Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

( Hieugav _ Capgav ) Thao Túng

Chứng kiến

Truyện chuyển ver chưa được sự cho phép của tác giả
Mọi người đừng đem ra khỏi mangatoon
Truyện chỉ là sự tưởng tượng không có thật
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ
__________
Kẻ Xui Xẻo
Đặng Thành An
Đặng Thành An
NovelToon
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thằng cha hàng xóm tóc bạch kim làm mình rợn người
Kẻ Lầm Lì
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
NovelToon
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Rồi xem
Kẻ Ân Cần
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
NovelToon
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh có muốn đến nhà em ngủ tạm vài hôm không
________________
Trong khu phố xuất hiện thêm một xác chết , căn hộ cùng tầng ở cuối dãy hàng lang có hàng xóm mới chuyển đến
Đây là hai tin tức đáng chú ý nhất trong ngày hôm nay đối với Đặng Thành An
Nơi anh đang sống là một khu trung cư kiểu cũ đã tồn tại từ thật kỉ trước , tổng thể chỉ vỏn vẹn 7 tầng lầu
Tuy bề ngoài có chút tồi tàn nhưng cơ sở vật chất và thảm thực vật cũng không đến nỗi tệ , các dịch vụ hằng ngày cũng được nâng cấp thường xuyên
Giá cả lại hợp lý , chính vì vậy về cơ bản dân cư sinh sống trong khu này vẫn khá đông đúc
Đặng Thành An sống trong căn hộ hơn sáu mươi mét vuông tại tầng 3 , mỗi ngày anh ra khỏi nhà từ 7 giờ sáng và trở về lúc 6 giờ tối , thời gian phần lớn đều ở văn phòng làm việc
Vì vậy đối với anh nơi này chỉ để sinh hoạt cá nhân và nghỉ ngơi vào buổi tối căn bản không cần yêu cầu quá cao
Cũng vì thế cho dù thời gian gần đây khu vực lân cận liên tục xảy ra những vụ giết người tàn bạo tới mức doạ sợ một số gia đình khiến họ phải chuyển đi nơi khác
Nhưng Thành An chưa từng nghĩ tới chuyện sẽ đổi chổ ở . Dù sao ngoài lúc đi làm anh cũng không mấy khi đặt chân ra khỏi nhà có lẽ sẽ không xui xẻo đến mức đã hạn chế ra ngoài tới mức ấy rồi mà vẫn chạm mặt tên sát nhân kia được
Chỉ là Thành An không ngờ rằng chỉ vài ngày tới thôi , anh thậm chí còn xui xẻo hơn thế rất nhiều
Quay chở lại với anh hàng xóm mới chuyển đến căn hộ ở cuối dãy hành lang cùng tầng với căn hộ của Thành An
Đó có lẽ là một gã đàn ông ngoại quốc Thành An đoán thế , sau khi nghe loáng thoáng hắn nói chuyện bằng tiếng anh với ai đó qua điện thoại hắn , có vẻ ngoài khá lầm lì đôi mắt lạnh lùng với ánh mắt sắc bén như dao và một mái tóc màu bạch kim
Vốn dĩ chỉ có các thần tượng hoặc người nổi tiếng mới dám nhuộm màu tóc kiểu này , chứ người bình thường thì chẳng mấy ai dám vác quả đầu loè loạt như vậy lang ở khắp nơi cả
Thế mà anh bạn ngoài quốc với khuôn mặt sắc đá kia lại dường như không hề cảm thấy bất tiện khi xuất hiện trước mặt người khác với bộ dáng như vậy , hắn phớt lờ mọi ánh mắt xăm soi dò xét của những người hàng xóm sống cùng tầng
Mỗi lần bước vào thang máy hắn đều nhìn chằm chằm về phía trước tới một ánh nhìn cũng không thèm ban phát cho họ vậy nhưng khi Thành An nhìn hắn ngoài dự đoán lại phát hiện hắn cũng đang nhìn mình
Ánh mắt lạnh lẽo của hắn khi đó khiến anh rùng mình da gà da vịt theo đó thi nhau nổi hết cả lên , mọi thứ chỉ diễn ra trong khoảng vài giây nhưng Thành An cảm tưởng màn trao đổi ánh mắt khi đó dài tới cả thế kỉ
Đặng Thành An
Đặng Thành An
' Tên đó làm mình sởn da gà '
Thành An nghĩ thầm tốc độ gõ bàn phím laptop voi thức trở nên khẩn trương hơn , suốt cả ngày nay anh không tài nào tập trung nổi vào công việc trong đầu cứ luẩn quẩn nhớ tới màn đối thoại bằng ánh mắt với gã hàng xóm mới lúc sáng càng nghĩ càng thấy ớn lạnh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh An em nghe nói hôm qua lại có vụ giết người ở gần khu anh ở à
Giọng nói của Hoàng Đức Duy đột ngột vang lên nhanh chóng kéo Thành An trở về thực tại , anh dừng gõ bàn phím ngẩng đầu nhìn chàng trai trẻ tuổi với cặp kính cận tròn xoe đang đứng trước mặt mình chập choạng gật đầu
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nghe nói là ở trước của hàng tiện lợi ở đầu phố
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cảnh sát chưa tìm ra manh mối gì sao anh
Đức Duy đặt ly cà phê xuống mặt bàn kéo ghế ngồi cạnh Thành An với vẻ mặt nghiêm trọng Thành An chép miệng lắc đầu uể oải trả lời
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chưa hôm đó trời mưa lớn dấu vết bị xoá hết
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đã thế camera ở đoạn đường đó lại bị hỏng không quay lại được gì cả
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Giống hệt như mấy vụ trước đây
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nguy hiểm thật sau này anh đi ngoài đường một mình nhớ cẩn thận
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em nghĩ là tên đó đang nhắm tới khu vực xung quanh đó đấy
Thành An quay đầu nhìn khuông mặt lo lắng của Đức Duy không nhịn được lại bật cười rồi vỗ nhẹ lên một bên má cậu
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh có phải trẻ con đâu em không cần phải dặn dò như thế
________________
Đêm xuống trời lại bắt đầu đổ mưa Thành An nằm trên giường nghe tiếng mưa táp vào cửa sổ cả một đêm cứ thế trằn trọc không sao ngủ được
