Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Cô Nàng Lập Dị

Chương 1: Hot boy thách đấu

Phần 1: Khi chúng ta trẻ trâu

Chương 1: Hot boy thách đấu

Tại lớp 12A1,

Hoàng Ngọc Tú ngồi quay bút, vu vơ nhìn ra sân trường. Bây giờ đang là giờ giải lao, và tiết sau là tiết vật lý, môn tủ của cậu. Năm nào cũng vậy, cậu luôn là học sinh được mặc định chọn vào danh sách thi học sinh giỏi. Ngồi bên cạnh cậu là cây toán của trường, Nguyễn Anh Tuấn. Tuấn và Tú đều nổi tiếng khắp trường vì học giỏi, đẹp trai. Tú có nét đẹp thư sinh, lãng tử, mà bọn con gái trong trường thường hú hét là trap. Haizz, có thằng con trai nào tự hào vì mình xinh gái đâu, thậm chí mỗi lần bị khen là xinh gái, Tú chỉ muốn che mặt đi cho bớt nhục. Ngoại hình là 1 chuyện, thậm chí cái tên của Tú cũng gái nốt, khiến cho Tú bao phen mất mặt. Ngược lại với vẻ xinh trai của Tú, Tuấn lại đầy vẻ khỏe mạnh, manly, nam tính. Chính vì thế mà bọn con gái trong trường luôn ship Tuấn Tú. Điều này khiến Tú vô cùng khó chịu. Tuy nhiên cậu cũng chẳng hơi đâu mà đi bịt mồm từng đứa một.

Đang là tháng 9. Năm nay cậu đã là học sinh lớp 12, nhưng cậu vẫn cảm thấy bản thân mình rất nhàn rỗi. Cậu là con nhà giàu, thi trường nào, sau này ra làm gì đều đã được bố mẹ sắp đặt. Cậu cũng không trẻ trâu đến nỗi suốt ngày gồng mình thoát ra khỏi cái vòng kìm kẹp ấy để khẳng định bản thân. Có bố mẹ nào là không muốn tốt cho con chứ?

Niềm vui duy nhất trong các cấp học là luôn có 1 đối thủ để hơn thua, đó là Tuấn. Chính vì sự xuất hiện của Tuấn mà cuộc đời Tú có chút ít niềm vui. Có điều, khi tốt nghiệp THPT, cậu sẽ đi du học, cậu cũng không còn cơ hội hơn thua với Tuấn nữa. Kể ra cũng có chút đáng tiếc.

Tú nhìn ra sân trường, vu vơ bảo:

-Ê Tuấn. Tao với mày đã bất phân thắng bại nhiều phen. Chốt hạ ở ván cờ cuối cùng đi.

Cậu con trai ngồi bên cạnh nãy giờ gục xuống bàn ngủ, cũng uể oải trả lời:

-Ván cờ gì thế?

-Tán gái.

Tuấn ngồi dậy, tựa lưng vào ghế, buông lỏng cơ thể, dửng dưng hỏi lại:

-Muốn tán ai nào công túa?

Tú quay phắt sang bóp cổ thằng bạn thân, mắt toàn nộ khí:

-Mày gọi bố như thế nữa bố bóp chết.

Tuấn gỡ tay Tú ra, cười sằng sặc:

-Được rồi. Thế mày muốn tán ai? Em Thủy hot girl à?

Kiều Thu Thủy, học sinh lớp 11 a4, lớp chuyên Anh. Thủy đúng là 1 cô gái có vẻ đẹp sắc nước hương trời, lại có tính cách nhu mì khả ái. Tuy nhiên, tán em Thủy thì gọi gì là thách thức nữa. Tú chỉ tay về phía đứa con gái đang ngồi 1 mình ở sân trường:

-Không. Tán em kia kìa.

Tuấn giãy nảy người lên như lợn bị chọc tiết:

-Mày điên chắc. Tán "thằng đó" làm gì? Tán nó tao cảm giác như mình bị gay ấy.

