Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Hoa Nở Không Màu

Giới thiệu

TÊN TRUYỆN: Hoa Nở Không Màu

TÁC GIẢ: Phích Lạc Thiềm Canh

THỂ LOẠI: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, Ngọt sủng, Chữa lành, Vả mặt, Hào môn thế gia, Trùng sinh, Cưới trước yêu sau, Đơn hướng yêu thầm, Nhẹ nhàng, Niên thượng, Chủ công, Ngôi thứ ba, 1x1, HE

ĐỘ DÀI: ? chương + ? phiên ngoại

VĂN ÁN:

Đóa hoa tôi tự tay chăm bẵm, chậm rãi tưới tắm, chỉ lẳng lặng chờ đợi một ngày em nở rộ một cách xinh đẹp nhất, ôm lấy tôi trao đi tình yêu thuần khiết của đời mình.

Tôi đã mong ngóng biết bao nhiêu, song lại bị những kẻ độc ác xấu xa kia đạp đổ hy vọng, nhìn em héo úa theo từng ngày.

Thế nhưng bé con của tôi à, em đừng sợ mặt đất lạnh lẽo ấy. Vì tôi rất nhanh sẽ đến bên em thôi, và rồi máu thịt này lại một lần nữa tình nguyện nuôi dưỡng em trở thành đóa hoa xinh đẹp nhất.

THỜI GIAN: 4/12/2024 - ?

LƯU Ý NHO NHỎ:

- Xin chào mọi người, lại là mình, Dao của các bạn đây ạ. Để ăn mừng app ra mùa mới, mình lại ngựa ngựa gõ thêm bộ truyện khác rồi đây, dù bình thường lười chả khác gì con quái vật gila vậy á. Vì ưu tiên hơn cho con bé Nguyệt nên thời gian ra bộ này cũng chắp vá lắm, có gì sai sót mong mọi người bỏ quá cho mình nha.

- Vẫn nhắc nhở thân thiện như cũ, đừng quá tin văn án, bị lừa ráng chịu. Tác giả không có trách nhiệm cho việc các bạn giẫm phải lôi của mình đâu. Được cái mọi người đừng lo, truyện mình chữa lành lắm nên cứ thoải mái đi ạ, lâu lâu hơi ngược tí cho cuộc sống chút sóng gió bớt nhạt nhòa thôi à.

- Bộ này chắc tầm 60 chương đổ lại, tính cả ngoại truyện nha. Tại viết chơi chơi thôi, trừ khi có gì đó kéo dài thêm thì mới vượt quá à, tại đây cũng chỉ là con số tối thiểu thôi. Nên vẫn mong mọi người ủng hộ Dao hết mình nhé.

- Bên trên là Dao sao chép lại từ bộ "Đôi ba chuyện sau khi kết hôn của Tiêu ảnh đế" á, từ khúc này mới khác khác nè. So với bộ kia thì bộ này ngược hơn xíu do hoàn cảnh của thụ khá khổ cực. Được cái em bé có anh công của đời mình xuất hiện yêu thương em rồi nên là chủ yếu ngọt sủng chữa lành thôi.

- Vì nhiều lý do khác nhau, không mà thật ra là do tuổi tác thì công gọi thụ là em tự xưng là tôi nhé, anh ta yêu em bé từ đầu truyện tới cuối luôn rồi nên chẳng có chuyện mình đổi xưng hô đâu ạ, mong các bạn đọc thông cảm. Còn về bé thụ, em tự xưng là em gọi công là chú nha mọi người. Niên thượng cách nhau gần con giáp lận, điển hình của trâu già gặm cỏ non.

