Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Hãy Biến Tôi Thành Ma Cà Rồng

Chương 1: Không Lối Thoát

Có tương lại hay không cho một đứa như tôi? Phải, tương lai của bạn sẽ rất mịt mù khi mẹ bạn là một “cô gái làng chơi” chính hiệu và bà ta thật sự yêu nghề này. Tôi là “sản phẩm” được tạo ra do một lần nào đó “dụng cụ bảo hộ” bị hỏng. Tôi đã từng hỏi mẹ tôi ba tôi là ai và ba ta nói nếu bà ta biết ba tôi là ai thì đã giao tôi cho ông ta rồi.

Năm tôi 15 tuổi mẹ tôi dẫn về một người con trai khoảng 19 – 20 và người đó gọi mẹ tôi là em yêu trong khi bà ta đủ tuổi để anh ta gọi là “mẹ yêu”.

Đó là tình nhân lâu nhất của mẹ. Bây giờ, khi tôi 20 tuổi anh ta vẫn còn giữ vai trò “một thằng ăn bám” trong nhà tôi. Có lẽ vì anh ta trẻ và anh ta cũng khá bảnh. Mẹ tôi yêu anh ta vì anh ta đẹp trai và giỏi trong khoản chăn gối. Còn anh ta là vì tiền nên theo mẹ tôi. Xem ra là một vụ giao dịch đôi bên cùng có lợi nhỉ.

Tôi chưa bao giờ ghét anh ta và cũng chẳng yêu thích gì. Cho đến khi anh ta cướp đi thứ quý giá nhất của tôi. Cái tuổi 17 đẹp đẽ của tôi hoàn toàn bị thằng khốn ấy vùi dập. Khi cái thứ dơ bẩn của nó đi vào trong tôi, tôi biết tôi sẽ không bao giờ còn là tôi của trước đây nữa.

Tôi đã chạy thục mạng trong màn đêm đen tối và lạnh buốt. Tôi cảm thấy mình nhơ nhuốc hơn bao giờ hết. Dơ bẩn! Thật sự dơ bẩn!

Khi 5 tuổi tôi mơ ước trở thành một nữ tu giống như sơ dạy mẫu giáo. Đến 7 tuổi tôi muốn trở thành cô giáo giống như cô chủ nhiệm của tôi. 12 tuổi, tôi muốn làm ca sỹ và 3 năm sau tôi lại có mơ ước trở thành diễn viên.

Nhưng bây giờ, điều tôi muốn nhất là chưa bao giờ sinh ra trên đời này. Nhưng tôi đã sinh ra rồi và đã sống mười bảy năm để chịu cái nỗi nhục này.

Vậy thì tôi ước mình có thể biến mất ngay bây giờ.

Tôi chưa thể thực hiện được bất cứ ước mơ nào của mình nhưng ước mơ cuối cùng này tôi sẽ thực hiện. Bằng chứng là tôi đang chìm dần trong làn nước lạnh buốt này đây.

Nước, khắp nơi đều là nước. Tôi cảm nhận rõ ràng nước vào phổi tôi làm nó đau buốt. Bao tử tôi cũng đã uống no một bụng nước. Tôi tin là mình sẽ chết.

Tôi mở mắt ra. Tôi đã chết rồi sao? Sau khi chết cũng được nằm trên giường và ở trong phòng à? Vậy thì cũng đâu có khác với khi còn sống tí nào.

Tôi nghe thấy tiếng mở cửa phòng, tôi quay đầu ra để xem người bước vào phòng sẽ là thiên sứ hay ác quỷ. Thế nhưng người vào phòng tôi là một chàng trai, anh ta chẳng có cánh, không có sừng và cũng chẳng có đuôi. Nhìn anh ta rất “con người”.

- Cô tỉnh rồi à? – Anh ta đến ngồi bên giường tôi. Anh ta hỏi giống như tôi và anh ta thân quen lắm vậy. Còn đưa tay định chạm vào mặt tôi. Tôi quay mặt đi để tránh bàn tay của anh ta.

- Đừng hiểu lầm, tôi chỉ muốn xem cô hết sốt chưa thôi – Anh ta giải thích đồng thời rút tay lại.

- Đêm hôm khuya khoắt cô ra bờ sông làm gì để bất cẩn ngã xuống sông vậy?

Quá rõ rồi. Tôi chưa chết. Chính tên nhiều chuyện này đã cứu tôi. Tôi không giấu được sự tức giận mà quay ra lườm anh ta một cái. Thề rằng đó là cái lườm sắc nhất mà tôi có thể. Bây giờ tôi mới nhìn kỹ anh ta, anh ta có nước da nâu trông rất nam tính. Cơ thể cũng to cao vạm vỡ. Gương mặt khá đẹp trai nhưng có nét gì đó không giống người tốt.

Chắc không đâu! Có lẽ tôi quá nhạy cảm thôi. Không phải người tốt thì cứu tôi làm gì? Mà không biết tôi đã ở đây bao lâu rồi nhỉ?

- Để tôi nấu cái gì đó cho cô ăn nhé! – Anh ta nói rồi đi ra ngoài. Ánh mắt anh ta nhìn tôi rất lạ. Tôi không biết đó là gì.

Tôi nhắm mắt lại. Cảnh tượng kinh hoàng đêm hôm đó lại hiện ra trong đầu tôi. Mặc cho tôi dãy dụa, khóc lóc, van xin. Tên cầm thú ấy vẫn đè nghiến lấy tôi, xé nát chiếc váy ngủ trên người tôi. Hắn nằm trên người tôi, mình đầy mồ hôi. Hơi thở nặng nề. Còn tôi, đau đớn đến mức gần như lịm đi.

Tôi nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần mình. Mở mắt ra, tôi thấy người con trai lúc nãy đang bê một tô gì đó bốc khói nghi ngút.

- Ăn cháo đi! – Anh ta nói.

- Tôi muốn đi tắm – Tôi nghe tiếng mình khàn đặc.

- Ăn cho nóng đi rồi hãy tắm! – Anh ta cười một nụ cười khó hiểu.

- Để đó đi! Tắm song tôi sẽ ăn.