Quá nửa đêm khó khăn lắm mới thiếp đi được một chút nhưng tiếng sấm đì đùng cứ ồn ã bên ngoài khiến anh lặp tức bừng tĩnh cầm điện thoại lên xem
Phát hiện nãy giờ chỉ mới trôi qua vỏn vẹn 20 phút trong lòng càng thêm buồn bực . Sau đó anh thật sự không ngủ nổi nữa bèn vén chăn ra khỏi giường đi ra phòng bếp làm đồ ăn đêm
Lúc đi ngang qua phòng khách một cơn gió mang theo hơi lạnh của mưa đêm cứ thế tràn vào quấn lấy thân hình nhỏ bé của Thành An khiến anh nhận ra bản thân đã quên đóng cửa ban công trước khi đi ngủ
Nhìn chiếc rèm cửa màu trắng đục bay phấp phới trong bóng tối thi thoảng lại có một tia chớp lấp loé xẹt qua Thành An bất giác lại thấy có chút mông lung
Thứ cảm giác bồn chồn hoang mang này thật sự rất lạ
Và càng kì lạ hơn anh lại không đi đóng cửa ban công ngay mà quyết định để yên đó mặc dù ngoài trời mưa lại càng nặng hạt
Khoảng khắc Thành An quyết định dừng những suy nghĩ không rõ ràng kia lại mà xoay người đi vào bếp , từ bên ngoài đột nhiên lại vang lên tiếng hét thất thanh có vẻ như là từ phía công viên khép kín của toà chung cư
Tiếng mưa vô cùng ồn ào dường như khoả lấp hết âm thanh thảm thiết ấy nhưng Thành An vẫn có thể nhận ra là tiếng của một người phụ nữ
Đêm hôm khuya khoắt trời mưa tầm tã người phụ nữ đó rốt cuộc gặp phải chuyện gì mà lại hét lớn như vậy
Đúng vào lúc này Thành An đột nhiên nhớ tới những vụ giết người xảy ra gần đây sống lưng bất giác trở nên lạnh toát
Đặng Thành An
Đặng Thành An
' Không thể nào chẳng lẽ tên sát nhân đó đã tìm tới gần đây như vậy rồi sao '
Hai chân gần như tê cứng Thành An đã đứng rất lâu trong không gian lạnh lẽo tối tăm ấy trong đầu điên cuồng đấu tranh tư tưởng xem liệu bản thân có nên tiến về phía ban công hay không
Anh không phải kẻ sống vì chính nghĩa lại không dũng cảm tới mức có thể đánh đổi sự an toàn của bản thân vì một người xa lạ
Lý trí mách bảo anh quay trở lại phòng ngủ mau chóng quên đi âm thanh lạnh lẽo kia , thế nhưng sâu thẳm trong trái tim anh lại vô cùng dằn vặt rất muốn biết rõ rốt cuộc ở bên ngoài màn mưa dữ dội kia đang xảy ra chuyện gì
Sau một hồi giằng xé nội tâm Thành An rốt cuộc cũng đầu hàng sự tò mò giống như bị thôi miên mà từ từ tiến về phía tấm rèm cửa đang kịch liệt lay động dưới sự tác động của gió mưa bên ngoài
Khoảnh khắc vạt rèm bị kéo sang một bên khung cảnh tối tăm mù mịt giống như bức tranh hỗn loạn hiện ra trước mắt Thành An
Từ trong màn mưa trắng xoá đang ào ào đổ xuống anh có thể nhìn thấy rõ từ phía khu công viên đối diện toà nhà một người con gái đang nằm dài dưới bãi cỏ xanh mướt toàn thân ướt nhẹp không hề nhúc nhích
Ở bên cạnh thân xác bất động của cô gái là một bóng người mặc đồ đen khuôn mặt bị che kín hoàn toàn trên tay hắn là một con dao dài sắc bén vẫn còn dính máu
Lúc này Thành An mới nhận ra trên bụng cô gái dính rất nhiều máu lẫn vào nước mưa tạo thành một dòng nước đỏ lòm róc rách chảy xuống bãi cỏ
Đặng Thành An
Đặng Thành An
' Là giết người quả nhiên là giết người '
Nạn nhân chỉ kịp kêu lên một tiếng cứ thế chết đi trong đau đớn cứ như vậy lại thêm một nạn nhân nữa lại thêm một lần ra tay tàn bạo của tên sát nhân máu lạnh kia
Chứng kiến cảnh tượng man rợ tới tàn nhẫn kia Thành An thấy trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹt toàn thân cứng đờ như tượng gỗ cổ họng cũng nghẹn ứ không tài nào phát ra bất cứ âm thanh gì
Một cơn gió đêm thô bạo kéo đến vô tình thổi tung một bên mũ trùm của tên sát nhân và trong khoảnh khắc đó Thành An bàng hoàng nhận ra những sợi tóc màu bạch kim quái đản mà anh đã từng nhìn thấy của tên hàng xóm mới
Đúng lúc ấy gã sát nhân giống như có giác quan mách bảo mà ngẩn đầu nhìn thẳng về phía căn hộ của Thành An trước khi bị phát hiện Thành An lặp tức xoay người nấp sau tấm rèm cửa
Dùng hai tay bịt chặt miệng mình tới thở cũng không dám thở mạnh . Nếu để hắn phát hiện bản thân giết người bị bắt gặp chắc chắn hắn sẽ không tha cho anh
Qua một lúc lâu Thành An vẫn giữ nguyên tư thế đứng nép người vào sau cánh cửa ban công anh cứ đứng mãi trong trạng thái hoang mang cực độ như vậy
Cho tới khi mưa bắt đầu tạnh dần trời cũng bắt đầu hửng sáng anh mới mơ hồ thoát ra khỏi nỗi sợ kinh khủng ấy
Hai chân gần như mềm nhũn thân thể vô thức trượt dài theo vách cửa Thành An bần thần ngồi bệt xuống sàn nhà cơn rung rẩy vẫn chưa hề giảm bớt cứ thế chạy dọc khắp cơ thể anh
Thành An thật sự mong rằng tất cả chỉ là một giấc mơ và lý do anh đang mơ màng ngồi ở giữa phòng khách rộng lớn chỉ là vì anh bị mộng du nên đi lung tung mà thôi
Mất thêm khoảng 10 phút để ổn định tinh thần Thành An loạng choạng đứng dậy đi vào phòng ngủ chuẩn bị đi làm mà không hề nhìn ra ngoài ban công thêm lần nào nữa
Bước ra tới thang máy mọi thứ vẫn rất bình thường không một người hàng xóm nào của anh có động thái kỳ lạ hay bàn tán xôn xao về vụ giết người nào cả
Thành An lo lắng siết chặt dây đeo ba lô trong lòng thầm mong rằng những gì bản thân chứng kiến tối qua chỉ là một giấc mơ
Lúc đi qua khu công viên đối diện toà nhà Thành An vẫn không nhịn nổi mà liếc mắt về phía đó kiểm tra tình hình bãi cỏ vẫn xanh mướt như mọi ngày nhưng không hề có vết máu lại càng không hề có bất cứ cái xác nào cả
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chẳng lẽ mọi thứ thật sự chỉ là mơ ?
