Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Ảnh Đế Và Nữ Hoàng Scandal

Chương 1

Tô Minh Hà bước ra khỏi xe, đôi giày cao gót va vào nền đất phát ra âm thanh rõ ràng. Máy quay xung quanh lập tức hướng về phía cô, ánh đèn flash lóe lên liên tục.

“Cô Tô, cô giải thích thế nào về scandal mới nhất?”

“Cô thật sự đã phá hoại mối quan hệ của đạo diễn Trương và vợ ông ấy sao?”

Tô Minh Hà nở một nụ cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích. Cô bước đến gần đám phóng viên, dừng lại ngay trước mặt một người đang giơ mic:

“Tin tôi đi, nếu tôi thực sự muốn, chẳng ai giữ nổi đạo diễn Trương cả.”

Lời nói đầy ngông cuồng khiến đám đông sững sờ. Đó chính là Tô Minh Hà – nữ diễn viên luôn bị gắn với những tai tiếng lớn nhỏ, nhưng không ai có thể phủ nhận rằng cô đủ sắc sảo và mạnh mẽ để đối mặt với mọi thứ.

Thẩm Dịch ngồi trong xe, lặng lẽ quan sát cảnh tượng trước mắt qua cửa kính. Anh là người kín tiếng, ít khi xuất hiện trước truyền thông nếu không phải là vì công việc. Nhưng lần này, vì bộ phim mới, anh buộc phải tham gia buổi họp báo này.

“Cô ta là Tô Minh Hà?” Anh khẽ hỏi trợ lý.

“Đúng vậy. Là người luôn bị giới giải trí tẩy chay, nhưng lại chẳng bao giờ chịu thua ai.”

Thẩm Dịch không nói thêm gì, ánh mắt lướt qua hình ảnh cô gái ngạo nghễ giữa đám đông. Có điều gì đó ở cô khiến anh thấy thú vị

Phòng họp báo chật kín người. Đạo diễn và dàn diễn viên chính của bộ phim "Mộng Giang Sơn" đã ngồi vào vị trí. Thẩm Dịch ngồi ở giữa, khí chất điềm đạm và ánh mắt thâm trầm khiến mọi người không thể rời mắt.

Cánh cửa lớn bật mở, Tô Minh Hà bước vào. Chiếc váy đỏ rực khiến cô trở thành tâm điểm. Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía cô, nhưng cô chẳng hề bận tâm.

“Xin lỗi, tôi đến muộn.” Giọng cô vang lên, chẳng có lấy một chút hối lỗi.

Thẩm Dịch khẽ nhíu mày, đây là lần đầu tiên anh gặp một người như vậy. Không giống những sao nữ khác luôn cố gắng giữ hình tượng ngoan ngoãn, Tô Minh Hà hoàn toàn không quan tâm đến những ánh mắt phán xét xung quanh.

“Tô Minh Hà, cô nên biết rằng không ai thích hợp tác với một người không đúng giờ.” Thẩm Dịch lạnh lùng lên tiếng.

Cả căn phòng im bặt. Mọi người đều biết, Thẩm Dịch rất hiếm khi lên tiếng chỉ trích người khác, nhưng lần này anh đã phá lệ.

Tô Minh Hà quay đầu, ánh mắt gặp anh. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy khiêu khích.

“Vậy thì rất tiếc, Thẩm Ảnh Đế. Anh sẽ phải làm quen với tôi trong suốt thời gian tới.”

Phim bắt đầu quay, nhưng không khí trên trường quay luôn căng thẳng. Thẩm Dịch và Tô Minh Hà giống như hai cực đối lập. Anh luôn nghiêm túc, cầu toàn trong từng cảnh quay, trong khi cô lại ngẫu hứng và bất cần.

“Cắt! Cảnh này không đạt, quay lại.” Thẩm Dịch lên tiếng khi đạo diễn vừa định chuyển cảnh.

“Tôi thấy ổn mà?” Tô Minh Hà nhướng mày.

“Cô có thể thấy ổn, nhưng khán giả thì không. Biểu cảm của cô quá cứng nhắc, không thể hiện được cảm xúc của nhân vật.”

Mọi người xung quanh nín thở. Thẩm Dịch rất ít khi công khai phê bình ai, nhưng với Tô Minh Hà, anh lại không ngần ngại.

