[RhyCap] Chạm Vào Hồi Ức - Tam Sinh Tam Thế
Ánh Đèn Sân Khấu
Ayane - Chipmunk
Chào mọi người, Chipmunk bay tới đây~. Đây là bộ truyện đầu tay của tui. Tui bắt đầu viết là do tui vã OTP với vã thể loại lâm li bi đát, ngược tâm, SE quá. Do tui bị thích buồn. Thêm tui rất mê kiểu 3 kiếp nên tui chấp bút tui viết, dành cho những bạn có sở thích giống tui tìm đọc. Mọi người đọc hợp ý thì mọi người ủng hộ tui nha.
Ayane - Chipmunk
Mọi người có thể cmt nhận xét, góp ý. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.
Ayane - Chipmunk
Sắp tới tui cũng sẽ viết đồng thời một bộ sủng, ngọt, ABO, Showbiz, giới giải trí, HE… Mong mọi người sẽ ủng hộ
Chương trình biểu diễn âm nhạc được ghi hình tại một khán phòng lớn. Đức Duy, 31 tuổi, rạng rỡ với vẻ ngoài trẻ trung và nụ cười tinh nghịch, đang làm khách mời.
MC
Thưa quý vị, chúng ta hãy cùng chào đón một vị khách mời đặc biệt, người đã ghi dấu ấn đậm nét trong làng âm nhạc Việt Nam, ca nhạc sĩ tài năng – Hoàng Đức Duy!
Tiếng vỗ tay và hò reo vang dội.
Đức Duy trình diễn một tiết mục đốt cháy toàn bộ sân khấu.
Đức Duy
Xin chào các anh chị nghệ sĩ và các bạn khán giả có mặt tại đây! Đức Duy rất vui được có mặt ở đây hôm nay để thưởng thức những màn trình diễn của các bạn. Cảm ơn chương trình đã mời Duy.
MC
Nghe nói Đức Duy vừa hé lộ một phần nhỏ dự án âm nhạc mới trên mạng xã hội, và các fan của Đức Duy đang đứng ngồi không yên. Đức Duy có thể bật mí thêm chút nào không?
Đức Duy
(đưa tay lên miệng như ra hiệu giữ bí mật, nhưng mắt ánh lên sự thích thú) À... Dự án lần này rất đặc biệt. Đức Duy không thể tiết lộ quá nhiều, nhưng có một điều chắc chắn là Duy đã dồn hết tâm huyết và cảm xúc vào nó. Hãy chờ đợi, và Duy tin rằng mọi người sẽ không thất vọng.
MC
Chúng ta hãy cùng nhau chào đón và ủng hộ cho dự án sắp tới của Đức Duy nhé!
Khán giả vỗ tay hò reo. Chương trình bắt đầu diễn ra
MC
Và bây giờ, xin mời giám khảo khách mời của chúng ta. Đức Duy nghĩ sao về phần trình diễn này?
Đức Duy
(nhún vai, mỉm cười) Phải nói là tuyệt vời! Bạn Cecalia vừa rồi hát làm Duy nổi cả da gà. Cảm xúc, kỹ thuật, mọi thứ quá tốt. Tiết mục rất thành công.
Cecalia
Cảm ơn lời nhận xét của anh Đức Duy. Tiết mục này đã được sự hỗ trợ rất nhiều từ Huấn luyện viên của em.
MC
(cười) Cảm ơn phần trình diễn xuất sắc của Cecalia. Tiếp theo, chúng ta hãy đến với một thí sinh khác…
Chương trình tiếp tục. Đức Duy vẫn luôn giữ sự hào hứng, tương tác hết mình với khán giả và các thí sinh.
Buổi tối, Đức Duy xem những bình luận về bộ phim mới Đức Duy tham gia, vừa công chiếu hôm qua.
Trợ lý của Đức Duy - Chị Hân
(đưa điện thoại) Duy, em xem. Khán giả khen quá trời diễn xuất của em đấy!
