Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

( Gấu Nho ) Lưới Tình Nguy Hiểm?

#1 Kẻ Địch Trong Bóng Tối

Bầu trời đêm ở thành phố không một gợn mây, những ngọn đèn đường vàng vọt rọi xuống lòng phố. Lan Ngọc, một đặc vụ FBI trẻ tuổi, ngồi trầm tư trên ghế trong văn phòng của đội hình sự. Nàng nhỏ tuổi nhất trong nhóm, nhưng sự sắc sảo và khả năng phân tích vượt trội đã khiến mọi người nể phục.
Đối diện với Lan Ngọc là Thuỳ Trang, đội trưởng đội hình sự, người luôn nổi tiếng với tính cách quyết đoán và nghiêm khắc. Cô có đôi mắt sâu thẳm đầy kinh nghiệm, từng phá vô số vụ án lớn. Nhưng lần này, trong ánh mắt cô lại ánh lên chút băn khoăn khó hiểu khi nhìn vào Lan Ngọc.
Nguyễn Thuỳ Trang
Nguyễn Thuỳ Trang
Ngọc / lên tiếng, phá tan sự im lặng / Em có chắc về những thông tin mà em đưa ra không? Vụ này không giống như những vụ án thông thường khác
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
/ Ngước mắt lên, ánh nhìn đầy kiên định / Chị, đây là tất cả những gì em thu thập được. Chúng ta đang đối mặt với một kẻ rất nguy hiểm. Hắn không chỉ thông minh, mà còn biết cách thao túng mọi thứ xung quanh. Chúng ta phải hành động nhanh
Lê Thành Dương
Lê Thành Dương
/ Bước vào phòng, ném tập hồ sơ lên bàn / Trang, anh nghĩ Ngọc có lý. Tất cả dấu vết đều chỉ đến một tổ chức ngầm. Nhưng điều kỳ lạ là, dường như có ai đó bên trong hệ thống cảnh sát đang cố tình che đậy mọi thứ.
Nguyễn Thuỳ Trang
Nguyễn Thuỳ Trang
/ Nhíu mày, lật từng trang hồ sơ / Nếu đúng như vậy, chúng ta không chỉ đối mặt với một kẻ địch bên ngoài, mà còn cả những kẻ phản bội bên trong
Lê Thành Dương
Lê Thành Dương
/ Nhìn Ngọc, ánh mắt lo lắng / Em chắc chắn mình an toàn chứ? Những gì em làm có thể đã thu hút sự chú ý của hắn
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
/ Cười nhẹ, lộ rõ vẻ tự tin nhưng cũng pha chút trêu chọc / Anh à, em không phải cô bé nhút nhát mà anh phải lo lắng nữa đâu
Tuy nhiên, ánh mắt của Thuỳ Trang vẫn không giấu được sự lo âu. Cô cảm nhận được nguy hiểm đang rình rập, không chỉ đối với Lan Ngọc, mà cả đội ngũ của mình.
Nguyễn Thuỳ Trang
Nguyễn Thuỳ Trang
Chúng ta cần phải lên kế hoạch thật cẩn thận / ánh mắt hướng về phía cửa sổ, nơi ánh đèn đường hắt qua bóng tối /
Lan Ngọc đứng dậy, bước ra ngoài với nụ cười bí ẩn trên môi. Nàng biết, lần này, không chỉ là một nhiệm vụ. Đây còn là cuộc đấu trí để giữ lấy niềm tin, sự sống và cả những bí mật mà nàng đã chôn giấu.
___
Buổi sáng hôm sau, đội hình sự của Thuỳ Trang nhận được một tin tức chấn động. Một vụ án mạng xảy ra tại khu vực ngoại ô, nạn nhân là một quan chức cấp cao của thành phố. Trên thi thể, cảnh sát tìm thấy một tấm thẻ với biểu tượng lạ mắt – một hình tam giác với con mắt nằm ở giữa.