Anh ta đồng ý và dìu tôi đến phòng tắm vì tôi còn mệt nên đi lại hơi khó.

Phòng tắm nhà anh ta khá lớn. Lớn hơn nhà tôi rất nhiều và có cả bồn tắm. Khi xem trong phim truyền hình và thấy những cô gái nằm trong bồn tắm ngập bọt sà phòng trắng. Thư giãn với nền nhạc nhẹ và trên thành bồn là ly rượu vang đỏ sóng sáng, tôi đã ao ước được tắm như thế một lần. Nhưng bây giờ tôi chẳng còn thiết tha một điều gì nữa. Tôi biết dù có tắm một trăm, một ngàn lần cũng không rửa sạch được vết nhơ này.

Trút bỏ quần áo khỏi cơ thể, tôi thấy trên người mình đầy những vết bầm tím, vết cấu véo và cả vết răng cắn nữa. Tôi thật sự không thể giữ được bình tĩnh nữa. Tôi bật khóc và gào lên những tiếng hét ai oán. Tôi chà miếng bông tắm thật mạnh lên cơ thể mình cho đến khi da tôi bỏ bừng lên và đau rát. Tôi cứ đứng dưới vòi nước để nước xối từ đầu đến chân cả tiếng đồng hồ. Cho đến khi cơ thể tôi tím lại.

Tôi đang mặc trên người chiếc áo sơmi rộng thùng tình và cái quần đùi mà anh ta cho tôi mượn. Ban nãy không để ý, giờ tôi mới thấy nhà anh ta khá rộng và rất nhiều phòng. Nhưng nội thất lại khá sơ xài, chỉ có một bộ ghế salong màu đen ngay chính giữa nhà. Mãi đến sau này tôi mới biết đó là nhà chứa và những căn phòng kia là nơi để những “cô gái làng chơi” “hành nghề”.

Tôi tìm mãi mới tìm ra căn phòng ban nãy mình nằm.

- Tụi mày đến đây đi! Tao mới vớ được hàng ngon – Tôi vừa hé mở cửa đã nghe tiếng anh ta đang nói chuyện điện thoại với ai đó.

- ……..

- Tao nghĩ nó cũng muốn nên mới chủ động đòi đi tắm –Sau khi im lặng nghe người bên kia nói gì đó, anh ta nói tiếp.

“Chủ động đòi đi tắm?” Đang nói về tôi sao? Chắc không phải đâu. Anh ta lại kể chuyện tôi đi tắm với bạn anh ta làm gì chứ?

- Nó ngã xuống sông, tao cứu được nó nên đưa về nhà.

- ……

Vậy thì đúng là nói về tôi rồi. Tôi có linh cảm không hay chút nào. Có lẽ tôi nên trốn đi thì hơn.

Tôi đóng cửa phòng lại và rón rén đi tìm cửa ra. Căn nhà thật sự rất rộng. Tôi tìm mãi mới thấy cửa ra vào. Tôi đoán đó là cửa ra vào vì nó to nhất trong số những cánh cửa trong nhà. Tôi mừng rỡ và chạy đến mở cửa ra nhưng khi cánh cửa vừa bật mở thì trước mặt tôi là 3 người con trai mặt mày hung dữ.

Thật sự không còn gì nhục nhã hơn! Tôi lại một lần nữa bị đối xử như một món đồ chơi giúp lũ cầm thú ấy thỏa mãn. Thì ra thằng khốn đó gọi bạn nó đến để cùng chà đạp tôi. Khi tôi vừa mở cửa ra đã thấy ba thằng bạn kho^’n nạn của nó. Và tôi đã bị bắt.

Toàn thân tôi đau rã rời. Không còn chút sức lực cũng chẳng còn chút nước mắt. Tôi thậm chí đã không chống cự. Chỉ nhắm mắt buông xuôi cho bọn chúng dày xéo vì còn gì nữa để mà mất cơ chứ.

Bọn nó đang nhìn tôi bằng ánh mắt hả hê thỏa mãn. Còn tôi, tôi thật không tưởng tượng ra bây giờ trông mình như thế nào. Tôi cứ nằm im trên sàn nhà, trên người không còn mảnh vải che thân.

Tôi nghe tiếng điện thoại đổ chuông. Là điện thoại của một thằng nào đó.

- Có chuyện gì? – Thằng khốn đó nghe máy. Là tiếng của thằng đã cứu tôi.

- ……….

- Cái gì? – Nó quát rồi cúp máy.

- Mấy con đào bị tụi thằng Minh Trọc bắt mất rồi. Đến đó thôi – Thằng đó nói bằng giọng tức giận.

Tôi nghe tiếng đóng cửa phòng. Tụi nó bỏ đi hết rồi. Tôi ngồi dậy một cách khó khăn.

……………

Trời rất lạnh! Tôi thật sự không biết mình có thể đi đâu nữa. Tôi không có bạn bè vì tụi nó coi thường mẹ tôi. Trong người tôi lại không có tiền. Nhà thì chắc chắn tôi sẽ không về thêm một lần nào nữa. Có lẽ đêm nay tôi sẽ ngủ ngoài đường.

Tôi ngồi co ro đầu một con hẻm vắng. Chợt sâu trong hẻm vang lên những âm thanh kỳ lạ. Vừa sợ hãi lại vừa tò mò. Tôi bước từng bước thận trọng tiến sâu vào con hẻm. Càng lúc tôi càng đến gần nơi phát ra âm thanh hơn.

Lạy Chúa! Điều tôi đang thấy rốt cuộc là gì?

Tôi sợ hãi đến nỗi không thể cử động để đưa tay lên dụi mắt để xem điều tôi đang thấy có phải là ảo giác hay không.

Một người đàn ông đang dí sát đầu vào cổ một con chó. Tôi nghe thấy tiếng rít đau đớn của con chó. Nó đang dãy dụa. Nó dãy dụa mạnh hơn. Rồi chậm dần chậm dần sau đó nó không còn cử động nữa. Người đàn ông ấy rời khỏi cổ con chó và nó nằm rũ xuống đất. Nhưng không phải là xác một con chó mà là xác một con người.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ. Sợ hãi đến mức không thể hét lên cũng không thể bỏ chạy.

