Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

(Genshin Impact ) (KazuScara) ( AeXiao) ( HeiVen) Chỉ Có Thể Chọn Cái Chết

Giới thiệu

Gió không bao giờ ngừng thổi, nhưng có những tiếng thở dài chìm trong tĩnh lặng.
Những trái tim đã từng đầy ắp tình yêu, giờ chỉ còn lại những mảnh vụn của hy sinh.
Họ yêu đến mức sẵn sàng đánh đổi tất cả-lý trí, mạng sống, thậm chí là linh hồn-vì người mình yêu.
Nhưng giữa tình yêu và sự trả thù, họ không thể chọn lựa được. Chỉ còn lại bóng tối và những ký ức đau đớn.
Họ không thể quay lại, không thể thay đổi.
Chỉ có cái chết mới có thể chấm dứt những vết thương không bao giờ lành.
Họ đã đi đến cuối con đường, nơi không có sự tha thứ, chỉ còn lại sự im lặng.
......
"Ta yêu, nhưng tình yêu này là một tội lỗi. Giữa yêu và hận, ta không thể chọn lựa"
"Để tạ lỗi, ta phải từ bỏ cả sự sống này. Chỉ có cái chết mới có thể rửa sạch tội lỗi trong tim ta."
.........
"Ta đã chọn buôn bỏ ngươi đứng đối diện với ngươi, nhưng sao trái tim lại vẫn đau đến vậy? Không thể quay đầu, Đã quá muộn để quay đầu. Tình yêu, hay trả thù... ta đã mất cả hai."
"Hận thù đã kéo ta đến bên bờ vực. Không thể cứu vãn, chỉ có thể chết đi trong tay người mình yêu."
......
"Vì ngươi, ta đã trao đi linh hồn mình. Dù có phải chết, ta cũng sẽ không hối hận, vì đó là cách duy nhất để ngươi sống."
"Một phần linh hồn đã mất, chỉ để lại một người với sự đau đớn không thể xóa nhòa."
......
" Sao ngươi lại chọn con đường này? Tại sao chúng ta phải đối đầu, trở thành kẻ thù của nhau? Ngươi... ngươi đã thay đổi?"
"Làm sao ta có thể tha thứ cho chính mình, khi tay ta đã vấy máu của người mình yêu?"
........
"Ta đến bên ngươi không phải vì tình yêu, mà vì cái mà ta muốn chiếm đoạt. Nhưng tại sao giờ đây lại không thể buông tay?"
"Ta đã giải thoát mình nhưng sao trái tim lại càng nặng nề hơn bao giờ hết? Cơ thể này có thể tự do, nhưng linh hồn thì vẫn mãi bị trói buộc."
.......
"Ta đã mất đi quá nhiều để có được sức mạnh. Nhưng liệu có đáng không, khi phải nhìn thấy người mình yêu hy sinh?"
"Ngươi đã rời xa, nhưng trong từng cơn gió, ta vẫn cảm nhận được hơi thở của ngươi. Liệu ta có thể sống mà không còn ngươi bên cạnh?"
......
Mỗi nhân vật trong câu chuyện này đều đối diện với những sự lựa chọn không thể tránh khỏi.
Họ đã yêu và hy sinh quá nhiều, nhưng cuối cùng, tất cả đều dẫn đến một kết cục đẫm nước mắt.
Tình yêu và hận thù, niềm tin và sự phản bội, tất cả đều đan xen trong một mạng lưới dày đặc của số phận.
Họ không thể thay đổi quá khứ, chỉ có thể chọn cách đối diện với nó trong những khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời mình.
Giữa bóng tối, họ đứng đó-lặng im chỉ có những cơn gió thổi qua để làm chứng cho những quyết định không thể quay lại.

