11:30 PM
Trong căn phòng tối tăm không một chút ánh sáng. Phong một nhân viên làm công ăn lương đang ngửa cổ uống từng hơi rượu trắng, cay đến nghẹn cả họng. Mắt anh đỏ quạch, lòng ngực phập phồng như muốn bốc hỏa. Trên bàn là chai rượu rẻ tiền mua ở tiệm tạp hóa gần nhà, còn trên tay là ly thủy tinh lấm tấm bụi.
Anh ngồi tựa lưng vào ghế, mắt lim dim, trong đầu dần hiện lên hình ảnh thằng sếp chó má. Cái trán hói bóng loáng, mặt lúc nào cũng lạnh tanh như mâm cơm nguội, miệng thì nhai đi nhai lại câu:
“ Thằng Phong, làm thêm đi. Có tí việc thôi mà cũng càm ràm.”
Làm thêm? Lúc nào cũng làm thêm! Trong ba năm làm việc ở công ty này, anh chưa từng được về đúng giờ. Cái ghế trong văn phòng của anh còn ấm hơn cả chiếc giường ở nhà. Bao nhiêu lần cắn răng chịu đựng, bao nhiêu lần nuốt nước mắt vào trong mà thằng hói kia vẫn không biết đủ.
Anh nhớ lại hôm tết mẹ già trông cửa đợi anh dưới quê, chỉ vì deadline chết tiệt lão sếp giao thêm mà anh không về được. Nhớ cái lần đứa bạn thân kết hôn, anh cũng bỏ lỡ vì phải ngồi làm bảng báo cáo. Và nhớ cả hôm thằng sếp đứng giữa phòng họp, cười khẩy khi anh đề xuất xin nghỉ sớm đi khám bệnh:
“Khám gì mà khám! Làm công ăn lương thì phải biết hy sinh chứ.”
“Hy sinh cái đầu mày!” Phong bật dậy, quăng cái ly xuống sàn, rượu bắn tung tóe. Anh đập tay lên bàn, chửi rủa như một kẻ điên.
“Hôm nay tao không nhịn nữa! Sống nhục đủ rồi!” Anh đứng phắt dậy tay cầm chai rượu uống ừng ực, ánh mắt lóe lên quyết tâm. “Tao thề với lòng, dù có bị đuổi việc, tao cũng phải cho mày một trận! Thằng hói kia, mày chờ đó!”
Phong lảo đảo bước ra khỏi nhà, nhét chìa khóa vào con xe máy cà tàng. Cảm giác rượu làm đầu óc anh quay cuồng, nhưng lửa giận đã lấn át mọi thứ. Anh rú ga, phóng đi như một cơn lốc, để lại sau lưng cả tiếng chó sủa và hàng xóm chửi rủa.
Gió rít qua tai, mọi thứ xung quanh như nhòe đi. Đến ngã tư, đèn đỏ sáng bừng. Nhưng Phong chẳng buồn quan tâm. Anh phi thẳng qua, miệng lẩm bẩm: “Đèn gì mà phiền phức! Ai rảnh mà dừng?”
Chưa kịp hết câu, tiếng còi hú vang lên chói tai. Công an từ đâu phóng tới dí sát sau lưng. “ Anh kia, dừng lại! Dừng xe ngay!”
Phong ngoảnh đầu lại, cười hềnh hệch như một thằng khùng. “Dừng hả? Nằm mơ đi!” Rồi, như một thằng vừa chơi đá bất cần đời giơ ngón giữa ra sau, phất phất như khiêu khích công an.
Nhưng đời không như phim hành động. Anh vừa quay lại nhìn phía trước, thì…
RẦM!
Phong tông thẳng vào cột điện. Xe đổ rầm xuống đất, anh thì bay lên, xoay mấy vòng trên không trung trước khi đáp cái bịch xuống lề đường.
Đầu óc anh quay cuồng, mắt mờ đi. Tiếng còi xe báo động , tiếng người dân xúm lại la hét, tiếng ai đó gọi cấp cứu… tất cả hòa lẫn vào nhau như một bản nhạc hỗn độn.
"Chết cha, thằng này mới chơi đá hả? Nhìn mặt phê dữ quá!"
"Đâu, chắc say rượu rồi chạy ẩu! Nhìn chai rượu còn lăn kìa!"
