Trải qua từng ấy năm học, từng ấy ngôi trường và từng ấy người bạn đến rồi lại đi, tôi nhận ra cái gọi là tuổi thanh xuân đôi khi chỉ tóm gọn lại bằng một một khoảng thời gian bản thân coi là ý nghĩa nhất. Thời niên thiếu của tôi không rực rỡ như những cô gái xinh đẹp, học giỏi, cũng không trầm lắng, ảm đạm như những cô cậu mọt sách tri thức nhưng tôi có một thời niên thiếu của riêng tôi, một thời niên thiếu mà cả thế gian này không ai có thể có được.
Ngày ấy, tháng ấy, năm ấy, chính tại ngôi trường mà bản thân tin rằng là nhàm chán thì tôi lại gặp được người đàn ông, một người đàn ông đem đến cho tôi cả tuổi thanh xuân.
.
Tôi thức dậy trên một chiếc giường xa lạ ở căn nhà phía Bắc thành phố, không khí nơi đây trong lành và sảng khoái hơn hẳn vùng trung tâm cao ốc chật chội.
Ngồi dậy trong căn phòng ngổn ngang những thùng carton chưa kịp dọn, tôi phóng mắt nhìn xung quanh, trong lòng không khỏi thở dài. Đến giờ tôi cũng chẳng nhớ nổi đây là căn nhà thứ mấy mình đã chuyển đến.
Cha mẹ tôi đều là công nhân viên chức nhà nước bình thường nhưng do tính chất công việc nên cả nhà luôn phải chuyển nhà tới những nơi khác nhau để tiện cho việc đi lại. Lần này là một ngôi nhà nhỏ ở vùng ngoại ô, tuy không đầy đủ tiện nghi như căn chung cư lần trước nhưng khoảng vườn rộng trước nhà thực sự đã thỏa mãn đam mê làm vườn của tôi.
Nói gì thì nói, tôi là Lam, một cô bé học sinh trung học mười sáu tuổi bình thường như không thể bình thường hơn. Có lẽ do việc chuyển nhà liên tục khiến tôi không có nhiều bạn bè nên cuộc sống hàng ngày của tôi khá khép kín và lặp lại. Tôi rất thích đọc sách và làm vườn vì chúng rất thích hợp với con người luôn gặp trở ngại lớn trong giao tiếp như tôi.
Có thể với nhiều người, việc trò chuyện với những người xung quanh như một thói quen ăn sâu vào trong bản năng nhưng với tôi, nó như một chướng ngại vật vậy. So với những bạn bè cùng trang lứa thì tính cách của tôi hơi hướng "cổ điển", tôi không thích những nơi ăn chơi xô bồ, náo nhiệt, càng không thích những chiếc váy ngắn vướng víu cho việc làm vườn. Cũng chẳng tài nào hiểu nổi tại sao con người ta có thể ngồi một mình với chiếc điện thoại trong tay cả ngày thay vì ngồi ngâm nga một quyển sách của Nguyễn Nhật Ánh.
Vì vậy, tôi yêu thích sự im lặng, yêu thích cái bình yên của việc "ở một mình".
Chắc cũng do những thói quen này mà sau này trong tình yêu tôi trở thành một con người cố chấp.
"Lam, nhanh dậy giúp mẹ đi mua rau!" Tiếng gọi ngọt ngào của "mẫu hậu" thành công dựng con người đang nằm lì trên giường dậy. Mẹ tôi là vậy, lúc nào cũng khẩn trương, vội vã và vụng về. "Đây là bản đồ của khu này, con chỉ cần đi một đoạn là đến, nhớ là không tìm thấy thì phải hỏi người trên đường đấy."
"Vâng."
Sở dĩ lần nào nhờ tôi đi mua đồ mẹ cũng phải cẩn thận chỉ bản đồ vì tôi là một con chúa mù đường, dù là con đường đi học hàng ngày hay đường về nhà đều có thể quên một cách dễ dàng. Nhưng lời mẹ dặn đối với tôi thực sự như một lời nói thừa thãi, sao tôi có thể nói chuyện hỏi đường với những người lạ với kĩ năng giao tiếp thảm hại này chứ? Với kĩ năng giao tiếp thảm hại của mình, tôi thà đi lòng vòng cả ngày còn hơn là mở miệng hỏi đường.
Và như một kết quả tất yếu, tôi thực sự bị lạc.
Thành phố này thực sự quá to, to đến nỗi không thể tìm nổi đường về nhà. Khổ nỗi đường ở ngoại ô thì nơi nào cũng giống nhau, càng đi thì càng như dấn thân vào mê cung không lối thoát nên tôi quyết định ngồi lại ven đường, chờ đợi mẹ đến như một đứa trẻ vô vọng.
Tôi còn nhớ từ khi còn nhỏ mẹ đã luôn dặn khi bị lạc thì phải ngồi im một chỗ rồi đếm đến một trăm thì mẹ sẽ đến và dắt tay tôi trở về. Nhưng hiện tại ở tuổi mười sáu, sẽ chẳng còn bà mẹ nào nhớ nổi những lời dỗ dành ngốc nghếch đó nữa, có khi giờ này bà đang bận bịu với việc sắp xếp lại đống đồ cho căn nhà mới.
