Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Người Giám Sát

Chương 1: Tai nạn

Quán bar Le Bisou

Tiếng nhạc xập xình cùng với ánh đèn đủ màu sắc chói mắt khiến cho những người vui chơi ở nơi đây càng thêm hưng phấn. Trên bục là những vũ công ăn mặc hở hang không ngừng nhảy, múa cột làm cho tiếng reo hò, la hét của mọi người mỗi lúc một lớn, muốn lấn át cả tiếng nhạc.

Một cô gái bước vào với chiếc áo croptop cùng chiếc quần bó ngắn màu đen, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo khoác da ngắn, chân mang boot vừa qua mắt cá chân một chút, từ trên xuống dưới là một màu đen không pha thêm chút màu sắc nào, toàn thân cô toả ra sự bí ẩn, lạnh lùng, ngạo mạn. Nơi này, không một ai là không biết đến cô, thiên kim tiểu thư của Hà gia Hà Vân Thư.

Hà Vân Thư đi thẳng lên tầng trên, nhân viên vừa thấy cô đến liền rối rít, tươi cười mở cửa cho cô vào phòng vip. Bên trong phòng đã có hai cô gái ngồi ở đấy, một người là thiên kim tiểu thư Tống gia Tống Khả Hân, người còn lại là thiên kim Phạm gia Phạm Anh Anh.

Phạm Anh Anh là một người cuồng màu hồng, từ trên xuống dưới của cô gần như là màu hồng, cô xoay xoay lọn tóc xoăn màu nâu của mình cất tiếng: “Cậu lại đến trễ, đáng lẽ ra cậu phải trả chầu này nhưng niệm tình cậu vừa tặng cho tớ chiếc váy tớ thích nên tớ không bắt cậu trả nữa.”

Hà Vân Thư nhếch môi khẽ cười, đúng là trẻ con, cô cầm chai rượu lên rót vào ly rồi uống một ngụm hết sạch. Tống Khả Hân đưa mắt nhìn nhỏ bạn thân, vừa nhìn là biết được chuyện gì rồi, cô tựa lưng vào chiếc ghế sô pha dài, chậm rãi lên tiếng: “Sao đây? Là em trai hay em gái nhỏ của cậu khiến cậu khó chịu nữa vậy?”

Thấy Hà Vân Thư vẫn im lặng, Tống tiểu thư lại hỏi tiếp: “Là cha cậu à? Ông ấy lại mắng cậu?”

“Đừng nhắc tới họ nữa, tớ mệt mỏi lắm rồi.” Hà Vân Thư day day hai bên trán, gương mặt hiện rõ sự khó chịu khi nhắc đến gia đình. Cô đổi chủ đề sang chuyện khác, không muốn mất vui: “Này, Anh Anh! Tớ nghe nói cậu có bạn trai rồi à?” Hà tiểu thư biết rõ sự thật nhưng vẫn muốn trêu.

“Ai? Ai nói tớ có bạn trai? Ai đồn gì mà ác ôn vậy? Đồn vậy sao tớ đi kiếm mấy anh đẹp trai sáu múi được?” Phạm Anh Anh ngồi thẳng lưng, phản ứng cực kỳ dữ dội khi nghe Hà Vân Thư hỏi.

Tống Khả Hân cười cười mở điện thoại lên ấn vào trang có tên là ‘Cậu ấm cô chiêu’, tin mới đăng gần đây nhất chính là tin Phạm Anh Anh đang hẹn hò cùng với người thừa kế duy nhất của tập đoàn Triệu thị.

“Tớ mà lại đi hẹn hò với cái tên trăng hoa này sao? Ngày nào anh ta cũng chọc cho tớ điên lên, tớ không cắn chết anh ta là đã may lắm rồi chứ ở đó mà hẹn với chả hò, nhảm nhí.” Phạm Anh Anh cười giễu, vẻ mặt không thể nào tin được khi lại có tin đồn cô hẹn hò với người mà cô ghét, cô với người này là oan gia với nhau đấy, hẹn hò cái quái gì?

Hà Vân Thư định mở miệng trêu chọc thì bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa, phục vụ mang rượu vào sau đó còn rót vào ly của ba người các cô. Phục vụ vừa rời đi, Hà tiểu thư liền cầm ly rượu lên trêu Phạm Anh Anh: “Nào, chúng ta hãy nâng ly chúc mừng Anh Anh của chúng ta đã có bạn trai cực kỳ giàu có và đẹp trai.”