- Rồi mới được có 525 chữ à, nói gì tiếp giờ? Review phim ảnh nữa hả? Đợt này mình đang cày "When The Phone Rings", tên tiếng Việt là "Khi điện thoại đổ chuông" á các bạn. Phim này nam chính nó keo lỳ tái châu nó đỉnh nóc kịch trần, chời ơi bá đạo tổng tài gọi tên anh Baek Sa Eon, đúng chất tài phiệt giàu có luôn chứ chả có dầu mỡ như mấy anh tổng tài bên Trung đâu quý vị, xứng đáng được xứng tên trong lòng các chị em huhu.

- Vẫn chưa đủ chữ nên quay về trang review của người chồng đẹp trai ChatGPT nhé các bạn. Lần này là bộ "Đại Mộng Quy Ly" ạ. Ôi những thước phim khuấy động lòng người bởi dàn mỹ nam mỹ nữ đẹp tựa thiên tiên. Ôi khóc nấc lên khi các anh chồng hờ của mị phải hồn về đất mẹ, quá là buồn luôn á.

- "Đại Mộng Quy Ly" là một tác phẩm điện ảnh đầy mê hoặc, nơi giấc mơ, hiện thực, và hoài niệm giao thoa để tạo nên một hành trình kỳ ảo. Bộ phim xoay quanh hành trình của nhân vật chính, một người trẻ bị cuốn vào thế giới mộng ảo khi đối diện với những lựa chọn đau lòng trong cuộc đời thực. Điểm nhấn của phim chính là cách xây dựng hình ảnh: những cảnh quay lung linh, siêu thực kết hợp với âm nhạc đầy ám ảnh khiến khán giả như lạc vào một thế giới khác. Từng khung hình được đầu tư tỉ mỉ, từ ánh sáng mờ ảo đến cách sắp đặt chi tiết đều gợi lên cảm giác bí ẩn, vừa cuốn hút vừa mơ hồ. Tuy nhiên, cốt truyện đôi khi bị rơi vào tình trạng khó hiểu do lối kể chuyện quá phức tạp. Một số đoạn phim đòi hỏi khán giả phải chú ý và suy ngẫm để hiểu ý nghĩa ẩn sâu. Điều này có thể là một điểm trừ đối với những ai thích sự rõ ràng và mạch lạc.

- Ý là Dao cắt bớt rồi á chứ anh ta review dài vãi ra. Được cái chấm 8/10, cũng được được đi vì dàn mẫn nhi ở trong đó. Mỗi tội cái khúc xoay quanh hành trình của nhân vật chính nó cứ ảo ma ca na đa thế nào ấy, cười không nhặt được mồm.

Chương 1: Thế giới của tôi không còn nữa

Bốn giờ sáng, căn phòng ngủ hoàn toàn ngập trong bóng tối tĩnh lặng, nặng nề hệt như một tấm chăn vô hình phủ kín không gian. Rốt cuộc thì chỉ có ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ đầu giường hắt xuống, trải dài trên nền tường những bóng mờ run rẩy, chập chờn không khác gì việc chúng đang thì thầm điều gì đó chẳng ai nghe rõ. Không khí trong phòng âm ẩm mà vấn vương mùi đêm lạnh lẽo, khiến cả không gian tựa như vẫn chưa thể thoát khỏi trạng thái mơ hồ, mắc kẹt giữa hiện thực và giấc mộng.

Trên chiếc tủ nhỏ cạnh giường, đồng hồ điện tử cứ liên tục nhấp nháy sáng mãi, từng tiếng tích tắc đều đặn vang lên, dẫu nhỏ bé nhưng lại dai dẳng. Song với Tạ Kính Uyên, âm thanh đó chẳng khác nào những mũi kim sắc nhọn, từng chút từng chút chọc vào tâm trí đã mệt nhoài của hắn. Nó không to, cũng không quá ồn, nhưng lại đủ để khuấy động sự yên tĩnh ngột ngạt, kéo theo cảm giác nặng nề khó chịu bủa vây lấy hắn.

