời đạp đất che chở cho anh người yêu bé bỏng hơn, nên là… mình thích kiểu người ngoan mềm mềm như cậu á.”
An Triết: “...”
Ngoan là được rồi, không cần thêm hai chữ mềm mềm đâu.
Mặc dù được người khác thích thì rất vui dù An Triết thích được che chở thật nhưng tiếc là cậu không thích nữ nên đành phải lịch sự từ chối bạn nữ này: “Thật sự xin lỗi.”
Mặc dù có chút thất vọng nhưng bạn nữ cũng không thể hiện quá nhiều đau buồn khi bị từ chối, hình mẫu chị gái đội trời đạp đất không sai một li.
“Không sao, mình cũng chỉ mang tâm trạng thử một lần để không hối tiếc thôi. Cậu dễ thương lắm đó.” Khi nói câu cuối bạn nữ cũng không quên nháy mắt tinh nghịch với An Triết.
An Triết ngượng ngùng trả lá thư cho bạn nữ, bạn nữ cũng không làm khó An Triết mà nhận lá thư rồi cũng về lớp, nhưng chưa về đến lớp cậu đã gặp được Cảnh Du.
An Triết kinh ngạc kéo lấy tay hắn: “Cậu đi đâu vậy?”
Cảnh Du hợp tình hợp lý nói: “Anh đây đương nhiên muốn xem bạn mới tỏ tình cưng là ai rồi mới quyết định cho cưng quen người ta hay không chứ.”
An Triết: “...”
Cậu bất lực nói: “Cách nói chuyện này của cậu như ba tôi vậy á.”
Cảnh Du vẫn bộ dáng đó, chuyện bậy bạ mà hắn nói ra như hợp tình hợp lý: “Điều đó là đương nhiên rồi, nếu chú có ở đây thì anh chính là anh của em còn nếu như chú không có thì anh chính thức trở thành ba nhỏ chăm lo cho em, em chính là con trai anh!”
An Triết: “...”
Danh xưng ba nhỏ này từ đâu ra? Ba tôi có biết cậu tự xưng lên chức ngang hàng ông ấy không?
Mạch nào của Cảnh Du đôi khi cũng không bình thường lắm, An Triết cũng quen rồi nên không so đo với hắn mà kéo hắn về lớp. Nhưng Cảnh Du không chịu rời đi, hắn một hai phải tìm xem hồ ly tinh, đát kỷ gì đó.
An Triết: “... Từ chối rồi, từ chối rồi. Anh à, anh thật sự là anh hai của em, sắp tới giờ học rồi về lớp thôi anh.”
Cảnh Du hừ một tiếng, hắn bóp lấy mặt An Triết. Bởi gương mặt An Triết vừa nhỏ vừa mềm như cái bánh bao nhỏ, một tay của Cảnh Du thôi cũng đủ bóp hai má của cậu nên hắn rất thích kiểu này.
“Lần sau né xa mấy người đó có biết chưa?”
An Triết không phục đẩy tay hắn ra: “Cậu đang giết đường tình duyên của bạn thuở nhỏ mình đó!”
Mặc dù không hiểu vì sao trong lòng không vui khi nghe An Triết nói lời này, Cảnh Du cũng chỉ cho rằng là do tâm lý “nuôi con” của hắn quá lớn nên không thích ai quấy rầy con mình, hắn vừa đi theo An Triết vừa suy nghĩ, đến tận khi đến gần cửa lớp hắn mới nói: “Được rồi, lần sau khi ai đó tỏ tình cậu thì phải nói cho tôi biết, tôi đồng ý mới được phép yêu đương.”
An Triết: “...”
Nghiêm túc đến vậy sao? Ngay cả xưng hô cũng đổi luôn rồi.
Mặc dù làm như vậy thì chẳng khác nào lấy đi tự do yêu đương của An Triết nếu như Tô Kỳ nghe được lời này chắc chắn sẽ nhảy dựng lên nhưng An Triết thì không như vậy. Từ nhỏ đến giờ chuyện Cảnh Du quản An Triết không ít nên thêm cả chuyện này An Triết cũng không thấy có gì mà không ổn.