Thành An mím môi thầm nghĩ sau đó lại càng thêm vững dạ mà rải bước thật nhanh về phía trạm xe bus cách đó vài trăm mét
Khi tâm trạng đã dần bình ổn trở lại thì anh lúc này bất chợt phát hiện ra ở phía trước có rất nhiều người đang tụ tập quay lại thành một đám đông đầu người nhấp nhô ai cũng kiễng chân dòm ngó giống như xảy ra chuyện gì đó rất kinh khủng
Thành An đầu óc trống rỗng cứng nhắc bước lại gần muốn xem chuyện gì đang xảy ra thì bất ngờ nghe có tiếng còi xe cảnh sát hú lên ầm ĩ chưa đầy một phút sau có tới năm chiếc xe cảnh sát đỗ lại hiện trường
Đám đông lúc này cũng tự động dãn ra nhường lối cho các nhân viên điều tra tới làm việc . Trong khoảnh khắc dòng người dần tản đi
Thành An run run nhận ra có một cái xác đang được đặt ngồi trên hàng ghế chờ xe bus và tất nhiên anh cũng nhận ra cái xác đó chính là cô gái xuất hiện trong " giấc mơ " đáng sợ kia
Hay nói chính xác hơn những gì Thành An chứng kiến đêm qua hoàn toàn không phải mơ mà là sự thật

Nghi ngờ

Suốt cả ngày dài Đặng Thành An không tài nào tập chung nổi vào công việc , trong đầu anh lúc này chỉ còn lại hình ảnh của xác chết ở bến xe bus sáng nay
Bằng một cách điên rồ nào đó anh đột nhiên lại chở thành nhân chứng duy nhất trong vụ giết người này
Viễn cảnh đêm qua mà anh tận mắt chứng kiến nó thật sự rất kinh khủng đáng sợ và ám ảnh, có lẽ cả đời này Thành An sẽ không bao giờ quên được cảnh tượng đó
Anh chỉ là một người bình thường tới không thể bình thường hơn , trực tiếp nhìn thấy hành vi giết người tàn khốc như vậy tâm lý không tránh khỏi sang chấn nghiêm trọng
Nhưng quan trọng hơn lúc này Thành An thật sự rất rối không biết phải làm thế nào cho đúng vẫn chưa có ai biết rằng anh đã nhìn thấy hành động tàn nhẫn của tên xác nhân giấu mặt kia
Nếu anh đứng ra cung cấp thông tin cho cảnh sát thì có lẽ sẽ giúp ích cho việc điều tra cho dù thứ duy nhất anh nhìn thấy chỉ là vài lọn tóc màu bạch kim của hắn
Có điều nếu như sau khi đã làm chứng nhưng vẫn chưa thể bắt được hắn anh chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm
Kẻ sát nhân vẫn luôn rình rập xung quanh đây và khả năng cao hắn chính là tên hàng xóm vừa chuyển tới đây Thành An không thể không cảm thấy lo lắng cho sự an toàn của bản thân
Cứ cho rằng anh được cảnh sát bảo vệ thì cũng không có gì đảm bảo rằng sẽ không có bất kỳ sơ hở nào để tên sát nhân tàn bạo kia tận dụng rồi trả thù anh
Những suy nghĩ rối ren ấy liên tục quấn lấy tâm trí Thành An triệt để nhấn chìm anh xuống vũng bùn của sự tuyệt vọng và hoang mang
Hoàng Đức Duy từ sáng đã chú ý tới thái độ khác lạ của Thành An thấy đối phương đã sắp tới giờ tan làm rồi vẫn ngẩn ngơ như người mất hồn cậu quyết định tiến tới hỏi thăm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hôm nay anh làm sao thế ?
Giọng nói của Đức Duy bất ngờ vang lên làm Thành An giật mình toàn thân run lên cầm cập nhận ra khuôn mặt tái xanh của anh Đức Duy vội vã kéo ghế ngồi xuống bên cạnh có chút áy náy mà vỗ nhẹ vai người kia
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em xin lỗi làm anh giật mình à
Đối diện với khuôn mặt hiền lành dịu dàng của Đức Duy , Thành An nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh biểu cảm đã vơi đi vài phần sợ hãi
Nhưng cơ thể thi thoảng vẫn vô thức run nhẹ anh nuốt nước bọt khan gượng gạo nặng ra nụ cười méo mó
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Kh- không sao.... anh đang mãi suy nghĩ chút thôi....