Nhưng suy đi tính lại thì đó là cách duy nhất tôi có thể làm bây giờ.
Giữa những ngày cuối cùng của mùa hè nóng bức, tôi chỉ biết thẫn thờ ngồi một chỗ như con ngốc lặng lẽ nhìn dòng người qua lại mà không biết phải làm gì. Tiếng ve cứ thế kêu râm ran, ông mặt trời cứ thế toả sáng còn tôi thì lại bất động một chỗ. Lúc đó tôi chỉ ước mình có một quyển sách ở đó, không cần quá dày, chỉ cần vừa đủ khoảng thời gian mẹ có thể tìm tôi.
Một... Hai... Ba...Chín tám... Chín chín... Một trăm!
"Em ngồi đây làm gì vậy?" Một giọng nói trầm ấm vang lên, tựa hồ như có chút gì đó rất quyến rũ và nam tính.
Đó cũng là lần đầu tiên tôi gặp anh ta, lần đầu tiên thích nghe giọng nói của một người đàn ông đến như vậy.
Tôi giật mình nhảy dựng lên một cách khoa trương, đôi tay không thể kiểm soát mà suýt nữa tát người đối diện.
Đó là một người đàn ông với một dáng vẻ có chút lôi thôi. Anh ta đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen, đuôi mắt dài thoạt nhìn như một tên hung thủ giết người hàng loạt trong mấy bộ phim trinh thám tôi hay xem. Linh tính mách bảo tôi rằng người đàn ông này không phải là người dễ động vào.
"Tôi ngồi ở quán cà phê đối diện thấy em ngồi đây rất lâu rồi nên muốn hỏi thăm thôi. Em có cần giúp gì không?" Anh ta bật cười trước dáng vẻ sợ hãi đến đổ mồ hôi của tôi, gương mặt lạnh lùng dường như thả lòng đi vài phần. Nhìn kĩ thì nhan sắc này không tồi mặc dù so với tôi thì khá lớn tuổi.
Trên đời này vẫn còn những người tốt như thế này sao? Đây là lần đầu có người hỏi thăm khi thấy tôi cần giúp đỡ. Nhưng tôi có nên nhận sự giúp đỡ từ một người đàn ông xa lạ như vậy không?
Đắn đo một lúc, mặt tôi cũng ỉu xìu như mất sổ gạo. Chắc hẳn đối phương cũng cảm nhận được tâm trạng tôi, nhanh chóng mỉm cười đáp.
"Đúng là em bị lạc rồi, tôi có thể cho em mượn điện thoại, đừng lo, tôi không làm gì em đâu."
Tôi xấu hổ khi bị anh ta nhìn trúng tim đen nhưng vẫn không thể không nhận chiếc điện thoại đó. Tôi cần sự giúp đỡ nhưng lại không biết tiếp nhận ra sao. Đó thực sự là một sự thảm hại.
Sau khi nói cho mẹ biết mình đang ở đâu, tôi chỉ biết rụt rè đưa lại chiếc điện thoại, rất muốn nói cảm ơn nhưng lại không thể cất lên thành lời. Nhưng cuối cùng thì người đàn ông đó cũng không chịu rời đi, anh ta ngồi xuống bên cạnh tôi, giữ một khoảng cách nhất định và chỉ nói đợi mẹ tôi đến thì sẽ đi.
"Này, em tên là gì?"
Tôi toan không trả lời.
"Em không nói thì tôi sẽ thực sự bắt cóc em đấy."
Mẹ kiếp, anh có tự trọng không vậy?
Đừng tưởng bà đây không giỏi nói chuyện là có thể muốn nói gì thì nói nhé!
"Nói đi nào." Anh ta nói với giọng ngọt sớt như một tên biến thái đang dụ dỗ trẻ con.
"L...Lam!" Tôi quả thực không thể chịu nổi cái điệu bộ uốn éo đó, quyết định nói tên của mình trước khi không nhịn được mà tát cho anh ta một phát.
"Ha ha, em thực sự dễ thương đó! Tên em cũng rất đẹp!" Anh ta cười rộ lên như vớ được vàng, đôi mắt ánh lên lấp lánh giữa ngày hè năm đó, một cái hình ảnh mà tôi vừa vô tình vừa cố ý khắc chặt vào tim. "Tôi là Dương, nhà ngay gần đây thôi, lần tới nếu bị lạc thì cứ tới đây, tôi sẽ tìm em và đưa em về!"
Không hiểu tại sao lúc đó tay chân tôi như ngừng hoạt động, mọi cảm xúc cũng theo đó mà hoàn toàn tê liệt. Đó là một nụ cười rất đẹp, đến nỗi có thể dễ dàng làm bất cứ cô gái nào đổ gục, đến nỗi mà một đứa con gái như tôi cũng phải sững người để chiêm ngưỡng. Người này không đi làm diễn viên thì thực sự quá uổng phí cho nhan sắc và thần thái này.
