Biên cương là một nơi liên tục xảy ra bạo loạn. Tại nơi này có rất nhiều dân tỵ nạn nán lại. Thế nên binh lính ngoài việc lo cho chiến sự, lo cho bạo loạn, họ còn có việc lo cho những người dân tỵ nạn này.
"Tiểu Lục, muội xem người này có phải trúng độc không?".
Người này là con của La Dực, tên là La Thù Trạch, La Gia Quân là 1 nhánh quân của Ngũ Châu, La Gia văn võ song toàn. Trong triều quan văn quan võ đều có sự góp mặt của La Gia.
"Thù Trạch ca. Không trúng độc muội xem rồi. Quynh đỡ bà lão qua chòi kia đi"
Nàng là Nguyên Dương Tịnh Tịch, nàng công chúa thứ 6 của Ngũ Châu. Tại quân doanh này mọi người đều gọi nàng là Tiểu Lục
Thế nhưng, ngọai trừ người của La Gia Quân thì không ai biết nàng là công chúa cả.
Những điều họ biết chỉ là Tần Vương nhà họ 10 năm trước đưa về một tiểu cô nương rất hay bệnh vặt. Sau đó thì trở thành cô nương duy nhất trong quân doanh này.
"Được!"
Trò chuyện ngắn ngủi như thế Nguyên Dương cũng rời khỏi đó. Cái thời tiết này thật sự là quá nóng. Khi nàng về đến quân doanh Tần Vương đã ngồi trong lều đợi nàng rồi.
Vào đến lều, Nguyên Dương cũng chẳng để ý hình tượng gì cầm lấy cả ấm trà uống cạn.
Mặc dù dãi nắng dầm sương cùng những binh sĩ trong quân doanh nhưng làn da của Nguyên Dương không hề bị đen hay xạm đi mà ngược lại còn trắng trắng mềm mềm.
Đợi Nguyên Dương tu xong cái bình trà Tần Vương cũng chỉ cười rồi đẩy lá thư dưới bàn về phía nàng.
"Tịch Nhi, phụ hoàng con gửi thư đến con đọc đi".
"Hoàng Thúc, mấy năm nay con đã không nhận thư của ông ta rồi"!
Giọng nhạt nhạt bất cần của cô vang lên, Tần Vương cũng chỉ có thể cười cho qua.
Trên thế gian này cũng chỉ có Tần Vương là người yêu chiều cô nhất, bởi khi cô 5 tuổi rời đi khỏi hoàng cung vị Tần Hoàng Thúc này đã cưu mang cô, không để cô lưu lạc.
"Lần này hoàng thúc ta cũng được triệu về, con thấy con cần đọc thư không?!.
"Con không về, dù gì mẫu phi của con không sao? Con đi pha trà cho người".
Nguyên Dương không chỉ tinh thông độc thuật mà ngay cả trà đạo cô cũng thạo. Có lẽ chỉ thêu thùa hay vẽ tranh là cô làm không được thôi.
"Con suy nghĩ kĩ đi. Thư ta để đây cho con. Pha trà xong, nghĩ thông thì đến lều tìm hoàng thúc"
Tần Vương nói xong thì liền rời đi. Để lại 1 mình Nguyên Dương bên trong.
Người vừa đi, đáy mắt Nguyên Dương cũng sớm đã lạnh tanh. Ông ta còn dám đưa thánh chỉ ép cô về à? Làm gì có lý đó.
Trên đời này không ai có quyền ép cô làm gì cả. Pha trà xong Nguyên Dương nhờ một người gác cổng đưa trà cho Tần Vương sau đó tự mình rời đi.
Cô chỉ muốn đi đâu đó cho khuây khỏa, không muốn để Tần Vương biết nên đã lén đi từ phía sau quân doanh.
Đến tối Thù Trạch đến tìm cô ăn thịt nướng mới biết cô sớm đã không còn ở trong lều. Thấy thư trên bàn, Thù Trạch liền cầm nó chạy đến chỗ Tần Vương.
Tần Vương đọc xong cũng chỉ biết mắng "nhóc con" rồi cất thư đi.
Không một ai biết vì sao một nàng công chúa sống trong nhung lụa kia lại chịu ở cái nơi cằn cỗi, thô sơ này, nhưng Tần Vương biết rất rõ.
Từ 1 tiểu cô nương hay bệnh vặt, ngoan cường đến bây giờ thật không dễ dàng gì với Nguyên Dương.
Tần Vương rất cưng chiều cô vì vậy chưa bao giờ ép buộc cô điều gì. Muốn làm gì thì cứ làm, lần này là vì không muốn trở về nên bỏ trốn rồi.
