[ Năm Cảnh Thịnh thứ 8]
Đại Nguyên bước sang năm mới, những cơn gió lạnh thổi qua từng con đường phủ đầy tuyết ở kinh thành. Mưa xuân vừa tạnh, người dân đang nô nức đón năm mới.
Tại hoàng cung, các cung nữ và thái giám đang bân bịu tân trang lại mọi thứ. Đức thái hậu năm nay ngoài 70, người là mẫu hậu hoàng thái hậu cao quý của Đại Nguyên. Hoàng đế đương triều không phải con ruột của người, là người một tay nâng đỡ hoàng đế lên ngôi. Người có một công chúa, sau khi tiên hoàng băng thệ, tứ hoàng tử lên ngôi thì lập tức được phong Trường An trưởng công chúa. Sau này, trưởng công chúa được gả cho Chấn Uy hầu. Hai năm sau hạ sinh một cô nương cho hầu phủ.
Cô nương ấy chính là Dương Diệp San, cháu gái duy nhất của thái hậu và là viên minh châu được Chấn Uy hầu phủ cưng chiều hết mực. Ngay khi sinh ra, Dương Diệp San được ban hiệu là Chiêu Dương quận chúa. Từ nhỏ đã có thể ra vào hoàng cung tuỳ thích, được ban Phương Loan điện để thái hậu có thể ngày ngày chơi đùa cùng ngoại tôn.
Trong Phương Loan điện, tiểu quận chúa Dương Diệp San, khi ấy mới tròn năm tuổi, đang tung tăng chạy nhảy khắp nơi, nét mặt hồn nhiên như ánh bình minh. Cô bé là niềm vui lớn nhất của Hoàng Thái hậu, người không tiếc công sức để bồi dưỡng và yêu thương ngoại tôn duy nhất của mình. Tiếng bước chân nhỏ nhắn vọng lại, theo sau là tiếng gọi hốt hoảng của các cung nữ.
“ Tiểu quận chúa đừng chạy! Sẽ té đó!” Các cung nữ vừa gọi với theo tiểu quận chúa mới năm tuổi.
“ Tổ mẫu”
“ A San chạy từ từ thôi” Hoàng thái hậu từ trong chính điện gọi với ra
Diệp San tung tăng chạy vào Diên Phúc cung của hoàng thái hậu. Trên tay quận chúa cầm một nhành hoa đào vừa mới nở. Đây là cành hoa mà hoàng đế cữu cữu vừa ngắt cho.
“ San Nhi, lại đây với tổ mẫu nào” hoàng thái hậu cười hiền từ, ánh mắt tràn ngập yêu thương khi nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Chiêu Dương quận chúa chạy vào Diên Phúc cung.
Dương Diệp San hớn hở tiến đến, bàn tay nhỏ bé giơ nhành hoa đào tươi thắm lên trước mặt thái hậu.
“Tổ mẫu, cữu cữu nói con mang tặng người để năm mới thêm nhiều niềm vui!”
Hoàng Thái hậu bật cười, ánh mắt tràn đầy yêu thương. Người khẽ phất tay, ra hiệu cho các cung nữ đỡ Dương Diệp San lên ngồi cạnh mình. Cành hoa đào được đặt ngay ngắn trên bàn.
“ A San! Con phải thỉnh an tổ mẫu” Trường An trưởng công chúa hùng hổ từ bên ngoài đi vào
“ Suỵt! Con thỉnh an ai gia chưa mà la con bé?”
Trường An công chúa có khuê danh là Chu Hoài Thương. Là nữ nhi cũng là đứa con duy nhất của tiên hoàng và thái hậu.
“ Xin thỉnh an mẫu hậu, mẫu hậu an khang. Thứ cho nhi thần thất lễ”
Thái hậu khẽ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng, nhẹ phất tay bảo Trường An công chúa đứng lên.
“Hoài Thương, không cần đa lễ. Năm mới đến rồi, hãy giữ cho mình sự khoan dung và vui vẻ. Con cứ mãi nghiêm khắc với A San, con bé nào dám gần gũi con nữa?”
Chu Hoài Thương hơi cúi đầu, nét mặt vừa kính cẩn vừa lúng túng.
“Mẫu hậu dạy phải. Nhưng A San còn nhỏ, tính tình hiếu động, nhi thần lo con bé sẽ không biết phép tắc. Với cả, mẫu hậu thường dạy nhi thần dạy con phải dạy từ bé mà”
Nghe vậy, thái hậu bật cười, cúi xuống vuốt ve mái tóc mềm mại của Dương Diệp San đang nép trong lòng mình.
“A San còn bé, có gì mà không đúng phép tắc chứ? Con bé chỉ cần khỏe mạnh, vui vẻ là ta đã mãn nguyện rồi. Tính khí hoạt bát của con bé giống ai nhỉ, Thương Nhi?”
“ Vâng…”
“ Tổ mẫu, đây là hoa đào mà đích thân Hoàng đế cữu cữu ngắt cho nhi thần, nói nhi thần mang đến cho người đó”
“ Tại sao hoàng đế không đến mà con lại đến?”