Đức Duy
(nhận điện thoại, đọc) ‘Hoàng Đức Duy đúng là tài năng toàn diện, vừa hát hay vừa diễn xuất sắc. Thiệt không ngờ Duy đã 35 tuổi luôn!’ Ha, vui thật. Không ngờ vai diễn này của em được chào đón như vậy.
Trợ lý của Đức Duy - Chị Hân
Chị nói rồi mà! Em chưa già lắm đâu. Em lúc nào cũng là người trẻ nhất trong mắt mọi người mà.
Đức Duy
(cười vui vẻ) Em từ trong tâm hồn mà.
Đêm muộn, Đức Duy ngồi một mình trong phòng làm việc. Nhấp chuột vào một mail công việc, mail là một lời mời từ chương trình âm nhạc nổi tiếng đã lâu không sản xuất. Chương trình từng là nơi anh gặp gỡ và hợp tác với Nguyễn Quang Anh, cũng là bước ngoặt lớn trong sự nghiệp của cả hai.
Đức Duy
(ngẩn ngơ nhìn thư một lúc lâu, lẩm bẩm) Tham gia hay không đây? Quay lại đó sẽ nhớ chuyện cũ mất…
Ký Ức Cũ Vấn Vương
Điện thoại Đức Duy reo. Là số của giám đốc âm nhạc của chương trình A.
MC
Đức Duy à? Lâu lắm rồi không gặp em. Em đã nhận lời mời từ chương trình A chưa?
Đức Duy
Em nhận được rồi. Chương trình A rất đặc biệt với em nên em cần một ít thời gian để sắp xếp và đảm bảo được em sẽ tham gia.
Giám Đốc Âm Nhạc Chương Trình
Anh tin rằng sự trở lại của em sẽ làm chương trình bùng nổ. Em là một trong những biểu tượng của mùa đầu tiên, khán giả vẫn luôn yêu mến em. Phía sản xuất chương trình rất hy vọng em sẽ tham gia.
Đức Duy
Em sẽ trả lời trong tuần này. Cảm ơn mọi người vì đã tin tưởng em.
Cuộc gọi kết thúc. Đức Duy ngả người ra ghế, ánh mắt xa xăm như đang tìm về một ký ức cũ.
Những ký ức cũ thời còn niên thiếu dần dần hiện ra, một thời ngây thơ vô ưu vô lo.
Phòng làm việc rơi vào im lặng, chỉ còn tiếng nhạc thân quen mà xưa cũ nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa trong góc phòng của Đức Duy.
Trong một buổi sáng 3 ngày sau. Đức Duy đang ngồi trên sofa tại phòng sản xuất nhạc, chăm chú chỉnh sửa một đoạn nhạc trên máy tính, Quản lý Minh mở cửa đi đến trước bàn vi tính của Đức Duy, cầm lịch trình.
Quản lý của Đức Duy - Minh
Em suy nghĩ sao về lời mời của chương trình A rồi?
Đức Duy
Em suy nghĩ rồi, em nghĩ mình sẽ nhận lời tham gia.
Quản lý của Đức Duy - Minh
Em chắc chứ? Tham gia chương trình này nghĩa là chúng ta phải từ chối sự kiện lớn ở Singapore. Đó là cơ hội xuất hiện quốc tế rất tốt, nhiều nghệ sĩ hàng đầu sẽ tham dự.
Đức Duy
(nghiêng đầu, suy nghĩ) Em biết mà. Nhưng chương trình A rất đặc biệt với em. Đó là nơi em bắt đầu. Em muốn quay lại, như một cách tri ân.
Quản lý của Đức Duy - Minh
(thở dài) Em quyết thì anh biết anh không cản được em. Vậy để anh gửi phản hồi với bên chương trình A.
Đức Duy
(mỉm cười) Cảm ơn anh. Em tin lựa chọn này sẽ không khiến em hối hận.