Người đàn ông kia quay đầu lại phía tôi. Ông ta đã nhìn thấy tôi và ông ta bắt đầu tiến lại phía tôi. Tiếng dày chạm vào mặt đường vang lên làm tôi thêm căng thẳng. Vì con hẻm rất vắng vẻ nên tiếng động nghe càng rõ hơn.

Ông ta đã ở rất gần tôi, tôi có thể nhìn thấy hai chiếc răng nanh nhọn ở hàm trên của ông ta. Máu còn dính lại một đường dài trên mép ông ta. Điều đáng sợ nhất là đôi mắt. Đôi mắt ông ta rất hoang dại và nó sáng rực một màu máu.

Nếu đây không phải là ảo giác thì ông ta là gì? Hút máu? Có răng nanh. Giống như trong những bộ phim mà tôi từng coi – MA CÀ RỒNG.

Nếu như thế thật thì tôi sẽ chết sao? Tôi đang rất muốn chết nhưng tôi không nghĩ là mình sẽ chết theo kiểu này. Bị hút hết máu trong người.

Không! Không đời nào. Đây chắc chắn là mơ. Làm gì có ma cà rồng. Đó chỉ là nhân vật được xây dựng lên thôi. Hơn nữa làm gì có chuyện một con chó bị hút hết máu và hóa thành người. Rõ ràng là mơ rồi.

Chương 2: Hãy Biến Tôi Thành Ma Cà Rồng!

Tôi tin mình đã chết vì bằng chứng là tôi đang ở dưới địa ngục. Mọi thứ đều âm u, lạnh lẽo và tăm tối đến đáng sợ. Không một tiếng động, không một âm thanh. Tôi đang nằm ở một góc tăm tối. Việc bị hút máu không đau như tôi nghĩ. Không hề có cảm giác gì gọi là đau đớn.

Đột nhiên mọi thứ sáng choang, ai đó vừa mở điện lên. Tôi ngồi dậy và thấy mình đang ở trong một căn phòng có lò sưởi nhưng lò sưởi đó đang tắt ngấm. Bên cạnh lò sưởi là bộ sofa cổ điển rất sang trọng. Còn có một cái đồng hồ quả lắc cao qua đầu tôi và được trạm trổ tinh vi. Nội thất căn phòng này mang phong cách Roman.

- Đã tỉnh lại rồi à? – Một giọng nói nghe như vọng về từ cõi xa xăm nào đó vang lên.

Là Anh ngữ chứ không phải Việt ngữ. Vốn tiếng Anh của tôi khá tốt. Tôi đưa mắt nhìn quanh nhưng chẳng thấy ai cả.

- Ta ở đấy – Giọng nói đó lại vang lên.

Tôi giật mình quay phắt người lại. Nơi chiếc ghế mà tôi thề rằng một giây trước không có ai ngồi bây giờ xuất hiện một dáng người. Tôi nhận ra ông ta, ông ta chính là người tôi thấy trong con hẻm.

- Chào mừng đến với nhà ta. Ta là Olia – Ông ta nói, giọng nói rất thấp và khàn khàn nhưng điều đó không giúp nó ấm hơn. Giọng nói của ông ta rất lạnh lẽo.

- Tôi… - Tôi ngập ngừng, giọng nói tôi run run đến đáng thương – …còn sống sao? – Tôi có gắng để hoàn thành câu nói.

- Điều gì làm cô nghĩ rằng mình đã chết? – Ông ta nhướn mày hỏi tôi. Gương mặt trắng bợt bạt như xác chết của ông ta quả thật đáng sợ.

Tôi nghĩ có lẽ điều ban nãy tôi thấy là một cảnh quay của một đoàn làm phim nào đó. Phải rồi! Chỉ có thể là như vậy.

- A! – Ông ta như chợt nhớ ra chuyện gì. Ông ta thật sự làm tôi giật mình.

- Phải rồi – Ông ta gật ngù cái đầu.

- Cô đã thấy hết mọi thứ trong con hẻm rồi đúng không?

- Ông đang đóng phim đúng không? – Tôi nhướn mày hỏi.

- Đóng phim? Cô không hài thật đấy – Ông ta nói như đang đùa nhưng lại không cười.

- Vậy ông định nói với tôi đó là sự thật à? – Tôi bật cười. Nhưng rồi tôi im ngay lập tức khi thấy ông ta dùng dao cắt vào tay mình và trước mắt tôi vết cắt đang lành lại.

Bây giờ thì hoàn toàn biến mất. Cứ như chưa từng có vết cắt nào.

Tôi không biết phải nói gì, nói đúng hơn là không thể nói gì. Trí óc tôi thúc dục mình bỏ chạy nhưng hai chân lại không thể nhúc nhíc.

Tôi nhìn ông ta trân trối. Có phải vì tôi đã thấy nên ông ta sẽ gϊếŧ tôi không? Nhưng sao không gϊếŧ từ khi nãy mà đem tôi về đây làm gì?

- Ông… ông là… - Tôi cất tiếng hỏi trệu trạo. Tôi không giám thốt ra 3 từ “ma cà rồng”

- Phải, ta là ma cà rồng – Ông ta nói ra 3 từ đó rất trơn chu.

- Không thể nào! Ma cà rồng không có thật – Tôi nói, giọng nói tôi muốn vỡ òa.

- Chính mắt cô vừa thấy rồi mà – Ông ta nghiêng đầu và nhìn xoáy vào tôi. Đôi mắt ông ta không mang màu đỏ nữa. Nó trắng dã và chỉ có con ngươi đen nhỏ xíu ở giữa.

- Ông sẽ gϊếŧ tôi sao? – Sau một hồi im lặng tôi lấy hết can đảm để hỏi.

- Không! Ta không uống máu người – Ông ta nhún vai.

Vậy ông ta uống máu động vật sao? Giống như gia đình Cullent trong tiểu thuyết Chạng Vạng mà tôi đọc à? Vậy cái xác người ban nãy trong hẻm là tôi nhìn nhầm sao? Rõ ràng rồi. Đó là một con chó mà.

