Hôn Nhân Hợp Đồng
Chương 1: Hợp Đồng Hôn Nhân
Ánh nắng yếu ớt của một buổi chiều mùa đông xuyên qua cửa kính lớn, chiếu xuống mặt bàn gỗ óc chó bóng loáng trong văn phòng của Lâm Mạc Thần, tổng giám đốc tập đoàn Lâm Thị. Phòng làm việc rộng rãi, sang trọng, bày biện chỉ toàn những món đồ đắt tiền. Lâm Mạc Thần ngồi đó, im lặng, ánh mắt lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ, như đang suy ngẫm về một quyết định lớn lao. Mọi người trong công ty đều biết, anh là người mà không ai dám chống lại, một người có thể dễ dàng thay đổi cục diện trong một cuộc họp hay làm chao đảo cả một ngành công nghiệp chỉ bằng một câu nói.
Mặc dù vẻ ngoài lạnh lùng và kiêu ngạo, nhưng không ai biết rằng, trong lòng anh lại đang ẩn chứa một mối lo ngại, một sự thiếu thốn kỳ lạ mà không ai có thể hiểu được. Và hôm nay, quyết định đó sẽ liên quan đến một người phụ nữ.
Tiếng gõ cửa vang lên nhẹ nhàng.
Cánh cửa mở ra, Trần Nhã Vy bước vào. Cô là một nhân viên thời vụ trong công ty, chỉ là một cái tên vô danh trong đám đông. Nhưng cô không ngờ rằng mình lại có thể bước vào căn phòng này, đối diện với người đàn ông quyền lực nhất thành phố.
Nhã Vy cảm thấy như mình lạc lõng giữa không gian sang trọng và xa hoa của căn phòng. Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng giản dị, chiếc quần jeans bạc màu, gương mặt mộc không trang điểm. Trái ngược với sự sang trọng và quyến rũ của những người phụ nữ mà anh từng quen, cô như một hạt bụi vô hình trong mắt Lâm Mạc Thần.
Trần Nhã Vy
Tổng giám đốc, ngài cần gặp tôi ?
Cô cúi đầu, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng không giấu được sự căng thẳng trong giọng nói.
Lâm Mạc Thần ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc bén như dao nhìn cô. Anh chỉ nhếch môi, một nụ cười lạnh nhạt, rồi ra hiệu cho cô ngồi xuống.
Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn làm việc, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào anh. Cô cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, lo lắng không biết lý do mình lại được gọi đến gặp tổng giám đốc.
Lâm Mạc Thần
Cô tên là Trần Nhã Vy, đúng không ?
Anh bắt đầu, giọng nói trầm và lạnh lùng.
Nhã Vy gật đầu, không nói gì.
Lâm Mạc Thần
Cô sinh năm 1996, gia đình cô có một khoản nợ khổng lồ với ngân hàng và các tổ chức tín dụng, đúng không?
Lâm Mạc Thần tiếp tục, không một chút do dự.
Nhã Vy cảm thấy như trời đất sụp đổ, cô không thể tin được rằng người đàn ông này biết rõ mọi chuyện về mình. Chẳng lẽ anh ta đã điều tra cô? Cô ngước mắt nhìn anh, mặt đầy hoang mang.
Trần Nhã Vy
Ngài… ngài sao biết ?
Lâm Mạc Thần
Tôi biết tất cả.
Anh nói, không chút ngần ngại.
Lâm Mạc Thần
Cô nợ hơn 2 tỷ đồng. Mỗi tháng phải trả lãi lên đến vài chục triệu. Hơn nữa, gia đình cô cũng không còn khả năng trả nợ, đúng không ?
Nhã Vy cảm thấy tim mình như thắt lại. Cô cúi đầu, không dám nhìn vào đôi mắt sắc lạnh của anh.
Trần Nhã Vy
Vậy, ngài muốn gì ?
Cô hỏi, giọng có chút run rẩy.
Lâm Mạc Thần đứng dậy, đi về phía cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố bên dưới. Anh không vội vàng trả lời, mà chỉ đứng đó, dường như suy nghĩ về điều gì đó.
