Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

(Soojun) Thanh Xuân Ta Có Nhau

⌗1

Choi Yeonjun, một chàng trai 18 tuổi sinh ra trong một gia đình khá giả, sống trong căn biệt thự lớn ở trung tâm thành phố. Từ nhỏ, Yeonjun luôn có mọi thứ mà người khác mơ ước: quần áo đắt tiền, trường học quốc tế, những chuyến du lịch nước ngoài. Nhưng đằng sau vẻ ngoài hoàn hảo đó là một gia đình rạn nứt.Ba mẹ anh đều bận rộn với công việc. Ba anh là doanh nhân thành đạt, nhưng thường xuyên vắng nhà vì những chuyến công tác dài ngày. Mẹ anh là một nhà thiết kế thời trang nổi tiếng, lúc nào cũng bị cuốn vào các bộ sưu tập và sự kiện. Mỗi lần gặp nhau, thay vì những câu chuyện ấm áp, ba mẹ Minh thường tranh cãi vì bất đồng trong cách sống.Yeonjun lớn lên với cảm giác trống rỗng. Căn nhà rộng lớn nhưng lạnh lẽo, những bữa ăn thường chỉ có mình anh và người giúp việc. Anh không biết cách chia sẻ cảm xúc với ba mẹ, và dần dần, họ cũng trở nên xa lạ với anh. Những ngày tồi tệ nhất là khi ba mẹ Yeonjun cãi nhau đến mức không còn nói chuyện. Có lần, anh nghe họ nói về việc ly hôn, nhưng rồi mọi chuyện vẫn dừng lại ở sự im lặng kéo dài.Dù được bạn bè ngưỡng mộ vì cuộc sống đầy đủ, Yeonjun luôn cảm thấy thiếu thốn tình yêu thương. Anh bắt đầu tìm kiếm niềm an ủi từ âm nhạc, tự học guitar và viết những bài hát kể về cảm xúc của mình. Đối với anh, âm nhạc là nơi anh có thể thoát khỏi áp lực và cô đơn, nơi duy nhất anh được là chính mình.
Choi Soobin là một cậu học sinh lớp 12 sống trong một ngôi nhà nhỏ ở vùng ngoại ô. Gia đình Soobin không mấy khá giả, ba mẹ làm nghề nông, thu nhập chỉ đủ để trang trải cuộc sống hàng ngày. Tuy nhiên, trong căn nhà nhỏ đơn sơ ấy, luôn tràn ngập tiếng cười và sự ấm áp.Ba Soobin là một người hiền lành, chịu khó, luôn dậy sớm ra đồng để làm việc. Dù vất vả, ông chưa từng phàn nàn mà luôn bảo rằng: "Chỉ cần cả nhà mình sống vui vẻ, ba mệt mấy cũng không sao." Mẹ Soobin thì đảm đang, vừa chăm sóc gia đình, vừa nhận may vá thêm để kiếm tiền lo cho hai anh em Soobin đi học. Dù bận rộn, bà luôn quan tâm từng bữa ăn, giấc ngủ của mọi người.Soobin ý thức được hoàn cảnh gia đình nên luôn cố gắng học hành. Cậu không có máy tính hay điện thoại hiện đại như bạn bè, sách giáo khoa cũng là những quyển cũ mượn từ năm trước. Nhưng Soobin chẳng bao giờ thấy tủi thân, bởi mỗi ngày đi học về, cậu đều có ba mẹ và em gái chờ ở nhà, với mâm cơm đơn giản nhưng ấm cúng.
________________________
Hôm nay là buổi nhập học của Soobin và Yeonjun. Cả hai người đều khoác lên mình bộ đồng phục trường với tông màu xanh lam nhạt, đơn giản nhưng tinh tế. Ánh nắng buổi sáng dịu dàng chiếu qua từng tán cây, tạo nên những mảng sáng tối đan xen trên sân trường. Không gian ồn ào với tiếng bước chân vội vã của những học sinh mới, nhưng cả Soobin và Yeonjun lại bước đi chậm rãi, mỗi người mang một tâm trạng riêng.