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhìn sắc mặt anh kém lắm anh đang có chuyện gì đúng không, nói với em đi
Thành An mím môi lắc đầu nhỏ giọng đáp
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không có chuyện gì đâu do đêm qua anh mất ngủ nên hơi mệt lát nữa về nghỉ ngơi là ổn thôi
Đức duy mặt dù vẫn chưa hoàn toàn yên tâm nhưng rốt cuộc cũng miễn cưỡng từ bỏ việc truy hỏi Thành An, yên lặng vài giây cậu đột nhiên lại lên tiếng gợi chuyện
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mà em vừa đọc tin tức gần chổ anh lại xảy ra vụ giết người nữa đúng không
Đối phương vừa mới dứt lời toàn thân Thành An đã lặp tức lạnh toát trái tim anh như thắt lại nghẹn ngào tới không thở nổi
Hai bàn tay mũm mĩm tinh xảo bấu chặt lên đùi hô hấp một lần nữa chở nên gấp gáp lồng ngực cũng vì vậy mà phập phồng kịch liệt
Nỗi sợ hãi chưa từng nguôi ngoai mội lần nữa lại vô tình bị khơi dậy mạnh mẽ mồ hôi tuôn ra như tắm sắc mặt vốn đã kém nay lại còn tệ hơn
Không mất quá lâu để Đức Duy nhận ra sự sợ sệt của Thành An cậu dứt khoát nắm lấy tay anh nhíu mày lo lắng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh thật sự rất lạ đấy anh đang lo sợ đúng không tối nay em sẽ đi cùng anh về nhà
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không phải thế em không cần phải * Thành An yếu ớt từ chối *
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không phải cái gì rõ ràng anh đang rất rất không ổn không nói nhìu nữa cứ vậy đi
Mặc kệ sự phản đối của Thành An , Đức Duy vẫn nhất quyết cùng anh ngồi xe bus về nhà . Tuy mới chỉ vào công ty được hơn một tháng nhưng cậu gần như là người đồng nghiệp duy nhất giữ mối quen hệ tốt đẹp với Thành An
Cũng chỉ có cậu mới kiên nhẫn làm bạn với một người hướng nội và ngại giao tiếp như anh
Và giờ cũng có cậu là người duy nhất cho Thành An cảm giác an toàn dù chỉ là một chút
Bến xe bus gần nhà đã trở thành hiện trường vụ án chính vì vậy mà hai người phải xuống tại trạm xe bus cách đó khoảng hơn 1km và đi bộ về chung cư
Dù Thành An đã giục Đức Duy trở về trước khi chuyến xe cuối cùng rời đi nhưng cậu vẫn khăng khăng tiễn anh về tận nơi cho bằng được
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh về nhà nghĩ ngơi đi có chuyện gì thì gọi điện cho em
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Cảm ơn em về nhà cẩn thận nhé
Lặng lẽ nhìn theo bóng lưng khuất dần dưới ánh chiều tà của Đức Duy , Thành An chậm chạp hít vào một hơi thật sâu sau đó xoay người băng qua khu công viên khép kín của chung cư bằng tốc độ nhanh nhất lướt qua nơi đó
Cảnh tượng đáng sợ đêm qua chưa một phút một giây nào phai mờ trong tiềm thức Thành An , chỉ cần một tác động nhỏ cũng có thể khiến mọi thứ hiện rõ mồn một trước mặt anh
Vậy nên Thành An thật sự sợ hãi khi phải đối diện với quang cảnh khu công viên kia nơi mà chỉ một mình anh biết rằng đó mới chính là hiện trường thật sự của vụ án
Mà không không phải chỉ một mình anh biết còn có kẻ khác cũng biết điều đó là tên sát nhân đã gây ra vụ giết người ấy
Trong lúc miên man suy nghĩ Thành An mơ hồ cảm nhận được dường như có ai đó đang đi theo mình , tâm tình bất ổn càng thêm rối bời tới mức anh không biết làm gì khác ngoài luống cuống rảo bước thật nhanh
Thế nhưng Thành An càng tăng tốc đối phương lại càng đuổi theo dường như không hề giấu diếm sự đeo bám đối với anh tiếng bước chân sau lưng ngày càng gần càng lúc càng dồn dập cứ thế làm đảo lộn hết mọi suy nghĩ cùng lý trí của Thành An
Càng rối anh lại càng đi nhanh hơn , cuối cùng lại vì quá vội vã mà súyt chút nữa đã tự vấp vào chân mình gã xuống nếu không phải từ phía sau có một bàn tay vươn ra túm lấy tay anh kéo lại chắc có lẽ Thành An đã không thoát khỏi cú ngã ấy
Toàn thân bị kéo vào lồng ngực lạnh lẽo khiến Thành An vô thức lạnh người mùi gỗ đàn hương thoang thoảng nơi chóp mũi không hề khiến anh cảm thấy an tâm ngược lại còn có chút e sợ bài xích
Đơn giản bởi vì người đang ôm eo anh lúc này , chính là gã hàng xóm cùng tầng với mái tóc bạch kim . Nói chính xác hơn hắn chính là kẻ mà Thành An đang nghi ngờ là tên sát nhân máu lạnh đã gây ra bốn vụ án giết người gần đây
Chỉ có điều đêm qua lúc xảy ra vụ án trời mưa vô cùng dữ dội Thành An thật sự cũng không dám chắc chắn 100% rằng màu tóc của tên hung thủ mà anh nhìn thấy giống hệt màu tóc của gã đàn ông kia
Vì vậy tất cả những gì Thành An có thể làm đó là tự mình đề phòng và tránh xa hắn dù gì cũng không thể trùng hợp tới mức hắn vừa dọn tới đây thì đã xảy ra chuyện ngay như vậy được
Hơn nữa nếu hắn là tên sát nhân đó thì mục đích hắn đi theo anh là gì, không lẽ hắn đêm qua hắn thật sự đã phát hiện ra việc bản thân bị anh bắt gặp rồi sao