Thù Trạch đứng đó mà ngẩn người, vị công chúa này đúng là khác người. Nhưng người ta là công chúa mà, người ta có chính kiến riêng, làm sao mà cản được. Ngay cả Tần Vương còn ngăn không được.
"Thù Trạch truyện lệnh xuống, bảo tất cả mọi người không cần cản đường của con nhóc đó".
"Dạ, Tần Vương".
..........
Bên này Nguyên Dương chạy một đoạn cũng khá xa rồi. Dù gì thì thư cũng đã đọc, muốn ta về cứu hoàng tổ mẫu gì đó ta cũng mặc. Ta không có hứng. Nhưng chắc chắn không chỉ có thế, còn triệu cả hoàng thúc thì nào có chuyện đơn giản như thế.
Ngược lại đi tìm cha nuôi mẹ nuôi xin cơm ăn thấy hứng thú hơn nhiều
Nguyên Dương vào quân doanh lúc 5 tuổi, khi rời quân doanh ngao du thiên hạ là 12 tuổi. Thế nên cô rất rành đường rành lối. Cứ thế rời khỏi quân doanh đến phố Hoài An, tại nơi đây cô có được cha mẹ nuôi của mình.
Đi dạo tại Hoài An một lúc. Nguyên Dương quyết định đi đến 1 tửu lầu, ăn một bữa cho xả láng, tiện thể nghe ngóng 1 vài tin tức
Cha nuôi mẹ nuôi của cô thoắt ẩn thoắt hiện lắm, không dò la chút tin tức quả thực không biết họ đang ở nơi nào.
Vì để tự do hành tẩu nên mái tóc đen dài óng mượt của cô được buột gọn phía sau, phía trước chỉ còn lại mấy cọng le que bay trong gió thôi.
Sở thích của Nguyên Dương cũng rất thú vị. Tóc được cài rất nhiều trang sức khác nhau, chỉ riêng trâm cài đầu là không có.
Hôm nay y phục của cô mặc màu đỏ tươi, trong rất có sức sống. Tửu lâu hôm nay không vắng khách, nhưng Nguyên Dương vốn là khách quen nên vị trí địa lý cũng rất được.
Vào trong Nguyên Dương đi thẳng đến bàn: "Tiểu Nhị, như cũ!".
Tiểu Nhị nghe thấy tiếng của cô hai mắc lập tức sáng ngời: "Tiểu Lục Lục, lâu rồi mới thấy cô ghé lại".
"Ừ, bận tý việc. Dạo này Hoài An thế nào có gì mới?". Ly trà trước mặt nhanh chóng bị hất vào chậu cây bên cạnh.
Đây là ám hiệu riêng của cô với tửu lầu. Sau khi Tiểu Nhị nhận được ám hiệu liền có người đưa cô ra phía sau.
Tửu lầu này thực chất là một trong nhưng căn cứ của chỉ viên. Nơi mua bán tin tức lớn nhất trong thiên hạ.
"Thiếu Đông Gia, cô về rồi?".
Người này là Ngọc Di, tửu lầu này là một tay Ngọc Di dựng lên. Căn cứ chính của chỉ viên nằm ở Ngọc Di Lầu của nước X
"Sao cô lại ở đây?"
"Bẩm Thiếu Đông Gia, nơi này mới gặp một vài rắc rối nên nô gia đến đây giải quyết".
Nguyên Dương gật đầu, sau đó xoay người vào trong mật thất.
Ngọc Di nhanh chóng vào trước, pha trà cho Nguyên Dương.
"Dạo này có tin tức gì của Ngũ Châu không?"
"Người muốn hỏi tin gì?"
"Về hoàng tổ mẫu của ta, nghe nói bà ta trúng độc". Nguyên Dương thưởng thức trà, trà ấm cũng không làm giọng cô bớt lạnh.
"Tin nô gia nhận được thì chỉ là phong hàn thôi, Thiếu Đông Gia yên tâm". Ngọc Di làm đúng trách hỏi gì đáp nấy.
"Ta có yên tâm hay không cũng không quan trong, ngươi vẫn là nên về Ngọc Di Lầu đi".
Nguyên Dương uống trà xuống liền úp ngược cái ly lại. Ngọc Di đưa Nguyên Dương đi từ cửa sau nên phút chốc Nguyên Dương đã rời khỏi Phố Hoài An.
Thế nhưng tin tức của cha nuôi mẹ nuôi cô lại không có, Tiểu Nhị không nắm được chút tin nào của họ.