Ờ, Đỗ Thùy Trang, lớp 12A2, nữ sinh lập dị nhất trường với thứ thời trang luôn được vote vào hàng thảm họa, học hành cũng được liệt vào dạng tanh tưởi, thỉnh thoảng rất nghịch ngợm nhưng thỉnh thoảng cũng rất ngơ. Tú không có hứng thú với Trang, và càng không thích mẫu con gái như vậy. Sở dĩ Trang lọt vào tầm mắt của Tú và Tuấn (nghĩa là cả 2 hot boy đều biết đến Trang là vì, Trang Tuấn Tú luôn luôn được xếp cùng phòng thi, từ lớp 10 cho đến tận bây giờ). Đã thách thức thì phải thách thức bằng mục tiêu như vậy mới thú. Ai sẽ mặt dày hơn, ai sẽ cao thủ hơn, ai giỏi chịu đựng hơn. Ván cờ này sẽ phân thắng bại.

Tú điềm tĩnh khích bác:

-Không chấp nhận là chịu thua rồi chứ gì?

Tuấn chán nản nhìn cô bạn lập dị đang ngồi ở khuôn viên trường 1 hồi lâu, rồi cũng gật đầu:

-Ôk. Tao chấp mày 1 nước cờ đấy.

Và thế là 2 chàng hot boy đã bắt đầu chiến dịch tán bạn Đỗ Thùy Trang, lớp 12A2, học sinh nữ lập dị nhất trường.

Chương 2: Gallant bất đắc dĩ

Tiết hình học không gian, cả lớp im lặng như tờ. Tiết hình học không gian là tiết của cô Hiền. Cô mang cái tên lừa tình như vậy thôi, chứ cách giảng dạy của cô không hiền chút nào. Cô luôn đòi hỏi cách trình bày khoa học, chính xác đến từng câu chữ và cách giải phải là ngắn gọn thông minh nhất. Và học sinh cưng của cô không ai khác chính là Đỗ Thùy Trang.

Gần hết tiết, cô Hiền viết đề bài lên bảng. Lớp 12A2 cũng là lớp chọn nên chương trình luôn được nâng cao hơn các lớp thường. Nửa tiết sẽ được dành cho kiến thức cơ bản trong SGK, nửa tiết còn lại sẽ là kiến thức nâng cao.

Đề bài được viết lên bảng được 1 phút, vừa đủ để vẽ xong hình thì có 1 cánh tay giơ lên. Người xung phong lên bảng không phải ai xa lạ chính là học sinh cưng của cô. Cô gật đầu để Trang lên bảng. Cô thích đầu óc Trang, mặc dù Trang hơi lập dị.

Trang mặc chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, thêm chiếc quần vải cũng rộng nốt, cộng 1 đôi dép siêu nhẹ cũng rộng nốt. Nhìn rất kỳ quặc. Mái tóc dài đen tự nhiên được buộc túm sau gáy, có lẽ chưa từng được chăm chút ở hiệu làm tóc nào. Và thứ nổi bật nhất trên gương mặt Trang lại là cặp kính cận lỗi mốt.

Cô Hiền, 25 tuổi, chưa chồng, không chỉ nổi tiếng là khắt khe trong giảng dạy, cô còn nổi tiếng là biết giữ gìn sắc đẹp và tuổi trẻ. Cô có gương mặt đẹp, dáng người cân đối, phong cách ăn mặc trẻ trung, tôn dáng nên được nhiều thầy giáo và cả học sinh nam yêu mến. Nhìn cô, ai cũng nghĩ cô chỉ tầm 20 – 21 tuổi. Cô được mệnh danh là nữ hoàng thời trang, ngược lại học sinh cưng của cô lại là thảm họa thời trang của trường.

Lớp 12A2 là 1 lớp khá là thiếu đoàn kết. Học sinh trong lớp đều là ai biết phận người ấy, ngày ngày đến lớp chúi mặt vào quyển sách, hết giờ thì sách cặp đi về. Nếu so sánh về sức học thì học sinh lớp 12A2 không thua kém gì 12A1. Có điều lớp 12A1 lại là lớp có nhiều con ông cháu cha, nhà mặt phố, bố làm to. Có thể nói lớp 12A1 là lớp của con cháu quý tộc, thì 12A2 là lớp của con cháu những gia đình khá giả, trung lưu.

