Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

A Diêu

Chương 1: Xuyên vào

Cảm giác khi mở mắt ra là một cảnh tượng khác nơi mình sống là nó như thế nào?

Ta không biết nữa... ta chỉ biết mình đã xuyên không rồi. Xuyên vào một triều đại không có thật trong lịch sử.

"A Diêu! A Diêu, cô mơ ngủ à sao ta gọi mãi không nghe thấy?"

Ta giật mình bởi tiếng lay gọi bên tai, mơ màng nhìn xung quanh.

Người gọi ta là Tiểu Thuý, nàng nô tỳ bị bán vào phủ tướng quân cùng một ngày với ta.

Ta dụi mắt nhìn nàng ấy, vì đầu óc đang trong trạng thái trì trệ nên đã vô tình thốt ra một câu như thế này:

"Hương Thảo, bây giờ là mấy giờ rồi?"

"Hương Thảo là ai vậy?"

Lúc này ta mới hoàn hồn vội bật dậy như lò xo, chính thức tỉnh cả ngủ.

"À Tiểu Thuý hả? Ta vừa ngủ mớ thôi, không có gì đâu."

"Ngươi làm ta hoảng đó, cứ tưởng bị làm sao. Dậy đi, ngồi đây thêm chút nữa là bị ăn đòn cả lũ bây giờ."

"Ừ ừ biết rồi." Ta chỉnh trang lại y phục trên người, theo nàng ấy trở vào làm việc.

Nói ra cũng thật mơ hồ, ngày xuyên không vào đây ta cứ tưởng mình thật sự đã chết rồi.

Trước khi xuyên không, ta chỉ là một cô sinh viên bình thường sắp tốt nghiệp như bao con người khác.

Vào tối hôm đó, sau khi kết thúc công việc làm thêm ta trở về phòng trọ muộn hơn mọi ngày một chút.

Chuyện không có gì đáng nói nếu ta không đi tắm đêm.

Và thế là... ta đã chết vì đột quỵ do tắm khuya.

Mơ hồ gục xuống sàn nhà ẩm ướt, ta mất hết ý thức và không còn biết gì nữa.

Lúc linh hồn sắp rời khỏi thể xác, bên tai ta bỗng văng vẳng âm thanh vô cùng lạ lẫm.

Đó là những tràng thanh âm rin rít như từ âm ti địa ngục vọng về khiến lồng ngực ta đau nhói.

Nước mắt chậm rãi nhỏ xuống, nhanh chóng trôi theo dòng nước từ vòi hoa sen đang tuôn xối xả.

Tại sao ta có cảm giác nghẹt thở như thế này?

"A Diêu! A Diêu! Mau quay trở lại bên ta!"

Người nào đang gọi vậy?

Cái tên sao vừa thân thương vừa xa lạ quá!

Ta không chắc người đó đang gọi tên ta không nhưng ta có dự cảm không lành về cái tên này.

"Ta đã chờ nàng từ rất lâu rồi!"

Sau câu nói này cảm giác cái chết ngày càng đến gần dày vò tinh thần lẫn thể xác, ta cố gắng bò dậy trong cơn tuyệt vọng. Nhưng thứ ta nhận lại chỉ là dòng nước vô tình tuôn xối xả trên người.

Và rồi, khi đã không còn sức để giãy đạp ta trút hơi thở cuối cùng, chân tay cứng đơ cả người co quắp lại trên sàn nhà ẩm ướt.

Tới lúc ta trở thành một linh hồn lơ lửng trong không trung, ta lại thấy cảnh tượng vô cùng kỳ bí.

Một người đàn ông mặc đồ khác lạ đi đến bên ta, không, phải nói là người đó đang lướt trên không trung vì ta thấy không có chân. Đã vậy dung mạo trông thế nào, ta cố đến mấy cũng không nhìn rõ ngoài ngoại hình đặc biệt cao lớn hơn người bình thường.

Người đó vô cùng cao, phải đến 1m9 lận...

Đáng ngạc nhiên hơn khi trang phục trên người đàn ông này rất giống võ tướng trong phim cổ trang Trung Quốc.

