( Ngọc ) Truyện Ngắn
#1 Không yêu thì phải chết!
Trong đêm tối tĩnh mịch, ánh sáng vàng yếu ớt của một chiếc đèn đường hắt lên gương mặt thanh tú của Ninh Lan Ngọc. Bàn tay nhỏ nhắn của nàng cầm chặt một tờ giấy, những dòng chữ trên đó như những lưỡi dao cứa vào lòng nàng:
Nội dung
"Nếu Không Muốn Chết, Hãy Yêu Tôi.
Ký tên: Nguyễn Thùy Trang."
Nàng cười lạnh, đôi mắt sắc bén ánh lên sự căm phẫn lẫn sợ hãi. Ai đó đang giỡn cợt với nàng, nhưng kẻ đó là ai?
Thùy Trang, cảnh sát trưởng đội hình sự, đứng lặng trước bức tường treo đầy hình ảnh và tài liệu liên quan đến vụ án mạng hàng loạt gần đây. Điểm chung duy nhất giữa các nạn nhân là: họ đều từ chối lời tỏ tình của một ai đó.
Cô xoay người, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào một hồ sơ: Lan Ngọc.
Nguyễn Thùy Trang
Người tiếp theo sao? // Trang lẩm bẩm, lòng ngổn ngang //
Sáng hôm sau, Ngọc bước vào căn phòng làm việc nhỏ của mình – một phòng biên tập đầy lộn xộn nhưng ấm cúng. Đang cặm cụi chỉnh sửa bài viết, nàng chợt giật mình khi có người bước vào mà không gõ cửa.
Ninh Dương Lan Ngọc
Ai cho phép chị tự tiện vào đây?
Ngọc trừng mắt nhìn người phụ nữ mặc vest đen đang đứng dựa vào khung cửa.
Ninh Dương Lan Ngọc
Cô nghĩ mình có quyền từ chối sao, Lan Ngọc?
Trang mỉm cười nhạt, nhưng ánh mắt lạnh băng khiến không khí như ngừng lại.
Ninh Dương Lan Ngọc
// Nhíu mày // Cảnh sát trưởng Nguyễn? Chị đến đây có việc gì?
Nguyễn Thùy Trang
Tôi đến để cảnh báo cô // tiến gần hơn, giọng nói vừa đủ để nàng nghe // Cô đang gặp nguy hiểm
Ninh Dương Lan Ngọc
// Bật cười // Nguy hiểm? Từ ai? Từ chị sao?
Trang không trả lời, chỉ đưa cho nàng một xấp tài liệu. Khi nhìn qua, sắc mặt Ngọc tái đi. Những hình ảnh nạn nhân, những dòng chữ viết nguệch ngoạc trên tường: "Không yêu thì phải chết."
Ngọc cắn môi, nỗ lực để trấn tĩnh:
Ninh Dương Lan Ngọc
Vậy chị nghĩ tôi nên làm gì? Chạy trốn? Hay báo cảnh sát?
Trang nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm như xoáy vào tận tâm hồn:
Ngọc sửng sốt, không nói được lời nào. Trước khi nàng kịp phản ứng, Trang đã tiếp lời, giọng trầm xuống:
Nguyễn Thùy Trang
Đó là cách duy nhất để cô sống sót.
Đêm đó, trong căn phòng trọ nhỏ, Ngọc ngồi thẫn thờ nhìn tờ giấy đe dọa trên tay. Tại sao mọi thứ lại trở nên như vậy? Nàng chỉ là một phóng viên bình thường, tại sao lại bị cuốn vào một trò chơi nguy hiểm này?
Chuông điện thoại reo, nàng nhấc máy. Đầu dây bên kia là giọng nói trầm lạnh của Trang:
Nguyễn Thùy Trang
Cô ổn chứ?📱
Ninh Dương Lan Ngọc
// Cắn răng // Chị nghĩ sao mà hỏi tôi như vậy? Chị đang đùa với mạng sống của tôi!
Nguyễn Thùy Trang
Tôi không đùa. Từ giờ, cô sẽ ở dưới sự giám sát của tôi
Ninh Dương Lan Ngọc
Không đời nào!
Nguyễn Thùy Trang
// chỉ cười nhạt // Nếu cô không muốn chết, thì hãy nghe lời tôi
Giữa ranh giới của sự sống và cái chết, một lời đe dọa vô hình buộc hai con người với tính cách đối lập phải liên kết. Nhưng liệu đây có đơn thuần là nhiệm vụ bảo vệ, hay là trò chơi nguy hiểm của cảm xúc?
đc thì cho tuii xin một like
#2 Không yêu thì phải chết!
Sáng hôm sau, Ngọc miễn cưỡng đến trụ sở cảnh sát theo lời hẹn của Trang. Trong đầu nàng vẫn quay cuồng với những gì xảy ra đêm qua. Cảnh sát trưởng Nguyễn Thùy Trang – người phụ nữ mà mọi người kính nể, lại chính là người ép buộc nàng bước vào trò chơi nguy hiểm này.