Anh ta ngồi ba hoa thêm mười lăm phút nữa thì mẹ tôi mới tới, cảm ơn đôi ba câu lịch sự rồi đưa tôi về. Bà không trách tôi cũng chẳng phàn nàn bất kì câu gì vì có lẽ với bà chuyện con gái đi lạc xưa nay hiển nhiên việc người Việt nói tiếng Việt.
"Hôm qua mẹ đã đăng kí nhập học cho con, từ ngày mai con sẽ bắt đầu học chính thức. Là trường A!" Mẹ tôi hào hứng kể chuyện.
"Sao mẹ xin được vào đó?" Tôi kinh ngạc nhìn bà, trường A nổi tiếng khó xin được vào vì số lượng học sinh rất đông và phải vượt qua bài kiểm tra đầu vào vô cùng khắc nghiệt. Tôi có một người chị họ cũng từng học ở đó, khi ra trường từ một cô thiếu nữ xinh đẹp chị trở thành một người đầu tóc bù xù với chiếc kính to bằng nửa khuôn mặt.
"Là sếp của cha con, khi chuyển nơi ở bố đã bảo ông ấy cho con học trường tốt nhất thì mới đồng ý ra đây công tác."
Hoá ra cha tôi cũng là người chu đáo đấy chứ.
.
Ngày hôm sau, tôi thức dậy sớm hơn mọi ngày, nhanh chóng mặc đồng phục rồi tự mình bắt xe buýt đi đến trường. Trường của tôi nằm trên tuyến đường vào trung tâm thành phố nên phải đi mất nửa tiếng mới có thể đến nơi. Tôi rất háo hức bước lên xe, trái tim nhỏ bé không ngừng đập thình thịch đầy hồi hộp vì sắp được học lớp mới.
Mặc dù đã phải chuyển trường không biết bao nhiêu lần nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy mong chờ đến như vậy. Bản thân cũng không hiểu tại sao chỉ là trực giác mách bảo tôi rằng nơi đó sẽ là một nơi rất tuyệt, tuyệt đến nỗi phải khắc cốt ghi tâm.
Chắc lúc đó tôi không thể tưởng tượng được rằng việc bước lên chiếc xe buýt ngày hôm đó đã hoàn toàn thay đổi mọi thứ trong cuộc sống mà trước nay luôn theo kế hoạch của tôi, mãi mãi không thể ngờ tương lai đặc sắc đến nhường nào.
"A...anh!" Tôi bàng hoàng nhìn chàng trai đang bước vào xe, chỉ thiếu chút nữa là nhảy xuống đi bộ đến trường.
"E...Em học trường A sao?'' Người đàn ông hôm qua cứu tôi đang đứng sừng sững ngay trước mặt với bộ comple chỉnh tề, cũng ngạc nhiên nhìn tôi như người ngoài hành tinh.
"Đ...đúng..."
"Ồ! Vậy thì em phải gọi tôi là thầy rồi!"
Có những chuyện xảy ra một cách kỳ diệu như được định mệnh sắp đặt trước vậy, dù bạn có né tránh thế nào, có từ chối ra sao thì cuối cùng số phận đã định đoạt thì bạn chẳng thể làm gì. Điều đó giống như việc bạn rất ghét một người nhưng cuối cùng lại yêu người đó đến khắc cốt ghi tâm, yêu đến mức bản thân vừa thấy nực cười vừa thấy ấm áp. Trớ trêu thay, nó có thể vừa là phúc phần, mà cũng có thể là quả báo tàn nhẫn nhất mà bạn có thể sẽ phải nhận được.
Ông trời là vậy, rất thích trêu đùa với số phận.
.
"Kỳ nghỉ hè đã qua, chào mừng các em quay trở lại lớp học. Hãy chuẩn bị tinh thần thật tốt vì thầy sẽ là giáo viên chủ nhiệm dạy môn Văn cho các em trong năm lớp mười một này, mong chúng ta sẽ có một năm làm việc hiệu quả!" Thầy Dương tươi cười nói với cả lớp 11D3, gương mặt điển trai hoàn toàn làm đốn tim toàn thể nữ sinh bên dưới. "Bên cạnh đó, lớp ta có một bạn học sinh mới, tên là Lam! Cả lớp nhớ giữ đoàn kết nhé!"
"Dạ!" Tiếng học sinh reo hò vang vọng đến khắp hành lang tầng ba nhưng ngay sau đó lập tức im bặt, không khí có thêm vài phần háo hức chờ đợi.
Tôi chậm rãi bước vào lớp học, từng bước chân rõ ràng trong không gian yên lặng khiến tôi cảm thấy căng thẳng vô cùng. Mặc dù đã rất nhiều lần chuyển trường nhưng tôi vẫn chẳng tài nào làm quen được với việc giới thiệu tên của chính mình với một đám người xa lạ.
Nhưng chắc lúc đó tôi không biết rằng cái khoảnh khắc bước qua ngưỡng cửa đó chính là giây phút tôi chạm chân đến một nơi mà sau này bản thân mỉm cười nói hai tiếng "thanh xuân". Chắc đây cũng là một điều kì diệu mà ông trời ban tặng cho tôi, để tôi biết đón nhận, biết sẻ chia, biết thế nào là đau đớn và hạnh phúc.
