Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Truyện Nam Phụ Tự Đổ Tôi

Chương 1: Sự Bắt Đầu

Ánh nắng ban mai chiếu rọi cả một khu xóm nhỏ , cái nắng mới thật êm dịu làm sao khi nó không quá gay gắt lại vừa đủ để hấp thu vitamin D .

Cửa sổ ở căn phòng nhỏ của Trần Đặng Thảo Linh được mở ra để tiếp đón những ánh nắng chiếu vào phòng . Cô hưởng thụ cái tiết trời mát mát dịu dịu với tâm trạng vui vẻ .

Đứng tầm năm phút Thảo Linh quyết định đi đánh răng để cho kịp giờ đến trường . Trách cô sao tối hôm qua lại thức đêm đọc tiểu thuyết báo hại sáng nay dạy muộn cộng với hai cái quầng thâm mắt đen xì kia . Tuy vậy mà Thảo Linh chẳng chút nào mệt mỏi mà vẫn tràn đầy năng lượng .

Bước xuống nhà là mùi bánh cuốn của mẹ Liên nồng nặc khắp phòng ăn , cô chạy một mạch ngồi xuống bàn rồi nhúng từng miếng bánh cuốn nóng hôi hổi vào bát nước chấm đầy ú ụ thịt . Thỏa mãn là đây chứ đâu nữa , món này cô ăn từ nhỏ đến giờ vẫn ghiền như xưa chả ngán tẹo nào .

Bố mẹ thì phải đi làm sớm nên Thảo Linh luôn tự túc dạy và đến trường . Ngôi trường cô học cũng gần nhà chỉ đi tầm năm đến sáu phút gì đó là tới rồi .

Xử lí no nê đĩa bánh cuốn , cô mặc áo khoác , đi giày chuẩn bị đến trường . Bước ra khỏi cổng nhà là đã thấy các ông , các bà trong xóm đạp xe đạp đi khắp hướng rồi .

- Thảo Linh hả cháu , chuẩn bị đi học à ?

- Vâng, cháu chào bác ạ.

Đi từ nhà cô tới đầu xóm là ai cũng hỏi thăm cả vì người ở đây thân thiện có tiếng rồi , chính vì thế là Thảo Linh chẳng lúc nào là thấy cuộc sống này nhàm chán cả . Nói chuyện với các bác vui biết mấy .

Đi đường buồn chán quá , cô lôi trong cặp của mình một cuốn tiểu thuyết , đây là cuốn tiểu thuyết khiến Thảo Linh phải thức ngày thức đêm để cày , vì nó hay và siêu cuốn . Cô lại đặc biệt yêu thích các nhân vật phụ trong đây vì họ thú vị và tốt bụng .

Cũng gần hết quyển rồi mà nam nữ chính vẫn sóng gió quá chưa có tiến triển gì , Thảo Linh thật sự mất kiên nhẫn nhưng lại không thể bỏ truyện lại được .

Đọc được vài trang là đã tới trường rồi , ngôi trường khang trang rộng lớn với vẻ trang nghiêm , hàng tá học sinh tấp nập đi vào , cô cũng từ từ hòa theo dòng chảy để vào trường . Nay trường tổ chức cuộc thi bóng rổ giao lưu giữa các lớp , lớp Thảo Linh cũng có mặt trong danh sách .

Nhưng trường ưu tiên khối mười trước nên khối mười hai của cô đến tận cuối cùng lận nên mấy tiết đầu vẫn phải học , tiết năm mới được xuống sân để cổ vũ lớp .

Vừa bước chân tới gần cửa lớp là cái tiếng choe chóe của lớp trưởng kiêm bạn thân cô là Phạm Khánh Hà . Nó đang cổ vũ tinh thần cho lớp mà có đứa nào nghe đâu , căn bản lớp cô là lớp tự nhiên nhiều trai khỏe và giỏi nên nào có đứa sợ thua .

- Mày hét thì chúng nó có nghe đâu , nghỉ đi cho đỡ mệt . - Thảo Linh đập vai Hà .

- Tao là lớp trưởng thì phải có trách nhiệm nâng cao tinh thần lớp . Mày xem tinh thần thế này thì có thắng được không , nhìn 12A5 mà thèm .

- Rồi rồi , mày là lớp trưởng tuyệt vời nhất được chưa , giờ thì về chỗ đi , đứng hô nữa coi chừng khản giọng cấm kêu tao à .

khánh Hà nghe vậy thì mới thôi hô hào , bọn con trai ở lớp cũng thở phào nhìn Thảo Linh như vị cứu tinh . Giọng Hà khỏe và có phần hơi chóe nên mới được cô chọn làm lớp trưởng .

