[ Lilvan Nhathoang ] Em
chương 22 : Về nhà
sau khi anh rời đi chỉ còn gã và hắn ở lại , không khí yên tĩnh đến mức còn có thể nghe thấy cả tiếng thở
dù đã qua hơn hai năm nhưng nỗi nhớ vẫn còn đấy , bây giờ nhìn lại người chị của mình ngay trước mắt anh lại càng không thể che giấu cảm xúc trong đáy mắt
đôi mắt từ khi nào đã động lại một màng sương mỏng
anh ngồi xuống tay đặt nhẹ lên bàn tay của cô , bao lời muốn nói lại thôi
Nhật Hoàng
hai năm cũng quá dài rồi
Hoàng Đức Duy
dù sao thì mọi thứ cũng đã qua
Hoàng Đức Duy
vẫn là nên để nó lại phía sau
anh từ từ đứng dậy , bàn tay vẫn nắm chặt lấu tay cô cứ như chỉ cần buông lỏng một chút cô sẽ theo gió mà bay đi mất
giọng anh nhẹ lại rồi cúi xuống nhìn cô đang nằm trên giường
cảm giác muốn nói rất nhiều điều nhưng rồi lại thôi , chỉ mới hai năm cô như đi qua rất nhiều gian khổ
anh đã đánh mất mẹ và cả người em gái , người mà đáng lẽ ra phải ở thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ
vậy nên anh lại càng không muốn ai đánh cắp chị gái của anh từ tay anh cả
Hoàng Đức Duy
em giúp anh đưa chị ra xe
Hoàng Đức Duy
dù sao anh cũng đã mệt rồi
Đức Duy cười nhẹ , bàn tay nắm lấy tay cầm của xe đẩy từ từ đẩy cô xuống nhà
anh đứng lại một lúc nhìn theo bóng dáng của Đức Duy và cô đến khi xe đẩy xuống đến dưới lầu anh mới bước từng bước nhỏ xuống lầu
dưới sân bên ngoài căn nhà , anh sắp xếp lại đồ của cô vào sau xe sau khi xong thì đóng cốp xe lại
đi một khoảng đường dài cuối cùng cũng đã đến nhà của anh
anh sắp xếp lại một chút rồi lại đẩy cô vào nhà
Nhật Hoàng
chúng ta vào nhà nào
chương 23
sau khi thức giấc , cảm giác không còn mệt mọi như mọi khi. cảm giác bản thân cũng có một chút năng lượng
nắng sớm chiếu vào cửa số , sáng đến chói hết cả mắt , anh liếc mắt nhìn về phía cửa sổ rồi lại nằm xuống nhìn lên trần nhà
Có một lí do để có thể bước tiếp , sẽ không còn đắm chìm trong tan vỡ mà chính mình đã tạo ra
dù chỉ là một cơ hội nhỏ anh cũng không muốn đánh mất
Mang theo cơ thể không còn mệt mỏi như mọi khi mà bức xuống giường
cũng có chút buồn ngủ nhưng bản thân hoàn toàn không thể ngủ thêm
lại cảm giác có một chút mệt mỏi , cả người điều có chút khó chịu
anh ngẩn người ra một lúc không biết bản thân đang suy nghĩ cái gì , lại càng không hiểu lí do tại vì sao lại như vậy
rồi anh cũng bước vào nhà tắm thay đồ rồi xuống lầu , ăn sáng sơ qua rồi anh cũng lên xe đến trường
ngồi trên xe , ánh mắt anh liếc nhìn qua cửa xe , phong cảnh xung đột lướt qua mắt lại cảm thấy có chút chán nản
chẳng biết suy nghĩ vớ vẩn cái gì , đến khi xe dừng trước cổng tài xế còn phải nhắc vài lần anh mới giật mình mà bước xuống xe
sân trường hôm nay đông đúc lạ , anh nhìn lướt qua rồi bước từng bước đến lớp
cửa lớp vừa mở , anh bước vào
rồi đi xuống chỗ ngồi của mình , vừa ngồi xuống chứ được bao lâu đã cảm thấy có chút mệt mỏi nên đành gục xuống bàn mà nghỉ ngơi một chút
luôn có một ánh mắt dõi theo mọi hành động của anh
Quang Anh vừa bước vào lớp đã thấy anh nằm đó mà ngủ , bất lực mà ngồi xuống chỗ mình rồi quay sang anh
đã là trường hợp đặc biệt lại còn được ưu ái ngồi bàn đầu vậy mà còn không biết sợ mà ngủ say như này , con người này đúng thật là không biết sợ cái gì
Nguyễn Quang Anh
đậy đi , vào học rồi
tay gã đặt lên vai hắn lay lay nhẹ vài cái , không biết chạm trúng đền nào nhạy cảm trên người anh , anh lại bật dậy ánh mắt không mất thiện cảm nhìn gã
thấy anh cuối cùng cũng chịu ngồi dậy liền buông tay
Chương 24
Nguyễn Quang Anh
có vẻ mày hơi mệt thì phải nhỉ ?
Nhật Hoàng
tao không biết nữa
Nhật Hoàng
rõ là đã ngủ rất nhiều
Nguyễn Quang Anh
đi ăn trước đi
Nguyễn Quang Anh
dù mệt thì vẫn nên ăn một chút
Nguyễn Quang Anh
ổn không đấy?
Nhật Hoàng
rất tốt là khác
Nguyễn Quang Anh
nhớ ra gì chưa?
Nguyễn Quang Anh
" dù sao thì phản lại tác dụng của thuốc cũng không mấy tốt "
Nguyễn Quang Anh
có lẽ mày cũng nên hiểu rõ mọi thứ nhỉ ?
Nguyễn Quang Anh
à ..tao cũng không nói sao nữa
Nguyễn Quang Anh
tay gã đặt lên đầu gãi gãi vài cái rồi suy nghĩ, rồi vội ngồi xuống nhìn hắn
Nguyễn Quang Anh
hay để tan học tao kể mày nghe ha
khi Quang Anh rời đi , anh bắt đầu có hơi mệt , không hiểu sao rõ ràng cảm thấy mình rất mệt mỏi nhưng lại cảm giác mình như đang có rất nhiều năng lượng
Nhật Hoàng
cũng nên ngủ một chút
anh đảo mắt nhìn xung quanh một vong rồi từ từ gục xuống bàn , mắt cũng từ từ nhắm lại cảm giác rất thoải mái
mắt vừa nhắm lại đã vội muốn mở ra , một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt anh , trái tim của anh như đang treo lơ lửng vậy
cảm giác khó chịu trong tim càng lúc càng nhiều, đầu cũng bắt đầu hơi choáng nhẹ
cảm giác đau đầu không giảm là bao , cảnh tượng ấy cứ lặp đi lặp lại trước mắt hắn
anh giật mình thoát khỏi cơn mơ , mờ hôi lạnh cũng dính đầy trên trán
Nhật Hoàng
giấc mơ quái quỷ gì đây?
ngước lên nhìn thấy giáo viên đã vào lớp từ lúc nào đang giảng lại các phần bài tập của ngày hôm qua , cảm giác cơ thể như bị rút hết sức lực đi vậy mệt mỏi muốn nhắm mắt nhưng hôm nay anh thật sự đã ngủ quá nhiều hoàn toàn không thể ngủ thêm được nữa
giấc mơ ấy nhẹ nhàng làm sao
Download MangaToon APP on App Store and Google Play