Ta Xuyên Thành Một Tế Bào
Chương 1: Thức tỉnh trong bóng tối
Bóng tối bao trùm. Không âm thanh, không hình ảnh, chỉ có cảm giác vô tận của sự trống rỗng. Một ý nghĩ lướt qua, mờ nhạt, như tia sáng yếu ớt trong một đại dương sâu thẳm.
Vô Danh
“Tôi... đang ở đâu?”
Không có câu trả lời. Ý nghĩ đó nhanh chóng chìm vào quên lãng. Ban đầu, hắn không có ý thức. Hắn chỉ làm theo bản năng: hấp thụ năng lượng.
Mỗi lần hấp thụ, hắn cảm nhận được một sự thay đổi nhỏ, như thể có điều gì đó đang hình thành. Lần đầu tiên, hắn tách ra. Một tế bào khác xuất hiện từ cơ thể của hắn, nhưng nó không có ý thức riêng. Nó là một phần của hắn.
Thời gian trôi qua, từng tế bào mới được sinh ra từ quá trình phân liệt. Với mỗi lần tách, hắn cảm thấy mình rõ ràng hơn. Suy nghĩ của hắn không còn là những tia chớp mờ nhạt. Hắn bắt đầu nhận ra mình có thể nghĩ, dù chỉ là những ý nghĩ đơn giản.
Câu hỏi lặp đi lặp lại trong đầu hắn.
Hắn không có câu trả lời. Hắn chỉ biết mình không muốn ngừng lại. Hắn cần hấp thụ năng lượng, tiếp tục phân liệt, và trở nên mạnh hơn. Mỗi lần tạo ra một tế bào mới, ý thức của hắn trở nên sắc bén hơn, những câu hỏi trong đầu hắn ngày càng phức tạp hơn.
Rồi, một ngày, hắn nhận ra có điều gì đó khác lạ xung quanh. Một dạng năng lượng lạ, sống động, đang chuyển động gần hắn.
Lần đầu tiên, hắn cảm nhận được nguy hiểm.
Một thực thể khác xuất hiện trong bóng tối. Nó di chuyển nhanh hơn hắn, lớn hơn hắn, và nó đang đến gần. Trong vô thức, hắn dồn toàn bộ năng lượng vào các tế bào của mình, hợp nhất chúng lại. Cơ thể hắn trở nên lớn hơn, mạnh hơn.
Khi thực thể kia lao tới, hắn phản ứng nhanh như một bản năng nguyên thủy: nuốt chửng nó.
Lần đầu tiên, hắn không chỉ hấp thụ năng lượng xung quanh mà còn hấp thụ toàn bộ một thực thể sống khác. Dòng năng lượng tràn vào cơ thể hắn, kích thích sự phát triển vượt bậc. Hắn cảm nhận được nhiều hơn. Suy nghĩ của hắn trở nên sắc bén và mạch lạc hơn bao giờ hết.
Vô Danh
"Ta không chỉ là một tế bào. Ta đã từng... là một con người."
Hắn không nhớ tên mình, không nhớ quá khứ, nhưng hắn biết chắc chắn rằng mình từng tồn tại dưới một hình hài khác. Ý thức về mục tiêu bắt đầu định hình:
Vô Danh
"Ta phải tiến hóa. Ta phải trở lại là người."
Khi nhận thức trở nên rõ ràng hơn, hắn bắt đầu nghiên cứu môi trường xung quanh. Hắn không đơn độc trong không gian này. Có những thực thể khác, những sinh vật nhỏ bé đang di chuyển trong bóng tối, giống như hắn từng là trước đây.
Hắn không còn chỉ làm theo bản năng. Hắn bắt đầu săn lùng chúng, không chỉ để sinh tồn mà còn để phát triển. Mỗi lần hấp thụ một thực thể khác, hắn học hỏi từ chúng, hiểu cách chúng di chuyển, cách chúng sinh tồn.
Qua nhiều chu kỳ phát triển, cơ thể hắn ngày càng lớn hơn, các tế bào của hắn
Chương 2: Kẻ săn mồi đầu tiên
Hắn không còn chỉ là một sinh vật nhỏ bé trôi nổi trong bóng tối. Sau nhiều chu kỳ phát triển, số lượng tế bào trong cơ thể hắn đã vượt qua con số mà hắn có thể đếm được. Nhưng quan trọng hơn, hắn đã học cách hợp nhất những tế bào đó thành một thực thể mạnh mẽ hơn.