Tống Khả Hân cùng Phạm Anh Anh cũng nâng ly lên, nhưng trước khi uống Phạm Anh Anh bĩu môi, ghét bỏ thốt lên đúng một chữ: “Chê!”

Hà Vân Thư cùng Tống Khả Hân đang uống thì suýt bị sặc, ngay khi rượu vừa vào miệng Hà tiểu thư khẽ cau mày nhìn ly rượu trong tay: “Sao ly rượu có vị gì lạ vậy?”

“Hả? Ly rượu có mùi vị lạ? Để tớ uống thử xem.” Phạm Anh Anh ngạc nhiên, ly rượu của cô vẫn bình thường mà.

Phạm tiểu thư định nâng ly rượu lên uống thử thì bỗng tiếng chuông điện thoại của Hà Vân Thư vang lên, Phạm Anh Anh cùng Tống Khả Hân đều dời sự chú ý từ ly rượu sang chiếc điện thoại khi thấy nhỏ bản thân cau mày, với sắc mặt này thì có lẽ người gọi đến là người trong gia đình rồi.

Hà Vân Thư mang vẻ mặt khó chịu nghe điện thoại, cha của cô ở đầu dây bên kia cất giọng nói ngay khi cô nghe máy: “Em gái con sắp học thêm xong rồi đấy, con mau đến đón em gái con đi.”

Không để cho cô kịp trả lời cái gì thì ông đã cúp máy, với cái giọng điệu ấy thì cô mà không đi đón thì sẽ không yên thân với ông đâu.

Hà Vân Thư quăng điện thoại sang một bên, kiên quyết không đi đón em gái. Tống Khả Hân lên tiếng khuyên bạn của mình: “Cậu mau đi đón Hà Vân Nhi đi, cậu mà không đi là cha cậu lại tức giận đấy.”

“Tớ không quan tâm.” Hà Vân Thư đáp lại với gương mặt lạnh tanh, hoàn toàn không quan tâm đến cha mình có giận hay không.

“Cậu đừng như thế, bây giờ mà cậu không đi đón thì Hà Vân Nhi sẽ tự đi về, bên ngoài trời đã muộn lắm rồi cậu thật sự muốn em ấy tự mình đi về sao?”

Hà tiểu thư cắn cắn phần thịt gần khóe miệng, thầm chửi trong lòng, cô cầm điện thoại cùng chìa khóa xe sau đó hậm hực rời đi.

Phạm Anh Anh khẽ cười không nhịn được mà thốt lên: “Đúng là miệng cứng lòng mềm.”

Nơi học thêm của Hà Vân Nhi cách quán bar không quá xa, chưa đầy mười phút cô đã lái xe đến. Hà Vân Nhi thấy chị gái đến đó thì vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ vội lên xe.

Suốt dọc đường Hà Vân Nhi vẫn không ngừng tìm cách bắt chuyện với chị gái, nhưng đáp lại cô là bầu không khí im lặng, ngay cả một cái liếc nhìn cũng không có. Tuy vậy, Hà Vân Nhi vẫn không để tâm, chị gái đến đón cô là cô đã vui lắm rồi.

Xe lăn bánh chỉ mới được một lúc mà Hà Vân Thư đã ngáp tận mấy lần, không hiểu sao cơn buồn ngủ lại đột ngột ập đến khiến cho hai mắt của cô ríu lại, Hà Vân Thư dần trở nên không tỉnh táo, cô cố gắng mở to hai mắt để lái xe, hoàn toàn không để ý đến bản thân đã vượt đèn đỏ.

Hà Vân Nhi định mở miệng bảo chị gái dừng chờ đèn đỏ nhưng không kịp, cô còn chưa kịp hỏi tại sao chị mình lại vượt đèn đỏ thì bỗng từ phía bên trái có một chiếc xe tải lao ra, Hà Vân Thư giật mình hốt hoảng vội bẻ lái sang hướng khác.

Chiếc xe đâm sầm vào dãy phân cách, kính xe vỡ văng tung tóe, đầu của Hà Vân Nhi đã bị va đập lúc bẻ lái nên đã bất tỉnh trước, Hà Vân Thư không suy nghĩ nhiều dùng cả cơ thể che chắn không để mảnh vỡ văng vào người của Hà Vân Nhi.