Một lúc lâu sau, anh quay lại, ánh mắt không chút thay đổi.
Lâm Mạc Thần
Tôi muốn cô kết hôn với tôi.
Câu nói ngắn gọn của anh khiến Nhã Vy không thể nào tin nổi
Trần Nhã Vy
Kết hôn? Ngài đang đùa sao?
Cô lắp bắp, không thể hiểu nổi lời đề nghị này.
Lâm Mạc Thần nhướn mày, một nụ cười lạnh nhạt hiện lên trên môi anh.
Lâm Mạc Thần
Tôi không đùa. Đây là một thỏa thuận, một hợp đồng. Cô giúp tôi hoàn thành một nghĩa vụ gia đình, tôi giúp cô trả nợ.
Anh tiến lại gần, ánh mắt nhìn thẳng vào cô.
Lâm Mạc Thần
Cô không còn lựa chọn nào khác.
Trần Nhã Vy
Ngài muốn tôi làm vợ ngài chỉ để trả nợ sao?
Nhã Vy cảm thấy tức giận, nhưng không thể làm gì ngoài việc giữ bình tĩnh.
Lâm Mạc Thần không thay đổi sắc mặt, chỉ khẽ gật đầu.
Lâm Mạc Thần
Đúng. Nhưng điều này sẽ giúp cô thoát khỏi cảnh nợ nần, có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Hơn nữa, tôi không cần cô yêu tôi, chỉ cần cô làm tròn trách nhiệm của một người vợ trên danh nghĩa.
Nhã Vy cảm thấy như có hàng ngàn suy nghĩ cùng lúc chạy qua đầu. Cô là người không có lựa chọn, không có tiền, không có sự giúp đỡ từ ai. Nhưng cái giá của một cuộc hôn nhân với Lâm Mạc Thần – liệu có quá cao hay không?
Trần Nhã Vy
Tôi cần thời gian suy nghĩ.
Cuối cùng, cô lên tiếng, giọng run run.
Lâm Mạc Thần không đáp, chỉ đứng đó, ánh mắt không rời cô. Anh đưa tay lên, vuốt nhẹ cây bút máy, như đang suy tư về điều gì đó.
Anh cuối cùng lên tiếng, giọng không cho phép từ chối.
Lâm Mạc Thần
Cô có ba ngày để suy nghĩ. Sau đó, tôi sẽ không cho cô cơ hội này nữa.
Anh quay lại bàn làm việc, ánh mắt không còn nhìn cô nữa, như thể cuộc gặp gỡ này đã kết thúc.
Nhã Vy đứng dậy, bước ra khỏi phòng mà trong đầu vẫn chưa thể nào hiểu hết được lời đề nghị đó. Ba ngày – ba ngày để quyết định tương lai của mình. Nhưng liệu cô có dám đánh đổi tất cả để đổi lấy tự do khỏi món nợ khổng lồ đó?
Bước ra khỏi tòa nhà, không khí lạnh buốt của mùa đông khiến cô tỉnh táo hơn, nhưng trái tim vẫn không ngừng lo lắng. Liệu có cách nào khác không? Liệu có thể từ chối và tìm ra một con đường khác để trả nợ? Nhưng trong lòng cô, một phần đã hiểu, đây có thể là cơ hội duy nhất để thoát khỏi kiếp nợ nần.
Ba ngày. Ba ngày để quyết định liệu mình có sẵn sàng để bước vào cuộc hôn nhân mà chẳng có chút tình yêu nào, chỉ là một giao dịch lạnh lùng.
Chương 2: Lời Đồng Ý Miễn Cưỡng
- LỜI ĐỒNG Ý MIỄN CƯỠNG -
Sáng sớm ngày thứ ba, khi ánh nắng mùa đông còn chưa đủ để làm tan lớp sương lạnh trên những con phố, Trần Nhã Vy đã thức dậy. Cô ngồi trước tấm gương cũ kỹ trong căn phòng nhỏ hẹp, ngắm nhìn chính mình. Đôi mắt thâm quầng vì những đêm trằn trọc suy nghĩ, gương mặt nhợt nhạt vì mệt mỏi.