“ Mẫu hậu, hoàng huynh nói dù là tết đến nhưng chính sự vẫn còn rất nhiều. Hoàng huynh phải cùng các đại học sĩ đàm đạo quốc sách ở Hồng Đức điện.” Chu Hoài Thương đáp lời thay con gái
“ Đúng là hoàng đế tốt. A San, sau này lớn lên con phải giống như hoàng đế cữu cữu nhé”
Thái hậu quay sang nhìn Dương Diệp San đang ăn bánh phù dung.
“ Mẫu hậu, Diệp San còn nhỏ, hơn nữa là nữ nhi cũng không mang dòng máu hoàng thất, cứ để con bé an nhàn sống làm cô nương của Chấn Uy hầu phủ là được rồi”
Thái hậu nghe vậy chỉ mỉm cười, ánh mắt sâu xa nhìn Chu Hoài Thương. Bà nhẹ nhàng nói
“Thương Nhi, con nghĩ như vậy cũng không sai, nhưng không phải ai sinh ra cũng được quyền lựa chọn cuộc sống an nhàn.”
Thái hậu quay sang, nhấc tách trà long tỉnh lên. Bà nhâm nhi một chút rồi tiếp lời
“ Được rồi, hôm nay cứ để A San ở lại đây với ai gia. Con về phủ đi, sắp tới giờ trưa rồi chắc hầu gia cũng sẽ về chứ”
“ Mẫu hậu, Diệp San còn nhỏ sẽ gây phiền phức cho người. Hay để con bé về với con vậy”
“ Thôi. Con cứ…về phủ cùng với quan nhân của mình. Để tiểu quận chúa ở đây cho ai gia, để hai bà cháu ta tâm sự”
Chu Hoài Thương thoáng ngập ngừng, nhưng trước ánh mắt kiên định của thái hậu, chỉ biết cúi đầu đáp lời.
“Dạ, nhi thần xin tuân mệnh. Vậy A San cứ ở lại với mẫu hậu, con bé ngoan lắm, mong mẫu hậu đừng vì nó mà hao tâm tổn sức.”
Thái hậu cười khẽ, ánh mắt tràn ngập yêu thương khi nhìn ngoại tôn.
“A San ngoan như vậy, làm sao khiến ai gia phiền lòng được? Con cứ yên tâm về phủ.”
Chu Hoài Thương cúi người hành lễ rồi bước ra ngoài. Trước khi đi, nàng ngoảnh lại nhìn Dương Diệp San đang hồn nhiên chơi đùa bên cạnh thái hậu, vẻ mặt lộ rõ sự yêu thương.
Thái hậu nhìn theo bóng lưng của nữ nhi, ánh mắt thoáng qua một chút trầm tư. Nhưng ngay sau đó, bà cúi xuống nhìn Dương Diệp San, giọng nói nhẹ nhàng
“A San, hôm nay ở lại đây với tổ mẫu, chúng ta sẽ cùng ăn cơm, được không?”
Diệp San ngẩng đầu lên, ánh mắt long lanh sáng ngời.
“Dạ được ạ! A San thích ở với tổ mẫu lắm!”
Thái hậu mỉm cười, vuốt ve mái tóc mềm mại của cô bé.
“Ngoan lắm. Vậy con muốn ăn món gì, tổ mẫu sẽ sai người làm cho con.”
Diệp San nghiêng đầu suy nghĩ, bàn tay nhỏ nhắn đếm từng ngón như đang cân nhắc.
“A San thích ăn bánh hoa sen, chè đậu đỏ, và… canh gà của tổ mẫu!”
Thái hậu bật cười, khẽ vỗ nhẹ lên tay cô bé.
“Được, tổ mẫu sẽ bảo nhà bếp làm thật ngon. Nhưng con phải ăn ngoan, không được để sót lại thức ăn đâu nhé!”
“Dạ, A San sẽ ăn hết, không để tổ mẫu buồn đâu!”
Thái hậu cười dịu dàng, lòng bà tràn đầy hạnh phúc khi nhìn ngoại tôn đáng yêu và hoạt bát.
[…]
Mùa xuân năm Cảnh Hưng thứ 9
Đại Nguyên bị kéo vào chiến tranh Tứ Đại Đông Thành. Phần đất phía Tây bị chiếm mất hai vùng Vĩnh Xương và Hà Châu. Sỡ dĩ ra cớ sự này là vì Đại Nguyên sỡ hữu một cây thuốc rất quý hiếm có tên là Vĩ Bạch, có thể trị được bách bện. Đại Nguỵ vì muốn chiếm lấy cây Vĩ Bạch mà đã khơi mào chiến tranh.
“ Bệ hạ”
xứ thần Đại Ngụy, Lưu Vĩnh, bước lên đại điện, hành lễ với vẻ cung kính nhưng ánh mắt đầy tính toán.
“Thần đại diện cho Nguỵ đế, mang theo thành ý cầu thị, hy vọng Đại Nguyên có thể vì hòa bình mà cung cấp thuốc Vĩ Bạch cho nước Nguỵ. Nếu bệ hạ chấp thuận, chắc chắn Đại Nguỵ cũng sẽ trả lại phần đất bị mất”
“ Rõ là các ngươi khiêu chiến….giờ lại muốn Đại Nguyên trẫm cung cấp Vĩ Bạch cho các ngươi sao?!!!” Hoàng đế lên ngôi cũng không còn trẻ, tới giờ cũng đã sắp sáu mươi tuổi. Cơ thể bắt đầu già yếu rồi, người vừa nói vừa ho liên tục không ngừng.