Chương 1: Cơn Ác Mộng Dưới Bầu Trời Tím

Tiếng mưa trút xuống như muốn nhấn chìm cả đất trời, hòa lẫn với tiếng sấm rền vang.
Những bước chân vội vã vang lên trong cơn bão, hối hả như thể từng giây từng phút đều là ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Người đàn ông, với ánh mắt đầy hoảng loạn nhưng kiên định, bế chặt một đứa trẻ chỉ khoảng ba tuổi, tay kia siết chặt chiếc hộp đựng kiếm được khắc hoa văn tinh xảo - biểu tượng của gia tộc Kaedehara.
Phía sau, hàng loạt tiếng hô hét đuổi theo, ánh đuốc lập lòe chiếu sáng bầu không khí nặng nề.
Những tia chớp tím Sấm sét dội xuống từng hồi như cơn giận của thần linh.
Liên tục giáng xuống phủ Kaedehara - một cảnh tượng như từ địa ngục trần gian.
Bầu trời đen kịt, chỉ được soi sáng bởi những tia sét tím rạch ngang, như những nhát dao tàn nhẫn xé toạc màn đêm.
Đứa trẻ trong vòng tay ông, khuôn mặt lấm lem nước mắt, ngoảnh đầu nhìn về phía sau.
Từ nơi từng là phủ Kaedehara, giờ đây chỉ còn là biển lửa.
Ngọn lửa bốc lên cuồn cuộn, hòa quyện cùng những tia sét giáng xuống không ngừng, như lời trừng phạt nghiệt ngã của lôi thần Raiden Ei.
"Đừng nhìn, thiếu chủ, đừng nhìn... Không có gì đâu, chỉ cần thiếu chủ sống, mọi thứ sẽ ổn..."
Người đàn ông vội bịt mắt đứa trẻ, giọng nói run rẩy như sắp vỡ tan.
Ông không muốn cậu bé chứng kiến cảnh gia tộc mình bị hủy diệt, không muốn để những ký ức đau đớn ấy đeo bám lấy cậu cả đời.
Ông gồng mình chạy qua những con đường ngập nước, bất chấp cả mạng sống.
Cuối cùng, bờ biển hiện ra trước mắt - chiếc thuyền nhỏ đơn sơ đã được chuẩn bị sẵn.
" Thiếu chủ ngài phải sống! Nhất định phải sống!"
Ông đặt đứa trẻ vào thuyền, đôi tay run rẩy vì kiệt sức nhưng vẫn không quên đặt vào tay cậu chiếc hộp đựng thanh kiếm - niềm tự hào cuối cùng của gia tộc Kaedehara.
Đứa trẻ nhìn ông với đôi mắt ngấn nước, hai bàn tay nhỏ bé ôm chặt lấy chiếc hộp, như thể đó là thứ duy nhất còn lại của gia đình cậu.
Khi ông vừa bắt đầu chèo thuyền, bóng dáng của binh lính Inazuma đã xuất hiện trên bờ. Những mũi tên lao vút trên bầu trời, xé tan màn mưa.
Người đàn ông dùng thân mình che chắn cho đứa trẻ, từng mũi tên cắm sâu vào vai, lưng ông. Máu thấm qua lớp áo, chảy thành dòng hòa vào nước mưa.
Một mũi tên xẹt qua, lướt ngang đôi vai nhỏ bé của Kazuha, để lại một vết thương dài nhưng không quá sâu.
Máu nhỏ xuống chiếc áo choàng truyền thống với họa tiết lá phong đỏ cam của cậu, để lại dấu ấn không bao giờ phai nhòa.
Dù đau đớn, người đàn ông vẫn mỉm cười, giọng nói đầy bất lực nhưng kiên quyết:
"Thiếu chủ, Kaedehara Kazuha... Ngài phải sống... Nhất định phải sống! Đừng bao giờ quay về Inazuma... Hãy nhớ, chính Raiden Ei, chính lôi thần, đã tàn sát gia tộc ta... Ngài không cần phải trả thù, nhưng... xin đừng quên mối thù này... Và, đừng đánh mất thanh kiếm - bảo vật của gia tộc chúng ta..."
Khi chiếc thuyền rời khỏi bờ, vượt qua ranh giới của Inazuma, người đàn ông không còn gắng gượng được nữa. Ông ngã xuống nước, đôi mắt vẫn dõi theo đứa trẻ, ánh nhìn chứa đầy hy vọng.
Đứa trẻ bật khóc nức nở, bàn tay nhỏ bé ôm chặt chiếc hộp kiếm như sợ đánh mất thứ duy nhất còn sót lại. .
Xa xa, tia sét cuối cùng giáng mạnh xuống Inazuma, đánh dấu sự kết thúc của gia tộc Kaedehara.
Kaedehara Kazuha
Kaedehara Kazuha
Ah!....
Kazuha giật mình tỉnh giấc, hơi thở dồn dập
Cậu đưa tay lên trán, mồ hôi lạnh chảy thành dòng, trái tim như bị bóp nghẹt bởi cơn ác mộng tái hiện lại quá khứ không thể xóa nhòa.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng treo lơ lửng trên bầu trời yên bình, như đang trêu ngươi những ký ức đau thương của cậu.
Kazuha đứng dậy, chỉnh lại y phục. Bàn tay quen thuộc với cảm giác lạnh lẽo của chuôi kiếm. Đó không chỉ là vũ khí, mà còn là lời nhắc nhở không ngừng về bi kịch của gia tộc cậu.
Cánh cửa khẽ mở. Một giọng nói nữ đầy sự quan tâm vang lên:
Beidou
Beidou
Lại mơ thấy ác mộng à?
Kazuha quay lại, ánh mắt gặp Beidou - người đã cứu cậu khỏi biển khơi và cũng là người đồng hành cùng cậu suốt bao năm qua.
Cậu khẽ gật đầu, ánh mắt trầm lặng như những đợt sóng dưới ánh trăng.
Beidou tựa người vào khung cửa, thở dài
Beidou
Beidou
Đã mười lăm năm rồi, Kazuha. Nhưng cậu vẫn không quên được, phải không?
Beidou thở dài, ánh mắt xa xăm như nhớ lại ký ức lần đầu gặp Kazuha mười lăm năm trước - cái ngày mà cả thế giới của Kazuha sụp đổ.
Beidou
Beidou
Ngồi ngoài trời thế này dễ lạnh lắm
Beidou cằn nhằn, khoác lên vai cậu một chiếc chăn mỏng.
Kazuha không đáp, chỉ lặng lẽ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao.
Trong ánh mắt cậu, sự kiên định và nỗi đau hòa lẫn vào nhau. Những vết thương cũ không bao giờ phai nhạt, ám ảnh cậu qua từng giấc mơ.
Gió biển thổi qua, mang theo mùi mặn mà của sóng nước.
Kazuha khẽ nhắm mắt, như muốn khắc sâu những hình ảnh còn sót lại của gia tộc mình - lá phong đỏ, thanh kiếm gia bảo, và cả bóng dáng người đàn ông đã dùng mạng sống để bảo vệ cậu.
Cơn gió cuốn đi một giọt nước mắt lặng lẽ rơi trên má, hòa vào màn đêm bất tận
NovelToon
...........
1014 chữ