Nhưng nó mà hét lên thì đứa nào đứa đấy nhăn mặt không nghe nổi .

Trống vào lớp là cô chủ nhiệm Văn Mai đi lên bục giảng , cảm giác cô sợ mất mấy phút quý giá ấy .

- Các bạn nam trong nhóm thi đấu bóng rổ lát tiết năm tập trung xuống khu vực sân vận động của trường để thi đấu . Cố lên , cô tin các em sẽ giành giải vô địch lần ba .

Cả lớp hô hào cho có không khí , Hà đen cả mặt mày vì nó hô hơn ba mươi phút mà chẳng có đứa nào đếm xỉa . Vô phúc lắm mới làm lớp trưởng cái lớp này tận ba năm .

Thảo Linh đoán tâm trạng của Hà nên cô vỗ vai rồi cười gượng .

Bốn tiết đầu trôi nhanh lắm , chẳng mấy chốc mà đã đến tiết năm . Thật ra bốn tiết vừa rồi lớp cũng chẳng tập trung nổi vì tiếng hô hào của các lớp mười một và lớp mười át cả tiếng giảng bài .

Dù ghét lớp ra mặt nhưng Hà vẫn phải đứng lên để động viên tinh thần các " chiến sĩ " sắp ra trận . Bọn con trai thì bỏ ngoài tai rồi lần lượt đi xuống sân vận động . Cô cũng kéo con Hà đi cùng không thì nó lên cơn thì sợ lắm .

Cái lớp 12A5 đầu tư thật sự , nào là băng rôn rồi có hẳn cả một đội cổ vũ với các bạn nữ ăn mặc xinh xắn. Chẳng phải vì lớp đó đấu với lớp cô hả , bọn con trai 12A3 nhìn trai 12A5 vênh ra mặt vì thắng lớp này hai năm rồi .

Lớp A5 thì căng thẳng thôi rồi , trước trận đấu còn được cô giáo dặn dò rồi tiếp sức từ các bạn nữ . Lớp cô thì ngồi vào hết một chỗ chí chóe nhau . Sao lớp không đoàn kết mà vẫn thắng được hay vậy nhỉ .

Trống vào tiết năm bắt đầu , thầy trọng tài tuyên bố cuộc thi bóng rổ giữa 12A5 và 12A3 bắt đầu . Mới đầu thì quyết liệt lắm , 12A3 dẫn trước tới hẳn ba quả , còn lớp 12A5 thì mồ hôi nhễ nhại thở phì phào như đứt hơi tới nơi.

Như đoán trước kết quả thế nào thì lớp cũng thắng nên Thảo Linh ngồi xuống ghế đã rồi mở truyện ra đọc . Vừa đọc cô vừa cười khúc khích , mặc kệ sự ồn ào cổ vũ bên ngoài mà chỉ chăm chăm vào thế giới của mình .

Thời gian cứ thế trôi , đột nhiên tiếng hét chói tai của Hà vang lên làm cô giật mình .

- Tránh ra , Thảo Linh.

Cô chưa hiểu chuyện gì , ngẩng mặt lên thì ... bụp... Tiếng bụp rõ to khiến cả hội trường im lặng . Vâng , Thảo Linh đã " may mắn " ăn một quả bóng rổ vào thẳng khuôn mặt trắng nõn .

Cô ngạc nhiên bất động , tiếp đó là tiếng ong ong quanh tai và đầu cô bắt đầu choáng . Cuốn truyện rơi từ tay Thảo Linh xuống rồi đến cả người cô cũng ngã bụp xuống sân trường . Trước mắt mờ nhạt rồi mọi thứ dần đen đi .

Thấy Thảo Linh ngất , mọi người đều đổ dồn về phía cô .

Trong không gian nào đó Thảo Linh không thể mở mắt ra nhưng vẫn có thể cảm nhận mọi thứ xung quanh .

- Chắc cậu ấy không sao đó chứ ?

- Cô y tế bảo ổn rồi mà .

- Chỗ này có mình rồi , các cậu mau giải tán về lớp học đi .

Có vẻ Thảo Linh đã nhận thức được là mình bị ngất rồi bỗng choàng tỉnh dạy . Cái choáng vẫn còn và một bên đầu cô đau điếng . Không ngờ là một cú bóng rổ lại mạnh tới vậy .

