Dươngkiều ; Nắng Xinh
chương1: hàng xóm mới
Một buổi sáng sớm, Đăng Dương thức dậy, mở cửa đón những tia nắng đầu ngày, và bất ngờ nhận ra có một sự thay đổi nhỏ trong khu phố yên tĩnh của mình.
Ngôi nhà đối diện, vốn đã im lìm suốt bao năm, giờ có một người mới chuyển đến.
Trần Đăng Dương
hàng xóm mới à??
Pháp kéo từng thùng đồ lớn, những chiếc hộp chật ních được xếp gọn gàng nhưng có vẻ nặng nề. Cậu di chuyển chậm rãi, mỗi bước đi đều cẩn thận, như thể không muốn làm hỏng bất cứ thứ gì. Đôi mắt Pháp ánh lên một sự quyết tâm nhẹ nhàng, nhưng cũng lộ rõ sự mệt mỏi. Những tia nắng đầu ngày chiếu lên người cậu, làm nổi bật vẻ đẹp giản dị và thuần khiết, như một hình ảnh bình yên giữa một ngày bận rộn.
Dương từ trong nhà nhìn ra, không thể rời mắt khỏi cậu bé hàng xóm đang cố gắng một mình chuyển đồ. Cảm giác tò mò và một chút xúc động dâng lên trong lòng cậu. Dù không hề quen biết, nhưng Dương cảm thấy như có điều gì đó rất gần gũi trong cái dáng vẻ mệt mỏi nhưng kiên cường của Pháp, như thể cậu đang dần tạo ra một không gian mới, một khởi đầu mới cho cuộc sống ở đây.
Khi Đăng Dương nhìn thấy Thanh Pháp vất vả chuyển đồ vào nhà mới, cậu không thể làm ngơ. Dù bản tính có phần hay bao đồng, nhưng Dương luôn cảm thấy khó chịu mỗi khi ai đó phải làm việc một mình. Cậu nhìn Pháp kéo những thùng đồ nặng, đôi tay nhỏ nhắn của cậu có vẻ không đủ sức, nhưng vẫn cứ kiên trì từng bước.
Dương quyết định bước ra ngoài, không chần chừ. Cậu nhanh chóng đi qua sân, tiến lại gần Pháp, giọng nói thân thiện:
Trần Đăng Dương
có cần giúp đỡ không ??
Nguyễn Thanh Pháp
à dạ .. cảm ơn anh
Trần Đăng Dương
nhiều đồ nặng như này mà không ai phụ cậu à
Nguyễn Thanh Pháp
tự lực cánh sinh thôi anh ạ .. hì hì
Nguyễn Thanh Pháp
mà thôi vậy phiền anh lắm , không sao đâu em làm được anh ạ
Dương không để ý đến câu từ từ chối ấy, tiếp tục nói:
Trần Đăng Dương
không sao đâu , tôi cũng đang rảnh đây này !! để tôi phụ cậu
Nói xong, Dương không đợi Pháp phản ứng, lập tức cầm lấy một thùng đồ nặng, đỡ giúp Pháp.
Pháp nhìn Dương một lúc, rồi mỉm cười nhẹ nhàng
Nguyễn Thanh Pháp
dạ em cảm ơn anh nhiều lắm ạ
Dương chỉ cười, không nói gì thêm, tiếp tục khiêng đồ vào nhà. Cảm giác khi giúp đỡ ai đó, nhất là một người mới chuyển đến, khiến trái tim cậu có chút gì đó vui vẻ, ấm áp. Và dù không nói ra, Dương cảm nhận được sự khác biệt trong ánh mắt của Pháp – như thể cậu đã không còn đơn độc trong căn nhà mới này.