Đang lúc ngơ ra tại chỗ vì không biết nên làm thế nào, thì người kia chìa tay ra về phía ta mà nói:

"Đi nào! Mau theo ta quay về nhà!"

Nhà?

Ta có nhà để về sao?

Ta là cô nhi mà, làm gì có nhà để về?

Khi ta còn bận hoài nghi, người đó đã nắm tay và dắt ta đi đến một nơi nào đó không xác định.

Trên đường đi nhìn thấy cái gì, gặp những ai đều không đọng lại một tí gì trong đầu.

Cho đến khi...

Tỉnh dậy ta thấy mình đang nằm bên vệ đường, cảnh vật xung quanh hoang vu đến lạ. Khác biệt hoàn toàn phố xá đông đúc với nơi ta từng ở rất rất nhiều.

Đây là nơi rừng rú nào vậy?

"A Diêu, ngươi lại thẫn người ra rồi. Nếu ngươi cứ tiếp tục thế này, quản gia sai ngươi làm việc nặng ta không giúp ngươi cầu tình nữa đâu đấy."

Nhờ lời nhắc nhở của Tiểu Thuý mà ta quay trở về thực tại.

Đúng rồi, giờ ta đã xuyên không, phải cố gắng hòa nhập với thế giới lạ lẫm này.

Gạt bỏ những dòng suy nghĩ mơ hồ, ta tiếp tục chăm chú vào công việc đang làm.

Nếu có thể, ta mong đây là giấc mơ, tỉnh lại trong căn phòng trọ quen thuộc.

Nhưng mà đã là "nếu" thì làm gì còn cái thứ gọi là "hiện thực tàn khốc" cơ chứ?

Nhắc tới hình phạt mà Tiểu Thúy nói, ta từng chứng kiến cảnh tượng một tỳ nữ vì không nghe lời, thậm chí vọng tưởng trèo cao đã có kết cục bi thảm như thế nào.

Trước đó quản gia còn phạt nàng ta làm những việc nặng nhọc bẩn thỉu như gánh nước, quét chuồng ngựa,...

Vì không chịu được mệt nhọc người tì nữ đó thắt cổ tự tử ngay trong tiểu viện.

Ta thở dài thầm thương cho số phận người phụ nữ thời phong kiến. Chỉ cần một mệnh lệnh được ban bố là dễ dàng bóp chết một con người như con kiến.

Không ngờ, có một ngày ta lại lâm vào tình cảnh bi đát tới vậy.

Ngày tháng sau này nên sống như thế nào đây?

Ta còn cơ hội để trở về thế giới của mình nữa không?

Chương 2: Nha hoàn thông phòng

Ta cứ nghĩ cuộc đời mình sẽ bình đạm trôi đi một cách êm đềm.

Nhưng một tai ương bất ngờ ập đến đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống của ta.

Vào một đêm trăng thanh gió mát, mọi thứ đều rất tuyệt vời cho đến khi chủ nhân trong phủ là Trần tướng quân lảo đảo về phủ.

Người giỏi kiềm chế và hay giữ lễ như ngài ấy... không biết bị con quỷ nào nhập vào người lại đè ta xuống khi đang thay y phục trên người ngài.

Vốn chẳng có gì vì ta đã nhanh tay hất ngài ấy xuống. Nhưng người vốn đang say mèm đáng lẽ ra nên sớm vào giấc lại tóm lấy vạt áo của ta, lôi xềnh xệch lên giường.

Suốt đêm hôm ấy, ta không nhớ mình đã cào lên lưng Trần Dự bao nhiêu vết móng tay. Còn ngài ấy... với sức lực của một võ tướng ở trên thao trường, nhiều lần khiến ta bất tỉnh thì cũng là ngất đi.

Kể từ đó, đại tướng quân có thêm một nô tỳ thân cận làm thông phòng, mà ta không thể trở thành một nô tỳ bình thường được nữa.

Vì ta chính là nàng tỳ nữ duy nhất được phép gần gũi với đại tướng quân.