Lan Ngọc nhanh chóng nhận ra ký hiệu này. Nàng đưa tay lên xoa trán, giọng nói chắc nịch nhưng pha chút căng thẳng.
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
Đây là dấu hiệu của tổ chức mà em đang theo dõi. Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa
Lê Thành Dương
Lê Thành Dương
/ Đứng gần đó, lặng lẽ quan sát. Anh lên tiếng, giọng trầm hẳn /Ngọc, em chắc mình không bị lộ thông tin chứ? Chúng ta phải cẩn thận. Tổ chức này có thể ra tay với bất kỳ ai
Nguyễn Thuỳ Trang
Nguyễn Thuỳ Trang
/ Bước tới, gương mặt nghiêm nghị / Cô bé này biết mình đang làm gì. Nhưng chúng ta cần một kế hoạch rõ ràng. Lan Ngọc, từ giờ trở đi, tôi không muốn em hành động một mình nữa
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
/ Quay lại nhìn Thuỳ Trang, nụ cười nhạt nở trên môi / Chị yên tâm, em biết giới hạn của mình
Bất chợt, tiếng chuông điện thoại vang lên. Thuỳ Trang nhấc máy, gương mặt cô dần chuyển sang vẻ lo âu.
Nguyễn Thuỳ Trang
Nguyễn Thuỳ Trang
Cái gì? Được, tôi đến ngay
Nguyễn Thuỳ Trang
Nguyễn Thuỳ Trang
/ Quay sang nhìn cả đội, giọng nói gấp gáp / Một tin nhắn nặc danh vừa được gửi đến sở cảnh sát. Nội dung ám chỉ Lan Ngọc là mục tiêu tiếp theo. Họ còn gửi kèm theo địa chỉ nhà của em!
Lê Thành Dương
Lê Thành Dương
/ Siết chặt nắm đấm, ánh mắt loé lên sự phẫn nộ / Chúng ta phải bảo vệ Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
Không! / lên tiếng, ánh mắt kiên định / Em không muốn trốn tránh. Nếu hắn nhắm vào em, thì đây chính là cơ hội để chúng ta lật mặt hắn. Em sẽ làm mồi nhử.
Nguyễn Thuỳ Trang
Nguyễn Thuỳ Trang
Đừng dại dột! / lớn tiếng, gương mặt cô ánh lên sự tức giận lẫn lo lắng / Em không hiểu mức độ nguy hiểm của hắn đâu. Hắn không chỉ muốn đe dọa, mà muốn lấy mạng em
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
/ Nhìn thẳng vào mắt Thuỳ Trang, vẻ cương quyết hiện rõ / Chị, em biết mình đang làm gì. Đây không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là trách nhiệm của em
Dù không đồng ý, nhưng cuối cùng, Thuỳ Trang và Huy đều đồng thuận. Họ nhanh chóng lên kế hoạch để bảo vệ Lan Ngọc trong khi tìm cách đưa kẻ thù ra ánh sáng.
Khi mọi người rời khỏi phòng họp.
Nguyễn Thuỳ Trang
Nguyễn Thuỳ Trang
/ kéo tay Lan Ngọc lại, ánh mắt cô dịu đi / Ngọc, chị không muốn em gặp nguy hiểm. Nếu mọi thứ vượt quá tầm kiểm soát, hãy nghĩ đến bản thân trước tiên, được không?
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
/ Im lặng vài giây trước khi nở một nụ cười nhẹ / Chị lo lắng cho em à?
Thuỳ Trang không trả lời, chỉ nhìn nàng bằng ánh mắt sâu thẳm. Có quá nhiều thứ cô muốn nói, nhưng tất cả đều nghẹn lại nơi cổ họng.
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
/ Khẽ cười, đôi mắt thoáng chút dịu dàng / Chị yên tâm. Em sẽ không để ai làm hại mình đâu
__
Không ai trong đội hình sự nhận ra, ở một nơi nào đó, hắn – Chủ Viễn – đang quan sát mọi hành động của họ qua hệ thống giám sát. Hắn bật cười, giọng cười khàn đục đầy nguy hiểm.