“Thẩm Ảnh Đế, anh muốn dạy tôi diễn xuất sao?” Cô cười khẩy.

“Nếu cô cần, tôi sẵn sàng.” Anh đáp lại, ánh mắt sắc bén.

Tô Minh Hà bước đến gần anh, khoảng cách giữa họ chỉ còn vài bước. “Tôi không cần ai dạy, nhất là anh.”

Sau buổi quay hôm đó, cả trường quay dường như chia thành hai phe: phe ủng hộ Thẩm Dịch với thái độ chuyên nghiệp, và phe ngầm cảm phục Tô Minh Hà vì sự tự tin không biết sợ là gì.

Tô Minh Hà ngồi ở góc phòng trang điểm, đôi mắt sắc sảo nhìn vào gương. Cô không quan tâm đến lời bàn tán xung quanh, nhưng không thể phủ nhận rằng ánh mắt lạnh lùng của Thẩm Dịch khiến cô thấy khó chịu.

“Anh ta nghĩ mình là ai chứ?” Cô lẩm bẩm, rồi đứng dậy.

Cùng lúc đó, Thẩm Dịch đi ngang qua. Anh dừng lại, ánh mắt vô tình lướt qua cô.

“Nếu cô muốn tiến xa hơn trong nghề này, đừng để cảm xúc lấn át công việc.” Anh nói ngắn gọn, sau đó bước đi.

Tô Minh Hà cười nhạt. “Thẩm Ảnh Đế, anh nghĩ rằng tôi cần lời khuyên từ anh sao?”

Anh không quay lại, nhưng giọng nói trầm ổn của anh vẫn vang lên:

“Cô cần, dù cô không nhận ra.”

mọi người cho mình xin like nha

Chương 2

Trong một cảnh quay tiếp theo, Tô Minh Hà và Thẩm Dịch phải thực hiện một cảnh tranh cãi kịch tính giữa hai nhân vật chính.

Đạo diễn hô “Action!”, và không khí căng thẳng lập tức bao trùm.

“Cô nghĩ rằng chỉ cần một khuôn mặt đẹp là có thể giành lấy mọi thứ sao?!” Thẩm Dịch, trong vai nam chính, gằn từng chữ.

“Vậy thì sao? Anh chẳng phải cũng đang dựa vào gia thế để đứng đây sao?” Tô Minh Hà đáp trả, ánh mắt đầy thách thức.

Lời thoại sắc bén cùng cảm xúc mãnh liệt khiến cả trường quay lặng đi. Ngay khi đạo diễn hô “Cut!”, mọi người đồng loạt vỗ tay.

“Cô diễn tốt hơn tôi nghĩ.” Thẩm Dịch nói, ánh mắt nhìn cô không còn sự lạnh lùng như trước.

“Đó là vì tôi muốn chứng minh rằng tôi không cần anh chỉ dạy.” Cô cười, nhưng trong lòng có một chút tự hào khi nhận được lời khen từ anh.

Một tuần sau, bộ phim tổ chức buổi quảng bá với sự tham gia của tất cả diễn viên chính.

Sự kiện này không chỉ có giới truyền thông mà còn có hàng trăm người hâm mộ. Khi Thẩm Dịch bước ra sân khấu, tiếng hò reo vang lên như sấm. Nhưng ngay sau đó, khi Tô Minh Hà xuất hiện, một làn sóng trái chiều bắt đầu nổi lên.

“Làm sao cô ta được tham gia bộ phim này nhỉ?”

“Cô ta toàn dính scandal, sao lại hợp tác với Thẩm Ảnh Đế chứ?”

Dù những lời xì xào rõ ràng, Tô Minh Hà vẫn giữ nụ cười lạnh nhạt trên môi. Nhưng khi bước lên sân khấu, cô bất ngờ bị một người hâm mộ quá khích ném đồ uống về phía mình.

Chỉ trong tích tắc, Thẩm Dịch đã nhanh chóng kéo cô sang một bên, bảo vệ cô khỏi cú ném. Mọi người sửng sốt.

“Anh…” Cô định nói gì đó, nhưng anh chỉ lạnh lùng nhìn cô:

“Đừng nghĩ nhiều. Tôi chỉ không muốn bộ phim bị ảnh hưởng.”