Soobin, với dáng vẻ cao gầy và đôi mắt trầm tư, đứng im lặng dưới gốc cây lớn gần dãy hành lang. Tay cậu khẽ siết quai cặp, ánh mắt dõi theo những cánh chim trên bầu trời xanh, như đang tìm kiếm một điều gì đó xa xôi. Dù khoác lên vẻ ngoài điềm đạm, bên trong cậu lại là sự bất an khi bước vào một môi trường mới – nơi mọi thứ đều lạ lẫm.
Yeonjun thì ngược lại. Dáng vẻ tự nhiên nhưng cũng không kém phần điềm đạm, cậu lặng lẽ bước qua đám đông, đôi mắt quan sát mọi thứ xung quanh với vẻ tò mò. Có điều gì đó ở Yeonjun khiến người khác dễ chú ý – không phải sự ồn ào, nổi bật mà là sự tự tin toát ra từ cách cậu bước đi, từ nụ cười thoáng qua như một làn gió mát lành.
Họ gặp nhau khi cả hai cùng dừng lại trước bảng sơ đồ lớp. Soobin hơi bất ngờ khi ánh mắt của Yeonjun tình cờ chạm vào mình, nhưng không nói gì. Yeonjun mỉm cười nhẹ, một nụ cười đủ để phá tan bầu không khí xa cách
Choi Yeonjun
Choi Yeonjun
Cậu cũng đang tìm lớp à?
Giọng Yeonjun trầm ấm, nhẹ nhàng vang lên.
Choi Soobin
Choi Soobin
Ừm
Soobin gật đầu, ánh mắt vẫn dừng ở bảng sơ đồ.
Cả hai đều không nói thêm gì, nhưng cũng không cảm thấy lúng túng. Chỉ một khoảng khắc đứng cạnh nhau, họ nhận ra sự tương đồng lạ lùng: hai người xa lạ, nhưng lại có chung sự trầm lặng, một chút bất định giữa dòng chảy của ngày đầu tiên.
Hôm ấy, Soobin và Yeonjun được xếp vào cùng một lớp. Số phận tình cờ đưa họ ngồi cạnh nhau trong góc lớp gần cửa sổ, nơi ánh nắng cuối ngày len qua khe cửa, nhẹ nhàng phủ lên trang vở. Chẳng cần lời nói nhiều, sự hiện diện của đối phương dường như đã đủ để cả hai cảm thấy an tâm hơn trong một ngày bắt đầu thanh xuân của mình.
Choi Yeonjun
Choi Yeonjun
Ô, mình lại gặp nhau rồi, cũng không ngờ chúng ta lại sắp xếp học cùng nhau đấy.
Choi Soobin
Choi Soobin
Ừm
Choi Yeonjun
Choi Yeonjun
* sao cậu lại nói ừm? *
" 'Ừm.' Cậu ghét từ đó vô cùng tận, vì đối với cậu, nó giống như một cách nói hờ hững, một câu trả lời thiếu thành ý, chẳng khác nào việc người ta gạt phăng sự tồn tại của mình. Nhưng sao anh lại nói 'Ừm'... Lần đầu tiên cậu nghe từ ấy từ anh, là vào buổi chiều tan học, khi cậu rụt rè hỏi: "Ngày mai cậu có rảnh không? Tôi muốn nhờ cậu giúp chút chuyện…" Anh quay lại, ánh mắt lơ đãng nhìn trời, rồi đáp ngắn gọn: "Ừm." Chỉ một từ ngắn ngủi, không biểu cảm, không lời giải thích, giống như một bức tường vô hình dựng lên giữa hai người. Trái tim cậu khẽ se lại. Cậu không hiểu vì sao mình lại để tâm nhiều đến vậy, chỉ là một từ thôi mà, đúng không? Nhưng mỗi lần anh nói 'Ừm,' nó cứ như một mũi kim nhỏ, châm nhẹ vào lòng tự trọng của cậu. Cậu từng nghĩ, có lẽ anh không quan tâm đến lời cậu nói, hay tệ hơn, không quan tâm đến cậu. Nhưng càng ngày, cậu càng nhận ra, 'Ừm' không chỉ là sự lười biếng trong cách trả lời, mà dường như còn là một vỏ bọc của anh. Một thứ anh dùng để giấu đi cảm xúc thật, để giữ khoảng cách với mọi thứ xung quanh. Có lần, trong một buổi học nhóm, cậu bắt gặp ánh mắt anh dừng lại rất lâu trên quyển sách mình đang đọc. Cậu thử hỏi: "Cậu cũng thích sách này à?" Anh chỉ gật đầu, mỉm cười nhạt: "Ừm." Nhưng lần này, cậu cảm nhận được điều gì đó khác lạ. Nụ cười của anh không lạnh lẽo như cậu tưởng, mà phảng phất chút ngại ngùng. Và đó là lần đầu tiên cậu nhận ra: có lẽ, 'Ừm' không phải là sự thiếu tôn trọng, mà là cách anh đối diện với thế giới khi không biết phải nói gì.