Lưu Vĩnh, xứ thần Đại Nguỵ, vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, cúi đầu đáp lời
“Bệ hạ, Đại Nguỵ thực lòng mong muốn hòa bình. Nhưng nếu chiến tranh tiếp tục kéo dài, không chỉ thần dân hai nước chịu khổ, mà cả quốc lực cũng sẽ bị tổn hao. Chẳng phải giữ hòa khí mới là con đường đúng đắn sao?”
Hoàng đế Chu Khải Nguyên nhìn xuống Lưu Vĩnh, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu những lời hoa mỹ ấy. Ngài chống tay lên ngai vàng, giọng nói trầm ngâm
“Đại Nguyên chưa bao giờ khuất phục trước bất kỳ thế lực nào. Hòa bình mà các ngươi nói chỉ là vỏ bọc cho tham vọng. Nếu thực sự muốn giảng hòa, tại sao không rút quân trước?”
Lưu Vĩnh thoáng biến sắc, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh
“Thần hiểu rõ sự nghi ngờ của bệ hạ. Nhưng xin người cân nhắc, thuốc Vĩ Bạch là giải pháp duy nhất để ngăn chặn chiến tranh leo thang. Nếu bệ hạ đồng ý cung cấp một phần nhỏ cho Đại Nguỵ, thần tin rằng Nguỵ đế sẽ rút quân và lập lại hòa bình.”
Nghe đến đây, Thừa tướng Trịnh Đạo bước lên, cúi đầu tâu
“Bệ hạ, không thể tin lời hứa hẹn của Nguỵ quốc. Nếu chúng ta nhượng bộ, chẳng khác nào mở đường cho tham vọng của chúng. Vĩ Bạch là báu vật quốc gia, tuyệt đối không thể để lọt vào tay kẻ khác.”
Các đại thần khác cũng đồng loạt tỏ ý tán đồng, trong điện lập tức vang lên tiếng bàn tán.
Hoàng đế Chu Khải Nguyên giơ tay ra hiệu, các quan thần lập tức im lặng. Ngài nhìn Lưu Vĩnh, ánh mắt tràn đầy uy quyền
“Trẫm đã quyết. Đại Nguyên sẽ không cung cấp thuốc Vĩ Bạch, cũng không nhượng bộ một tấc đất nào. Nếu Đại Nguỵ muốn hòa bình, hãy chứng minh bằng hành động, không phải những lời hứa sáo rỗng.”
“ Bệ hạ, thần là Tề Hoàn của Gián viện muốn bẩm tấu”
“ Mời Gián nghị đại phu!”
“ Đại Nguyên và Đại Nguỵ chiến tranh cũng hơn 5 năm rồi. Người dân cũng chịu không ít khổ. Chi bằng….”
Chưa để Tề Hoàn nói hết câu thì Lâm đại tướng quân bước lên một bước, chỉ thẳng vào mặt Tề Hoàn.
“ Công việc của giáng nghị đại phu là giúp vua đưa ra quyết định nhưng hôm nay người làm quan võ như ta cũng phải nói một câu, Tề Hoàn ngươi không xứng đứng ở Hồng Đức điện!”
Không khí trong điện lập tức trở nên căng thẳng. Các đại thần đồng loạt quay về phía Lâm đại tướng quân, ánh mắt chứa đầy sự bất ngờ
“Lâm tướng quân, lời của thần không phải ý muốn nhượng bộ mà là hy vọng tìm ra một giải pháp để bảo toàn sinh mệnh bách tính. Xin tướng quân cân nhắc kỹ trước khi trách cứ.”
Lâm tướng quân hừ lạnh, ánh mắt như hai lưỡi kiếm chĩa thẳng vào Tề Hoàn.
“Người dân chịu khổ, binh lính nơi biên ải liều mạng sống bảo vệ từng tấc đất tổ quốc, còn ngươi ở nơi kinh thành lại muốn quỳ gối trước địch! Ngươi nói không phải nhượng bộ, nhưng lời ngươi chính là phản quốc! Vĩ Bạch không chỉ là báu vật quốc gia mà còn là biểu tượng của uy quyền Đại Nguyên. Một khi rơi vào tay Đại Nguỵ, ngươi có nghĩ bọn chúng sẽ dừng lại ở đó sao?”
Tề Hoàn thở dài
“Lâm tướng quân, ngài là người cầm quân, tất nhiên sẽ nghĩ đến sự kiên quyết bảo vệ giang sơn xã tắc. Nhưng thần là gián nghị đại phu, bổn phận của thần là nhìn xa hơn, nghĩ đến lợi ích lâu dài. Chiến tranh càng kéo dài, dù thắng hay bại, người dân cũng không thể an cư. Thần không cho rằng đây là sự phản quốc, mà là sự cân nhắc vì đại cục.”
“Đại cục?!” Lâm tướng quân bật cười thành tiếng
“Đại Nguyên từng nhờ vào sự thỏa hiệp mà giữ được giang sơn hay sao? Hãy nhìn xem, từ khi nào bọn Đại Nguỵ ngừng dòm ngó lãnh thổ của chúng ta? Nếu vì cái gọi là hòa bình mà nhượng bộ, chỉ e giặc vào tận kinh thành, khi đó ngươi còn mặt mũi nào nói chuyện đại cục?”