Lần đầu tiên trong đời tôi cảm kích số phận đến như vậy.
"M... Mình là Lam! Rất vui đ.. được làm quen!" Tôi vụng về chỉnh lại trang phục, gương mặt trịnh trọng như sắp khóc đến nơi, như thể lần giới thiệu bản thân này sẽ được ghi vào lịch sử dân tộc vậy.
"Được rồi, em ngồi cạnh Bắc Phong nhé. Cả lớp bắt đầu tiết học đầu tiên!" Thầy Dương chỉ tôi hướng đến chiếc bàn cạnh cửa sổ ở góc lớp học.
Tôi chăm chú nhìn theo hướng tay của thầy, đó chính là một cậu nam sinh rất điển trai. Cậu ta có sống mũi cao, gương mặt lạnh lùng và đặc biệt có một ánh mắt sắc như dao, sắc đến nỗi tưởng chừng như có thể xé rách da người đối diện vậy. Nếu nói thầy Dương là ánh mặt trời thì người con trai này chính là một tảng băng vĩnh cửu không thể nào tan chảy. Thậm chí tôi còn có thể nhìn ra được xung quanh cậu ta nhiệt độ ngang ngửa với Bắc Cực!
Tôi bất giác rùng mình, chỉ biết nghe theo lời thầy tiến gần đến bàn học như một con rô bốt.
Khi ngồi xuống cạnh cậu ta, tôi vẫn chẳng dám nói câu nào. Bắc Phong trong ấn tượng đầu tiên của tôi chúng là một học sinh đi học chỉ để điểm danh, cả buổi ngày hôm đó đến quyển sách cậu ta cũng chẳng thèm đặt lên bàn. Vì vậy chắc chắn việc làm quen với bạn cùng bàn như trong tưởng tượng của tôi là quá xa vời.
Sau đó tôi lại nhìn lên người đàn ông đang cầm quyển sách phía trên bục giảng. Trong ấn tượng đầu tiên của tôi thầy là người rất khó đoán. Mà thực ra, thầy khó đoán thật. Người đàn ông đã cứu tôi hôm đó, giờ đây lại trở thành thầy chủ nhiệm suốt những năm cấp ba. Hoá ra, thứ gọi là định mệnh thực sự tồn tại.
Nhưng kỳ lạ là tôi hoàn toàn không khó chịu bởi lần sắp đặt này của ông trời.
Từ nhỏ đến lớn có bố mẹ luôn bận rộn với công việc nên tính cách tôi khá kì cục, không thích cái gì là tuyệt đối không bao giờ làm cái đó, đặc biệt là trong việc giao tiếp. Tôi sẽ chẳng bao giờ có thể ngồi trò chuyện với người lớn được quá mười phút, cái thế giới ngôn ngữ của tôi chẳng tài nào có thể hiểu được những cái xã giao, câu nệ của họ. Nhưng chỉ có thầy là khác, khác một cách hoàn toàn triệt để. Thầy không ngần ngại giúp đỡ một đứa trẻ xa lạ không mang lại bất kỳ lợi ích gì, không những vậy còn lo lắng ngồi lại bên cạnh cho đến khi tôi có người đến đón. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi ngồi im lặng lắng nghe một người đàn ông nói lan man suốt mười lăm phút mà không hề cảm thấy nhàm chán hay khó chịu.
Thầy có một sự tốt bụng với bề ngoài là cái vẻ vô lo sự đời.
Tôi đã luôn tự hỏi, rốt cuộc thầy là người như thế nào?
"Lam, đứng dậy nói cho tôi nội dung của đoạn thơ này."
Tôi giật mình thoát ra khỏi dòng suy nghĩ vô tận, hốt hoảng đứng dậy theo phản xạ bị gọi tên. Trong lớp này thiếu người sao? Từ nãy đến giờ tôi ngồi nghĩ đủ thứ trên trời dưới bể, trong đầu ngay cả một chữ cũng không lọt vào thì trả lời bằng gì bây giờ?
Đùa chứ dù thích đọc sách nhưng văn vẻ thì tôi dốt đặc cán mai, đẻ ra từ thuở sơ khai chưa bao giờ vượt qua điểm bảy. Đơn giản là vì tôi thích được thoả sức lắng nghe những câu chuyện của các nhân vật hơn là phải ngồi phân tích họ. Xong mấy ông nhà văn thở thôi cũng được nói là đầy cảm xúc với cả tràn ngập tính nhân đạo. Thực sự là khó cho tôi quá!
"Khát khao được níu giữ tuổi thanh xuân của tác giả."
"Hả?" Tôi ngạc nhiên nhìn sang cậu bạn từ nãy đến giờ nằm ngủ cạnh mình, không biết từ bao giờ Bắc Phong đã thức dậy và ngồi sừng sững nhìn lên bảng như một vị thần.
"Hả cái gì? Trả lời đi!"