Hà Vân Thư gần như chịu đau đớn từ mọi phía, nhiều mảnh vỡ ghim vào người, đầu cũng bị va đập mạnh, cô nhăn mặt đau đớn sau đó cũng từ từ bất tỉnh.

Chương 2: Tìm việc làm

Hà Vân Thư hôn mê hai ngày mới dần dần tỉnh lại, cô vừa tỉnh đã ngay lập tức cảm nhận được sự đau đớn khắp cơ thể, đảo mắt nhìn quanh cô liền biết mình đang ở bệnh viện, Hà tiểu thư cười khẩy một tiếng thầm nghĩ bản thân đúng là mạng lớn, bị như thế mà vẫn không chết.

Tống Khả Hân thấy bạn thân của mình đã tỉnh thì vội ấn nút gọi bác sĩ, Phạm Anh Anh mừng đến mức nhảy cẫng lên: “Cậu làm tớ lo chết đi được, cậu có biết lúc biết tin cậu bị tai nạn tớ suýt nữa là hồn lìa khỏi xác rồi không hả?” Phạm tiểu thư vừa nói vừa rưng rưng nước mắt.

Tống tiểu thư ngồi cạnh giường bệnh, chân vắt chéo, khoanh tay lên tiếng: “Còn tớ thì tưởng tớ phải tốn tiền mua nải chuối xanh đến viếng cậu rồi, không những thế mà tớ còn định ra mộ cậu để xin số đề nữa kìa.”

Hà Vân Thư bật cười đáp lại ngay: “Thế làm cậu phải thất vọng rồi, mạng tớ lớn không chết sớm được.”

“Sau chuyện này tớ nhất định phải tìm cho cậu một anh chàng đẹp trai, cao to, khỏe khoắn để cậu ngủ với anh ta, như vậy thì cậu có chết cũng không trở thành hồn ma trinh nữ. Tớ nghe nói mấy cô gái chết mà còn trinh linh lắm, tớ sợ, sợ cậu về kéo chân tớ.” Phạm Anh Anh khịt mũi một cái không còn dáng vẻ đau lòng cho bạn thân nữa, cô bắt đầu hùa theo Tống Khả Hân trêu chọc người bệnh.

Khóe môi của Hà tiểu thư giật giật liên tục, cô chưa từng thấy bạn nào tốt hơn hai nhỏ bạn của cô, cảm động không quá ba câu, không đâm chọt cô là chết à?

Bác sĩ cùng y tá bước vào kiểm tra tình hình sức khỏe cho Hà Vân Thư, mọi thứ đều đã ổn nhưng phải nằm viện thêm nửa tháng để theo dõi, xem có di chứng gì hay không.

Bầu không khí bỗng im lặng và trùng xuống khi gia đình của Hà Vân Thư mở cửa bước vào. Hà Vân Nhi thấy chị gái đã tỉnh thì mừng rỡ: “Cuối cùng chị cũng tỉnh lại rồi, chị đã hôn mê hai ngày rồi đấy, em còn sợ chị xảy ra chuyện gì nữa.”

“Nó thì xảy ra chuyện gì được chứ? Mạng nó lớn thế kia mà.” Hà Trung Kiệt liếc nhìn con gái thấy con gái lớn đã không sao thì hừ lạnh một tiếng cất giọng nói.

Trần Thu Nga vỗ nhẹ lên cánh tay của chồng mình: “Sao anh lại nói với con như thế?”

Hà Khương Duy mặt mày hiện rõ sự khó chịu, ngồi xuống chiếc ghế sô pha gần đó, lên tiếng: “Đã uống rượu còn dám lái xe, chị có muốn chết thì chết một mình đừng có kéo theo Vân Nhi. Chị đã hại tôi một lần rồi bây giờ còn muốn hại thêm cả em ấy nữa sao?”

Ánh mắt của cậu nhìn chị gái cực kỳ sắc lạnh, cậu vẫn không thể nào quên được tai nạn mười lăm năm về trước, tai nạn đó đã khiến cho cậu vĩnh viễn không thể nào thực hiện được giấc mơ làm bác sĩ ngoại khoa.

Hà Vân Thư siết chặt hai bàn tay của mình lại, đôi mắt lướt qua gia đình của mình, sâu trong ánh mắt của cô là sự thất vọng, tức giận, cô lười phải giải thích với bọn họ rồi, cho dù có cố gắng nói thế nào đi chăng nữa gia đình cô cũng sẽ không tin.