“ Đủ rồi!” Chu Khải Nguyên gõ mạnh cây gậy xuống nền đất
Nhưng lời Tề Hoàn nói cũng không sai. Hai bên quan văn và quan võ đều đồng loạt quỳ xuống.
“ Xin bệ hạ suy nghĩ kĩ!”
“ Trẫm đã nghĩ kĩ rồi, sẽ không có Vĩ Bạch nào được cung cấp cho Đại Nguỵ!”
“ Nếu thế thì chiến tranh vẫn sẽ tiếp tục!” Xứ thân chen lời
Ngay lúc này bên ngoài đại điện, tiếng các thị vệ nháo nhào khiến mọi người chú ý.
“ Quận chúa! Người không được chạy vào đâu!”
“ Quận chúa!”
Thị vệ và cung nhân cản lại không kịp chỉ có thể quỳ xuống bên ngoài Hồng Đức điện không dám ngẫn đầu.
“ Cữu cữu” Chiêu Dương quận chúa chạy vào Hồng Đức điện lúc triều đình đang loạn cào cào.
Tiểu quận chúa ngây thơ chạy lên ngai vàng nơi hoàng đế đang đứng. Thấy Dương Diệp San, hoàng đế ngay lập tức dịu lại. Quận chúa nép sau lưng cữu cữu, tay giữ chặt lấy long bào.
“ Hoàng đế cữu cữu, thái hậu tổ mẫu nói muốn cùng người đi ngắm sen”
“ A San” Chấn Uy hầu ở phía dưới mặt mày xanh lại. Sao con gái của ông lại dám có mặt ở đây ngay lúc này chứ?
“ Được rồi, chúng ta cùng nhau đi ngắm sen”
Hoàng đế cuối xuống bế tiểu quận chúa lên, ánh mắt dịu dàng như cha đang nhìn con gái. Cả đại điện xông xao nhưng Chu Khải Nguyên không quan tâm. Người bế quận chúa lên đi thẳng xuống dưới. Các quan quyến lập tức quỳ xuống
“ Bệ hạ! Còn chưa xong mà” xứ thần nói lớn
“Chẳng lẽ xứ thần nghe không rõ? Trẫm nói…không bao giờ có chuyện Đại Nguyên đầu hàng”
Hoàng đế cùng Chiêu Dương quận chúa rời đi. Dương Diệp San ngoái đầu nhìn lại, một cô nương mới năm tuổi, ngây thơ trong sáng, không hiểu từ khoảnh khắc mình chạy vào Hồng Đức điện, bánh xe vận mệnh đã bắt đầu xoay. Tiểu quận chúa đặt cằm trên vai cữu cữu, nhìn thấy nét mặt như muốn ăn thịt người của xứ thần, quận chúa hơi rùng mình.
“ Cữu cữu”
“ A San không cần phải sợ”
...----------------...
Vì Đại Nguyên không đồng ý cung cấp cây Vĩ Bạch, chiến tranh vẫn tiếp tục diễn ra suốt 12 năm tiếp theo, hai bên không phân thắng bại. Có bốn nước ở phía Đông viện trợ cho Nguỵ quốc khiến cho Đại Nguyên rơi vào cảnh khó khăn. Mười hai năm chiến tranh biên giới, mười hai năm bách tính sống trong cảnh lo sợ mất nước.
[ Năm Cảnh Hưng thứ 21 ]
Chiến tranh Nguỵ- Nguyên bước sang năm thứ 13.
Mười ba năm chiến tranh triền miên khiến biên giới giữa Đại Nguyên và Nguỵ quốc trở thành chiến trường đẫm máu. Quân dân Đại Nguyên phải căng mình chống trả không chỉ trước Nguỵ quốc mà còn trước các đồng minh phía Đông của chúng. Mỗi ngọn đồi, mỗi dòng sông dọc biên giới đều nhuốm màu máu và nước mắt.
Bách tính sống gần biên giới không đêm nào ngủ yên. Những ngôi làng bị đốt phá, mùa màng bị cướp sạch, và trẻ em lớn lên trong tiếng gào khóc của chiến tranh. Cảnh tượng tang thương khiến nhiều người phải rời bỏ quê hương để tìm đến nơi an toàn hơn.
Tại kinh thành, Hoàng đế Chu Khải Nguyên ngày càng già đi trước gánh nặng chiến sự và quốc gia. Mặc dù quân đội Đại Nguyên nổi tiếng với sự tinh nhuệ, nhưng việc phải đối đầu với bốn nước viện trợ cho Nguỵ quốc đã khiến sức mạnh của họ bị bào mòn. Triều đình rơi vào thế khó khăn, ngân khố ngày càng cạn kiệt, và nội bộ xuất hiện những mâu thuẫn ngày một lớn.
Hoàng đế bây giờ sức khoẻ không còn được tốt nữa, tóc người bạc trắng, đêm nào cũng ngủ không ngon.
Đêm nay cũng như thế, Chu Khải Nguyên mất ngủ, cứ phê duyệt tấu chương trong tẩm điện. Hoàng hậu Bạch thị đã ngủ từ lâu phía sau bức bình phong.
