Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

|RHYCAP| In The End

Chapter 1

"Rhyder tôi thích cậu"
"Được thôi, chúng ta hẹn hò, nhé ?"
______________
Captain đặt cây bút đang viết dở, gỡ bỏ tai nghe bước vội ra cửa
Captain
Captain
Anh về rồi sao ? Công việc ở công ty hôm nay có nhiều lắm không ?
Captain đỡ chiếc cặp từ tay Rhyder, anh cởi đôi giày da bóng nhoáng đặt lên kệ giày rồi nhận lại chiếc cặp chứa đầy giấy tờ từ tay cậu
Rhyder
Rhyder
Hôm nay anh còn nhiều việc nên tối nay sẽ tranh thủ làm nốt cho xong, có thể sẽ ngủ rất trễ. Nếu em mệt thì cứ ngủ trước đừng đợi anh
Captain
Captain
Ừm, em biết rồi!
Captain
Captain
Mà Rhyder này, ngày mai anh rảnh không ?
Rhyder
Rhyder
Có chuyện gì sao ?
Captain
Captain
À chuyện là sáng nay Negav mới cho em hai vé xem phim, em có rủ nhưng em ấy bận sáng tác không đi được..nhưng em không có ý đó, chỉ là có một bộ phim muốn cùng anh xem thôi. với cả cũng đã là 8 tháng kể từ lần cuối chúng ta cùng đi chơi rồi.
Captain
Captain
Vì thế nên em mới rủ anh //cậu gật đầu, mím môi//
Captain
Captain
Nhưng nếu anh bận thì thôi
Rhyder
Rhyder
//cười//
Rhyder
Rhyder
Được rồi mai anh sẽ về sớm, nhé ? //cúi đầu xuống nhìn Captain, đưa khuôn mặt sát lại gần cậu//
Rhyder
Rhyder
Giờ đừng suy nghĩ nhiều nữa, đi nghỉ sớm đi nhé! //vừa nói vừa xoa đầu cậu cười//
Captain
Captain
//có chút căng thẳng nên gật đầu rồi đi ngay//
Captain đi một mạch lên lầu, cậu căng thẳng đến mức quên luôn cả thở. vào đến phòng đóng cửa cẩn thận rồi mới yên tâm thở phào, bản thân vẫn chưa định hình được chuyện gì vừa xảy ra.
Cậu ra đón anh đi làm về như thường ngày, sau đó ngỏ lời hẹn anh cùng đi chơi. và rồi, Captain không dám nghĩ đến nữa.
Anh và cậu tuy yêu nhau đã lâu nhưng nhìn họ lại chẳng giống như những cặp đôi yêu đương ngoài kia. Số lần cả hai tiếp xúc gần như vậy chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nghe có vẻ kì lạ nhưng thiệt sự là vậy.
Vả lại đây là lần tiếp xúc gần đến nỗi cậu có thể cảm thận được hơi thở nam tính của anh nhè nhẹ phà vào khuôn mặt mình, trái tim bơi lồng ngực vẫn cứ bồi hồi đập mãi.
Captain nghĩ rồi lại nghĩ đến chuyện ngày mai sẽ cùng anh đi xem phim, có thể xem dịp đây chính là họ đang hẹn hò. Chỉ nghĩ đến đó thôi cậu đã vui đến mức ngồi cười ngây ngốc suốt cả một buổi mà quên luôn công việc trước đó đang làm dang dở.