Không hổ là cha mẹ nuôi cô, một khi đã trốn thì có kiếm thế nào cũng không thấy người. Nguyên Dương đành tiếp tục đi tìm, lần này là thành Tuyết Vân.
.........
Khi vừa đến thành Tuyết Vân, không khí nơi đây làm Nguyên Dương thấy rất thoải mái. Không nóng rực lửa như ở biên cương, cũng không ẩm mốc như phố Hoài An, nơi này lại có gì đó rất thanh mát. Rất dễ chịu.
Không tìm được cha mẹ nuôi. Thì tìm quynh đệ tỷ muội kết giao vậy. Gặp may còn có thể thấy cha mẹ nuôi ở đó.
Men theo lối mòn Nguyên Dương đứng trước một căn nhà gỗ khá lớn. Thế nhưng lại chẳng thấy ai.
Cứ như thế Nguyên Dương tiêu sái bước vào, đẩy cửa liền thấy rất nhiều người đang luyện võ. Nhìn thấy Nguyên Dương họ liền cuối đầu "Lục Cô Nương".
...****************...
Chap đầu tiền mong mọi người ủng hộ ạ
Mình tên Chanh nhé, mọi thấy thú vị thì cho mình xin 1 like và 1 bình luận ạ.
Xin cảm ơn❤❤❤
Mọi người chào kính cẩn đến thế cũng biết được địa vị của Nguyên Dương tại đây là không thấp
Đến khi tin tức Nguyên Dương có mặt truyền đến tai người bên trong thì nhanh chóng có người ra ngoài để tiếp đón cô.
Nơi này chính là Chu Tước Đường, một môn phái rất có tiếng trên giang hồ. Năm Nguyên Dương 13 tuổi đã vô tình cứu được con trai út của Chu Tước Đường thế nên cô được Đường Chủ nhận làm con nuôi.
"Lục muội, muội về rồi, mấy năm nay đi đâu thế?". Cô nàng này không thể giấu được nét vui mừng trên mặt. Lập tức chạy bước nhỏ đến bên Nguyên Dương ôm chầm lấy cô.
Người này là Đại tiểu thư của Chu Tước Đường tên là Chu Nhạc Sa.
"Nhất tỷ~~~" Nguyên Dương lập tức xà vào vòng tay của vị tỷ tỷ trước mặt.
"Ừm, 3 năm không gặp biết làm nũng rồi". Nhạc Sa búng lên trán Nguyên Dương 1 cái.
"Cha mẹ đâu, sao muội dò la tin tức mà không thấy?". Nguyên Dương hiếu kì hỏi. Ở trước mặc vị Nhất Tỷ này Nguyên Dương thật sự không có một chút đề phòng nào
"Vào trong rồi nói, Nhị Tỷ của muội hôm nay còn đang ở lì trong kia nghiên cứu dược thảo đó"
Nghe đến Nhị Tỷ cũng có ở nhà. Nguyên Dương vui đến nhảy cẩn lên, chạy vèo vào trong.
Cảnh tượng bên trong làm Nguyên Dương mê mệt luôn. Mùi hương thơm chết đi được
"Nhị Tỷ, thơm quá!".
Nghe được chất giọng trong trẻo đã lâu không nghe, cô gái nhanh chóng quay đầu nhìn lại.
Người con gái này chính là Nhị tiểu thư của Chu Tước Đường tên là Chu Nhạc Lăng
"Nhóc con, đi đâu mấy năm thế?" Chạy lại ôm Nguyên Dương chặt ơi là chặt.
"Muội có tý việc, chẳng phải bây giờ về rồi sao?".
"Ừm ừm, về là tốt rồi. Qua đây tỷ xem có bị thương hay mất miếng thịt nào không?".
Thế là Nhạc Lăng xoay Nguyên Dương như chong chóng luôn. Đến lúc Nguyên Dương thật sự không bị gì rồi mới an tâm ngồi xuống điều chế hương liệu tiếp
"Nhị tỷ, mọi người đâu cả rồi?". Nguyên Dương ngồi chễm chệ ăn điểm tâm, vừa ăn vừa nói
"Đám đó à? Chắc lại đi quậy phá khắp nơi rồi!". Nhạc Lăng đáp lại sau đó đến bên cạnh Nguyên Dương đeo túi hương cho cô.
"Cái gì đây?!" Mặc dù hỏi nhưng Nguyên Dương vẫn để Nhạc Lăng đeo túi vào.
"Cái này có tác dụng thơm thôi, không sao".