Choi Yeonjun
Choi Yeonjun
Hôm nay chúng ta ăn cùng nhau nhé?
Choi Soobin
Choi Soobin
Ừm.
Choi Yeonjun
Choi Yeonjun
Đừng đừng ' ừm ' được không?
Choi Soobin
Choi Soobin
Ảnh hưởng sao?
Choi Yeonjun
Choi Yeonjun
Không
Choi Yeonjun
Choi Yeonjun
Chỉ là tôi hơi khó chịu
Giọng nói cậu rụt rè, ánh mắt cũng không thể nào kiểm soát được mà ngước thẳng lên mặt anh như chú cún .
Đáp lại hậu hĩnh
Choi Soobin
Choi Soobin
Ừm.
_______________________

#2

Tại phòng căn tin, cậu và anh ngồi ở hai chiếc bàn khác nhau. Nhờ vẻ điển trai mà anh được nhiều nữ sinh dòm ngó, thỉnh thoảng vài cô còn lấy cớ để bước ngang qua bàn anh, cố tình cười duyên hoặc bắt chuyện. Anh vẫn giữ thái độ thản nhiên, đôi mắt hơi cụp xuống như thể không quan tâm, nhưng dáng vẻ ấy lại càng khiến người khác tò mò.Cậu ngồi cách đó không xa, cố gắng lờ đi những tiếng xì xào bàn tán xung quanh. Trước mặt cậu là khay đồ ăn đơn giản với một phần cơm và ly nước lọc, nhưng chẳng hiểu sao cậu lại chẳng thấy ngon miệng. Ánh mắt cậu, dù cố gắng thế nào, vẫn cứ lạc về phía anh.
Anh không hay cười, cậu để ý điều đó từ lâu. Nhưng đôi khi, trong những khoảnh khắc tưởng như vô tình, anh khẽ nhếch môi cười nhẹ, không quá rõ ràng nhưng cũng đủ để làm người khác cảm thấy tim mình lỡ nhịp. Cậu ghét phải thừa nhận, nhưng cậu cũng không phải ngoại lệ.Một nhóm nữ sinh kéo ghế ngồi xuống bàn anh, tiếng cười nói vang lên rôm rả. Anh vẫn giữ phong thái điềm tĩnh, chỉ gật đầu nhẹ khi ai đó hỏi chuyện. Từ góc nhìn của mình, cậu cảm thấy khoảng cách giữa hai người thật xa lạ.Nhưng rồi, như thể cảm nhận được ánh mắt của cậu, anh bất ngờ ngẩng đầu lên. Đôi mắt đen láy của anh hướng thẳng về phía cậu, khiến cậu giật mình, vội quay mặt đi. Tim cậu đập nhanh hơn, một cảm giác kỳ lạ xen lẫn giữa xấu hổ và bối rối.Vài giây sau, anh đứng dậy, bỏ lại đám nữ sinh vẫn còn đang cười nói. Trong tích tắc, anh đã xuất hiện trước mặt cậu, đặt ly nước cam lên bàn.
Choi Soobin
Choi Soobin
Uống đi
Choi Soobin
Choi Soobin
Trông cậu như sắp gục đến nơi.