Không gian xung quanh chẳng có gì thay đổi, song trong lòng Tạ Kính Uyên, cả thế giới tại thời khắc này như đang nghiêng ngả đến độ có thể đổ sập bất cứ lúc nào. Thứ u ám ở căn phòng này không chỉ đơn thuần là bóng tối của màn đêm, mà còn là sự đè nén của những ký ức không bao giờ phai nhạt, hòa lẫn với cảm giác trống rỗng ngày càng lớn dần.

Tạ Kính Uyên ngồi thẫn thờ trên chiếc giường rộng lớn, bóng lưng thì cúi thấp như mang trên mình cả bầu trời xám xịt, nhìn vào trông chẳng khác gì một mảnh thuyền con trôi dạt giữa biển đêm mênh mông, không điểm tựa, không phương hướng.

Chiếc áo ngủ bám chặt vào tấm lưng rắn rỏi, thấm đẫm từng giọt mồ hôi lạnh chảy dọc trên người. Những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt hắn, từ đôi gò má cao đến chiếc cằm cương nghị, đều bị phủ mờ bởi sự mệt mỏi và đau đớn không cách nào che giấu nổi. Đôi mắt đen sâu hoắm mà trống rỗng, cứ nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, nơi những ký ức ùa về như cơn lũ cuốn trôi tất cả mọi thứ.

Trong giấc mơ vừa qua, Lâm Cảnh Thụy, người hắn yêu đến tận xương tủy lại tiếp tục hiện diện sau mấy ngày vắng bóng. Nhưng dáng vẻ của em đã không còn ấm áp, hiền hòa như trước nữa mà thay vào đó, mái tóc vốn mềm mại ấy lại trở nên rối bời. Cặp mắt to từng dịu dàng hướng về phía hắn, vậy mà giờ đây lại chứa đầy sự trách móc cùng không đành lòng. Máu loang đỏ khắp toàn bộ không gian, như muốn nhấn chìm tất cả vào sắc màu đầy ám ảnh này, gấp gáp nhắc nhở hắn về một sự thật chính mình đã cố chôn vùi từ lâu.

Cảnh Thụy đã chết rồi.

Và hình ảnh em, hệt như một cánh diều đứt dây rơi vội xuống đất, cuối cùng vỡ tan thành từng mảnh vụn, cứ thế ghim sâu vào tâm trí hắn, chẳng khác nào một lời nguyền ác độc âm hiểm kéo mãi đến ngàn đời.

Tạ Kính Uyên đưa tay lên che mặt, những ngón tay run rẩy vuốt qua làn da lạnh buốt. Hắn cố xua đi cảm giác dính dớp của mồ hôi, gắng gạt bóng dáng em trong cơn ác mộng ra khỏi đầu óc, thế nhưng không thể nào thực hiện được. Cổ họng hắn dần dần khô khốc, lồng ngực như bị bóp nghẹt khiến bản thân chẳng thở nổi, khó chịu tới cùng cực.

"Thụy Thụy..." Hắn thì thầm trong hơi thở đứt đoạn, giọng khản đặc tựa như vọng lại từ nơi sâu thẳm nhất của vực sâu tận cùng.

Cách đó không xa, nằm gọn trên chiếc bàn nhỏ kê sát tường, một bức ảnh đứng lặng lẽ trong khung kính, dáng vẻ đáng yêu của Lâm Cảnh Thụy xuất hiện ở nơi đấy với nụ cười rạng rỡ tựa ánh nắng đầu xuân. Tuy nhiên, với Tạ Kính Uyên, đó chỉ là hồi ức xa xăm không bao giờ có thể với tới được nữa. Bởi mỗi lần nhìn vào nó, cảm giác đau đớn quen thuộc lại trào lên, như vết thương cũ bị xé toạc ra lần nữa, khiến máu đổ thành dòng.