- Sao cô không lại đây và ngồi xuống? – Ông ta nói. Nó giống một sự ra lệnh hơn là một lời mời.

Tôi chậm chậm bước đến ngồi vào chiếc ghế đối diện ông ta.

- Hãy đưa bàn tay cô cho ta! – Ông ta lại nói như kiểu ra lệnh.

Tôi chần chừ một hồi lâu. Ông ta vẫn điềm tĩnh nhìn tôi, không có vẻ gì là mất kiên nhẫn cả. Tôi biết tôi không thể không làm theo. Tôi từ từ chìa bàn tay đang run rẩy của mình ra.

Ông ta cầm tay tôi. Tôi hơn rút tay về vì bàn tay ông ta rất lạnh. Lạnh như một xác chết vậy.

- Aaaa!!! – Tôi hét lên và rút tay lại.

- Chết tiệt! Ông làm gì vậy? – Vì đau quá nên tôi tức giận và quên cả sợ hãi. Ông ta vừa bấm móng tay cái vào lòng bàn tay tôi. Máu đã chảy ra.

Ông ta đưa ngón cái móng tay đang dính máu tôi lên miệng và lè lưỡi ra liếʍ. Nhìn thật kinh tởm.

- Hóa ra là như vậy – Ông ta nói nhưng không có vẻ gì là đang nói với tôi.

- Ta rất tiếc khi cô gặp phải chuyện như vậy, Tử Đinh Hương ạ – Ông ta nhìn tôi nhưng đôi mắt trắng dã. Thật tình thì ông ta chỉ có thể mang đến cho tôi cảm giác sợ hãi thêm chứ chẳng thể an ủi tôi được chút nào.

- Làm thế nào mà ông biết? – Tôi nhìn ông ta bằng đôi mắt ngạc nhiên.

- Ta đã nếm máu cô và ta biết tất cả về cô.

- Không thể nào! – Tôi nghi ngờ.

- Một ma cà rồng có thể biết được mọi chuyện của con người khi nếm máu họ - Ông ta nói.

- Ta thật sự thấy tiếc cho cô. Hãy nói xem ta có thể làm gì để an ủi cô?

- Tại sao ông lại muốn làm gì đó cho tôi?

- Đừng nhìn ta bằng ánh mắt đề phòng như thế! Cô làm ta buồn đấy.

Ông ta nói và tôi vội vàng cụp đôi mắt xuống.

- Trước khi trở thành ma cà rồng, ta cũng là người và ta cũng có con gái. Khi đó con gái ta cũng trạc tuổi cô. Và ta đã phải bỏ đi thật xa vì sợ rằng cái bản ngã trong ta sẽ làm hại nó. Cô làm ta nhớ lại con gái của mình – Ông ta nói, giọng ông ta vốn đã trầm nên nghe rất buồn mặc dù giọng nói vẫn rất lạnh lẽo.

- Nhưng ông nói ông không uống máu người. Tại sao ông lại phải rời bỏ con gái mình? – Tôi nhìn lén ông ta xem biểu hiện của ông ta thế nào. Gương mặt ông ta vẫn trắng bệch và lạnh lùng. Đôi mắt trắng dã.

- Rất lâu sau này ta mới có thể từ bỏ việc uống máu người – Ông ta nói. Vậy là ông ta đã từng uống máu người sao. Có khi nào bây giờ ông ta lại muốn uống máu người trở lại không? Máu tôi chẳng hạn.

- Vậy tại sao sau khi không uống máu người nữa ông không quay về?

- Khi đó con gái và vợ ta đã chết được 200 năm rồi.

Tôi trợn mắt nhìn ông ta. Miệng tôi há hốc vì ngạc nhiên. Một phần là thấy sợ hãi. Ông ta uống máu người suốt 200 năm. Vậy thì có tất cả bao nhiêu người bị ông ta gϊếŧ cơ chứ?

Tôi nuốt khan và hỏi tiếp.

- Ma cà rồng bất tử thật sao?

- Phải. Ma ca rồng bất tử.

- Vậy ông đã bao nhiêu tuổi rồi? – Tôi nheo mắt nhìn ông ta.

- Gấp đôi số tuổi mà cô có thể nghĩ – Ông ta nói.

- Hãy thôi nói về ta và hãy nói cho ta biết cô muốn ta giúp gì? Ta thật sự muốn làm điều gì đó cho một cô gái bất hạnh như cô.

Một suy nghĩ vụt qua trong đầu tôi.

- Trước tiên hãy nói cho tôi nghe về ma cà rồng – Tôi nhìn sâu vào mắt ông ta.

- Được thôi! Ma cà rồng là những kẻ bất tử. Nguồn dinh dưỡng duy nhất ta cũng như những kẻ giống ta đang ở đâu đó ngoài kia là máu. Ma cà rồng có khả năng chạy rất nhanh. Sức mạnh của ma cà rồng là không giới hạn. Nó tăng thêm mỗi khi uống thêm máu. Đặc biệt có thể lành vết thương ngay lập tức như ban nãy cô thấy. Tuy nhiên ma cà rồng chỉ mạnh vào ban đêm. Ban ngày thì không thể ra ngoài.

- Sẽ bốc cháy sao? Hay sẽ phát ra những ánh sáng như kim cương dưới ánh nắng – Tôi nói.

- Cô đang nói về những điều ngớ ngẩn cô thấy trong phim ảnh đấy à? Hoàn toàn không phải. Khi ra ngoài nắng ma cà rồng sẽ rất yếu. Còn yếu hơn một con người khi đang hấp hối.

- Ngoài ông ra còn ma cà rồng nào khác không?

- Rất nhiều. Tộc ma cà rồng rất đông.

- Con người… - Tôi ngập ngừng - … có thể… trở thành… ma cà rồng không? – Đây là điều tôi muốn biết nhất.

- Trên nguyên lý là có. Khi bị một ma cà rồng cắn chất độc từ hai răng nanh sẽ truyền vào cơ thể con người.

- Trên nguyên lý? – Tôi hỏi.