"Được, vậy tỷ làm gì làm đi. Muội ngủ một lát".
"Đồ heo lười"
Và rồi ai lại vào việc nấy, chập tối mọi người đều tụ lại nhà ăn của Chu Tước Đường.
Chu Tước Đường có 7 người. Hai người vừa rồi là Nhất, Nhị tiểu thư. Sở trường của hai nàng này rất giống nhau đều là hương liệu.
Nếu nói Nhạc Sa dùng hương liệu để mê hoặc người khác thì Nhạc Lăng lại dùng hương liệu để kết liễu kẻ khác. Hai người họ không tinh thông võ thuật lắm.
Kế đến chính là Tam công tử. Vị Tam công tử này tên là Chu Trịnh, sở trường là bắn cung. Tính tình thì hơi cổ quái khó gần.
Thế đó mà cái vị cổ quái khó gần này nghe tin Lục muội muội về là bất chấp hình tượng nhảy tưng tưng trở về.
Vừa vào cửa trong thấy Nguyên Dương là liền bay đến ôm chầm lấy cô nàng.
"Tam ca, khó thở".
"Tam ca làm Tinh Nhi đau à?" Chu Trịnh liền nói lỏng ra.
"Không có, Tam ca vào đi".
"Ừ, tối nay cho muội ăn no uống no".
Nguyên Dương nhìn thấy mà nở một nụ cười mãn nguyện. Mọi người tại Chu Tước Đường này rất yêu thương nhau. Dù cô chỉ là con nuôi nhưng họ lại rất thương yêu cô.
Lần lượt thì Tứ công tử và Ngũ tiểu thư cũng về.
Tứ công tử tên là Chu Tấn, Ngũ tiểu thư tên là Chu Nhạc Sênh. Hai người này cũng đồng sở trường. Cả hai đều rất thạo kiếm pháp. Chỉ cần trong tay họ có kiếm thì chưa từng thua ai bao giờ.
Cuối cùng là vị công tử nhỏ nhất tên là Chu Khắc, vị này thì rất thông minh, mật thất trong Chu Tước Đường lợi hại trên giang hồ thế nào đều nhờ vào một tay của Chu Khắc.
Năm xưa Nguyên Dương được nhận làm con nuôi cùng nhờ vô tình cứu được tiểu công tử này.
Lần đó chẳng biết đầu cua tai mèo làm sao mà Chu Khắc đi lộn vào núi Tuyết, đã thế lại còn bị thương. Cũng may nhờ có Nguyên Dương không thì mạng cũng chẳng còn.
Hiếm khi họ tụ tập lại một chỗ thế này, chỉ thiếu mỗi Chu Khắc, nên đêm nay mọi người ai ai cũng uống quá chén.
"Tinh Nhi, nói Tam ca nghe 3 năm nay muội đã đi đâu?".
"Muội nói muội đi đánh trận, ca tin không?". Nguyên Dương nhàn nhạt lên tiếng
"Tam ca không tin, Tứ ca tin muội, Tiểu Lục nè chào mừng về nhà". Chu Tấn uống cạn chén rượu trước sau đó Nguyên Dương cũng cạn.
" Tứ Ca đừng để Tinh Nhi uống nhiều quá, nãy giờ muội ấy quá chén rồi!".
Nhạc Sênh nhìn Nguyên Dương gật gà gật gù thấy thương nên cản hai vị kia lại.
"Phải rồi Tiểu Lục lần này muội về được mấy ngày?". Nhạc Sa nhìn Nguyên Dương hỏi
"Muội chưa biết được, dù gì muội cũng chưa có kế hoạch gì".
"Ức... Nếu chưa có thì cứ tạm ở Chu Tước Đường đi. Tiểu Lục nơi đây mãi là chốn về của muội".
"Đa tạ Tứ ca".
.........
Cuộc vui cứ thế rồi cũng nhanh tàn, đến sáng ngày mai ai ai cũng lơ mơ như gà mờ. Cũng phải thôi tôi qua uống say cỡ đó mà
Thế nhưng tối qua lại không thấy Chu Khắc đâu. Mọi người ai cũng tụ tập lại ăn uống thế nhưng Chu Khắc mãi không thấy đâu.
Sáng nay có người báo lại thì mới biết nhóc này hôm qua uống rượu ở thanh lâu còn chưa về.
"Tiểu Lục trong Đường còn nhiều việc, muội giúp Ngũ tỷ đến thanh lâu đưa thằng nhóc kia về được chứ?"
"Ngũ tỷ yên tâm, cứ giao đệ ấy cho muội".