Ba ngày qua, cô đã cân nhắc đủ mọi khả năng. Từ việc đi vay thêm tiền, tìm công việc khác có thu nhập cao hơn, cho đến việc bỏ trốn khỏi thành phố để trốn nợ. Nhưng tất cả đều là những con đường cụt. Cô không có ai để nhờ vả, không có đủ sức mạnh để gánh vác gia đình một cách khác.
Câu nói của Lâm Mạc Thần vang lên trong đầu cô như một mệnh lệnh:
Lâm Mạc Thần
Cô không có quyền từ chối.
Và đúng là cô không có quyền từ chối.
Lâm Mạc Thần đang ngồi trong văn phòng khi thư ký thông báo rằng Trần Nhã Vy đã đến. Anh gật đầu, ra hiệu cho thư ký để cô vào.
Cánh cửa mở ra, Nhã Vy bước vào với dáng vẻ đầy ngập ngừng. Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, cô vẫn cảm thấy căng thẳng khi đối mặt với anh – người đàn ông mà cô sắp trở thành vợ.
Trần Nhã Vy
Ngài Mạc Thần.
Cô lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ.
Lâm Mạc Thần ngẩng đầu lên nhìn cô. Ánh mắt anh vẫn lạnh lùng và sắc bén như lần gặp đầu tiên.
Anh chỉ tay vào chiếc ghế đối diện bàn làm việc.
Nhã Vy ngoan ngoãn làm theo. Đôi tay cô đan vào nhau, cố gắng che giấu sự căng thẳng.
Lâm Mạc Thần
Tôi cần câu trả lời.
Giọng nói trầm thấp của anh vang lên, không chút cảm xúc.
Lâm Mạc Thần
Cô đã suy nghĩ xong chưa ?
Nhã Vy hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào mắt anh.
Câu nói của cô ngắn gọn nhưng đầy quyết tâm. Cô biết, từ giây phút này, mọi thứ trong cuộc sống của mình sẽ thay đổi mãi mãi.
Lâm Mạc Thần không tỏ ra bất ngờ. Đôi môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười mỏng.
Lâm Mạc Thần
Tốt. Đây là quyết định đúng đắn.
Anh lấy từ ngăn kéo ra một tập tài liệu, đặt trước mặt cô.
Lâm Mạc Thần
Đây là hợp đồng hôn nhân. Cô hãy đọc kỹ và ký tên vào.
Nhã Vy cầm lấy tập tài liệu, tay hơi run. Cô lướt qua các điều khoản:
1.Thời gian hôn nhân: Một năm kể từ ngày ký hợp đồng.
2.Vai trò: Nhã Vy phải đảm bảo đóng vai một người vợ hoàn hảo trước mặt gia đình anh và xã hội, tuyệt đối không làm ảnh hưởng đến danh tiếng của anh.
3.Quyền riêng tư: Hai bên không can thiệp vào đời sống cá nhân của nhau.
4.Sau khi hết hạn hợp đồng: Nhã Vy sẽ nhận được 5 tỷ đồng và quyền tự do hoàn toàn.
Từng điều khoản như những nhát dao cứa vào lòng cô. Đây không phải một cuộc hôn nhân đúng nghĩa, mà chỉ là một giao dịch không hơn không kém.
Trần Nhã Vy
Tại sao anh lại cần một cuộc hôn nhân giả?
Cô không kìm được mà hỏi, ánh mắt đầy mâu thuẫn.
Lâm Mạc Thần nhếch môi, nụ cười thoáng qua trên gương mặt anh nhưng không mang chút ấm áp nào.
Lâm Mạc Thần
Đó không phải việc của cô.
Anh nói ngắn gọn, không giải thích thêm. Nhã Vy hiểu rằng cô không có quyền đòi hỏi câu trả lời. Anh là người đưa ra điều kiện, và cô là người buộc phải chấp nhận.
