Tần Vũ Mộng bước ra khỏi cánh cổng nhà tù, ánh sáng mặt trời chiếu lên gương mặt cô, nhưng không có một bóng người quen nào đứng đợi.
Bao nhiêu năm tháng trong bóng tối, giờ đây khi tự do quay lại, cô chỉ còn lại mình trong thế giới rộng lớn này. Không có gia đình, không bạn bè, chỉ còn lại nỗi trống vắng âm ỉ trong lòng.
Tiếng cọt kẹt của cổng sắt mở ra, là lúc cô chậm rãi bước đi. Nhưng ngay khi cô vừa rời khỏi, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên từ phía sau, mang theo một cảm giác ấm áp lạ kỳ:
- Tần Vũ Mộng, là tôi đây, - Tố Oanh nói.
Cô quay lại, nhìn thấy một người phụ nữ trong bộ đồ giản dị, khuôn mặt lạ lẫm nhưng ánh mắt đầy sự thân thiện. Tố Oanh, người bạn duy nhất mà cô từng tin tưởng.
- Tôi biết em sẽ ra, và tôi sẽ là người đón em,- Tố Oanh nói, mỉm cười với sự dịu dàng hiếm hoi.
- Hãy đi với tôi, tôi đã chuẩn bị mọi thứ.
Tố Oanh không chỉ là người bạn đã từng giúp đỡ cô trong quá khứ mà còn là người duy nhất cô còn có thể tin tưởng.
Cô giúp Vũ Mộng thuê một ngôi nhà nhỏ nằm trong một khu phố yên bình, cách xa thế giới xô bồ. Đó là một nơi tràn ngập sự tĩnh lặng, nơi mà mỗi ngày cô có thể bắt đầu lại từ đầu mà không bị quấy rầy bởi quá khứ.
Khi đã ổn định, đứng trước chiếc gương trong căn phòng tĩnh lặng của mình, Tần Vũ Mộng nhìn vào hình ảnh phản chiếu và quyết định thay đổi. Cô cầm lấy chiếc kéo, đưa lên tóc mình, rồi cắt phăng mái tóc dài đã gắn bó suốt những năm tháng qua.
Mái tóc ngắn được cắt gọn, giống như một sự giải thoát, như thể cô đang cắt bỏ đi tất cả những gì đã qua, để lại một con người hoàn toàn mới, sẵn sàng bắt đầu lại từ con số không.
Sau khi Tố Oanh giúp cô thuê được ngôi nhà nhỏ, Tần Vũ Mộng cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Đó là một căn phòng khiêm tốn, đơn giản nhưng yên bình.
Những ngày đầu, cô chỉ thẫn thờ ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài, cảm giác như đang sống trong một giấc mơ. Bao năm tháng qua, cô đã quen với cuộc sống trong tù, nơi không có tự do, không có hy vọng. Nhưng giờ đây, mọi thứ lại khác.
Cuộc sống ngoài kia khiến cô bỡ ngỡ. Những âm thanh của thành phố, những khuôn mặt lạ lẫm, những dòng người tấp nập khiến cô cảm thấy mình như lạc lõng giữa biển người. Nhưng cô không thể mãi sống trong bóng tối của quá khứ. Cô phải bắt đầu lại.
Một buổi chiều, khi trời dần ngả tối, Tần Vũ Mộng quyết định bước ra ngoài. Chợ đêm không xa nơi cô ở, ánh đèn neon sáng lấp lánh, những gian hàng nhộn nhịp, tiếng người cười nói, tiếng xèo xèo từ những chiếc vỉ nướng. Cô đứng ở đó, nhìn ngó một lúc, rồi quyết định tiến lại gần một quán thịt nướng nhỏ nằm ở góc chợ.
Chủ quán là một người phụ nữ trung niên, tươi cười đón tiếp cô.