Giọng anh không lớn, nhưng đủ để át đi tiếng ồn của căn tin. Cậu ngẩng lên, bất ngờ không thốt nên lời
Choi Soobin
Choi Soobin
Cậu định ngồi nhìn tôi cả buổi à?
Anh cười nhạt, một nụ cười vừa châm biếm vừa dịu dàng.
Choi Yeonjun
Choi Yeonjun
A, không phải
Cậu đỏ mặt, vội lảng đi. Nhưng trong lòng, một tia ấm áp len lỏi, dù cậu biết rõ nó không nên tồn tại.
Choi Soobin
Choi Soobin
Suy diễn vừa thôi cáo non
Choi Soobin
Choi Soobin
Nãy tôi nhìn sang bên cậu, thấy mặt mày cậu trắng bệch.
Choi Yeonjun
Choi Yeonjun
Không.... không có đâu
Choi Soobin
Choi Soobin
Cũng phải, làn da trắng như tuyết này. Người khác nhìn vô lại tưởng cậu là người bạch tạng không ấy chứ.
anh ta cố ý khịa mình cơ mà?
Choi Yeonjun
Choi Yeonjun
Không cần bận tâm đâu
Choi Soobin
Choi Soobin
Cáo trẻ đội lốt cáo già
Choi Yeonjun
Choi Yeonjun
Này?
Choi Yeonjun
Choi Yeonjun
Giỡn nhiều không vui
Choi Soobin
Choi Soobin
Tôi cứ thích trêu cậu mãi thôi
Choi Yeonjun
Choi Yeonjun
Khùng
____________________
* reng reng
Ra về
Do buổi đầu tiên đi học, chưa có lịch cố định nên cậu vác cả cái cặp nặng trĩu với mớ sách vở của cả học kỳ đến trường. Chiếc cặp đeo trên vai khiến cậu đi lảo đảo mỗi bước, vai áo đã ướt đẫm mồ hôi dưới cái nắng sáng dịu nhẹ.Bất ngờ, một lực nhẹ từ phía sau nhấc quai xách của chiếc cặp lên, làm trọng lượng trên vai cậu giảm đi đáng kể. Cậu khựng lại, quay đầu nhìn. Là anh – gương mặt điềm tĩnh quen thuộc, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cậu như thể mọi chuyện chỉ là tự nhiên.
Choi Soobin
Choi Soobin
Nặng như thế này mà cậu mang nổi à?
Giọng anh trầm ấm nhưng mang chút trách móc.
Choi Yeonjun
Choi Yeonjun
Tôi... không biết hôm nay học gì, nên mang hết.
Cậu ấp úng, cảm thấy ngượng vì sự vụng về của mình.
Choi Soobin
Choi Soobin
Lần sau đừng làm thế nữa.
Anh nói ngắn gọn, rồi không đợi cậu phản ứng, anh nhấc hẳn chiếc cặp lên, cầm trong tay mình.
Choi Yeonjun
Choi Yeonjun
Không cần đâu, tôi tự mang được...
Cậu lúng túng
Choi Soobin
Choi Soobin
Im lặng đi.
– Anh cắt ngang, giọng không lớn nhưng đủ khiến cậu không dám cãi thêm.
Lần đầu tiên cậu cảm nhận được sự ấm áp đó, cậu khá vui, cảm giác như có ai đó thực sự để tâm đến mình. Cậu cúi đầu đi bên anh, bàn tay vô thức siết chặt vạt áo, cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng trong lồng ngực. Xém nữa thì cậu đã bật khóc.Anh thì cứ bình tĩnh đến lạ thường, từng bước đi chậm rãi nhưng chắc chắn. Dáng vẻ của anh không tỏ ra mệt mỏi dù chiếc cặp trên tay hẳn là rất nặng. Gương mặt anh vẫn điềm đạm như mọi khi, nhưng nếu để ý kỹ, có thể thấy khóe môi anh hơi cong lên, một nụ cười nhẹ nhưng đủ để cậu nhận ra.
Cậu bối rối lắp bắp :
Choi Yeonjun
Choi Yeonjun
Cậu… không phiền thật chứ? Tôi… thấy ngại quá.
