Lưu ý: Truyện do tác giả dựng nên không có ý đả động đến bất cứ một quốc gia, con người hay tôn giáo nào.
Truyện là sự kết hợp của hai tác giả Mai kiku và mình. Rất mong nhận được sự ủng hộ nhiệt tình từ mọi người.
...----------------...
Đêm đó mưa rơi nặng hạt, ngoài trời âm u, mù mịt. Cô tìm lại được cuốn nhật kí mà năm nào đã từng viết rất tỉ mỉ, cẩn thận trân trọng từng khoảnh khắc của quá khứ. Cô chợt nhận ra mình đã bỏ bê quá nhiều thứ... cuốn nhật kí tuy bề ngoài đã cũ nhưng bên trong trang giấy vẫn trắng được cô gìn giữ cẩn thận. Cô lật từng trang một, đọc hết những suy nghĩ, những câu chuyện hay cuộc đời của mình năm xưa. Cô bỗng nhớ lại tất cả bóng hình người ấy vẫn trong tâm trí của cô. Tất cả giống như một giấc mơ... cô mỉm cười mãn nguyện với những trang chữ đầu tiên, rồi mắt lại đỏ hoe đột nhiên nước mắt rơi... cô nhớ lại tất cả.
...----------------...
^^^Ngày 15/11/20..^^^
Niềm đam mê của bạn tỏa sáng nhiều hơn vẻ bề ngoài của bạn. Khi bạn đam mê một điều gì đó, điều mà mọi người xung quanh cảm nhận ở bạn là một thái độ say mê nhiệt tình. Có một cái gì đó để đam mê nghĩa là bạn đang có những mục tiêu trong tâm trí và bạn không ngại tiêu tốn công sức cho nó.
Từ nhỏ đến lớn tôi là một người đam mê vẽ tranh, nó mang đến cho tôi nhiều cảm xúc đặc biệt, vạn vật trong tôi luôn có một sức sống mãnh liệt. Điều khiến tôi bắt đầu cảm thấy thích thú ở vẽ là nhờ vào mẹ tôi, trước kia bà cũng là một người vẽ rất giỏi, bà còn có thêm một công việc phụ là nấu ăn cho các quán hàng, nếu có nhiều thời gian bà sẽ vẽ những bức tranh cảnh vật để bán ra lấy tiền nuôi tôi, tuy số tiền mỗi ngày kiếm được không nhiều nhưng đủ để giúp gia đình tôi sinh hoạt và tiết kiệm được một ít.
Nhưng cuộc đời con người không bao giờ là viên mãn. Sau một vụ va chạm vào vài tháng trước nó đã cướp đi cánh tay phải của mẹ tôi. Khiến cho cuộc sống của tôi và mẹ đều bị đảo lộn mọi hoạt động đều trở nên khó khăn. Vì thế việc nhà luôn là một tay tôi phụ mẹ. Tôi rất say mê và chỉ chăm chú vào vẽ tranh nên tôi rất ít khi học, nói trắng là là... tôi học rất ngu. Chẳng biết tại sao mỗi lần thấy mẹ buồn về chuyện học, tôi lại nghĩ rằng :"Nhất định mình phải cố học tốt hơn nữa để không để mẹ buồn". Nhưng tôi nói được mà lại không làm được, mỗi ngày tôi chỉ vẽ tranh rồi đọc truyện, năm tháng cứ trôi đi nhưng chưa một lần thật sự tập trung để học...
Có lẽ thứ khiến tôi tự tin nhất của bản thân là ngoại hình của mình, một cô gái sở hữu ngoại hình mảnh mai, không cao cũng không lùn, hợp với khuôn mặt của tôi, làn da trắng sáng trở nên quyến rũ hơn ai hết. Vương Tiểu Hạ là cái tên do mẹ tôi đặt, nó mang một ý nghĩa có vẻ ngoài thu hút, là trung tâm của sự chú ý, rạng rỡ như mùa hạ, do vậy nên tôi lấy họ của mẹ mình.
Mải mê đọc truyện một bóng người lướt qua, tôi không nhìn rõ đó là ai. Chỉ cảm nhận tóc mình như bị ai đó giật mạnh và tóc tôi bị làm tuột xuống. Mái tóc đen mượt thơm mùi hương hoa lan toả dần trong không gian. Tôi đứng hình tầm năm giây rồi quay lại phía sau bấy giờ mới nhận ra Vỹ Kỳ đang đứng sau lưng mình. Lại còn khuyến mãi thêm cho tôi một nụ cười hở tám chiếc răng nữa chứ. Tôi không nhịn được nữa mà hét lên:
- Này, Vỹ Kỳ mày làm gì vậy? Sao mày dám...
