Hoàng Hậu Ta Đây Là Phản Diện
giới thiệu
tác giả bị khùm🐧
hello,tui là tg đây
tác giả bị khùm🐧
tui mới làm chuyện lần đầu nên còn nhiều sai sót mong mn bỏ qua nhaaaa
tác giả bị khùm🐧
chuyện về xuyên không ạ
tác giả bị khùm🐧
giới thiệu nhân vật nhé
Nguyệt Vân
Nguyệt Vân :nữ chính (xuyên không)
điểm mạnh:đai đen taekwondo,không sợ ai
ghét:bị phản,dẹo,...
thích :hoa,truyện về đấu đá hậu cung,...
tác giả bị khùm🐧
tên hay he
Nguyệt Vân
cảm ơn à,mà hoi cúc đi
tác giả bị khùm🐧
gì vậy trời🥲🥲🥲mà hoi tiếp nè
Tiểu Hy
Tiểu Hy : nữ chính nguyên tác
điểm mạnh : hiền hậu
Ghét:bị phản bội.
thích hoa,được bảo vệ
tác giả bị khùm🐧
sao ngắn vậy bà
tác giả bị khùm🐧
ủa sao ai gặp cũng chửi tui ngang vậy taaaa
Nguyệt Vân
chưa chửi ba,mẹ mày là may rồi đó
tác giả bị khùm🐧
ủa ủa bà ơi 🥲cứu tg😖
Nguyệt Quý nhân
Anh Nguyệt : Quý phi(phản diện đó)
điểm mạnh :được chú ý
ghét:người khác được thăng chức,hoa
thích :kết bè,phái hãm hại người khác,vẽ
Tịnh phi
Vĩ Tịnh:Phi tần
điểm mạnh (ko mạnh lắm):thân với hoàng hậu
thích : tranh,múa,hát
ghét:bị phản bội,dẹo,bị đổ oan
tác giả bị khùm🐧
cổ dễ thương vữ vậy trời
Tịnh phi
viết đi lo chuyện bao đồng miết
tác giả bị khùm🐧
cảnh này thật quen thuộc dường như ta đã thấy nó ở đâu rồi
Thục quý phi
Nhi Thục:Quý nhân(phản diện)
điểm mạnh :kết bè phái với Nguyệt Quý nhân
còn lại giống Nguyệt Quý nhân
tác giả bị khùm🐧
hết ời hả
tác giả bị khùm🐧
ui ngắn thế
tác giả bị khùm🐧
chương này tới đây thôi
tác giả bị khùm🐧
đã cạn idea cho chap này
tác giả bị khùm🐧
love you love you love you
tác giả bị khùm🐧
love you love you
tác giả bị khùm🐧
yêu yêu yêu
tác giả bị khùm🐧
yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu yêu
tác giả bị khùm🐧
yêu cậu vãi
tác giả bị khùm🐧
love you chu chu pạt pạt
cô muốn tôi...
/.../ : hành động
*...* : suy nghĩ
hết ời
Nguyệt Vân
/đọc truyện/ Má nó nữ chính gì mà chết thảm vậy trời mình mà là nữ chính là mấy con phản diện không xong với mình rồi
Nguyệt Vân
chuyện kết se có khác,khó chịu vô cùng😮💨
Nguyệt Vân
/quăng chuyện qua 1 bên/ ra ngoài chơi thôi chứ ở trong đây đọc cái truyện đó hồi nữa tức ói 🧠 ra luôn quá
Nguyệt Vân
/đi ra ngoài,không nhìn đường/ má cay thật chứ
đa số nam nvp
/bấm còi/ cô kia tránh ra
Nguyệt Vân
/quay sang/ áhhhhhhhhhhhhhh
Nguyệt Vân
/mở mắt dần/ưm...yamate ủa lộn đây là đâu cơ chứ
Nguyệt Vân
cô cô là ai /hét/
Tiểu Hy
tôi muốn nhờ cô 1 việc
Nguyệt Vân
sống thay cô..?