"Không chừng bị bồ đá xong quẫn trí. Nãy tao thấy nó giơ ngón giữa với công an, kiểu này chắc điên tình rồi."
"Để coi còn thở không đã. Ai gọi cấp cứu chưa?"
"Tội nghiệp ghê, mà cũng ngu hết sức! Cứ phóng xe như con trâu điên!"
Phong nghe loáng thoáng, muốn mở miệng chửi một câu "Ngu cái quần què" nhưng không đủ sức.
Mắt anh dần khép lại, mọi thứ chìm vào bóng tối, rồi anh chính thức ngất lịm.
Phong tỉnh lại, đầu đau như búa bổ, mắt lờ đờ nhìn xung quanh. Cái cảm giác mơ màng không rõ thực hư, như đang ở trong một cơn ác mộng. Anh nhìn xung quanh và thấy một đám người đang đứng chằm chằm vào mình, ánh mắt có vẻ như nhìn một sinh vật lạ vừa từ trong bụi rậm chui ra.
“Chết thật, đau đầu dữ vậy?” Phong lầm bầm trong miệng, cố gắng làm cho cái đầu bớt quay cuồng.
Đám đông chỉ đứng nhìn, mắt tròn xoe, có người còn lẩm bẩm: “Mày thấy thằng này chưa? Điên rồi, điên rồi!”
Phong ngồi dậy, chớp mắt vài lần để “load lại” đầu óc. Một hồi lâu sau, anh mới ngờ ngợ nhớ lại mọi chuyện. Anh nhớ mình đã uống một ít rượu để lấy can đảm, rồi quyết định lao vào tìm ông sếp quái quỷ kia tính sổ. Trên đường, anh còn chơi nổi quay lại đưa ngón giữa cho mấy anh công an đang đuổi theo mình. Sau đó, không hiểu sao, đầu óc quay cuồng, mắt hoa lên rồi… BÙM! Cái cột điện đập vào mặt.
Anh nhớ cái khoảnh khắc đó, cảm giác trời đất quay cuồng. Và rồi chỉ kịp nghe một tiếng “phịch!” trước khi ngất lịm. “Chắc mình chết rồi,” Phong cười nhếch mép, nghĩ thế rồi nhìn quanh một lượt.“Tụi này là ai nữa? Ở đâu đây? Địa ngục à?”
Đám đông vẫn nhìn anh như nhìn thấy quái vật. Phong có chút khó chịu thầm nghĩ . “Cũng giống nhau thôi mà cùng là cô hồn hết có gì đâu mà lạ sao nhìn dữ vậy?”
Anh bị nhìn chằm chằm, tự nhiên cảm thấy hơi ngứa mắt. Bỗng dưng, một người gần đó ngó anh rồi lẩm bẩm: “Trời đất ơi, thằng này chắc chắn bị dại rồi nhìn mặt nó đi cứ ngơ ra! ”
Phong đứng lên, loạng choạng, hai chân không vững, nhưng rồi anh vẫn cố ngẩng cao đầu, tự tin hẳn lên. “Mạnh bà đâu? Cầu nại hà đâu? Tôi muốn đi đầu thai nhanh, kiếp sau tôi nhất định phải là tỷ phú!”
Mọi người xung quanh nhìn nhau, có người thì bàn tán xì xầm. “Thằng này bị bệnh à? Tại sao không nhốt nó lại?” Một bà thím đứng bên cạnh nhíu mày, lắc đầu.
“Chắc là ma nhập rồi, tao thấy mày nhanh nhanh đi mời thầy xem sao.” một người khác lên tiếng.
Phong nghe thế thì càng hoảng. “Cái gì? Ma nhập á? Chết rồi cũng bị ma nhập sao ? Không đúng cô hồn thì khác gì ma???”
Xong lúc này Anh mới đảo mắt nhìn quanh, cảnh tượng trước mặt khiến anh khựng lại. Những mái nhà lợp rơm vàng óng ánh, ruộng lúa xanh mướt trải dài, trâu thảnh thơi gặm cỏ, gà vịt tung tăng chạy qua lại, và trên đầu là mặt trời chói chang. Không chút dấu hiệu của lửa đỏ hay âm u nào mà anh từng hình dung về địa ngục.
Anh đứng lặng vài giây, rồi bật thốt lên:
“Khoan... không lẽ tao chưa chết?!”
