Mùa hè năm 19 tuổi, Hạ Mây vào năm nhất đại học. Trong căn phòng nhỏ ánh nắng sớm mai chiếu qua cửa sổ cô nheo mắt nhìn ra ngoài trời, vài chú chim nhỏ đang đậu xuống sân mổ vài hạt thóc, mây trôi chầm chậm, thật bình yên bình!
"Hạ Mây " bỗng tiếng gọi làm cô trở về thực tại
"Con xếp đồ đến đâu rồi"
Cô bé nhoài người ra phía trước rồi cười
"Xong r mẹ ạ"
Tên cô thật đẹp như cái cách mà mẹ cô yêu thương cô, cô không có bố. Có lẽ vì vậy mà mẹ dồn hết tình thương lên người cô, tuyệt nhiên mẹ cô không bao giờ nhắc đến bố và cô cũng chưa bao giờ hỏi bố đâu.
Những đứa trẻ lớn lên trong gia đình không được trọn vẹn thường rất hiểu chuyện. Từ nhỏ Hạ Mây đã học rất giỏi và không bao giờ làm mẹ phiền lòng. Nơi ở của cô là một làng quê nhỏ, có đồng ruộng, ao cá, con người lam lũ vất vả quanh năm.
Từ lâu những lời gièm pha trêu chọc của bạn bè, lối xóm rằng cô là con hoang, lớn lên cô sẽ giống mẹ cô là đàn bà lăng loàn cô đã không còn để tâm đến. Đôi lúc Hạ Mây cũng sẽ có phản kháng nhưng dần lớn hơn cô không mảy may phản kháng nữa, vì cô hiểu họ hạ người khác xuống để bản thân họ cảm thấy tốt hơn, đáng thương hơn là đáng trách.
"Lăng Phong" cô gọi to cậu thiếu niên quay đầu lại nhoẻn miệng cười làm cho vẻ ngoài tràn đầy sức sống càng thêm lấp lánh.
Lăng Phong lên tiếng" Mây, hôm nay đi chơi đâu không, thời gian tới rất lâu cậu mới quay về đây được đấy!"
Mây im lặng hồi lâu: " Tớ muốn lên đồi hoa"
Phong đáp: "Được, xe đạp nhá"
Thật ra trong thâm tâm Mây đã muốn rời khỏi nên này lâu lắm rồi nhưng mẹ cô muốn sống ở đây, dù sao thì cô cũng lớn lên tại nơi này và có cả Phong nữa...
Khác với Mây, Phong sinh ra trong gia đầy đủ bố mẹ ông bà và có một em gái nuôi, gia đình họ rất yêu thương nhau, đôi lúc Mây cảm thấy ghen tị nhưng sự tử tế của Phong khiến Mây dành nhiều tình cảm cho cậu bạn này.
Phong có vẻ ngoài rất thu hút từ nhỏ đã là tâm điểm đi đến đâu cũng được chú ý, lại rất thông minh và chơi giỏi thể thao. Năm nào Phong cũng xếp hạng đầu trường rồi đến Mây.
Gió mùa hạ nhè nhẹ thổi vào mặt, Mây hồi tưởng lại lúc nhỏ...
Một câu bé to béo quát lớn" Con kia xách cặp cho tao, đồ con hoang".Mây mở đôi mắt to tròn long lanh trừng lại cậu bé rồi quay người đi không nói lời nào. Cậu bạn béo lao tới giật tóc Mây " không trả lời à hôm nay tao cho mày biết thế nào là lễ độ", đang định giơ tay tát mạnh vào mặt Mây thì một thân ảnh cao lớn hơn đưa tay chặn lại "Mày dám" cậu béo trùng mắt xuống vội chạy đi.
Mây không khóc chỉ đứng dậy phủi bụi trên quần áo và cặp sách rồi nói " cậu xen vào làm gì, tôi không cần cậu thương hại"
Suốt tuổi thơ Phong là những ngày lẽo đẽo theo Mây, ban đầu Mây bài xích nhưng dần dần cũng đã mở lòng hơn với Phong. Bây giờ cả 2 rất thân nhau có khi cùng trốn học có khi lại cùng chịu phạt vì đi học muộn. Phong không hiểu sao Mây đã hứa học cùng trường với Phong nhưng lại đăng kí và đậu trường khác. Mây học thiết kế còn Phong học kỹ thuật.
Phong rất thích Mây, vô cùng thích Mây hình ảnh cô bé kiên cường có đôi mắt đen láy, mái tóc màu nâu nhàn nhạt bay trong gió in sâu trong kí ức của Phong. Từ nhỏ những lúc bên Mây Phong luôn giấu kín tâm tư nhưng ngày nghe tin Mây học khác trường Phong đã thực sự giận.
Phong cảm giác không đưa tay ra là vụt mất Mây.