Cô đặt bút xuống, ký tên mình lên hợp đồng. Mỗi nét bút như một lần từ bỏ lòng tự trọng và tự do của bản thân. Nhưng cô không có sự lựa chọn nào khác.
Lâm Mạc Thần cầm lấy bản hợp đồng, nhìn lướt qua chữ ký của cô, sau đó gật đầu.
Lâm Mạc Thần
Tốt. Đám cưới sẽ diễn ra vào tuần sau. Tôi sẽ cho người lo liệu mọi thứ. Cô chỉ cần tuân theo sắp xếp.
Nhã Vy gật đầu, không nói thêm gì. Cô đứng dậy, chuẩn bị rời đi thì giọng nói của anh vang lên từ phía sau.
Cô quay lại, ánh mắt có chút bất an.
Lâm Mạc Thần
Từ hôm nay, cô là vợ sắp cưới của tôi. Hãy nhớ rằng, bất cứ hành động nào của cô cũng sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của tôi. Đừng khiến tôi phải hối hận vì đã chọn cô.
Lời nói của anh giống như một lời cảnh cáo. Cô khẽ gật đầu, cố gắng giữ bình tĩnh, rồi nhanh chóng rời khỏi phòng.
Về đến nhà, Nhã Vy ngồi lặng lẽ trong góc phòng, đôi mắt nhìn vô định. Mẹ cô, bà Trần, nhận ra sự khác thường ở con gái, liền hỏi:
Mẹ Nữ 9 (Bà Trần)
Vy, con sao thế? Có chuyện gì không?
Nhã Vy cúi đầu, nắm lấy tay mẹ.
Trần Nhã Vy
Mẹ, con đã tìm được cách trả nợ rồi. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Mẹ cô nhìn con gái bằng ánh mắt đầy lo lắng:
Mẹ Nữ 9 (Bà Trần)
Con đã làm gì? Con đừng làm liều… Nếu cần, mẹ sẽ tìm cách khác.
Nhã Vy lắc đầu, giọng nhỏ đi:
Trần Nhã Vy
Con… con sẽ kết hôn. Người ta hứa sẽ trả hết nợ cho nhà mình.
Lời nói của cô khiến bà Trần sững người.
Mẹ Nữ 9 (Bà Trần)
Kết hôn? Con nói thật sao? Ai lại đồng ý kết hôn với con trong lúc này?
Trần Nhã Vy
Mẹ đừng lo. Người đó có điều kiện, nhưng con sẽ ổn.
Nhã Vy cố nở một nụ cười trấn an, nhưng trái tim cô lại đau nhói.
Bà Trần định nói gì thêm nhưng nhìn vẻ mệt mỏi của con gái, bà đành im lặng. Trong lòng bà dâng lên cảm giác bất an nhưng không biết phải làm gì.
Nhã Vy ngồi một mình trong căn phòng nhỏ, ánh mắt nhìn lên trần nhà. Cô tự hỏi, liệu đây có phải là quyết định đúng đắn không?
Một tuần – thời gian chuẩn bị cho một đám cưới không tình yêu. Nhưng với Nhã Vy, nó giống như việc bước lên một con tàu không có đường quay lại.
Tác giả ✍️
Bye bye mn 👋🏻👋🏻👋🏻
Chương 3: Đám Cưới Không Tình Yêu
- ĐÁM CƯỚI KHÔNG TÌNH YÊU -
Sáng hôm ấy, ánh nắng dịu dàng chiếu rọi khắp khu biệt thự ven sông, nơi diễn ra một trong những sự kiện được mong đợi nhất giới thượng lưu – đám cưới của Lâm Mạc Thần, tổng giám đốc tập đoàn Lâm Thị.
Cả thành phố xôn xao trước tin tức này, bởi lẽ Lâm Mạc Thần không chỉ là một doanh nhân thành đạt mà còn là một người đàn ông được nhiều cô gái ngưỡng mộ. Đẹp trai, giàu có, quyền lực, nhưng anh chưa từng công khai một mối quan hệ nào. Vì vậy, việc anh đột ngột thông báo kết hôn với một cô gái vô danh đã trở thành chủ đề bàn tán suốt nhiều ngày qua.