Anh không nhìn cậu, chỉ đáp bằng giọng đều đều:
Choi Soobin
Choi Soobin
Nếu phiền thì tôi đã không làm.
Chỉ một câu nói ngắn ngủi, nhưng với cậu, nó như một lời trấn an dịu dàng. Cậu khẽ gật đầu, không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ đi bên cạnh anh.Gió nhẹ lướt qua, những tán cây ven đường xào xạc. Cậu bất giác liếc sang anh, thấy dáng anh cao lớn, bàn tay nắm quai cặp thật chắc, tựa như đang bảo vệ cậu khỏi mọi thứ nặng nề.
Choi Soobin
Choi Soobin
Cậu có thường mang hết sách vở thế này không?
Anh hỏi, phá tan sự im lặng.
Choi Yeonjun
Choi Yeonjun
Không… chỉ tại hôm nay là ngày đầu thôi.
Cậu đáp nhỏ, đôi mắt vẫn nhìn xuống đôi giày của mình.
Choi Soobin
Choi Soobin
Tốt. Đừng làm lại nữa. Lần sau nếu cần, tôi giúp.
Anh nói, giọng điệu như một lời khẳng định chắc nịch.
Cậu ngẩng lên, đôi mắt mở to nhìn anh. Sự bình thản trong lời nói ấy khiến tim cậu khẽ rung lên, như thể anh vừa gieo vào lòng cậu một điều gì đó khó gọi tên.Ngày hôm đó, trên hành lang dài dẫn đến lớp học, không chỉ chiếc cặp nặng trĩu mà cả tâm trạng u ám trong lòng cậu cũng như được anh san sẻ. Lần đầu tiên trong đời, cậu hiểu được rằng, đôi khi, một người chỉ cần một bờ vai vô hình, một lời hứa không cần hoa mỹ, cũng đủ để thấy thế giới này dịu dàng hơn rất nhiều.
_______________________

#3 " Lại cãi nhau rồi "

____________________
* đập phá
* đổ vỡ
* rối tung
Mẹ ( Yeonjun)
Mẹ ( Yeonjun)
Thôi đi chưa?
Mẹ ( Yeonjun)
Mẹ ( Yeonjun)
Có con mình đang ở đây đấy
Không biết là lần thứ mấy cậu chứng kiến cảnh ba mẹ mình cãi nhau nữa. Tiếng la hét, những lời nói nặng nề vang vọng khắp căn nhà vốn đã lạnh lẽo. Cậu ngồi co ro trên chiếc ghế ở góc phòng, cố gắng bịt tai để không phải nghe thêm bất cứ âm thanh nào. Nhưng dù có cố gắng đến mấy, những tiếng trách móc vẫn lọt vào tai cậu, xoáy sâu vào tâm trí.Cậu cúi đầu, ánh mắt dừng trên những ngón tay mình, cảm giác bất lực lại trỗi dậy. Cậu đã quá quen với cảnh tượng này – ba mẹ cậu, hai con người tưởng như hoàn hảo trước mặt người ngoài, lại không thể ngừng tranh cãi mỗi khi ở nhà. Cậu đã từng tự hỏi, tại sao gia đình mình lại không thể giống như những gia đình khác? Tại sao những buổi tối yên bình lại luôn là điều xa xỉ?Trong khoảnh khắc ấy, cậu nhớ đến anh. Người mà dù chỉ gặp gỡ không lâu, nhưng đã để lại trong cậu một cảm giác kỳ lạ – vừa an tâm, vừa dịu dàng. Anh không nói nhiều, không hứa hẹn bất cứ điều gì, nhưng mỗi lần ở cạnh anh, cậu cảm thấy như mọi hỗn loạn trong lòng mình được sắp xếp lại, gọn gàng hơn.Cậu đứng dậy, rời khỏi căn phòng đầy ắp tiếng cãi vã. Cậu cần không gian, cần một nơi nào đó để thở, để tạm quên đi những thứ đang đè nặng trên vai.
_______________________
Mẹ ( Soobin)
Mẹ ( Soobin)
Ba nó ơi, con cưng ta về rồi
Choi Soobin
Choi Soobin
Thưa ba, mẹ con mới về.