Cậu ta trả lời tôi:
- Sao lại không dám chứ? Chẳng qua thấy tóc cậu buộc xấu quá nên ngứa mắt muốn giật thôi có gì mà hét to vậy.
Tôi đáp lại cậu ta bằng một câu đến cả toii cùng không ngờ tới:
- Mày thích tao à?
...
Nó đứng hình một lúc mới trả lời tôi:
- Đọc truyện nhiều quá nên ảo à? Tao sao lại thích mày được.
- Vậy sao mày đỏ mặt?
Tôi cũng chẳng biết từ đâu mà lại nhìn ra cậu ta đỏ mặt. Chỉ thấy cũng có vẽ dễ thương đấy...
- Nói trước là tao không thích mày, muốn nghĩ sao thì nghĩ dù sao tao cũng không quan tâm.- Vỹ Kỳ đáp lại tôi.
Không phải do tôi tự luyến đâu. Nhưng đây là mẹo mà tôi học được từ lâu rồi hễ ai hay chọc tôi là tôi sẽ nói "Mày thích tao à?". Công nhận thì mẹo này cũng hiệu quả ra gì. Suốt từ thời cấp hai đến năm lớp 11 này tôi vẫn luôn áp dụng nó. Nhưng với Vỹ Kỳ thì đây là lần đầu. Do lớn rồi mà tôi với nó quen nhau mới hơn mấy tháng nên tôi nghĩ là chưa quá thân. Nhưng hình như nó chả nghĩ giống tôi vừa chuyển về được mấy ngày nó đã chọc tôi đến phát khóc rồi...
...----------------...
...Mấy ngày sau...
Tôi đang nói chuyện cùng nhỏ bạn thân tôi (Triệu Trà Trà). Bỗng mực từ đâu bắn hết lên người tôi. Lại còn rất chuẩn xác nữa chứ. Haiz... còn ai ngoài Vỹ Kỳ nữa chứ. Vậy là tôi hét lên rồi lấy áo khoác của nó mặc bắt nó mang áo của tôi về giặt.
Nhưng bạn biết sao không tới tận sáu ngày nó mới chịu mang áo trả lại tôi. Mấy ngày không có áo tôi bị cô la tới la lui. Hết bắt cọ nhà vệ sinh lại đến trồng cây rồi còn bắt tôi chạy mấy vòng quanh trường nữa chứ. Tôi tức lắm mới tìm gặp Vỹ Kỳ:
- Áo tao đâu? Trả áo đi, tao bị phạt như lao công rồi đó!
- Đã giặt xong đâu.
- Làm thêm mấy ngày cho giản cơ khoẻ óc rồi tao đem áo cho.
Nói xong nó chạy luôn
Tôi hết nói nổi với nó. Nó là lớp trưởng mà ai làm gì được nó. Biết vậy tôi tự giặt đi cho xong.
Thế là giờ ra chơi hôm đó tôi bị cô triệu tập tôi lên phòng.
- Vương Tiểu Hạ em làm tôi tức điên rồi đó. Em có biết em quên áo bị tôi nhắc mấy hôm rồi không. Tại sao đến ngày hôm nay vẫn chưa có áo? Hả?
- Thưa cô, thật ra bạn...
Giọng cô bực thêm:
- Tôi không cần nghe em biện lí do, nếu ngày mai em không có áo thì mời phụ huynh lên gặp tôi.
- Mẹ em không tiện đến trường cô ạ!
- Vậy tôi sẽ đến gặp mẹ em.
Cô Lưu Nguyệt là một cô giáo khó tính, vì thế tôi mới ghét cô từ đầu năm học tới giờ. Nhưng điều tôi lo là mai cô sẽ đến gặp mẹ tôi nếu Vỹ Kỳ không mang áo trả.
Bước ra khỏi phòng của cô hai chân tôi tê hết cả. Đúng lúc gặp Vỹ Kỳ ôm tập tài liệu lên nộp. Tôi điên lắm xồng xộc chạy lại:
- Vỹ Kỳ vừa lòng mày rồi đó. Mai mà không có áo cô giáo sẽ đến tìm mẹ tao.
- Lúc đó thì tao sẽ không nhìn mặt mày nữa.
Nói xong tôi bỏ đi mặc cho vẻ mặt ngơ ngác của nó.
