(Bác Chiến) LÀM VỢ ANH ĐI! TIÊU CHIẾN
Chương 1: Đồ biến thái!!!
Một sắp giấy được ném lên bàn:
Vương Nhất Bác
Điều tra nơi cậu ta đang ở cho tôi
Thư Ký
Vâng! Thưa cậu chủ. Đây là...
Vương Nhất Bác
Đừng nhiều chuyện
Mùa thu, đến với đất nước M là không khí se lạnh. Và hơn thế nữa là thời gian nhập học của tất cả các học sinh. Ai cũng mang tâm trạng náo nức để đến trường nhất là những học sinh chuyển cấp.
Cũng như bao người khác. Tiêu Chiến cũng rất là náo nức, đứng trước gương nhìn hình dáng của mình. Dáng người của cậu chỉ tầm 1m65, cậu trong khá mảnh khảnh, với đôi mắt màu xanh được che khuất dưới lớp kính cận, mái tóc màu đen. Được kết hợp với bộ đồng phục của Cao Trung Phúc Thăng, áo sơ mi trắng có viền xanh ngay cổ áo, với quần tây màu xanh đen. Càng khiến cho vóc dáng của cậu càng nhỏ bé hơn.
Bước xuống lầu chuẩn bị đi học, cậu lại bắt gặp dì và đứa con gái của bà-Hạ Băng. Không như cậu con bé được dì thương yêu, được dì cho vào một trường cao trung có danh tiếng nhất nhì thành phố H. Cậu nhìn và lắc đầu mỉm cười nói:
Bà Dì
Bắt gặp anh nụ cười gương mặt bà trở nên u ám:
Mày đi đi đừng để tao thấy mày. Chướng mắt.
Hạ Băng
Hạ Băng ánh mắt đầy khinh miệt nhìn Tiêu Chiến, đôn thêm vài lời:
"Mẹ à đừng nóng. Người ta là ăn bám mình mà. Ngại gì mà không rủ lòng thương, đã thương thì thương cho trót mẹ đừng nặng lời với ảnh như vậy. "
Bà Dì
Quay qua nhìn đứa con gái của mình:
Kệ thằng vô dụng đó đi con. Con đi học, cố gắng học cho tốt vào.
Tiêu Chiến vẫn đứng yên nơi đó. Nhìn cảnh tượng này cậu lại nhớ về mẹ mình, nhớ về những kí ức mơ hồ khi cậu bước vào lớp một. Mẹ đã chuẩn bị cho cậu tất cả từ quần áo, tập sách, tất cả mọi thứ. Với những lời nói yêu thương trìu mến.
Sao lại có thể gọi là " Ăn bám " , nghe nặng lời như vậy, chẳng phải họ cũng đã lấy hết số tiền bảo hiểm của mẹ cậu rồi sao. Chẳng phải từ năm lớp 7 cậu đã tự mình cố gắng kím tiền để tự trang trải học phí cho mình rồi sao. Không nói thêm lời nào, cậu lặng lẽ bước ra khỏi nhà và đi đến trường.
Buổi sáng đầu thu của thành phố H, khí trời se lạnh, không khí ảm đạm cũng giống như lòng của cậu vậy. Đã nguội lạnh vì đã quá lâu cậu không cảm nhận được sự yêu thương. Ảm đạm vì cậu vẫn luôn hy vọng có một ngày dì của cậu sẽ trao cho cậu một câu nói quan tâm người cháu của mình. Cậu khát khao có một gia đình thật sự. Phải chăng là nó quá khó đối với cậu...
Bước chân vẫn trong chầm chậm đi trên con đường quen thuộc. Bỗng giật mình khi có một bàn tay kéo cậu vào trong con hẻm nhỏ kế bên. Vẫn đang thản thốt không biết chuyện gì mới diễn ra, chỉ là đang giật mình mơ hồ nhìn thấy dáng người đang áp mình vào tường cao hơn mình một cái đầu cậu run run hỏi:
Vương Nhất Bác
Cậu là Tiêu Chiến
Tiêu Chiến
Phảii! Đúng là tôi. Anh là ai?