Người đặt bút xuống, đôi tay run rẩy đến mức nét chữ trên tấu chương cũng không còn vững vàng như trước. Cơn ho bất chợt kéo đến, xé rách sự tĩnh lặng của màn đêm. Thái giám Trương An đứng bên ngoài, nghe tiếng động, vội bước vào, lo lắng dâng lên chén trà ấm
“Hoàng thượng, ngài đã thức suốt ba đêm liền, xin hãy nghỉ ngơi đôi chút kẻo hại đến long thể.”
“ Để đó đi” Người hất tay vẻ hời hợt
Đột nhiên bên ngoài các cung nữ nháo nhào hết cả lên.
“ Quận chúa, người không được vào đâu ạ. Bệ hạ và nương nương đang nghỉ ngơi”
“ Hoàng đế cữu cữu, người đã ngủ chưa vậy?”
Dương Diệp San bây giờ đã là một cô nương trưởng thành, nàng vẫn hay tung tăng chạy khắp hoàng cung đại nội. Chiêu Dương quận chúa vẫn còn hồn nhiên lắm…
“ Cho quận chúa vào” Hoàng đế nói lớn
“ Vâng! Truyền quận chúa!” Trương An ra lệnh
Dương Diệp San mang theo một khay trà bước vào tẩm điện. Nàng nhí nhảnh đưa khay trà cho Trương công công rồi kính cẩn hành lễ.
“ Diệp San thỉnh an hoàng đế cữu cữu”
Chu Khải Nguyên nhìn cháu gái mình, đôi mắt vốn đầy mệt mỏi thoáng chốc dịu đi. Trong không khí u ám của chiến sự và gánh nặng quốc gia, Dương Diệp San tựa như tia nắng nhỏ xua tan phần nào bóng tối trong lòng ông.
“Diệp San, sao giờ này con chưa ngủ mà lại đến đây?” Chu Khải Nguyên cất giọng
Dương Diệp San mỉm cười, đôi mắt tròn xoe ánh lên nét tinh nghịch thường thấy
“Con nghe nói cữu cữu lại thức đêm phê duyệt tấu chương, liền pha một ấm trà thảo mộc để giúp người dễ ngủ hơn. Người thử xem, con tự tay làm đó!”
Trương An đặt khay trà lên bàn, nhẹ nhàng rót một chén trà nhỏ dâng lên Chu Khải Nguyên. Hoàng đế khẽ nhấp một ngụm, hương vị thanh mát của thảo mộc lan tỏa trong miệng khiến ông bất giác gật đầu.
“Tốt lắm, con pha trà rất khéo.” Chu Khải Nguyên khen ngợi, nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt già nua.
Dương Diệp San nghe vậy, vui vẻ bước lại gần, kéo ghế ngồi bên cạnh ông. Nàng nghiêng đầu, nhìn tập tấu chương chồng chất trên bàn, không khỏi nhíu mày.
“Cữu cữu, chiến sự khó khăn đến vậy sao? Con thấy tóc người bạc đi nhiều rồi, hay là để con giúp người giải quyết nhé!”
Chu Khải Nguyên bật cười trước lời nói nửa đùa nửa thật của nàng. Ông lắc đầu, khẽ xoa đầu Diệp San.
“Con là quận chúa, việc của con là học hành, trau dồi tri thức, không phải lo chuyện quốc gia đại sự. Sao con chưa về phủ mà lại ở đây?”
“ Ưm…lúc chiều ở Phương Loan điện trò chuyện với tổ mẫu say xưa quá nên con quên. Lúc nhận ra thì cửa cung đã đóng rồi…con đành ở lại đây một đêm”
Lúc này, hoàng hậu Bạch thị cũng thức giấc, người bước ra phía trước bức bình phong. Nhìn thấy Dương Diệp San thì mĩm cười
“ Diệp San lại quên giờ đóng cửa cung sao?”
“ Đại nương nương vạn an”
“ Con ở trong cung ba ngày liên tiếp rồi…trưởng công chúa sẽ không nói gì chứ?” Bạch Minh Ngọc đi đến ngồi xuống bên cạnh hoàng đế
“ Chắc không đâu ạ…có gì hoàng đế cữu cữu nhớ cứu con nha”
Hoàng hậu Bạch thị nhẹ nhàng cười khẽ, ánh mắt dịu dàng nhìn Dương Diệp San, đôi mắt chất chứa sự yêu thương vô bờ
“Con đúng là tiểu nha đầu nghịch ngợm, nhưng cứ thích làm cả cung náo loạn thế này. Lần này còn dám nhờ cậy hoàng đế cữu cữu giải vây cho mình nữa sao?”
Dương Diệp San chu môi, làm ra vẻ oan ức, nắm lấy tay Bạch thị, giọng nũng nịu
“Đại nương nương, con nào dám nghịch ngợm. Chỉ là Phương Loan điện nhiều chuyện vui quá nên quên mất thôi. Với lại, con có làm phiền ai đâu, chỉ muốn pha trà cho cữu cữu thôi mà.”
Chu Khải Nguyên bật cười thành tiếng, sự mệt mỏi dường như được xua tan. Ông nhìn hai người phụ nữ trước mặt – một là người bạn đời thủy chung, một là cháu gái yêu thương – mà lòng thấy nhẹ nhõm hơn đôi phần.
Bạch thị giả vờ nghiêm mặt
“Con cứ biện minh đi. Nếu trưởng công chúa phạt con, e là sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu.”