- Cô tìm việc à?- người phụ nữ hỏi khi nhìn thấy ánh mắt của Tần Vũ Mộng, ánh mắt có chút bối rối và lạ lẫm.
Tần Vũ Mộng gật đầu, nhẹ nhàng trả lời: - Vâng, tôi cần một công việc tạm thời.
Sau vài phút trò chuyện, cô được nhận vào làm nhân viên phục vụ, chủ yếu là đứng ở quầy gọi món và giúp bưng bê cho khách. Công việc đơn giản, không đòi hỏi gì nhiều ngoài sự siêng năng và nhanh nhẹn.
Mặc dù công việc không quá nổi bật, nhưng ít nhất nó giúp cô có một cuộc sống ổn định, cho cô cảm giác tự lập mà cô đã thiếu thốn suốt bao năm qua.
Những ngày tiếp theo, Tần Vũ Mộng dần quen với nhịp sống nơi chợ đêm. Mỗi đêm, cô đứng giữa những ánh đèn chớp nhoáng, nghe tiếng cười nói xung quanh, nhưng trong lòng lại cảm thấy một sự cô đơn lạ lùng.
Cô đã quá lâu không được sống như một con người bình thường, và giờ đây, dù chỉ là một công việc tạm bợ, nó cũng mang đến cho cô một cảm giác rằng mình đang tồn tại, rằng cuộc sống vẫn còn có thể bắt đầu lại.
Cô nhìn những người qua lại, lắng nghe những câu chuyện của khách hàng, cảm nhận cuộc sống dần trở lại sau bao năm tháng bị giam cầm.
Nhưng cô biết, tất cả những điều này chỉ là bước khởi đầu. Cô không thể mãi sống trong cái bóng của quá khứ. Mỗi bước đi, mỗi công việc, dù nhỏ, đều là một phần trong hành trình dài phía trước mà cô phải tiếp tục.
Một buổi tối, khi bầu trời đen kịt và không khí trong chợ đêm càng trở nên nhộn nhịp, Tần Vũ Mộng đang đứng ở quầy, đôi tay lướt qua những tờ menu để chuẩn bị đón tiếp những khách hàng mới.
Cô vẫn chưa quen với sự ồn ào của chợ đêm, nhưng ít nhất đã có thể tìm thấy chút yên bình trong công việc của mình. Cô không còn phải sống trong bóng tối của quá khứ, mặc dù đôi khi quá khứ vẫn như một bóng ma đeo bám.
Bất chợt, một nhóm đàn ông tiến vào quán, tiếng bước chân thô bạo và những tiếng cười khàn khàn vang lên. Họ ngồi xuống bàn, ánh mắt nhìn quanh một lượt rồi dừng lại ở Tần Vũ Mộng. Cô vội vàng bước tới, nở một nụ cười lịch sự.
- Chào anh, anh muốn gọi món gì ạ?- cô hỏi, giọng nhẹ nhàng, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
Một tên trong nhóm nhếch mép, ánh mắt lướt từ đầu đến chân cô với vẻ nhạo báng.
- Cô phục vụ cũng khá xinh đấy, nhưng chắc chỉ để đứng làm trò cho bọn tôi thôi nhỉ?- hắn ta nói, giọng đầy sự cợt nhả.
Tần Vũ Mộng không nói gì, chỉ khẽ cúi đầu, tiếp tục ghi món. Cô đã quen với những lời lẽ này từ những ngày ở trong tù, nên không cảm thấy quá khó chịu.
Những lời lẽ cay nghiệt, sự xúc phạm, tất cả đều chỉ là một phần của cuộc sống mà cô đã phải chịu đựng. Cô không muốn bận tâm, không muốn đánh mất mình vào những điều vô nghĩa. Chỉ cần công việc này, cô có thể làm lại từ đầu.
Sau khi nhóm đàn ông rời đi, không khí trong quán lại lắng xuống. Nhưng chỉ một lát sau, một nhóm khác bước vào. Lần này, cảm giác trong không gian thay đổi rõ rệt.