Tuy vậy, trong lòng Tô Minh Hà dấy lên một cảm giác kỳ lạ.

Sau sự kiện, Tô Minh Hà trở về căn hộ của mình. Cô đứng trước bàn làm việc, nhìn vào một xấp tài liệu liên quan đến vụ tai nạn của anh trai.

Hồ sơ cho thấy rằng trước khi xảy ra tai nạn, anh trai cô đang điều tra một dự án phim lớn có dấu hiệu rửa tiền. Và dự án đó… lại có liên quan đến tập đoàn gia đình Thẩm Dịch.

Hôm sau, trên phim trường, Tô Minh Hà bắt đầu quan sát Thẩm Dịch kỹ hơn.

Cô nhận thấy anh luôn giữ thái độ bình thản, nhưng những cuộc điện thoại ngắn ngủi và những lần anh rời đi giữa buổi quay lại có điều gì đó bất thường.

“Cô đang nhìn gì vậy?” Giọng nói trầm của anh vang lên, kéo cô khỏi dòng suy nghĩ.

“Không gì cả. Chỉ là tôi đang nghĩ, một người như anh… có gì phải che giấu không?”

Ánh mắt Thẩm Dịch lóe lên một tia sắc bén. Nhưng rất nhanh, anh lấy lại vẻ bình tĩnh:

“Ai cũng có bí mật, Tô Minh Hà. Quan trọng là chúng ta biết giữ nó như thế nào.”

Câu trả lời của anh càng khiến cô tò mò.

Thời gian trôi qua, sự hợp tác giữa Thẩm Dịch và Tô Minh Hà dần trở nên ăn ý hơn. Dù vẫn thường xuyên xảy ra tranh cãi nhỏ, nhưng sự ăn ý trong các cảnh quay khiến cả đoàn làm phim không thể phủ nhận khả năng của cả hai.

Một ngày nọ, trong một cảnh quay đặc biệt, họ phải đóng một cảnh tình cảm dưới trời mưa.

“Cô có chắc mình không ngại lạnh không?” Thẩm Dịch nhìn Tô Minh Hà, giọng nói không giấu được sự quan tâm.

“Thẩm Ảnh Đế, anh nghĩ tôi là ai? Tôi không ngại đâu.” Cô cười đầy tự tin.

Cảnh quay bắt đầu, cơn mưa nhân tạo đổ xuống. Trong cảnh, nhân vật của Thẩm Dịch phải ôm lấy nhân vật của Tô Minh Hà, đôi mắt tràn đầy đau thương và bất lực.

“Đừng rời xa tôi…” Anh nói, giọng run rẩy.

Tô Minh Hà khựng lại. Ánh mắt anh quá chân thực, cảm xúc mạnh mẽ đến mức cô suýt quên mất đây chỉ là diễn.

“Cut! Tuyệt vời!” Đạo diễn hô lớn, cả đoàn làm phim vỗ tay rào rào.

Nhưng khi đèn quay tắt, Thẩm Dịch vẫn không buông cô ra ngay. Ánh mắt anh nhìn cô như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng anh chỉ lạnh lùng quay lưng đi.

“Thẩm Dịch, anh thực sự khiến người ta không thể hiểu nổi.” Tô Minh Hà khẽ lẩm bẩm, nhưng trong lòng bỗng dưng dâng lên một cảm giác khó tả.

Nếu hay cho mình xin like ạ

Chương 3

Một tối nọ, khi tất cả đã rời khỏi trường quay, Tô Minh Hà vẫn nán lại để nghiên cứu thêm kịch bản. Cô không ngờ rằng Thẩm Dịch cũng còn ở đó.

“Muộn thế này rồi, cô còn ở đây làm gì?” Anh bước vào, giọng nói trầm ấm vang lên trong không gian tĩnh lặng.

“Tôi muốn hoàn thiện nhân vật của mình. Còn anh?” Cô hỏi ngược, ánh mắt nhìn anh đầy tò mò.

“Cũng như cô thôi.” Anh đáp, nhưng ánh mắt lại vô thức lướt qua xấp tài liệu trên bàn cô.