- Phải. Cần hút ra 4/5 máu và để lại 1/5 máu chảy trong cơ thể để đưa chất độc đi. Nhưng tôi không nghĩ có ma cà rồng nào có thể chỉ hút 4/5 máu và dừng lại.

- Ông cũng không thể làm được điều đó sao? – Tôi thất vọng.

- Tôi chưa từng thử.

Tôi im lặng một hồi lâu..

- Hãy… biến tôi thành ma cà rồng – Ban đầu tôi hơi ngập ngừng nhưng về cuối câu tôi đã nói bằng giọng kiên quyết. Tôi sẽ mạo hiểm.

- Cô muốn trở thành ma cà rồng sao? Sống bằng máu và suốt đời lẩn trốn trong bóng tối? – Ông ta nhướn mày nhìn tôi.

- Tôi phải trả thù – Tôi nghiến răng. Chỉ cần nghĩ đến mình đã bị đối xử như thế nào là tôi muốn gϊếŧ hết bọn chúng.

- Tôi e là không thể giúp cô – Ông ta nói, giọng nói có vẻ áy náy.

- Tại sao không? – Tôi nhìn ông ta.

- Tôi không uống máu người. Nó sẽ làm vấy bẩn máu tôi – Ông ta nói.

- Máu động vật thì không làm vấy bẩn máu ông sao? Sao ông có thể nói như vậy? – Tôi thật sự tức giận khi nghe ông ta nói. Ông ta muốn nói máu của một đứa như tôi rất bẩn sao? Làm thế nào mà một kẻ sống bằng máu đáng ghê tớm như ông ta lại có thể nói như thế?

- Tôi không hề uống máu động vật – Ông ta nghiêng đầu nhìn tôi.

- Tôi đã nhìn thấy hết rồi – Tôi nói kiểu nhát gừng.

- Ban nãy trong con hẻm chẳng phải ông đã uống máu một con chó sao? – Tôi sắp không giữ bình tĩnh được nữa rồi. Ông ta coi thường tôi nên không muốn uống máu tôi sao?

- Đó không phải là người cũng không phải động vật – Ông ta nói.

- Thế chứ đó là gì? Thực vật à? – Tôi nói bằng giọng diễu cợt và hừ một cái đầy khinh bỉ. Có lẽ lúc này dây thần kinh sợ hãi của tôi đã liệt rồi.

- Đó là một kẻ biến hình – Ông ta nói.

- Kẻ biến hình? – Tôi ngạc nhiên.

- Phải. Ban ngày chúng là người nhưng vào ban đêm chúng có thể biến thành bất cứ con vật nào mà chúng muốn – Ông ta giải thích.

- Tại sao phải là máu của kẻ biến hình mà không thể là máu người? – Tôi chau mày.

- Máu của kẻ biến hình có thể giúp ta ra ngoài vào ban ngày. Tuy nhiên phải cần rất nhiều máu của chúng thì mới có thể thực hiện được điều đó. Và trong thời gian tích tụ máu của chúng trong người, ta không thể uống máu người.

- Vậy ông không thể giúp tôi sao? – Tôi thất vọng tràn trề.

- Còn một cách có thể biến cô thành ma cà rồng – Ông ta nói.

- Hãy nói cho tôi biết đó là cách gì! – Tôi khẩn chương.

- Còn một cách có thể biến cô thành ma cà rồng – Ông ta nói.

- Hãy nói cho tôi biết đó là cách gì! – Tôi khẩn chương.

- Uống máu của ta.

- Uống máu ma cà rồng có thể trở thành ma cà rồng sao? – Tôi ngạc nhiên.

- Phải, nhưng sẽ không phải là ma cà rồng vĩnh viễn. Tùy vào cơ thể của cô mà nó lâu hay mau, đến một thời điểm nào đó cô sẽ yếu đi và sẽ phải uống thêm máu ta.

- Nếu tôi không tiếp tục uống máu ông thì tôi sẽ như thế nào?

- Khi đó cô sẽ trở lại làm người.

- Nếu tôi tiếp tục uống máu của một ma cà rồng khác chứ không phải là ông thì sao?

- Một người chỉ có thể uống máu của duy nhất một ma cà rồng vĩnh viễn để trở thành ma cà rồng lai và ngược lại.

- Ma cà rồng lai và ma cà rồng vĩnh viễn khác nhau ở điểm nào? – Tôi chau mày.

- Ma cà rồng lai mang một nửa là con người, một nửa là ma cà rồng. Vì thế cơ thể sẽ tiếp nhận chất dinh dưỡng từ thức ăn chứ không chỉ có máu. Có thể tiếp xúc với ánh sáng mặt trời. Có khả năng lành vết thương nhanh dù không bằng ma cà rồng vĩnh viễn. Tuy không nhanh và mạnh bằng ma cà rồng vĩnh viễn nhưng không thể nói là không nhanh và không mạnh.

- Chỉ cần uống máu ông thôi sao? Chỉ đơn giản vậy thôi à? Có nguy hiểm gì không? – Tôi nghi ngờ.

- Cô có thể sẽ chết. Nếu như máu cô không hợp với máu tôi. Cô sẽ chết.

Tôi im lặng. Tôi có nên làm không? Tôi thấy hơi sợ. Dường như tôi bắt đầu thấy sợ chết. Nhưng tôi không thể tha thứ cho lũ khốn đó được.

- Hãy cho tôi uống máu ông! – Tôi nói, tôi nghĩ ánh mắt tôi nhìn ông ta đủ cương quyết.

- Cô đã nghĩ kỹ chưa?

Tôi không trả lời mà chỉ gật đầu một cách chắc chắn.

- Được! Dù là ma cà rồng lai nhưng cô cũng sẽ là người của tộc ma cà rồng và là người của thế giới bóng tối – Ông ta nói.

- Thế giới bóng tối?

- Đó là thế giới của ta. Còn những tộc khác ngoài tộc ma cà rồng thuộc thế giới bóng tối. Và tất cả đều chỉ có thể sống hoặc sử dụng khả năng của mình trong bóng tối.

