***Chiếc xe dừng lại, và em bước xuống, cảm giác như mình đang bước vào một thế giới hoàn toàn khác. Cửa xe bật mở, và người đàn ông từ lúc nãy vẫn ngồi yên trong xe bây giờ bước ra ngoài. Mái tóc anh ta là sự pha trộn giữa màu đen và tím, ánh sáng từ đèn đường chiếu vào khiến những lọn tóc đó nổi bật, vừa u ám vừa cuốn hút. Anh ta cao ráo, dáng người vững chãi, từng bước đi tựa như đã quá quen với những nơi thế này. Anh ta mặc một chiếc áo vest đen ôm sát, tinh tế nhưng không thiếu phần mạnh mẽ. Áo vest của anh ta tôn lên dáng người cao ráo, càng làm nổi bật khí chất lạnh lùng, nghiêm nghị. Đôi mắt anh ta, sắc lạnh và không cảm xúc, như thể đánh giá tất cả mọi thứ chỉ qua một cái nhìn. Anh ta đi đến gần em, không nói lời nào, chỉ nhẹ nhàng ra hiệu. Ánh mắt anh ta như bảo em đi theo, không có lựa chọn nào khác. Mở cánh cửa biệt thự rộng lớn trước mặt, anh ta đứng đó, đợi em bước vào. Em đứng đó, bối rối, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết rằng mọi thứ đã thay đổi. Những bước chân của em như bị kéo đi, theo sau người đàn ông đó vào trong biệt thự, để lại phía sau tất cả những gì em từng biết.***