Cảm giác vừa mừng rỡ vừa bối rối ùa đến. Nhưng khoan đã... sao mọi thứ cứ sai sai thế này sao lại không chết, nếu không chết thì hiện tại bản thân đang ở đâu?
Phong im lặng một lúc rồi quyết định kiểm định một chút để xem độ thực tế của tình huống này. Anh quay sang một người đàn ông đứng gần đó, túm vội tay anh ta mà hỏi: “Anh, anh còn sống không? Tui còn sống không?”
Anh đàn ông kia nghe thế, mặt trắng bệch, rùng mình như gặp phải ma . “Trời ơi, không sống nữa thì sao đây?” Anh ta quắc mắt nhìn Phong rồi vội vàng xô đẩy, chạy thục mạng như chạy trốn diêm vương.
Phong nhìn theo anh ta một lúc, cười cười lẩm bẩm: “Đúng là người kỳ lạ có gì đáng sợ, sao chạy nhanh quá vậy?”
Anh quay lại, thấy một bà dì đứng gần đó, mặt hoảng sợ nhìn anh. Phong bước tới, mặt dí sát vào bà dì. “Bà ơi, tát tôi một cái coi, cho tôi biết mình còn sống không?”
Bà dì nhìn Phong với ánh mắt kinh sợ. “ Bớ làng nước ơi cái thằng này điên rồi! Bị quỷ nhập rồi! Tránh ra, tránh ra! Bà con mau chạy đi! ” Bà dì hét lên rồi vội vàng quay người bỏ chạy.
Phong lúng túng đứng đó, gãi đầu. “Trời ơi, mấy người sao vậy? Ai cũng kỳ lạ!”
Không ai dám lại gần Phong, đám người sau tiếng hét của bà dì kia thì thi nhau tháo chạy tán loạn. Từ trẻ em đến người già, ai nấy đều sợ hãi bỏ chạy như chạy trốn đại dịch.
Chỉ còn lại một ông lão già nua chống gậy đứng nhìn anh, vẻ mặt có chút ngờ vực nhưng cũng có chút e dè. Phong mừng rỡ, bước lại gần ông lão, hớn hở như gặp được cứu tinh. “Ông ơi, hay oong giúp tôi chút đi tôi muốn biết bản thân còn sống không?”
Ông lão nhìn Phong, mặt tái mét. “Trời ơi, mày đừng lại gần tao, tao không phải thầy pháp đâu tao không giúp được đâu!”
Phong không chịu bỏ cuộc, cứ dí sát lại gần ông lão. “Ông thử tát tôi đi! Chắc chắn tôi còn sống mà! Tát cái xem, tôi không sống thì đền ông !”
Ông lão sợ quá, run rẩy cầm gậy chống, quay lưng chuẩn bị chạy. Nhưng vì tuổi cao, ông già chống gậy không vững, chân đi xiêu vẹo, không chạy nổi. Lúc này, ông bỏ luôn cái gậy, dùng hết sức lực leo tót lên cây gần đó, hoảng hốt la hét: “Tránh xa tao ra! Tránh xa tao ra!”
Phong đứng dưới gốc cây, nhìn ông lão leo cây mà bất lực. “Mẹ kiếp, chỉ xin một cái tát thôi mà, sao họ sợ thế này?”
Đầu làng, một nhóm người dân tụ tập, xì xào bàn tán. Họ chỉ trỏ về phía xa, nơi một người đàn ông gầy gò đang chậm rãi bước tới. Đó là ông thầy lang, người nổi tiếng nhất làng không chỉ vì y thuật cao mà còn bởi tính tình nhân hậu, luôn giúp đỡ người khác. Thấy ông lang tiến lại gần, đám đông càng thêm sôi nổi, có người nắm tay ông, giọng gấp gáp:
“Thầy ơi, đừng lại gần cái thằng điên đó! Nó lạ lắm, cứ dí mặt đòi người ta vả cho! Thầy mà lại gần nó, lỡ nó làm gì thì nguy mất!”
Ông lang dừng chân, ánh mắt nhìn về phía người thanh niên đang ngồi bệt dưới gốc cây. Bộ quần áo kỳ lạ của cậu ta, mái tóc rối bù, và biểu cảm mơ màng khiến ông không khỏi ngạc nhiên. Trong khi mọi người lo lắng, ông chỉ cười nhạt.