Những người đàn ông này không ồn ào, không cười nói, mà bước vào với vẻ lạnh lùng, điềm tĩnh, khiến không gian như bỗng nặng nề hơn. Ánh mắt của họ sắc bén và lạnh lùng, khiến Tần Vũ Mộng không khỏi cảm thấy hơi rùng mình.
Cô không thể giải thích được tại sao, nhưng có điều gì đó trong cách họ xuất hiện khiến cô cảm thấy họ không phải là những người dễ gần.
Cô hít một hơi thật sâu rồi bước tới, nở một nụ cười nhẹ. - Chào anh, anh muốn gọi món gì ạ?
Một người đàn ông đứng đầu nhóm nhìn cô, ánh mắt sắc bén như thể muốn thấu suốt từng cử chỉ của cô. Cô cảm nhận được sự lạnh lẽo trong ánh nhìn ấy, nhưng không lùi bước. Đã quen với những ánh mắt xét đoán từ trước, cô chỉ bình tĩnh ghi lại đơn hàng.
Sau khi nhóm khách ngồi xuống, cô quay lại khu vực của mình, nhẹ nhàng thở ra. Bà chủ thấy vậy, khẽ lắc đầu rồi bước lại gần.
- Cô mới biết bọn họ à?- bà chủ hỏi với vẻ mặt đầy lo lắng.
Tần Vũ Mộng lắc đầu, trả lời một cách thận trọng: - Chưa, tôi chưa gặp họ bao giờ.
Bà chủ liếc qua nhóm khách vừa vào rồi thấp giọng nói: - Họ là khách quen ở đây, thường xuyên lui tới.
- Tuy nhìn bề ngoài rất nguy hiểm, nhưng nhiều lúc họ lại khá tốt bụng, đặc biệt là Cố Dạ Hàn. Cứ thận trọng một chút là được.
Tần Vũ Mộng không hỏi thêm gì, chỉ khẽ gật đầu. Những lời của bà chủ khiến cô càng thêm tò mò về nhóm khách lạ này, đặc biệt là Cố Dạ Hàn người đàn ông đứng đầu nhóm.
Dù vẻ ngoài của anh ta có phần lạnh lùng, thậm chí đáng sợ, nhưng điều gì đó trong lời nói của bà chủ khiến cô cảm thấy sự phức tạp trong con người anh ta.
Chiều hôm sau, Tần Vũ Mộng lại quay lại với công việc tại quán thịt nướng. Mỗi ngày trôi qua, cô cố gắng làm quen với cuộc sống mới, dẫu mọi thứ vẫn còn nhiều lạ lẫm.
Quán vẫn đông khách, tiếng cười nói ồn ào nhưng cũng chẳng che khuất được những suy nghĩ đan xen trong lòng cô.
Khi cô bước vào quầy chuẩn bị nguyên liệu, cửa quán lại kêu lên một tiếng. Nhóm người của Cố Dạ Hàn lại xuất hiện. Họ bước vào với dáng vẻ lạnh lùng, không mảy may nhìn xung quanh, nhưng sự hiện diện của họ khiến không khí như ngưng lại.
Tần Vũ Mộng không thể không chú ý đến họ, nhưng cô nhanh chóng quay lại với công việc, duy trì sự bình tĩnh như mọi khi.
Bọn họ không gây sự, chỉ ngồi xuống và gọi món. Cô lặng lẽ đi đến, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào trên gương mặt. Mọi thứ diễn ra như mọi lần, chỉ có ánh mắt sắc bén của Cố Dạ Hàn vẫn thỉnh thoảng liếc qua cô, khiến lòng cô không khỏi thắc mắc về suy nghĩ của anh ta.
Nhưng chẳng bao lâu sau, cửa quán lại mở, và lần này là nhóm đàn ông hôm qua. Bọn chúng bước vào, vẫn với những nụ cười khinh miệt, ánh mắt đầy sự khinh bỉ như muốn kiểm tra xem cô có thay đổi gì không.