- Thảo Linh, cậu không sao chứ ?

Cô ôm đầu , lắc thật mạnh để bớt choáng .

- Tớ ổn .

- Vậy tốt quá rồi . Cậu ấy ổn nên các cậu mau về lớp đi , sắp trống rồi .

Thảo Linh dần hết choáng mở mắt ra , một khung cảnh lạ lùng mà cô không nhớ là trường mình có . Rồi xung quanh cô toàn người xa lạ , họ nhìn chằm chằm cô với đôi mắt tò mò .

- Gì vậy ? Các cậu là ai thế ?

- Thảo Linh, cậu sao vậy , mình là Trúc Đan bạn thân của cậu mà .

- Gì chứ ?

Thảo Linh ngơ ngác nhìn xung quanh , căn phòng lạ lẫm , các bạn lạ lẫm , cả bộ đồ cô mặc và kiểu tóc cũng lạ lẫm . Cái quái gì thế này ... Xuyên không rồi ư ?

Chương 2: Thật sự là xuyên không

Thảo Linh bình tĩnh , cố gắng xắp xếp lại những gì vừa trải quá . Cô thấy thật sự là xuyên không rồi , làm sao một quả bóng rổ có thể khiến cô xuyên không . Vậy còn thân xác ở hiện tại thì thế nào ?

Hơn nữa việc xuyên không thì chỉ có ở trong tiểu thuyết hay phim , không nghĩ là nó có thật và Thảo Linh chưa từng nghĩ mình sẽ là người trải qua .

Cái chính vẫn là cô chưa biết mình đã xuyên đi đâu rồi và đang ở Việt Nam hay không . Thảo Linh đưa mắt nhìn Trúc Đan - người xưng là bạn thân cô .

- Trúc Đan phải không nhỉ ? Kí ức mình đang mông lung quá nên không nhớ được gì cả . Cậu giới thiệu mọi người cho mình được không , nếu có thể nhớ ra ai thì tốt quá .

- Được chứ . Bên phải mình là Đình Phong , học cùng lớp với chúng ta , là người đã ném bóng rổ chúng đầu cậu đấy .

Nghe Trúc Đan giới thiệu vậy , Đình Phong có chút ngại ngùng đưa tay lên gãi đầu , cậu cũng thấy có lỗi với việc mình gây nên .

- Còn đây là Hiền Mai lớp trưởng lớp 11A1 mình .

Trúc Đan giới thiệu từng người một . Thảo Linh ngờ ngợ sao mấy cái tên này quen thế chứ . Cảm giác cô đã gặp ở đâu đó rồi .

Đang lục lọi kí ức thì một tiếng thít chói tai làm cắt ngang dòng suy nghĩ của Thảo Linh. Tất cả mọi người đều đứng yên , không gian ngưng đọng lại . Điều này làm Thảo Linh kinh hãi và không tin được vào mắt mình .

Lại chuyện gì xảy ra nữa ? Cô cảm giác mình đúng là bị điên thật rồi . Tiếng chuông ấy lại thít lên lần nữa , một ánh sáng vàng , chói lên gương mặt của Thảo Linh.

Cô mở mắt thì thấy trước mặt mình là cuốn truyện mà cô đọc ở thế giới thực . Ôi cái này , chẳng có lẽ cô lại xuyên vào cuốn tiểu thuyết mà mình đang đọc sao . Phi lí quá đi chứ .

Thảo Linh lật cuốn sách , nhưng bên trong lại chẳng có chữ mấy , chỉ hiện lên hai chữ " Nhiệm vụ" còn thêm dòng chú thích bên dưới " Hoàn thành nhiệm vụ để trở về ".

Thảo Linh hạnh phúc khi biết vẫn còn cách để quay trở lại . Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ mà cuốn sách giao cho là được . Nhưng chuyện nào có đơn giản như cô tưởng .

Nhiệm vụ thứ nhất : Tiếp cận nam phụ Phạm Trường Gia Nguyên .

A tên này là nam phụ si tình đây mà . Thảo Linh lắc đầu , không hiểu sao lại phải tiếp cận cái tên trong nóng ngoài lạnh này .

Trong truyện Nguyên là một chàng trai lạnh lùng với cả thế giới dịu dàng với mỗi mình Trúc Đan . Nhưng chàng vẫn thua nam chính một mẻ vì chàng chỉ là danh phận nam phụ thôi .