"À.... Thưa thầy! Là khát khao được níu giữ tuổi thanh xuân của tác giả ạ!" Lúc đó tôi thực sự đã coi Bắc Phong là người hùng, cảm động muốn rơi nước mắt. Cảm tạ trời đất khi vẫn còn tồn tại một người tốt như vậy. Sau này tôi có giàu cũng nhất định sẽ nhớ công ơn của cậu ta ngày hôm nay!
Nghe được câu trả lời của tôi, thầy Dương chỉ khẽ nhếch môi mỉm cười, nhìn tôi với ánh mắt đầy hàm ý rồi gật đầu bảo ngồi xuống.
Tôi thở phào đưa chiếc mông của mình quay lại cái ghế an toàn và vững chãi kia, trong lòng không ngừng gào thét muốn cảm ơn cậu ta nhưng đến khi quay sang thì người đó không biết từ lúc nào đã lại nằm dài trên chiếc bàn. Suốt năm học đó tôi đã luôn thắc mắc có phải Bắc Phong được đặt cách làm một chiếc bàn mềm như cái gối không. Lần nào trong giờ tôi cũng thấy cậu ta ngủ ngon lành như chưa bao giờ được ngủ, thậm chí còn không một lần trở mình đau vai, nhức tay. Quả thực là con người phi thường.
Nhưng dù sao cha ông ta đã nói ăn được ngủ được là tiên nên tôi quyết định không phá bĩnh giấc mơ được làm tiên của cậu ta, cảm ơn sau cũng được.
Đến giờ ăn trưa, tôi nhanh chóng bê suất cơm hộp của mình ra sân sau của trường ăn. Ở đây không khí thoáng mát, phong cảnh hữu tình lại còn có rất nhiều cây cối nhưng không hiểu tại sao lại chẳng có ma nào thèm ra đây, kể cả giờ ra chơi cũng vắng tanh như chùa bà đanh. Thực sự không thể hiểu nổi những người trẻ ngày nay.
"Kì lạ thật đấy, bọn trẻ bây giờ cũng có đứa không ngồi trong nhà ăn nghịch điện thoại, trò chuyện với bạn bè mà ra đây ngồi như bà cụ non sao?"
Lại là giọng nói thích ném đá vào hội nghị đó.
Thầy không chọc ngoáy người khác thầy không chịu được sao?
Nhưng tất nhiên lời nói đó chỉ mãi mãi nằm trong cổ họng không tài nào thoát được ra ngoài.
"Thầy ra đây làm gì?"
"Đây là chỗ ăn trưa của tôi, đáng lẽ câu này tôi phải hỏi em mới đúng." Thầy bày ra bộ mặt khó hiểu đáp lại.
Mặc dù mới gặp hai lần nhưng tôi có thể thấy rằng tuy gương mặt thầy lúc nào cũng tươi cười nhưng chắc chắn đằng sau cái bộ mặt hiền lành đó đích thị là một con ác quỷ. Nếu không phải vậy thì cớ gì thầy phải ra đây ăn một mình trong khi trường này thiếu gì giáo viên? Làm gì có chuyện một người luôn vui vẻ hoà đồng như vậy lại không có bạn cơ chứ? Vì vậy, để bảo toàn được cái sinh mạng hèn nhát này thì từ nay tôi sẽ không ăn ở đây nữa.
Nghĩ là làm, tôi mạnh dạn cầm suất ăn của mình đứng dậy.
"Làm gì vậy? Đến rồi thì ở lại ăn đi! Em thực sự quá cứng nhắc đấy!"
Thầy Dương nhận ra được ý đồ của tôi, cũng nhanh chóng đứng dậy kéo tôi ở lại.
Ngẫm kĩ lại nơi đây như chốn bồng lai thiên cảnh, thôi thì cũng vì nơi này quá đẹp, vả lại từ chối người lớn là không hay nên tôi quyết định ăn bữa trưa với con người cô đơn này. Tích đức còn thi đại học.
"Em chuẩn bị cái gì vậy? Bây giờ vẫn còn người làm đồ ăn ở nhà mang đi sao?"
"Đây là su su, em thích tự làm hơn."
"Ồ, nhưng tại sao chỉ có mỗi món đó?"
"Vì em chỉ biết làm món này."
Sau đó, tôi chẳng còn nghe thấy thầy nói gì nữa, người bên cạnh tôi như bị hoá đá vậy. Bây giờ con gái không giỏi nấu ăn là chuyện tệ hại đến như vậy sao?
"Ha ha! Su Su à, em quả thực là một cô bé rất thú vị!" Bỗng nhiên người đàn ông đó cười phá lên, cười như chưa bao giờ được cười, cười đến độ sợ cái thế giới này không biết anh ta đang cười vậy.
"Su Su?" Tôi cau mày nhìn.
"Em có thể ăn cùng với tôi, chia buồn với em chứ tôi là người nấu ăn rất giỏi đó!" Thầy còn chẳng buồn quan tâm đến câu hỏi của tôi.