Nhóm người của Cố Dạ Hàn vẫn ngồi yên, như thể không quan tâm đến sự xuất hiện của bọn họ.
Tần Vũ Mộng khẽ thở dài rồi đi đến nhóm đàn ông, mỉm cười nhưng ánh mắt có phần lạnh lùng. Mỗi lần nhìn bọn chúng, cô lại cảm thấy sự kiên nhẫn của mình bị thử thách.
Lần này, một tên trong nhóm đứng lên, bước lại gần cô, không những gọi món mà còn có những lời lẽ khiếm nhã.
- Cô vẫn còn ở đây à? Lần này chắc chắn sẽ thú vị hơn đó,- tên đàn ông nói, tay vô liêm sỉ chạm vào cánh tay cô.
Tần Vũ Mộng không né tránh. Cô mỉm cười, giữ khoảng cách và chỉ nhẹ nhàng ghi lại món ăn, không để bọn chúng thấy được sự khó chịu của mình. Đến lúc này, những lời đùa cợt đã không còn quan trọng, cô đã học được cách không để cảm xúc chi phối.
Tuy nhiên, cô biết rằng mọi thứ vẫn chưa kết thúc. Mỗi lần nhìn bọn chúng, cô lại cảm thấy như mình đang bị đẩy đến giới hạn. Cô không sợ hãi, chỉ là một cảm giác mơ hồ trong lòng không thể xóa bỏ.
Nhìn lại phía Cố Dạ Hàn, cô chợt nhận ra rằng dù anh ta ngồi yên đó, trong ánh mắt ấy vẫn có một sự quan sát không rời. Cô không biết anh đang nghĩ gì, nhưng cô cũng không muốn quan tâm quá nhiều.
Một lúc sau, khi Tần Vũ Mộng đang sắp xếp lại bàn ăn, nhóm đàn ông lại tiếp tục gọi món. Lần này, bọn chúng không chỉ yêu cầu thức ăn mà còn có những hành động khiến cô khó chịu.
Một tên trong bọn chúng cố tình đứng gần cô, đôi tay của hắn không dừng lại ở việc chỉ gọi món. Hắn vuốt nhẹ lên đùi cô, một hành động rõ ràng khiêu khích. Cô cảm thấy sự bức bối dâng lên trong lòng, nhưng cô vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không để lộ sự khó chịu.
Nhưng rồi, tên cầm đầu trong nhóm nói với giọng trêu chọc: - Cô có thể vui vẻ cùng chúng tôi một lúc không?
- Chắc hẳn sẽ không phải thất vọng đâu.- Cái nhìn của hắn dừng lại ở con hẻm tối bên ngoài quán, như thể ám chỉ một cái gì đó mà không cần nói rõ.
Lúc này, sự kiên nhẫn trong cô đã đến mức tận cùng. Cô không còn muốn nhịn nữa, không muốn coi như chưa nghe thấy lời mời gọi đó nữa.
Dù sao, một người như cô, dù từng trải qua rất nhiều đau đớn trong tù, đã quá quen với những tình huống như vậy. Cô biết rằng nếu không hành động ngay lúc này, bọn chúng sẽ nghĩ cô là người dễ bắt nạt.
Cô ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào gã đàn ông đó, rồi gật đầu một cách bình thản.
- Được,- cô đáp, rồi không nói thêm lời nào, bước ra khỏi quán, tiến về phía con hẻm tối mà bọn chúng đã chỉ.
Trong khi đó, Cố Dạ Hàn ngồi không xa, nghe được cuộc trò chuyện của bọn đàn ông. Ánh mắt anh chợt tối lại, không thể không nghĩ về những hành động mà Tần Vũ Mộng vừa làm.