Tô Minh Hà nhận ra điều đó, cô lập tức che lại xấp tài liệu về cái chết của anh trai.

“Thẩm Dịch, tôi không nghĩ anh là người nhiều chuyện.”

“Tôi không nhiều chuyện.” Anh bước đến gần cô, ánh mắt sắc lạnh. “Nhưng tôi biết cô không đơn thuần là một diễn viên. Cô đang che giấu điều gì đó.”

Tô Minh Hà khựng lại. Sự bình tĩnh và nhạy bén của anh khiến cô không biết phải trả lời thế nào.

“Và tôi hy vọng những gì cô làm sẽ không làm ảnh hưởng đến bộ phim này.” Anh nói, giọng đầy ẩn ý rồi rời đi, để lại cô đứng lặng giữa bóng tối.

Sáng hôm sau, một tin đồn gây sốc lan truyền trên mạng: "Tô Minh Hà quyến rũ Thẩm Dịch để tạo scandal tình cảm, PR cho bộ phim mới."

Hình ảnh hai người đứng gần nhau trong hậu trường bị chụp lại và lan truyền với tốc độ chóng mặt.

“Cô thật sự giỏi tạo scandal.” Thẩm Dịch nhìn cô, ánh mắt lạnh lẽo.

“Tôi chẳng làm gì cả.” Cô đáp, nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ thách thức.

“Cô không làm, nhưng cô cũng chẳng ngại để nó tiếp tục, đúng không?” Anh nhếch môi.

“Thẩm Ảnh Đế, anh nghĩ rằng tôi cần dựa vào tên tuổi của anh sao?” Cô bước đến gần, ánh mắt đối diện anh không chút sợ hãi. “Nếu tôi muốn nổi tiếng, tôi có thể tự làm được.”

“Vậy thì chứng minh đi.” Anh nói, giọng trầm thấp như một lời thách thứ

Để dập tắt tin đồn, cả đoàn phim quyết định tổ chức một buổi phỏng vấn trực tiếp với cả hai.

Tại buổi phỏng vấn, phóng viên liên tục đặt câu hỏi khó về mối quan hệ của họ.

“Tô Minh Hà, cô có lời giải thích nào về những hình ảnh thân mật của cô và Thẩm Dịch không?”

“Tôi không nghĩ việc đứng gần nhau trong một bộ phim là điều gì đáng scandal.” Cô đáp, giọng lạnh nhạt. “Nếu các anh chị muốn, tôi có thể đứng xa anh ấy cả chục mét.”

Cả khán phòng bật cười, nhưng Thẩm Dịch lại lên tiếng:

“Chúng tôi là đồng nghiệp, và tôi tôn trọng cô ấy. Tô Minh Hà không cần dựa vào bất kỳ ai để nổi tiếng, bởi cô ấy có thực lực.”

Câu trả lời của anh khiến cả hội trường im lặng trong vài giây. Ánh mắt hai người gặp nhau, và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cả hai như đang nhìn thấu trái tim đối phương.

Sau buổi phỏng vấn, không khí giữa Thẩm Dịch và Tô Minh Hà dường như bớt căng thẳng hơn. Dù vẫn đối đầu trong các cuộc tranh luận nhỏ, nhưng cả hai bắt đầu thấu hiểu phong cách làm việc của nhau.

Một buổi sáng, khi đến phim trường, Tô Minh Hà nhận được một ly cà phê nóng đặt trên bàn hóa trang của mình.

“Ai mang đến vậy?” Cô quay qua hỏi trợ lý.

“Là Thẩm Ảnh Đế.” Trợ lý đáp nhỏ, ánh mắt đầy hàm ý.

Tô Minh Hà nhướng mày, cảm giác vừa ngạc nhiên vừa khó hiểu. Cô cầm ly cà phê lên, ngửi mùi hương thơm dịu trước khi mỉm cười:

“Xem ra anh ta cũng không hoàn toàn là kẻ khó ưa.”

Ở phía xa, Thẩm Dịch đứng lặng lẽ, nhìn cô nhấp từng ngụm cà phê. Một nụ cười thoáng qua trên gương mặt lạnh lùng của anh, nhưng rất nhanh, nó biến mất.

Mọi người thấy hay thì cho mình xin 1like nha

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play