Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Duyên Phận Giao Thoa

duyên phận giao thoa

Làng Hạ Nguyên nằm nép mình bên dòng sông uốn lượn, bao quanh bởi những cánh đồng lúa vàng óng và những đồi núi xanh thẳm. Trong ngôi làng ấy, Kisa – một chàng trai có đôi mắt u buồn nhưng sâu thẳm như mặt nước hồ thu – sống lặng lẽ cùng bà ngoại. Người ta thường thấy Kisa ngồi bên khu vườn hoa dại, chăm sóc từng cánh hoa mong manh như thể chúng là một phần của thế giới nội tâm cậu. Cậu không có nhiều bạn. Người duy nhất luôn ở bên cậu từ bé là Kijay, người bạn thân nhiệt huyết, sôi nổi, trái ngược hoàn toàn với sự trầm lặng của Kisa. Kijay luôn tìm cách kéo Kisa ra khỏi cái vỏ bọc của mình, nhưng có những nỗi đau trong Kisa mà Kijay không bao giờ chạm đến được. Một buổi chiều đầu hè, Kisa và Kijay cùng nhau ra bờ sông để hái hoa. Trên đường trở về, họ bắt gặp một người lạ đang đứng lặng lẽ trước cửa nhà ông Kresh – nghệ nhân làm gốm nổi tiếng nhất vùng. Người đó là Ken, một chàng trai mới đến làng Hạ Nguyên. Ken có mái tóc đen dài cột gọn phía sau, gương mặt góc cạnh, nhưng điều làm Kisa chú ý nhất chính là đôi mắt của anh – sâu thẳm, u ám, mang một nỗi buồn không lời.
Kijay
Kijay
Anh là ai vậy?” Kijay hỏi thẳng, thái độ cảnh giác
Ken
Ken
Ken chậm rãi quay lại, giọng nói trầm và khàn đặc: “Tôi là Ken. Tôi vừa đến đây để học nghề làm gốm từ ông Kresh.”
Kisa
Kisa
Kisa đứng phía sau Kijay, chỉ lặng lẽ nhìn Ken. Có một điều gì đó ở anh khiến cậu không thể rời mắt, như thể họ đã từng gặp nhau ở đâu đó trong một giấc mơ xa xăm. Ken, dường như cũng nhận ra ánh nhìn ấy, khẽ nghiêng đầu, nhưng không nói gì thêm. Chỉ một khoảnh khắc đó thôi, Kisa cảm thấy tim mình bỗng nhiên đập nhanh hơn.
Từ ngày Ken đến làm việc cho ông Kresh, ngôi làng trở nên rộn ràng hơn. Dù vẻ ngoài lạnh lùng và ít nói, nhưng đôi bàn tay tài hoa của Ken nhanh chóng gây ấn tượng với người dân trong làng. Kisa thỉnh thoảng lại đi ngang qua xưởng gốm, và dù không muốn thừa nhận, cậu thường tìm cớ để dừng lại, lén nhìn Ken làm việc từ xa. Một hôm, trong lúc Kisa đang hái hoa bên bờ sông, Ken bất ngờ xuất hiện. Anh bước đến gần, ánh mắt dịu dàng hơn so với vẻ ngoài lạnh lùng thường ngày.
Ken
Ken
Cậu thích hoa à?” Ken hỏi, giọng trầm nhưng nhẹ nhàng
Kisa
Kisa
Kisa thoáng giật mình, nhưng rồi gật đầu: “Ừm… chúng làm tôi cảm thấy yên bình.”
Ken
Ken
Ken khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi khiến gương mặt anh bừng sáng. Anh cúi xuống, nhặt một bông hoa dại gần đó, rồi đưa cho Kisa.
Ken
Ken
Cậu giống bông hoa này. Yên lặng, nhưng luôn kiên cường,” Ken nói, ánh mắt chạm vào Kisa khiến cậu không thể rời đi.