“ Ưm, có thái hậu lão lão và hoàng đế cữu cữu mà”
Chu Khải Nguyên bật cười thành tiếng
“Tiểu nha đầu này, chỉ biết dựa dẫm người lớn. Nếu không phải là cháu gái trẫm yêu thương nhất, trẫm cũng chẳng nhọc lòng như vậy đâu.”
Dương Diệp San mỉm cười hớn hở, bước đến đứng bên cạnh ông, bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy tay Chu Khải Nguyên
“Hoàng đế cữu cữu là tốt nhất! Có người bảo vệ, con không sợ gì hết!”
Bạch thị cười khẽ, nhìn hai người thân thiết, lòng không khỏi mềm lại. Chu Khải Nguyên một đời anh minh, hậu cung chỉ có mình hoàng hậu, Bạch thị sinh được ba người con trai lại không có con gái. Dương Diệp San từ lâu đã được Bạch thị coi là con gái ruột. Nàng khẽ vỗ vai Dương Diệp San, giọng nhẹ nhàng
“Được rồi, con đúng là miệng lưỡi nhanh nhẹn, ai cũng phải chiều chuộng. Nhưng nhớ đấy, đừng để trưởng công chúa buồn lòng, nếu không, cữu cữu con cũng khó xử.”
“Con biết rồi, đại nương nương!” Dương Diệp San nhanh nhẹn đáp, đôi mắt cong lên
Sáng hôm ấy, khi mặt trời còn chưa ló dạng. Tuyết rơi trắng xoá cả lối đi dẫn đến Phương Loan điện. Dương Diệp San được hộ tống ra khỏi hoàng cung trở về hầu phủ.
Nàng khoác áo choàng lông cáo trắng, mái tóc đen dài được vấn gọn, gương mặt vẫn còn phảng phất nét ngái ngủ. Nàng chậm rãi bước ra từ Phương Loan điện, theo sau là hai cung nữ thân cận, tay cầm ô che tuyết. Bên ngoài, đoàn xe ngựa đã đợi sẵn để hộ tống nàng trở về hầu phủ.
Một thái giám lớn tuổi cung kính cúi người
“Quận chúa, tuyết rơi dày, đường đi có phần trơn trượt. Nô tài đã cho người chuẩn bị kỹ lưỡng, xin mời người lên xe để tránh giá lạnh.”
Dương Diệp San gật đầu, khẽ bước lên kiệu nhỏ, ánh mắt vô tình liếc nhìn cảnh tuyết rơi trắng xóa xung quanh. Khung cảnh tĩnh lặng và bình yên của hoàng cung dưới tuyết càng làm nổi bật sự đối lập với cuộc chiến triền miên ngoài biên cương.
Trong khoảnh khắc, nàng thầm nghĩ đến hoàng đế cữu cữu và đại nương nương vẫn còn ở lại cung cấm. Gánh nặng quốc gia đang đè nặng lên vai họ.
Xe ngựa lăn bánh, bánh xe lún sâu trong tuyết tạo ra âm thanh kẽo kẹt đều đều. Tuyết vẫn tiếp tục rơi, trắng xóa cả con đường dẫn từ hoàng cung đến hầu phủ, như muốn xóa đi dấu vết của mọi chuyến đi, mọi ký ức.
Dương Diệp San ngồi trong xe ngựa, đôi mắt trong veo nhìn ra khung cửa sổ. Hơi thở nàng hòa vào không khí lạnh, tạo thành những làn khói mờ ảo.
“ Cô nương, công chúa biết chuyện người nửa đêm chạy vào tẩm điện rồi…”
“ Hả?!!” Nàng giật bắn mình
Cô nha hoàn thân cận Tiểu Anh, đi theo nàng từ nhỏ đáp
“ Cô nương nghĩ chiến tranh sẽ kéo dài đến bao lâu?”
“ Hoàng đế cữu cữu vẫn còn đang tại vị, ba vị biểu ca đều đang quyết chiến nơi xa trường. Ta không dám chắc bao giờ hoà bình sẽ được lập lại ở biên cương nhưng chắc chắn Đại Nguyên chúng ta sẽ chiến thắng.”
...----------------...
Chấn Uy hầu phủ cả đêm không ai ngủ ngon. Khi Dương Diệp San quay về phủ từ xa đã nhìn thấy rất nhièu xe ngựa ở trước cổng lớn. Đây đều là xe ngựa của các quan quyến trụ cột của triều đình. Tại sao sáng sớm họ đã đến đây?
Nàng khẽ kéo rèm xe, nghiêng người ra ngoài để quan sát kỹ hơn. Từ trong phủ, các gia nhân hối hả đi lại, không khí rõ ràng mang theo sự căng thẳng khác thường. Tiểu Anh, ngồi cạnh nàng, cũng nhận ra điều này, liền thấp giọng
“Cô nương, sáng sớm mà nhiều đại thần đến hầu phủ như vậy, e là có chuyện quan trọng xảy ra.”
Dương Diệp San hơi nhíu mày, lòng dâng lên cảm giác bất an.
“Phụ thân và mẫu thân đều ở phủ, không lý nào họ không báo trước với ta về việc tiếp đãi quan khách.”
Một ma ma trong phủ mang ô chạy ra đón nàng, bà ấy đi với điệu bộ hối hả. Tiểu Anh nhanh chóng đỡ nàng ra xe.