.........
Nguyên Dương nhìn cái thanh lâu bậc nhất của thành Tuyết Vân này, càng nhìn càng thấy chướng mắt.
Hôm nay Nguyên Dương không mặc bộ y phục đỏ như hôm qua nữa, nàng chuyển sang màu xanh ngọc. Nhìn lại càng nhu mì hơn, sau đó tiêu dao bước vào thanh lâu.
Bà Bà của thanh lâu nhìn thấy Nguyên Dương sắc xuân phơi phới nhất thời không biết cô nàng đến đây để làm gì? Không biết cô đến gây sự hay làm cái khác.....
Bà Bà nhanh chóng chặn Nguyên Dương lại.
"Tiểu cô nương, cô đến đây để làm gì?". Bà Bà dịu dàng hỏi han.
"Ta đến kiếm đệ đệ nhà mình, tối qua đệ ấy không về nhà, người trong nhà đang rất lo lắng". Nguyên Dương phụ họa, chất giọng cực kì khoa trương đáp lại bà bà.
Bà Bà ngẩn tò te ra nhìn Nguyên Dương. Ban đầu bà ta lại cứ tưởng cô là nương tử của tên công tử ăn chơi trác tán nào đó, ai dè......
"Bà bà, ta lên kiếm người được không?". Nguyên Dương nhét vào tay bà bà một nén bạc.
Bà bà nhận được bạc tất nhiên cũng không làm khó gì Nguyên Dương, lập tức tránh đường cho cô nàng.
Hỏi han đủ loại người thì Nguyên Dương cũng biết được Chu Khắc đang ở phòng nào. Không nói không rằng lập tức đá sập cánh cửa đó luôn.
Người ở bên trong nghe thấy tiếng động không khỏi giật mình.
"Kẻ nào to gan, dám làm hỏng chuyện tốt của bổn thiếu gia?". Chu Khắc gầm gừ lên, vơ lấy thanh kiếm bên giường hướng ra ngoài
"Để ta xem, thanh kiếm của đệ có thể làm được gì ta?". Nguyên Dương đứng tựa vào cánh cửa gỗ nhàn nhã thưởng thức vò rượu cô mới cướp được khi nãy.
Chu Khắc nghe ra được giọng nói trong trẻo này liền xốc lại tinh thần mở to mắt nhìn. Vừa nhìn thấy Nguyên Dương cậu nhóc liền bủn rủn tay chân chạy nhanh về phía Nguyên Dương.
"Đệ... Lập tức mặc y phục rồi cút ra đây!?".
Nguyên Dương thả lại 1 câu sau đó nhanh chân đi ra ngoài. Chu Khắc cũng không chậm trễ phút nào, tập tức thanh toán cho bà bà phần bạc mà Nguyên Dương đạp gãy cửa sau đó vội vả chạy theo Nguyên Dương.
Đến khi đuổi kịp, Nguyên Dương liền xoay người cho cậu nhóc một cước.
"Lục tỷ thủ hạ lưu tình, đệ không đến, không đến nữa". Chu Khắc khoa trương, khua chân múa tay lia lịa.
"Đệ thử lần nữa xem ta có chặt gãy chân đệ không?". Nguyên Dương mặt lạnh nhìn Chu Khắc.
"Đệ biết mà biết mà!".
Thế rồi hai tỷ đệ này kiếm một quán ăn ven đường lấp đầy cái bụng trống rỗng mà nốc rượu của Chu Khắc.
Đang ngồi ăn thì nghe thấy mọi người bàn tán khá nhiều việc hòa thân của Ngũ Châu. Nguyên Dương vốn cũng chẳng quan tâm gì đến chuyện này, cô là công chúa thứ 6 lận, có hòa cũng chưa chắc là đến lượt cô phải đi.
Nhưng rồi nguồn tin thứ 2 làm Nguyên Dương nổi đóa tại chỗ, lần này hòa thân là vì mảnh đất phía Tây của cô. Nếu cô không quay về thì vị bệ hạ kia tức là phụ hoàng của cô sẽ hai tay dưng luôn cho nước láng giềng.
Chu Khắc nhận ra được sự biến đổi của Nguyên Dương liền đằng hắng 1 câu: "Lục tỷ, chuyện này tỷ giận làm gì, dù sao mảnh đất phía Tây mà họ bàn cũng đâu liên quan đến Chu Tước Đường ta".
"Ừ, đệ ăn đi. Tỷ có việc rồi, nói lại với mọi người giúp tỷ. Tỷ đi trước".