Từ hôm đó, hai người thường xuyên gặp nhau hơn. Những cuộc trò chuyện ngắn ngủi ban đầu dần trở thành những buổi đi dạo dài bên bờ sông, những lúc cùng nhau ngắm mặt trời lặn, hay đơn giản chỉ là ngồi cạnh nhau trong im lặng. Ken, người mang trong mình những vết sẹo tâm hồn, dần mở lòng hơn trước Kisa. Và Kisa, trái tim vốn luôn khép kín, bắt đầu loạn nhịp mỗi khi ở bên Ken.

Nỗi Lòng Của Kijay

Những thay đổi ở Kisa không thể qua mắt Kijay. Anh nhận ra ánh mắt Kisa dành cho Ken khác hẳn với những ánh nhìn thường ngày. Đôi mắt ấy sáng lên, tràn ngập cảm xúc mà Kijay chưa từng thấy. Điều đó khiến trái tim anh quặn thắt. Từ lâu, Kijay đã thầm yêu Kisa. Anh chưa bao giờ nói ra, bởi anh sợ rằng tình cảm của mình sẽ làm tổn thương mối quan hệ giữa họ. Nhưng giờ đây, khi thấy Kisa ngày càng gần gũi với Ken, Kijay không thể ngăn được sự ghen tuông và lo lắng trong lòng.
Kijay
Kijay
Một hôm, khi Kisa đang tưới nước cho khu vườn, Kijay bước tới, giọng nói đầy xúc cảm: “Kisa, cậu có biết là tớ luôn ở đây vì cậu không? Tớ luôn muốn bảo vệ cậu, luôn muốn cậu được hạnh phúc…”
Kisa
Kisa
Kisa nhìn Kijay, đôi mắt đầy ngạc nhiên. Nhưng trước khi cậu kịp trả lời, Kijay nói tiếp, giọng run run: “Nhưng nếu cậu… thực sự thích Ken, thì tớ sẽ không cản. Tớ chỉ muốn cậu được hạnh phúc, dù người đó không phải là tớ.”
Những lời nói của Kijay khiến Kisa lặng đi. Cậu không ngờ rằng Kijay lại có thể nói ra điều này. Nhưng trước khi Kisa có thể đáp lại, Kijay đã quay lưng bước đi, giấu đi ánh mắt cay xè của mình.
Kresh
Kresh
Ở một góc khác trong làng, Ken đang trò chuyện với Kresh. Ông Kresh, dù luôn nghiêm khắc với Ken, lại rất quý anh. Ông nhìn ra mối liên kết giữa Ken và Kisa, nhưng ông cũng cảnh báo Ken: “Chàng trai trẻ, quá khứ của con là một vết thương. Nếu con muốn đến gần Kisa, hãy chắc chắn rằng con không làm tổn thương cậu ấy. Kisa đã chịu đủ đau khổ rồi.”
Ken
Ken
Ken cúi đầu, đôi mắt đầy vẻ hối lỗi. “Con hiểu. Nhưng… ở bên Kisa, con cảm thấy mình có thể bắt đầu lại. Cậu ấy giống như ánh sáng nhỏ trong bóng tối của con.”
Những lời của Ken không qua được tai Kijay, người vô tình đứng gần đó. Kijay siết chặt tay, lòng ngổn ngang những cảm xúc mâu thuẫn. Liệu anh có thể thực sự từ bỏ Kisa để cậu tìm được hạnh phúc? Hay anh sẽ đấu tranh đến cùng để giành lấy tình yêu mà mình luôn giữ trong lòng?