Thảo Linh cũng thấy đây là điều phi lí nhất , Nguyên vừa giàu , đẹp trai , học giỏi thế mà Trúc Đan lại chẳng động lòng tẹo nào cả , lại đi thích cái tên đầu gỗ nam chính ngớ ngẩn kia .

Thảo Linh mở sang trang thứ hai nhưng lại trống trơn . Có lẽ chỉ khi thực hiện xong nhiệm vụ này thì mới mở nhiệm vụ tiếp theo .

Sau khi hiểu ra tất cả , tiếng thít chuông lại vang lên , cuốn sách biến mất , không gian thời gian lại trở lại theo đúng quỹ đạo . Trúc Đan vẫn đang giới thiệu từng người một như chứ hề có chuyện gì .

Thảo Linh cũng thở phào , may mà còn có cách trở về chứ ở cái nơi này cô nào có biết sống sao . Nhưng thế quái nào cô lại xuyên vào đứa bạn thân khốn nạn của nữ chính Trúc Đan mới chịu .

Còn trùng tên , trùng họ nữa . Nguyên chủ từng là bạn rất thân của Trúc Đan nhưng khi nghe tin nam chính thích Trúc Đan rồi còn cả Nguyên nữa thì nguyên chủ lại tỏ ra ghen tị và hết lần này đến lần khác làm hại Trúc Đan .

Nguyên chủ lại là người có học thức , gia đình được cho là đủ ăn , đủ sống sao lại phải tranh giành đàn ông với bạn thân cơ chứ . Nguyên chủ cũng được coi là xinh gái , bao anh theo mà lại ghen tị với Trúc Đan . Thật là hết nói nổi .

Thảo Linh thở dài nhìn mọi người một lượt rồi cười gượng.

- Mình nhớ ra rồi , cảm ơn Trúc Đan nhiều .

- Không có chi , cậu đỡ chưa , về được lớp không hay nghỉ ngơi ở phòng y tế .

- Tớ ổn rồi , về lớp học được mà , các cậu cũng mau về đi .

- Được rồi , mình dìu cậu .

Sao mà cô dám ở lại đây chứ , phải tranh thủ thời gian hoàn thành nhiệm vụ để quay về sớm . Cứ coi như là game nhập vai cô hay chơi giải trí đi.

Chương 3: Lần gặp đầu tiên

Trúc Đan dìu Thảo Linh về lớp , mặc dù cô đã nói là ổn cả nhưng Trúc Đan cứ nằng nặc đòi dìu cho bằng được .

Cô thầm nghĩ đến Hà còn chưa nhiệt tình được như thế . Về tới lớp học là cả lớp túm tụm lại hỏi thăm Thảo Linh. Lớp có vẻ hòa đồng hơn lớp ở hiện thực của cô một chút , ai cũng tỏ ra quan tâm cô .

Nguyên chủ được coi là có cuộc sống tốt đó chứ . Thảo Linh quyết định sẽ không đi vào vết xe đổ của nguyên chủ, cố gắng để hai nam nữ chính về với nhau thật sớm . Nhưng hòn đá ngáng đường lớn nhất chính là Phạm Trường Gia Nguyên .

Cô đau đầu không biết là nên xử lí tên này ra sao , trước hết là cứ ngăn cản sự tiếp xúc giữa Nguyên và Trúc Đan rồi tăng lần gặp mặt nói chuyện của nam chính Nhật Long lên trước .

Tiết học bắt đầu bởi tiếng trống trường quen thuộc . Mọi người đều về chỗ ngồi của mình , Trúc Đan cũng trở về chỗ ngồi . Ngoài cửa là tiếng bước chân của thầy Toàn , giáo viên chủ nhiệm cũng kiêm thầy dạy toán của lớp .

Theo truyện thì thầy Toàn là người niềm nở lại rất dịu dàng nên lớp thích thầy lắm .

- Thảo Linh , tôi vừa nghe nói em bị bóng rổ đập vào đầu nhỉ ? Sao không ở lại phòng y tế nghỉ ngơi ? Tôi cũng không tính chuyên cần của em đâu.

- Dạ , thôi thầy ơi , em ổn mà , em thích học tiết thầy nên lên cho bằng được đó .

- Chỉ được cái dẻo miệng thôi , em mà làm sao thì tôi cũng khó ăn nói với phụ huynh .

- Hì hì .

