Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Người Quen Một Đêm Cứ Ngỡ Trăm Năm

ngày đầu gặp gỡ, cứ ngỡ là mơ

Yakiimo, một nhân viên văn phòng kiệt quệ vì vòng xoay bất tận của công việc, thường tìm đến một quán bar nhỏ nơi phố vắng để trốn chạy áp lực. Ở đó, cô giam mình trong góc quầy, nhấm nháp từng giọt rượu như cách chữa lành trái tim cạn khô. Nhưng vào một đêm đông, sự xuất hiện của Momiji – cô phục vụ mới – đã khiến thế giới tẻ nhạt của Yakiimo đảo lộn, Momiji mang một dáng vẻ mong manh nhưng đầy cuốn hút. Đôi mắt cô ánh lên nét buồn sâu lắng, như ẩn chứa những câu chuyện không lời. Vì hoàn cảnh khó khăn, Momiji buộc phải làm việc tại quán bar để trang trải cuộc sống. Mỗi bước đi của cô đều toát lên sự kiên cường, dù bao quanh là không gian ồn ã và những ánh nhìn thô lỗ. Vẻ đẹp dịu dàng và sự mạnh mẽ ngấm ngầm ấy tựa như ngọn nến nhỏ, bập bùng giữa màn đêm lạnh lẽo, Từ khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Yakiimo không còn như trước. Những áp lực thường ngày bỗng chốc nhạt nhòa, nhường chỗ cho những rung động dịu dàng mà cô ngỡ mình đã lãng quên. Mỗi tối, cô tìm đến quán không chỉ để trốn chạy, mà để được ngắm nhìn Momiji – người con gái đã vô tình trở thành tâm điểm trong những giấc mơ đầy sắc màu, Yakiimo không thể ngừng tự hỏi về nỗi buồn ẩn giấu trong đôi mắt ấy. Cô khao khát phá bỏ lớp vỏ bọc của Momiji, muốn biết hết những gì đã đưa cô gái ấy đến đây, và hơn thế, muốn dang tay bảo vệ ánh sáng dịu dàng mà Momiji dường như đang cố giấu đi. Trong sự chồng chất của áp lực và khát khao, Yakiimo nhận ra mình không chỉ bị mê hoặc cô đang dần bị Momiji thay đổi, từng chút một, như một cơn gió nhẹ mài mòn lớp băng dày trong lòng.
Sau nửa năm tiết kiệm đến cạn kiệt, Yakiimo bước vào quán bar với quyết tâm rực cháy. Đặt số tiền lên quầy, cô chỉ nói
Yakiimo
Yakiimo
"Từ giờ, em tự do."
Momiji sững sờ, đôi mắt ngập trong xúc cảm khó gọi tên. Không ai lên tiếng, nhưng trong không gian tĩnh lặng ấy, Yakiimo biết cô đã làm điều đúng
Yakiimo
Yakiimo
//Cầm lấy bàn tay Momiji, cô dẫn cô gái ấy rời khỏi nơi u tối, mang theo ánh sáng mà cả hai đều không biết mình đã tìm kiếm bấy lâu.//
Khi bước vào căn chung cư nhỏ của Yakiimo, Momiji lặng người trước khung cảnh bừa bộn. Những tờ giấy tản mác trên bàn, chăn gối vắt hờ trên ghế sofa, và một chậu cây nhỏ xanh tươi cạnh cửa sổ – tất cả hòa quyện trong sự ấm áp lặng lẽ.
Momiji
Momiji
//Momiji khẽ cười, ánh mắt đầy dịu dàng// "Căn phòng này… giống chị hơn em nghĩ."
Yakiimo
Yakiimo
//Yakiimo lúng túng nhặt mấy cuốn sách trên sàn, đỏ mặt lí nhí// "Tôi… không kịp dọn dẹp...- Nhưng... em cứ coi như ở nhà."