Căn phòng vốn đã tĩnh lặng, giờ đây lại càng như thế hơn khi đang thở cùng nỗi đau của hắn. Mỗi góc tối, mỗi tầng bóng đổ trên lớp tường dày đều như muốn lao ra khỏi nơi ẩn nấp để quấn lấy hắn, nhấn chìm hắn trong cảm giác cô độc và tội lỗi. Tạ Kính Uyên siết chặt mép chăn, từng ngón tay nổi đầy gân xanh dữ tợn, trông chẳng khác nào hắn đang cố bám vào một điểm tựa mong manh giữa vực thẳm của sự tuyệt vọng.

Những ký ức đau thương cứ liên tiếp ùa về, đan xen với những hình ảnh từ giấc mơ, khiến trái tim Tạ Kính Uyên thắt lại từng cơn vô cùng nhức nhối. Dù ánh sáng yếu ớt từ ngoài cửa sổ đã bắt đầu rọi vào thì sự nặng nề của căn phòng cùng nỗi ám ảnh trong hắn cũng không hề vơi đi. Bởi bóng tối trong lòng hắn đã cực kỳ sâu thẳm và tĩnh mịch, mạnh mẽ bao trùm lên tất cả không gian.

Tạ Kính Uyên chậm rãi cúi đầu, mái tóc đen bết mồ hôi rủ xuống che khuất ánh mắt mờ mịt quạnh quẽ. Hắn lặp đi lặp lại cái tên mình khắc sâu tận trong tim như một lời thú tội, nhưng không nhận lại được lời đáp gì ngoài sự im lặng của màn đêm.

Đồng hồ vẫn kiên nhẫn đếm từng nhịp thời gian, song đối với Tạ Kính Uyên, mỗi giây phút trôi qua chỉ như những lưỡi dao sắc nhọn, chẳng chút lưu tình cứa sâu hơn vào trái tim đã tan nát từ lâu của hắn.

Điện thoại bỗng nhẹ nhàng rung lên vài tiếng, phá vỡ bầu không khí vắng lặng ở chốn này một cách vô cùng bất ngờ. Và những dòng tin nhắn hiển hiện trên màn hình không thể không khiến hắn suy nghĩ nhiều hơn.

Với tay lấy bao thuốc lá được để gần đó, Tạ Kính Uyên từ tốn lôi ra một điếu, thuần thục đưa lên miệng rồi khẽ cúi đầu châm lửa hút. Khói thuốc mờ mịt lượn lờ quanh hắn, từng làn từng lan thoang thoảng vây lấy khoảng không cô quạnh trập trùng.

Hắn ngồi tựa lưng vào thành giường, cứ thế thức đến tận lúc bình minh lên cao thành mặt trời rực lửa.

\=\=\=\=\=\=

Tạ Kính Uyên rất hiếm quay về căn nhà tổ, chỉ khi gia đình cần tụ họp hay có công chuyện quan trọng mới điểm danh với trưởng bối sống ở nơi này.

Thế nên lúc thấy hắn xuất hiện trong phòng khách, còn đang nhâm nhi tách trà nóng hổi vừa được pha, mẹ Tạ đã rất ngạc nhiên, song cũng không giấu nổi sự vui mừng ẩn hiện trên khuôn mặt đã chứa đầy vết chân chim của bà.

"Con đã về rồi sao?" Mẹ Tạ dịu dàng ngồi xuống đối diện hắn, nhẹ giọng trò chuyện, "Có ở lại ăn cơm trưa với mẹ và cha con không?"

Người đàn ông bình tĩnh dừng động tác, nâng mắt nhìn bà, lạnh nhạt đáp lời: "Mẹ, đừng giả vờ nữa. Chẳng phải bà đã đoán được lý do tôi đến đây rồi hay sao?"

Nụ cười ôn hòa của mẹ Tạ bất giác cứng đờ, bối rối vặn vặn ngón tay mềm mịn: "Mẹ không hiểu con đang nói gì cả."