“ Thật may quá, quận chúa đã về. Chủ mẫu lệnh cho nô tì hộ tống quận chúa đến tiền viện”
“ Mẫu thân định trách phạt ta sao?”
“ Không phải, quận chúa đi theo nô tì. Chúng ta vừa đi vừa nói”
Dương Diệp San khẽ gật đầu, kéo lại áo khoác choàng cho kín gió rồi nhanh chóng theo ma ma đi vào trong. Bước chân của cả hai vang lên đều đặn trên con đường lát đá phủ đầy tuyết. Tiểu Anh đi sát phía sau, vừa giúp nàng giữ ấm vừa cẩn thận nhìn quanh.
“Ma ma, sáng sớm lại có đông đại thần đến phủ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Dương Diệp San vừa đi vừa hỏi
Ma ma hạ thấp giọng, vừa đi vừa đáp
“Quận chúa, nửa đêm qua, có tin cấp báo từ biên cương gửi về. Tình hình chiến sự vô cùng căng thẳng, cửa ải Lạc Hà đang gặp nguy. Lão gia đã mời các đại thần đến để bàn bạc đối sách. Chủ mẫu lo lắng quận chúa không về kịp nên lệnh cho nô tì ra đón.”
Dương Diệp San nghe vậy, đôi mắt khẽ tối lại. Tình hình chiến sự biên cương mấy tháng nay vốn đã căng thẳng, nhưng nàng không ngờ mọi chuyện lại nghiêm trọng đến mức này.
“Cửa ải Lạc Hà…” Nàng lặp lại
Ma ma nhìn nàng, do dự một chút rồi nói tiếp
“Nghe nói quân Nguỵ đã tập trung lực lượng rất lớn, dường như muốn đánh thẳng vào trung tâm. Đêm qua đã bắt đầu tiến công…”
“ Cái gì?!!”
“ Quận chúa bình tĩnh.”
Đến tiền viện, Dương Diệp San vội vàng bước vào trong
“ Mẫu thân”
“ Diệp San!”
Chu Hoài Thương đứng lên, bà sốt sắn đi lại
“Con ở trong hoàng cung cả đêm đúng không? Hoàng huynh sao rồi?”
Nàng ấp úng trả lời
“ Đ-đêm qua hoàng đế cữu cữu phê duyệt tấu chương cả đêm…sao vậy ạ?”
“ Đêm qua Nguỵ quốc tấn công ải Lạc Hà, Anh quốc công dẫn theo một tốp tướng lĩnh đi dẹp loạn. Giờ sửu hôm nay…Anh quốc công phủ nhận được tin các tướng lĩnh không hay rồi…”
Chu Hoài Thương dừng lại một chút rồi nói tiếp
“ Trong số các tướng lĩnh chỉ huy…có Cảnh Huy và Cảnh Thịnh đi cùng…”
Chu Cảnh Huy là đại hoàng tử còn Chu Cảnh Thịnh là nhị hoàng tử, cả hai đều là biểu ca của nàng.
Chu Hoài Thương ánh mắt đầy nỗi lo lắng
“Hiện tại chỉ có tin sơ bộ, rằng quân Ngụy đã chia cắt và bao vây quân ta ở Lạc Hà. Cảnh Huy và Cảnh Thịnh nằm trong số các tướng lĩnh tiên phong, nên tin tức cụ thể vẫn chưa rõ ràng. Phụ thân con và các đại thần đang tìm cách điều quân cứu viện. Tin tức này vẫn chưa đến tai cữu cữu con, sợ hoàng huynh sẽ không chịu nỗi mà ngã bệnh.”
Lúc này Đại Nguyên cần hoàng đế nhất. Nếu Chu Khải Nguyên có chuyện thì bầu trời của thành đông kinh này sẽ sập xuống mất!
Dương Diệp San nghe đến đây, lòng như có lửa đốt. Hai biểu ca, những người mà nàng kính trọng và yêu thương nhất, đang lâm vào tình cảnh nguy hiểm. Trong khi đó, hoàng đế Chu Khải Nguyên, người mà nàng luôn xem như người cha thứ hai, lại đang phải gánh vác cả triều đình giữa thời điểm sinh tử này.
“ Con…con về phòng đi, ta đi gặp phụ thân con”
“ Mẫu thân, con phải làm gì?”
“…” Chu Hoài Thương im lặng
“ Triều đình hiện giờ rối như tơ vò, con tốt nhất là nên ở lại phủ, hạn chế vào cung”
Nhìn mẫu thân rời đi mà lòng nàng nặng trĩu, hai biểu ca của nàng đang mất tích…trong số các tướng lĩnh đang điều binh ở biên cương có cả Trương tướng quân, Trương Dư Hàm.
[ Hồng Đức điện]
“ Tình hình đại doanh phía Nam vẫn ổn định, xin bệ hạ điều thêm quân đến phía Tây giúp đỡ bảo vệ biên cương”
Bên trong Hồng Đức điện, không khí nặng nề bao trùm. Các đại thần đứng thành hàng, sắc mặt ai nấy đều căng thẳng. Giọng nói của Thượng thư Bộ Binh, Trịnh Tĩnh, vang lên, phá tan sự im lặng kéo dài
“Bệ hạ, tình hình đại doanh phía Nam hiện vẫn ổn định. Thần kiến nghị điều thêm quân từ phía Nam đến tiếp viện cho ải Lạc Hà. Nếu để quân Ngụy chiếm được, không chỉ biên cương mà cả lòng dân cũng sẽ rung chuyển.”