“Ta từng gặp nhiều thứ còn lạ hơn thế này.”
Dứt lời, ông bước tiếp. Đám người xung quanh níu kéo nhưng không dám cản. Họ nhìn theo bóng dáng ông tiến lại gần “thằng điên” với ánh mắt lo lắng, nhưng không ai dám đi theo.
Phong, đang ôm đầu suy nghĩ, không nhận ra ông lang đã đứng trước mặt mình. Những chi tiết nhỏ nhặt quanh đây khiến anh cảm thấy lạc lõng: từ những căn nhà đất lợp rơm, bộ quần áo vải thô sơ, đến cách người ta cư xử đều giống như cảnh phim thời chiến tranh phong kiến mà anh từng xem.
“Không lẽ mình xuyên không thật à? Nhưng nếu thế… làm sao để trở về?” Phong tự hỏi, đầu óc rối tung. Đột nhiên, một giọng nói trầm trầm vang lên:
“Cậu ăn bận kiểu gì mà lạ vậy?”
Phong ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt bình thản của ông thầy lang. Người đàn ông này đang nhìn anh từ đầu đến chân, rõ ràng là không giống như những người khác.
Phong mỉm cười, nửa thật nửa đùa:
“Ở chỗ tôi, ai cũng mặc thế này cả. Ông không hiểu đâu.”
Ông lang nhíu mày, không nói gì, nhưng khóe môi vẫn giữ nét cười nhạt. Phong chần chừ một lúc, rồi hỏi:
“Nãy giờ không ai dám lại gần tôi, sao ông không sợ vậy?”
Ông lang bật cười, giọng điềm nhiên:
“Ta gặp nhiều rồi, quen rồi.”
Phong ngớ người:
“Ủa, gặp nhiều là gặp cái gì cơ? Ý ông là cũng có người giống tôi hả?”
Ông thầy lang không đáp thẳng, chỉ nhìn anh từ tốn nói tiếp:
“Yên tâm, ta thấy cậu vẫn còn nhẹ.”
Phong giật mình:
“Ủa, cái gì nhẹ? Ý ông là sao?”
Ông lang chỉ cười cười, không giải thích thêm. Rồi ông hỏi tiếp:
“Nãy nghe người làng nói cậu cứ dí mặt đòi người ta vả cho. Thế là thế nào?”
Phong ngượng ngùng gãi đầu:
“Tôi vừa trải qua một trận sinh tử, không biết mình còn sống hay đã thành cô hồn. Nên tôi nghĩ… chắc cần ai đó tát tôi một cái để xác nhận. Nhưng ai ngờ họ lại sợ đến thế!”
Nghe xong, ông lang bật cười, nhưng ánh mắt ông chợt nghiêm lại:
“Được rồi, để ta giúp cậu xác nhận!”
Phong chưa kịp hiểu thì ông lang đã vung tay lên…
BỐP!
Cái tát mạnh đến mức cả gốc cây phía sau Phong cũng như rung lên. Anh ôm mặt hét lớn:
“Á! Đau quá! Ông làm cái gì thế hả?”
Ông lang chống nạnh, nhìn anh đầy nghiêm túc:
“Cậu còn biết đau, tức là còn sống. Thế đã rõ chưa?”
Phong sững người, sau vài giây lại bật cười:
“Trời ơi, đúng rồi! Tôi còn sống! Cảm ơn ông nhé!”
Anh cười ha hả, nhưng vừa định nói thêm thì bụng lại phát ra tiếng động lớn. Anh xấu hổ gãi đầu:
“Á… tôi đói quá…”
Ông lang mỉm cười, vỗ vai Phong:
“Đi, theo ta về nhà ăn cơm.”
Phong nhìn ông thầy lang với ánh mắt đầy lòng biết ơn, rồi cũng gật đầu một cái. Thực sự thì anh đang đói đến mức không còn quan tâm đến gì nữa. Cơm trưa với ông thầy lang, dù không biết ăn cái gì, nhưng trong lúc này, chẳng có gì hạnh phúc hơn.
Thế nhưng, trước khi đi, ông thầy lang bỗng dưng ngừng lại, nhìn lên cây. Cái nhìn của ông là một sự kinh ngạc tột độ, đến mức gần như không tin nổi vào mắt mình.