Ánh trăng mờ nhạt chiếu xuống ngôi làng Hạ Nguyên, bao phủ khắp mọi ngõ ngách một lớp ánh sáng huyền ảo. Nhưng trong lòng Kisa, đêm nay không hề yên bình. Cậu nằm trên giường, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà, lòng nặng trĩu với những suy nghĩ không ngừng chồng chất. Lời thú nhận của Kijay như một cơn gió thổi bùng lên sự hỗn loạn trong cậu – vừa cảm động, vừa đau lòng. Cậu biết Kijay luôn dành cho mình một sự quan tâm đặc biệt, nhưng Kisa không ngờ đó lại là tình yêu. Trong những năm tháng cô đơn nhất, Kijay là người duy nhất nắm lấy tay cậu, kéo cậu ra khỏi những ngày buồn bã. Nhưng giờ đây, khi trái tim cậu đang rung động vì Ken, Kisa sợ rằng mình sẽ làm tổn thương Kijay – người bạn thân đã luôn ở bên mình. Trong khi đó, Kijay ngồi lặng lẽ bên bờ sông, nơi từng là chốn vui chơi của cả hai. Đôi tay anh nắm chặt lấy viên sỏi nhỏ, ném xuống mặt nước tạo nên những vòng tròn lan tỏa. Anh không trách Kisa. Làm sao anh có thể trách người mà mình yêu? Nhưng trong lòng anh lại dấy lên một nỗi ghen tuông và đau đớn không thể chối bỏ
Kijay
Kijay
Ken…” Kijay thì thầm, đôi mắt ánh lên sự quyết tâm. “Tôi sẽ không để cậu lấy đi người quan trọng nhất của đời tôi.”
Ngày hôm sau, ánh nắng xuyên qua những tán cây, soi sáng khu xưởng gốm của ông Kresh. Ken đang tập trung hoàn thiện một chiếc bình, những đường nét tinh tế hiện lên dưới bàn tay khéo léo của anh. Nhưng bỗng nhiên, tiếng bước chân gấp gáp vang lên phía sau. Anh ngẩng đầu và nhìn thấy Kijay đang tiến lại gần.
Ken
Ken
Kijay? Có chuyện gì vậy?” Ken hỏi, đặt chiếc bình xuống bàn.
Kijay
Kijay
Kijay không trả lời ngay. Anh nhìn chằm chằm vào Ken, ánh mắt đầy cảm xúc phức tạp – vừa giận dữ, vừa tổn thương. “Ken, cậu định làm gì với Kisa?” Kijay nói, giọng trầm nhưng đầy sự gay gắt.
Ken
Ken
Ken nhíu mày, đứng thẳng dậy. “Tôi không hiểu ý cậu
Kijay
Kijay
Đừng giả vờ. Cậu biết Kisa là người như thế nào – cậu ấy không phải kiểu người có thể chịu thêm tổn thương. Nếu cậu không nghiêm túc với cậu ấy, tốt nhất là hãy tránh xa Kisa ra,” Kijay nói, tiến gần hơn, ánh mắt như muốn thách thức.
Ken
Ken
Ken không đáp ngay. Anh nhìn thẳng vào Kijay, trong mắt hiện lên vẻ nghiêm túc. “Tôi không có ý định làm tổn thương Kisa. Nhưng tôi nghĩ người có quyền quyết định điều đó là cậu ấy, chứ không phải cậu.”
Kijay
Kijay
Cậu nói nghe dễ dàng nhỉ,” Kijay bật cười nhạt. “Cậu chẳng biết gì về cậu ấy cả. Cậu có biết Kisa đã phải trải qua những gì không? Từ bé cậu ấy đã mất cha mẹ, sống trong sự cô đơn… Và tôi là người duy nhất ở bên cậu ấy.”
Ken
Ken
Ken im lặng một lúc, rồi thở dài. “Tôi không biết hết mọi chuyện về Kisa, đúng vậy. Nhưng tôi muốn hiểu cậu ấy. Và tôi sẽ không bỏ cuộc chỉ vì cậu cảm thấy không thoải mái.”
Lời nói của Ken như giọt nước làm tràn ly. Kijay nắm chặt tay, định lao đến, nhưng đúng lúc ấy, giọng nói nhẹ nhàng của Kisa vang lên từ phía cửa.
Kisa
Kisa
Dừng lại đi!” Kisa đứng đó, ánh mắt đầy thất vọng. “Hai cậu đang làm gì vậy?”
Ken và Kijay quay lại, cả hai đều sững sờ khi nhìn thấy Kisa. Cậu bước vào xưởng gốm, đôi tay siết chặt bên hông. “Tại sao hai cậu lại cãi nhau vì mình? Tớ không muốn điều này…”
Kijay
Kijay
Kisa, tớ chỉ…” Kijay bắt đầu, nhưng Kisa lắc đầu, ngắt lời.