Trong môi trường học đường, sự giàu có không được đề cao, mà thứ được đề cao là điểm số. Chính vì thế, nếu bạn ngồi ở lớp nào, 12A1 hay 12A2, dù gia đình bạn giàu có, dù bạn đẹp ngời ngời, bạn cũng không được nể trọng nếu bạn học hành yếu kém. Sinh tồn ở 1 lớp chọn là như thế. Tất cả đều phải khẳng định bằng năng lực của bản thân.

Dẫu vậy, nếu trái tim bạn trót rung rinh vì ai đó thì học lực thôi vẫn chưa đủ.

Đỗ Thùy Trang là 1 học sinh thuộc top của lớp 12A2. Cô vẫn luôn tự tin và tự hào bởi cái tên của mình bởi chỉ số IQ và điểm số, nhưng từ khi cô âm thầm để ý người khác giới thì cuộc sống của cô trở nên cực kỳ rắc rối.

Sau khi Trang giải bài xong, dưới lớp cũng bắt đầu tập trung nhìn lên bảng. Vẫn còn khoảng nửa lớp đang cắm đầu vào tờ giầy nháp tìm lời giải. Cô Hiền lướt qua bài giải 1 lượt rồi hỏi:

-Có em nào nhận xét gì không?

Dưới lớp đều im lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào bài giải của Trang. Đó là 1 bài toán khó, vậy mà lời giải đã được nghĩ ra khi mà hình vẽ vừa được vẽ xong. Một số học sinh trong lớp bắt đầu nhìn ra ngoài cửa sổ để chứng tỏ mình cũng đã giải xong, không cần ghi chép lại. Một số học sinh bắt đầu chép lời giải trên bảng. Một số học sinh thì chăm chú đọc lời giải.

Cô Hiền mỉm cười :

-Lời giải rất tuyệt vời. Tuy nhiên nó vẫn chưa phải cách nhanh nhất. Các em về nhà nghĩ tiếp cách nhanh nhất nhé.

Hết tiết.

Hiên chống tay vào cằm nhìn Trang.

-Tớ rất thích nhìn cậu khi lên bảng. Có 1 bầu không khí lãnh đạm vây quanh cậu. Đó là sự tự tin. Thậm chí tớ không thể rời mắt khỏi.

Trang chỉnh lại cặp kính cận, nhanh tay gấp sách vở.

-Cậu đang tỏ tình với tớ đấy à?

Hiên phẩy tay:

-À không. Tớ thích con gái nữ tính cơ. Cậu căn bản không phải loại tớ thích.

Hiên là bạn gái thân nhất của Trang ở lớp này. Thông thường Trang không được mọi người khen ngợi, đơn giản là vì ai cũng có tính ghen tị trong người, nhất là những học sinh yếu kém hơn Trang. Hiên chỉ học khá các môn tự nhiên, nhưng lại rất giỏi Anh văn. Có lẽ là vì bố mẹ Hiên đều thường xuyên đi công tác nước ngoài nên từ nhỏ đã hướng cho con gái mình tập trung vào ngoại ngữ. Hiên phục tài năng của Trang, và Hiên thừa nhận điều đó. Là bạn thân, đôi khi cảm thấy rất tự hào. Hiên không sang lớp chuyên anh 12A4 cũng là vì Trang.

Gấp sách vở xong, Trang háo hức kéo tay Hiên ra ngoài sân trường đá cầu. Thời gian thoải mái nhất chính là giờ ra chơi, vì khi ấy Trang được vận động và được gặp cậu ấy, Nguyễn Quang Hùng.

Từ lớp 11, Trang đã để ý cậu bạn này. Đó là cậu bạn có mái tóc húi cua, có má lúm đồng tiền, và luôn vận lên mình những bộ trang phục hợp thời. Hùng học lớp 12A1, là lớp được mệnh danh là kiêu kỳ nhất trường nhưng tính cách của Hùng lại không phải như vậy. Hùng tốt bụng, hòa đồng, là mẫu bạch mã hoàng tử trong mơ của Trang. Có điều Hùng rất đào hoa. Ừ thì đứa con gái nào chẳng thích con trai gallant, tốt bụng, nhất là những chàng trai có điều kiện cơ bản là ổn như Hùng.