Lớp học chìm vào yên lặng với tiếng giảng bài lưu loát của thầy . Tiếng trống báo hiệu giờ ra chơi , ai nấy đều thở phào vì bài vừa rồi khá khó hiểu . Thảo Linh cảm thấy thật quen thuộc vì cô đã học qua nên coi như là ôn bài thôi .

Trúc Đan tiến tời bàn học của Thảo Linh, ý muốn cùng cô xuống căn tin trường .

- Mình nghe nói ở căn tin có món mới bán chạy lắm , chúng ta xuống đó xem sao đi.

Thảo Linh cười mỉm , cô nhớ ra , chẳng phải lần xuống căn tin này sẽ gặp nam phụ Nguyên sao . Quá tốt , phải nắm bắt cơ hội này để làm quen mới được .

- Được .

Thảo Linh đồng ý , cả hai tay trong tay dắt nhau xuống căn tin . Xuống nơi , một đám học sinh bu vào đông nghịt khiến những người đằng sau không thể chen vào được . Trúc Đan và Thảo Linh đứng một chỗ không biết nên làm thế nào để vào .

- Thôi xong , đông như vậy thì vào kiểu gì bây giờ . Chắc chắn cái món đó sẽ bị bán hết mất .

- Cậu không phải lo đâu , tí sẽ có đồ dâng tận miệng .

- Cậu nói gì thế ?

Thảo Linh cười tươi , tí thể nào Nguyên cũng mang đến cho , tội gì phải chen lấn xô đẩy.

Vừa nhắc tào tháo là tào tháo tới . Từ trong đám đông một chàng trai cao ráo , khuôn mặt nhỏ nhắn với làn da mịn màng đang tiến lại gần vị trí hai người đứng .

Nhan sắc nam phụ cỡ này thì nam chính cỡ nào nữa . Thảo Linh mê mẩn ngắm vẻ đẹp trước mắt , Nguyên cũng là một trong những nhân vật phụ cô thích . Hội tụ đầy đủ các tinh hoa chỉ tiếc là nam phụ nên chỉ có thể đứng đằng sau .

Nguyên đẹp một cách ưa nhìn , cảm giác nhìn phát là quý mến được luôn . Với chiều cao 1m85 này thì làm gì có đứa con gái nào không đổ ( trừ nữ chính ). Nguyên thuộc dạng là người chung tình nên dù bị Trúc Đan từ chối nhưng cậu vẫn kiên trì ba năm . Khi nam nữ chính về với nhau còn hết lòng hỗ trợ .

Thảo Linh buồn cho một chàng trai , nếu phải cô thì cô sẽ chọn Nguyên mà không cần do dự gì cả .

- Hi , Trúc Đan , cậu đang định vào căn tin à ?

Đúng là yêu vào nó ngốc hơn hẳn , học giỏi mà sao hỏi được câu này hay vậy . Nhìn cái ánh mắt long lanh mà thương . Trúc Đan thì chẳng thèm nhìn Nguyên lấy một cái .

- Không lẽ mình đi vệ sinh sao .

Thảo Linh phụt cười , đúng là y lời thoại trong truyện , đọc mấy lần mà cô vẫn không nhịn được cười . Sao trả lời được hay thế chứ .

Nguyên thấy vậy thì đen hẳn mặt đi , nhìn cô với ánh mắt dao găm . Thảo Linh cũng biết ý chỉ tủm tỉm cười cho bõ .

- Căn tin có món mới nên tôi lấy trước cho cậu rồi này.

Trúc Đan nhận lấy đồ ăn trong tay của Nguyên rồi nói.

- Cảm ơn , Thảo Linh chúng ta đi .

Trời ơi , trai đẹp bị bơ trông cái mặt tội chưa kìa . Trúc Đan đi trước , Thảo Linh nán lại nói vài câu .

- Lấy thì phải lấy hai cái chứ . Còn tôi thì sao ?

- Tôi không có nghĩa vụ .

- Xì đúng là chỉ được cái học giỏi , kĩ năng tán gái bằng không . Cậu không biết muốn tán được crush thì phải thông qua bạn thân à . Không lấy lòng tôi thì đừng hỏi sao Trúc Đan ghét cậu .

- Cậu ...

Thảo Linh lè lưỡi trêu trọc rồi chạy nhanh về phía Trúc Đan , để lại tên to xác đứng dậm chân tại chỗ . Kỉ niệm gặp mặt lần đầu không tồi , cứ dần dần cô sẽ tách Nguyên và Trúc Đan ra thôi.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play