Đôi tay cứng cáp kia kéo hai tay cậu ra áp lên tường:
Tiêu Chiến hoảng sợ, đôi mắt đã ứ nước quay lên nhìn anh. Anh nhiên lấy mắt kính cậu ra, để lộ cặp mắt đang sắp khóc vì hoảng sợ của cậu:
Kẻ đằng trước mặt vẫn nhìn chằm chằm vào cậu. Đột nhiên đưa tay lên má cậu sờ sờ vài cái rồi thốt lên:
Vương Nhất Bác
Đôi mắt của cậu thật đẹp
Rồi đột nhiên đặt một nụ hôn lên môi cậu.
Miệng cậu vẫn đang hé như đang định hình nhận biết sự việc trước mặt. Kẻ đó liền lợi dụng thời cơ đưa lưỡi mình vào chiếm khoang miệng của cậu. Nhận biết được chuyện gì đang diễn ra cậu cố sức đẩy người nọ ra nhưng vẫn vô dụng
Cậu cảm thấy khó thở đến không chịu nổi. Một giọt, hai giọt, những giọt nước mắt đang lăn dài trên má cậu. Đầu óc cậu bắt đầu trống rỗng, biết được cậu khó thở người nọ thả cậu ra. Ánh mắt kinh ngạt nhìn cậu, lấy tay lau những giọt nước mắt ấy, mỉm cười:
Vương Nhất Bác
Cứ dâng hiến mọi thứ cho anh! Sẽ ổn thôi.
Chỉ tay mình vào anh tát một cái vào mặt người đối diện cậu la lên :
Tiêu Chiến
Đồ biến tháiii!
Chưa kịp phản ứng, cậu đã chạy đi mất. Khoé miệng của anh cong lên một đường cong hoàn mỹ:
Vương Nhất Bác
Em định sẵn sẽ là của anh rồi
' Reng Reng! ' - Tiếng chuông điện thoại của ai đó vang lên:
Thư Ký
Cậu chủ! Mấy người họ muốn cậu đi ra nước ngoài
Vương Nhất Bác
Lại là ông ta
Anh nhăn mặt, im lặng một lúc rồi tiếp tục nói:
Vương Nhất Bác
Tôi sẽ làm theo lời họ. Coi như giúp cha được yên nghĩ. Chỉ một lần duy nhất này thôi.
Vương Nhất Bác
Ừm. Cứ như vậy đi dù họ có làm gì cũng không thể chiếm được những thứ mà cha tôi dùng hết một đời để tạo ra. Ông ta nghĩ dễ lắm chắc.
Cúp máy anh vẫn đứng một chỗ nhớ lại hình ảnh của người con trai kia. Lấy tay sờ sờ lên mặt:
Vương Nhất Bác
Bây giờ có lẽ anh chưa đủ sức, nhưng khi anh lên 20 tuổi rồi, mọi thứ sẽ thuộc về anh. Anh sẽ cho em hạnh phúc. 2 năm nữa thôi. Hãy đợi anh
Sải bước chân đi ra chiếc xe của mình đậu cách đó không xa. Nụ cười vẫn còn in trên môi anh, đó là nụ cười của sự Hạnh Phúc ❤
Chương 2: Trở về
Một con người đang hạnh phúc kia. Trái ngược lại có một con người vì hoảng sợ quá độ mà chạy đi cho đến khi không còn sức nữa mới ngừng lại. Đứng thở lấy lại tinh thần thì bất giác thấy bản thân đã đứng trước Cao Trung Phúc Thăng. Bất giác cậu vội vã chạy thẳng vào trong trường.
Đột nhiên có một cánh tay nắm cậu lại:
Vương Hạo Hiên
Cậu không được phép chạy trên hành lang. Sẽ bị bắt đấy!!
Ánh mắt nhìn cậu nam nhân nói tiếp:
Vương Hạo Hiên
Cậu cũng là học sinh mới à?