"Không hiểu?" Cơn giận trong phút chốc bộc phát, Tạ Kính Uyên ném mạnh tách trà xuống đất khiến nó văng tung tóe, nước nóng bắn lên người mà hắn chẳng bận tâm, "Bà còn định lừa dối tôi tới bao giờ? Người của tôi đã điều tra được ngày hôm đó sau khi đến gặp bà xong, Thụy Thụy mới thất hồn lạc phách mà nhảy lầu tự sát. Rốt cuộc bà đã làm gì em ấy? Hả?!"

"A Uyên, xin con hãy nghe mẹ giải thích, mẹ thật sự không nghĩ thằng bé sẽ đưa ra lựa chọn tồi tệ đến vậy." Mẹ Tạ cố gắng níu kéo góc áo hắn, song còn chưa kịp chạm vào đã bị hắn tránh đi, "Mẹ chỉ nghĩ hai đứa không thích hợp để ở bên nhau. Thêm vào đó thằng bé còn chẳng thể nói chuyện, ai biết tương lai về sau nó sẽ ảnh hưởng đến công việc của con thế nào? Mẹ là muốn tốt cho con thôi. A Uyên, người con nên kết hôn phải là một đứa trẻ bình thường khỏe mạnh môn đăng hộ đối, người có thể giúp con trên đoạn đường sau này."

Tạ Kính Uyên như không tin được vào tai mình: "Bà muốn tốt cho tôi? Thế nào là tốt cho tôi? Mấy năm qua, bà cũng là người nhìn Thụy Thụy lớn lên và trưởng thành, vì bệnh của mình cùng thương tật nơi chân đã khiến em ấy tự ti đến nhường nào, bà chẳng lẽ không biết sao? Vậy mà bà còn nói được như thế ư? Bà điên rồi!"

"Phải, tao điên rồi! Nhìn mày ngày đêm bỏ bê mọi thứ chỉ để chăm chăm lo cho nó, nhìn mày vì nó mà cãi lời cha mẹ, từ chối đi trên con đường bằng phẳng vốn có của mình, sao tao không điên được chứ. A Uyên, con vẫn còn trẻ, hà tất cam tâm tình nguyện đeo bám lấy đứa bé ấy? Hơn nữa, Cảnh Thụy cũng đã mất rồi, người chết là hết, điều con nên làm lúc này là vững vàng bước tiếp mà thôi."

"Tôi không làm được mẹ à, tôi không làm được." Tạ Kính Uyên bưng mặt, nghẹn ngào khóc không thành tiếng, "Hằng đêm em ấy đều xuất hiện khuyên tôi sống thật tốt, nhưng mất em thì tôi còn là tôi ư? Em ấy là toàn bộ thế giới của tôi, là quá khứ, là hiện tại, là tương lai của tôi. Bà nói xem, tôi làm sao mà bước tiếp nổi khi thế giới của chính mình đã không còn nữa chứ..."

"Bà trả lại tình yêu cho tôi đi, mẹ à..."

...----------------...

Tác giả có lời muốn nói: Tạo truyện cho cố vô xong lại quên mất tiêu vụ đặt tên nhân vật. Dạo này bị gì á, riết cứ khờ khờ. Đã vậy còn cực kỳ suy vì bao nhiêu chuyện đã xảy ra. Đau đớn quá, trường lớp làm em tàn như cánh hoa héo ùa phai mờ rồi, còn đâu thời gian yêu đương nữa chứ. À quên chưa nói, bối cảnh trong truyện là đồng tính có thể kết hôn nhé mọi người ơi.

Chương 2: Hạnh phúc vụt mất

Bên trong căn biệt thự rộng lớn và tĩnh mịch, Tạ Kính Uyên ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế sofa hiện đại, thân hình gầy guộc tựa vào lớp đệm lưng mềm mại nhưng lại chẳng mang đến chút thoải mái nào. Ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn tường trên cao phủ lên khắp người hắn, tạo ra những vệt bóng lốm đốm kỳ lạ, càng làm lộ rõ gương mặt hốc hác cùng dáng vẻ tiều tụy. Hắn im lặng ngồi đó hệt như một pho tượng đá bị cuộc sống mài mòn, lạnh lẽo vô hồn trông cực kỳ thiếu sức sống.

