[Tường Lâm] Đặt Cược Trái Tim
Lần đầu gặp nhau
Tháng ba, thời tiết ấm lên một chút,gió đêm vẫn se se lạnh
Hạ Tuấn Lâm đưa một tay vào túi đồng phục, tay kia cầm ô. Bước chân vội vã nhanh về nhà.
Vỉa hè trong thành phố cũ được lát đồng nhất bằng những con đường gạch màu, thỉnh thoảng có chỗ nối không bằng phẳng, cùng những vũng nước cạn. Cậu theo thói quen cúi đầu xuống, nhảy nhẹ qua vũng nước, phía xa có gió thổi qua, lá cây tử đồng cùng run lên, trong vài giây liền đổ mưa to.
Hạ Tuấn Lâm đói bụng nên tăng nhanh tốc độ đi về phía trước.
Không thèm nhìn lên, Hạ Tuấn Lâm rẽ trái, đi vào một cửa hàng nhỏ. Đến 6:30 tối, trước giờ ăn tối, cửa hàng hoành thánh đã chật cứng người
Dì cậu
Biết mấy giờ? Con Không thể về sớm hơn? Mau. Đến đây giúp !
Nhiều người trong tiệm hoành thánh ồn ào. Cậu nhẹ nhàng đi qua bàn ăn, đi vào phòng bếp.
Hạ Tuấn Lâm_(HJl)
Dì à, ngày mai...
Giọng nói trên cả mềm mại
Hạ Tuấn Lâm tăng thêm âm lượng
Hạ Tuấn Lâm_(HJl)
Dì dì a, ngày mai có kỳ thi, hôm nay con ôn tập được không?
Nhìn cậu một cái, vẻ mặt không vui
Dì cậu
Con không thấy hôm nay rất bận sao? Việc ôn bài với học giúp được gì không? đến đây giúp mau!
Hạ Tuấn Lâm không nói thêm nữa, rời khỏi phòng, cậu mở một cánh cửa trong góc, bước lên cầu thang.
Trong gian ba phòng ngủ và một phòng khác, trang trí bằng gỗ đổ xổ xưa, phản quan dưới ánh đèn phố hắc vào. Ngoài đường, mùi khói dầu của hàng quán theo gió lùa vào phòng.
Hạ Tuấn Lâm đặt cặp sách đi xuống cầu thang .Bận rộn cho đến mười một giờ
Sau khi cậu tắm xong, bôi thuốc trị bỏng lên tay, ngồi vào bàn học, lấy tài liệu ôn tập từ trong cặp ra
Tay đau, Trời nóng, cộng thêm cơn đau nóng rất dữ dội, thật khó chịu
Nhân lúc dì đang tắm, cậu lấy ô ra, lặng lẽ rời nhà.
Mười phút sau, cậu đến hiệu thuốc. Vẩy chiếc ô vài lần bước vào hiệu thuốc.
Hạ Tuấn Lâm_(HJl)
Tôi muốn mua loại thuốc trị bỏng
Sau khi mua thuốc xong cậu rẽ trái định đứng dưới mái hiên cạnh chiếc ô của mình.Đột nhiên cậu va đúng thứ gì đó
Trước cửa kính, Nam sinh trong Đồng phục đen trắng đứng tựa vào tấm kính , cậu đi ngang qua, anh tình cờ đưa tay lên châm thuốc.
Một âm thanh giòn tan, chiếc bật lửa rơi xuống đất.
Hạ Tuấn Lâm_(HJl)
Tôi xin lỗi.(Cậu cuối đầu xin lỗi). Tôi thực sự xin lỗi, may quá không vỡ.
Nam sinh thản nhiên ngậm điếu thuốc lại vào miệng, cúi xuống trước mặt cậu nâng cằm lên
Anh là đang muốn nhờ cậu giúp châm thuốc.
Cậu châm cho anh điếu thuốc bằng bật lửa, lúc này mới nhận ra đang dùng tay trái của mình.Bàn tay bỏng rát của cậu trực tiếp đưa ra trước mặt anh.
Hạ Tuấn Lâm_(HJl)
Tôi xin lỗi(cậu nhanh chóng chuyển sang tay phải)
Sau khi châm điếu thuốc cho anh xong.Cậu giơ chiếc ô lên rời đi với tốc độ nhanh chóng.
Nghiêm Hạo Tường_(YHX)
(nhếch môi nhẹ)
Cá cược
Ngày hôm sau, trời vẫn mưa
Cậu chuẩn bị đi học dì đã làm cho cậu một tô hoành thánh lớn. Tay đông lạnh cậu không cầm chắc được đũa, phải cầm bát một lúc lâu mới ăn xong, rất nhanh thân thể dần nóng lên.