Mặc dù Trần Dự không quan tâm đến ta, ta cũng thích được nhàn rỗi và được nhận một khoản tiền trợ cấp không hề nhỏ. Chỉ cần mỗi ngày chỉ ăn uống vui chơi không phải làm việc mà còn có người hầu hạ là đủ rồi. Ngoài ra, ta không mong cầu nhận thêm thứ khác, đặc biệt là tình cảm xa vời từ ngài ấy.

Còn một chuyện quan trọng không kém, ta được phép ra vào tự do hậu viện của ngài.

Chỉ là... không rõ là ta nghĩ nhiều hay gì mà mỗi lần chạm mặt Trần Dự đều tìm cách lảng tránh.

Chứng kiến cảnh đấy ta thở dài nhẹ nhõm, gánh nặng trong lòng coi như được trút bỏ.

Thế cũng tốt, ngài không muốn thấy mặt ta, còn ta hơi mất tự nhiên mỗi lần giáp mặt với ngài, làm như vậy cũng tránh cho hai bên đều không vui.

Vì lý do trên, phần lớn thời gian rảnh rỗi ta lén lẻn vào thư viện đọc trộm sách.

Chữ nghĩa thời cổ đại quá khác biệt với thời hiện đại, một cuốn sách chỉ cần đọc vài ngày là xong nay lại kéo dài hàng tuần lễ mới kết thúc.

Cũng phải nói thêm, ở thế giới kia ta chưa kết thúc kỳ tốt nghiệp, trình độ tiếng Trung không đến nỗi nào. Nhưng Hán tự thời này nào có giống hiện đại cơ chứ, nhìn mãi vẫn không hiểu nổi một từ.

Thôi, coi như là giết thời gian vậy...

Cơ mà điều khiến ta ngạc nhiên là, một người đàn ông nghiêm túc cổ hủ như tướng quân có sở thích sưu tầm những cuốn sách có tên là thoại bản, rất giống những cuốn ta hay lén đọc. Và cứ hai ngày lại thêm một cuốn mới trên kệ sách.

Ta nghi hoặc, là ngài ấy biết hay vô tình?

Lắc lắc cái đầu, ta nhanh chóng bác bỏ suy luận trên. Cái này chắc chỉ là vô tình thôi, ta hành động bí mật như thế sao ngài ấy biết được.

...***...

Hơn một tháng sau, cái bụng của ta phản chủ đã lớn lên theo quy luật của tự nhiên.

Người ta gọi là gạo nấu thành cơm, nhưng đằng này gạo nấu thành cháo loãng luôn rồi.

Ta lực bất tòng tâm, chẳng biết nên xử trí cái thai này như thế nào.

Kể từ khi ấy thân phận ta càng tế nhị hơn trước.

Chủ mẫu phủ tướng quân khi biết chuyện liền thưởng rất nhiều đồ tốt cho ta, nào là châu báu xiêm y gấm vóc lụa là... không thiếu một thứ nào. Thậm chí vào lần đầu diện kiến, bà ấy còn sai quản gia chuyển hết đồ đạc ta dùng vào viện Trần Dự ở nhưng ta không đồng ý.

Ta đề nghị chuyển ra ngoài trang viên ở, đợi khi sinh đứa bé an toàn sẽ rời đi.

"Con thật sự nỡ bỏ con của mình?" Chủ mẫu không tin hỏi lại ta.

Ta trả lời:

"Vâng, hiện đại tướng quân đang nắm giữ chức vụ lớn trong triều. Nếu để người ngoài biết ngài ấy có một nha hoàn thông phòng đang mang thai sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ sau này. Nô tỳ nghĩ đây là cách tốt nhất hiện giờ ạ."

"Con nói rất có lý."

Phu nhân hài lòng với thái độ của ta, lập tức thưởng thêm trăm lượng bạc để ta đến ở trang viên. Hứa sẽ cho ta đãi ngộ lớn nhất của một chủ nhân đáng được hưởng.

