Yakiimo, một nhân viên văn phòng kiệt quệ vì vòng xoay bất tận của công việc, thường tìm đến một quán bar nhỏ nơi phố vắng để trốn chạy áp lực. Ở đó, cô giam mình trong góc quầy, nhấm nháp từng giọt rượu như cách chữa lành trái tim cạn khô. Nhưng vào một đêm đông, sự xuất hiện của Momiji – cô phục vụ mới – đã khiến thế giới tẻ nhạt của Yakiimo đảo lộn, Momiji mang một dáng vẻ mong manh nhưng đầy cuốn hút. Đôi mắt cô ánh lên nét buồn sâu lắng, như ẩn chứa những câu chuyện không lời. Vì hoàn cảnh khó khăn, Momiji buộc phải làm việc tại quán bar để trang trải cuộc sống. Mỗi bước đi của cô đều toát lên sự kiên cường, dù bao quanh là không gian ồn ã và những ánh nhìn thô lỗ. Vẻ đẹp dịu dàng và sự mạnh mẽ ngấm ngầm ấy tựa như ngọn nến nhỏ, bập bùng giữa màn đêm lạnh lẽo, Từ khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Yakiimo không còn như trước. Những áp lực thường ngày bỗng chốc nhạt nhòa, nhường chỗ cho những rung động dịu dàng mà cô ngỡ mình đã lãng quên. Mỗi tối, cô tìm đến quán không chỉ để trốn chạy, mà để được ngắm nhìn Momiji – người con gái đã vô tình trở thành tâm điểm trong những giấc mơ đầy sắc màu, Yakiimo không thể ngừng tự hỏi về nỗi buồn ẩn giấu trong đôi mắt ấy. Cô khao khát phá bỏ lớp vỏ bọc của Momiji, muốn biết hết những gì đã đưa cô gái ấy đến đây, và hơn thế, muốn dang tay bảo vệ ánh sáng dịu dàng mà Momiji dường như đang cố giấu đi. Trong sự chồng chất của áp lực và khát khao, Yakiimo nhận ra mình không chỉ bị mê hoặc cô đang dần bị Momiji thay đổi, từng chút một, như một cơn gió nhẹ mài mòn lớp băng dày trong lòng.