Không gian xung quanh ngập ngụa mùi rượu mạnh và khói thuốc cay xè, nó đậm đặc đến mức dường như có thể chạm vào được. Trước mặt Tạ Kính Uyên, chiếc gạt tàn đã đầy ắp những đầu lọc thuốc lá cháy dở, nằm chất chồng lên nhau một cách hỗn độn. Những đầu thuốc cong vẹo, ám khói được phủ đầy lớp tro mỏng, như thể mỗi mảnh tàn tro đó đang kể lại một câu chuyện cũ đã cháy rụi dần theo thời gian.

Dưới chân ghế, vài chai rượu nằm lăn lóc trên sàn gỗ bóng loáng, một số chai vẫn còn sót lại mấy giọt cuối, sóng sánh ánh đỏ mờ nhạt trong ánh đèn. Mỗi khi có cơn gió lạnh từ ô cửa sổ mở khẽ chạy vào, những chai rượu lại bắt đầu lăn nhẹ khiến chúng phát ra âm thanh khẽ khàng, âm thầm len lỏi hòa cùng tiếng lá cây xào xạc ngoài kia. Tiếng động ấy nhỏ đến mức gần như muốn tan biến, nhưng giữa không gian quá đỗi tĩnh lặng này, nó lại tựa một tiếng vọng tới từ hư vô kéo dài mãi mãi.

Căn phòng rộng lớn lúc này đã dần vương mùi lạnh lẽo chẳng khác nào ngôi nhà bỏ hoang, nơi mọi ký ức sống động ngày nào giờ đây đã tan biến, chỉ còn đọng lại sự cô độc đóng thành tảng băng dày. Lò sưởi trong góc phòng đã tắt ngấm từ bao giờ khiến tro tàn lạnh ngắt, tấm rèm cửa thì lay động nhẹ nhàng trong gió, từ tốn để lộ quang cảnh lộng lẫy bên ngoài: một vùng trời đêm được bao phủ bởi những bông hoa tuyết đầu mùa đang dịu dàng bay múa.

Tuyết rơi rồi.

Đôi mắt mệt mỏi của Tạ Kính Uyên hướng về phía khung cửa lớn, lặng yên nhìn về mảnh đất bao la ngoài kia. Tuyết đã bắt đầu phủ kín mặt đất, từng bông tuyết nhẹ tựa lông vũ chầm chậm đáp xuống, vẽ nên một không gian đẹp đẽ đầy yên bình. Nó âm thầm bao trùm mọi vật, khiến cây cối và đường xá nơi đây như hoàn toàn chìm vào giấc ngủ đông sâu lắng.

Những bông tuyết tinh khôi mỹ miều là thế, song lại chẳng thể sánh bằng cái giá lạnh trong lòng Tạ Kính Uyên. Trong khoảnh khắc ánh mắt trống rỗng của hắn được nhuốm thêm chút màu sắc thì cũng là lúc những dòng ký ức xa xôi cứ thế mạnh mẽ ùa về, cuốn hắn trở lại những ngày xưa cũ, khi ngôi nhà này không chỉ có mỗi mình hắn lặng lẽ như bây giờ.

Tạ Kính Uyên thẫn thờ nhớ lại cái cảm giác những lần Lâm Cảnh Thụy ngồi cạnh bên mình giữa lúc cả hai cùng nhau ngắm tuyết, đôi tay nhỏ nhắn của em luôn đan chặt lấy bàn tay hắn, ánh mắt thì lấp lánh mỗi khi trông thấy tuyết rơi phủ trắng ngoài trời.