Lễ cưới diễn ra tại khuôn viên biệt thự Lâm gia – một nơi được thiết kế như một tòa lâu đài châu Âu thu nhỏ. Hàng ngàn bông hoa trắng được nhập khẩu từ nước ngoài, trang trí khắp nơi, tạo nên khung cảnh lung linh như cổ tích. Dù không phô trương quá mức, mọi thứ ở đây đều toát lên vẻ xa hoa, tinh tế và đẳng cấp, giống như chính con người của Lâm Mạc Thần.
Trong một căn phòng rộng lớn ở tầng hai, Trần Nhã Vy ngồi lặng lẽ trước gương, đôi mắt dán chặt vào hình ảnh phản chiếu của mình. Chiếc váy cưới trắng muốt, được thiết kế riêng, ôm sát thân hình mảnh mai của cô. Những viên pha lê nhỏ li ti trên váy lấp lánh dưới ánh đèn, khiến cô trông như một nàng công chúa bước ra từ truyện cổ tích.
Nhưng ánh mắt cô lại không giấu được sự lo lắng và bất an.
Đây là ngày cưới của cô, nhưng trái tim cô chẳng hề có chút cảm giác hạnh phúc nào. Cô biết rõ lý do của cuộc hôn nhân này – một hợp đồng, một thỏa thuận để cô cứu lấy gia đình mình.
Cánh cửa phòng thay đồ khẽ mở, bà Lý – quản gia lâu năm của Lâm gia – bước vào.
Quản Gia
Cô Trần, cô trông thật xinh đẹp trong bộ váy cưới này.
Giọng nói nhẹ nhàng của bà vang lên, kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ miên man.
Nhã Vy quay lại, khẽ mỉm cười.
Bà Lý tiến lại gần, đặt tay lên vai cô.
Quản Gia
Hôm nay là ngày trọng đại của cô. Đừng lo lắng, mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Ổn sao? Nhã Vy tự hỏi. Liệu có thật sự ổn khi đây là một cuộc hôn nhân không tình yêu, không xuất phát từ sự tự nguyện? Nhưng cô không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu.
Quản Gia
Lễ cưới sắp bắt đầu rồi. Cô sẵn sàng chưa?
Cô nhìn vào gương một lần nữa, hít một hơi thật sâu.
Dưới tầng một, không khí lễ cưới đã trở nên náo nhiệt. Khách mời đều là những nhân vật có tiếng trong giới kinh doanh: những doanh nhân thành đạt, các nhà đầu tư lớn, và cả những chính trị gia quyền lực.
Mọi người vừa trò chuyện, vừa không ngừng hướng ánh mắt về phía lễ đường, nơi sẽ diễn ra nghi lễ. Nhưng điều mà họ thật sự tò mò chính là cô dâu – người phụ nữ bí ẩn mà Lâm Mạc Thần quyết định kết hôn.
Nhân Vật Nam
1. Cậu có biết cô dâu là ai không?
Một người đàn ông trung niên hỏi nhỏ.
Nhân Vật Nam
7. Nghe nói là một cô gái bình thường, không có gia thế hay địa vị gì cả.
Nhân Vật Nam
2. Thật khó hiểu. Một người như Lâm Mạc Thần, tại sao lại chọn một người như cô ấy?
Những lời bàn tán vang lên khắp nơi. Nhưng ngay khi bóng dáng cao lớn của Lâm Mạc Thần xuất hiện, mọi tiếng nói lập tức im bặt.
Lâm Mạc Thần bước vào lễ đường, dáng vẻ ung dung, tự tin. Anh mặc một bộ vest đen cắt may hoàn hảo, mái tóc được vuốt gọn gàng, tôn lên gương mặt góc cạnh và đôi mắt sắc lạnh. Anh không cần làm gì nhiều, chỉ đứng yên ở đó thôi cũng đủ khiến tất cả phải nể phục.
