Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Chiếc Cốc Rơi Là Cốc Nhựa Không Vỡ?

Chương 1: Xin lỗi, chào chị?

Đang dang dỡ trong một trò chơi FPS cùng bạn, Hoài An nhận được rất nhiều cuộc điện thoại từ cậu lớp trưởng "thân thương".

Mới đầu, cô định làm ngơ với những cuộc gọi đó. Nhưng do bị làm phiền quá nhiều mà cô đã phải bật máy lên, vừa nghe vừa chửi.

"Điện dữ vậy cha. Dư tiền điện thoại hay gì. Từ M qua ứng dụng Z giờ còn qua cả số điện thoại vậy?"_ Hoài An hét vào trong điện thoại.

Người bên đầu dây bên kia không nói gì nhiều. Cậu ta bình tĩnh hỏi: "Mai có đến trường không?"

"Hè mà đến con khỉ. Bà đây không siêng. Còn bận chơi game nữa."_ Giọng cô tức tối.

Gia Huy bên kia im lặng một lúc rồi mới nói tiếp: "Mai nhất định phải đi nhé. Nhất định á. Nghe nói có cái này hay lắm."

Hoài An nghe đến có chuyện hay, chưa kịp hỏi đã bị cúp máy. Vốn định gọi lại nhưng trận đấu vẫn đang bắt đầu nên cô đành bỏ qua.

"Ai gọi chị đấy."

Giọng nam trong điện thoại vọng ra hỏi. Chất giọng trầm ấm cùng với thái độ có chút lạnh lùng có chút không vui.

"Hả? Bạn học của chị đấy. Nó kêu chị mai đến trường đó mà."_ Cô trả lời có chút qua loa.

"Sao lại phải đến trường? Chẳng phải đang nghỉ hè hả?"

Cô nghe xong mấy câu có cũng có chút cười khổ. Vốn dĩ cô cũng có biết gì đâu, nhưng câu chuyện này là cô bị ép buộc, phải đến thôi.

"Hình như trường chị ngày mai đăng kí học sinh mới hay gì đó. Bận nên nhờ giúp. À đúng rồi, thầy giám hiệu hôm qua cũng có rủ chị á. Nhưng mà chị từ chối rồi thì phải."_ Cô vừa suy nghĩ vừa đáp.

"Vậy chị có đi không?"_ nam nhân kia hỏi lại.

"Chắc là có. Tại thằng kia bảo có chuyện quan trọng. Chị cũng không biết."

Người kia không nói gì tiếp. Cậu trai chỉ "ò" một cái rồi tiếp tục vào trận.

Tối đó, Hoài An có chút tức tối vì hỏi lớp trưởng có chuyện gì nhưng người đó vẫn không trả lời. Cô chỉ đành trò chuyện với em trai nhỏ chơi game thường ngày với cô.

Cậu trai với giọng nói lạnh lùng đó không chia sẻ gì nhiều với cô, đa phần chỉ là cô nhắn trước. Nhưng cậu lại rất biết lắng nghe và cho lời khuyên. Đã vậy còn không chê cô phiền nên cô cũng rất vui.

Sáng hôm sau.

Ở trường trung học, Hoài An đứng trước cổng với gương mặt bơ phờ, đôi mắt có chút không tỉnh táo. Cô nhìn xung quanh với đầu óc không thể tỉnh táo nổi, liên tục tìm kiếm gì đó.

"An. Ở đây nè."

Đức Huy từ chốn đông người vừa vẩy tay vừa đi ra. Gương mặt cậu tươi cười như một thằng khờ.

"Tưởng không đến chớ. Tao với thằng Minh chờ mày với thằng Huy lâu vãi ý."_ Đức Huy vừa tỏ ra không vui vừa nói.

Hoài An với gương mặt thiếu ngủ vừa khó hiểu gãi đầu: "Thằng Gia Huy đâu? Nó nói với tao nhất định phải đến. Tao tưởng có chuyện quan trọng gì chớ."

Vừa dứt câu, cô liền che miệng, ngáp một hơi thật dài.

Đức Huy nghiêng đầu nhìn cô, xong lại lấy điện thoại từ trong túi ra, đưa đoạn tin nhắn cho cô xem.

"Nó bảo nó không đi. Nó còn bảo mày đi thay chỗ nó mà."