Chương 2: Sóng Biển và Lời Hứa

Bình minh nhạt nhòa trên mặt biển, những con sóng lăn tăn vỗ vào thân thuyền, tạo thành một bản hòa âm dịu dàng.
Kazuha ngồi yên lặng trên boong, đôi mắt dõi theo mặt trời đang lên.
Gió biển mát lành phất qua mái tóc bạc, mang theo mùi mặn đặc trưng của đại dương.
Suốt đêm qua, cậu không ngủ. Những ám ảnh của quá khứ luôn bám lấy tâm trí, nhưng Kazuha không để chúng bộc lộ trên khuôn mặt thanh thản của mình.
Phía sau, tiếng cửa phòng khoang gỗ kêu cọt kẹt. Heizou bước ra, tóc rối bời và đôi mắt còn ngái ngủ.
Cậu ngáp dài, chống tay vào hông, nhìn Kazuha đang ngồi dựa lưng vào cột buồm.
Heizou
Heizou
Cậu lại thức trắng à, Kazuha? Lúc nào cũng như vậy. Tôi cá là cậu lại nghĩ ngợi mấy chuyện triết lý cao siêu gì đó, đúng không?
Heizou vừa nói vừa xoa xoa đầu, miệng nhếch lên nụ cười nửa trêu chọc, nửa bất lực.
Kazuha quay đầu lại, mỉm cười nhẹ
Kaedehara Kazuha
Kaedehara Kazuha
Chỉ là đêm nay bầu trời đẹp quá, tôi không muốn bỏ lỡ.
Heizou nhướn mày, ngồi xuống cạnh Kazuha, ánh mắt đầy tò mò
Heizou
Heizou
Thật sự chỉ vì ngắm bầu trời thôi? Hay là vì những cơn ác mộng? Nói thật đi.
Kazuha im lặng một lúc, ánh mắt mơ màng nhìn xa xăm.
Kaedehara Kazuha
Kaedehara Kazuha
Có lẽ cả hai. Nhưng... đừng lo, tôi đã quen rồi.
Heizou thở dài, định nói thêm gì đó thì một giọng nói khác vang lên, tràn đầy năng lượng
Aether
Aether
Hai người dậy sớm quá nhỉ! Hay là cố ý rủ nhau ra đây để tránh tôi?
Aether xuất hiện từ cầu thang dẫn lên boong, tay cầm theo một giỏ trái cây và nụ cười rạng rỡ.
Nhìn dáng vẻ phấn khởi của cậu, Heizou lập tức chuyển mục tiêu
Heizou
Heizou
Aether, đừng nói là cậu lại chôm đồ ăn trong bếp nhé! Cậu lúc nào cũng giỏi lợi dụng sơ hở của người khác.
Aether cười lớn, ném một quả táo về phía Heizou
Aether
Aether
Cái này không phải chôm!. Với lại, tôi không thể để cậu phàn nàn về đồ ăn sáng được!
Heizou đón lấy quả táo, cắn một miếng, rồi trừng mắt nhìn Aether
Heizou
Heizou
Đúng là đồ khéo miệng. Lần này tôi tha, nhưng lần sau nhớ để phần tôi đầu tiên!
Kazuha nhìn hai người bạn cãi vã, khẽ cười. Không khí trên boong thuyền bỗng trở nên ấm áp hơn, như ánh nắng đang chiếu qua những làn sóng.
Cả ba cùng ngồi trên boong, vừa ăn trái cây vừa tán gẫu. Heizou liên tục bày trò chơi đoán câu đố, nhưng luôn bị Aether phá đám bằng những câu trả lời ngớ ngẩn nhưng đầy hài hước.
Kazuha, dù ít khi nói, thỉnh thoảng cũng thêm vào một câu khiến cả hai phải lúng túng.
Aether
Aether
Được rồi, Kazuha
Aether chỉ vào cậu với vẻ nghiêm túc giả vờ
Aether
Aether
nếu cậu không chịu tham gia trò chơi, ít nhất cũng phải kể một bài thơ về biển cho chúng tôi nghe.