Nguyệt Vân
tại sao cơ chứ? tại sao không phải ngkhac mà lại là tôi?
Tiểu Hy
vì tôi và cô die cùng ngày cùng tháng cùng năm cùng giờ cùng phút cùng giây
Tiểu Hy
còn lại người này sẽ hướng dẫn cho cô
robot
/bất ngờ xuất hiện/ hello
Nguyệt Vân
dume mày nhỏ nào matday vậy
robot
robot này có học thức nhe
robot
tao cắt chem chép mày giờ
Nguyệt Vân
ủa mày là ai nữa
robot
nhỏ sắp cắt chem chép của mày á
robot
nói chứ tao là người hướng dẫn mày
robot
giờ mày sẽ xuyên không vào cái truyện nãy mày đọc á
Nguyệt Vân
không muốn thì sao
robot
thì vẫn phải vô chứ sao
robot
giờ mày xuyên truyện sẽ không bị ép buộc gì hết á
robot
nhưng mà nữ 9 có 2 nguyện vọng
Nguyệt Vân
nguyện vọng gì nữa tròi
robot
thứ nhất là: đối tốt với tịnh phi
thứ hai: báo thù những người đã hại Tiểu Hy
Nguyệt Vân
vô đi nói nhiều quá
ở phòng ngủ của hoàng hậu
mới ngày đầu đã bị phát hiện rồi ?
đa số nam nvp
hoàng hậu đã tỉnh dậy rồi /hét/
Nguyệt Vân
ngươi làm cái gì vậy hét to thế đau hết cả đầu
đa số nam nvp
ơ ơ Dạ tôi xin lỗi* cô ta thay đổi tính cách sao,bình thường sẽ cảm ơn tôi ríu rít cơ mà?*
Nguyệt Vân
lui đi /giọng cọc cằn/
đa số nam nvp
Dạ thưa hoàng hậu tôi xin phép lui/lui ra khỏi cung/
tác giả bị khùm🐧
ê ê từ từ mấy đọc giả ơi
tác giả bị khùm🐧
sẽ thay đổi xí nhaaaa
/.../:hành động
*...*:suy nghĩ
(...): biểu cảm
còn lại sẽ bổ sung sau nếu cần
Nguyệt Vân
/ngồi dậy/ haizz chỗ gì mà bẩn dữ vậy trời
Nguyệt Vân
phải cải tạo lại thôi/đứng dậy/
một lát lát lát lát sauuu
1 căn phòng tráng lệ đầy sự rực rỡ xuất hiện trước mắt cô
Nguyệt Vân
vầy mới là khôn ninh cung của hoàng hậu chứ (đắc ý)
nô tì
thưa hoàng hậu có cần báo cho Tịnh phi không ạ
robot
Tịnh phi là bạn thân của cô đó
Nguyệt Vân
cứ cứ kêu cô ấy vào đây
sau khi biết tin Tịnh Phi liền tới khôn ninh cung
Tịnh phi
tỷ tỷ,người đã tỉnh dậy rồi sao
Nguyệt Vân
ta vừa mới tỉnh dậy
Tịnh phi
muội đã rất lo cho tỷ đó/rưng rưng/
Nguyệt Vân
thôi mà tỷ đã không sao rồi mà/lau nước mắt cho Tịnh phi/
Tịnh phi
Đúng..Đúng vậy tỷ không sao là được rồi
Tịnh phi
nhưng ta có chuyện cần nói với tỷ
Nguyệt Vân
kỳ kỳ ngươi lui đi
giải mã :Kỳ Lỳ là người hầu thân mật với Nguyệt Vân
Nguyệt Vân
muội có chuyện gì cần nói sao
Tịnh phi
muội biết đây không phải tỷ tỷ thật của muội
Nguyệt Vân
làm..làm gì có chuyện đó chứ
Tịnh phi
thôi đừng giấu ta nữa
Nguyệt Vân
được rồi làm sao cô biết
Tịnh phi
bởi tỷ tỷ của ta chẳng bao giờ xưng tỷ muội với ta khi có người khác ở đây cả
Tịnh phi
nói đi ngươi là ai
Nguyệt Vân
nói ra chắc muội cũng không tin

tác giả bị khùm🐧
Anh đã hát lên từng bài nhạc ngày xưa