Hà Vân Thư dám chắc chắn ly rượu đó có vấn đề, khả năng cao là cô bị bỏ thuốc rồi, là kẻ nào đã hại cô chứ?

Hà Trung Kiệt cảm thấy không yên tâm về cô con gái lớn này nữa, cứ cách vài ngày lại gây họa: “Con hãy ngoan ngoãn nằm ở đây, đừng có nghĩ đến việc trốn viện rồi đi gây họa tiếp, cha sẽ tìm người giám sát con.” Dứt lời, ông liền rời đi.

Trần Thu Nga thấy chồng mình bỏ đi thì vội vã đi theo để khuyên, Hà Khương Duy cũng đẩy em gái rời khỏi phòng bệnh ngay sau đó.

Hà đại tiểu thư không quan tâm đến việc mọi người rời đi hết, chuyện cô quan tâm là cha cô vừa nói sẽ cho người giám sát cô là có ý gì? Giám sát là giám sát như thế nào? Hà Vân Thư cảm thấy chuyện này không tốt chút nào.

.......................................................

Một anh chàng với gương mặt điển trai, dáng vẻ có chút bụi bặm, trên tay cầm hồ sơ xin việc bước ra khỏi một cửa hàng, cả ngày hôm nay anh đã đi sáu nơi rồi mà không có chỗ nào nhận anh vào làm cả.

Đúng lúc này, Lạc Thiên Việt bắt gặp anh họ của mình đang mua cà phê gần đó, anh đi đến cất giọng hỏi: “Không phải giờ này đang là giờ làm của anh sao? Sao lại rảnh rỗi đến đây mua cà phê uống vậy?”

Lạc Hoài Kiên khá bất ngờ khi thấy Lạc Thiên Việt, hắn nhận lấy ly cà phê từ phục vụ rồi trả lời: “Anh đi làm một chút việc cho ông chủ sẵn ghé qua đây mua một ly cà phê uống cho tỉnh táo ấy mà.”

Hắn bảo em họ gọi nước rồi ngồi xuống nói chuyện một chút. Lạc Thiên Việt sau khi gọi nước xong thì đợi tầm một phút để nhận đồ uống sau đó đến chỗ ngồi của Lạc Hoài Kiên.

“Vẫn chưa tìm được việc làm à?” Lạc Hoài Kiên mở miệng hỏi khi Lạc Thiên Việt vừa ngồi xuống.

Lạc Thiên Việt ảo não, thở dài khẽ gật đầu, bây giờ anh đã có chút hối hận khi lúc trước không chăm chỉ học hành mà chỉ lo chơi bời. Bằng cấp thì chỉ ở mức trung bình, làm việc gì cũng chả ra hồn thì muốn người ta nhận mình cũng khó.

Lạc Hoài Kiên cũng thở dài, hắn có thể hiểu cho đứa em họ này của mình, làm đại thiếu gia quen rồi bây giờ đùng một cái gia đình phá sản, cha thì tự tử, trong một đêm phải trở thành trụ cột chính của gia đình nuôi mẹ và em gái thì sao có thể ngày một ngày hai mà thích nghi, biết làm mọi thứ được.

Bỗng Lạc Hoài Kiên nhớ ra ông chủ của mình đang tuyển người bèn nói với em họ: “Ông chủ của anh đang tuyển người đấy, em thử đến ứng tuyển xem sao, công việc cụ thể em cứ đến đó rồi ông ấy sẽ nói rõ cho em biết.”

Lạc Thiên Việt khẽ gật đầu sau đó xin địa chỉ từ anh họ để ngày mai đi xin việc, hy vọng sẽ ổn.

Lạc Hoài Kiên cũng khá mơ hồ về công việc mà ông chủ của hắn đang tuyển người, hắn chỉ biết là có liên quan đến đại tiểu thư mà liên quan đến bà cô này thì chả có gì tốt đẹp cả.

Sở dĩ hắn giới thiệu công việc này cho đứa em họ của mình là vì lương cao, hơn nữa với cái sự cứng đầu, liều mạng của Lạc Thiên Việt thì hắn nghĩ có thể khắc chế được phần nào Hà Vân Thư.