Dương và Pháp tiếp tục mang đồ vào nhà, không khí giữa họ dần trở nên tự nhiên hơn. Dương có thể cảm nhận được sự im lặng thoải mái của Pháp, dù cậu vẫn không nói nhiều. Mỗi lần Dương đưa thùng đồ cho Pháp, cậu chỉ mỉm cười cảm ơn rồi tiếp tục công việc của mình. Nhưng đôi lúc, ánh mắt của Pháp lại nhìn Dương với một chút ngạc nhiên lẫn cảm động, như thể lần đầu tiên có người thật sự quan tâm đến mình.
Khi đã chuyển xong một vài thùng đồ, Dương đưa tay lau mồ hôi trên trán, cảm giác mệt mỏi cũng dần dâng lên. Pháp đứng bên cạnh, cũng vừa xong việc, nhìn Dương một lúc rồi nhẹ nhàng nói: "
Nguyễn Thanh Pháp
anh mệt lắm hong ạ ??
Trần Đăng Dương
không ! tôi bình thường
Nguyễn Thanh Pháp
cảm ơn anh..
Nguyễn Thanh Pháp
đã giúp em .. nếu không có anh thì chắc tới tối em mới làm xong
Trần Đăng Dương
giúp đỡ người khác là việc mà tôi nên làm thôi
Nguyễn Thanh Pháp
làm phiền anh quá ..
Nguyễn Thanh Pháp
mà anh tên là gì nhỉ ?? em mới chuyển đến nên chưa biết tên anh ạ
Trần Đăng Dương
tên tôi là
Trần Đăng Dương
Đăng Dương cứ gọi tôi là Dương cho nó gần gũi
Nguyễn Thanh Pháp
à .. tên em là Thanh Pháp ạ
Trần Đăng Dương
à , Thanh Pháp
Sau khi mọi thứ đã xong xuôi, Dương đứng một lúc, vẫn cảm thấy chưa muốn rời đi. Anh nhìn Pháp, cảm giác tò mò về người hàng xóm mới lớn dần trong lòng. Đang định quay lưng đi, Dương bỗng hỏi, giọng nhẹ nhàng: "
Trần Đăng Dương
à mà cậu đến từ đâu vậy ?
Pháp ngẩng lên, có một chút bất ngờ trong ánh mắt nhưng rồi nhanh chóng đáp:
Nguyễn Thanh Pháp
em học Đại Học Ngoại Thương, năm nhất. Mới chuyển vào đây để tiện đi học ạ
Dương khẽ gật đầu, có chút ngạc nhiên vì Pháp học ở một trường danh tiếng như vậy.
Trần Đăng Dương
tôi thì học ở Đại Học Kinh Tế năm hai rồi
Trần Đăng Dương
vậy là nhỏ hơn tôi 1 tuổi
Pháp cười nhẹ, ánh mắt dường như có chút thích thú khi biết Dương học gần đây.
Nguyễn Thanh Pháp
rất vui được làm quen với anh hàng xóm như anh ạ
Trần Đăng Dương
nếu cậu cần gì cứ bảo tôi nhé
Nguyễn Thanh Pháp
cảm ơn anh , chắc em sẽ làm phiền anh nhiều rồi ạ
Sau một lúc im lặng, Đăng Dương nhìn Pháp lần cuối, mỉm cười rồi nói
Trần Đăng Dương
thế nhé ! có gì thì cứ bảo tôi, nhà tôi đối diện nhà cậu
Trần Đăng Dương
tôi về trước nhé, cũng muộn rồi chắc cậu cũng cần nghỉ ngơi sau 1 ngày mệt mõi
Pháp nhìn Dương, gật đầu với nụ cười nhẹ nhàng
Nguyễn Thanh Pháp
vâng anh
Pháp chỉ cười, không nói thêm gì, ánh mắt của cậu lấp lánh như một lời cảm ơn ngầm. Dương gật đầu một lần nữa, rồi bước ra ngoài, nhưng trái tim vẫn còn vương lại cảm giác lạ lùng và ấm áp từ cuộc gặp gỡ này.
Khi cánh cửa đóng lại, không khí giữa hai người dường như vẫn chưa hoàn toàn tan đi, và Dương cảm thấy một sự kết nối mới mẻ đang dần hình thành.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play