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Có sao không
Gã tóc bạch kim chậm rãi mở miệng giọng nói của hắn trầm và khàn đặc, sắc thái không có lấy một chút thân thiện nào
Thành An dồn hết mọi bình tĩnh đứng thẳng người , lách ra khỏi vòng tay hắn cứng nhắc hỏi ngược lại
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tại sao..... anh lại đi theo tôi
Mặt không đổi sắc hắn chậm rãi đưa về phía anh một tấm thẻ lạnh nhạt đáp
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Cậu làm rơi cái này
Thành An nhìn xuống thứ trong tay người kia phát hiện ra là thẻ nhân viên mà anh đã làm rơi từ lúc nào không biết
Dù không muốn nhưng anh vẫn phải miễn cưỡng nói ra lời cảm ơn lúc nhận lại đồ từ tay đối phương
Đúng lúc này một giọng nói của nam giới bất ngờ vang lên chen ngang vào cuộc trò chuyện kỳ quặc của hai người họ
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Xin lỗi , hai người là cư dân sống ở đây sao
Nhận được cái gật đầu của cả hai người đàn ông mới tới liền giơ thẻ nghành ra trước mắt họ sau đó nghiêm túc nói tiếp
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Tôi là Phạm Bảo Khang là người phụ trách điều tra những vụ án mạng xảy ra thời gian gần đây ở khu vực này, hai anh không phiền nếu tôi muốn hỏi một vài câu chứ
Như một phản xạ tự nhiên Thành An quay sang nhìn lén tên hàng sớm đứng bên cạnh, thấy hắn đứng im không nhúc nhích cũng không tỏ ý từ chối trong vô thức lại làm giống hắn chấp nhận cuộc nói chuyện bất ngờ này
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Để tiện xưng hô tôi có thể biết tên hai người không
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tôi là Đặng Thành An
Thành An nói xong lại không tự chủ mà nhìn người nào đó hắn yên lặng trong giây lát sau đó chậm chạp nói ra một cái tên
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Phạm Bảo Khang dừng ánh mắt trên khuôn mặt Minh Hiếu trong khoảng vài giây đôi lông mày đậm nét hơi nhíu lại sau đó nhanh chóng giãn ra
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Về nạn nhân gần nhất vừa được tìm thấy ở bến xe bus sáng nay theo điều tra của chúng tôi cô ấy là cư dân của chung cư này các anh có quen cô ấy không
Cả hai người cùng lúc lắc đầu
Đáp án này không nằm ngoài dự liệu của Bảo Khang tuy khu chung cư này không quá lớn nhưng không phải cư dân nào cũng quen biết nhau, thậm chí còn có những người chẳng hề quen biết hàng xóm cùng tầng của mình nữa là
Viên cảnh sát cậm cụi ghi chép gì đó vào sổ tay sau đó hỏi tiếp
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Khoảng thời gian từ 0h tới 2h sáng hai người liệu có nghe thấy âm thanh hay tiếng động gì khác thường không
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Đêm qua tôi chơi ở clup tới 5h sáng mới về nhà nên không biết những chuyện đó
Minh Hiếu bất ngờ trả lời trước khuôn mặt hoàn toàn bình thản. Phạm Bảo Khang lần nữa quan sát kĩ diện mạo của đối phương qua một lúc liền cao giọng lên tiếng như thể vừa nhớ ra điều gì đó
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Có phải đêm qua anh vừa ngăn cản một vụ ẩu đã trong clup và bị kéo tới sở cảnh sát đúng không ? Hèn gì tôi thấy anh rất quen mái tóc đó quá nổi bật mà
Minh Hiếu thuận lợi kéo thấp ống tay áo che đi vết thương đang quấn băng trắng trên cánh tay lặng lẽ gật đầu
Thành An có chút ngơ ngác nhìn qua nhìn lại hai người đàn ông trước mặt. Nói nhứ vậy có phải Minh Hiếu được coi như có bằng chứng ngoại phạm rồi hay không
Vụ việc xảy ra vào nữa đêm rạng sáng nay thời gian đó theo như lời Bảo Khang thì Minh Hiếu đang ở sở cảnh sát vậy thì tên sát nhân đó có lẽ không phải hắn
Mím môi vân vê vạt áo nội tâm Thành An mơ hồ xảy ra mâu thuẫn kịch liệt . Nếu hung thủ không phải Minh Hiếu vậy thì có lẽ anh có thể yên tâm nói ra những gì bản thân đã nhìn thấy với cảnh sát Phạm được rồi
Thế nhưng không hiểu sao ở gã đàn ông tóc bạch kim kia luôn có thứ gì đó khiến anh rất sợ lại gần hắn thậm chí mỗi khi hắn nhìn mình anh đều không tự chủ mà cảm thấy như có luồn điện chạy dọc sống lưng hốt hoảng tới rối bời
Minh Hiếu khẽ liếc nhìn Thành An hắn chăm chú quan sát biểu cảm khổ sở trên gương mặt anh trong giây lát sau đó nói với Bảo Khang rằng mình có việc bận rồi cứ thế rời đi trước
Nhìn theo bóng lưng người nọ xa dần chần chừ theo thêm một chút rốt cuộc Thành An cũng thu hết can đảm mở miệng nói chuyện
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Cảnh sát Phạm thật ra có một chuyện rất quan trọng mà tôi muốn nói với các anh
Phạm Bảo Khang nghiêm nghị nhìn thẳng người đối diện tỏ ý rằng mình vẫn đang nghe