Tống Chủ Viễn
Tống Chủ Viễn
Bắt đầu rồi, Thuỳ Trang. Tao sẽ khiến tụi mày phải trả giá!
hết
Ý là có đồng tình ko mà giục dữ vay?
Ý là bộ đó end rồi mà?
đọc vui.

#2 Lẩn Khuất Giữa Bóng Tối

Không khí trong phòng họp ngột ngạt như bị đè nén bởi hàng loạt bí mật không ai muốn nói ra. Lan Ngọc ngồi lặng lẽ ở một góc, ánh mắt dường như luôn dõi theo mọi chuyển động xung quanh, nhưng không bao giờ để người khác nhìn thấy ý định thực sự của mình.
Lê Thành Dương
Lê Thành Dương
// Bỗng đứng dậy, phá vỡ sự im lặng // Chúng ta không còn nhiều thời gian. Kẻ sát nhân ấy vẫn chưa lộ diện, nhưng những dấu vết để lại rất rõ ràng. Phải chăng, hắn đang ở rất gần?
Lan Ngọc nghe vậy, chỉ hơi nhếch môi, như muốn giấu đi một điều gì đó. Hành động nhỏ ấy không qua mắt được Quỳnh Nga, chị ba của nàng. Nga lạnh lùng liếc qua:
Phạm Quỳnh Nga
Phạm Quỳnh Nga
Chúng ta phải cẩn thận, sát nhân kiểu này không chỉ thông minh mà còn rất nguy hiểm. Hắn sẽ tìm cách trà trộn vào giữa chúng ta
Khổng Tú Quỳnh
Khổng Tú Quỳnh
// Gõ gõ bút xuống bàn, nhìn sang Lan Ngọc rồi trêu đùa // Ngọc, em im lặng quá đấy. Có gì muốn nói không?
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
// Cười nhạt, giọng bình thản // Em thì có gì để nói đâu, chị. Cứ làm theo kế hoạch thôi
Huy nhìn nàng một lúc, ánh mắt pha lẫn sự bảo vệ và nghi ngờ. Nga, với bản tính sắc bén, chỉ im lặng quan sát. Dường như trong khoảnh khắc đó, có một sự ngầm hiểu mà không ai dám nói ra.
Diệp Lâm Anh
Diệp Lâm Anh
// Khẽ thì thầm với Tú Quỳnh // ' Ngọc lúc nào cũng kỳ lạ như thế nhỉ. Cứ như đang giấu cả thế giới vậy '
Khổng Tú Quỳnh
Khổng Tú Quỳnh
// cười cười, nhưng ánh mắt thoáng chút nghi ngại // Thì cô ấy có nhiều bí mật mà. Nhưng ai chẳng có bí mật, đúng không?
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
// Ngước lên, ánh mắt sắc lạnh nhưng che giấu đằng sau vẻ hiền lành thường thấy // Không phải bí mật nào cũng cần được tiết lộ. Đôi khi giữ kín sẽ tốt hơn
Một cơn gió nhẹ thổi qua, khiến bầu không khí trong phòng càng thêm lạnh lẽo. Những bí mật cứ lẩn khuất trong bóng tối, chực chờ ngày được phơi bày.
___
Lan Ngọc đứng trước gương, nhìn chăm chú vào chính mình. Ánh mắt nàng trống rỗng, nhưng sâu bên trong đó là một ngọn lửa của quyết tâm. Nàng biết rằng mình cần lấy lại sự tin tưởng từ những người xung quanh, đặc biệt là từ Huy và Quỳnh Nga. Những nghi ngờ mơ hồ len lỏi trong ánh nhìn của họ đang trở thành mối đe dọa, và nàng không thể để điều đó làm cản trở mục tiêu của mình.