Chapter 2

Nhắm mắt cái mà trời đã sáng, tối qua Captain nằm suy nghĩ đến việc hôm nay sẽ cùng anh làm những chuyện gì, họ sẽ xem phim gì, cùng đi đâu hay ăn những món gì đến nỗi ngủ thiếp đi lúc nào không hay, có trời mới biết cậu mong nhanh đến tối như thế nào đâu.
Nhưng đó là chuyện của buổi hẹn hò, chuyện của bây giờ là viết cho xong những trang sách cuối cùng và gửi cho biên tập Negay, nếu không cậu ta sẽ càm ràm cả buổi mà phá hỏng buổi hẹn tối nay của Captain.
Captain bước đến mở một bản nhạc balad yêu thích và bắt đầu đặt bút viết tiếp. Cậu là nhà văn. Từ nhỏ đã rất yêu thích viết lách. Chủ yếu chỉ là viết để tự chữa lành tâm hồn mình. Nhưng vẫn là bén duyên với nghề mà cậu mới có được thành công như ngày hôm nay.
Vì chủ yếu những trang sách của cậu không đơn thuần chỉ là được viết ra bằng một vài cậu chuyện hư cấu để tạo sự đồng cảm cho người đọc, mà là được viết ra bằng chính những tình cảm của bản thân. Những độc giả tìm đến cậu cũng là muốn tìm được sự đồng cảm trong tâm hồn. Có thể là lướt ngang qua và vô tình bắt gặp chính mình trong câu chuyện đó, từ đó lại đem lòng yêu mến. vì thế sách của cậu xuất bản bán cũng không tệ. Có thể xem như cũng chút tiếng tăm nhỏ trong ngành.
Captain hơn bao giờ hết vẫn tập trung vào từng câu chữ của mình. Chốc chốc cậu như rơi vào trầm tư và rồi lại viết, thoáng cái cũng đã tới những dòng cuối của của câu chuyện.
Khẽ vươn vai cho đỡ nhức mỏi, nhìn ra ngoài cũng đã xế chiều. Có lẽ cũng cần phải chuẩn bị cho buổi hẹn hò tối nay rồi. Nghĩ thế rồi cậu đặt bút viết nốt những dòng cuối cùng.
"Vốn dĩ đã biết rằng tình cảm này sẽ chẳng bao giờ có được kết cục đẹp, nhưng ta vẫn muốn được một lần đắm chìm vào nó
Để rồi
Cuối cùng, kẻ tổn thương nhất chính là kẻ tự mình đa tình
Có lẽ phải dừng lại thôi.."
Đặt viết chấm hết cho câu chuyện ở đây, tuy rằng kết cục có buồn, nhưng ít nhất, thanh xuân của người cũng đã được ướt sũng vì một cơn mưa rào.
Đôi mắt cậu cụp xuống, có lẽ vẫn suy nghĩ điều gì đó, nhưng rất nhanh chóng mỉm cười. Hôm nay cậu sẽ có buổi hẹn cùng anh cơ mà~
Captain hí hửng chạy ngay đi sửa soạn, cậu lôi tất cả quần áo trong tủ ra, nhìn đồng hồ vẫn còn đến 3 tiếng nữa mới đến giờ hẹn, thử đồ một chút cũng không sao, chỉ là đẹp để anh ngắm thôi mà. Cậu cầm từng bộ ướm lên người, bộ này không được lại đến bộ kia, cứ như vậy đến hết cả buổi chiều
Sau một hồi chật vật cuối cùng cậu cũng tìm cho mình một bộ đồ vừa ý, chỉ là chiếc áo sơ mi trắng mix cùng quần tây sáng màu, tay trái đeo chiếc đồng hồ mà anh tặng cậu khi lần hẹn hò đầu tiên của cả hai. Việc bây giờ chỉ cần đợi anh về nữa thôi.
Vui vẻ bước xuống nhà, phòng khách trống không, Rhyder vẫn chưa về, trong lòng Captain có chút hụt hẫng. Nhìn đồng hồ vẫn còn 30 phút nữa mới đến giờ chiếu phim, đành xuống phòng khách bật TV xem trong lúc đợi anh vậy.
Captain đợi mãi. Còn 15 phút nữa là phim sẽ chiếu, nhìn ra cửa vẫn không thấy động tĩnh gì. Tự trấn an bản thân rằng
Captain
Captain
Rhyder đang trên đường về bị kẹt xe, một chút nữa sẽ về tới ngay.
15 phút nữa trôi qua, rồi 30 phút.
1 tiếng, rồi 3 tiếng mà vẫn chẳng thấy bóng người ở cửa. Có lẽ Rhyder bận. Phim bây giờ cũng đã chiếu rồi không thể xem kịp nữa.
Hay là chuẩn bị bữa tối cho cả hai. Tuy không thể hẹn hò nhưng cả hai có thể ăn cơm cùng nhau là Captain đã rất vui rồi.
Captain cặm cụi trong bếp gần 1 tiếng đồng hồ thì cuối cùng cũng đã xong. Trên bàn giờ đây bày một bữa cơm thịnh soạn, cũng không quá cầu kì, chỉ là một vài món mà Rhyder rất thích
Captain nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống bàn ăn, Rhyder hôm nay về trễ thế nhỉ, đến cả điện thoại cũng không nghe, anh bận đến thế sao.
Lòng Captain có chút trùng xuống
Captain đợi anh rất lâu, đến nỗi ngủ quên lúc nào không hay. Giật mình tỉnh dậy cũng đã là 12 giờ hơn. Ngẩng đầu tìm kiếm bóng dáng quen thuộc nhưng căn phòng vẫn chìm trong im lặng của đêm vắng. Cậu biết rằng Rhyder vẫn chưa về.
Một nỗi bất an dâng lên trong lòng.
Captain
Captain
Bình tĩnh lại nào, Captain, sẽ không có chuyện gì đâu.
Tiếp tục gọi điện cho anh nhưng lần này đầu dây bên kia đã không còn đổ chuông, trả lời cậu chỉ là những tiếng tút tút. Lúc này Captain đã bắt đầu hoảng.
Captain
Captain
Rhyder ơi anh đừng bị gì nhé.