Và bài ca cuốn lấy trái tim của những người con gái mộng mơ
Không bơ vơ
Khi vây quanh anh là những đôi mắt nhìn theo hò reo
Cũng vì chặng đường tương lai mà mình phải chia hai
Nốc thêm khoảng một hai chai, tâm sự cùng cây mic
Và đến khi anh cất lời
Là giấc mơ mang cả đời
Khi anh đã có tất cả rồi lại chẳng còn em nữa
Khi ta đã đủ sự trưởng thành lại chẳng dành nó cho đối phương
Tình yêu này có thật đáng thương? (Oh no)
Ở phía dưới ngọn đèn, có gã khờ đang hát
Cố gắng mỉm cười, nhưng trong lòng tan nát
Mất đi người rất quan trọng
Có lẽ vì quá tham vọng
Không thấy vui trong lòng
Anh nhớ góc tối ở trong căn phòng
Anh nhớ phút đón hoàng hôn cùng người con gái vàng son
Chỉ tại anh chẳng thể nắm tay em, giữ tay em, níu tay em
Lâu hơn một chút
Để anh ổn định cảm xúc
Có lẽ đến lúc chấm dứt, kết thúc thật rồi
Ký ức lại triệu hồi nỗi đau
Hàng vạn tinh tú ngoài kia dõi theo bao lòng tin nhỏ nhoi trong veo
Sao lại không thể giống như lời ca kia mong cầu?
Nhưng tại sao lại không thể giống sự tự cao và kiêu ngạo trên sân khấu? (Yeah)
Đoạn đường giờ một mình anh đi
Vẫn làm điều anh tin, ta thì chẳng còn gì nữa
Tồi tệ nhất là ngày em đi, sự thật làm anh suy
Mặc dù anh cũng đã quen dần với cuộc sống ở phía sau những ánh đèn
Nhưng vẫn chưa quen được một cảm giác trống vắng những ngày thiếu em
Không thấy vui trong lòng
Anh nhớ góc tối ở trong căn phòng
Anh nhớ phút đón hoàng hôn cùng người con gái vàng son
Chỉ tại anh chẳng thể nắm tay em, níu tay em, giữ tay em
Lâu hơn một chút
Để anh ổn định cảm xúc
Có lẽ đến lúc chấm dứt, kết thúc thật rồi
Ký ức lại triệu hồi nỗi đau
Và ngọn đèn kia sáng rực lên (lên)
Rọi đường đưa anh tìm đến (đến)
Một khoảng trời thật mới nhưng chẳng có em
Xin lỗi từ chối em ngồi với nhau ở bao nhiêu hàng quán
Anh có làm gì sai mà phải sợ hãi với những lời bàn tán?
Chỉ có thể là post ảnh cùng em ở chế độ close friend
Công việc anh thức hẳn, đến khi em buồn anh lại chẳng ngoi lên
Hãy trả lời anh đi
Hãy trả lời anh đi
Liệu còn hy vọng để có thể ôm lấy nhau, người ơi?
Ừ thì thôi (thôi), vậy đành thôi (thôi), một lần thôi (thôi)
Một lần anh được phép yếu đuối với chiếc ký ức tiếc nuối
(Không thấy vui trong lòng)
Không thấy vui trong lòng
Anh nhớ góc tối ở trong căn phòng
Anh nhớ phút đón hoàng hôn cùng người con gái vàng son
Dù chẳng thể nắm tay em, giữ tay em, níu tay em
Lâu hơn một chút
Để anh ổn định cảm xúc (ooh-whoa)
Có lẽ đến lúc chấm dứt, kết thúc thật rồi
Ký ức lại triệu hồi
Có lẽ đến lúc chấm dứt, kết thúc thật rồi
Ký ức lại triệu hồi nỗi đau
Download MangaToon APP on App Store and Google Play