Tiêu Chiến bất giác gật đầu lia lịa:
Tiêu Chiến
Em xin lỗi ạ !?!
Vương Hạo Hiên
Cậu bị gì à? Lớp mấy tôi chỉ cậu?
Tiêu Chiến
Em không sao ạ.
Nam nhân mỉm cười chỉ về cuối hành lang:
Vương Hạo Hiên
10A1 ở cuối dãy, nhớ đừng chạy. Lát nhớ ra tham dự buổi chào mừng học sinh mới là được
Tiêu Chiến
Vâng! Cám ơn anh ạ
Nam nhân lại tiếp tục nói tiếp:
Vương Hạo Hiên
À tôi cùng lớp với cậu đừng kêu bằng anh
Phẩy phẩy tay trước khi đi:
Vương Hạo Hiên
Lát ta lại gặp
Tiêu Chiến đứng ngây người, vội vã tạm biệt nam nhân:
Tiêu Chiến
Xin lỗi và cám ơn cậu
Thấy nam nhân đi rồi Tiêu Chiến xoay người đi vào lớp cất cặp để đi ra hội trường. Bước lên bục là một người đàn ông đã trung niên tầm 40 tuổi, thân hình mập mạp, quá khổ bước lên. Gằng giọng nói:
Hiệu Trưởng
Xin chào các em học sinh mới. Tôi là hiệu trưởng của trường. Lên Cao trung chắc các em sẽ rất bỡ ngỡ... ( à thì là giới thiệu về trường nên mình xin bỏ qua )
... Và sau đây là phát biểu của thủ khoa trường, Mời em
Bước lên bục là một nam sinh mà không ai khác đó chính là người lúc nãy đã nói chuyện với Tiêu Chiến. Cậu ngỡ ngàng nhìn bóng hình người đó đứng trên bục phát biểu ' Woa cậu ta giỏi ghê '. Đó là tất cả những gì mà Tiêu Chiến cảm nhận được từ cậu ta.
Vương Hạo Hiên
Xin chào các bạn mình là Vương Hạo Hiên , mình là học sinh của lớp 10A1... ( à thì cũng đại khái nói về mong mấy bạn học tập thật tốt này nọ :v )
Nhìn nam nhân đang đứng trên sân khấu phát biểu, đến bây giờ cậu mới nhận ra, người con trai ấy thật đẹp. Vóc dáng cao hơn khoảng cậu một cái đầu, khuôn mặt thanh thoát, đặc biệt là nụ cười luôn thường trực trên môi. Đã bao lâu rồi cậu không cảm nhận được nụ cười như vậy trên đôi môi của mình. Thật ngưỡng mộ người con trai ấy.
Vương Hạo Hiên
Và cuối cùng chúc các bạn có những năm tháng học vui vẻ
Tiếng vỗ tay bóp bóp vang lên đưa Tiêu Chiến trở về thực tại.
Đi vào lớp chiếm lấy một chỗ ngồi thật lí tưởng. Tiêu Chiến ngồi xuống ngắm nhìn ra cửa sổ. Chợt nghĩ đến việc lúc sáng đi học, tâm trí đến bây giờ nghĩ lại vẫn còn rối loạn. Đột nhiên nghe tiếng ' Bịch ' kế bên những suy nghĩ cũng bay mất hết cậu ngoái đầu lại xem có gì xảy ra. Một cậu nam sinh ngồi xuống kế bên, nở một nụ cười mà không hiểu sao cậu cảm thấy quá đổi quen thuộc:
Vương Hạo Hiên
Chào cậu. Tớ ngồi đây được không.
Vương Hạo Hiên
Cám ơn, mình là Vương Hạo Hiên lúc nãy chúng ta đã gặp nhau rồi.
Tiêu Chiến
Ừm, chào cậu mình là Tiêu Chiến, cám ơn lúc nãy đã nhắc nhở.
Nam sinh kế bên cứ dán chặt mắt vào mình, cậu đột nhiên ngượng ngùng nói:
Tiêu Chiến
Sao vậy mặt tớ có dính gì à?