Trong phòng họp, mọi người lại tập trung để thảo luận về vụ án đang ngày một phức tạp. Huy lên tiếng:
Lê Thành Dương
Lê Thành Dương
Các dấu vết ở hiện trường gần đây quá mơ hồ. Hắn cố tình dẫn dắt chúng ta vào ngõ cụt Nhưng... có một điều rõ ràng hắn rất quen thuộc với cách chúng ta hoạt động
Phạm Quỳnh Nga
Phạm Quỳnh Nga
// Khẽ gật đầu, giọng lạnh lùng // Nếu có nội gián, hắn hẳn là người cực kỳ tinh vi. Để qua mắt được cả chúng ta, hắn không thể là một người bình thường
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
// Mỉm cười, phá vỡ sự căng thẳng // Có khi nào hắn lại chính là một trong chúng ta không? Nếu thế thì thú vị đấy
Lê Thành Dương
Lê Thành Dương
// Nhìn nàng với ánh mắt nửa đùa nửa thật // Nếu là em thì sao, Ngọc? Anh không muốn phải đối đầu với em đâu
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
// Chỉ cười nhẹ, ánh mắt trở nên xa xăm // Nếu là em, chắc anh sẽ không bao giờ bắt được đâu
Lời nói của nàng khiến cả phòng im lặng trong vài giây. Tú Quỳnh, ngồi kế bên, cười gượng để xoa dịu:
Khổng Tú Quỳnh
Khổng Tú Quỳnh
Ngọc đùa vậy thôi. Em ấy ngây thơ thế, làm sao làm được gì lớn lao
Diệp Lâm Anh
Diệp Lâm Anh
Dù sao thì chúng ta vẫn phải cẩn thận. Không nên loại trừ khả năng bất kỳ ai liên quan đến vụ án này
Nga nhìn Ngọc, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết. Nàng cảm nhận rõ ràng sự nghi ngờ đang tăng lên trong lòng chị ba của mình.
__
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
// Chủ động tìm đến Nga để nói chuyện // Chị Nga, em biết chị nghi ngờ em. Nhưng em thề với chị, em không liên quan gì đến vụ này cả. Nếu chị cần em làm gì để chứng minh, em sẵn sàng
Phạm Quỳnh Nga
Phạm Quỳnh Nga
// Vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng giọng nói có phần dịu đi // Ngọc, chị không muốn nghi ngờ em. Nhưng em phải hiểu, đây là công việc, và chị không thể để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến quyết định của mình
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
// Cúi đầu, giọng khẽ run // Em hiểu. Em chỉ muốn chị tin em. Em sẽ làm mọi thứ để giúp các anh chị tìm ra hắn
Ánh mắt của Nga dịu lại đôi chút. Dù vẫn còn nghi ngờ, nhưng sự chân thành trong lời nói của Ngọc khiến chị khó mà phớt lờ.
Sáng hôm sau, Ngọc chủ động đề nghị tham gia vào nhóm điều tra hiện trường. Huy và Nga ban đầu từ chối, nhưng trước sự thuyết phục của nàng, họ đành đồng ý.
Tại hiện trường, Lan Ngọc nhanh chóng chứng minh khả năng của mình. Nàng phát hiện một dấu vết mà mọi người đã bỏ sót: một mẩu giấy nhỏ bị cháy dở với ký hiệu lạ. Huy nhìn nàng, không giấu được sự ngạc nhiên:
Lê Thành Dương
Lê Thành Dương
Làm tốt lắm, Ngọc. Thứ này có thể là manh mối quan trọng
Phạm Quỳnh Nga
Phạm Quỳnh Nga
// Gật đầu, tuy không nói gì nhưng ánh mắt đã bớt đi phần lạnh lùng //
Lan Ngọc mỉm cười, cảm thấy một chút nhẹ nhõm. Nàng biết rằng, từng bước một, nàng đang lấy lại sự tin tưởng của mọi người. Nhưng sâu trong lòng, nàng cũng hiểu rằng thời gian không còn nhiều. Bí mật của nàng, rồi sẽ có ngày không thể giấu kín được nữa.