Ta vội vàng xua tay tỏ ra rất hiểu chuyện:

"Đợi thêm vài năm nữa khi đại tướng quân cưới vợ chắc chắn nhà gái sẽ tìm hiểu. Để phòng ngừa bất trắc người nên đối xử với chúng nô tỳ như một nông hộ bình thường ở ngoại ô."

"Con thấy ý kiến này thế nào?" Phu nhân quay sang ngỏ lời hỏi Trần Dự, người con trai duy nhất của bà.

"Nàng ấy muốn thế nào thì cứ đáp ứng như thế ấy, con không có ý kiến."

Từ lúc ta bước vào, Trần Dự không hề nhìn lấy ta một lần dù là nửa cái liếc mắt. Xem ra đại tướng quân rất ghét ta...

Nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là ta đã rời khỏi phủ tướng quân kể từ giờ.

Ngày ta chuyển ra ngoài, có Tiểu Thúy cùng một người phụ nữ luống tuổi đi cùng ta đến trang viên.

Đó là Trương ma ma, một bà vú có kinh nghiệm dày dặn trong việc chăm sóc thai phụ.

Mới ngày đầu quan sát ta cảm nhận bà vú ấy không thuận mắt ta cho lắm nhưng dần dần ta chẳng buồn để ý.

Kệ đi, cứ để mọi thứ diễn ra theo quy luật của tự nhiên vậy...

Chương 3: Chuyển đến trang viên

Hy vọng vào một cái gì đó xa vời là hành động ngu ngốc nhất mà ta từng biết.

Vậy nên không có chuyện ta tiếc nuối khi phải rời xa phủ tướng quân gì ở đây.

Bởi vì...

Ta cảm thấy mình được sống một cuộc sống ung dung tự tại hơn bao giờ hết.

Không phải lo thiếu tiền, cũng không phải lo không có nơi để về. Nói chung là, con đường phía trước của ta dễ thở hơn rất nhiều...

Trương ma ma nhận lệnh chăm sóc ta vốn tưởng ta sẽ khóc lóc buồn rầu. Không ngờ sau khi đến trang viên, ta lại có vẻ như khỉ hoang bị nuôi nhốt lâu được thả về rừng, bà ấy ngạc nhiên hỏi:

“Ngươi không lo lắng đại tướng quân sẽ không bao giờ đón ngươi về sao?”

Có vẻ như Trương ma ma không biết lý do ta chuyển đi thì phải nên ta lấy làm thắc mắc hỏi lại bà:

"Phu nhân không nói thêm điều gì với ma ma khi chuyển đến trang viên sao?"

"Không, ta chỉ nghe người căn dặn là phải chăm sóc ngươi thật cẩn thận. Phu nhân cần phải nói gì với ta à?"

Ta lắc đầu làm bộ như vô tình nói vu vơ, "Ta hỏi cho chắc thôi mà."

"Nếu vậy thì còn được, ta còn tưởng ngươi còn lưu luyến phủ tướng quân cơ đấy."

Lưu luyến? Ta nhìn ngọn lửa lách tách ở dưới chân, suýt phì cười thành tiếng.

Vốn cả đời đã định sẵn không quay lại, sao có chuyện lưu luyến ở đây.

"A Diêu, mau ăn gà nướng đi. Ta tách thịt giúp cô nhé."

Tiểu Thúy là người duy nhất không tham gia vào cuộc tranh luận giữa bọn ta. Nàng ấy nướng xong con gà rồi lại cẩn thận tách từng miếng thịt nóng hổi lên đĩa sứ.

"Cảm ơn cô, Tiểu Thuý!" Ta cảm động nhìn nàng, bưng đĩa lên mà không nỡ ăn ngay.

"Không sao, bây giờ cô đã là thai phụ rồi đó. Cứ nghe ta, chịu khó tẩm bổ nhiều vào thì đứa trẻ mới mau lớn."

Được một lúc, có lẽ là nàng cũng tò mò nên mới hé miệng hỏi han một câu:

"Nhưng mà cô không định trở về phủ tướng quân thật à?"

Ta gật đầu thừa nhận.