Hôm nay là liên hoan cuối cấp để tháng sau các bạn vào đại học. Mây và Phong học khác lớp nhưng gần nhà nhau nên sẽ đi chung. Phong không dám hỏi tại sao Mây lại quyết định học khác trường với Phong vì trường Phong cũng có ngành mà Mây học.
Vì các bạn cũng qua 18 tuổi sắp sửa 19 tuổi nên hôm nay liên hoan có thêm rượu trái cây, nồng độ cồn rất thấp nên các thiếu niên của chúng ta có thể uống được. Trong lớp có rất nhiều bạn nữ thích Phong, không những trong lớp mà ngày nào các bạn nữ lớp khác cũng đến tỏ tình Phong.
Và như tất cả mọi người đều biết mà chỉ có người đó không biết là Phong có người trong lòng rồi- người mà ai cũng biết đấy là ai.
Hôm nay Phong có uống 1 ít rượu nho nên đầu óc có hơi lâng lâng Phong tìm đến lớp Mây không nói gì chỉ đến nhìn từ xa. Mây đang nghe tai phone cô bé dường như tách biệt với thế giới xung quanh. Nắng chiếu vào gương mặt phiếm hồng nhìn Mây không khác gì tiên tử hạ phàm.
Phong ngây người 1 lúc rồi cất tiếng gọi Mây " Ra đây". Mây vớ vội lấy áo khoác rồi chạy nhanh ra "Đi thôi"
Mây không tha thiết gì đám bạn học suốt ngày dè bỉu cô vì ngoại hình và thành tích, nên tất nhiên chẳng lưu luyến gì phút giây chia tay. Phong lấy xe đạp rồi cả 2 lại cùng rong ruổi, Phong cất tiếng hỏi : "sao Mây lại chọn học khác trường với Phong?" vừa là câu hỏi vừa là trách móc.
Mây nói: "Tớ muốn xem không có cậu bảo vệ tớ làm được gì "
Phong:" sao lại làm được gì cậu rất giỏi và cầu tiến mà"
Mây:" Từ nhỏ cậu đã bảo vệ tớ không đúng sao, nhưng lần này tớ không cần cậu bảo vệ nữa tớ vẫn giữ liên lạc mà."
Phong giữ chặt tay Mây và hôn nhẹ lên môi Mây "Tớ thích cậu"
Mây rút tay lại rồi tát mạnh vào mặt Phong" Tớ chỉ coi cậu là người nhà" Phong cười nhếch mép " 12 năm lẽo đẽo theo cậu để đổi lại 2 chữ " người nhà"."không có tình bạn giữa nam và nữ đâu Mây ạ, với lại tớ và cậu k cùng huyết thống người nhà cái gì chứ?"
Từng lời Phong nói như xoáy vào tim của Mây, Mây lặng đi hồi lâu " Dù sao cũng học khác trường từ nay không cần gặp nhau nữa"
Phong đáp " Được" rồi lấy xe đạp chở Mây về.
Một tháng sau...Mây tay xách nách mang hành lí lên đường đi nhập học. Nơi Mây học cùng thành phố với Phong xa hoa, nhộn nhịp. Theo sau Mây là mẹ cô khệ nệ nào mắm nêm, nào gạo, nào nước mắm...tiễn Mây đi học chỉ có mẹ cô, từ hôm đó Mây không thấy bóng dáng Phong nữa.
Mây tiếc nuối ngoái lại nhìn khoảng không phía sau như chờ đợi điều gì đó rồi lại nhanh chân bước lên tàu. Ở một góc nào đó Phong từ xa dõi theo Mây lên tàu, ánh mắt u uất, tuyệt vọng...
Một tháng trước...
Mẹ Phong" Bác rất quý con Mây ạ vì sự cố gắng của con nhưng để mà yêu đương với Phong thì không. Phong là niềm tự hào của cả nhà, tương lai còn đang rộng mở xin con cách xa thằng bé một chút. Ta biết Phong nó có tình cảm với con chắc con cũng biết điều đó. Nhưng con có hoàn cảnh sống không tốt ta không muốn điều đó ảnh hưởng đến Phong. Mong con nói ít hiểu nhiều. Gia đình ta không đơn thuần là một hộ kinh doanh ở làng quê nhỏ này mà chúng ta về đây sống để tránh một số rắc rối để Phong có tuổi thơ bình yên."
Mây đáp " Gia cảnh không tốt là không tốt như thế nào hả bác? Mẹ con giáo dục con rất tốt xinh đẹp giỏi giang thế này kia mà, bác yên tâm con sẽ không dính đến con trai bác nữa".
Sau buổi gặp mặt mẹ Phong hôm đó Mây đã thành công làm tổn thương Phong và hoàn toàn cách xa cậu ấy.