Ba ( Soobin)
Ba ( Soobin)
Nào, ra đây ba bảo
Ba ( Soobin)
Ba ( Soobin)
Hôm nay đi học cảm thấy như nào, môi trường có tốt như trường cũ không?
Choi Soobin
Choi Soobin
Dạ, tốt lắm ba à. Ở đó con được kết bạn với nhiều người
Mẹ ( Soobin)
Mẹ ( Soobin)
Vậy thì tốt rồi
Mẹ ( Soobin)
Mẹ ( Soobin)
Vào thay quần áo ra, rồi xuống ăn cơm nhé.
Choi Soobin
Choi Soobin
Dạ vâng
_______________________
Lại là một ngày mới, cậu thức sớm trong tình trạng mắt sưng húp do hôm qua mới khóc. Cảm giác mệt mỏi vẫn còn đeo bám cậu, nhưng cậu cố gắng ngồi dậy, vươn vai một cái, rồi nhìn vào gương. Ánh sáng mờ ảo của buổi sáng xuyên qua cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt của cậu, như một lời nhắc nhở rằng mọi thứ vẫn cứ tiếp diễn, dù cậu có muốn hay không.Cậu mơ về gia đình khi còn là học sinh cấp 1, khi mọi thứ vẫn còn giản dị và hạnh phúc. Mẹ luôn chuẩn bị bữa sáng, và ba thì thường xuyên chở cậu đến trường mỗi sáng, dù chỉ là những chiếc xe đạp cũ, nhưng chẳng ai cảm thấy vội vã. Những bữa cơm tối đầy ắp tiếng cười, mẹ kể chuyện cười và ba thường mắng yêu cậu khi ăn chậm. Lúc đó, cậu cảm thấy an toàn, như thể gia đình là bức tường vững chãi mà chẳng có gì có thể phá vỡ được.Nhưng rồi thời gian trôi qua, ba mẹ thay đổi. Câu chuyện của họ bắt đầu không còn vui vẻ nữa, thay vào đó là những cuộc tranh cãi không hồi kết. Cậu không hiểu tại sao mọi thứ lại thành ra như vậy, chỉ biết mỗi lần ba mẹ cãi nhau, cậu lại co ro trong phòng, cố gắng không để bản thân phải nghe thêm những lời đay nghiến, những lời nói đầy giận dữ mà hai người dành cho nhau.Cậu thở dài, tựa người vào thành giường. Từng hồi ức về những ngày xưa ấy như một vết thương mờ nhạt trong lòng, nhưng vẫn đủ làm cậu đau. Những kỷ niệm đó, dù có mờ dần theo thời gian, vẫn không thể xóa nhòa. Cậu nhớ những lần cùng ba mẹ ngồi bên nhau, chỉ một bữa cơm đơn giản thôi mà lại tràn ngập tiếng cười, những lần cùng ba chạy ra công viên vào cuối tuần, nơi cậu và ba đuổi theo những con bướm, cười đùa không ngừng.Giờ đây, khi nhìn lại, cậu chỉ có thể cảm thấy một khoảng trống vô hình, một khoảng cách không thể lấp đầy. Nhưng cậu không muốn thừa nhận rằng, dẫu gia đình đã không còn như trước, những khoảnh khắc đẹp đẽ đó vẫn sống mãi trong trái tim cậu.Cậu rời khỏi giường, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ ấy sang một bên. Đến trường rồi cũng phải tiếp tục sống, học và đi qua những ngày tháng tuổi trẻ. Nhưng có lẽ, một phần trong cậu sẽ luôn mang theo hình ảnh của gia đình, dù cho nó có vỡ vụn đi bao nhiêu lần.
______________________
Choi Soobin
Choi Soobin
Làm sao mà mắt sưng húp thể, ngước lên tôi sao xem nào
Choi Soobin
Choi Soobin
Cậu ổn không?