Ngay sau đó, trước mắt tôi bày ra tất cả các món, nào là thịt rang cháy cạnh, nào là canh cá chua, nào là đậu sốt, thậm chí còn có cả hoa quả ăn tráng miệng. Điều đáng ngạc nhiên hơn nữa là tất cả đều được làm đẹp như văn mẫu, y hệt như trong menu của nhà hàng cao cấp vậy.
Người có ngoại hình như diễn viên, tay nghề như đầu bếp, tính cách thoải mái, vui vẻ như MC và còn có khả năng văn chương đạt đến đỉnh cao cùng tồn tại trên một con người như thế này có được coi là ông trời quá thiên vị không?
"Xì, không phải thầy cũng chuẩn bị đồ ăn sao? Còn tỏ vẻ ngạc nhiên với em làm gì?" Ánh mắt tôi lấp lánh nhìn vào đống đồ ăn như đang được chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật trị giá hàng nghìn đô, không nhịn được mà nuốt ực một cái.
"Chỉ là tôi không nghĩ bọn trẻ ngày nay có thói quen này thôi, nhanh chóng ăn đi, học sinh nào mà nhìn thấy lại nói tôi thiên vị em!"
"Vậy thì mời thầy ăn ạ!"
Ngay sau đó, đống đồ ăn trên ghế hết sạch.
"Cảm ơn vì bữa ăn ạ!" Tôi vỗ bụng tiêu hoá hết đống thức ăn vừa nhét vào, gương mặt sảng khoái hiện rõ mồn một.
"Xem kìa, xem kìa, thế nào? Đã làm quen được với các bạn chưa?" Thầy Dương tặc lưỡi nhìn tôi với ánh mắt bất lực, cũng đứng lên thu dọn đồ đạc rồi thân thiện hỏi han.
Tôi không trả lời thầy, chỉ biết cúi gằm mặt nhìn chằm chằm chiếc đầu gối như điểm tựa. Tôi không thể nói với thầy rằng từ nhỏ đến lớn tôi chưa bao giờ có một người bạn, khả năng giao tiếp của tôi là một số không tròn trĩnh. Có vẻ tôi lại càng không muốn thừa nhận, tôi và thầy chính là hai người hai thái cực khác nhau, nhìn thế nào cũng không thể vừa mắt.
"Su Su à, học sinh trường A này sẽ khiến em ngạc nhiên đó! Bọn trẻ ở đây rất tài giỏi vì vậy hãy mỉm cười và đón nhận!" Dường như đọc thấu được cái tiếng lòng to bự chảng của tôi, thầy nhẹ xoa đầu rồi thật lòng an ủi.
Dù mới chỉ gặp hai lần nhưng lúc nào người đàn ông này cũng có thể nhìn thấu tâm can của tôi một cách dễ dàng.
"Có phải lúc đó thầy biết Bắc Phong nhắc bài em đúng không?"
"Biết."
"Sao thầy không mắng em?"
"Tôi gọi em vì muốn em tập trung thôi, lúc đó em nghĩ cái gì vậy?"
Thì ra thầy đã nhận ra tôi mất tập trung không những vậy còn không vạch mặt tôi trước mặt cả lớp. Điều này còn khiến tôi hối hận vì tội lỗi của bản thân hơn gấp nhiều lần
"Xin lỗi thầy..."
"Được rồi, vào lớp đi, buổi chiều còn tiết văn đấy, chăm chú...."
"Và cảm ơn nữa!" Tôi ngang nhiên chặn đứng lời nói. "Cả lần đó và bữa ăn ngày hôm nay."
Ngại ngùng siết chặt chiếc váy đồng phục, tôi nói như muốn hét vào mặt người ta, thì ra nói ra hai tiếng này dễ dàng hơn tôi tưởng. Hơn nữa, đây cũng là lần đầu tiên tôi thực lòng biết ơn một người tới vậy.
Thầy Dương lúc đó phải sững người mất vài giây, dường như không thể tưởng tượng tôi lại thốt ra những lời cảm động như thế.
Và thầy lại cười.
"Em là một cô bé ngoan đấy!"
Bây giờ ngẫm lại tôi mới nhận ra rằng, cái nụ cười đó là nguồn động lực duy nhất giúp tôi bước qua quãng thời gian cấp ba này.
Hồi còn bé, khi liên tục chứng kiến cảnh tôi lạnh lùng với bạn bè và không hòa đồng với tập thể lớp, mẹ đã hỏi tôi tại sao. Lúc đó tôi chỉ thấy rằng thế giới xung quanh của mình khác biệt với bản thân, những đứa trẻ ở trường tiểu học quá kiêu ngạo, chúng luôn nghĩ chỉ cần khóc thì tất cả mọi người sẽ bối rối và cung phụng chúng, những người cấp dưới của bố mẹ tôi thì quá giả tạo, luôn tiếp cận để lấy lòng những người sếp của mình.
Rốt cuộc thì không một ai đối mặt với tôi bằng bộ mặt thật của mình, cũng chẳng ai thật lòng khi nói chuyện với đứa bé mười tuổi ngày đó nên vì vậy tôi ghét khi phải giao tiếp với họ. Nhưng hoá ra trên đời này vẫn còn một người thực lòng muốn nói chuyện với tôi, đây là lần đầu tôi có người ăn trưa cùng, lần đầu được khen là một đứa trẻ ngoan.