Hoài An nghe xong câu đó thì đầu óc như bừng tỉnh. Cô giật lấy điện thoại từ trong tay của Đức Huy. Lướt đọc những tin nhắn đó làm cô sốc đến tận óc. Thì ra cô bị dụ để đến. Ai bảo cái bản tính nhiều chuyện của cô làm bản thân cô không thể nghỉ ngơi ngay lúc này chứ.

Mặt cô đen xì, có chút không vui. Cô trả lại chiếc điện thoại kia rồi lấy điện thoại của mình gọi cho người bạn yêu dấu. Những cuộc điện thoại được gọi đi liên tục nhưng chẳng có phản hồi. Từ vài cuộc lên mấy chục cuộc vẫn không có người trả lời. Sau cùng, cô gửi thêm vài chục cái tin nhắn thoại để chửi, cùng vài cái biểu cảm ngón giữa chỉ thiên.

Sau một lúc xả giận trong hộp thoại, Đức Huy kéo Hoài An đến mấy cái bàn được xếp sẵn. Vừa đi đến thì cậu trai đó bị một cậu trai khác kéo đi. Hoài An lần nữa lại đứng bơ vơ mà không biết phải ngồi vào đâu.

Một bạn nữ ngồi gần góc vắng thấy gương mặt khờ khờ mát mát của cô mà vẫy tay, ngoắc ngoắc cô lại ngồi kế bên mình.

"Bạn ngồi đây nè. Chỗ này ở cuối nên ít người đến lắm."_Cô bạn kia nói.

Hoài An gương mặt từ khờ khờ mát mát chuyển sang vui vẻ trong phút mốt, cô ngồi xuống kế bạn nữ kia, liên tục cảm ơn.

"Mà bạn tên gì dạ? Học lớp nào á?"_ Hoài An hỏi.

"Mình hả? Mình tên Linh. Lớp 11C5."

Cô nghe xong thì gật gật đầu. Tiếp theo đó bản thân cũng vui vẻ giới thiệu.

"Tui là Hoài An. 11A1."

"Lớp giỏi của khối A nhỉ. Ngưỡng mộ thật á. Tui học tự nhiên không hề giỏi chút nào."_ Giọng Linh có chút chán nản.

"Giỏi đâu. Tui chép bài người ta á. Hồi lớp 10 tui còn không hiểu cơ."

Cả hai nói chuyện vui vẻ cả một lúc nhưng cơn buồn ngủ của Hoài An có vẻ vẫn không có dấu hiệu giảm. Cô cứ ngáp ngắn ngáp dài liên tục, gương mặt uể oải không tập trung.

"Bà buồn ngủ hả. Ngủ đi. Chỗ này trong góc nên không ai vào đâu."_ Linh nói.

Hoài An nghe xong thì vui vẻ ra mặt. Cô gật gật đầu rồi gục mặt xuống bàn, thiếp đi trong giây lát.

Trong lúc nữ nhân ấy say sưa với giấc ngủ, một cậu trai với gương mặt thanh tú, cơ thể có vẻ cường tráng và chiều cao nổi bật xuất hiện ở cửa.

Tay cậu cầm theo hồ sơ của bản thân, đôi mắt ngó nghiêng nhìn xung quanh. Sau một lúc quan sát, cậu thấy gì đó ở chỗ mấy anh chị nhận hồ sơ góc phải, gương mặt khó chịu mà bước về phía bên trái.

Cậu đi thẳng từ ngoài cổng vào tận cái bàn trong cùng. Đôi tay cậu gõ gõ lên chiếc bàn của nữ nhân đang nằm ngủ làm cô giật mình khỏi mộng xuân.

"Xin lỗi. Chào chị."

Chương 2: Quyển tập

Hoài An ngước đầu nhìn nam nhân trước mặt, đôi mắt cô mờ mờ không thể nhìn rõ hình ảnh người kia.

"Ai vậy ạ?"_ Giọng nói cô vừa lễ phép vừa mê ngủ trả lời.

Tay cô vơ lấy chiếc kính cận được yên vị trên bàn từ nãy đeo vào, đôi mắt dần thấy rõ nam thần trước mặt.

"Xin lỗi. Cậu ấy hơi mệt. Để tôi hướng dẫn cậu."_ Linh ngồi bên cạnh nói với Kiệt.

"Không cần. Cứ để chị ấy làm cho tôi là được rồi."

Giọng nói Kiệt có chút lạnh nhạt thêm vài phần kiên quyết. Hoài An nghe xong có chút không vui, gương mặt khó chịu dần hiện rõ ra.

"Phải làm phiền tôi cậu mới thấy thích à?"_ Hoài An nói, giọng có chút lớn.