Chưa đợi Chu Khắc phản ứng lại Nguyên Dương đã mất hút.
...****************...
End 1 chap nữa nhé. Mạch truyện mấy chap đầu có lẽ sẽ hơi chậm chạp, nhưng mình sẽ cố gắng đẩy nhanh nhé.
Cho mình 1 tim với ạ.
Xin cảm ơn💗💗
Hai ngày đi đường dài đằng đẳng cuối cùng cũng về đến được Ngũ Châu.
Thế nhưng đến nơi Nguyên Dương không hề đến hoàng cung ngay mà chạy đến một căn cứ mật trước.
Mạng lưới tin tức của Nguyên Dương là trải dài khắp thiên hạ, không hề bị giới hạn ở bất cứ nơi nào.
Vào đến nơi, Nguyên Dương chỉ hỏi đúng 1 câu, không vòng vo lòng vòng: "Tin tức thế nào rồi? Tần Vương về đến Ngũ Châu chưa?".
Người bên kia cánh cửa mới đầu có hơi hoang mang nhưng nhận ra giọng nói của Nguyên Dương nên cũng nhanh chóng đáp lại: " Bẩm Thiếu Đông Gia, theo nguồn tin của nô gia thì Tần Vương về đến rồi, đang ở đại điện".
Nghe xong Nguyên Dương lấy ngựa ở căn cứ phóng thẳng vào hoàng cung. Binh lính vừa thấy Nguyên Dương thế như trẻ tre thì liền ngăn lại, họ nào biết được cô là ai đâu chứ? Cứ xông vào như vậy, họ có mấy cái đầu đâu.
Nguyên Dương lười đôi co với đám binh lính nên ném lệnh bài của Tần Vương cho họ. Sau đó phóng ngựa vào đại điện.
Thấy lệnh bài như thấy Tần Vương, sau khi nhận ra được lệnh bài thì có một tên lính nhanh nhảu vào đại điện báo tin.
Thế nhưng người thì chạy bộ, người thì chạy bằng ngựa, thế là Nguyên Dương xuất hiện tại đại điện lúc hắn còn chưa kịp báo tin.
Lúc Nguyên Dương phóng ngựa vào cả đám quan lại ai nấy đều giật nảy mình. Cô gái này là ai mà lại to gan đến vậy?
"Hỗn xược!".
Vị vua cao cao tại thượng kia nhìn thấy liền tức giận, lập tức đứng dậy ra lệnh cho ngự tiền chuẩn bị ra tay
"Hoàng quynh, hổ dữ không ăn thịt con, câu này thần đệ nghĩ hoàng quynh nghe rồi."
Tần Vương lên tiếng ngăn hành động của của vị hoàng đế kia lại. Chỉ với 1 câu nói hoàng đế kia từ tức giận nghiến răng nghiến lợi trở nên hốt hoảng bất ngờ
"Đệ nói, con bé là Tịch Nhi?". Hoàng thượng nhìn qua Tần Vương, run rẩy hỏi
Tần Vương không đáp lại nhiều chỉ gật đầu 1 cái
Bên dưới Nguyên Dương vẫn không an phận, nàng không chịu xuống ngựa, mặc cho binh lính có khuyên thế nào.
Đến cuối vẫn là Tần Vương lên tiếng Nguyên Dương mới miễn cưỡng xuống ngựa.
Con ngựa mà cô cưỡi nhanh chóng được người của La Gia Quân hộ tống ra bên ngoài.
Hôm nay nàng lại diện bộ y phục đỏ chót, tóc được búi gọn phía sau nhìn sơ thì rất phóng khoáng, rất khí khái nhưng mà chẳng có nàng công chúa nào ăn mặc như thế cả
"Tịch Nhi, lại đây hoàng thúc xem thử con có bị thương không?". Hoàng thúc tươi cười, đã thế còn đứng hẳn dậy đi về phía Nguyên Dương.
Không chỉ Tần Vương đi về phía cô mà cả vị hoàng đế kia cũng vậy.
"Ông đứng yên đó cho ta!". Nguyên Dương đứng ở đó, tay phải nhanh thoăn thoắt rút thanh kiếm mềm ngay eo ra chĩa thẳng về phía hoàng thượng.
Văn võ bá quan trong triều nhìn cảnh này chỉ biết chết sững, không nhanh không chậm quỳ xuống: "Nguyên Dương công chúa bớt giận".
Họ thật chất không biết cô là ai chỉ là ban nãy nghe bệ hạ gọi cô là "Tịch Nhi". Mà cả Ngũ Châu người được bệ hạ gọi như thế chỉ có một mình Nguyên Dương công chúa.