Lúc này, trong lòng anh không khỏi có những suy nghĩ xấu về cô. Có phải cô cũng chỉ là một cô gái dễ dàng bị lôi kéo vào những chuyện không sạch sẽ như thế này? Cố Dạ Hàn nhíu mày, nhưng không có hành động gì ngay lập tức.
Tần Vũ Mộng bước vào con hẻm, chẳng hề lo lắng về những gì sẽ xảy ra tiếp theo. Mỗi bước đi của cô đều chắc chắn và đầy kiên định. Khi bọn đàn ông thấy cô vào, chúng lại cười khẩy, tưởng rằng cô sẽ dễ dàng phục tùng.
Nhưng ngay khi cô tiến vào bóng tối, điều bọn chúng không ngờ tới đã xảy ra. Tần Vũ Mộng lập tức ra tay, đánh đập không thương tiếc. Những cú đấm, cú đá của cô khiến bọn chúng không kịp trở tay, chẳng mấy chốc, một tên ngã xuống đất, không thể đứng dậy.
Cô không ngừng chửi rủa, mỗi lời cô thốt ra đều như một nhát dao sắc bén cắt vào tâm trí chúng.
- Mày tưởng tao là ai?- Cô gằn giọng, mỗi cú đấm của cô đều làm bọn chúng đau đớn.
- Cứ tưởng dễ bắt nạt sao?
- Hãy nhớ rằng, mày không phải là người duy nhất có thể chơi trò này.
Một tên trong nhóm may mắn thoát được, nhưng hắn không dám quay lại đối mặt với cô. Hắn hét lớn, lao ra khỏi con hẻm, miệng không ngừng kêu la, như thể đang chạy trốn khỏi cơn ác mộng.
Những tên còn lại không thể đứng vững, nằm la liệt dưới đất, không còn sức phản kháng. Tần Vũ Mộng đứng đó, nhìn bọn chúng với ánh mắt lạnh lẽo, như thể đã trút bỏ tất cả cơn giận của mình.
Khi tất cả im lặng, cô quay người bước đi, không thèm ngoái lại. Trong đầu cô không còn nghĩ đến việc làm gì tiếp theo, chỉ biết rằng một lần nữa, cô đã tự mình bảo vệ được chính mình.
Tần Vũ Mộng bước ra khỏi con hẻm, lòng đầy tức giận. Mỗi bước đi của cô nặng trĩu như thể tất cả sự kiềm chế lâu nay đều vỡ vụn.
Cô cảm nhận được cơn thịnh nộ dâng lên trong lồng ngực, nhưng không phải vì bọn đàn ông kia, mà vì chính bản thân mình. Họ tưởng rằng cô là người dễ dàng bị bắt nạt, và cô không thể để điều đó tiếp tục xảy ra.
Cô bước nhanh về quán, mặt lạnh như băng. Đoạn đường ngắn từ con hẻm tới quán dường như dài vô tận trong tâm trí cô.
Cô không cần phải quay lại để nhìn xem bọn chúng có còn dám tiếp tục hay không. Những gì cô cần là sự yên tĩnh, một không gian để làm lại mọi thứ.
Cố Dạ Hàn ngồi trong bóng tối của quán, mắt nhìn chằm chằm vào bóng dáng Tần Vũ Mộng đang bước ra từ con hẻm. Mọi suy nghĩ về cô đột nhiên thay đổi. Anh nhận ra mình đã đánh giá sai về cô.
Cái nhìn trước đó của anh về cô chỉ là sự phán xét dựa trên những hành động bề ngoài. Nhưng giờ đây, anh thấy rõ sự kiên cường và sức mạnh nội tâm mà cô không hề thể hiện ra trước mắt mọi người.
Cố Dạ Hàn cảm thấy một sự thay đổi trong lòng, một điều gì đó không thể diễn tả bằng lời.