"Trời ơi, là ai trên đó?" ông thầy lang lên tiếng, ngạc nhiên khi nhìn thấy một ông lão gần 90 tuổi đang ôm cành cây, run rẩy, miệng há hốc, mắt nhìn như đang cố gắng đu bám trên một cành cây cao tít.
Ông lão gầy guộc, lưng còng, nhưng lại có sức mạnh như thể là thanh niên tráng kiện, bám vào cây như không có gì cản nổi. Ông thầy lang chớp mắt liên hồi, không hiểu gì cả.
"Trời ơi, sao ông ấy leo cây được?" Ông thầy lang thốt lên đầy bất ngờ. "Cái lưng còng như vậy mà làm sao trèo được? Chắc mắt tôi mờ rồi!"
Nhưng ông thầy lang chưa kịp tiếp tục suy nghĩ thì nhìn sang Phong, thấy cái vẻ mặt chột dạ của anh, ông thầy lang bỗng dưng ngộ ra một chuyện. "À… thì ra là vậy."
Cái gương mặt "không phải tôi, tôi không biết, không ai nhìn thấy tôi" của Phong bây giờ thật sự không thể che giấu được gì nữa. Ông thầy lang nhìn ông lão đang run rẩy trên cây và hiểu ra rằng… chính sự sợ hãi anh đã khiến ông lão ấy bộc lộ sức mạnh. Có lẽ ông lão sợ người này quá, nên mới có thể leo lên cây mà không biết làm sao.
Ông lang lắc đầu, thở dài:
“Thấy chưa? Người ta sợ cậu đến mức leo cả lên cây rồi kia kìa!”
Phong ngượng chín mặt:
“Ôi trời ơi, tôi không cố ý mà…”
Ông thầy lang bất lực lắc đầu, rồi quay sang đám người làng.
"Mau đưa ông lão xuống, đưa xuống đi! Để ông ấy không leo cao thêm nữa."
Phong nhìn lên cây, cảm thấy hơi ngại ngùng. Anh biết ông lão này chắc chắn đang sợ mình, sợ cái “điên” mà mọi người đồn đại. Anh vội vã định tiến lại gần để giúp ông lão xuống, nghĩ rằng nếu mình leo lên cây và đưa ông xuống thì có thể giải quyết được vấn đề.
“ Ông ơi, đừng sợ tôi lên đó với ông...À Không ý tôi là tôi đưa ông xuống!”.
Nhưng vừa mới chạm tay vào thân cây, ông lão trên cây đã la hét chân đạp loạn xạ:
"ỐI GIỜI !KHÔNG ĐƯỢC LÊN ĐÂY ! ĐỪNG CHẠM VÀO TAO, MÀY...MÀY CHẠM VÀO LÀ TAO NHẢY XUỐNG ĐẤY!"
Ngay lập tức, cả đám người dưới đất hoảng hốt, hô hào:
"Ông lão, cẩn thận, đừng làm vậy, sẽ ngã thật đấy!"
Cả đám người dang tay ra, cố gắng đỡ nếu ông lão ngã. Nhưng lúc này, ông thầy lang thấy vậy liền bước lại gần, vỗ vai Phong và kéo anh đi, giọng kiên quyết:
"Đi theo tôi, về nhà ăn cơm thay quần áo cậu muốn tốt thì tránh xa ông lão ra, sợ ông ấy leo cao hơn rồi lại có chuyện."
Phong không kịp phản đối, bị kéo đi một đoạn xa. Khi thấy ông thầy lang quyết đoán như vậy, ông lão trên cây mới từ từ bình tĩnh lại. Chỉ một lúc sau, ông lão mới dám từ từ leo xuống, tay vẫn run rẩy nhưng cuối cùng cũng đặt chân xuống đất an toàn.
Mọi người thở phào nhẹ nhõm, nhìn theo ông thầy lang và Phong đang rời đi. Ai nấy đều cảm thấy kỳ lạ với tình huống chẳng giống ai này, nhưng cũng không khỏi cảm thấy mừng vì ông lão đã an toàn.
Còn Phong sau khi bị kéo đi, lòng vẫn đầy nghi hoặc về chính mình và nơi kỳ lạ này. Anh thầm nghĩ:
“Chết thật, không lẽ mình thật sự xuyên không rồi sao?”
Download MangaToon APP on App Store and Google Play