Vậy nên cậu vô cùng sảng khoái đồng ý: “Được thôi.”
Cảnh Du phì cười, nhéo má cậu: “Ngoan lắm.”
An Triết đánh bay cái tay đó của hắn giận dẫm đùng đùng đi vào lớp, cậu không thích Cảnh Du nựng má mình như trẻ con như thế, nhưng bản thân hắn cứ ỷ mình lớn hơn mà cứ nhéo má cậu như vậy, nói hoài không bỏ. Cảnh Du vốn đã quen rồi nên cũng không giận mà mỉm cười theo cậu đi vào lớp học, chính hắn cũng không biết bản thân đang nuông chiều An Triết hoặc có lẽ hắn tự cho là sự nuông chiều đó là dành cho người em trai mà hắn nhìn lớn lên.
Chuyện tỏ tình này như một giọt nước nhỏ vào biển cả mênh mông nhưng chỉ xoay quanh Cảnh Du của An Triết, cậu đã nhanh chóng ném ra sau đầu mà chuyển sang lo lắng cho một chuyện khác.
Tô Kỳ vừa vào lớp đã thấy một cây nấm móc meo ở trên bàn, cậu ta bỏ cặp vào chỗ mình, quay xuống quan tâm An Triết đang sầu đời đến mức mọc nấm: “Sao vậy? Thằng chó… à không thằng chồng em đâu mà để em một mình sầu đời thế này?”
Cảnh Du với An Triết dính nhau như sam hôm nay lại không ở chung với nhau, chẳng lẽ cãi nhau?
An Triết rút từ ngăn bàn ra một tờ giấy đưa cho Tô Kỳ với vẻ mặt như chuẩn bị anh dũng hi sinh, Tô Kỳ hiếu kỳ nhận lấy tờ giấy.
Tô Kỳ: “... Bé à, thằng chồng em học giỏi toán vậy sao em không hít ké được miếng nào thế?”
Tờ giấy An Triết đưa cho Tô Kỳ là điểm kiểm tra giữa kỳ tất cả các môn của cậu, hầu hết tất cả các môn đều ở mức ổn chỉ có mỗi môn toán là dưới mức trung bình.
Trong khi An Triết yếu môn toán thì người bạn cùng bàn của cậu lại là học sinh giỏi toán cấp tỉnh, trong tay không phải giấy khen thưởng hạng nhất thì cũng hạng hai, Tô Kỳ cứ tưởng là An Triết chơi chung với Cảnh Du ít nhiều gì cũng sẽ được hắn kèm cho môn hắn giỏi nhất, ai ngờ đâu điểm lại thảm như vậy.
An Triết gần như muốn khóc lên: "Học kỳ này tớ mà được loại trung bình thì ba tớ sẽ đánh tớ chết mất.”
Tô Kỳ vỗ vai an ủi cậu: "Không sao không sao, còn thở là còn gỡ. Mau đi cầu cứu Cảnh Du đi, thằng đó nhất định cứu được cậu.”
Khi nhắc đến Cảnh Du, An Triết càng héo úa hơn: "Cậu tưởng tớ không nhờ cậu ta giúp lần nào sao, lần nào nhờ cậu ta thì cậu ta cũng dỡ cái mặt thối đần ra. "Câu đơn giản như vậy học sinh cấp một còn giải được” "kèm cho cưng đúng là sự sỉ nhục của anh, sau này đừng nói là anh dạy” đại loại vậy đó.”
Không biết là thiên phú hay là do nhìn nhiều thấy quen An Triết diễn lại vẻ mặt chê bai của Cảnh Du rất giống, Tô Kỳ nhìn cậu diễn mà không nhịn được phụt cười.
Cậu ta vỗ vỗ đầu An Triết: “Đâu đến mức đó chứ.”
An Triết bĩu môi: "Đến mức đó đó.”