Nguyên Dương thấy cảnh này không quen nhưng cũng không quên phóng thẳng đến chỗ vị hoàng thượng kia. Mũi kiếm của cô chưa từng dừng lại, hơn nữa ngự tiền không dám xông lên khi chưa có lệnh của hoàng thượng.
Tần Vương thấy Nguyên Dương thật sự không muốn dừng nên lập tức đứng ra cản lại.
"Tịch Nhi, con bình tĩnh thúc xem". Tần Vương cũng không tính là mắng mỏ gì cô, chỉ là hơi lớn giọng một tý.
"Phải đó, Tiểu Tịch muội đừng manh động có chuyện gì bãi triều ta nói chuyện".
Người vừa lên tiếng là Thái tử của Ngũ Châu tên là Nguyên Minh Tây An.
"Hay lắm, các người thượng triều là muốn dâng mảnh đất của ta cho nước láng giềng mà, đúng không?". Nguyên Dương nói lại với chất giọng mỉa mai, nhưng kiếm thì cô nàng buông xuống rồi
Lúc này đây hoàng thượng nhìn về phía Tần Vương, hai mày lưỡi kiếm nhướng lên: "Mảnh đất phía Tây kia đệ cho con bé rồi à? Sao trong thư đệ không đề cập đến với ta?".
Tần Vương cũng nhìn qua Nguyên Dương 1 cái sau đó trả lời câu hỏi của bệ hạ
"Phải, Tịch Nhi thích trồng thảo dược, nghiên cứu dược thảo nên đệ cho con bé rồi!".
Câu trả lời tức khắc như 1 cây búa đập thẳng vào đầu bệ hạ, tin tức này sao ta chưa từng nghe đến. Rõ ràng mãnh đất đó không có sự sống mà....
"Chỉ với một câu còn dám để người của ta trở thành vật phẩm dâng lên nước láng giềng, ông cứ thử xem ta có đánh bay cái hoàng cung của ông luôn không?". Nguyên Dương gằng giọng nhìn thẳng vào vị bệ hạ đang đứng như trời tròng kia.
"Người của con? Trong mảnh đất đó có người của con à?". Hoàng thượng nhìn Nguyên Dương mà ánh mắt dần trở nên thản thốt.
"Phải, dân tỵ nạn mà biên cương cứu được, những ai đầu đường xó chợ đều được ở đó, hơn nữa mảnh đất đó có tên đừng có khi không lại dâng lên cho người khác".
Nguyên Dương lần này lạnh giọng đến cực độ. Nghe xong hoàng đế cũng nhìn ngay 1 vị quan ngày thường hay báo cáo tình hình mảnh đất đó.
"Bệ hạ, thần biết tội. Người của chúng ta vốn không thể ra vào nơi đó, hơn nữa nhìn từ ngoài thì mảnh đất đó cằn cỗi, không có sức sống nên thần.....".
"Im miệng, Dược Thần Cốc của ta cằn cỗi, không sức sống à?". Nguyên Dương chĩa kiếm về tên quan đang nói, khiến hắn túa mồ hôi lạnh.
"Được rồi, bãi triều". Hoàng thượng vốn cũng không muốn để chuyện nhà ảnh hưởng triều chính nên lập tức giải tán mọi người, còn lại ở chính điện chỉ có hoàng thượng, Tần Vương, Thái tử và Nguyên Dương.
"Tịch Nhi, hôm nay con kích động quá". Tần Vương đưa cho Nguyên Dương một miếng bánh quế hoa
Nguyên Dương chẳng nói chẳng rằng gì chỉ phóng ánh mắt sắt như dao về phía hoàng thượng: "Hoàng thúc, con cáo từ".
Miếng bánh trên tay Tần Vương cứ thế mà để lại vào dĩa.
Thế là Nguyên Dương đứng dậy muốn rời đi, nhưng đi chưa được mấy bước thì ngay cổng chính điện xuất hiện 1 vị nương nương.
"Tịch Tịch, con về rồi sao? Lại đâu mẫu phi xem thử".
Người này là Dĩnh Phi của Ngũ Châu, từ lúc bà vào cung đã lấy tên Thanh Ngọc.
"Mẫu phi, người sao lại đến đây rồi, còn còn đang muốn đến thăm người đó". Nguyên Dương nhanh chóng xà vào vòng tay của Dĩnh Phi.
Tuy Nguyên Dương rời cung khi còn nhỏ nhưng thỉnh thoảng Tần Vương vẫn đưa cô trở lại để thăm mẫu phi, ca ca và tỷ tỷ.
