Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Khi Mặt Trời Bị Nhuộm Đen

Chương 1: tên hoàng đế bù nhìn của tập đoàn

Tại một thế giới nơi mà chủ nghĩa thực dân vẫn đang hoành thành, nó cướp đi rất nhiều người thân của một tên lính quèn, tên lính quèn ấy đã chiến đấu tới chết, để rồi tiếp tục bị ép cho sống lại và phục vụ cho những kẻ kiểm soát nơi này

Tại đế quốc Urbaskien.

Hắn ta tỉnh dậy sau một giấc mơ kinh khủng, cơ thể hắn đau đớn khủng khiếp, da thịt như bị cắt ra từng miếng rồi vá lại, nhưng rốt cuộc kì lạ, hắn chịu đựng được nó, hắn hiện vẫn chưa nhớ được điều gì xảy ra trước khi hắn bất tỉnh, chỉ là hắn nhớ,...... Hắn đã trải qua một cuộc chiến, hắn đã đánh nhau lâu tới nổi chết vì ngưng tim, rồi sau đó......là lúc này, có cái gì đó đã được lập trình trong não hắn là khoan hãy nhớ về việc đó, việc hắn cần nghĩ bây giờ.........hắn là một tên diễn viên, hắn phải diễn cái vai hoàng đế bù nhìn thật xuất sắc cho tập đoàn, đó là mệnh lệnh, rồi hắn giật mình khi có cái gì đó cấn trong chăn, mở ra.....một con bé.......không, đó là ả Versila, là người của tập đoàn, là cấp trên của hắn, ả là người của chúng, hẳn ở đây là để canh chừng hắn, ả cũng là cổ thần, mạnh nhất trong số chúng, và cũng đồng thời là kẻ có trái tim yếu ớt nhất, khi ả thức dậy, nhìn vào mắt hắn, ả cũng giật mình.........rồi ả buồn tủi né ánh mắt đi nơi khác, hắn có nhớ ả, chỉ là không nhớ rõ chi tiết, ả là kẻ gián tiếp khiến hắn và bạn bè hắn phải ly tán, chia rẻ hắn với con gái của ả, Sephrin, dù sự thật vốn là do hắn đã tự ý làm sai, Martharin, thứ nhân cách của kẻ bị Versila giết vốn ẩn mình ngay bên trong Sephrin đã lâu và chực chờ để thức tỉnh, thủ tục của tập đoàn là phải trấn giữ nó.

Chỉ vì phút yếu lòng của Tú Ân, Chỉ vì Sephrin mưu cầu được tự do, không muốn bị thứ thủ tục ấy xoá đi trí nhớ nữa, Tú Ân đã chống lại cả tập đoàn và mang Sephrin chạy đi, đồng thời cũng là kẻ sẵn sàng chơi cả thuốc cường hoá và chọi lại với cả một quân đoàn được cử đi để bắt hắn, trận ấy hắn thắng, hắn thành công câu giờ cho Sephrin chạy thoát còn hắn đã chết vì tim ngừng đập, đấy là lý do vì sao ngay lúc này Versila sợ phải nhìn vào hắn, ả là kẻ có tội với hắn, bạn bè hắn, với cả con gái ả, ả sẵn sàng nghe bất kì lời chửi mắng, trách móc nào từ Tú Ân, nhưng không có đâu, hắn quên hết mẹ nó rồi, giờ trong đầu hắn chỉ còn toàn là mệnh lệnh của tập đoàn và các kí ức đứt gãy không liên tục và cần thời gian để hồi phục, rồi hắn nhìn vào gương.......hắn thấy có vết xăm bên mắt trái hắn giống......Versilia, hắn bị ám ảnh cưỡng chế để phải mỗi ngày nhìn vào gương nếu thấy cảnh này, thế nên...... Hắn lấy cây son tím ra mà vẽ nốt bên mắt còn lại.

Hôm nay là ngày đăng quang của hoàng đế mới ở Urbaskien, dân chúng tụ họp rất đông trước sảnh cung điện Usarizos, nơi mà họ sẽ thấy vị hoàng đế mới, bộ mặt mới của đất nước này, họ đã vốn trải qua một triều đại khủng khiếp trước đây, triều đại của một tên diễn viên bất tài, nhu nhược, ảo tưởng quyền lực nhưng lại hèn nhát, và đã bị quyền lực của tập đoàn lật đổ, nay họ hi vọng bộ mặt mới của Urbaskien tốt hơn thế, tên Tú Ân mặc đồ gọn gàng và kín đáo vào, nắm tay Versila dắt ra cửa ban công chánh điện, hắn định hít thở thật sâu vào trước như một thói quen như bao lần diễn xuất khác của hắn để lấy tự tin, kì lạ là giờ hắn mới nhận ra, hắn không cần thở......có thở hay không lại chẳng ảnh hưởng gì đến hắn.....hay là do hắn vẫn đang chết, hắn không quan tâm, đó chẳng còn là việc của hắn nữa rồi, lần này hắn cần diễn đạt vai hoàng đế, và......tạ ơn nữ hoàng của Urbaskien nữa.