...----------------...
Chiều hôm đó lúc tôi đang dọn vườn phía sau nhà bỗng một giọng nói thốt lên:
- VƯƠNG TIỂU HẠ!!!
Tôi chạy ra mở cổng nhà.
Là Vỹ Kỳ...
- Gì? Lại tính chọc tao gì đây?
- Áo của mày nè.
Nó bước xuống xe đạp trả áo cho tôi.
Tôi cầm lấy rồi đáp nhẹ một câu "ừ".
Đang tính chạy vào nhà thì nó gọi tôi lại:
- Này! Xin lỗi, mong mày không bị cô giáo đến gặp...- nói xong nó phóng xe bỏ đi.
Trời ơi! Tai tôi có bị hỏng không vậy. Vỹ Kỳ xin lỗi tôi, chuyện này chắc phải vào viết lại lưu vào sổ sách mới được.
Chỉ là từ ngày hôm đó Vỹ Kỳ và tôi không nói chuyện nhiều như trước nữa. Chẳng hiểu sao nhưng tôi có cảm giác nó đang tránh mặt tôi...
...----------------...
^^^Ngày 20/11/20..^^^
Trường học chúng tôi mỗi năm lại có nhiều học sinh chuyển vào. Tôi thường trêu với bạn bè cùng lứa là trường này có tôi đẹp ngút hồn nên năm nào cũng nhiều học sinh chuyển tới. Nói đùa một câu thôi chứ chẳng phải tôi tự luyến gì đâu. Là người có lối sống vui vẻ tích cực nên dù là chuyện gì tôi cũng nói vui để tất cả cùng cười.
Hôm nay có một bạn học sinh chuyển đến. Cậu tên "Trình Dương".
- Thật tuyệt khi trong mấy năm vừa qua trường chúng ta được chào đón với nhiều học sinh mới chuyển về. Trình Dương là học sinh mới của lớp chúng ta có quan hệ rất thân với thầy hiệu trưởng. Cô mong rằng khi một thành viên mới được chuyển đến lớp chúng ta sẽ luôn nồng nhiệt chào đón cũng như là giúp đỡ bạn trong việc học tập, sẽ là một lớp luôn đoàn kết nhất khối 11 này- cô nói với một cách hào hứng
- Do từ năm lớp mười các bạn đã ngồi rất lộn xộn nam ngồi với nam nữ ngồi với nữ. Kết quả là ảnh hưởng rất lớn đến học tập. Trong giờ toàn kéo nhau làm việc riêng. Hôm nay nhân dịp có Trình Dương chuyển về đây nên cô sẽ đổi chỗ ngồi một số bạn.
-Trà Trà, em xuống ngồi với Vĩ Kỳ nhé, còn bạn Trình Dương sẽ ngồi cùng Tiểu Hạ.
Haiz... xui vậy trời! Không lẽ cô ghim mình thật rồi? Rõ là trong lớp có biết bao người cũng ngồi gần với nhau, nói chuyện thì hết ga tới số vậy mà cô chuyển trúng mình và Trà Trà cách xa nhau... Trà Trà là một đứa học rất giỏi chỉ đứng sau nhỏ phó học tập và thằng lớp trưởng Vĩ Kỳ.
Nếu tên học sinh mới kia cũng học ngu giống tôi thì phải làm sao... Hơn nữa ngày mai có tiết kiểm tra nếu là văn thì tôi được dịp thể hiện rồi nhưng đó lại là môn Toán. Với môn này thì... chắc chắn sẽ không làm được bài.
Bước chân của Trình Dương nhẹ nhàng xuống chỗ tôi. Không hiểu sao các bạn nữ trong lớp lại nhìn tôi với ánh mắt giết người. Chắc ghen tỵ khi chàng trai đẹp trai này sẽ ngồi cạnh tôi chứ gì. Haha... Vương Hiểu Hạ mày đúng là có số hưởng.
Mùi hương thoang thoảng được mũi tôi ngửi thấy rõ rệt. Đây không phải mùi nước hoa mà là mùi trên cơ thể cậu. Quả thật là chưa bao giờ tôi được ngửi thấy, chắc chắn cậu ta là người sạch sẽ.
Chìm trong suy nghĩ về mùi hương của cậu, bất giác tôi cảm thấy... mình hơi biến thái, liền kéo ghế giữ khoảng cách với cậu.