Anh lo lắng cho cậu, nhưng làm thế khiến cậu tủi thân hơn. Mỗi lần anh hỏi cậu có ổn không, mỗi lần anh nhẹ nhàng khuyên cậu nghỉ ngơi hay mang sách vở giúp, trái tim cậu lại quặn thắt. Không phải vì cậu không cần sự giúp đỡ, mà vì sự quan tâm ấy làm cậu cảm thấy mình yếu đuối, như thể mình đang phụ thuộc vào người khác quá nhiều.Cậu tự hỏi, tại sao lại cảm thấy như vậy? Tại sao mỗi lần anh quan tâm đến cậu, cậu lại có cảm giác mình không đủ mạnh mẽ, không đủ tự lập? Dù anh chỉ muốn giúp đỡ, nhưng đối với cậu, nó lại giống như một lời nhắc nhở về những thứ mình không thể tự giải quyết, những gánh nặng mà cậu chưa thể buông xuống.Một buổi chiều, khi cả hai đang ngồi trong lớp, anh đưa cho cậu chai nước. Cậu chỉ liếc nhìn rồi nhẹ nhàng từ chối, nói mình không khát. Nhưng anh vẫn kiên quyết đẩy chai nước về phía cậu, ánh mắt anh chăm chú, không rời. Cậu thấy ngực mình như nghẹn lại, không phải vì chai nước, mà vì sự quan tâm quá mức của anh. Anh không hiểu sao, nhưng cậu cảm thấy mình như một đứa trẻ đang cần sự chăm sóc, và điều đó khiến cậu cảm thấy bất lực.
Choi Soobin
Choi Soobin
Cậu thật sự không sao chứ?
Anh hỏi, giọng anh dịu dàng, như thể anh sợ một chút nào đó có thể làm cậu tổn thương.
Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc trong lòng, nhưng cuối cùng chỉ có thể gật đầu một cách mệt mỏi.
Choi Yeonjun
Choi Yeonjun
Tôi ổn mà, chỉ là... chỉ là có chút mệt thôi.
Anh vẫn không buông tay, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng mỉm cười và đẩy chai nước lại gần hơn một chút, không ép buộc, nhưng vẫn đủ để cậu hiểu rằng anh sẽ không bỏ cuộc cho đến khi cậu thực sự nhận lấy sự giúp đỡ.Lần này, cậu không từ chối nữa. Cậu nhận lấy chai nước, đôi mắt ngấn lệ nhìn anh, trong lòng dâng lên một cảm giác lạ lùng – vừa biết ơn, vừa tủi thân, như thể một phần trong cậu đã gục ngã, nhưng lại tìm thấy một thứ gì đó ấm áp, dịu dàng ở bên cạnh. Cậu không nói gì nữa, chỉ im lặng uống nước, nhưng cảm giác ấy vẫn mãi đọng lại trong lòng.
_____________________
Trong tiết toán, do mệt mỏi vì cả đêm thức khuya và những suy nghĩ không ngừng quẩn quanh trong đầu, cậu đã không thể giữ mắt tỉnh táo nữa, cuối cùng gục lên bàn mà ngủ. Những con số trên bảng hình như không còn có ý nghĩa gì đối với cậu, ánh sáng từ màn hình điện thoại cũng chẳng đủ sức làm cậu tỉnh lại. Chỉ cần vài giây nữa, cậu đã chìm vào giấc ngủ sâu.Anh ngồi bên cạnh, ánh mắt vẫn chăm chú vào bảng, nhưng rồi, không biết có phải do một linh cảm nào đó không, anh bất ngờ quay sang nhìn cậu. Nhìn thấy cậu ngủ gục, tóc hơi rũ xuống, khuôn mặt trông thật mệt mỏi, anh khẽ thở dài. Một chút lo lắng thoáng qua trong mắt anh, nhưng anh không nói gì, chỉ lặng lẽ cởi áo khoác của mình.Với một động tác nhẹ nhàng, anh nhẹ nhàng phủ chiếc áo khoác lên vai cậu, kéo nó qua một chút để chắn bớt cái lạnh trong lớp học. Anh kéo mũ áo khoác che phủ một phần tóc cậu, không muốn cậu bị lạnh thêm. Cử chỉ của