Tôi nhìn ông ta bằng ánh mắt chờ đợi. Tôi biết ông ta sẽ kể tiếp cho tôi nghe.

- Ngoài tộc ma cà rồng còn có tộc những kẻ biến hình, tộc ma cà rồng biển, tộc phù thủy và pháp sư.

- Ma cà rồng biển? – Tôi chau mày, tôi chưa bao giờ nghe về khái niệm này.

- Chính là lũ người cá.

- Là tiên cá sao? Họ tồn tại thật à? – Tôi thích thú.

- Bọn chúng không phải là tiên cá mà là quỷ biển. Chúng duy trì cuộc sống bất tử bằng cách hút linh hồn và tuổi trẻ của những con người đi qua hải phận của chúng, sau đó chúng siết chết họ bằng cái đuôi sinh đẹp của mình. Tuy nhiên chúng chỉ có thể chạm vào con người khi họ chạm vào nước biển – Ông ta giải thích cho tôi một cách chi tiết.

- Thế còn phù thủy và pháp sư?

- Là những linh hồn có quyền năng. Bọn chúng có thể hồi sinh những kẻ đã chết. Điều khiển đạo binh linh hồn của thế giới bóng tối.

- Người trong cùng một tộc không thể gϊếŧ nhau. Một khi cô gϊếŧ một con ma cà rồng khác thì cô cũng sẽ chết. Tộc chúng ta và tộc những kẻ biến hình luôn có mối thù với nhau. Chúng ta và ma cà rồng biển là bạn tuy nhiên không có nghĩa là chúng không hút mất linh hồn cô. Cô có thể nói chuyện với chúng nhưng đừng trả lời bất cứ câu hỏi nào của chúng. Như vậy thì cô sẽ giữ được linh hồn và tuổi trẻ của mình.

- Đứng đầu thế giới bóng tối là một vị vua.

- Vua? Ông ta thuộc tộc nào? – Tôi hỏi.

- Ông ta không phải là người của thế giới bóng tối.

- Vậy làm thế nào ông ta có thể làm vua? – Tôi chau mày.

- Vì ông ta sinh ra là để làm vua. Ông ta đến từ đảo Rồng, nơi không bao giờ có bóng tối. Đảo Rồng nằm bên trong lòng mặt trời và ông ta là đứa con của Rồng.

- Luật của thế giới bóng tối chỉ có một đó là không được làm điều gì có hại cho vương quốc và đức vua.

- Ví dụ như? – Tôi chau mày.

- Không tạo phản – Ông ta nhún vai.

Khôi hài thật. Một người đến từ nơi không có bóng tối và cai trị những kẻ sống trong bóng tối. Những nhân vật trong truyền thuyết hóa ra có tồn tại. Một điều khó tin nhưng có thật.

- Còn điều gì tôi cần phải biết nữa không? – Tôi hỏi.

- Chỉ thế thôi.

- Vậy hãy cho tôi uống máu của ông – Sau một hồi im lặng tôi nói một cách chắc chắn.

- Nếu cô đã có quyết định chắc chắn thì ta sẽ giúp cô như lời đã hứa – Ông ta nói sau đó biến mất.

Trên cái ghế ông ta vừa ngồi 1/1000 giây trước bây giờ trống trơn. Tôi không còn thấy bóng dáng ông ta đâu nữa. Tôi đưa mắt ngó quanh quất.

- A! – Tôi hét lên vì ông ta thình lình xuất hiện và ngồi ngay bên cạnh tôi. Ông ta làm tôi giật mình.

- Ông làm tôi sợ đấy! – Tôi cau có .

- Oh, ta xin lỗi – Ông ta nói. Bây giờ tôi mới thấy trên tay ông ta đang cầm một cái ly bạc và một con dao có hình thù kỳ quái. Ông ta dùng con dao cắt vào tay mình và nhỏ máu xuống cái ly. Tôi thấy vết thương trong tay ông ta không lành lại ngay lập tức. Có lẽ là do con dao đó.

- Đây là điều cô cần – Ông ta đưa chiếc ly cho tôi.

Tôi đón chiếc ly bằng hai tay. Tôi đưa lên mũi và ngửi thử.

- Nó kinh quá! – Tôi nói. Tôi ghét mùi tanh của máu. Nó xộc lên mũi tôi làm tôi chóng mặt và buồn nôn. Máu ma cà rồng thâm hơn máu con người nhưng vẫn mang màu đỏ và tanh hơn máu người rất nhiều.

Ông ta không nói gì chỉ nghiêng đầu chờ đợi tôi.

Tôi kề môi vào thành ly nhưng còn chưa uống ngay. Vì một lí do nào đó tôi bắt đầu muốn từ bỏ.

- Cô có thể không uống nếu cảm thấy không chắc chắn. Sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Nguy hiểm đến tính mạng? Nghĩ cho cùng cái mạng này còn gì để giữ nhỉ? Dù gì bây giờ tôi sống cũng như chết rồi. Nghĩ đến ngày mai, nghĩ đến tương lại chỉ thấy một màu mù mịt. Không lối thoát, không nơi để đi. Tôi còn gì để mất nữa chứ. Không phải bây giờ thì sau này tôi cũng sẽ chết.

Nghĩ vậy tôi uống một hơi hết toàn bộ máu trong ly rồi nuốt nhanh. Tôi nín thở để không ngửi thấy mùi máu tanh khi máu đi qua cổ. Tôi sợ mình sẽ nôn ra hết.

Khi còn bé có lần tôi đã nếm thử máu từ một vết thương khi bị té của mình. Nó mằn mặn và khai khái nhưng máu của ma cà rồng thì đắng nhét và lạnh như nước đá. Nó làm răng tôi cảm thấy buốt.

Tôi cảm thấy như đang ngồi trên đu quay và quay với tốc độ kinh hoàng. Tôi ngã khỏi ghế và nằm phịch xuống sàn. Tôi không còn nhìn thấy gì ngoài một màu đỏ như máu. Trái tim tôi đập nhanh như chân vịt máy may, tôi hoàn toàn có thể cảm nhận được. L*иg ngực tôi muốn nổ tung.