Sân trường náo nhiệt tiếng nói cười, tiếng hò hét của học sinh. Trang ngẩn ngơ nhìn nhóm bạn đang tụ tập đá cầu, và không có Hùng. Trang với Hiên cùng đứng vào vòng tròn nhưng cảm giác hụt hẫng cứ chi phối tâm trí Trang. Không có Hùng ở đây, đá cầu cũng không còn thấy vui nữa. Chợt Hiên quay sang rỉ tai Trang:

-Chắc sắp bão to rồi. Hôm nay hot boy trường mình cũng đá cầu cơ đấy.

Trang ủ rũ hỏi lại:

-Host nào?

Hiên nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu. Thường thì Trang hay dùng từ HOST để cố ý dìm hàng mấy chàng hot boy mà Hiên khen ngợi.

-Hot boy. Đừng có nhầm à. Hot boy Hoàng Ngọc Tú kia kìa.

Trang chỉnh lại cặp kính cận, lom lom nhìn về phía Hiên đang đảo mắt. Trở trời hay sao mà hoàng tử của cô chẳng thấy đâu, lại lù lù xuất hiện cậu bạn xinh gái này. Trang gật gù:

-Ờ nhỉ. Hot girl trường mình.

Hiên đưa tay bấu vào eo Trang, cù lấy cù để:

-Hot boy, là hot boy. Rõ chưa.

Trang bị chạm vào eo, giãy nảy cả người, cô gập người lại, tránh xa 1 chút:

-Được rồi. Hot boy.

Vừa lúc thì cầu cũng bay đến phía cô. Theo phản xạ tự nhiên, Trang tung chân đá 1 phát. Cầu bay vù vù về phía trước, cùng lúc Trang cũng trượt chân ngã xuống và nghe được tiếng gì đó kỳ kỳ, chính xác là tiếng bục chỉ.

Cậu bạn xinh gái tung chân đỡ được cầu và đá sang phía khác, động tác nhẹ nhàng, khéo léo, uyển chuyển mà vẫn đầy phong độ. Trong chốc lát Trang phải thừa nhận cậu ta xứng đáng là hot boy.

Có điều Trang đang ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan. Trang ngoan cố ngồi bệt dưới nền gạch, mặt mũi méo xệch.

Hiên ngay lập tức hiểu ra, vội vàng chạy vào trong lớp tìm thứ gì đó có thể che chắn cho Trang.

Tú tham gia vào nhóm đá cầu là để tiếp cận với Trang. Cố tìm lấy hứng thú tán tỉnh Trang. Có điều từ nãy đến giờ, Tú vẫn không tìm được động lực. Cậu phải thừa nhận là cậu đã nghịch dại, sao lại thách đấu với thằng bạn thân là cưa cẩm cô bạn này. Thôi thì cứ làm bạn trước đã. Nhìn thấy Trang nhăn mặt ngồi dưới nền gạch, Tú miễn cưỡng lại gần hỏi han:

-Bạn sao thế? Đau ở đâu à?

Trang lắc đầu nguầy nguậy:

-Không có.

-Thế thì đứng dậy chơi tiếp đi nào.

Tú kéo tay Trang dậy, còn Trang cố chấp ngồi dưới nền gạch. Sức lực của trai 18 dĩ nhiên là vượt trội hơn cô. Cô bị Tú kéo cho đứng phắt dậy, liền hoảng hốt đưa tay ôm mông quần. Tú thấy biểu hiện kỳ lạ của Trang, liền đặt hết lưu ý vào bàn tay Trang. Thứ cậu nhìn thấy là đồ lót đỏ chót thấp thoáng bên trong lớp quần bị rách. Lạy chúa, chuyện quái gì thế này.

Trang ngồi phịch xuống đất, đưa tay ôm mặt:

-Cậu biến đi.

Tú bị shock, đứng ngẩn ngơ như thằng dở bận làm thơ. Chưa tán tỉnh được miếng nào lãng mạn đã dính ngay cái chuyện đáng xấu hổ này. Lát sau, Tú cũng lấy lại được bình tĩnh, chậm rãi đưa tay cới cúc áo sơ mi rồi choàng vào vai Trang:

-Cậu về lớp đi.