Gvcn
Sáng nay giáo viên môn Văn chấm điểm bài thi của các em. Hiếm lắm mới thấy không khí hỏa đùng đùng, Bài thi toán ngày mai. Các em chuẩn bị tốt cho tôi, đừng chỉ học Văn mà quên toán.
Các bạn cùng lớp cười đồng ý. Giáo viên giục thêm vài câu rồi rời khỏi lớp.
Hạ Tuấn Lâm cất sách vào trong ngăn kéo, dựa lên bàn quay mặt vào tường.
Một trọng lực đá văng chiếc ghế.
Hạ Tuấn Lâm bị ép đứng thẳng người, cậu cũng không ngẩng lên, nhìn xuống ba đôi giày bên bàn.
Lý Tư Xảo
Ngủ cả ngày. Buổi tối cậu làm trộm sao?
Lý Tư Xảo "chị đại" nổi tiếng của trường.
Lý Tư Xảo thấy Hạ Tuấn Lâm không nói lời nào liền đá vào bàn của cậu.
Lý Tư Xảo chân vẫn lành lặn, di chuyển về phía cuốn sổ. Dấu giày màu đen vấy bẩn tờ giấy viết ghi chú trên đó xong liền hả hê bỏ đi.
Hạ Tuấn Lâm lông mi run lên, thu hồi ánh mắt, sau đó lãnh đạm nhìn đi.
Hạ Tuấn Lâm_(HJl)
Xin lỗi, có thể cho tôi mượn cục tẩy được không?
Không ai dám đến gần những người mà Lý Tư Xảo ghét bỏ, ai cũng sợ sẽ bị đưa vào danh sách ghét bỏ, bị cô lập và bắt nạt mỗi ngày.
Thời điểm tan học, mưa tạnh.
Vừa bước ra khỏi trường, cậu nhìn thoáng qua Lý Tư Xảo cùng đám bạn của cô ta.Trong một giây, không cần suy nghĩ, thân thể phản ứng đầu tiên quay đầu bỏ chạy,vô tình va vào ai đó
Nghiêm Hạo Tường_(YHX)
Chậc chậc, bạn học này trông quen quen?
Nghiêm Hạo Tường_(YHX)
Ồ, là người tối hôm qua
Nghiêm Hạo Tường nhớ lại, không nói nên lời khi thấy cậu biến mất nhanh chóng
Nghiêm Hạo Tường_(YHX)
Bộ cậu ta bị ma đuổi hay sao mà đi nhanh như vậy? Nhưng lần đầu tiên tôi gặp một “học sinh tốt ”như vậy rất thú vị.
Đầu hẻm trên bức tường hiện ra bản đèn lấp lánh hoành tráng-- Tiệm nét Sao Đêm
Bên cạnh bức tường, lối vào tiệm net, vài nam sinh ngồi trên bậc thềm, miệng hít mây thả thói, nhả nhớn cười
Nghiêm Hạo Tường_(YHX)
Lớn lên thật đẹp, nhưng con mẹ nó quá ngoan đi
Mã Gia Kỳ_(MJQ)
Quá ngoan á
Lưu Diệu Văn_(LYW)
Mẹ nó, cậu không hiểu ý tứ Nghiêm ca? Chính là loại mà giáo viên và phụ huynh nhìn vào đều thích, con nhà người ta trong truyền thuyết. Bị chúng ta câu được.
Mã Gia Kỳ_(MJQ)
Chậc chậc tưởng tượng khuôn mặt như táo bón của giáo viên.... Ha ha ha
Lưu Diệu Văn_(LYW)
Cậu thật hư, nhưng mà có chút thú vị nha
Nghiêm Hạo Tường_(YHX)
Trông quá non đi, cảm giác chơi không nổi.
Mã Gia Kỳ_(MJQ)
Không thử sao biết chơi không nổi?
Nghiêm Hạo Tường_(YHX)
Tin hay không, anh em, tôi một tuần là thu thục được người, dạy cậu ấy thành dạng dễ bảo!
Nghiêm Hạo Tường châm thuốc, hít một hơi dài rồi cười
Các nam sinh trợn mắt cười te toét
Lưu Diệu Văn nụ cười chói lóa nói
Lưu Diệu Văn_(LYW)
Cược một trận không?