_Hỡi nhân dân Urbaskien, từ đàn ông, đàn bà, người già lẫn người trẻ, học sinh, thương lái, doanh nhân, công chức, người khoẻ mạnh lẫn người tàn tật, ốm yếu, ta là Tú Ân, một thân tín của Versila điện hạ, nay được tín nhiệm và sắc phong thánh chỉ từ các cổ thần, để trở thành hoàng đế mới cho đất Urbaskien này, ta chịu ơn rất lớn đến từ nữ hoàng Versila, hoàng đế hợp pháp của Urbaskien trước đây, nay mong muốn được nghĩ ngơi và giao lại cho một kẻ có đủ tín nhiệm, để đảm đương vị trí nặng nề ấy, nay sau chiến công một thân chọi Ba Nghìn quân đế quốc của tên hoàng đế thối nát, Urbaskien cũ trước kia đến tận lúc chết, nhìn thấy được sự quả cảm và kiên cường của ta, tập đoàn đã hồi sinh ta và trao cho ta một cơ hội để gánh vác giang sơn, phò tá và bảo vệ cho nữ hoàng, kể từ nay, ta xin được nhậm chức và thề nguyện rằng sẽ cống hiến hết sức lực cho một Urbaskien thịnh vượng và vĩ đại, ta thề trước mặt Versila điện hạ để được chứng giám.

Đó thật sự là bài diễn thuyết lố bịch nhất mà hắn từng làm, nhưng chịu thôi, hắn chỉ là tên diễn viên thôi mà, hắn cần phải làm hài lòng cấp trên sau tất cả.

Về lại văn phòng, Versila vẫn nắm tay hắn một cách vô thức, chặt lấy mà sợ hắn sẽ buôn ra bất chợt, sợ bất kì phản ứng kế tiếp nào của hắn, ả hoàn toàn chẳng có một chút kiêu hãnh gì của một nữ hoàng, ả thấy mình thật tự ti và khúm núm do tội lỗi, nhưng cũng chẳng phải quá phi tự nhiên đâu, chắc cũng do ả chỉ cao có 1m48 thôi, do thế nên tên tú ân nảy giờ cũng bất chợt mà quên để ý ả hắn gằn giọng:

_Sao điện hạ vẫn chưa về phòng của mình đi, điện hạ có cần tôi phải dắt về không

Ả ngước mặt kao lên, nhìn một cách đáng thương mà hỏi

_Có phải ngươi ghét ta lắm phải không...?

_Đó là hành vi phản đồ và phạm thượng, xin điện hạ đừng nghi ngờ tôi

_Ngươi nói dối! Thế tại sao ngươi lại to tiếng với ta?

_dòng máu của quái vật đang chảy trong toi, thưa điện hạ, giờ toi đang có đầy những khiếm khuyết trên cơ thể nhằm để phục vụ tập đoàn, không được tận tụy để phục vụ điện hạ, nếu điện hạ chán ghét sự hiện diện của tôi thì tôi sẽ không bao giờ đến gặp điện hạ nữa

_Không! Ta không cho ngươi đi, ngươi phải ở bên ta, ngươi là người của ta, ta tuyệt đối sẽ không để ngươi chạy trốn khỏi ta đâu, ta sẽ theo dõi và canh chừng ngươi từ năm nay sang năm khác, ngươi sẽ không bao giờ có cơ hội chạy trốn đâu!!!!!

Rồi hắn đáp trả một cách lạnh nhạt:

_Tôi vốn chẳng còn là người của điện hạ nữa rồi, giờ tôi là người của tập đoàn, người ra lệnh cho tôi là tập đoàn, nếu không vì chút tình nghĩa từng làm dưới trướng của điện hạ, tôi chẳng cần phải mang điện hạ đến nơi mình làm thế này đâu.

Rồi ả lại oà khóc lên:

_Vậy là ngươi đã nói dối ta.......trong thâm tâm ngươi vẫn đang rất căm hận ta.. Làm gì có kẻ nào trên đời này gây ra chuyện khốn nạn như thế mà lại được tha thứ một cách dễ dàng thế chứ........ Ngươi còn không mau nói đi.... Nói hết tất cả những gì ngươi muốn gào thét đi!!!!!

Hắn vẫn giữ ánh mắt lạnh nhạt thế mà trả lời:

_Tôi đã nói với điện hạ rồi, tôi chẳng nhớ gì về chuyện trước đây hết, suy nghĩ của điện hạ thì cũng chỉ quanh quẩn trong đầu điện hạ mà thôi.