"Phải. Tôi thích làm phiền những người đẹp."

Hoài An và Linh đều nghe câu nói đó nhưng thái độ hoàn toàn khác nhau. Một người từ tức giận sang vui vẻ lạ thường. Một người thì đang vui vẻ lại trở nên không vui, gương mặt Linh đen xì, không nói thêm lời nào.

Hoài An vui vẻ hơn lúc nãy một chút, gương mặt không giấu nổi nụ cười.

"Cậu ngồi xuống đi. Tôi sẽ hướng dẫn cho cậu."

Hoàng Kiệt không đợi cô nói hết câu đã ngồi xuống trước mặt. Cậu bày những hồ sơ trên tay ra trước mặt cô.

An nhìn sơ qua thì chỉ ra một số thứ cơ bản và đơn giản cho cậu viết, những thứ khó hiểu hơn thì cô lại nhờ Linh.

Nữ nhân kia không vui nhưng cũng không từ chối mà chỉ dẫn lại Hoài An rất nhiệt tình. Cô tiếp thu những cái mà Linh nói rồi chỉ dẫn lại cho Kiệt.

Những câu chỉ dẫn liên tiếp trôi qua cùng với dòng thời gian. Chẳng bao lâu là đến trưa, Hoài An cùng những anh chị khóa trên được đi về.

Nhiều ngày sau.

"Alo alo."_ Hoài An hai tay cầm điện thoại một cách thận trọng.

"Gì?"_ Đầu dây bên kia trả lời.

"Cái tao hỏi bữa hôm trước á. Giờ tao lấy được không?"_ Hoài An thì thầm vào điện thoại.

"Mấy cái vở điểm không của mày năm trước á hả? Hay cái gì?"_ Đầu dây bên kia hỏi.

"Ê. Ê nha. Ý là ê á."_ Giọng cô đột nhiên lớn hơn khi nãy, thái độ nghiêm túc rõ rệt.

"Đem tập qua đây chép đi. Thằng Đức Huy đang chép rồi. Tao không cho mượn được."_ Cậu trai kia nói.

"Thôi. Dài lắm. Chép chắc tới tối quá."_ Cô tụt cảm xúc, giọng không vui.

"Chiều mai qua đi. Mai tao đi học nhưng mà tao nhờ thằng em gửi cho."

"OK."

Cúp điện thoại, cô mừng rỡ như vớ được quà. Cuối cùng thì những thứ mà cả mùa hè người ta tìm hiểu cô cũng đã có được rồi. Nhưng chắc phải dùng ý thơ ngập tràn để chỉnh sửa lại cho thành văn chương của bản thân mất.

Chiều hôm sau.

Hoài An đứng lấp ló trước một căn nhà lớn. Cô cẩn thận nhìn xung quanh rồi lấy điện thoại ra, bấm một dãy số dài.

Vốn là gọi một người con trai, nhưng lại là giọng nữ bắt máy. Chất giọng quen thuộc đó vang lên.

"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được."

Hoài An không thấy vui trong lòng, đôi môi hồng xinh phát ra vài lời hỏi thăm ba má.

"Chị làm gì ở trước nhà người ta thế."

Nam nhân đứng sau lưng cô, lưng cúi hơi thấp vừa tầm mắt của cô.

Hoài An bị làm cho giật mình, quay sang đánh một cái vào vai của người sau lưng.

"A. Xin lỗi. Tôi xin lỗi."_ Hoài An vừa xin lỗi vừa xoa xoa vào vai người kia.

"Chị lùn mà đánh đau thật đấy."

Vừa nghe hết câu nói đó, Hoài An xịt keo, đứng đơ tại chỗ. Gương mặt vừa hối lỗi lúc nãy giờ lộ vẻ chán ghét không vui.

"Chuyện không vui. Xin đừng đụng chạm."_ Hoài An nói.

Cậu trai kia nghe cô nói hết câu thì cười lớn. Cậu cười đến nỗi chảy cả nước mắt, đến lúc giọng cười của cậu ngừng phát ra tiếng thì cơ thể vẫn run rẩy không thể dừng.

"Được rồi được rồi. Em xin lỗi. Mà chị làm gì ở đây thế?"

"Mà cậu tên gì ấy nhỉ?"_ Hoài An phớt lờ câu hỏi của cậu mà hỏi ngược lại.

"Em tên...."

Cậu trai chưa nói hết câu, cô lại nhảy vào.

"A. Tên Hùng phải không."_ Cô chỉ vào người cậu nói.