Thấy nam sinh vẫn cứ nhìn mình. Tiêu Chiến quay mặt đi chỗ khác, thật là lúc này mặt cậu đã dần phiếm đỏ lên. Nam sinh kéo mặt cậu đối diện với mặt mình, lại nỡ một nụ cười ma mị:
Vương Hạo Hiên
Cậu thật đẹp.
Bất ngờ trước câu nói của người nọ, Tiêu Chiến lúng túng không biết phải trả lời như thế nào? Một lát sau mới thốt lên:
Vương Hạo Hiên
Không có gì.
Nói xong Hạo Hiên quay mặt lên bảng. Cũng đúng lúc này giáo viên cũng bước vào lớp.
Đó là một cô giáo trông rất xinh đẹp. Dáng người rất cao, tóc ngắn, bận váy bước vào. Nghiêm giọng nói:
Cô giáo
Xin chào các em cô là Chi Lan, sẽ là chủ nhiệm năm nay của các em. Mong các em sẽ vui vẻ. Các em có gì thắc mắc cứ hỏi
Hàng loạt câu hỏi được đặt ra cho cô giáo. Hạo Hiên quay sang Tiêu Chiến, khiến cậu ngỡ ngàng:
Vương Hạo Hiên
Tớ muốn cô ấy thành bạn gái mình.
Vương Hạo Hiên
Tớ nói cô ấy thật đẹp, muốn cô ấy là của mình.
Tiêu Chiến bất giác cảm thấy khó chịu trong lòng ngực. Lấy tay xoa lên ngực, nở một nụ cười gượng gạo nói:
Tiêu Chiến
Ừm. Mong cậu thành công
Tiêu Chiến cảm thấy càng ngày càng khó chịu. Ánh mắt không dám nhìn thẳng vào Hạo Hiên, hướng lên bục. Cảm giác khó chịu này là gì? Sao lại thấy khó chịu khi Hạo Hiên nói cô ấy đẹp? Rốt cục nó là gì đây. Tiêu Chiến lại cười khổ.
Cô giáo
Rồi các em ra chơi. Mai chúng ta lại gặp nhau.
Hạo Hiên đứng bật dậy chạy ra ngoài lớp đuổi theo cô giáo. Tiêu Chiến hướng ánh mắt đến nam sinh vừa vội vã chạy đi. Không hiểu lại có lực gì tác động vào cậu chạy theo Hạo Hiên. Đến khu hành lang trên lầu, khựng người thấy Hạo Hiên và cô Chi Lan đứng đó:
Vương Hạo Hiên
Cô có thể trở thành bạn gái em không?
Cô giáo
Em đang nói gì vậy? lạnh lùng nói.
Vương Hạo Hiên
Cô có thể trở thành bạn gái em không?
Cô giáo
À chắc em mới vào thì không biết? Cả trường này đều biết cô đã có chồng.
Hạo Hiên giật mình, mộng đẹp bị dập tắt, khuôn mặt ỉu xìu:
Vương Hạo Hiên
Em xin lỗi cô.
Cô giáo bước đi Hạo Hiên vẫn còn ở đó thẩn thờ cảm thấy có chút hụt hẫng. Rồi sải chân bước đi:
Vương Hạo Hiên
Thật tiếc! Thôi kệ. Dù gì con gái xinh đẹp vẫn còn nhiều.
Vẫn đứng đó nghe hết mọi chuyện. Trái tim Tiêu Chiến thắt lại thật đau nhói. Cậu có lẽ đã nhận ra, đây chính là cảm giác của Tình Yêu.
Quay trở về lớp, đã thấy Hạo Hiên ngồi chỗ kế bên mình. Thấy cậu, hắn phất phất tay bảo cậu lại đây:
Vương Hạo Hiên
Cô ấy có chồng rồi.