Ngọc vừa bước vào phòng họp, ánh mắt của tất cả đều đổ dồn về phía nàng. Trang đứng dậy, giọng lạnh lùng:
Nguyễn Thùy Trang
Từ hôm nay, cô sẽ được bảo vệ bởi đội của tôi. Mọi hành tung của cô đều phải báo cáo
Ninh Dương Lan Ngọc
Tôi không cần bảo vệ. Tôi có thể tự lo cho mình
Nguyễn Thùy Trang
// nhíu mày, tiến tới // Cô nghĩ trò đùa này chỉ là lời đe dọa? Các nạn nhân trước đây cũng từng nói như vậy. Họ đã từ chối bảo vệ, và giờ đều nằm dưới mộ.
Cả phòng im lặng. Ngọc không nói thêm lời nào, chỉ ngẩng đầu nhìn thẳng vào Trang. Ánh mắt của nàng vừa cứng rắn, vừa chứa đầy sự hoài nghi:
Ninh Dương Lan Ngọc
Chị có vẻ am hiểu chuyện này nhỉ. Chị định làm gì tiếp theo? Khống chế tôi?
Nguyễn Thùy Trang
// Một nụ cười lạnh // Tôi không khống chế cô, tôi bảo vệ cô. Đừng nhầm lẫn
Chiều hôm đó, Trang đưa Ngọc về nhà. Trên đường đi, không khí giữa họ nặng nề. Ngọc cuối cùng phá vỡ sự im lặng:
Ninh Dương Lan Ngọc
Tại sao chị lại làm tất cả những việc này? Tôi đâu liên quan gì đến chị
Nguyễn Thùy Trang
// Cười khẩy, ánh mắt sắc bén như dao cắt // Không liên quan? Cô nghĩ tôi cứu cô chỉ vì trách nhiệm?
Ngọc nhíu mày, định hỏi tiếp nhưng Trang đã phanh gấp. Chiếc xe dừng lại giữa đường.
Nguyễn Thùy Trang
Xuống xe // giọng cứng nhắc //
Ninh Dương Lan Ngọc
Gì cơ? // ngạc nhiên //
Nguyễn Thùy Trang
Tôi nói, xuống xe // lặp lại //
Ngọc miễn cưỡng làm theo. Cô bước xuống, nhìn quanh thì thấy họ đang đứng trước một khu nhà hoang.
Trang bước lại gần, áp sát nàng vào bức tường:
Nguyễn Thùy Trang
Tôi cứu cô vì tôi muốn vậy. Vì thế, đừng hỏi thêm. Hiểu chưa?
Ngọc sửng sốt, cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của Trang gần kề. Nàng không biết vì sao tim mình bỗng đập nhanh hơn.
Đêm đó, Ngọc trằn trọc mãi không ngủ được. Nàng không biết mình đang đối mặt với điều gì. Trang là người bảo vệ, nhưng cũng là kẻ khiến nàng bất an.
Tiếng gõ cửa vang lên. Ngọc giật mình mở cửa, thấy Trang đứng đó, trên tay là cốc cà phê nóng.
Nguyễn Thùy Trang
Cô vẫn chưa ngủ? // giọng trầm ấm //
Ninh Dương Lan Ngọc
// Nhận lấy cốc cà phê, lúng túng // Không. Tôi chỉ… không quen
Nguyễn Thùy Trang
// Ngồi xuống ghế, đôi mắt nghiêm nghị // Hãy quen dần đi. Vì từ giờ, cô không thể rời khỏi tầm mắt tôi.
Ninh Dương Lan Ngọc
// thở dài // Chị cứ làm như tôi là tù nhân vậy
Nguyễn Thùy Trang
// Nhếch môi // Không phải tù nhân. Mà là của tôi
Ngọc cứng đờ, định phản bác nhưng Trang đã đứng dậy, tiến sát nàng, giọng nói thấp thoáng chút nguy hiểm:
Nguyễn Thùy Trang
Hãy nhớ lấy, Ngọc. Tôi là người duy nhất cô có thể tin tưởng. Nếu không, thì cô chỉ còn một kết cục
Ninh Dương Lan Ngọc
// Lùi lại, ánh mắt hoảng hốt // Chị đang nói gì vậy?
Nguyễn Thùy Trang
// Cúi đầu, thì thầm vào tai nàng // ' Không Yêu Thì Phải Chết '
hihi, truyện này hong đủ nghìn chữ đou
Nhớ like cho tuii, tui ra thêm cho đọc
#3 Không yêu thì phải chết!
Ngọc cảm thấy như mình đang rơi vào một mê cung, mà người dẫn đường lại chính là Nguyễn Thùy Trang. Lời nói cuối cùng của Trang vang vọng trong tâm trí nàng suốt cả đêm: "Không yêu thì phải chết."
Sáng hôm sau, Ngọc cố gắng thoát khỏi căn nhà bị giám sát chặt chẽ. Nhưng khi vừa mở cửa, nàng đã thấy một nhóm cảnh sát đứng đó. Trang bước ra từ chiếc xe đen đậu gần đó, khuôn mặt lạnh lùng không chút cảm xúc.