Em từng cười nói và bảo rằng em thích nhất là tuyết đầu mùa, vì nó luôn mang đến cảm giác trong trẻo và hy vọng. Thế nhưng giờ đây, những tiếng cười ấy, những lời nói ấy chỉ còn có thể vang vọng trong đầu hắn hệt như một thước phim ngắn phải tua đi tua lại nhiều lần.

Hắn đưa tay về phía khung cửa sổ, tựa như muốn nắm lấy một bông tuyết vừa rơi, song rốt cuộc tay hắn chỉ chạm được vào khoảng không lạnh giá. Sự trống trải ấy khiến Tạ Kính Uyên nhận ra, dù tuyết ngoài kia vẫn đẹp giống như ngày trước, nhưng người cùng hắn chia sẻ và thưởng thức vẻ đẹp ấy lại chẳng còn tồn tại trên cõi đời này nữa.

Thở một hơi thật dài mang theo nỗi đau âm ỉ chẳng khác nào muốn hòa tan cả màn tuyết ngoài kia, vậy mà tuyết vẫn nặng nề rơi, lạnh lùng và thản nhiên như chính sự vô tình của thời gian bất tận.

Tia sáng từ ánh đèn đường cứ thế hắt vào, chiếu lên cơ thể lúc này đây đã cạn kiệt toàn bộ sức lực của hắn, phản chiếu ra một bóng dáng tối đen không rõ nghĩa. Cổ họng Tạ Kính Uyên bắt đầu trở nên khô khốc, khó khăn nuốt xuống một hơi như thể đang bị ai đó bóp nghẹt.

"Em còn lạnh không?" Tạ Kính Uyên thì thầm tự hỏi, đôi môi khô nứt run rẩy từng chút một, "Năm nay tuyết rơi sớm thật..." Giọng nói khàn đặc tựa một mảnh vỡ xé toạc màn đêm, rồi lại nhanh chóng tan biến trong không gian tĩnh mịch. Hơi men và khói thuốc kéo hắn chìm sâu vào giấc ngủ, nơi cơn mơ luôn chực chờ để nhấn chìm người đàn ông vào những hồi ức đau thương nhất.

Trong mê man, Lâm Cảnh Thụy lại tiếp tục xuất hiện.

Nhưng khác với mọi lần, em lúc này lại an tĩnh đứng đó, giữa một vùng tuyết trắng xóa kỳ ảo. Chiếc áo len em từng mặc, nay lại hiện lên rõ ràng trong giấc mơ của hắn. Khoác bên ngoài là chiếc áo dạ dài xanh thẫm mà hắn đã mua, gương mặt thanh tú của Lâm Cảnh Thụy ánh lên vẻ hiền dịu, đôi mắt sáng hệt như hai vì sao lặng lẽ dõi theo hắn.

Tạ Kính Uyên chớp chớp hai mắt, cảm giác trái tim đau đớn tới mức không sao tả nổi. Em trông vẫn đẹp giống như ngày nào, đẹp đến mức khiến hắn chỉ muốn khụy xuống, ôm lấy chân em để cầu xin em ở lại. Không thể kiềm chế được bản thân nổi nữa, Tạ Kính Uyên rướn người ôm chặt lấy em, như cún con mà dụi đầu vào bụng người thương, chậm rãi cảm nhận làn hơi ấm toát ra từ cơ thể, tựa như em vẫn còn đang sống khỏe mạnh trên đời, vẫn còn ở đây hạnh phúc bên hắn.

"Thụy Thụy...Thụy Thụy...tôi nhớ em...tôi thật sự rất nhớ em..." Hắn cố gắng gọi từng tiếng một, giọng nói run rẩy như thể sắp bật khóc.

Lâm Cảnh Thụy chẳng nói năng gì, chỉ cúi đầu dịu dàng nhìn hắn, bàn tay nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc lộn xộn của đối phương. Những đầu ngón tay mềm mại ấy khiến Tạ Kính Uyên nhắm nghiền mắt, để mặc cho mọi cảm xúc vội vã ùa về.