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tôi đã nhìn thấy.... tôi đã nhìn thấy kẻ giết người
Từ phía xa Minh hiếu bất giác dừng bước hắn chậm rãi quay đầu nhìn về phía Thành An và Bảo Khang khoé môi mơ hồ nhếch lên một đường cong nhạt nhẽo

Nguy hiểm

Đêm yên tĩnh
Thành An chốn sâu trong chăn hai mắt mở to nhìn lên trần nhà lạnh lẽo ngay sau khi anh nói ra mọi chuyện Phạm Bảo Khang lập tức cắt cử người trong đội của mình tới bảo vệ an toàn cho anh
Có điều lời kể của anh vẫn còn rất nhiều mâu thuẫn với tình hình thực tế , bởi vì trời mưa nên khu vực bãi cỏ trong công viên đã bị xoá dấu vết nhìn qua không có bất kì nghi vấn nào
Nếu muốn kiểm chứng lời nói của Thành An là đúng, bắt buộc phải tìm ra bằng chứng cho thấy vụ án xảy ra tại vị trí đó chứ không phải ở bến xe bus nơi phát hiện ra thi thể nạn nhân
Nhưng cho dù là vậy Phạm Bảo Khang cũng không muốn bỏ qua manh mối quan trọng này . Quá trình điều tra đã gặp nhiều khó khăn từ những vụ án đầu tiên, các nạn nhân không hề có mối liên hệ nào giống như những con mồi xấu số được tên thợ săn khát máu lựa chọn ngẫu nhiên
Điểm chung duy nhất của bọn họ chính là điều bị sát hại ở khu vực xung quanh đây và bằng những hình thức vô cùng tàn nhẫn
Tại hiện trường nạn nhân bị bỏ lại đều không hề tìm ra bất cứ dấu vết nào của tên sát nhân cảnh sát đã làm việc thâu đêm suốt sáng để sàn lọc và tìm cách khoanh vùng nghi phạm thế nhưng đều không có kết quả nào khả quan
Khi việc điều tra tưởng trừng rơi vào bế tắc , đột nhiên Thành An lại xuất hiện và trở thành nhân chứng duy nhất của vụ giết người dĩ nhiên Bảo Khang sẽ khai thác triệt để đầu mối hiếm hoi này và trước khi tìm ra chân tướng anh tuyệt đối sẽ không để nhân chứng xảy ra bất cứ chuyện gì
Lúc này ở trước cửa căn hộ 304 của Thành An ,một viên cảnh sát cao to vạm vỡ đang ngồi khoanh tay trước ngực đôi mắt tinh anh quan sát khắp bốn phía xung quanh đảm bảo không hề có bất cứ điều bất thường nào có thể đe doạ tới nhân vật quan trọng bên trong cánh cửa kia
Nhìn cơ thể cường trán cùng thái độ nghiêm túc của anh ta Thành An cũng an tâm phần nào mà lên giường đi ngủ từ sớm . Có điều anh lăn lộn qua lại suốt cả tối mà không tài nào chợp mắt nổi hàng ngàn hàng vạn suy nghĩ rối bời quay mòng mòng trong đầu anh loạn thành một mớ
Hỏi Thành An có sợ không anh đương nhiên sợ nhưng dù sao nói thì cũng nói hết rồi hiện tại anh chỉ còn một lựa chọn duy nhất đó là tin tưởng vào lực lượng cảnh sát
Nghĩ tới nghĩ lui Thành An rốt cuộc cũng miễn cưỡng dẹp bỏ mớ băn khoăn sang một bên dần dần chìm vào giấc ngủ
2 giờ 50 phút rạng sáng
Thành An bất giác bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa nhè nhẹ mỗi lần ba tiếng cứ thế lặp đi lặp lại nhiều lần có quy luật rất rõ ràng vang vọng trong phòng như một âm thanh ma quỷ
Chỉ sau vài giây nhíu mày mơ màn trong cơn ngái ngủ anh lặp tức giật mình tỉnh táo khi nhận ra tiếng gõ cửa ấy vang lên trong nhà mình hay cụ thể hơn là có ai đó đang gõ cửa phòng ngủ của anh
Nỗi sợ hãi nhanh chóng xâm chiếm tâm trí Thành An anh run rẩy siết chặt lấy vạt chăn đắp quanh người bàn tay mảnh mai hoảng hốt vơ loạn xung quanh cố lục tìm chiếc điện thoại nhớ ra ra bản thân sau khi kiểm tra thông báo trong điện thoại thì tiện tay bỏ quên nó trên bàn làm việc kê ở đối diện giường. Thành An trong phút chốc cảm thấy rụng rời đế. Tê liệt toàn thân
Tới mức này thì không còn cách nào khác anh bắt buộc phải đặc chân ra khỏi giường phải tìm cách báo tin cho vị cảnh sát đang canh gác bên ngoài kia . Nhưng rốt cuộc anh ta đã làm gì tại sao vẫn có kẻ đột nhập được vào tận đây doạ dẫm anh như vậy
Tiếng gõ cửa vẫn vang lên điều đặn giống như đang thử thách sự can đảm của Thành An
Mất một lúc để ổn định được nhịp thở Thành An rón rén vén chăn ra khỏi giường anh tới thở cũng không dám thở mạnh , cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào tiếng về phía chiếc điện thoại đang nằm lạnh lẽo trên mặt bàn
Thành An vừa ấn nút gọi lặp tức phía bên ngoài cửa vang lên tiếng điện thoại dồn dập từng mạch máu trong người anh lặp tức đông cứng
Anh biết người đang cầm chiếc điện thoại không phải chủ nhân của nó và những ý nghĩ tự hỏi về tình trạng hiện tại của người cảnh sát khiến trái tim anh nhức nhối tới thắt lại tiếng chuông reo đã làm gián đoạn tiếng gõ cửa khi cuộc gọi chấm dứt bên ngoài hầu như không có tiếng động cho tới khi tiếng ổ khoá cửa phòng lạch cạch vang lên nhanh chóng phá vỡ trạng thái đờ đẫn vì sợ của anh
Thành An thấy đầu mình ong ong từng tế bào trong cơ thể gần như hoàn toàn ngừng hoạt động nhường chổ cho sự hoảng loạn tới tột cùng