Phong oán trách Mây vô tình nhưng không thể nào không dõi theo Mây được. Vài ngày sau khi Mây đi Phong cũng đã tức tốc lên đường, Phong tự nhủ không thể dễ dàng từ bỏ được, chắc chắn phải có lí do gì đó Mây mới đối xử với Phong như vậy. Mây vốn là người mạnh mẽ, không có việc Mây khuất phục trước người khác. Phong mất mười hai năm để đến gần Mây mà chỉ vỏn vẹn một tháng Mây đã biến mất không dấu tích.
Cạch! Tiếng mở cửa vang lên
Phong có riêng một ngôi biệt thự ở thành phố này, đó chỉ là một trong những ngôi biệt thự trong khối tài sản kếch xù của nhà Phong.
Mây đã không biết khoảng cách giữa hai người lớn đến cỡ nào khi trải qua thanh xuân cùng Phong trên vùng quê ấy. Phong đích thực là người thừa kế duy nhất của tập đoàn truyền thông lớn và lâu đời nhất nước. Năm ấy vì tranh đấu quyền lực và tài sản nên nhà Phong phải lui về vùng quê ấy để đảm bảo Phong được an toàn.
Đến nay mọi việc đã xong xuôi Phong được ấn định là người tiếp quản tập đoàn. Phong lên thành phố không chỉ đơn giản để học mà còn để trực tiếp tham gia vào việc của tập đoàn truyền thông An Thịnh. Và thực ra mục đích chính của Phong không phải việc học hay tiếp quản tập đoàn mà là tìm lại Mây, trước lúc đó Phong phải thực sự là một con mãnh hổ thoát khỏi sự khống chế của gia đình.
2 năm sau...
Mây bây giờ là sinh viên năm 2 khoa thiết kế của trường đại học thuộc top đầu nước. Dáng vẻ thiếu nữ ngày càng mỹ miều và sắc sảo của Mây đã thu hút rất nhiều cặp mắt thèm muốn. Làn da trắng sứ không tì vết, mái tóc nâu uốn xoăn nhẹ bung xõa bồng bềnh theo mỗi bước đi của Mây.
Đường nét trên khuôn mặt thanh tú tao nhã, sống mũi cao thẳng, đôi mắt to tròn đen láy, môi nhỏ mọng nước. Cơ thể cô đã trưởng thành hơn trước khiến người khác nhìn vào không khỏi cảm thán.
Cô đang tiến vào giảng đường, Đình Hy đàn anh khóa trước tiến lại gần Mây. Hy là người đã thầm mến và ở bên Mây những năm này. Mây cười" Anh hôm nay có vẻ tươi tắn nhỉ, chắc là xong khóa luận rồi ạ?"
Hy" Ừ xong r Mây, mà còn phải sửa lại một vài chỗ nhỏ, e giúp a nhé!" Mây"Em sẵn lòng, mà không biết có giúp được gì cho a không thôi"
Tại quán cà phê nhỏ trong thành phố, Mây ngồi đối diện Hy hai người trầm ổn như bức tranh tĩnh vật tuyệt đẹp. Hy là con hiệu trưởng và cũng là giáo sư đầu ngành, tất nhiên Hy cũng rất giỏi. Hy học kiến trúc còn Mây học thiết kế thời trang. Kiến trúc đến 6 năm mới hoàn thành mà mới năm 4 Hy đã làm luận văn và chuẩn bị ra trường là sinh viên xuất sắc của khoa.
Mây có một khí chất rất đặc biệt nên lần đầu gặp Hy đã bị Mây thu hút.
Ngày đầu Mây nhập học trời mưa như trút nước, cô vội đi tìm phòng giáo vụ để làm thủ tục nhập học và nhận kí túc xá. Đối với 1 cô bé từ quê lên như Mây ngôi trường này quá rộng lớn để tìm thấy phòng giáo vụ, Mây thấy phía xa có người liền chạy lại hỏi, đó là lần đầu Mây gặp Hy.
Hy được không ít con gái trong trường theo đuổi nhưng trong phút giây nhìn thấy Mây Hy đã không khỏi ngạc nhiên. Mây có một nét đẹp rất lai Tây vô cùng khác biệt, tuy rằng quần áo trên người rẻ tiền vẫn không làm lu mờ vẻ thuần khiết của Mây. Cũng chính vì vẻ đẹp đó khi còn học ở quê Mây bị mỉa mai rất nhiều.
Hy dẫn Mây làm thủ tục rồi lại dẫn Mây đến kí túc xá sau khi Mây ổn định hết tất thảy Hy mới yên tâm rời đi, một thứ tình cảm khác lạ dâng lên trong lòng Hy " sao em không ở trọ ở ngoài sẽ thoải mái hơn" . Mây đáp " trọ ở ngoài giá cao lắm ạ, trường mình ở trung tâm thành phố mà"
Hy định mở lời mời Mây về căn chung cư của Hy tự mua được sau 2 năm vừa học vừa làm mà lại thấy bản thân quá sỗ sàng nên thôi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play