Chiều hôm đó, Đức Duy nhận một cuộc gọi từ chủ tiệm piano quen thuộc. Bảo muốn cho Đức Duy xem chiếc đàn cũ đã có tuổi đời hơn 200 năm đã được sửa chữa và bảo trì, làm mới lại, âm thanh rất tốt. Đức Duy không mấy hứng thú nhưng đã dành một hôm rảnh rỗi chỉ để có thể ghé qua thăm chủ tiệm. Đến nơi, Đức Duy được chủ tiệm dẫn đến một góc khuất trong phòng nơi đặt cây đàn piano.
Chủ tiệm Piano - Chú Giang
Đây là piano chú đã nhắc qua, âm thanh ấm và sâu lắm. Cháu thử xem.
Đức Duy sờ nhẹ lên cây piano cảm nhận chất gỗ. Piano bề mặt nhẵn mịn, màu gỗ ấm áp.
Đức Duy ngồi xuống, tay chạm nhẹ lên phím đàn. Một bản nhạc ballad vang lên, âm sắc nhẹ nhàng như xoa dịu trái tim.
Đức Duy
(mỉm cười) Đúng là âm thanh cháu thích. Nhưng mà…
Chủ tiệm Piano - Chú Giang
Sao?
Đức Duy
(nhíu mày) Cháu chưa bao giờ nghĩ mình cần một cây piano cơ kiểu này trong nhà. Cháu thường sử dụng cây đàn điện. Nên không biết liệu cháu có nên mua và nó có hợp với cháu không?
Chủ tiệm Piano - Chú Giang
Đức Duy, nếu cháu cảm thấy nó nói lên được cảm xúc của mình, hãy mang nó về. Chú nghĩ cháu biết nhạc cụ không chỉ là nhạc cụ, mà là người bạn.
Đức Duy
(gật đầu) Được rồi, cháu sẽ mang nó về. Nhờ chú sắp xếp vận chuyện qua nhà giúp cháu. Cháu sẽ nhờ người thu xếp.
Tối muộn, khi Đức Duy đang hoàn thiện Melody cho một bài hát mới. Quản lý Minh rõ cửa nhẹ, sau khi được Đức Duy đáp, anh bước vào cùng một xấp tài liệu.
Quản lý của Đức Duy - Minh
Đây là danh sách và kịch bản chương trình A đã gửi, trong đó có bao gồm những người sẽ tham gia vào buổi ghi hình hôm em ghi hình, có cả tên những khách mời nữa. Có vài gương mặt quen thuộc đấy.
Đức Duy đón lấy, lật xem lướt qua. Bỗng dưng, ánh mắt va vào một cái tên khiến Đức Duy sưỡng lại. Trong lòng Đức Duy bắt đầu ngổn ngang nhiều thứ.
Đức Duy
“Nguyễn Quang Anh… Anh cũng tham gia sao? Không phải trước hôm đó anh sẽ dự một show rất lớn hay sao…?”
Giai Điệu Dang Dở
Đức Duy
(mỉm cười) "Anh vẫn như vậy... Luôn chạy theo công việc, không quan tâm đến sức khỏe."
Một chút ký ức ùa về, một nỗi xót xa dần nhen nhóm trong lòng Đức Duy. Trong căn phòng ngủ đã từng của hai người.
Đức Duy
Quang Anh! Tuần trước anh đã diễn rất nhiều rồi. Đã thế, hôm trước anh đã vừa diễn xong là từ Hà Nội bay về TPHCM diễn tiếp rồi, xong thế anh lại lập tức bay đi Hàn diễn? Anh nghĩ sức khỏe mình là gì vậy?
Quang Anh
(nằm trên giường, nở nụ cười dỗ dành) Anh không sao đâu mà. Chỉ là hơi mệt chút thôi.
Đức Duy
(ngồi xuống mép giường, nhỏ giọng trách móc) Không sao? Nhìn anh xem! Cả tuần rồi anh hầu như chẳng ngủ nổi, toàn ngủ gà ngủ gật, ngủ tạm ở đâu đó. Bây giờ do sốc nhiệt, kiệt sức đến đổ bệnh, tới mức không nhấc người dậy nổi. Anh xem anh muốn đến thế nào nữa?
