Nỗi Đau Đớn Trong Tim Em
giữa cơn mưa , cô và em
Khi hết tiếc học của cô Saga , cũng là lúc tan học
Chỉ còn một mình cô Saga và Kỳ Thư
Tôi / Kỳ Thư
// không về , mà lại ngồi ở đó , nhìn ra ngoài trời đang đổ cơn mưa , như thể muốn xoá đi tất cả //
Tôi / Kỳ Thư
// nhưng không thể vơi bớt đi sợ đau đớn trong em //
Tôi / Kỳ Thư
* ngồi im lặng *
Tôi / Kỳ Thư
* đôi mắt không còn ánh sáng như ngày nào *
Tôi / Kỳ Thư
// chỉ biết nhìn về phía mây đen //
Tôi / Kỳ Thư
* không nói , không khóc *
Cô Saga
* cảm giác như em đang đứng giữa cơn giông bão , không thể thoát ra , nhưng cũng không muốn buông xuôi *
Cô Saga
// tiến lại chỗ em ấy ngồi //
Cô Saga
// ngồi bên cạnh em , nhưng không nói gì //
Cô Saga
* cô biết , ngay bây giờ , lời nói không có tác dụng thay đổi em *
Cô Saga
* nhưng cô không thể bỏ mặt em như thế một mình được *
Cả hai đều em lặng và từng giây tngf phút cứ thế trôi qua trong nhấy mắt
Tôi / Kỳ Thư
* em vẫn không quay lại *
Tôi / Kỳ Thư
* chỉ dõi mắt nhìn những giọt mưa bên ngoài vẫn đang rơi *
Tôi / Kỳ Thư
* những giọt nước trong suốt như những nỗi đau vô hình mà em vẫn giữ mãi trong lòng *
Cô Saga
* không biết làm gì ngoài việc ngồi đó và vẫn im lặng *
Cô Saga
* cảm nhận được cái lạnh trong em , mà không lời nào có thể làm em ấm áp hơn *
Đột nhiên , em ấy cất tiếng nói //nhưng giộng nói của em thật yếu ớt//
Tôi / Kỳ Thư
Cô ơi..... em thật sự không thể chịu thêm được nữa
Lời nói ấy như một cú trí mạng vào tim cô
Vẫn không thay đổi biểu cảm trên khuôn mặt ấy
Em cứ như vậy mãi , nhìn trời mưa , chẳng để ý gì xung quanh mình , như thể em đã quá mệt mỏi với mọi thứ
Cô Saga
// cố gắng nén lại cơn nghẹn trong cổ họng //
Cô Saga
// nước mắt bắt đầu rơi trên má chảy dài xuống cổ //
Cô Saga
* nhận ra gì đó *
Nhận ra rằng , dù em không khóc , nhưng cô cũng không thể giữ lại được
Cô Saga
*Những giọt nước mắt cứ rơi mãi trên má , một cách lặng lẽ*
Cô Saga chẳng biết nói gì ngoài việc lặng lẽ khóc
Cô Saga
* đã biết rằng , em đang thật sự đau đớn nhưng lại tỏ ra là mình ổn và bình tĩnh đến đau lòng *
Nhưng cổ không thể giúp em ấy ngay lập tức được
Đột nhiên , em ấy không còn nhìn ra cửa nữa...
Cô Saga
// nhẹ nhàng kéo em vào lòng //
Cô Saga
// ôm thật chặt không muốn buông //
Cô Saga
Đây là lúc cô không cần phải nói gì , chỉ cần em có thể nhận lại hơi ấm từ cái ôm này...
Nhưng khi cô ấy ôm em , thì cô ấy không thể kiềm lại được nữa...
Cô Saga
* những giọt nước mắt không ngừng rơi xuống *
Cô Saga
* như thể nhưng sự bất lực và đau đớn trong cô đã vỡ oà *
Cô Saga
// khóc khá nhiều //
Không chỉ nỗi đau của em đã chịu đựng từng ngày , mà còn vì cô hiểu rằng dù cô có cố rắng bao nhiêu đi nữa , thì cũng không thể nào làm em thay đổi ngay
Vì những nỗi đâu ấy , nó đã khắc sâu thẩm trong trái tim bé nhỏ nhưng nhiều vết thương của em
Tôi / Kỳ Thư
*không nói gì thêm nữa*
Tôi / Kỳ Thư
// nhẹ nhàng nhắm mắt và gục đầu vào bờ vai của cô , một cách yếu ớt //
Tôi / Kỳ Thư
// lúc em gục vào vai cô , cũng là lúc em đã rơi nhưng giọt nước mắt mệt mỏi trong lòng //
Tôi / Kỳ Thư
* không còn sức lực để trống cự *
Cô Saga
*những giọt nước mắt lặng lẽ thắm trên tay em*
Cô Saga
* cảm giác như tất cả những gì em giấu kín bấy lâu nay đang có chỗ trút dần ra *
Cô Saga
// vỗ về em , như một cách an ủi //
Và đôi khi , sự im lặng lại là cách trả lời tốt nhất
Em ấy chỉ cần sự hiện diện của của cô , cũng coa thể làm dịu đi cơn đau đang cắn xé trái tim em
Nhưng cô ấy và ẻm vẫn cứ ngồi đó trong sự im lặng , với tất cả nhưng gì mà hai người đã chia sẽ dù ít ỏi
Cô Saga
Dù chỉ cần một chút , nhưng giọt nước mắt sẽ giúp em tìm lại ánh sáng trong cuộc sống mà em đã từng đánh mất nó
Hết truyện , hẹn gặp lại ở tập khác ><
Download MangaToon APP on App Store and Google Play