- Tôi làm cậu khó chịu à?-Trình Dương nhíu mày hỏi tôi
Như thấy được hành động dữ khoảng cách của tôi, cậu liền hỏi. Tôi hơi xấu hổ một chút, Vương Tiểu Hạ! Mày bị phát hiện rồi. Nhưng mấy đứa con gái hướng ngoại như tôi nhất định sẽ không phủ nhận chuyện đó.
Hay là nhân cơ hội này làm quen với hắn, có khi hắn ta lại học giỏi cũng nên ấy chứ- tôi suy nghĩ
- Quả thật là có hơi khó chịu
- Chỗ nào?
- Mùi trên cơ thể cậu thật sự rất dễ chịu.
- Vậy sao cậu bảo khó chịu?- Trình Dương nhíu mày, thái độ hơi khó hiểu một chút
- Vì.. tôi sợ sẽ bị cậu phát hiện là tôi ngửi trộm, như vậy cậu sẽ nghĩ tôi biến thái. Mặc dù tôi thấy tôi cũng có chút biến thái...
Trình Dương vẫn giữ nguyên vẻ mặt nghiêm tục, đôi môi vẫn nhíu lại không có một động tĩnh của nụ cười. Quả thật không đúng với suy nghĩ ban đầu của tôi. Cậu có vẻ trầm tính, lạnh lùng hơn tôi nghĩ
- Quả thật là biến thái một chút nhưng tôi sẽ không để ý.
- Ừ.. cậu không thấy buồn cười sao - một câu hỏi vô tri của tôi
- Buồn cười? Tại sao phải cười với cậu.
Tên Trình Dương này mới quen thôi đã khiến tôi quê rồi, hắn thật là...
- Cậu định làm tôi quê à?
Bấy giờ tôi mới để ý trên môi cậu ta dần nở một nụ cười, miệng hở he hé sau đó rút lại. Hắn có vẻ khiêm tốn, cười thôi cũng không muốn để người khác thấy.
- Bắt quả tang cậu cười nhé, như vậy phải chịu một phần trách nhiệm trong học tập của tôi.
-Trách nhiệm? Học tập? -cậu nhướng mày
- Nói ra hơi ngại một chút, nhưng tôi ngu Toán Lý Hóa lắm
- Thì?
- Cậu có thể dạy kèm cho tôi không? Với cả ngày mai có bài kiểm tra nữa..
- Ý cậu là muốn tôi làm gia sư dạy kèm cho cậu? Và ngày mai muốn chép bài tôi.
- Đúng! -*tên này chậm hiểu quá...*
-Nhưng có điều... tôi cũng học rất ngu.
- Không phải chứ? Cậu đùa tôi à cậu là người quen của thầy hiệu trưởng đó sao có thể...
- Ai nói người quen của thầy là không được học ngu chứ? Từ nhỏ không ai quan tâm tôi nên tôi mới ngu.
- Vậy mai cậu tính như thế nào - tôi hỏi với vẻ bối rối.
- Giả ốm, xin nghỉ - cậu trả lời dứt khoát không đắn đo hay suy nghĩ lâu như tôi.
- Nhưng cậu mới chuyển đến đó, nghĩ liệu có tốt không.
Xem ra lần này tôi nhìn nhầm người thật rồi. So với tôi cậu liều lĩnh hơn hẳn, biết không làm được bài là liền xin nghĩ chứ như tôi cho tiền cũng không dám. Lỡ hôm sau cô giáo nổi hứng bắt tôi làm một bài riêng thì toang...
- Nghỉ một ngày sẽ không sao.
Đó là câu nói cuối cùng của ngày hôm nay tôi và cậu trò chuyện. Giữa tôi và cậu không ai chịu bắt chuyện, mà cũng không có chuyện gì để nói nữa... Cậu thật nhạt nhẽo.
...----------------...
^^^Ngày 21/11/20...^^^
Sáng sớm đến lớp đã xui xẻo rồi, còn gặp phải Vĩ Kỳ. Nó đứng trước cửa chặn tôi, dò hỏi đủ thứ.
- Mày làm gì mà hôm qua cười với thằng Trình Dương vậy?
Tôi đáp: -Liên quan tới mày à? Hay là... Mày thích tao?
Nó hơi đỏ mặt giống lần trước
- Không có...
-Vậy hỏi nhiều làm gì, chuyện của tao kệ mẹ tao, mấy ngày tránh mặt tao thấy thế nào? - Cảm thấy hôm nay nó hiền nên tôi bắt đầu lên giọng, vẻ mặt tức giận.
Nó nói vẻ mặt hối lỗi
- Không muốn làm phiền... thấy có lỗi vì chuyện hôm trước tao làm với mày.