Kazuha nhướn mày, nụ cười nhàn nhạt xuất hiện
Kaedehara Kazuha
Kaedehara Kazuha
Thơ thì không thiếu, nhưng các cậu có chắc muốn nghe không? Tôi không muốn phá hỏng tâm trạng vui vẻ này.
Heizou cười phá lên
Heizou
Heizou
Thôi khỏi! Tôi thà nghe sóng biển còn hơn. Bài thơ trước của cậu làm tôi mất ngủ ba ngày liền.
Aether
Aether
Thật sao?
Aether hỏi, nhìn Heizou với vẻ nghi ngờ.
Aether
Aether
Hay là tại cậu ngủ trên cái võng chông chênh đó nên mới mất ngủ?
Heizou đập tay xuống sàn, vờ giận dữ
Heizou
Heizou
Này, tôi đang nói chuyện nghiêm túc đấy!
Kazuha lắc đầu, cười nhẹ. Những khoảnh khắc như thế này khiến cậu quên đi mọi lo âu.
Khi mặt trời đã lên cao, cả ba nằm dài trên boong, ngắm bầu trời trong xanh. Gió biển vẫn thổi nhẹ, mang theo cảm giác yên bình.
Aether
Aether
Chúng ta sẽ đến Liyue trong vài ngày nữa
Aether nói, ánh mắt lấp lánh sự háo hức.
Aether
Aether
Tôi nghe nói nơi đó có rất nhiều điều thú vị, từ thức ăn đến cảnh sắc.
Heizou cười khẽ
Heizou
Heizou
Tôi thì mong gặp mấy vụ án kỳ lạ. Liyue nổi tiếng với các truyền thuyết bí ẩn mà. Chắc chắn tôi sẽ có cơ hội trổ tài.
Kazuha nhắm mắt, giọng nói trầm ấm vang lên giữa tiếng sóng
Kaedehara Kazuha
Kaedehara Kazuha
Dù thế nào, miễn là chúng ta còn đồng hành, mọi chuyến đi đều đáng giá.
Cả ba im lặng một lúc, như để cảm nhận lời nói của Kazuha. Heizou cười, vươn vai nói lớn
Heizou
Heizou
Vậy thì hứa nhé, sau chuyến phiêu lưu này, chúng ta sẽ tiếp tục hành trình cùng nhau!
Aether gật đầu, mắt nhìn xa xăm
Aether
Aether
Chắc chắn rồi. Tôi không thể tưởng tượng một chuyến đi mà thiếu bất kỳ ai trong chúng ta.
Kazuha không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười.
Họ cùng nhau hứa hẹn về những chuyến phiêu lưu bất tận. Nhưng đâu đó, trong tiếng sóng biển dịu êm, như vang lên lời thì thầm của định mệnh. Họ không hề hay biết rằng, chuyến hành trình tới Liyue lần này sẽ thay đổi tất cả.
Ở phía xa, đường chân trời bắt đầu mờ ảo trong ánh nắng chói chang. Biển vẫn êm ả, nhưng trong lòng ai đó, một cơn sóng vô hình bắt đầu gợn lên.
Ba con người, ba tính cách, ba lối đi, ba số phận - nhưng chung một kết cục. Bóng tối của tương lai đang chờ họ. Và trong cơn gió biển mát lành đêm nay, nỗi buồn của ngày mai đã bắt đầu lên tiếng. Những nụ cười, những lời hứa tưởng chừng bất diệt sẽ chỉ còn là hồi ức trong tương lai.
Họ không thể biết đây là chuyến đi cuối cùng bên nhau. Từng bước chân, từng cơn gió thổi, từng lời nói vui đùa đều như tiếng vọng mờ nhạt trong định mệnh đã an bài.
Biển vẫn hát, sóng vẫn vỗ. Nhưng đâu đó trong màn sương xa xăm, bóng dáng của một tương lai bi thương đã thấp thoáng hiện lên.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play