Nói xong Tú cũng về lớp mình. Trên người chỉ mặc mỗi chiếc áo 3 lỗ trắng tinh. Học sinh nữ các lớp bu đầy ở hành lang, nhìn lom lom vào hình thể của Tú.

Gương mặt có hơi xinh nhưng hình thể thì tuyệt vời.

Ừ thì thu hút hết sự chú ý vào mình, Trang sẽ bớt xấu hổ mà yên tâm về lớp. Không biết lúc nãy có ai nhìn thấy đồ lót màu đỏ của Trang không. Nếu có thì chắc chắn Trang sẽ thù cậu không để đâu cho hết.

Kể cũng lạ, nãy giờ mặt cậu nóng bừng.

Trang đưa giữ chặt chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, cứ thế ngẩn ngơ nhìn theo cậu bạn đã đi khỏi. Đến lúc bị Hiên vỗ vai, cô mới trở về thực tại. Việc cần làm lúc này là trở về lớp, khâu lại chiếc quần chứ không phải là mơ mộng hay ngồi đó mà ngạc nhiên.

Chương 3: Bạn thân

Tan học,

Trang đứng đợi ở cổng trường chờ thằng bạn thân. Xe Trang hỏng nên mấy hôm nay Huy đều đưa đón Trang đi học. Huy là hàng xóm của Trang nhưng mãi đến cấp 3 mới thân thiết với nhau. Lúc Trang học lớp 4, Huy chuyển đến lớp Trang và nhanh chóng lên top. Huy học khối A rất đỉnh, nhưng lại theo khối D. Suốt thời tiểu học và đầu trung học, Trang với Huy không nói chuyện với nhau mà chỉ âm thầm quan sát nhau, xem nhau như đối thủ. Lên lớp 8, bỗng dưng Trang cảm thấy rung rinh trước Huy, một chút tình cảm đầu đời, đẹp và cũng thơ ngây. Có điều, cả Huy và Trang vẫn như mặt trăng với mặt trời, không ai bắt chuyện với ai. Trang cứ âm thầm tương tư như thế suốt 1 năm trời. Tình cảm học trò vu vơ nhưng nhiều vị ngọt. Hết cấp 2, Huy tiếp cận và làm bạn với Trang. Bạn, chỉ là bạn không hơn. Đến lớp 11, Huy thừa nhận rằng hồi lớp 8 đã có tình cảm với Trang khiến Trang rất bất ngờ, nhưng cũng không nuối tiếc tình cảm đã qua. Cũng không tự hỏi, nếu ngày ấy 1 trong 2 đứa chủ động thì có thành tình yêu không. Chút cảm nắng của ngày ấy thật sự đã qua rồi.

Một chàng hoàng tử để mơ mộng, một thằng bạn thân thiết, và một đứa bạn gái để trải lòng. Trang hài lòng với những gì mình có.

Huy là anh em họ với Hùng. Dòng họ Nguyễn Quang vốn có truyền thống trong học tập. Trang không hề muốn lợi dụng bạn thân của mình nên hiếm khi Trang dò hỏi Huy về Hùng. Chỉ khi nào Huy kể thì Trang lắng nghe. Anh em họ, lại chơi với nhau khá thân nên Huy biết nhiều thông tin cá nhân về Hùng.

Gió khẽ phớt qua mái tóc Trang. Ánh nắng của tháng 9 cũng nhẹ nhàng mơn trớn gương mặt Trang. Chiếc xe đạp thể thao phanh gấp trước cổng trường. Cậu bạn trai tóc húi cua, có đôi mắt sáng ngời vẻ thông minh nhìn Trang đầy ẩn ý:

-Hôm nay cậu lại sáng tạo ra mốt mới à?

Trang mỉm cười, vùng vẫy trong chiếc áo sơ mi trắng tinh, rộng thùng thình đang khoác trên người:

-Áo chống nắng đấy.

Nụ cười của Trang sao mà dịu dàng đến thế. Nụ cười ấy thoáng chút làm cho Huy ngẩn ngơ. Chỉ 1 chiếc áo từ người lạ cũng có ý nghĩa với Trang đến vậy sao? Ban nãy chuyện xảy ra ở sân trường Huy cũng đã chứng kiến.