Kiệt gương mặt không vui, không muốn nói thêm gì với cô mà mở cửa đi vào nhà.

"Này. Này. Hùng ơi."

Cô gọi với theo cậu liên tục. Cậu nghe cô nói gì cũng kệ nhưng tiếng gọi "Hùng ơi" đó làm cậu không vui mà quay ngược lại cổng.

"Em tên Kiệt. Không phải Hùng đâu."_ Cậu nói nhưng gương mặt không vui.

Hoài An nghe xong thì mới biết lỗi của mình, cô vội ngậm miệng lại, không nói thêm gì nữa.

"Chị đến đây làm gì đây?"

Hoài An gãi gãi đầu: "Đây là nhà Nguyễn Hoàng Minh đúng không?"

"Giờ chị mới hỏi hả?"

Cô cười "hè hè" mấy tiếng rồi kết thúc với gương mặt ngu ngơ.

Kiệt không nói gì mà chỉ cười khổ một tiếng rồi đi vào nhà.

"À... Kiệt. Chị hỏi..."

"Em biết rồi. Chị đứng đó đi."

Kiệt nói xong rồi bỏ đi thẳng vào nhà. An đứng đó, đôi môi chu ra giận dỗi, liên tục cằn nhằn trong miệng: "Không mời người ta nổi một miếng nước nữa."

Sau một lúc chờ đợi, Kiệt cũng đi ra chỗ cô. Trên tay cậu là quyển tập cô mong ngóng cả ngày hôm qua.

"Đây này. Phải không?"_ Kiệt nói.

Hoài An nhận lấy quyển tập đó rồi mở ra xem trước mặt cậu. Cô chỉ đọc vài câu trong đó rồi đóng quyển tập lại, gương mặt tươi cười vì đúng món cô cần.

Đôi mắt biết cười cùng với nụ cười toe toét liên tục cảm ơn cậu. Cô ra về với niềm vui khôn xiết làm nam nhân kia cũng cảm thấy vui lây.

Chương 3: Túi bánh

Vào hôm khai giảng, Hoài An ngồi một góc dưới nắng ban sáng, gương mặt tròn tròn đáng yêu, đôi mắt bị chói hơi nheo lại.

Cô đúng chuẩn một nữ chính của những bộ phim thanh xuân vườn trường bởi khí chất trong sáng, thanh lịch trong tà áo dài cùng gương mặt ngây ngô trong cặp kính bạc gọng kim loại. Chỉ cần ngồi yên ở đó, cô đã thu hút ánh nhìn của kha khá nam sinh.

Hoài An ngồi đó, ngân nga hát theo nhịp của bài hát đang được hát trên sân khấu, tiết tấu nhẹ nhàng, ngân vang cả một sân trường.

"Nay An yêu đời dữ ta."_ Bạn nữ ngồi kế bên cô nói.

"Hát cho đỡ buồn ngủ đó mà. Nay người ta cũng phải dậy sớm để chuẩn bị nên hơi mệt rồi á."_ Hoài An vừa nói vừa than thở.

"Làm gì mà mệt. Chuẩn bị gì mà dữ vậy?"

"Kem chống nắng buổi sáng, thêm cái phải suy nghĩ là ăn gì cho buổi sáng đầu tiên nữa. Còn nữa nha, tui còn phải mua quà gặp mặt cho một người nữa."_ Hoài An nói.

Người bạn kia cau mày, đôi mắt sắc bén nhìn Hoài An: "Thích nam sinh nào mới hả. Hay bữa hướng dẫn thằng nào xui xẻo lọt vào mắt xanh của mày."

"Ê. Ê nha. Vô duyên nha. Nhà ngươi nói vậy với bổn cung không sợ bổn cung hành hình ngươi hả?"_ Hoài An vừa nói, vừa giả vừa tỏ ra phong thái uy nghiêm của một bậc thái hậu.

"Á. Nương nương tha mạng."

Nữ nhân kia cũng phối hợp theo cô mà diễn trọn một bộ kịch. Cả hai ngồi vui vẻ cười nói đến mức quên luôn những thứ trên sân khấu, những lời nói của thầy cô trên bục giảng.

Cũng như vậy, gương mặt của học sinh mới đứng trên bục phát biểu họ cũng không thấy. Nhưng người đó lại nhìn cô rất kĩ lưỡng, để ý từng hành động nhỏ, đôi mắt luôn hướng về phía cô.