Cuối cùng Thành An cũng nhớ ra mình phải thở sắc mặt anh đã sớm tái mét vì sợ hãi anh không muốn chết không muốn chết một chút nào
Sự hối hận nhanh chóng ập tới trong tâm trí Thành An đáng lẽ anh không nên nói ra những gì bản thân đã nhìn thấy đáng lẽ anh nên cảnh giác và cẩn trọng hơn đáng lẽ anh nên lờ đi mọi chuyện và giữ bản thân ngoài cuộc trong chuyện này
Và đáng lẽ anh không nên loại bỏ hoài nghi đối với Trần Minh Hiếu sớm như vậy
Tên sát nhân tìm tới ngay sau khi Thành An nói mọi chuyện với Bảo Khang người ở gần binh họ lúc đó chỉ có Minh Hiếu anh không thể ngăn bản thân đem mọi nghi ngờ đổ dồn lên người hắn
Trong bóng đêm ngột ngạt tấm lót sàn ngoài phòng khách mơ hồ kêu cót két . Kẻ đột nhập từ bỏ việc tấn công ổ khoá phòng ngủ của Thành An hắn đang di chuyển quanh nhà mà không bật bất kỳ cái đèn nào , hắn bước từng bước dò dẫm lưỡng lự giống như đang tìm kiếm thứ gì đó . Đừng nói là
Cạch một tiếng ổ khoá một lần nữa rung lên thậm chí còn dữ dội hơn ban nãy . Gã điên loạn này đang tìm cách phá ổ khoá một cách thô bạo sau khi thất bại với việc nhẹ nhàng mở cửa
Thành An luống cuống lục tìm những cái tên khác trong danh bạ điện thoại nhanh chóng gửi tín hiệu sos tới cho cả Phạm Bảo Khang và Hoàng Đức Duy
Hiện giờ đầu óc anh đã không còn đủ minh mẫn để nghĩ ngợi những thứ phức tạp trước mắt chỉ hiện ra hai cái tên có thể cầu cứu ngay lúc này
Hoang mang nhét lại điện thoại vào túi áo ngủ Thành An bắt đầu rờ rẫm quờ quạng xung quanh cố tìm ra thứ gì đó có thể làm vũ khí chống trả lại kẻ đột nhập
Khi những ngón tay run rẩy của anh chạm đến cây bút máy có đầu bút nhọn hoắt anh bất giác cảm nhận rõ một đợt andrenaline rần rật không lý giải được chiếc bút này vốn dĩ chỉ là hạt cát đối với kẻ sát nhân tàn bạo như hắn nhưng có vẻ nó là thứ duy nhất anh có trong tay làm vũ khí
Khoá cửa rung lắc dữ dội một đợt bắt đầu lỏng ra khỏi từng thới gỗ trên cánh cửa dày cộp. Thành An nín thở nép sát người vào tường tay nắm chặt cán cây bút máy hai mắt mở to nhìn đăm đăm vào khoảng không tăm tối trước mặt . Nỗi sợ hãi tột cùng đang bóp nghẹt ruột gan anh
Giây phút cánh cửa bật tung một bóng đen nhanh chóng xông thẳng vào giữa phòng dường như hắn cũng tự ý thức được việc bản thân đã gây ra động tĩnh đủ lớn để đánh thức Thành An vậy nên hắn không mất quá nhiều sức lực để né được đòn tấn công bất ngờ của đối phương
Thành An đã đánh cược tất cả vào cú đâm này lúc biết mình đã trượt mục tiêu anh lặp tức quăng cây bút máy rồi xoay người chạy ra khỏi phòng kẻ nọ lặp tức đuổi theo chỉ trong vài giây đã túm lấy cổ áo anh , vật ngửa anh ra sàn bàn tay thô ráp nồng nặc mùi máu bắt lấy cổ anh siết thật chặc
Mặc kệ cổ họng đang bị hắn bóp nghẹt Thành An vẫn dùng hết sức bình sinh mở to mắt cố quan sát diện mạo của hắn
Hắn trông không khác gì so với cái đêm hắn giết người bị anh bắt gặp vẫn là bộ đồ đen đầy đáng sợ cùng chiếc mũ chùm đầu quái đản giống như có gì đó thôi thúc . Thành An bắt ngờ dùng tay cố tấn công ngược lại hắn mục đích là muốn lột xuống chiếc mũ đang che đi gần hết khuôn mặt hắn
Kẻ đột nhập không còn cách nào khác ngoài buôn một tay khỏi cổ Thành An để ngăn cản sự quấy phá của anh . Nhân cơ hội đó Thành An nhanh chóng há miệng hớp lấy không khí cố kéo dài sự sống cho đến khi Phạm Bảo Khang hoặc Hoàng Đức Duy tới đây cứu anh
Đúng lúc này Thành An lại cảm nhận được điện thoại trong túi áo đang rung lên từng hồi mà kẻ kia dường như cũng phát hiện ra điều đó. Hắn lục lọi khắp người anh trong khi đã lấy chân đè nghiến hai tay anh xuống sàn
Nhìn thấy tên người đang gọi tới gã đàn ông bất giác cười khẩy một tiếng sau đó ấn nút bắt máy
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Cậu Thành An cậu có sao không có chuyện gì xảy ra với cậu vậy tôi đang trên đường tới rồi cậu đừng lo
Là giọng nói của Phạm Bảo Khang
Kẻ đột nhập lặng lẽ tắt máy sau đó quăng điện thoại sang một bên hắn cuối đầu liếc nhìn khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của Thành An , im lặng trong vài giây sau đó không thương tiếc vung tay đấm anh một cú thật mạnh khiến Thành An ngất lịm ngây lập tức
Hắn lôi ra con dao bóng loáng mà vốn dĩ hắn định dành cho Thành An ngang ngược cắm phập xuống sàn nhà ngay bên cạnh nơi anh đang nằm
Cảnh sát đang tới đây nếu hắn cố chấp giết Thành An thì sẽ không đủ thời gian thu dẹp hiện trường hắn không muốn mạo hiểm kết thúc trò chơi này sớm như vậy hơn nữa , hắn vẫn còn rất nhiều cơ hội khác để ra tay
Lúc Thành An tỉnh lại thì đã là sáng sớm hôm sau
Giây phút lấy lại nhận thức anh lập tức bật dậy như lò xo hoảng loạn tìm cách chạy trốn khỏi cơn ác mộng đeo bám dai dẳng từ suốt đêm qua đến tận bây giờ