"Em biết không, dạo này tôi học nấu ăn rồi đấy, toàn là những món em thích thôi...Dẫu còn vụng về lắm, nhưng tôi nghĩ nếu em còn ở đây, em sẽ thích cho mà xem, phải không?" Hắn nở nụ cười nhàn nhạt, nhưng giọng vẫn còn rất nghẹn ngào.

"Chưa kể tôi còn thử mặc mấy bộ đồ mà em từng mặc nữa đấy. Buồn cười lắm phải không? Một gã đàn ông to lớn như tôi mà lại ngồi thẫn thờ trong chiếc áo len cũ của em. Nhưng biết sao đây, tôi cũng hết cách rồi, mùi hương của em trong ngôi nhà này đã dần phai nhạt, tôi sắp phát điên mất thôi, bé con Thụy Thụy của tôi à..."

"Tôi còn đi qua những nơi em từng nói muốn đến. Thời điểm ấy tôi còn ngây thơ nghĩ rằng nếu mình đủ kiên nhẫn đứng chờ ở đấy thì em sẽ xuất hiện, như một phép màu mà Chúa đã ban phước vậy đó. Đáng tiếc..." Những giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng chẳng thể kiềm chế nổi nữa, chúng cứ thế trượt dài trên sườn mặt góc cạnh của người đàn ông, thấm ướt vào vạt áo ấm áp trước mặt.

Lâm Cảnh Thụy vẫn im lặng không đáp, thế nhưng sâu trong đôi mắt dịu dàng tựa như chứa cả bầu trời sao ấy lại đong đầy biết bao điều muốn nói, song chẳng cách nào có thể thốt thành lời. Rốt cuộc, em chỉ đành lặng lẽ xoa lưng hắn, yêu thương an ủi người đàn ông đã mất hết tất cả này.

Như nhớ đến điều gì đó, Tạ Kính Uyên chợt thả lỏng toàn thân đôi chút. Hình ảnh chiếc nhẫn được chế tác tinh xảo bất giác lóe lên trong đầu hắn, bóng dáng rực rỡ hệt ánh mặt trời của Lâm Cảnh Thụy mỗi lúc chào đón hắn về nhà khiến hắn khẽ siết chặt vòng tay ôm lấy người trước mặt, mỗi chữ khi cất lên không khác gì đang vỡ vụn ra thành từng mảnh: "Vốn dĩ tôi đã chuẩn bị mọi thứ chu toàn hết rồi, chỉ đợi sau khi trở về từ chuyến công tác ấy thì sẽ cầu hôn em. Chúng ta ra nước ngoài đăng ký kết hôn cùng nhau, rồi chung tay xây dựng nên một tổ ấm nhỏ thuộc về chúng ta..."

Giọng nói nhỏ dần nhỏ dần, cuối cùng thì thào hệt như người chết đuối bị sóng biển vùi dập: "Nhưng tôi về muộn mất rồi..."

Tạ Kính Uyên từ từ tỉnh giấc.

Trải qua một đêm, tuyết rơi dày hơn hẳn, phủ trắng cả một vùng trời. Những bông tuyết như muốn che lấp đi hết mọi dấu vết của câu chuyện xưa cũ, chỉ còn mỗi bóng dáng cô độc của Tạ Kính Uyên là chìm dần vào tăm tối, để lại một lời hứa mãi mãi dang dở không bao giờ trọn vẹn.

...----------------...

Tác giả có lời muốn nói: Tự nhiên nay đi check var, chợt phát hiện ra cùng tên với rất nhiều bộ truyện khác. Nhưng mình vẫn kiên quyết không đổi dù mới đầu vẫn còn khá phân vân, tại tên của nó có ý nghĩa lắm, mình chẳng nỡ QaQ.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play