Tần Vũ Mộng không thèm để ý đến ánh mắt của Cố Dạ Hàn. Cô khoác lại tập dề, tiếp tục công việc của mình như chưa có chuyện gì xảy ra.
Từng bước chân của cô dường như đã quen thuộc với những bộn bề của cuộc sống này. Cô bước vào quầy, nhặt lại đĩa thức ăn, tiếp tục phục vụ khách mà không một chút dao động.
Cái lạnh lùng của cô dường như là một lớp vỏ bọc, che giấu những tổn thương sâu thẳm trong lòng. Mọi thứ đã diễn ra quá nhanh, nhưng cô không muốn dừng lại.
Cô chỉ cần bước tiếp, đi thật nhanh, để quên đi mọi thứ đã qua, dù có đôi lúc, sự tức giận trong lòng vẫn chưa thể nguôi ngoai.
Hôm sau, Tần Vũ Mộng thức dậy khi ánh sáng đầu tiên của bình minh chiếu qua khung cửa sổ nhỏ. Cô nhanh chóng làm vệ sinh và dọn dẹp xung quanh khuôn viên nhà, một thói quen mà cô đã hình thành sau những năm tháng trong tù.
Ngôi nhà nhỏ của cô, nằm ở khu vực yên tĩnh, giờ đã là nơi duy nhất mang lại cho cô cảm giác bình an. Mặc dù vậy, lòng cô vẫn không thể hoàn toàn thư giãn.
Khi cô đang quét dọn sân, ánh mắt bất chợt lướt qua một góc khuất của con phố. Một bóng người nhanh chóng khuất sau góc tường, nhưng cảm giác đó khiến cô có một linh cảm lạ. Có gì đó không ổn.
Cô liếc nhìn xung quanh, không thấy ai, nhưng không thể xóa đi cảm giác mình đang bị theo dõi. Một cái nhìn sắc bén, như thể có ai đó luôn quan sát cô từ xa.
Cảm giác bất an lớn dần trong lòng. Cô dừng lại một chút, lấy lại bình tĩnh và tiếp tục công việc nhưng giờ đây đôi mắt của cô trở nên cảnh giác hơn.
Mỗi tiếng động đều làm cô giật mình, từng bóng hình đều trở nên nghi ngờ. Tần Vũ Mộng không phải là người dễ bị hoảng loạn, nhưng cảm giác này quá quen thuộc, như thể có ai đó đang âm thầm theo dõi, chỉ chờ một sơ hở để hành động.
Cô đứng dậy, đi về phía trước nhà và nhìn ra con phố vắng vẻ. Đôi mắt sắc bén quan sát mọi thứ xung quanh, lắng nghe mọi âm thanh. Cô không thấy ai, nhưng điều đó càng làm cô cảm thấy nghi ngờ hơn.
Ai đó đang tìm cách theo dõi cô, nhưng tại sao lại là bây giờ? Và liệu đây có phải là dấu hiệu của một mối nguy hiểm sắp đến?
Cô khẽ lắc đầu, tự nhủ phải giữ bình tĩnh. Cảm giác bất an vẫn còn đọng lại trong lòng, nhưng cô biết mình không thể để nó chi phối mọi quyết định của mình.
Cô cần phải biết rõ ai đang theo dõi mình, tại sao lại như vậy, và liệu điều này có liên quan đến quá khứ mà cô cố gắng bỏ lại sau lưng.
Chẳng mấy chốc, cô quyết định sẽ phải cẩn thận hơn trong những ngày tới. Cuộc sống bình yên của cô chưa chắc đã kéo dài lâu.
Tần Vũ Mộng không thể xóa đi cảm giác lo lắng đang bao trùm lấy mình. Đôi mắt cô vẫn không ngừng quan sát xung quanh khi cô tiếp tục làm việc ngoài sân.
Cảm giác bị theo dõi khiến mọi thứ trở nên không yên ổn, dù mọi thứ xung quanh vẫn tĩnh lặng như bình thường. Cô ngừng lại, ánh mắt trầm tư, cảm giác này như một dự cảm không lành mà cô không thể bỏ qua.