Chapter 3

"Rhyder đừng khóc, chị xin lỗi ! Captain để lại cho em, hãy chăm sóc thằng bé thay chị ! tạm biệt em, Rhyder"
"Đừng mà chị, cố lên ! KHÔNG CHỊ ƠI, CHỊ !!!!"
Rhyder giật mình thoát khỏi giấc mơ, vẫn luôn là giấc mơ ấy đeo bám anh suốt nhiều năm, mỗi lần căng thẳng, những kí ức về người con gái ấy lại xuất hiện.
Rhyder
Rhyder
Thôi nào Rhyder //xoa xoa thái dương//
Liếc nhìn ra ngoài, anh như không tin vào mắt mình. Trời tối từ lúc nào thế.
Nhìn lên đồng hồ, 12 giờ 40
Ách !
Cuộc hẹn với Captain !
Điện thoại cũng sập nguồn từ lúc nào.
7 cuộc gọi nhỡ của cậu, nửa tiếng trước
Rhyder
Rhyder
Rhyder ơi mày sao vậy chứ!
Anh chỉ định chợp mắt một chút để đỡ căng thẳng tối còn về đi xem phim cùng Captain, vì anh đã nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính gần 10 tiếng rồi. nhưng không hiểu sao lại ngủ quên đến tận giờ này.
Rhyder thu xếp nhanh tài liệu bỏ vào cặp rồi vơ lấy chiếc áo khoác, nhà thôi.
Thang máy dừng lại ở tầng một, anh vẫn không quên tranh thủ thời gian rảnh xem nốt tài liệu thư ký Moon đã gửi, vừa đi vừa dán mắt vào đống giấy tờ.
Cảm giác như có gì đó không đúng, anh khựng lại. Một bóng người xa xa đang tiến về phía mình.
Rhyder nhất thời có chút giật mình, chả lẽ các vị anh hùng ở đây mà trước giờ anh chưa từng thấy tìm đến hay sao. Cố lấy hết can đảm, anh thở phào vì nhìn kĩ lại thì không phải, là người thật mà, lại còn rất quen.
Rhyder
Rhyder
Captain ?
Rhyder đứng hình khi nhận ra đó là Captain
Chưa kịp bước đến chỗ cậu, Captain đã chạy đến ôm chầm lấy anh.
Captain
Captain
Rhyder, may quá anh không sao
Nhìn Captain trên người chỉ có một chiếc áo sơ mi, không áo khoác, không gì che chắn, cứ thế mà run lên từng đợt vì gió lạnh ngoài trời khiến anh cảm thấy mình thật có lỗi.
Anh cởi áo khoác ngoài khoác lên người cậu, nắm lấy tay đôi bàn tay nhỏ lạnh ngắt để sưởi ấm và ôm lấy cậu.
Rhyder
Rhyder
Captain, em sao thế, anh không sao mà. anh vẫn luôn ở đây
Captain
Captain
Rhyder, đừng bỏ đi mà không nói trước cho em biết nhé, em sẽ lo lắm !
Rhyder
Rhyder
Được, anh hứa, anh sẽ không bỏ đi, sẽ luôn ở đây
Captain
Captain
Vậy thì tốt quá rồi
Captain thở phào nhẹ nhõm, xem như hòn đá đè nặng trong lòng đã được gỡ bỏ rồi
Rhyder
Rhyder
Khiến em phải lo lắng nhiều rồi, anh xin lỗi
Captain
Captain
Không sao, anh không sao là tốt rồi
Rhyder
Rhyder
Được rồi, bây giờ chúng ta về nhà nhé! //vuốt nhẹ tóc cậu//
Trên suốt đường đi, anh thì chăm chú lái xe, Captain cũng mải mê nhìn ngắm bên ngoài nên chẳng ai nói với ai tiếng nào. Đến khi về đến nhà, Rhyder quay sang bên cạnh thì thấy người kia dựa đầu vào cửa xe ngủ từ lúc nào. Anh bật cười lắc đầu, cái người này lúc nào cũng đơn thuần như vậy đấy.
Anh bế cậu vào nhà, dịu dàng đặt cậu xuống giường, nhìn cậu ngủ như vậy làm anh cũng cảm thấy bình yên. Đưa tay chạm lên mái tóc của cậu khẽ vuốt nhẹ, tóc cậu mềm lắm lại còn thơm nữa.
Rhyder có cảm giác, người này sao lại nhỏ bé đến thế, khiến cho đôi lúc anh muốn ôm cậu vào lòng, khiến anh muốn được bảo vệ cậu. Nhưng Rhyder mang vết thương lòng lớn hơn là anh tưởng. Chẳng còn đủ chỗ để ôm lấy cậu
Rhyder
Rhyder
Thôi nào Rhyder, đừng như vậy nữa.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play