Vương Hạo Hiên
Ừm. Mà thôi dù gì cũng do mình thấy cô ấy đẹp nên mới thấy thích thích. Cô ấy có chồng rồi thì thôi vậy "
Chưa đợi Tiêu Chiến trả lời Hạo Hiên lại nói tiếp:
Vương Hạo Hiên
Sau này mình làm bạn thân ha! Mà nhìn kỹ lại cậu cũng giống con gái quá đó chứ
Tiêu Chiến ngỡ ngàng trước lời nói của Hạo Hiên, ấp úng nói:
Tiêu Chiến
S...Sao lại nói mình giống con gái chứ ???
Vương Hạo Hiên
Haha! Đẹp mà. Nếu cậu bỏ kính ra chắc sẽ có rất nhiều người theo đuổi cậu. Nếu cậu là con gái, thì tớ sẽ sớm thích cậu rồi. Nhưng...thật đáng tiếc
Thịch...Thịch ' . Trái tim Tiêu Chiến lại tiếp tục đau nhói:
Tiêu Chiến
Haha! Nhưng tớ là con trai.
Vương Hạo Hiên
Ừm bởi vậy mới đáng nói.
Tiêu Chiến ngồi xuống ghế. Lại cười khổ...Cứ thế đem tình yêu chôn sâu trong tim. Đi theo Hạo Hiên, làm bạn Hạo Hiên, giúp Hạo Hiên nhận bao nhiêu lá thư tình, giúp Hạo Hiên có bạn gái. Trái tim đau nhói vì thấy Hạo Hiên bên cạnh những cô gái khác nào ai có thể biết được. Những lúc đó cậu về nhà. Bị dì mắng, hạ nhục. Trái tim cậu đã thật sự tan nát rồi.
Cậu chỉ biết trong phòng ngân nga vài khúc nhạc mà không biết mình tự sáng tác ra tự bao giờ. Việc viết nhạc dần đi sâu vào cuộc sống cậu. Mỗi bài hát được sáng tác, mỗi lần nghe khiến trái tim cậu trở nên yên tâm hơn. Nhìn biểu cảm khoái chí mỗi lúc Hạo Hiên nghe nhạc của mình. Tấm tắt khen ngợi và thích thú điều đó đã khiến cho Tiêu Chiến hạnh phúc. Dù chỉ là một chút.
Khoảng thời gian đau khổ trong tình yêu của Tiêu Chiến cứ thế chậm rãi qua đi. Mới đây đã 2 năm trôi qua. Bây giờ cậu đã là học sinh năm ba, chuẩn bị thi tốt nghiệp. Không biết có phải ông trời trêu ngươi chăng năm nay cậu lại được ngồi kế Hạo Hiên.
Vương Hạo Hiên
Đi ăn không A Chiến?
Tiêu Chiến
Đi đâu !? Cậu bị gì à?
Vương Hạo Hiên
À không có gì mới chia tay bạn gái.
Tiêu Chiến
Lại nữa à! Đây là cô gái thứ mấy rồi?
Vương Hạo Hiên
Kệ đi dù gì tớ cũng chả có tình cảm gì với họ. Lát đi chỗ cũ nha.
Tiêu Chiến ngán ngẩm "ừm"một tiếng rồi lại quay lên bảng. Không biết 2 năm nay cậu đã chịu nghịch cảnh này bao nhiêu lần. Cậu ước gì Hạo Hiên đừng nói cho cậu biết bất cứ thứ gì thì có phải rất hay không.
Reng...Reng.Hạo Hiên đang ngồi nói chuyện phiếm với Tiêu Chiến đột nhiên điện thoại vang lên. Nhìn dãy số đột nhiên lại nở nụ cười:
Vương Hạo Hiên
Alo. Em cứ tưởng anh quên em luôn rồi chứ !?
Một giọng nói lạnh nhạt phát ra trong điện thoại:
Vương Nhất Bác
[ Anh sắp về ].
Vương Hạo Hiên
Ồh. Vậy có cần em đón????
Vương Nhất Bác
[ Không cần chỉ gọi báo em biết ].
Nói xong nam nhân bên kia điện thoại liền cúp máy không đợi Hạo Hiên trả lời:
Vương Hạo Hiên
Vẫn khùng như trước.