Với một quyết định nhanh chóng, cô vào nhà, tìm chiếc bao nhỏ quen thuộc và khẽ mở nó ra. Con dao, sắc bén và lạnh lẽo, vẫn nằm im trong tay cô như một người bạn thân thuộc.
Cô đã mang nó bên mình suốt bao năm qua, như một sự chuẩn bị cho những tình huống nguy hiểm mà cô biết mình sẽ không thể tránh khỏi.
Cẩn thận, cô đặt con dao vào trong túi áo, khéo léo che giấu nó dưới lớp vải, sao cho nó không lộ ra ngoài.
Cảm giác an tâm nhẹ nhàng khi biết mình đã chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào, dù cô không hề muốn sử dụng nó. Nhưng trong thế giới mà cô đang sống, một phút sơ suất có thể là sai lầm chết người.
Sau khi chuẩn bị xong, cô bước ra ngoài, cảm giác của sự chuẩn bị ấy khiến tâm trí cô tập trung hơn. Một phần trong cô vẫn hy vọng rằng mình đã quá lo lắng, nhưng phần còn lại hiểu rằng cảnh giác luôn là điều cần thiết.
Hôm nay cô lại phải làm việc ở quán thịt nướng, như thường lệ, nhưng trong lòng cô không còn cảm giác bình yên như trước.
Cô không biết điều gì đang chờ đợi mình phía trước, nhưng một điều cô chắc chắn lần này, cô sẽ không để bất kỳ ai bất ngờ đánh lừa mình nữa.
Tần Vũ Mộng đến quán làm việc như mọi khi, nhưng tâm trạng cô hôm nay khác hẳn. Dù đã cố gắng tập trung vào công việc, đôi mắt của cô vẫn không ngừng quan sát xung quanh, cảnh giác với từng tiếng động nhỏ, từng bóng dáng lướt qua.
Mọi thứ ở quán vẫn diễn ra như bình thường, nhưng cô không thể thoát khỏi cảm giác có ai đó đang dõi theo mình.
Cuối cùng, khi công việc kết thúc, cô rời quán trong màn đêm tĩnh mịch. Bầu không khí yên lặng, nhưng cô cảm thấy có điều gì đó không đúng.
Bước chân cô vội vã, lòng không thể bình tĩnh, đôi mắt sắc bén vẫn nhìn về mọi hướng. Cảm giác bị theo dõi không hề giảm đi mà chỉ ngày một rõ rệt hơn.
Cô có thể cảm nhận được ánh mắt lén lút từ đâu đó, và rồi, khi rẽ qua một con phố vắng, cô biết rằng mình đã đúng.
Những bóng dáng mơ hồ, vài kẻ đàn ông đang bám theo cô từ phía sau. Cô không hoảng loạn, mà ngược lại, cảm giác này như một phản xạ tự nhiên.
Thân thể cô linh hoạt, đôi chân đã quen với việc né tránh và đối phó trong những tình huống bất ngờ. Cô nhanh chóng quay lại, ra tay với vài tên trong số đó, đấm đá nhanh như chớp, khiến họ ngã lăn ra đất.
Tuy nhiên, bọn chúng không chịu từ bỏ, và số lượng ngày càng đông. Cảm thấy tình hình không ổn, cô quyết định không lãng phí thời gian nữa. Bằng một động tác nhanh nhẹn, cô quay người chạy, quyết định tìm một nơi an toàn.
Cô lao vào một con hẻm nhỏ, nơi ánh sáng mờ ảo từ những ngọn đèn đường không đủ để chiếu sáng hết các góc khuất.
Đúng lúc này, khi cô quay đầu lại để kiểm tra tình hình, thân thể cô bất ngờ tông mạnh vào một người. Bị va chạm mạnh, cô ngã ngồi xuống đất, còn người kia đứng vững, không hề lay chuyển.