Chương 3: Gặp lại

Thứ bảy, chín giờ sáng, Lạc Thiên Việt có mặt tại căn biệt thự của Hà gia, đứng trước cổng anh ngước nhìn căn biệt thự rộng lớn, nơi này cũng to bằng ngôi nhà lúc trước anh ở chỉ khác ở chỗ nơi này theo kiểu kiến trúc cổ kính còn nhà anh ở là theo kiến trúc phương tây.

Lạc Thiên Việt ấn chuông cửa rất nhanh đã có người đi ra mở, người bước ra không ai khác chính là anh họ của anh Lạc Hoài Kiên, biết hôm nay em họ của mình đến xin việc nên hắn đã đợi sẵn từ trước.

Lạc Hoài Kiên vừa đi vừa giới thiệu từng khu vực của căn biệt thự này cho Lạc Thiên Việt biết, đi một lúc thì cuối cùng cũng tới phòng làm việc của Hà Trung Kiệt, hắn gõ cửa hai cái nhận được sự đồng ý của ông chủ liền mở cửa cho Lạc Thiên Việt vào trong sau đó đóng cửa lại.

Hà Trung Kiệt ngồi ở bàn làm việc ngước mặt lên quan sát Lạc Thiên Việt từ trên xuống dưới âm thầm đánh giá, dáng người cũng không tệ, mặt mũi sáng sủa, về ngoại hình không bặm trợn, dữ dằn là ông thấy ổn rồi.

“Cậu ngồi đi.” Hà Trung Kiệt bảo anh ngồi ở bàn tiếp khách sau đó đứng dậy tiến về phía đó rồi ngồi xuống, tiếp tục nói: “Cậu biết đánh nhau không? Biết lái xe không? Có thương hoa tiếc ngọc không?”

Lạc Thiên Việt ngơ ngác mất vài giây, hỏi anh biết lái xe không thì còn có thể hiểu được, nhưng hỏi biết đánh nhau với có thương hoa tiếc ngọc hay không là ý gì vậy?

Hà Trung Kiệt thấy anh ngớ người ra thì bắt đầu giải thích rõ cho anh hiểu: “Công việc của cậu là giám sát mọi hoạt động của con gái tôi, nó làm gì, đi đâu, giao lưu với ai cậu cũng phải đều báo cho tôi biết. Không chỉ có vậy, cậu còn phải ngăn cản con gái tôi gây chuyện, với mức độ quậy phá, hay đi gây chuyện thì việc đánh nhau là điều khó tránh khỏi.”

Khóe môi của Lạc Thiên Việt giật giật vài cái, cái công việc này nó cũng ấy quá rồi, con gái gì mà quậy thế? Anh cười gượng cất giọng hỏi: “Thế còn thương hoa tiếc ngọc là sao ạ? Người mà tôi phải đánh nhau nếu có chuyện xảy ra thường là con gái à?”

Hà Trung Kiệt vẫn giữ nguyên vẻ mặt nghiêm nghị, lãnh đạm trả lời: “Không! Nếu là con gái thì không đến lượt cậu xử đâu, bởi vì con gái tôi đã xử trước cậu rồi. Thương hoa tiếc ngọc mà tôi nói ở đây chính là cậu đừng vì nó là con gái của tôi mà không dám làm gì, đối xử nhẹ nhàng, nếu nó gây chuyện cậu cứ thẳng tay kéo nó về bằng mọi cách, trói lại hay khiêng vác gì cũng được, trầy xước một chút cũng không sao miễn là không có chuyện gì để tôi phải đau đầu giải quyết nữa.”

Lạc Thiên Việt bắt đầu cảm thấy nhức đầu rồi, rốt cuộc là quậy phá tới mức nào vậy chứ?

Ông nói rõ công việc cho anh biết xong thì đưa bản hợp đồng cho anh xem và ký: “Nếu cậu đồng ý với công việc này thì hãy ký vào đây đi, vì cậu là em họ của Hoài Kiên nên tôi cũng yên tâm phần nào.”

Anh cầm bản hợp đồng lên xem, điều đầu tiên đập vào mắt anh chính làm mức lương trên trời, một tháng anh sẽ được lãnh tận ba mươi hai triệu? Tiền này đã tính luôn tiền viện phí nếu anh bị đánh à? Sao lại nhiều như thế?

Lạc Thiên Việt tròn mắt khó tin ngước lên nhìn Hà Trung Kiệt đầy nghi hoặc sau đó lại tiếp tục đọc nội dung trong bản hợp đồng, thấy không có gì bất ổn anh liền ký tên vào.