Hết
Ừm..trong TG này tôi lại nghĩ ra fic ms=)
Chắc chết, fic này chưa xong lại tới fic kia
Tên fic:
" Thuận Tôi Thì Sống Trái Tôi Thì Chết!~"
hoặc:
" Em Thích Ai Tôi Giết Chết Người Đó~ "
hoặc:
" Giam Cầm Tâm Trí Em "
Còn nhìu lắm
Mà toàn là chiếm hữu ko à=), tình yêu sai trái cũng có, ngăn cấm cũng có^^}
Cảnh sát FBI nhiều
Cảnh sát FBI nhiều
Muốn Gấu Nho theo thể loại nào cũng đc, nhưng mà All Nho thì ko
Cảnh sát FBI nhiều
Cảnh sát FBI nhiều
Z hen

Chap 3 Một Bước Sai, Tất Cả Kết Thúc?

Căn phòng họp của đội điều tra chìm trong im lặng, ánh sáng từ màn hình lớn phản chiếu lên gương mặt mọi người. Thuỳ Trang đứng đầu bàn họp, ánh mắt sắc lạnh lướt qua từng người. Cô đã quá quen với việc lãnh đạo, ra quyết định trong những thời điểm sống còn.
Lan Ngọc ngồi ở góc phòng, vẻ mặt điềm tĩnh nhưng trong đôi mắt lại thấp thoáng một tia lo lắng. Nàng không thể để lộ bất kỳ điều gì, nhất là trước mặt Thuỳ Trang.
Nguyễn Thuỳ Trang
Nguyễn Thuỳ Trang
// Nói, giọng chắc nịch // Đội trưởng Huy, tôi muốn anh phụ trách khu vực phía Đông. Lâm Anh, theo dõi mọi hoạt động tại trụ sở chính. Còn tôi sẽ trực tiếp giám sát các mối liên hệ ngầm
Lê Thành Dương
Lê Thành Dương
// Gật đầu, đáp lời // Rõ, cảnh sát trưởng
Lan Ngọc vẫn im lặng. Trang liếc nhìn nàng một cách khó hiểu, nhưng không nói gì thêm. Khi cuộc họp kết thúc, mọi người lục tục rời đi, chỉ còn hai người họ ở lại.
Nguyễn Thuỳ Trang
Nguyễn Thuỳ Trang
// Đến gần Lan Ngọc, ánh mắt cô dịu lại, nhưng giọng nói vẫn giữ vẻ nghiêm túc // Ngọc, dạo này em có vẻ khác thường. Có chuyện gì muốn nói với tôi không?
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
// Khẽ cười, nụ cười như che giấu tất cả // Không có gì đâu, chị nghĩ nhiều rồi
Nguyễn Thuỳ Trang
Nguyễn Thuỳ Trang
// Hạ giọng, đôi mắt nhìn xoáy sâu vào nàng // Em không giấu được tôi đâu. Tôi biết em... có điều gì đó đang che đậy
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
// Cảm thấy như bị đâm trúng tim. Nhưng nàng vẫn giữ vững sự bình tĩnh, chỉ đáp lại bằng một câu lạnh nhạt // Chị là cảnh sát, chị đa nghi là đúng thôi. Nhưng đừng áp nó lên tôi, được không?
Câu nói của Lan Ngọc như một vết dao cứa vào lòng Thuỳ Trang. Cô im lặng, bàn tay khẽ siết lại. Nàng bước ngang qua cô, nhưng khi đi gần đến cửa, Ngọc dừng lại, nói không quay đầu:
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
Chị cũng nên cẩn thận. Có những thứ càng tìm hiểu, càng làm mình đau đấy
Lời nói ấy như một lời cảnh báo. Nhưng đồng thời, nó cũng khiến Thuỳ Trang thêm quyết tâm.