Cú sốc đầu đời, lần đầu tiên thấy Vĩ Kỳ như vậy. Trước giờ dù nó có trêu chọc tôi đến phát điên cũng không chịu xin lỗi, cũng chẳng ăn năn hối lỗi. Vậy mà hôm nay như uống nhầm thuốc, xin lỗi tôi cũng khá thành khẩn
-Ừ, muốn chuộc tội không?
Nó hơi bất ngờ, mặt hơi vui một chút
- Có (vẫn như vậy, nó cười mỉm)
- Haizz... Chuyện là...
- Nay có bài kiểm tra toán, mày lại là cây toán của lớp liệu có thể...
Lần đầu nhờ nó chỉ bài, đúng là hơi ngại
- Có thể cái gì...- cười nhẹ.
- Thì là... chỉ cho tao vài bài ý.
Nó không đáp lại tôi ngay mà cứ cười cười.
- Được thôi
...----------------...
Tiếng chuông reo báo hiệu vào học. Chúng tôi tập trung vào lớp. Lúc này cô vẫn chưa tới, nhìn sang bên cạnh bàn là một chiếc ghế trống. Không thấy Trình Dương đâu.
Trong đầu tôi hiện lên rất nhiều suy nghĩ, không lẽ là cậu nói thật ư? Tính giả ốm nghỉ học thật à?
Suy nghĩ bị dập tắt khi dưới sân trường náo nức những tiếng chào mừng, hô to lên. Tôi cùng mấy đứa trong lớp ra hóng chuyện.
Vừa nhìn xuống sân trường, tôi thấy một chiếc xe ô tô đen rất sang trọng. Nhiều đứa trong lớp bảo đó là xe của thầy hiệu trưởng.
Xe dừng lại gần chính giữa sân trường, cửa xe mở ra, một nam sinh đi xuống. Nhìn từ trên xuống tôi vẫn nhận ra đó là Trình Dương.
Tôi cứ nghĩ từ trước đến giờ, thầy hiệu trưởng (họ hàng với nhà Trình Dương, là anh trai của mẹ cậu) không hề quan tâm chuyện học hành nên cũng không mấy thân thiết với cậu. Cũng là lần đầu thấy trường mình nhiều ánh mắt hướng về một người như vậy.
Về ngoại hình và khuôn mặt thì không cần phải nói nữa. Cậu chính là một mẫu ngoại hình lý tưởng của biết bao nhiêu học sinh nữ. Chỉ mới chuyển về trường vài ngày mà khiến bao con mắt ngưỡng mộ về cậu.
Trông mặt cậu có hơi khó chịu khi bị mọi người xung quanh nhìn ngó, cậu chạy một mạch lên lớp.
Vừa tới nơi, cậu nhìn tôi, nhưng không được tôi đáp lại. Tôi từ thẳng vào lớp dù biết cậu nhìn tôi.
Nếu không giận thì cũng hơi tiếc, dù sao cậu cũng lừa tôi việc không đi học. Cô cũng vào lớp vào phát đề.
45 phút không phải là một thời gian dài, nó chỉ dài khi có những tiết phụ, khiến tôi buồn ngủ. Còn khi làm bài kiểm tra thì vốn nó trôi qua rất nhanh.
Mới loay hoay một chút mà đã mất 10 phút, tôi chưa làm được câu nào.
Chẳng thèm nhìn bên cạnh Trình Dương, tôi ngoảnh xuống bàn cuối. Do khoảng cách khá xa vì tôi ngồi bàn đầu còn nó ngồi bán cuối, vì vậy kêu gọi rất khó. Lại sợ bị cô phát hiện, tôi kêu hai lần nhưng giọng rất nhỏ nên Vĩ Kỳ không nghe thấy. Nó vẫn cắm cúi ngồi làm.
Gọi tiếng thứ ba nhưng một bàn tay nóng ấm chạm vào người tôi. Đó là Trình Dương, cậu khiến tôi đỏ ửng mặt lên. Cậu chỉ chạm nhẹ vào tay tôi một lát. Đến lúc tôi nhìn cậu thì cậu đã bỏ tay ra từ lúc đó.
Cậu nghiêm túc nói
-Đừng ngoảnh xuống, cô sẽ đánh giấu bài đó.
Tôi tỏ vẻ như một vị cứu tinh của cậu.
-Cậu không muốn tôi hỏi bài để cậu cũng được chép à.