Với số tiền này thì anh có thể lo tiền thuốc và tiền học cho mẹ và em gái rồi, mặc kệ công việc có rắc rối, khó khăn thế nào đi chăng nữa thì anh nhất định không bỏ cuộc.

Hà Trung Kiệt cầm bản hợp đồng mang đi cất sau đó nói: “Bây giờ tôi sẽ dẫn cậu đi gặp con gái tôi, nó đang ở bệnh viện.”

Lạc Thiên Việt hả một tiếng, ánh mắt nghi ngờ nhân sinh, ông chủ đang đùa với anh đó hả? Anh vừa đi theo vừa day day hai bên trán, hy vọng mọi chuyện sẽ ổn.

………………………………………………..

Bệnh viện Lạc Hà

Hà Trung Kiệt dẫn Lạc Thiên Việt đến phòng bệnh của Hà Vân Thư, cô đang ngồi bấm điện thoại thì nghe có tiếng mở cửa, quay đầu nhìn sang thì hai mắt của cô trợn ngược lên, kinh ngạc, sửng sốt khi thấy Lạc Thiên Việt.

Lạc Thiên Việt cũng có biểu cảm không khác gì Hà Vân Thư, anh đưa mắt nhìn ông chủ của mình rồi lại nhìn cô, con gái của ông chủ thế mà lại là Hà Vân Thư? Đột nhiên, Lạc Thiên Việt không muốn làm công việc này nữa nhưng lại nghĩ đến mẹ và em gái nên anh đành phải chấp nhận thôi.

“Đây là con gái của tôi Hà Vân Thư.” Hà Trung Kiệt cất giọng giới thiệu cho Lạc Thiên Việt biết, sau đó lại giới thiệu anh cho con gái mình biết: “Đây là Lạc Thiên Việt, cậu ta sẽ là người giám sát nhất cử nhất động của con, đi theo con mọi lúc mọi nơi, con làm gì, giao lưu với ai cậu ta cũng sẽ đều báo cáo lại cho cha biết nên con đừng nghĩ đến việc đi gây chuyện nữa.”

Gì chứ? Cái quái gì đang diễn ra vậy? Người giám sát? Cha cô đang làm cái gì vậy? Hà Vân Thư nhíu chặt đôi mày muốn phản đối nhưng còn chưa kịp mở miệng nói gì thì ông đã chặn lại trước: “Sau tất cả những gì mà con đã gây ra thì con không có quyền phản đối đâu.”

Trước khi rời đi, ông căn dặn Lạc Thiên Việt: “Công việc của cậu bắt đầu từ bây giờ, cậu hãy trông chừng con gái tôi cho thật kỹ. Tuy hiện tại nó đang nằm viện nhưng vẫn có khả năng gây chuyện đấy.”

“Vâng.” Lạc Thiên Việt khẽ gật đầu đáp.

Căn phòng chỉ còn lại Lạc Thiên Việt và Hà Vân Thư, bốn mắt nhìn nhau đầy sát khí. Hà đại tiểu thư khoanh tay hừ lạnh một tiếng cất giọng chế giễu: “Anh đường đường là một đại thiếu gia mà bây giờ lại phải đi làm một kẻ giám sát sao? Anh đang muốn chơi trò gì vậy?”

“Không chơi trò gì cả, gia đình tôi phá sản rồi, tôi không còn là đại thiếu gia gì nữa.” Lạc Thiên Việt đứng tựa lưng vào tường đối diện với cô, lạnh lùng đáp lại.

Hà Vân Thư kinh ngạc, ngây người trước những gì anh vừa nói, đôi mắt nhìn anh chằm chằm không biết nói gì nữa.

Cô không muốn nói về chuyện này nữa, cô không phải là người lấy hoàn cảnh gia đình người khác ra để trêu chọc, chế giễu. Hà đại tiểu thư bĩu môi, khinh khỉnh nhìn Lạc Thiên Việt: “Này, đi theo giám sát tôi đừng có giám sát đến mức yêu tôi một lần nữa đấy.”

Lạc Thiên Việt cười khẩy một tiếng, chậm rãi bước về phía của Hà Vân Thư, anh áp sát mặt của mình vào mặt của cô, cười nhạt đáp trả: “Cô hãy nhìn kỹ mặt của tôi đi, tôi đẹp trai chứ không có bị ngu và bị điên.”

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play