Thuỳ Trang bước chậm rãi trên hành lang dài của trụ sở. Tâm trí cô đầy mâu thuẫn. Những lời nói của Lan Ngọc như một câu đố khó giải, vừa khiến cô bối rối, vừa thôi thúc cô tìm hiểu thêm. Nhưng ngay lúc này, cô không thể để sự nghi ngờ ấy làm ảnh hưởng đến công việc của mình.
Phía cuối hành lang, Lan Ngọc dựa người vào bức tường, tay nghịch chiếc bật lửa nhỏ trong túi. Nàng có thể cảm nhận được ánh mắt Thuỳ Trang dừng lại trên người mình từ rất xa, nhưng không quay lại. Khi Trang đến gần, nàng mới ngẩng lên, cười nhạt:
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
Chị vẫn thích theo dõi người khác như vậy sao?
Nguyễn Thuỳ Trang
Nguyễn Thuỳ Trang
// Đứng đối diện với nàng, ánh mắt dò xét nhưng không quá lộ liễu. Cô khẽ nhíu mày, giọng nói trầm thấp // Ngọc, tôi không theo dõi em. Nhưng tôi không thể không để ý đến em, nhất là khi em luôn giữ khoảng cách với mọi người
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
// Bật cười khẽ, nụ cười nhẹ nhưng có chút chế giễu // Khoảng cách không phải thứ tệ hại. Nó giúp người ta an toàn hơn, chị không nghĩ vậy sao?
Nguyễn Thuỳ Trang
Nguyễn Thuỳ Trang
An toàn ư? // nhấn mạnh từ ấy, tiến thêm một bước gần hơn // Hay em đang che giấu điều gì đó, để giữ mình khỏi bị tổn thương?
Lan Ngọc khựng lại trong tích tắc. Sự nhạy bén của Thuỳ Trang khiến nàng cảm thấy nguy hiểm, nhưng nàng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, đôi mắt nhìn thẳng vào cô.
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
Chị là cảnh sát trưởng, không phải bác sĩ tâm lý. Đừng cố đọc suy nghĩ của tôi
Không khí giữa họ trở nên căng thẳng. Lúc ấy, tiếng chuông báo động vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện. Thuỳ Trang ngay lập tức đưa tay lên tai nghe, giọng nghiêm nghị:
Nguyễn Thuỳ Trang
Nguyễn Thuỳ Trang
Đội trưởng Huy, báo cáo!
Lê Thành Dương
Lê Thành Dương
// Giọng Huy từ đầu dây bên kia vang lên, gấp gáp // Có một cuộc đột nhập ở khu lưu trữ hồ sơ mật. Một trong những tên vừa bỏ chạy qua cổng phía Tây!
Nguyễn Thuỳ Trang
Nguyễn Thuỳ Trang
Rõ. // Cắt liên lạc, quay sang nhìn Lan Ngọc, ánh mắt như lưỡi dao sắc bén // Em ở lại đây. Tôi không muốn có bất kỳ rắc rối nào.
Nhưng Lan Ngọc, với sự nhạy bén của mình, đã nhận ra điều gì đó từ trước khi chuông báo động vang lên. Nàng nhếch mép cười nhẹ:
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
Rắc rối đôi khi không ở nơi chị nghĩ đâu, cảnh sát trưởng
Trước khi Trang kịp phản ứng, Lan Ngọc đã nhanh nhẹn lách qua cô, đôi chân di chuyển một cách uyển chuyển mà không phát ra một tiếng động nào.
Nguyễn Thuỳ Trang
Nguyễn Thuỳ Trang
Ngọc! Đứng lại!
Thuỳ Trang hét lớn, nhưng nàng đã biến mất vào hành lang tối, nhanh đến mức cô không kịp giữ lại.