"Ừm, không về. Có chết ta cũng không về."

Vì ta biết kết cục của mình sẽ thế nào nếu cứ khăng khăng với cái tư tưởng mẹ quý nhờ con.

Phủ tướng quân rất tốt, nhưng ai biết sau khi ta sinh đứa trẻ xong họ sẽ làm gì ta. Câu chuyện mẹ quý nhờ con xưa nay không hiếm lạ gì, và cũng không ít nữ nhân sau khi sinh con đều khó sinh mà qua đời.

Ừ thì thời cổ đại điều kiện y tế có phần hạn hẹp, nữ nhân vượt cạn như một lần đi qua cửa tử. Nhưng có phải ai cũng gặp nguy hiểm khi sinh con đâu phải không?

Nhìn ngọn lửa đang cháy bập bùng trên đống củi đỏ hồng, ta không rõ số phận sau này mình sẽ đi về đâu nhưng chắc chắn không phó thác vào bất kỳ ai.

"Bỏ đi, ta không nghĩ tới ngươi nghĩ thay ta làm gì? Lo được lo mất có được cái gì đâu? Cứ thảnh thơi sống như hiện tại có phải tốt hơn không?" Ta tỏ ra thoải mái vỗ vai Tiểu Thúy, đã vậy còn an ủi ngược lại nàng mới hay.

"Nhưng ta vẫn thấy bất công cho ngươi, nếu là người khác chắc sớm trở thành thiếp thất của tướng quân từ lâu rồi. Còn ngươi thì... haizzz!"

Tiểu Thuý thở dài cái thượt, vẫn không ngớt tiếc thay cho cái số phận của ta.

Ta bật cười, vui vẻ ăn hết số thịt nằm trên đĩa mà nàng ấy vừa tách cho ta, trong lòng không ngừng cảm kích.

Kể từ những ngày đầu bước chân vào phủ tướng quân, chính Tiểu Thuý đã giúp đỡ ta rất nhiều. Nếu không có nàng ấy ở bên, có lẽ ta đã không ít lần bị quản gia trách phạt.

Tính cách của nàng rất giống Hương Thảo - cô gái ở ghép với ta trong cùng một phòng trọ, dịu dàng đằm thắm và rất biết quan tâm những người xung quanh.

"Thôi tiếc làm cái gì, ngươi nghĩ thoáng cho ta một chút được không? Giả dụ nếu ta còn ở lại, đợi đến khi chủ mẫu tương lai gả đến, ngày tháng tương lai sau này khó khăn hơn thì sao?"

"Ngươi nói cũng đúng... "

Hai bọn ta nhìn nhau ngầm hiểu đối phương đang ám chỉ vị tân chủ mẫu kia là ai.

Hôn sự giữa phủ tướng quân với phủ công chúa sớm được định sẵn từ lâu, chỉ cần công chúa trải qua lễ cập kê là có thể cử hành hôn lễ bất cứ lúc nào.

Tuy chủ mẫu chưa nói gì vào cái lúc nhận được tin ta có thai, nhưng trong tương lai gần sự xuất hiện của ta cùng đứa nhỏ sẽ làm đảo lộn hết thảy mọi thứ.

Ai biết vị công chúa kia có dung thứ cho hành động sai lầm của tướng quân vì đã để ta có mang không?

Người ta thuộc dòng dõi hoàng gia đó!

"Thế nên ngươi đừng hỏi ta mấy câu hỏi nhàm chán này nữa nhé? Còn ngài đại tướng quân ấy à? Tốt nhất là cả đời này đừng có gặp nhau nữa thì hơn."

Câu nói trên vừa dứt cả ba người bọn ta đều giật mình bởi tiếng động lạ phát ra từ phía rừng cây.

Là đại tướng quân! Trên tay còn xách bịch thuốc bổ vừa bị rơi vãi hết xuống đất.

Tâm trạng bình ổn của ta nhanh chóng bị phá vỡ bởi sự có mặt của Trần Dự. Chỉ là không rõ ngài ta đã nghe từ khúc nào...

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play