Lâm Hạo
Mạc Thần, cậu khiến tôi bất ngờ đấy.
Một người bạn của anh, Lâm Hạo, tiến đến, vỗ vai anh.
Lâm Hạo
Cô dâu của cậu là ai mà giấu kỹ thế?
Lâm Mạc Thần liếc nhìn bạn mình, nở một nụ cười nhàn nhạt.
Lâm Mạc Thần
Cậu không cần tò mò. Chuyện này không liên quan đến cậu.
Câu trả lời lạnh lùng nhưng đầy uy lực khiến Lâm Hạo không dám hỏi thêm.
Giây phút trọng đại cuối cùng cũng đến.
Cánh cửa lớn mở ra, và Nhã Vy xuất hiện.
Cô bước đi trên thảm đỏ trải dài, mỗi bước chân đều nặng nề như mang theo cả thế giới trên vai. Chiếc váy cưới lấp lánh, ánh lên dưới ánh đèn, nhưng gương mặt cô lại đầy sự lạc lõng.
Dưới ánh mắt tò mò, đánh giá của mọi người, Nhã Vy chỉ nhìn thẳng về phía trước, nơi người đàn ông sẽ trở thành chồng cô đang đứng.
Lâm Mạc Thần đứng đó, ánh mắt lãnh đạm nhìn cô. Anh không mỉm cười, cũng không có bất kỳ biểu cảm nào khác.
Khi cô tiến lại gần, anh đưa tay ra. Nhã Vy ngập ngừng một chút, rồi đặt tay mình vào tay anh. Đôi tay cô lạnh toát, nhưng bàn tay của anh lại rất ấm.
Anh hỏi nhỏ, giọng nói trầm thấp nhưng không mang theo chút tình cảm nào.
Cô đáp, dù trong lòng chẳng ổn chút nào.
Buổi lễ diễn ra như một vở kịch đã được dàn dựng hoàn hảo. Cha xứ đọc từng lời tuyên thệ, cả hai đều đáp lại như một cái máy.
Nhân Vật Nam
Cha xứ: Con có đồng ý nhận người này làm chồng, yêu thương, chăm sóc anh ấy trong mọi hoàn cảnh không?
Giọng nói của Nhã Vy nhẹ nhàng, nhưng lại chứa đựng sự mâu thuẫn trong lòng.
Nhân Vật Nam
Cha xứ: Con có đồng ý nhận người này làm vợ, trân trọng và bảo vệ cô ấy không?
Giọng nói trầm ổn của Lâm Mạc Thần vang lên, không hề có chút do dự.
Khi cha xứ tuyên bố họ là vợ chồng, tiếng vỗ tay vang lên khắp lễ đường. Nhưng giữa bầu không khí hân hoan ấy, Nhã Vy chỉ cảm thấy trái tim mình trống rỗng.
Sau buổi lễ, họ trở về căn biệt thự riêng của Lâm Mạc Thần.
Căn biệt thự toát lên vẻ hiện đại và sang trọng, nhưng với Nhã Vy, nó thật xa lạ và lạnh lẽo.
Lâm Mạc Thần
Đây là phòng của cô.
Anh đưa cô đến một căn phòng rộng lớn trên tầng hai.
Lâm Mạc Thần
Tôi sẽ ở phòng bên cạnh. Chúng ta sẽ sống riêng, nhưng cô hãy nhớ, đừng vượt qua giới hạn giữa chúng ta.
Giọng nói của anh đều đều, như đang nói về một thỏa thuận công việc.
Nhã Vy nhìn anh, lòng nặng trĩu.
Anh gật đầu, không nói thêm, rồi quay người rời đi.
Căn phòng rộng lớn trở nên im lặng đáng sợ. Cô ngồi trên mép giường, đôi mắt nhìn mông lung về phía cửa sổ. Đêm đầu tiên của cuộc hôn nhân bắt đầu, nhưng nó không hề giống với bất kỳ giấc mơ nào cô từng có.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play