Khi giờ nghỉ trưa kết thúc, tôi quay lại lớp học của mình và cũng tranh thủ ngắm nghía một lượt cảnh quan. Trường A dưới cái nắng cuối hạ rất đẹp, sân trường rộng được trồng rất nhiều cây cối và hoa, diện tích tổng thể tuy không quá rộng lớn nhưng lại đầy đủ trang thiết bị cần thiết. Từ khi mới thành lập, trường vốn nổi tiếng với bức tường vàng huyền thoại, cái mà đã làm không biết bao nhiêu cô cậu học trò bị bẩn áo trong chỉ vỏn vẹn ba năm. Thậm chí học sinh ở đây còn có một câu nói bất hủ: "Học sinh trường A không một lần bị bẩn vàng áo thì lớn lên sẽ không thể tài nào cảm nhận được cao hương mĩ vị của cuộc sống này." Không biết sau này như thế nào nhưng bây giờ tôi rất thích ở đây, rất rực rỡ.
Đi qua chiếc máy bán nước tự động, tôi đứng lại một chút để nhìn đủ những loại nước ngọt xanh, đỏ, tím, vàng. Trước nay tôi rất ít khi uống nước ngọt và chỉ thích các loại trà nhưng lần này tôi quyết định bỏ tiền ra để mua một chai Coca mà trước nay chẳng bao giờ thèm để mắt đến. Tôi muốn tặng Bắc Phong thay cho lời cảm ơn.
Vào đến lớp, đúng như tôi nghĩ, Bắc Phong lại ngủ ngon lành giữa một đám học sinh ồn ào náo nhiệt. Thực sự không thể hiểu nổi đây có phải là một tài năng của cậu ta hay không nữa. Những tưởng rằng tôi là đứa kì cục nhất rồi hóa ra vẫn còn người biến thái hơn, đúng là ông trời có mắt.
"Bắc Phong!" Tôi khẽ lay chiếc vai của cậu ta.
Cả lớp lập tức im bặt không một tiếng động, ai cũng chăm chú nhìn về hướng này.
Tôi đứng như trời trồng không biết phải làm gì. Không lẽ không được chạm vào vai cậu ta? Hay mọi người nghĩ tôi đang tán tỉnh? Mẹ ơi, sao lại nhìn tôi như thế??
"Có việc gì?" Tên trời đánh đó rốt cuộc cũng chịu ngồi dậy, đã vậy còn lập tức bày ra bản mặt mệt mỏi sau khi ngủ một giấc dài.
Chết tiệt, lần đầu tiên tôi muốn đấm một người đến như vậy.
"Sao đứng đó? Không có gì thì tôi ngủ tiếp đây."
"KHÔNG- ĐƯỢC- NGỦ!"
"Hả?" Cậu ta nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu.
Hả? Tôi đang làm cái gì vậy?
"C...cậu mà ngủ tôi sẽ đấm chết cậu!!"
Lam ơi là Lam, mày đi chết luôn đi!
"Ồ, đại ca à, thế cậu muốn gì?" Bắc Phong nhìn tôi với vẻ mặt đầy hứng thú, ngay lập tức ngồi thẳng dậy mặt đối mặt nói chuyện.
Đàn ông ở cái trường này thích đặt biệt danh cho người khác nhỉ? Từ quả Su Su trở thành Đại Ca xem ra cũng không tồi.
"Coca..." Tôi chìa lon nước ngọt ra trước mặt cậu ta, toàn thân sợ đến toát mồ hôi vì những con mắt sau lưng.
"Coca?"
"Cảm ơn lúc nãy..."
"Được rồi, ngồi xuống đi."
Cha mẹ ơi, tại sao vẫn chưa tản đi? Đám học sinh đó nhìn đến mức như muốn moi hết ruột gan tôi ra vậy. Tôi phải công nhận là cái mặt tiền trước mặt có phần xuất chúng nhưng nhìn tôi kiểu gì cũng là một đứa con gái bình thường, không nhìn thằng khỉ trước mặt cứ nhìn tôi làm gì?
"Họ nhìn vì lần đầu thấy tôi tiếp chuyện người khác." Người ngồi bên cạnh tự hào hất áo, cái mặt câng câng lên như vừa cứu được Trái Đất.
Tôi à dài một tiếng.
Ngẫm lại thấy cũng đúng, tên này đến lớp chỉ để ngủ, có trời mới nghĩ cậu ta có thể đi buôn chuyện giống như những học sinh khác. Nhưng dù sao cậu ta cũng là con người mà, có cần nhất thiết ngạc nhiên đến vậy không? Chẳng lẽ thực sự Bắc Phong này chưa bao giờ mở mồm ra đi nói chuyện với người khác?
"Tên cậu là gì?"
"Tôi đã giới thiệu rồi còn gì?" Phải khó khăn như thế nào mới nói được ra tên của mình biết không hả?
"Đại ca à, nhìn tôi có giống nghe người khác nói trong giờ không?"
Có chết liền.