Lan Ngọc di chuyển như một chiếc bóng, mắt nàng tinh tường quan sát từng góc khuất. Với thính giác nhạy bén, nàng có thể nghe được tiếng bước chân dồn dập từ xa. Một chút nghi hoặc lóe lên trong tâm trí nàng. Đột nhập vào trụ sở FBI không phải chuyện dễ dàng, và càng không ai ngu ngốc đến mức nhắm thẳng vào khu lưu trữ.
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
"Chẳng lẽ là..." // Nàng thì thầm với chính mình, hơi khựng lại khi nghe thấy âm thanh kim loại nhẹ nhàng vang lên từ một góc //
Lan Ngọc áp sát vào bức tường, bàn tay chạm vào khẩu súng bên hông. Dù đang ở trong trụ sở, nàng không thể hoàn toàn tin tưởng vào bất kỳ điều gì.
Tiếng động ngày càng gần hơn. Khi bóng dáng của một người lạ xuất hiện, Lan Ngọc không chần chừ mà giơ súng lên, giọng nói lạnh lùng vang lên:
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
Đứng lại
Người đó dừng bước, quay đầu lại, và trong một thoáng, nụ cười man rợ của hắn khiến nàng cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.
Tống Chủ Viễn
Tống Chủ Viễn
À... ra là em đây // hắn nói, giọng khàn khàn // Người mà ta đang tìm kiếm.
Lan Ngọc không trả lời, nhưng ánh mắt nàng tối lại, bàn tay nắm chặt lấy khẩu súng.
Tống Chủ Viễn
Tống Chủ Viễn
// Bước thêm một bước, giọng điệu đầy khiêu khích // Sao nào? Em định bắn tôi ở đây à? Trong trụ sở FBI này sao?
Lan Ngọc không hề nao núng, khẩu súng trên tay nàng được giữ vững. Ánh mắt nàng tập trung, không chút dao động.
Tống Chủ Viễn
Tống Chủ Viễn
// tiến thêm một bước, giọng nói vẫn đầy khiêu khích // Nhìn em kìa, cứ như một con mèo hoang sẵn sàng vồ lấy con mồi. Nhưng em không dám đâu. Một người đang lẩn trốn như em, liệu có đủ can đảm để gây chuyện ngay tại đây?
Nụ cười nửa miệng của hắn khiến Lan Ngọc cảm thấy ghê tởm. Nàng vẫn im lặng, không để lộ cảm xúc. Những ngón tay thon dài của nàng siết chặt hơn trên cò súng.
Tống Chủ Viễn
Tống Chủ Viễn
Nghe này... // Hắn cười khẩy // Ta không đến đây để đánh nhau. Ta chỉ muốn đưa ra một lời nhắc nhở nhỏ thôi. Em nghĩ rằng mình có thể thoát mãi à? Đặc biệt khi trong đội của em có những kẻ tài giỏi đến mức có thể lần ra dấu vết của bất kỳ ai, bất kỳ lúc nào
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
// Nheo mắt, giọng nói lạnh băng // Muốn nói gì thì nói nhanh.
Hắn gật đầu, một tay chậm rãi đưa ra, trong tay là một tờ giấy nhỏ. Nàng không hề di chuyển, đôi mắt vẫn giữ chặt hắn. Khi hắn đặt tờ giấy xuống sàn và lùi lại, nàng mới cẩn thận cúi người nhặt lên.
Dòng chữ ngắn gọn nhưng đủ khiến tim nàng siết lại: "Một bước sai, tất cả sẽ kết thúc. Cô ấy không phải là người em có thể giữ mãi bên mình."
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
// Siết chặt tờ giấy, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm // Chuyện này chưa kết thúc
Tống Chủ Viễn
Tống Chủ Viễn
Chưa // hắn đáp, rồi cười nhạt //Nhưng nó sẽ sớm thôi
Trước khi nàng kịp phản ứng, hắn nhanh chóng biến mất vào bóng tối, để lại sự im lặng đáng sợ.
NovelToon
=)), sảng hồn
đọc vui

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play