Lưu Diệu Văn_(LYW)
Cược xem Hạo Tường được hay không bắt nam sinh kia trong tay, nói chuyện thuận lợi trong hai tháng
Lưu Diệu Văn_(LYW)
Hạo Tường, chỉ cần cậu nói chuyện viên mãn suốt hai tháng cùng nam sinh kia liền thắng
Lưu Diệu Văn_(LYW)
Vừa đi ngang qua. Nam sinh đó, Hạo Tường cậu trụ được hai tháng không? 3000 tệ
Nghiêm Hạo Tường_(YHX)
Tớ không được
Lưu Diệu Văn_(LYW)
Chết tiệt cậu thật nhàm chán mau đặt đi
Nghiêm Hạo Tường_(YHX)
Hắc hắc, Diệu Văn sao cậu không đặt
Lưu Diệu Văn phun ra câu nói tục:
Lưu Diệu Văn_(LYW)
Con mẹ nó....tôi cược có thể
Thiếu niên dựa vào tường, hút điếu thuốc mới, làn khói che biểu cảm. anh lạnh lùng nhìn đám người đem mình ra cược
Anh ngẫu nhiên nén thuốc ra xa, vòng khói tạo thành đường cung tơi thẳng vào thùng rác. Bầu trời xám xịt tối hẳn, đèn đường chưa kịp bật sáng.
Trong con hẻm chật chội, Hạ Tuấn Lâm đang dựa vào tường, sau cuộc chạy nhanh, hô hấp hỗn loạn cũng đã bình tĩnh lại, thanh âm thiếu niên tràn ngập bên tai mang theo gió lạnh.
Không biết có phải do đứng hứng gió quá lâu mà từ đầu đến chân lạnh thấu xương
Bạo lực
Dì cậu đang nắn hoành thánh,cau mày bất mãn
Hạ Tuấn Lâm vẫn mang cặp sách đứng ở bên cạnh không hề cản trở động tác của dì cậu, cụp mi nói
Hạ Tuấn Lâm_(HJl)
Con lên nhầm xe
Hạ Tuấn Lâm trợn mắt liếc vết bỏng trên tay mình, có chút ngạc nhiên
Hạ Tuấn Lâm_(HJl)
Sao lại nghiêm trọng vậy
Hạ Tuấn Lâm_(HJl)
Thôi quên đi, hai ngày này đừng làm gì, cẩn thận không để bị nhiễm trùng.
Cậu cúi đầu bước lên bậc thang đi vào phòng khóa cửa lại, đồng hồ treo trên tường còn chưa điểm số bảy, vẫn còn sớm. Mặt cậu lộ ra vẻ buông lỏng, đôi mắt hàm chứa ý cười thản nhiên.
Cục tẩy lấy ra đầu tiên, cậu liền nghĩ đến thiếu niên hút thuốc dựa vào tường, trùng hợp màu tóc đen giống hệt cục tẩy
"Hạo Tường, nếu cậu có thể cùng cậu ấy nói chuyện hết hai tháng, thì cậu thắng".
Lời này vang lên trong đầu cậu, bàn học dựa vào cửa sổ, đột nhiên một cơn gió thổi qua, vô cùng lạnh lẽo
Con én bên cửa sổ giật mình bay đi
Lý Tư Xảo
Mẹ nó da mặt mỏng vậy, một tán liền hồng(Lý Tư Xảo bất mãn lắc tay, tạp chủng nó bị câm à?) Kêu đi cho tao cảm giác thành tựu, không đừng trách tao nặng tay
Nói xong cô ta ép đầu Hạ Tuấn Lâm lên sàn, vài đòn rơi xuống cùng tiếng kêu phát ra
Lý Tư Xảo
Đúng rồi, cứ kêu vậy đi!
Tiếng cười sảng khoái của các nữ sinh vang lên trong phòng vệ sinh trống trải.
Hạ Tuấn Lâm_(HJl)
Cận thận, đừng tạo vết thương rõ quá
Lý Tư Xảo
Khỉ thật, bọn mày có nghe thấy gì không?
Tiếng chuông lớp từ xa truyền đến.
Sau một hồi dồn dập tiếng bước chân lộn xộn, nhà rơi vào trạng thái im ắng lạnh lẽo.
Hạ Tuấn Lâm nắm chặt tay nắm cửa chống đỡ thân thể đang run rẩy
Cơn đau, từ thịt đến xương khắp người đều đau. Va đập vào trán lan xuống bên trong đầu, bị chướng lên.
Hạ Tuấn Lâm nhìn trên trần nhà ngọn đèn sáng, trong mắt hiện lên ánh sáng cùng bóng đen, không khỏi lộ ra cảm xúc.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play