Quang Anh
(khẽ cười, đưa tay vuốt tóc Duy) Anh biết Duy lo cho anh, nhưng những dự án này rất quan trọng. Anh cần làm để xây dựng sự nghiệp. Đây là giai đoạn mà anh không thể lùi bước.
Đức Duy
(nhìn anh, mũi đã bắt đầu cay) Nhưng em không muốn sự nghiệp của anh đánh đổi bằng sức khỏe. Nhìn anh thế này, em xót lắm…
Quang Anh
(dỗ dành) Anh biết… Anh hứa sau này sẽ sắp xếp thời gian hợp lý hơn. Nhưng bây giờ, hãy tin tưởng vào sự lựa chọn của anh, được không?
Đức Duy
(im lặng, nhìn anh) Được, em đã luôn tin tưởng anh, tin tưởng con đường anh đi. Chỉ là em mong anh có thể giữ sức khoẻ hơn một chút.
Trong căn phòng làm việc, nhìn Đức Duy trầm ngâm một lúc. Anh Minh cũng đã lên tiếng để xoá tan bầu không khí im lặng kì lạ này.
Quản lý của Đức Duy - Minh
Có vấn đề gì à em?
Đức Duy
Không có gì đâu anh ạ, mọi thứ ổn.
Buổi chiều hôm sau tại phòng thu. Đức Duy ngồi trước dàn thiết bị, tai đeo headphone, nhưng ánh mắt xa xăm.
Producer - Dương
(nhìn Đức Duy) Bản này em nghe thấy thế nào? (chỉ lên màn hình) Hôm trước ta thống nhất thêm tiếng Guitar điện vào đoạn này. Như này đã ổn chưa?
Đức Duy
(gỡ headphone, thở dài) Em cũng không biết nữa anh Dương… Em cảm thấy không như kỳ vọng của em. Có lẽ em đang bị bế tắc, không phải bài không ổn, mà em không ổn.
Producer - Dương
Em đừng tự áp lực mình quá. Có những lúc sẽ cảm thấy khó khăn. Nhưng rồi sẽ qua. Tạm nghỉ một chút, anh thấy em mệt rồi.
Đức Duy
Vâng, vậy em xin phép. Hôm sau em sẽ liên lạc với anh.
Vài tuần sau, tại trường quay chương trình A.
Quang Anh
(nhìn thấy Đức Duy từ xa, có chút ngập ngừng) Đức Duy…
Đức Duy
(nhìn lại, nở nụ cười tươi) Quang Anh à? Lâu rồi không gặp anh. Anh không thay đổi gì ha, trông vẫn như vậy.
Quang Anh
(mỉm cười nhẹ) Em cũng vẫn như vậy, vẫn vui vẻ và sôi nổi như trước.
Họ trao nhau vài câu xã giao, nhưng khoảng cách vô hình giữa hai người không thể che giấu. Trong suốt buổi quay, Đức Duy vẫn giữ hình ảnh vui vẻ, hồn nhiên trước công chúng, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng vô tình lại lặng đi khi nhìn Quang Anh.
Đêm muộn, Đức Duy trở về nhà. Trong nhà là bóng tối, chỉ có một chút ánh sáng nhàn nhạt phát ra từ một chiếc đèn bên góc nhỏ phòng khách. Đức Duy thẫn thờ vào nhà, bất chợt ánh mắt va phải sự hiện diện của piano.
Đức Duy
"À… Cây đàn hôm trước mình vừa mua bên chú Giang"
Đức Duy bước đến gần, đặt tay lên phím đàn, ngồi xuống, bắt đầu đánh một giai điệu cũ. Tiếng hát của Duy hòa vào âm thanh của cây đàn, trầm buồn và sâu lắng.
Đức Duy
Ngày ấy, chúng ta đã từng, mơ về một đời ấm áp
Nụ cười anh là ánh nắng, cho trái tim em bình yên
Những cái ôm dịu dàng, vẫn còn đây trong từng giấc mơ
Mà giờ đây chỉ còn em với nỗi nhớ...
Download MangaToon APP on App Store and Google Play