Cô ngước lên, trái tim cô khựng lại. Là Cố Dạ Hàn. Anh đứng đó, nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng và đầy sắc bén. Không phải lúc này, cô thầm nghĩ, nhưng cũng không thể phản ứng kịp. Cảm giác của anh làm cô có chút chùn bước.
- Anh...- Cô không kịp nói hết câu, chỉ cảm nhận được sự hiện diện đáng sợ của Cố Dạ Hàn.
Anh không nói gì, chỉ đứng im, quan sát cô một lúc. Cô cảm nhận được sự tĩnh lặng từ anh, như thể anh đang chờ đợi điều gì đó.
Tần Vũ Mộng vội vàng đứng dậy, mắt không rời khỏi Cố Dạ Hàn. Cô cảm nhận rõ sự hiện diện của anh, nhưng trong tình huống này, cô không có thời gian để quan tâm đến anh.
Đám người kia đã đến gần, cô không thể để bản thân bị bắt, và càng không thể để Cố Dạ Hàn vướng vào chuyện của mình.
- Anh không biết tôi ở đây để làm gì, nhưng nếu không muốn chết, thì mau chạy đi.- Cô nói, giọng lạnh lùng, như thể cảnh báo anh.
Nhưng ánh mắt anh không hề hoảng hốt, không hề có dấu hiệu của sự sợ hãi, chỉ có sự lạnh lẽo như mọi khi.
Cô không thể đợi thêm, không thể kéo dài thời gian. Đám người kia đã đuổi kịp, bốn, năm tên đàn ông mặc đồ tối màu, tất cả đều cầm vũ khí, ánh mắt đầy hận thù.
Cô đưa tay vào túi, rút ra con dao quen thuộc mà mình luôn mang theo bên người. Động tác của cô nhanh gọn, giống như một động tác đã thực hiện hàng nghìn lần. Cô nắm chặt dao, bước tới, thân thể chuyển động như một con báo đang săn mồi.
Tuy nhiên, số lượng đám người này quá đông, và dù có kỹ năng, cô cũng không thể chống lại được hết. Một tên liều lĩnh xông lên, vung dao về phía cô, nhưng cô kịp né tránh.
Cú đâm hụt, nhưng ngay lập tức, một tên khác đã kẹp chặt cổ tay cô, cố gắng giằng dao ra khỏi tay. Cô cảm nhận được sức mạnh của hắn, nhưng quyết không chịu thua.
Chỉ trong giây lát, cô cảm thấy một bóng dáng lớn đứng chắn trước mặt mình. Cố Dạ Hàn. Anh không biết hết mọi chuyện, nhưng thấy tình hình căng thẳng, anh cũng không thể đứng nhìn.
Không nói một lời, anh rút từ trong áo ra một khẩu súng, nhắm thẳng vào tên cầm dao đối diện cô.
- Lùi lại,- anh lạnh lùng ra lệnh.
Tên kia do dự một giây, rồi bất ngờ, cùng những tên còn lại, lùi lại một bước.
Cô nhìn anh, không khỏi ngạc nhiên, nhưng không có thời gian để hỏi. Cố Dạ Hàn đã hiểu sơ sơ tình hình. Anh nhận thấy cô không phải là một người bình thường, và đây không phải là lần đầu cô phải đối diện với những tên này.
Cô vẫn giữ tư thế phòng thủ, tay cầm dao chắc chắn, nhưng ánh mắt của cô đã bớt căng thẳng. Cô biết, ít nhất bây giờ, không chỉ một mình cô phải chống lại đám người này.
- Chạy đi không kịp nữa rồi,- cô lạnh lùng nói, mắt vẫn không rời khỏi những kẻ địch trước mặt. Nhưng lần này, không chỉ có cô, mà cả Cố Dạ Hàn cũng sẵn sàng đối phó.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play