Momiji không đáp.., chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống, những ngón tay mảnh khảnh vuốt ve chậu cây xanh, đôi môi khẽ cong lên thành một nụ cười mơ màng, tựa như cô vừa tìm thấy một góc yên bình giữa thế giới đầy giông bão. Nụ cười ấy khiến tim Yakiimo khựng lại, như thể mọi hy sinh của cô bỗng chốc hóa thành điều xứng đáng....
Momiji khẽ bật cười, ánh mắt lấp lánh một nét tinh nghịch
Momiji
Momiji
"Chị không cần lo lắng nữa. Từ giờ, em sẽ lo mọi việc trong nhà. Chị chỉ cần tập trung đi làm… và mang tiền về."
Giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy ý tứ khiến Yakiimo sững lại. Trước sự tự nhiên của Momiji, cô không biết nên bật cười hay đỏ mặt, chỉ cảm thấy như mình vừa bước vào một mối quan hệ mà sự ấm áp và trêu chọc đan xen đầy mê hoặc.
Yakiimo
Yakiimo
"Tch, nhóc con tham tiền quá đấy,"
Yakiimo trêu chọc, nở một nụ cười nham hiểm nhưng đầy ấm áp. Ánh mắt cô lấp lánh vẻ tinh nghịch, như thể đang thưởng thức từng khoảnh khắc dễ thương của Momiji, đồng thời không quên thầm nghĩ về sự ngọt ngào trong lời nói ấy.
Trong không gian ấm áp của căn chung cư, cuộc trò chuyện giữa Yakiimo và Momiji trôi qua tự nhiên như dòng nước lặng.
Yakiimo
Yakiimo
"Vậy là em muốn làm bà chủ trong nhà?"
Yakiimo trêu, ánh mắt sáng lên vẻ tinh quái.
Yakiimo
Yakiimo
"Chị sẽ phải làm việc cật lực rồi đấy, đừng có mơ."
Momiji đáp lại bằng một nụ cười ngọt ngào, mắt sáng lên
Momiji
Momiji
"Không sao đâu, chị chỉ cần về nhà và thưởng thức bữa tối em nấu là đủ rồi."
Yakiimo cười khẩy, nửa đùa nửa thật
Yakiimo
Yakiimo
"Cẩn thận đấy, em nấu mà chẳng ăn được, chị sẽ phải dạy lại đó."
Momiji nhướng mày, cười khúc khích
Momiji
Momiji
"Nếu chị không hài lòng, em sẽ ra ngoài kiếm tiền làm bữa tối ngon hơn cho chị."
Cả hai đều phá lên cười, tiếng cười lan tỏa trong căn phòng nhỏ, đầy ắp những cảm xúc không thể nói thành lời. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, họ không cần phải nói gì nhiều. Chỉ một câu đùa nhẹ nhàng, nhưng cũng đủ để Yakiimo cảm nhận rằng, bất kể những thử thách nào trước mắt, có Momiji bên cạnh, mọi thứ đều có thể vượt qua.
Ánh mắt họ gặp nhau, và không gian như ngừng lại. Mọi thứ xung quanh bỗng trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của cảm xúc. Trong khoảnh khắc ấy, những điều chưa bao giờ thổ lộ giờ bùng lên, ấm áp và chân thành, như thể hai trái tim tìm thấy nhau giữa biển lặng.
Yakiimo vội vã quay đi, cố gắng đánh lạc hướng bản thân. Cô cười khẽ, giọng có chút lúng túng
Yakiimo
Yakiimo
À-à, em... chắc cũng mệt rồi, chúng ta đi ngủ thôi. Mai còn phải dậy sớm để chuẩn bị cho một ngày mới nữa...nhỉ..-"
Cả câu nói như thể một đứa trẻ ngượng ngùng, và chính Yakiimo cũng không hiểu sao mình lại cảm thấy thế, như thể chính cô mới là người nhỏ tuổi hơn trong khoảnh khắc này

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play