Có tiếng bước chân vội vã từ phía xa vọng lại ngay sau đó là vòng tay ấm áp thơm mùi kẹo ngọt của Hoàng Đức Duy bao bọc lấy cơ thể run rẩy của Thành An
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng sợ là em Duy đây ,có em ở đây anh đừng sợ gì cả
Thành An theo bản năng siết lấy ống tay áo Đức Duy bất lực vùi mặt vào lòng ngực cậu thổn thức kêu lên
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đức Duy... có người.... có người muốn giết anh hắn... hắn đã cố giết anh...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đừng sợ em sẽ ở đây với anh ,em sẽ không để bất kỳ kẻ nào làm hại anh đâu anh đừng lo lắng
Đức Duy vừa thấp giọng dỗ dành vừa vỗ nhẹ vào bả vai Thành An, đêm qua điện thoại cậu hết pin vì vậy đã không nhận được tín hiệu cầu cứu của anh, chỉ tới tận sáng nay khi mở điện thoại ra kiểm tra cậu mới hoảng hốt phát hiện đêm qua đối phương đã xảy ra chuyện gì đó
Khi tới công ty và thấy Thành An vắng mặt không có lý do, Đức Duy lại càng lo lắng mà nhanh chóng đi tới thẳng nhà anh để xem tình hình, nhận ra căn hộ ở lầu ba đã sớm biến thành một bãi chiến trường hỗn loạn cậu gần như không còn giữ được bình tĩnh mà điên cuồng gọi Thành An cả trăm cuộc điện thoại
Cuối cùng Phạm Bảo Khang là người đã nghe máy và thuật lại tình hình của anh cho Đức Duy. Biết được người nọ đang được chăm sóc ở bệnh viện cậu không chút chậm trễ lặp tức tới ngay
Mãi cho tới lúc này Đức Duy mới biết được chuyện gì đang xảy ra với Thành An
Hoá ra mấy ngày vừa rồi anh đã vì chuyện này mà sầu muộn không thôi, lại còn giống như đang sợ hãi điều gì đó Đức Duy lại còn nghĩ anh stress công việc không ngờ anh lại là nhân chứng của vụ giết người liên hoàn gần đây mà cậu đang rất quan tâm
Mất một lúc để Đức Duy giúp Thành An ổn định tâm lý, thấy anh đã có thể bình tĩnh ăn uống và nói chuyện cậu mới ra ngoài gọi Phạm Bảo khang vào trong
Thành An mặc dù không muốn nhớ tới đêm khinh hoàng ngày hôm qua thêm một lần nào nữa, nhưng anh bắt buộc phải thuật lại chi tiết sự việc đã xảy ra để phục vụ công tác điều tra . Tên sát nhân kia đã nhắm tới anh và điều duy nhất anh có thể làm lúc này đó là hợp tác với cảnh sát để bọn họ nhanh chóng bắt được hắn
Sau khi lấy lời khai xong xuôi . Phạm Bảo Khang bất chợt lại đề cập tới một vấn đề khác
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Thành An tôi biết câu hỏi này có thể khiến cậu cảm thấy bị xúc phạm
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Nhưng tôi muốn hỏi lại một lần nữa cậu có chắc chắn
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Hiện trường vụ án gần đây nhất là ở công viên gần chung cư không
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Sau anh lại hỏi vậy * Thành An chớp mắt hỏi *
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Ở bãi cỏ mà cậu đã nhắc tới chúng tôi cho nhân viên pháp y thử luminol toàn bộ khu vực đó
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Nhưng không hề tìm ra một phản ứng nào cho thấy có máu bắn ra ở đó cả
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng hôm đó trời mưa mà biết đâu .. * Đức Duy đăm chiêu nói *
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Không ảnh hưởng gì cả * Bảo Khang ngắt lời đối phương *
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Chỉ cần tại hiện trường gây án có bất cứ vật thể nào dính máu hoặc bị máu bắn lên
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Bất kể sau đó có làm sạch bằng cách nào, bất kể trải qua bao nhiêu thời gian thì máu vẫn sẽ phản ứng với luminol
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ý anh là
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Nếu như hắn giết người ở khu công viên đó thì chắc chắn phải có máu lưu lại
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Nhưng chúng tôi lại không thể tìm ra gì cả , liệu có phải cậu đã nhớ nhầm chi tiết nào đó không
Thành An suy nghĩ trong giây lát, sau đó mím môi khẳng định
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tôi không nhầm chắc chắn không nhầm cho dù trời mưa to
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nhưng tôi cũng không thể thiếu tính táo tới mức nhìn từ chổ này sang chổ khác được
Đứng trước sự tự tin của Thành An. Bảo Khang chỉ có thể lặng lẽ thở dài nhân chứng đã khẳng định như vậy anh cũng không thể phản bác thêm được nữa
Nhưng nếu đúng như Thành An đã nói vậy thì khi sử dụng luminol ở bãi cỏ bắt buộc phải có phản ứng xảy ra rốt cuộc là tại sao và tên sát nhân đó đã làm cách nào để có thể gột rửa tội ác của mình một cách dễ dàng như vậy

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play