Vương Hạo Hiên
Là anh trai tớ.
Vương Hạo Hiên
A Chiến ! Cậu không biết cười à.
Thấy Tiêu Chiến là không nói gì. Hạo Hiên tiếp tục:
Vương Hạo Hiên
Từ lúc quen cậu tới giờ. Tớ thấy nụ cười của cậu không thật tý nào. Thật tổn thương a~~
Cuộc trò chuyện cũng vì vậy kết thúc. 1 tuần sau. Tại sân bay của thành phố H:
Chuyến bay từ London sắp hạ cánh.
Một lúc sau, đâu đó có một chàng trai ăn mặt lịch sự bước ra. Nụ cười tươi rói bước ra ngoài:
Vương Nhất Bác
Tiêu Chiến! Đã đến lúc anh thực hiện lời hứa của mình.
Chương 3: Đối tượng mới
Bao nhiêu ánh mắt đều đổ dồn về chàng trai cao tầm 1m8. Anh gương mặt vẫn lạnh nhạt đi ra khỏi Sân Bay. Ở ngoài đã có một chiếc xe đợi sẵn. Vừa thấy Vương Nhất Bác từ trong bước ra Vương Hạo Hiên vội vã bước ra khỏi xe chạy tới:
Vương Nhất Bác
Sao em lại tới "lạnh lùng" nói
Vương Hạo Hiên
Bộ em không được tới hả?
Vương Nhất Bác
Được. Lên xe
Cuộc trò truyện của 2 người không thể không thu hút ánh mắt chú ý của mọi người. 2 chàng trai chiều cao gần như ngang nhau. Gương mặt có chút giống nhau, nhưng lại có chút khác. Vương Nhất Bác gương mặt luôn lãnh cảm, ít khi biểu hiện cảm xúc ra ngoài nhưng lại có nét của một người đàn ông thành đạt, chẳng ai lại có thể ngờ rằng anh chỉ mới 20 tuổi.
Vương Hạo Hiên thì ngược lại gương mặt mang vẻ trẻ con, nét mặt luôn có rất nhiều biểu hiện khác nhau khiến ai cũng có cảm giác thoải mái khi ở bên cậu ta.
Xe vừa rời khỏi sân bay. Vương Nhất Bác chợt hỏi:
Vương Nhất Bác
Mấy năm nay sao rồi ?
Vương Hạo Hiên
Cũng không có gì đặc biệt, chú vẫn không có động tĩnh gì.
Vương Nhất Bác
Chỉ là ông ta chưa ra tay thôi. Tống anh ra nước ngoài cũng nằm trong kế hoạch của ông ta. Chắc chắn không lâu sau ông ta sẽ hành động. Cũng sắp tới ngày mở di chúc của ba rồi.
Vương Hạo Hiên
Mấy chuyện này em thì không biết. Mọi thứ cứ tùy anh quyết định vậy.
______________Hôm sau_________
Vương Hạo Hiên
A Chiến... ...
Tiêu Chiến nghe tiếng gọi quen thuộc thì liền quay lại nhìn thấy Vương Hạo Hiên chạy từ ngoài cổng trường vào.
Tiếng kêu chưa dứt đã nghe tiếng Vương Hạo Hiên la lên. Tiêu Chiến phút chốc hoảng sợ chạy lại chỗ Hạo Hiên thì thấy cậu ta đụng ngã một cậu trai. Nhanh tay đỡ Hạo Hiên lên, Tiêu Chiến lính quýnh hỏi:
Hạo Hiên giờ mới nhận ra thì ra mình đã đụng một người vội vàng đi tới đỡ lấy cậu ta:
Vương Hạo Hiên
Cậu có sao không? Xin lỗi nha do tớ bất cẩn.
Tống Kế Dương
Em không sao. Em cũng xin lỗi vì đi mà không nhìn đường.
Cậu trai đứng lên, phủi phủi quần có chút dính bẩn, trên mặt hiện lên một tia cười.