Cơ thể tôi đang đau đớn hơn bao giờ hết. Một nỗi đau không thể diễn tả được. Những mạch máu như muốn nổ tung. Mũi tôi như bị ai bóp lại không cho thở. Hai lá phổi tức tối đòi không khí điên cuồng.

Toàn thân lạnh như bị ngâm trong nước đá trong khi ruột gan nóng bừng như vừa uống một chảo dầu đang sôi. Tôi đau đớn nhưng không thể hét lên. Cổ họng tôi bị một cái gì đó chặn lại. Trí não tôi hoàn toàn tỉnh táo trong khi cơ thể đang co quắp điên dại. Tôi cảm thấy một cái gì đó vướng vướng ở cửa miệng mình. Và tôi bắt đầu co giật. Cơn co giật càng ngày càng mạnh hơn. Hai mắt nóng rát như bị ai đó đổ dầu xanh vào mắt.

Tôi sẽ chết sao? Phải rồi. Tôi chắc chắn là tôi sẽ chết.

Chương 3: Bắt Đầu Từ Một Mùi Máu Quen

Tôi ngồi bật dậy trên giường. Một mùi máu quen thuộc làm tôi tỉnh giấc. Mùi máu đã biến mất từ hai ngàn năm trước nay đã xuất hiện. Đó là mùi máu của một kẻ thuộc tộc ma cà rồng. Hắn là một kẻ rất đáng sợ. Đáng sợ đến nỗi cả địa ngục cũng không tiếp nhận hắn. Là kẻ mà hội đồng thế giới bóng đêm lo sợ nhất. Tham vọng của hắn có thể nhấn chím tất cả mọi thứ. Hắn muốn trở thành vua thế giới bóng đêm.

Tôi nhận ra vì mỗi ma cà rồng đều có một mùi máu riêng hơn nữa mùi máu của hắn là dễ nhận ra nhất vì trong đó có lẫn máu của kẻ biến hình. Điều kỳ lạ là hắn đã giấu mùi máu của mình rất lâu nhưng tại sao bây giờ lại để lộ ra? Hắn đã mạnh đến mức không cần chạy trốn rồi sao?

Tôi thật không hiểu tại sao lại có người ham muốn cái địa vị này trong khi tôi chán ngấy đến tận cổ nhưng không thể trao cho ai làm giùm.

Tôi bước xuống giường, choàng vội chiếc choàng màu đỏ. Ra khỏi phòng đã thấy ngay một người đang ngồi khoanh chân lơ lửng trên không, cách mặt đất 1m. Hắn chùm áo chàng đen kín đầu, nhìn sâu vào trong cái mũ chùm đầu chỉ là một màu đen bí ẩn. Đó chính là phù thủy Oma, là thuộc hạ thân cận của tôi. Từ khi có tôi thì cũng có hắn nhưng tôi vẫn chưa một lần nhìn thấy khuôn mặt của hắn hay thấy bất cứ cái tay cái chân nào của hắn. Bản thân là phù thủy và là linh hồn, bấy nhiêu thôi hắn cũng đủ dọa người rồi. Có cần tỏ vẻ bí ẩn như vậy không?

- Hội đồng đang đến tìm ngài. Họ đã cảm nhận được mùi máu của hắn – Từ khoảng không đen tối trong cái mũ trùm đầu của Oma vang lên một giọng nói. Giọng nói của Oma luôn như vọng về từ một cõi xa xôi và u ám nào đó dù Oma đang ở ngay trước mặt tôi.

- Ta biết – Tôi nói bằng giọng uy nghiêm nhất có thể. Địa vị của tôi buộc tôi phải tỏ ra uy quyền.

Một giờ sau hội đồng bóng đêm có mặt, kể cả tộc trưởng tộc ma cà rồng biển. Cô ta là người cá duy nhất có thể đặt chân lên bờ vì trong người cô ta có viên ngọc của biển. Tộc trưởng của tộc phù thủy không có trong hội đồng bóng đêm. Bà ta là phù thủy tối cao và bà ta luôn ở khu rừng linh hồn, không bao giờ rời khỏi đó nửa bước. Hơn nữa phù thủy không can thiệp vào việc của thế giới bóng đêm. Dù thuộc thế giới bóng đêm nhưng bọn họ hoàn toàn độc lập. Vì là linh hồn nên không ai có thể làm gì họ. Tôi là người duy nhất có thể gϊếŧ chết một phù thủy bằng lửa rồng. Vì vậy họ phục tùng tôi. Phục tùng một Dragon – đứa con của rồng chứ không phải Dragon – vua của thế giới bóng đêm.

Tất cả đang ngồi tại cái bàn dài trong sảnh đợi tôi. Khi tôi đến thì bọn họ đứng lên hành lễ với tôi.

Tộc trưởng ma cà rồng đứng bên tay trái tôi, anh ta là một người có diện mạo thanh tân. Vầng trán cao và sáng ngời vẻ tinh anh. Đôi mắt anh ta màu máu ngả sang đen. Làn da trắng và mịn như bột mì. Dáng người anh ta rất mảnh mai, nếu không biết thì ai cũng nghĩ anh ta là một chàng thư sinh trói gà không chặt. Nhìn anh ta chỉ mới 23 – 24 tuổi. Anh ta tên Rainbow.

Bên tay trái tôi là tộc trưởng ma cà rồng biển. Cô ta rất đẹp, một vẻ đẹp nguy hiểm. Mái tóc mềm mại như tảo biển uốn lượn gợn sóng ôm lấy gương mặt thon thả. Đôi mắt xanh thẳm và sâu như đại dương bao la. Nhìn cô ta chỉ mới 20. Cô ta tên Mari.

Bên cạnh tộc trưởng ma cà rồng biển là tộc trưởng kẻ biến hình trong hình dạng một thằng bé hơn 10 tuổi, tên Felix. Gương mặt bầu bình. Đôi mắt tinh anh và sắc xảo.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế ở đầu bàn và giơ tay ra hiệu cho bọn họ ngồi xuống.

- Ta nghĩ các người cũng đã cảm nhận được mùi máu của hắn – Tôi nói.