Kisa
Kisa
Tớ biết cậu luôn quan tâm đến tớ, Kijay. Và tớ biết cậu chỉ muốn tốt cho tớ. Nhưng tớ không cần ai quyết định thay mình. Tớ… tớ sẽ tự tìm ra câu trả lời.”
Kisa
Kisa
Ken bước đến gần, định nói gì đó, nhưng Kisa khẽ giơ tay ngăn lại. “Ken, cậu cũng vậy. Tớ cần thời gian.”
Kisa quay người, bước ra khỏi xưởng gốm, để lại hai chàng trai đứng đó trong im lặng. Cả Ken và Kijay đều không nói gì thêm, nhưng trong lòng họ hiểu rằng mọi chuyện giờ đây không còn đơn giản như họ nghĩ.

Cuộc Gặp Gỡ Với Kresh

Tối hôm đó, Ken ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn gỗ trong nhà ông Kresh. Người nghệ nhân lớn tuổi nhìn anh, ánh mắt trầm ngâm.
Kresh
Kresh
Con đang bối rối, đúng không?” Kresh hỏi, giọng nói điềm đạm nhưng sâu sắc.
Ken
Ken
Ken gật đầu, không giấu nổi vẻ bất an. “Con không muốn làm tổn thương Kisa, nhưng con không thể dừng lại được. Con đã quen với việc sống trong bóng tối, nhưng Kisa khiến con cảm thấy… con có thể bắt đầu lại.”
Kresh
Kresh
Kresh nhấp một ngụm trà, rồi nói: “Nếu con thực sự muốn tiến tới với Kisa, con phải chuẩn bị sẵn sàng. Con phải chấp nhận rằng điều đó không chỉ là tình yêu, mà còn là trách nhiệm. Con sẽ cần kiên nhẫn, cần dũng cảm để bảo vệ cậu ấy. Con có sẵn sàng không?”
Ken
Ken
Ken nhìn vào tách trà trước mặt, rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định. “Con sẵn sàng.”
Kresh
Kresh
Kresh khẽ gật đầu, nhưng trong lòng ông vẫn còn một chút lo lắng. Ông biết rằng tình yêu không chỉ đơn giản là cảm xúc – nó còn là thử thách, là sự hy sinh. Và với ba trái tim trẻ tuổi này, sóng gió vẫn còn đang chờ ở phía trước.
Sau buổi đối đầu căng thẳng giữa Ken và Kijay, Kisa rơi vào trạng thái rối bời. Cậu không còn biết phải đối mặt với hai người như thế nào. Một buổi chiều, khi những cơn mưa đầu mùa bất ngờ kéo đến, Kisa trốn trong khu vườn nhỏ của mình, chăm sóc những khóm hoa dại đang dần nở rộ.
Ken đến tìm cậu. Dưới cơn mưa tầm tã, anh đứng lặng trước cửa khu vườn, ánh mắt khẩn thiết.
Ken
Ken
Kisa, mình cần nói chuyện,” Ken cất lời, giọng trầm thấp.
Kisa
Kisa
“Ken…” Kisa quay lại, giọng run rẩy. “Tớ không muốn nói về chuyện này nữa.”
Ken
Ken
Ken tiến đến gần hơn, đôi mắt anh dường như nhìn thấu mọi nỗi sợ hãi trong lòng Kisa. “Nếu cậu muốn thời gian, mình sẽ chờ. Nhưng đừng đẩy mình ra xa. Mình biết cậu cũng cảm nhận được điều này… giữa chúng ta.”
Kisa
Kisa
Kisa im lặng. Lời nói của Ken khiến tim cậu đập loạn, nhưng đồng thời cũng khiến cậu càng thêm bối rối. Cậu khẽ nói: “Mình cần nghĩ thêm. Hãy để mình yên.”
Ken không nói gì thêm, chỉ gật đầu và rời đi, để lại Kisa một mình dưới cơn mưa.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play