Hoàng đế Chu Khải Nguyên ngồi trên ngai vàng, gương mặt trầm ngâm. Đôi mắt ông khẽ nheo lại, nhìn xuống hàng văn võ bá quan đang tranh luận không ngớt.
Thượng thư Bộ Hộ, Vương Duệ, bước ra khỏi hàng, khom người nói
“Bệ hạ, việc điều quân từ phía Nam lên phía Tây không phải không khả thi, nhưng lương thảo cho một đội quân lớn sẽ là vấn đề lớn. Hộ bộ hiện đang rất khó khăn trong việc duy trì ngân khố. Nếu không chuẩn bị đầy đủ, e rằng quân ta sẽ rơi vào thế bất lợi.”
Tướng quân Phùng Trác, một lão tướng dày dạn kinh nghiệm, bước lên phản bác
“Vương đại nhân, nếu cứ cân nhắc lương thảo mà không cứu viện kịp thời, ải Lạc Hà sẽ thất thủ trước khi ngài tính toán xong số bạc cần dùng! Chúng ta đang nói về sự sống còn của biên cương và cả đất nước này!”
Bầu không khí càng thêm căng thẳng. Các đại thần bắt đầu lớn tiếng tranh cãi.
Chu Khải Nguyên giơ tay lên, ra hiệu im lặng. Cả điện lập tức chìm vào tĩnh lặng.
“Trẫm hiểu rõ tình hình khó khăn của quốc khố, nhưng không thể để biên cương rơi vào tay giặc. Phùng tướng quân, ngươi có thể chuẩn bị một đội quân từ đại doanh phía Nam trong thời gian ngắn nhất không?”
Phùng Trác dứt khoát đáp
“Bệ hạ, thần có thể điều 20.000 quân trong ba ngày, chỉ cần có lệnh.”
“ Cấp báo biên cương!!! Cấp báo biên cương!!!!”
Bên ngoài, tiếng vó ngựa vang vội vã. Chu Khải Nguyên sốt ruột đứng lên, ngay sau đó; một trong những các chỉ huy sứ chạy vào bên trong đại điện.
“ Vi thần, tham kiến bệ hạ”
“ Biên cương thế nào?”
“ Tối hôm qua, ải Lạc Hà bị tán công. Anh quốc công điều binh đi dẹp loạn, nửa đường thì gặp mai phục. E rằng không hay rồi…Bệ hạ xin chớ đau buồn, trong các tướng lĩnh đi cùng…có đại hoàng tử và nhị hoàng tử…hiện tại cả binh đoàn đều không có tin tức”
Bầu không khí trong Hồng Đức điện như đông cứng lại sau lời của chỉ huy sứ.
Các đại thần đồng loạt cúi đầu, không ai dám thở mạnh. Chu Khải Nguyên đứng bất động, hai tay siết chặt ngai vàng, ánh mắt sâu thẳm đầy đau đớn và tức giận.
“Cảnh Huy… Cảnh Thịnh…” Giọng người khàn đi, như thể vừa bị một nhát kiếm xuyên qua tim.
Ngay lập tức, một cơn quặn thắt ở tim ập đến. Hoàng đế gục xuống trên đại điện
“Bệ hạ!”
Tiếng hô hoảng hốt vang lên khắp Hồng Đức điện. Chu Khải Nguyên đột ngột ôm ngực, cơ thể mất thăng bằng, ngã quỵ xuống ngai vàng. Các đại thần tái mặt, vội vàng quỳ xuống đồng loạt.
“Truyền ngự y! Mau truyền ngự y!”
Thái giám đứng hầu bên cạnh lao tới đỡ hoàng đế, nhưng đôi tay run rẩy của ông không thể nắm chặt lấy gì, chỉ mơ hồ bám vào không khí. Ánh mắt ông đục ngầu, nỗi đau đớn trên gương mặt khiến tất cả mọi người có mặt đều không khỏi rùng mình.
Ngay lúc này tại Chấn Uy hầu phủ, tin tức cũng đã truyền tới tai Chấn Uy Hầu, Dương Lâm.
Ông tức giận đập bàn đứng lên
“ Đám người đó đúng là không biết suy nghĩ, sức khoẻ của bệ hạ chịu được cú sốc này sao?”
Chu Hoài Thương ở bên cố gắng trấn tĩnh
“ Chàng bình tĩnh lại! Giờ không phải lúc để trách móc. Chúng ta cần nghĩ cách giải quyết. Nếu cứ để biên cương rối loạn, cả Đại Nguyên sẽ lâm nguy.”
“ Hôm nay chàng không lên triều cùng các đại thần khác…sẽ không sao chứ…?”
“ Phụ thân…” Dương Diệp San định mở lời thì khựng lại
Một ma ma trong cung chạy hớt hẩy vào trong tiền viện
“ Tham kiến công chúa, hầu gia, quận chúa”
“ Chuyện gì?” Chu Hoài Thương thấp giọng
“ Bệ hạ…ngất tại Hồng Đức điện. Đại nương nương cho truyền tất cả hoàng thân quốc thích vào cung!”
...----------------...
Download MangaToon APP on App Store and Google Play