Nguyễn Thùy Trang
Cô định đi đâu? // ánh mắt như nhìn thấu tâm can của Ngọc //
Ninh Dương Lan Ngọc
// Siết chặt nắm tay // Tôi chỉ muốn đi dạo. Hay chị cũng muốn kiểm soát cả việc đó?
Nguyễn Thùy Trang
// Bước lại gần, đôi mắt sắc lạnh // Dạo? Hay là chạy trốn?
Ninh Dương Lan Ngọc
// Bối rối nhưng cố giữ bình tĩnh // Chị nghĩ tôi có thể chạy trốn khỏi chị sao? Chị là cảnh sát trưởng cơ mà
Nguyễn Thùy Trang
Nghe này, Ngọc // cất giọng, âm trầm nhưng mạnh mẽ // Tôi không cần cô thích tôi, nhưng cô phải nghe lời. Mỗi hành động của cô đều có thể khiến tính mạng mình gặp nguy hiểm.
Ninh Dương Lan Ngọc
// Bật cười mỉa mai // Nghe lời? Chị không khác gì kẻ thống trị. Có phải trong mắt chị, tôi chỉ là một con rối để chị điều khiển không?
Trang cúi người, ánh mắt chạm vào đôi mắt đang rực lửa của Ngọc:
Nguyễn Thùy Trang
Rối? Không, cô là người duy nhất tôi muốn giữ lại. Nhưng nếu cô muốn thách thức tôi, thì cứ thử đi
Tối hôm đó, Trang trở về trụ sở. Trên bàn làm việc của cô là một tập hồ sơ dày cộp về vụ án mà Ngọc bị cuốn vào. Những tấm ảnh chụp hiện trường khiến Trang không khỏi cau mày.
Huy – đồng nghiệp thân thiết của cô – bước vào, đặt tách cà phê xuống bàn.
Ngô kiến Huy
Cậu chắc là không lún quá sâu chứ, Trang?
Nguyễn Thùy Trang
// nhìn, giọng điềm tĩnh // Ý cậu là gì?
Ngô kiến Huy
// Thở dài, ánh mắt nghiêm nghị // Ngọc không phải kiểu người đơn giản. Cậu không thấy cô ấy có quá nhiều
Trang gõ nhẹ lên bàn, ánh mắt sắc bén nhìn Huy:
Nguyễn Thùy Trang
Tôi không quan tâm cô ấy có bao nhiêu bí mật. Tôi chỉ biết cô ấy không được phép rời xa tôi. Cô ấy là mấu chốt của vụ án này
Ngô kiến Huy
//;Nhíu mày, giọng đầy nghi hoặc // Chỉ vì công việc? Hay còn lý do nào khác mà cậu không chịu thừa nhận?
Trang không trả lời, chỉ im lặng nhìn vào màn hình máy tính. Trong ánh sáng xanh mờ của màn hình, Huy nhìn thấy nét mặt lạnh lùng nhưng đầy phức tạp của Trang.
Ngô kiến Huy
Cẩn thận đấy, Trang. Đừng để cảm xúc chi phối
Huy nhắc nhở rồi rời khỏi phòng, để lại cô với những suy nghĩ ngổn ngang.
Ở một nơi khác, Ngọc đứng trước gương trong căn phòng mà Trang chuẩn bị sẵn cho nàng. Đôi mắt nàng ánh lên vẻ kiên định:
Ninh Dương Lan Ngọc
Chị nghĩ chị có thể kiểm soát được tôi mãi sao, Nguyễn Thùy Trang? Chị sẽ phải hối hận vì đã ép tôi vào đường cùng này
Ngọc nhanh chóng lấy điện thoại, gọi cho một người bí ẩn.
Ninh Dương Lan Ngọc
Tôi đồng ý. Chúng ta sẽ hành động ngay tối nay.📱
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói lạnh lẽo:
???NV bí ẩn
Rất tốt. Hãy chắc chắn rằng cô không để lại dấu vết. Nguyễn Thùy Trang không phải người dễ đối phó 📱
Ngọc tắt máy, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.
Trang đang ngồi trong văn phòng thì nhận được tin nhắn từ một số lạ:
: " Đừng nghĩ rằng cô có thể bảo vệ cô ấy mãi. Đêm nay, mọi thứ sẽ kết thúc." ✉️
Trang nắm chặt điện thoại, đôi mắt ánh lên tia giận dữ. Cô lập tức gọi cho Huy và Lâm Anh:
Nguyễn Thùy Trang
Chuẩn bị đi. Đêm nay sẽ là một cuộc chiến
Từng lời nói của Trang như lưỡi dao sắc bén cắt vào không gian yên lặng, báo hiệu một cơn bão đang đến gần.
Mai tui ko bt có đăng truyện đc ko nên này đăng 2 chap 2,3 í
Download MangaToon APP on App Store and Google Play