"Lam."
"Hừm, tôi nhìn cậu cũng đáng yêu, số đo ba vòng tổng thể cân đối, tóc dài ngang vai, rất trẻ trung. Tuy học văn có hơi phần bại não nhưng lại rất biết điều. Rất vui được làm bạn!"
Mẹ kiếp, bại não cái đầu nhà ngươi. Tưởng tiếp chuyện người ta có một hai câu thì muốn nói gì thì nói à? Đừng tưởng đây bề ngoài hiền lành, bà sẵn sàng bẻ cổ ngươi đó!
"Nói nhỏ nhé, bây giờ cậu mà từ chối quay đi, từng ấy người phía sau sẽ soi cậu như soi một xác chết trên bàn khám nghiệm đấy." Cậu ta ghé sát vào tai tôi, mồm thì bảo nói nhỏ nhưng lại nói ầm lên như sợ thiên hạ không nghe lọt tai.
Đúng là những kẻ đẹp trai thường bị thần kinh.
"Sao tôi phải làm bạn với cậu?"
"Vì nếu không sau này cậu sẽ thấy nuối tiếc đó Đại Ca à."
Chắc ông trời phải công bằng lắm mới cho cậu ta một cái giọng điệu tự sướng cao ngút mấy tầng mây như vậy. Nếu tôi là đàn ông, nhất định sẽ đấm cho cậu ta toè mỏ.
"Được rồi, đừng lại gần thêm nữa!" Tôi ngán ngẩm nhìn cậu ta, Bắc Phong trong ấn tượng đầu tiên của tôi tuyệt đối không phải là một thằng cha vô liêm sỉ đến mức này.
Nhưng suy cho cùng, thật không ngờ hot boy khát ngủ của cái lớp này lại chủ động kết bạn với tôi. Vậy là tôi có người bạn học đầu tiên, một người bạn đúng nghĩa, dù có hơi bất đắc dĩ.
Bắc Phong kể với tôi rằng cậu ta vốn đi học để vì một mục đích cao cả là thay đổi chỗ ngủ từ "giường vài chục triệu" sang "cái bàn vài trăm" để thử "cảm giác mới lạ". Tôi nghe xong không biết nên khóc hay nên cười nhưng có thể rút ra được một bài học đắt giá mà phải nhắc đi nhắc lại: Những thằng đẹp trai thường bị thần kinh!
Chúng tôi trở thành bạn bè từ đó, vì ngồi cạnh nhau nên thường giờ ra chơi hay giờ nghỉ hai đứa đều nói chuyện với nhau. Tính Bắc Phong trông thế mà buôn chuyện như ai, tuy nhây nhây nhưng lại rất tốt bụng, cậu ta chỉ cho tôi xem hai con thỏ mà nhà trường nhận nuôi, không những vậy còn phổng mũi vỗ ngực khoe hôm nào cũng chính tay cho nó ăn. Ngoài ra, cậu ta cũng rất được mấy em gái yêu quý, đi đến đâu hạ sát hàng loạt đến đó, rắc thính với nháy mắt giả nai cứ phải gọi là ông tổ làm tôi đi cạnh lúc nào cũng bị nhìn kiểu muốn băm vằm ra từng mảnh.
Thấm thoắt hai tuần trôi qua.
Người bạn đầu tiên tuy có hơi kì cục nhưng tôi hoàn toàn mãn nguyện.
Đơn giản là vì, Bắc Phong là một người tốt.
"A, Phong!"
Tôi và Bắc Phong đang ngồi bàn nhau về cách làm bài thí nghiệm thì đột nhiên thầy Dương xuất hiện.
Phải công nhận là tôi đi đâu cũng nghe được cái giọng nói của ông thầy dạy Văn này, nghe đến mức ám ảnh ngủ mơ cũng phải bật dậy.
"Ủa? Hai đứa chơi với nhau à?" Thầy mắt chữ A mồm chữ O nhìn tôi như một nàng tiên giáng thế.
Điều này có gì lạ sao?
"Có chuyện gì?" Cậu ta lạnh nhạt nhìn lên.
Thái độ Bắc Phong rõ ràng rất kính nể thầy nhưng cách ăn nói lại như muốn vả vào mặt người ta. Tôi thực sự thắc mắc không hiểu cậu ta có bị đa nhân cách hay không, tính cách còn khó hiểu hơn cả con gái.
"Bố bảo tối cả hai phải về ăn cơm, đừng có trốn đấy."
"Biết rồi."
"Được rồi, đừng bắt nạt Su Su đấy! Anh đi trước."
Rồi thầy quay người phóng đi như một cơn gió, còn tôi và Bắc Phong nhìn nhau với ánh mắt khó hiểu.
"Su su?"
"Về ăn cơm?"
Cả hai đều chẳng hiểu cái mô tê gì.
"À, thầy biết tao thích ăn su su nên đặt luôn biệt danh đấy. Nhưng sao thầy biết bố mày?"
"Tao với ông ý là anh em ruột."
Bắc Phong nhìn tôi với ánh mắt nặng trĩu, gương mặt u ám đi vài phần.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play