Trang ngồi lên xe, khẽ bám nhẹ vào áo Huy. Chiếc xe đạp bắt đầu lăn bánh trên con đường rợp bóng cây. Huy vu vơ bảo:

-Tớ đang thích 1 người. Làm thế nào để tấn công nhỉ?

Trang mắt tròn mắt dẹt nhìn Huy. Chẳng phải Huy đã tự hứa với bản thân là lên đại học mới nghĩ đến chuyện tình cảm hay sao.

-Ai, ai cơ? Yêu tinh phương nào lại có khả năng mồi chài được cậu?

-Người đó nổi tiếng lắm. Cậu cũng biết đấy.

-Không phải em Thủy lớp Anh đấy chứ?

-À không. Là người khác. Còn nổi tiếng hơn cả Thủy.

Trang cười ngặt nghẽo, bám mạnh vào áo Huy lay lay:

-Cậu đừng nói là thích tớ đấy nhé. Tớ tai tiếng chứ nổi tiếng nỗi gì.

Huy đi chậm lại, để bầu không khí trở nên nghiêm túc:

-Dưa bở mùa này đắt lắm. Là chị Hiền.

Trang giật mình đến mức suýt rớt khỏi xe. Chị Hiền? Là cô Hiền dạy toán sao? Trời đất ơi. Loạn, loạn rồi. Trang rối rít hỏi lại:

-Cô Hiền á? Cậu tính lái máy bay à? Có bằng lái chưa mà đòi?

-Đang thi bằng lái. Nên muốn nhờ cậu tư vấn đấy thôi.

Trang là học sinh cưng của cô Hiền, dĩ nhiên cũng cảm mến cô. Nếu như thằng trẻ trâu nào đó định trêu đùa cô, Trang sẽ cười vào mặt nó. Có điều Huy thì khác, Huy không phải là thằng ranh con hết việc nên vẽ chuyện để làm. Mỗi lần Trang khen 1 anh đẹp trai nào đấy trong truyện, Huy thường lắc đầu: “Đấy là 1 điều không thực tế.” Chẳng phải chuyện này còn không thực tế gấp vạn lần sao. Trang bắt đầu giở giọng mẹ già dạy con:

-Đấy là 1 điều không thực tế. Cậu 18 tuổi, cô Hiền 25 tuổi. Cậu thi lên ĐH, theo khối D thì học mất 4 năm. Ra trường thì cô Hiền 29 tuổi, liệu có đợi cậu được không?

Con trai khác con gái ở điểm, khi nghĩ đến tình yêu, con gái nghĩ ngay đến hôn nhân, còn con trai, yêu chỉ là yêu thôi.

Huy im lặng. Dĩ nhiên là Huy cũng có nghĩ đến cái tương lai đầy chông gai ấy. Nhưng cậu cũng không muốn buông tay. Càng gần ngày tốt nghiệp, càng khiến cậu nhiều nuối tiếc.

-Nếu tớ giúp cậu đến với Hùng. Cậu sẽ ủng hộ tớ đến với chị Hiền chứ.

Thái độ nghiêm túc đến nghẹt thở này khiến cho Trang á khẩu. Là thật lòng với cô Hiền sao? \=\=

Cơ mà Huy vừa nói gì ấy nhỉ? “Giúp cậu đến với Hùng”, lẽ nào Huy đã biết hết thứ tình cảm Trang giấu kín trong tim. Trang chưa từng nói chuyện này cho Huy biết. Tình cảm đó, thậm chí Trang còn cố tình giấu cả Hiên, không may đã bị Hiên phát hiện, khi nhìn thấy ảnh Hùng trong điện thoại Trang. Nhưng tại sao ngay cả Huy cũng phát hiện ra được. Thảo nào mà Trang không dò hỏi, Huy cũng rất thường xuyên kể về Hùng. Mỗi câu chuyện, từng chút một đều khiến Trang vui, ôm ấp thứ tình cảm đơn phương cứ từng ngày lớn dần lên. Có lẽ là vì những điều tốt đẹp mà Huy nói về Hùng càng khiến Trang tô vẽ nên 1 hoàng tử trong mơ tuyệt đẹp.

-Hùng là 1 thằng con trai tốt. Nếu nó yêu cậu, nó sẽ khiến cho cậu hạnh phúc.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play