' Thịch Thịch ' Tiếng tim đập của ai đó chợt vang lên.
Cậu trai ấy liền quay lưng đi về phía trong trường, để lại ánh mắt của ai đó cứ chăm chú dõi theo bóng lưng cậu:
Vương Hạo Hiên
Nè A Chiến , biết người đó là ai không? "
Vương Hạo Hiên
Chiến ơi hình như tớ biết yêu rồi. Đột nhiên nhìn cậu ấy tớ thấy tim mình đập nhanh quá. Huhu Chiến ơi, tớ phải làm sao đây?
Nghe câu nói đó Tiêu Chiến như bị rơi xuống vực thẩm sắc mặt trong phút chốc liền trắng bệt. Chợt lấy tay ôm ngực, Hạo Hiên thấy biểu hiện của cậu liền lo lắng không thôi:
Vương Hạo Hiên
Chiến sao vậy? Có phải bệnh gì không? Tớ đưa cậu đến phòng y tế nha.
Tiêu Chiến khoác khoác tay ý bảo không sao, chậm chạp đi về lớp bỏ mặt Hạo Hiên đằng sau không hiểu gì đi theo quan sát.
__________dãy ngăn cách__________
Suốt cả 3 tiết đầu ngày hôm đó Tiêu Chiến không nói một lời chỉ im lặng khiến cho Hạo Hiên rất lo lắng cứ bám theo cậu suốt:
Vương Hạo Hiên
A Chiến à sao cả ngày không nói gì hết, giận tớ sao?
Tiêu Chiến
........Tiêu Chiến vẫn im lặng.
Vương Hạo Hiên
Chiến à giận thì cứ nói đừng im lặng vậy tớ rất lo cho cậu. Mình là bạn bè mà.
' Oang ' , Tiêu Chiến sắc mặt lại càng tái nhợt hơn ' Là bạn bè, cậu biết không Hạo Hiên , ngay từ lần đầu gặp mặt tớ đã không xem cậu là bạn rồi ' . Tiêu Chiến cười nhạt khinh bỉ chính mình vì sao lại không dám nói cho Hạo Hiên biết.
Tiêu Chiến
Tớ không sao, cậu không cần lo lắng.
Vương Hạo Hiên
Sao lại không sao được.
Tiêu Chiến
Thật là không sao mà, tớ thấy hơi mệt chút, tớ muốn tới phòng y tế.
Vương Hạo Hiên
Ừm tớ đưa cậu đi.
Sau giờ ra chơi thứ 2, tới tiết cuối Tiêu Chiến mới trở vào lớp đã thấy Vương Hạo Hiên ngồi tại chỗ hý hoáy viết gì đó ra giấy. Tiêu Chiến đi lại thắc mắc hỏi:
Vương Hạo Hiên
Là lí lịch của cậu bé hồi sáng a~~
Vương Hạo Hiên
Là người hồi sáng tớ đụng phải á.
' Thịch... ' Tim Tiêu Chiến lại cảm thấy nhói, cậu cười nhạt:
Vương Hạo Hiên
Cậu ấy tên là Tống Kế Dương, học lớp 11B1, cao 1m60, nặng 55kg, a~~ đúng là kiểu người tớ thích, thật nhỏ bé.
_____.Tại một nơi nào đó_______
Vương Hán
Sắp đến ngày mở di chúc của lão già kia rồi phải không?.
Người quản lý
Dạ đúng rồi, thưa ông chủ.
Vương Hán
Thằng nhóc đó đã về?
Vương Hán
Gia tài đó chắc chắn ông già đó sẽ giao lại cho nó và Hạo Hiên bao gồm của công ty Thịnh Bằng, thằng nhóc đó biết mọi việc tôi làm chắc chắn sẽ trừ khử tôi.
Người quản lý
Ông chủ định sẽ như thế nào ạ?
Vương Hán
Muốn đuổi tôi ra Thịnh Bằng, tôi không thể để công sức cả đời của mình hủy hoại trong tay thằng nghịch tử của ông già đó.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play