Tô Kỳ còn muốn nói thêm gì đó thì cái tay đang đặt trên đầu An Triết bị người ta đánh ra, Tô Kỳ ngước mắt lên mới nhìn thấy Cảnh Du không biết bước từ đâu mới về.
Cảnh Du đẩy cái đầu An Triết đi, đối mặt với ánh mắt giận dữ thấy rõ của cậu hắn không giải thích mà ngược lại làm trò trừng mắt với Tô Kỳ: "Người vốn không thông minh rồi cậu đánh nữa thì trở thành kẻ ngốc ai mà chăm nổi.”
Tô Kỳ: “...”
Cậu ta còn chưa biểu đạt sự bất mãn của bản thân thì An Triết đã kêu lên.
An Triết uất ức chỉ vào Cảnh Du lên án: "Đó đó đó, cậu thấy chưa. Cậu xem đây là những lời con người có thể nói sao?!”
Cảnh Du nhướng mày không khách khí chọc một phát lên trán An Triết, An Triết theo bản năng "a” một tiếng ôm lấy đầu mình hồng không cho Cảnh Du chọc một lần nữa.
Cảnh Du nói: "Hôm nay ăn gan hùm mật gấu hay sao mà dám nói chuyện như vậy với anh.”
An Triết phồng má quay mặt đi không muốn để ý đến hắn, tính khí An Triết trẻ con như vậy Cảnh Du đã sớm quen, hắn nhìn bảng điểm trên tay Tô Kỳ, hỏi: "Điểm toán của ai mà nát vậy?”
Tô Kỳ đưa ánh mắt nhìn sang An Triết, An Triết vội vàng lấy lại giấy điểm của mình, giấu đi.
Cảnh Du: “... Anh thấy rồi giấu cái gì mà giấu!”
Hắn từ trong tay An Triết thành công đoạt lấy bảng điểm giữa kỳ một, An Triết biết mình không đoạt lại hắn nên biết thân biết phận không lấy bảng điểm về nữa mà ngồi một bên trồng nấm.
Cảnh Du vừa xem vừa tặc lưỡi biểu thị việc không hài lòng của mình, hắn hỏi: "Cô chú biết bảng điểm em nát vậy không?”
An Triết buồn rầu nằm lên bàn, cậu úp mặt lên bàn câu chữ không rõ trả lời Cảnh Du: “Chưa có nói.”
Cảnh Du quen biết nhà An Triết đã lâu, cũng hiểu nếu đưa bản điểm này thì An Triết ăn đòn là cái chắc.
Hắn sờ sờ cái đầu nhỏ của An Triết, cảm thấy có hơi đáng yêu: "Kỳ này cưng bị đuổi ra khỏi nhà rồi.”
An Triết khóc hai tiếng.
Thành tích của Cảnh Du tốt như vậy kiểu gì ba mẹ cũng sẽ hỏi, lúc đó cậu mà đưa cái bản điểm này ra thì đúng như hắn nói kỳ này cậu bị đuổi ra khỏi nhà là cái chắc ở đó mà học kỳ sau trung bình.
Tô Kỳ nhìn hai người bọn họ tương tác với nhau cuối cùng cũng không nhịn được hỏi: “Quan hệ hai người tốt như vậy sao không kèm cặp nhau học vậy? Nói thật đấy Cảnh Du, mày nỡ để vợ mày sống dưới đáy vậy sao?”
Cảnh Du liếc mắt nhìn An Triết, chậm rãi nói: "Tao có ngỏ ý muốn kèm đó, tại vị nào đó cứ nhất quyết không chịu thôi.”
An Triết vô cùng bất bình trước lời này của hắn, cậu tức giận nói: "Còn không phải năm cấp hai nhờ cậu kèm thì cậu cứ dở thói hư ra sao!”
Tô Kỳ: “???”
Cậu ta hốt hoảng: "Thói hư gì? Chẳng lẽ nó còn đánh cậu???”
Download MangaToon APP on App Store and Google Play