Cậu không cười hay tức giận vẫn giữ nguyên khuôn mặt lạnh lùng.
-Tôi làm xong rồi.
Tôi bĩm môi, không ngờ tới "cậu ta làm xong rồi ư?"
Cậu đưa bài cậu ra cho tôi xem. Quả thật từ câu 1 đến câu cuối đã làm xong. Vẫn không tin, tôi nói:
-Làm sai chứ gì..?
-Chẳng phải cậu nói cậu học ngu như bò à...
Cậu cười đểu
-Đùa thôi, để xem cậu ra sao, hóa ra chỉ mới nói như vậy mà sáng nay cậu đã lạnh nhạt với tôi. Thừa nhận là tôi không giỏi nhưng cũng không ngu.
-Hứ! Ai bảo lừa, vẫn đi học đấy thôi- tôi nói
Tôi tiếp tục ngoảnh xuống, tính kêu Vĩ Kỳ lần nữa thì lại bị Trình Dương ngăn lại. Cậu kéo tay của tôi, cũng may là không mạnh nên không bị ngã.
Cậu nói mạnh bạo hơn lần trước.
-Đã nói sẽ bị cô đánh giấu đó, nếu cần thì cứ chép bài của tôi.
Đắn đo một hồi, tôi cảm thấy chép bài cậu thì có hơi vô liêm sỉ, nhưng không chép thì sợ không có điểm.
Tôi ửng đỏ mặt
- Vậy thì... tôi không khách sáo nữa.
Tôi cố chép rất nhanh, mới đó mà chỉ còn 7 phút nữa. Tôi đã chép đến câu cuối, nhưng giọng nói của Vĩ Kỳ khiến tôi phải dừng bút
Nó nhờ người chuyển lên cho tôi một mảnh giấy, trong đó có ghi mấy bài khó và cũng có câu cuối cùng.
Lạ thay khi tôi kiểm tra đáp án của Vĩ Kỳ và Trình Dương thì câu cuối hoàn toàn khác nhau. Mỗi người đều làm một cách khác và đều có đáp án khác nhau. Còn những bài khác thì đáp án giống.
Suy nghĩ một lúc lâu, tôi phân tích: tôi chưa biết thực lực học tập của Trình Dương ra sao nhưng những câu trên, có vài câu khó mà cậu cũng làm được, còn giống Vĩ Kỳ chắc cũng rất giỏi. Hay là bây giờ thử chép giống Trình Dương? Lỡ may nó đúng thì càng tốt. Sai thì coi như được nửa số điểm cũng vui rồi.
Tôi cố hết sức chép nhanh có thể, đến lúc hết giờ cũng làm xong.
Ra chơi hôm đó, tôi đều cảm ơn cả hai người. Trình Dương chỉ "ừ" với tôi một tiếng, sau đó ra sân chơi bóng rỗ. Vì Kỳ vẫn thản nhiên ngồi đọc truyện, không để ý đến câu "cảm ơn" của tôi.
Chờ một lúc lâu vẫn không thấy cậu trả lời, tối hết sức kiên nhẫn, đứng dậy tính bỏ đi. Nhưng câu nói của cậu bấy giờ mới reo lên, thức tỉnh tôi.
-Không cần cảm ơn! Dù sao cũng đâu phải chép bài của tao.
Tôi bị câu nói của cậu làm giật mình.
-Sao mày biết..? - giọng rụt rè
Cậu nói:
-Tao lớp trưởng phải đi nộp bài cho lớp, tất nhiên có đọc qua bài của mày, tao thấy câu cuối của mày và tao khác xa nhau.
- Chắc chắn mày không chép bài của tao... Mày chép bài của Trình Dương đúng không?
Không biết ứng xử ra sao, tôi bèn kiếm đại một lý do để nói:
-Tao nghĩ mày hay trêu tao, ghét tao, nghĩ sẽ bày sai nên mới chép của Trình Dương. Với cả không chép của mày vì không muốn lấy điểm cao, sợ cô nghi ngờ... - tôi bĩm môi
- Ai bảo tao ghét mày? Với cả chưa chắc tao đã làm đúng, mày chép của nó là đúng rồi đó...
Cậu không để tôi trả lời mà bỏ đo ngay.
Chắc cậu giận tôi rồi, lúc đầu cũng không quan tâm lắm, nhưng nhìn bóng dáng ngoài sân cậu đánh bóng rất mãnh liệt. Chắc hẳn đang tức tôi, quả thật là hơi có lỗi với cậu, tạm thời tránh mặt vậy.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play