Chẳng bao lâu, buổi khai giảng kết thúc. Mọi người ai nấy đều ra về. Trong cái xô đẩy của dòng người từ phía trong trường ra ngoài cổng, chỉ có một thân hình nhỏ bé chen lấn, đi ngược lại với dòng người.

Tay cô cầm một túi bánh nho nhỏ, được trang trí bằng một chiếc nơ to thật xinh tươi. Đôi mắt cô láo liên nhìn xung quanh tìm kiếm nhưng chẳng thấy được thứ bản thân cô tìm kiếm.

Lúc sân trường trở nên vắng vẻ hơn cũng là lúc phụ huynh đến đón cô ra về. Nhưng món quà trên tay vẫn chưa được trao đi. Cô cắn môi, xin mẹ mình chờ một chút.

Hoài An chạy vọt vào trong trường, đặt túi bánh lên một bệ cửa sổ đang mở. Thấy nơi đặt bánh của mình đã ổn thỏa, cô mới lấy điện thoại ra, nhập vài dòng tin nhắn rồi nhanh chóng rời đi.

Ở phía bên kia, nam nhân mà cô tìm kiếm lúc bấy giờ vẫn đang ngồi trên lớp học của tầng 4. Cậu vừa nhìn xuống đường thì đã thấy cô lon ton chạy ra. Ánh sáng nhè nhẹ đó cứ chiếu thẳng vào cô làm bản thân cô tỏa sáng giữa dòng người.

Xong, cậu cũng nhanh chóng ra về. Vừa về đến nhà, tiếng thông báo tin nhắn đã dồn dập gửi đến.

Liz Bi: "Chị không thấy em. Em đang ở đâu vậy?

Liz Bi : "Chị ở ngoài cổng đợi nhé."

Liz Bi : "Chị sắp về mất rồi nè. Nhanh chân lên."

Liz Bi : "Mẹ chị đến đón rồi. Chị về đây."

Liz Bi : "Túi quà chị để ở cửa sổ phòng tin học nhé. Em cho tay vào một chút làm chạm được thôi. Chỗ đó là chỗ cất giữ bí mật của chị đấy (mặt cười tinh nghịch)

Hoàng Kiệt nghe xong thì như hoá đá, cậu nhanh chóng vòng đầu xe chạy ngược lại đến trường.

Lúc này, sân trường chỉ còn hai ba học sinh ở lại, cậu hỏi thăm phòng tin học ở đâu mà cứ chạy thục mạng đến đó, cuối cùng cũng đã tìm thấy cái cửa sổ mà cậu cần tìm. Cậu vươn tay vào trong, tìm kiếm một chút thì âm thanh xào xạc phát lên. Đó là tiếng của ni lông cứng, cậu tò mò lấy ra xem thử. Một túi bánh ngọt và vài ba viên kẹo dẻo.

Tính đồ không thích đồ ngọt như cậu nhận kẹo nhưng khoé miệng không giấu nổi nụ cười. Một nụ cười mỉm trái ngược với khuôn mặt lạnh lùng thường thấy.

Đem túi bánh kẹo ấy về nhà, cậu cẩn thận xếp chiếc giấy gói thành một hình vuông nhỏ rồi lưu trữ trong quyển nhật kí của bản thân. Vui vẻ nằm vùi vào gối một lúc, cậu như nhận ra gì đó mà bật dậy vội vàng cầm lấy điện thoại. Năm tin nhắn từ "Liz Bi" vẫn chưa được trả lời. Tay chân cậu thoăn thoắt bấm phím rồi trả lời không chút kiên dè.

"Em xin lỗi nha. Lúc đến trường em không có mạng. Về nhà mới thấy."

Tin nhắn gửi đi không lâu, đầu dây bên kia đã hiện lên thông báo hoạt động, cùng với dòng tin nhắn đang nhập.

"Tiếc thế. Vậy cái bánh đó bỏ hả. Kệ đi. Ngày mốt vào chị sẽ ném nó."

Kiệt: *Gửi một hình ảnh*

Kiệt: "Em ăn gần hết rồi. Ngon lắm."

Đầu dây bên kia phấn khích đến mức bấm nhầm vào nút gọi thoại, Kiệt cũng chẳng chần chừ gì mà nghe máy ngay khi hồi chuông đầu tiên nổi lên.

Kiệt: "Alo?"

Người bên kia nghe được giọng cậu mà hết cả hồn, hành động đang lăn lốc bò trườn trên chiếc giường của bản thân cũng nhanh chóng dừng lại.

Hoài An: "Alo."

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play