- Khoảng một giờ trước thưa ngài – Rainbow cung kính.

- Hắn đã bí mật hút máu rất nhiều người của tộc tôi – Felix lo lắng.

- Tôi tự hỏi tại sao hắn lại để lộ mùi máu của mình. Phải chăng hắn đã đủ mạnh để đối đầu với ngài? – Mari nhìn tôi bằng đôi mắt xâu thẳm của cô ta.

- Đừng nhìn ta bằng đôi mắt ấy! Dù cô không thể hút linh hồn và tuổi trẻ của ta nhưng không có nghĩa đôi mắt của cô không hút hồn ta. Nó đẹp đến nỗi đủ nhấn chìm ta đấy – Tôi nói và trên mặt Mari xuất hiện một nụ cười. Một nụ cười quý phái và kín đáo. Hai khóe miệng chỉ khẽ nhướn lên tạo thành một đường cong hoàn hảo.

Phải, tôi là người duy nhất có thể trả lời câu hỏi của người cá mà không bị hút mất linh hồn và tuổi trẻ.

- Mà khoan, cô vừa nói gì nhỉ? Hắn muốn đối đầu với ta sao? – Tôi nhướn mày nhìn Mari.

- Phải thưa ngài. Ai cũng biết hắn luôn muốn đối đầu với ngài và trở thành vua thế giới bóng đêm – Mari nói và nghiêng đầu nhìn tôi.

- Không, không! Hắn muốn trở thành vua của thế giới bóng đêm chứ không phải muốn đối đầu với ta – Tôi nhướn cao hai hàng lông mày, vừa nói vừa khua những ngón tay vào không trung.

- Dù như thế nào thì hắn cũng nhắm vào thế giới của chúng ta – Rainbow khẳng định.

- Thế giới của các người, chứ không phải thế giới của ta – Tôi chau mày, nhún vai.

- Nhưng ngài là vua của chúng tôi. Ngài có nghĩ mình nên có trách nhiệm với thế giới bóng đêm hơn không? – Felix bắt bẻ.

- Ngươi đang làm ta cảm thấy mình giống người hầu của các ngươi hơn là vua đấy. Ta sinh ra ở một nơi không có bóng tối và phải trở thành vua của các ngươi, những kẻ chỉ sống trong bóng tối – Tôi gằn giọng.

- Xin ngài bớt giận! Đó là định mệnh thưa ngài, đứa con của rồng sẽ trở thành vua thế giới bóng đêm – Rainbow thuyết phục.

- Vì không thể không làm nên thay vì kêu ca thì hãy làm tốt sẽ hay hơn thưa đức vua – Felix cung kính.

- Đó chính là vấn đề. Ta luôn tự hỏi tại sao ta không thể không làm? Nếu ta không làm thì điều gì sẽ xảy ra? – Tôi vặn lại.

- Ngài muốn bỏ chúng tôi sao? Ngay trong lúc này, khi Olia trở lại thì ngài muốn bỏ chúng tôi sao? – Mari giận dữ, đôi mắt cô ta gợn bọt trắng như biển đang gào thét.

- Bình tĩnh nào quý cô xinh đẹp! Điều gì làm các người lo lắng đến vậy? – Tôi đảo mắt nhìn tất cả tộc trưởng.

- Hắn điên cuồng tìm kiếm và uống máu của người tộc chúng tôi vì hắn nhắm đến đảo rồng. Truyền thuyết nói rằng kẻ uống máu rồng sẽ có sức mạnh ngang với đứa con của rồng. Nếu như vậy thế giới bóng đêm sẽ gặp nguy hiểm và cả ngài cũng vậy – Felix mất bình tĩnh.

- Đó chỉ là truyền thuyết. Hơn nữa đến đảo rồng phải đi qua hải phận của người cá. Quý cô Mari đây và những người trong tộc hoàn toàn dư khả năng hút linh hồn hắn. Thế là xong. Đâu có gì đáng lo – Tôi nghiêng đầu nhìn Mary.

- Hắn đủ thông minh để không bị người cá hút linh hồn – Rainbow khẳng định.

- Xin ngài hãy ra tay ngay – Felix yêu cầu.

- Nếu để thế giới bóng đêm rơi vào tay hắn, không biết hắn sẽ làm gì. Hắn là một kẻ khó đoán và xảo quyệt – Rainbow gằn giọng.

- Tại sao các người không nghĩ đây là cái bẫy. Như các người nói thì hắn rất xảo quyệt, ta không nghĩ một người như thế lại sơ xuất để lộ mùi máu của mình.

- Vậy xin ngài hãy đi xác nhận điều đó! – Felix yêu cầu. Giọng nói không giống như đang nhờ vả.

- Tại sao ta phải đi? Hãy đưa ra lí do thuyết phục ta xem – Tôi trừng mắt. Đám người này làm tôi rất giận. Bọn họ gọi tôi là vua nhưng lại xem tôi như đầy tớ.

- Vì ngài là người duy nhất có thể gϊếŧ hắn. Tôi không thể gϊếŧ người cùng tộc. Mari không thể hút linh hồn khi ở trên cạn còn Felix thì không có khả năng gϊếŧ Olia – Rainbow nói.

- Vì chúng tôi cần ngài – Mari dùng đôi mắt đẹp của mình nhìn tôi. Cô ta mong với sắc đẹp và đôi mắt quyến rũ của mình cô ta có thể xai khiến tôi.

- Vì ngài là vua của thế giới bóng đêm. Một vị vua thì sẽ làm mọi giá để bảo vệ vương quốc của mình – Felix khẳng định.

Tôi đoán là mình không thể bình tĩnh hơn được nữa. Bằng chứng là hai bàn tay tôi bắt đầu sáng lên màu lửa. Tất cả bọn họ thấy thế đều im bặt.

- Vua là cách các người dùng để gọi một kẻ đầy tớ mà các người rất cần thiết? Ta chưa bao giờ muốn làm vua thế giới bóng đêm cả - Tôi nói rồi bỏ về phòng. Nếu còn ở thêm chút nữa tôi sợ mình sẽ không đủ bình tĩnh để không gϊếŧ họ.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play