Lần đầu tiên, hắn cảm thấy kiểm soát được cơ thể mình. Những chuyển động không còn lộn xộn và ngẫu nhiên. Hắn có thể tập trung năng lượng vào một điểm, di chuyển nhanh hơn, mạnh hơn.
Nhưng nguy hiểm vẫn rình rập.
Xung quanh hắn, những thực thể lớn hơn bắt đầu xuất hiện. Chúng không giống hắn—chúng không có ý thức như hắn, nhưng chúng nhanh và hung hãn. Hắn gọi chúng là "kẻ săn mồi."
Một ngày nọ, khi đang tìm kiếm năng lượng, hắn phát hiện một kẻ săn mồi đang rình rập gần đó. Nó to lớn, cơ thể lấp lánh thứ ánh sáng nhạt nhòa. Hắn cảm nhận được sức mạnh từ nó, một dạng năng lượng mà hắn chưa từng thấy trước đây.
Vô Danh
“Nếu ta hấp thụ nó, ta sẽ trở nên mạnh hơn.”
Ý nghĩ đó lóe lên, không phải từ bản năng, mà từ một kế hoạch. Lần đầu tiên, hắn không chỉ hành động để sinh tồn mà còn để chinh phục.
Hắn bắt đầu di chuyển, chậm rãi, như thể đang ẩn mình trong bóng tối. Kẻ săn mồi không nhận ra sự hiện diện của hắn. Khi khoảng cách đủ gần, hắn dồn toàn bộ năng lượng vào cơ thể, hợp nhất các tế bào thành một khối rắn chắc, và lao tới như một mũi tên.
Kẻ săn mồi phản ứng. Nó quay lại, tấn công.
Cú va chạm khiến cả hai thực thể rung chuyển. Hắn cảm nhận được áp lực khổng lồ từ kẻ săn mồi, nhưng hắn không dừng lại. Những tế bào của hắn nhanh chóng bao vây mục tiêu, dồn ép nó vào một góc không gian tối
Trong một khoảnh khắc căng thẳng, hắn cảm nhận được sự sụp đổ của kẻ săn mồi. Toàn bộ năng lượng của nó tràn vào cơ thể hắn, như một cơn bão cuồng nộ.
Hắn run rẩy. Không phải vì sợ hãi, mà vì sức mạnh đang tăng lên từng giây. Những tế bào của hắn không chỉ nhân lên nhanh chóng mà còn thay đổi. Chúng trở nên dày đặc, cứng cáp hơn, và hắn có cảm giác mới lạ:
Vô Danh
“Ta đang tiến hóa.”
Khi sự thay đổi kết thúc, hắn nhận ra mình đã lớn hơn trước rất nhiều. Nhưng điều khiến hắn kinh ngạc nhất chính là ý thức của hắn. Nó không chỉ sắc bén hơn mà còn mang theo một điều mới mẻ: ký ức mờ nhạt về thế giới loài người.
Hắn thấy hình ảnh của một con người. Không rõ ràng, nhưng đủ để hắn nhận ra đó từng là chính mình. Những mảnh vỡ ký ức vẽ nên một bức tranh không hoàn chỉnh: những tòa nhà cao tầng, tiếng cười nói, một thế giới đầy màu sắc... và một điều gì đó khủng khiếp đã xảy ra.
Vô Danh
“Tại sao ta lại ở đây? Tại sao ta trở thành một tế bào?”
Những câu hỏi không có lời đáp khiến hắn thêm quyết tâm. Nếu muốn tìm lại câu trả lời, nếu muốn trở thành người một lần nữa, hắn phải tiếp tục tiến hóa.
Hắn không còn là kẻ bị săn đuổi nữa. Giờ đây, hắn là kẻ săn mồi thực sự.
Vô Danh
“Chỉ cần tiếp tục. Hấp thụ nhiều hơn. Trở nên mạnh mẽ hơn. Một ngày nào đó, ta sẽ đứng trên đỉnh cao của chuỗi tiến hóa.”
Hắn lao đi, tìm kiếm con mồi tiếp theo, mang theo quyết tâm mới và mục tiêu rõ ràng: trở thành con người một lần nữa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play