anh tuy không quá lớn, nhưng lại đầy tinh tế và dịu dàng. Anh chăm sóc cậu như thế, bằng những hành động nhỏ nhưng đầy quan tâm, mà không một lời nói ra.Cậu không biết gì về những gì đã xảy ra, trong giấc ngủ sâu, nhưng khi tỉnh lại, cậu cảm nhận được sự ấm áp từ chiếc áo khoác. Một cảm giác nhẹ nhàng, an toàn bao quanh, khiến cậu không muốn rời đi. Cậu ngồi dậy, bất giác nhìn sang anh, thấy anh vẫn chăm chú vào bài giảng, không tỏ vẻ gì lạ thường.Cậu không biết phải nói gì, chỉ im lặng và nhẹ nhàng cầm chiếc áo khoác. Một phần trong cậu cảm thấy thật ấm áp, nhưng cũng thật ngượng ngùng, như thể không dám đối diện với sự quan tâm của anh quá nhiều. Cậu biết anh chỉ muốn giúp, nhưng đôi khi, sự giúp đỡ ấy lại khiến cậu cảm thấy mình thật yếu đuối.Cậu quay mặt đi, nhưng ánh mắt của anh vẫn lướt qua cậu, không thiếu phần nhẹ nhàng. Trong lòng cậu, một cảm giác khó nói trào dâng – vừa cảm động, vừa tủi thân, nhưng cũng đồng thời là sự biết ơn không lời.
Không biết trời xui đất khiến thế nào, nhưng anh cũng gục mặt xuống ngủ với cậu. Trong giây phút đó, lớp học trở nên yên ắng đến lạ thường, chỉ còn tiếng bút chì viết loạt xoạt trên giấy và những tiếng thở đều đặn của các bạn xung quanh. Cậu không biết rằng anh đang ngủ bên cạnh mình, vẫn giữ khoảng cách, nhưng điều khiến cậu bất ngờ chính là sự im lặng đến lạ thường từ phía anh.Anh không thể nào ngủ yên, mặc dù cơ thể anh đã mệt mỏi không kém gì cậu. Tuy nhiên, ánh mắt anh không thể dứt khỏi cậu, cứ nhìn mãi vào khuôn mặt đang say giấc của cậu, đôi mắt hơi nheo lại vì ánh sáng mờ từ cửa sổ, và tóc cậu hơi rối lên, vương vãi xuống bàn. Anh không dám thở mạnh, sợ làm cậu tỉnh giấc. Anh muốn bảo vệ giấc ngủ của cậu, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi.Khoảng cách gần như vậy khiến anh cảm thấy nhịp tim mình tăng lên, một cảm giác khó tả trào dâng trong lòng. Mặc dù rất muốn đặt tay lên vai cậu, hoặc vén tóc cho cậu, nhưng anh chỉ có thể nín lặng và cố gắng không làm gì để phá vỡ sự yên tĩnh ấy.Anh biết cậu không phải là người dễ dàng nhận sự quan tâm, nhưng trong khoảnh khắc ấy, anh chỉ muốn cậu có thể an tâm ngủ mà không phải lo lắng gì. Mọi thứ bên ngoài dường như không còn quan trọng, chỉ có anh và cậu, trong lớp học vắng vẻ, cùng chia sẻ một khoảnh khắc yên bình mà anh không muốn mất đi. Cậu mơ màng trong giấc ngủ, ánh sáng từ cửa sổ chiếu lên gương mặt của cậu, khiến vẻ đẹp tự nhiên của cậu thêm phần nổi bật. Anh không thể rời mắt, nhưng cũng không dám làm gì hơn. Anh chỉ lặng lẽ quan sát, tựa như một người bảo vệ thầm lặng, không muốn làm phiền nhưng lại chẳng thể ngừng lo lắng.Và thế là, trong một khoảnh khắc bất ngờ, hai người lại lặng lẽ cùng nhau chìm vào giấc ngủ, mỗi người đều có những suy nghĩ riêng, nhưng dường như, trong khoảng thời gian đó, thế giới của cả hai chỉ là những khoảnh khắc yên bình, đơn giản và không có gì phải lo lắng.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play