"Ừm, ta ngồi đây đợi con, con nói chuyện với phụ hoàng cho xong đi". Dĩnh Phi nhẹ nhàng đưa Nguyên Dương trở về chỗ ngồi.
"Con nói xong rồi. Ta đi thôi mẫu phi". Nguyên Dương không quan tâm lắm khuôn mặt méo mó của hoàng thượng, cô cứ thế đưa Dĩnh Phi rời đi.
Đến khi cô khuất bóng ở cửa hoàng thượng mới thở dài một hơi.
"Tiểu Phóng, đệ nói sao chuyện quan trọng vậy mà đệ lại giấu ta?". Tần Vương nhìn rất rõ sự phiền muộn trong lòng của hoàng thượng.
"Hoàng quynh, thần đệ không phải muốn dấu, thần đệ nghĩ hoàng quynh biết rồi, nhưng vì muốn để Tịch Nhi quay về nên mới đưa ra hạ sách này".
Tần Vương không đoán được ý nên hoàng thượng có chút câm nín.
"Được rồi, chuyện mảnh đất đó vốn là ván đã đóng thuyền, bây giờ không thể thay đổi được".
"Hoàng quynh đừng trách thần đệ không nhắc trước, Tịch Nhi sẽ không từ bỏ mảnh đất mang tên Dược Thần Cốc đó đâu".
"Đệ nói thử xem rốt cuộc trong đó còn có người sinh sống à?".
"Phải, Tịch Nhi còn luyện binh nữa. Con bé có quân đội của riêng mình".
Câu nói kinh người này làm hoàng thượng mém nữa là đứng không vững, rốt cuộc mấy năm qua trẫm đã bỏ qua những gì vậy? Để con bé thân là nữ nhi là dấn thân mình vào những nơi đó.
Đến lúc này vị hoàng đế cao cao tại thượng kia chỉ biết bất lực thở dài. Nguyên Dương là ai cơ chứ, vì sự việc năm đó mà nó giận đến bây giờ vẫn chưa tha cho trẫm. Thật không biết phải như thế nào mới tốt.
.........
(Dĩnh Phi Điện)
Khi Nguyên Dương và Dĩnh Phi về điện nô tỳ lập tức quỳ xuống: "Dĩnh Phi nương nương, Nguyên Dương công chúa"
"Miễn lễ".
"Tạ Dĩnh Phi".
Nguyên Dương nhìn mấy cái quy tắc rườm rà này thì nheo mắt lại, nhìn là thấy phiền.
Nhận thấy được biến đổi của Nguyên Dương nên Dĩnh Phi cũng không để họ lượn lờ trước mặt cô. Ra lệnh cho họ rút lui toàn bộ.
"Tịch Tịch, lần này con về còn đi nữa không?".
"Con không định ở lại cái nơi này, ăn với người nữa cơm rồi con đến Nguyên Dương Phủ của con".
"Được, con cứ ở kinh thành thì con muốn sao cũng được. Nhưng mẫu phi nghe rồi hôm nay con đại náo triều đường của phụ hoàng là con sai".
Nguyên Dương cũng không cãi chày cãi cối chỉ gật đầu tỏ vẻ tuổi thân thôi
"Mẫu phi, Tịch Tịch đói rồi!".
Hết cách không muốn tiếp tục chủ đề này nữa Nguyên Dương đành đánh trống lảng sang chuyện khác.
Nghe Nguyên Dương nói đói Dĩnh Phi nhanh chóng cho người đưa đồ ăn lên.
Thức ăn lên chưa được bao lâu thì Nguyên Minh và Nguyên Thuần đến.
Nguyên Thuần là tỷ tỷ của Nguyên Dương. Cô tên là Nguyên Thuần Tịnh Ái. Cô là Tam công chúa của Ngũ Châu.
...----------------...
Giải thích tên thêm 1 tý nhé.
Hoàng thượng: Nguyên Sơn Tây Phong
Tần Vương: Nguyên Sở Tây Phóng
Thái tử: Nguyên Minh Tây An
Tam công chúa: Nguyên Thuần Tịnh Ái.
Dĩnh Phi: Thanh Ngọc
...****************...
End 1 chap nữa nhé. Hy vọng mọi người ủng hộ lắm nhé.
Truyện có vấn đề chỗ nào, rất mong mọi người góp ý nhé.
Cho Chanh xin 1 like, rất cảm ơn mọi người💖
Download MangaToon APP on App Store and Google Play