Nhưng ả và nắm lấy đuôi áo hắn, không cho hắn đi

_Lúc nảy ngươi bảo máu của quái vật chảy trong ngươi phải không, ngươi đáng ám chỉ ta đúng không

_Tôi không hiểu điện hạ nói gì hết

_Đừng nói dối, chính ta đã hồi sinh ngươi bằng máu của mình, nếu ta không phải quái vật thì là ai

_Chỉ là cấp trên đã bảo........

_KHÔNG!!! Tú Ân, nhìn vào mắt ta này, phải nhìn vào đó ngươi mới biết ta nghĩ gì.

Thật ra tên Tú Ân nảy giờ hắn cố gồng dữ lắm mới giữ nguyên được cái mặt lạnh tanh kia mà không bị ức chế trước cái vẻ mặt mè nheo, trẻ con, khóc lóc của ả Versila, hắn đã cố dữ lắm rồi, lẽ ra lúc nảy hắn không nên gằn giọng để ả có lý do đôi co, giờ thì hắn bị trễ giờ làm việc rồi, hắn buộc phải xoã cái mặt lạnh nhạt đó mà chuyển qua vai hoàng tử, rồi phải bồng ả lên, hun lên má ả mấy cái để ả bớt làm mình làm mẩy lại, định đặt ả xuống thì hả nắm cái cổ áo hắn lại rồi định dí môi vô miệng hắn, nhưng hắn né rồi cố bảo.

_Xin điện hạ giữ tự trọng, tôi phục vụ cho tập đoàn chứ không còn phục vụ cho điện hạ nữa, quấy rối tình dục với cấp dưới là điện hạ đã quy định kỷ luật của tập đoàn, là tôi báo cáo với cấp trên đấy.

_Tại sao chứ, ta đã nể tình ngươi vì đã phục vụ cho ta, đến thăm ngươi ở tận đây lúc ngươi vừa mới hồi phục sau cái chết, vậy mà ngươi chẳng thể nể tình nổi mà chiều ta sao.

_Với loại người như điện hạ thì được tăng lương tôi mới suy nghĩ lại.

Rồi ả tức giận vồ vào cổ hắn mà cắn giật căng da ra một cách nổi giận, Tú Ân thở dài như một thói quen cũ vì hình như đây không phải lần đầu tiên, dù hắn không nhớ rõ, rồi rốt cuộc phải mang ả vào phòng làm việc cùng mình chứ không đuổi ả đi nổi.

chương 2 công việc mở đầu

Hôm nay có một buổi họp tại văn phòng của Valakas, hay đúng hơn là ngày thử việc có sự giám sát, Tú Ân lần đầu tiên nhìn thấy những chồng giấy chất cao lên trên bàn như là duyệt thuế, duyệt án, thẩm định nhân sự, đọc thư của đám chính khách láng giềng......toàn lời lăng mạ tục tiểu, quả nhiên vị thế của Urbaskien đang ở thấp dưới cặn đáy, chả cấp thiết gì, rồi đến duyệt kế hoạch đầu tư.......tuy những thứ thế này không thường nằm trong nghiệp vụ của hắn, nhưng cái thứ hồ sơ hắn đang đọc rất lạ, con số được cho lại không khớp với bất kì dạng chi tiêu đã được định ước bởi bất kì cấp bậc nào nào trước đây, tuy hắn không biết nhiều nhưng hắn cảm thấy không ổn nên vội vàng gấp tờ giấy lại mà bỏ vô túi, sếp hắn Valakas thấy vậy hỏi:

_Có gì không ổn sao thưa bệ hạ.

_Dĩ nhiên là nó đách ổn rồi, cái thứ "thư từ" này rõ ràng không gửi cho tôi mà lại xuất hiện trước mặt tôi thì xem ra tôi gặp may thật sự rồi, cảm ơn nó vì mấy ông chả có cách để giúp tôi tìm hiểu nổi cái cách hoàng cung này vận hành.

_Ngươi thật sự cần phải nặng lời thế sao, mà ngươi đi đâu vậy, cái tờ giấy đó làm gì quan trọng đến mức ngươi phải vội vả đi như thế, vẫn còn cả tá chồng giấy đang chờ ngươi đấy-Valakas

_Không phải tờ giấy này, là một tờ giấy khác, và rõ ràng nó ghi rõ, có khởi nghĩa tại vùng phía Bắc Urbaskien, gần hẻm núi slova, ông biết nó chứ.

_Thế là bệ hạ nhà ngươi định sẽ xử lý vụ đó trước à.

_Không, tôi phải tự đi kiểm tra vì nếu là khởi nghĩa nông dân mà không thằng nào báo tin chính xác nổi nên cái thằng diễn viên này phải tự vác đít mà đi săn tin, nhờ có các ông chả thuê được thằng nào chuyên nghiệp, đa dụng hết, ngoài tôi, nhớ công của toi đấy.

Gã Tú Ân ấy chỉ cả ngón tay về phía sếp hắn với cái mép lạnh tanh và cặp mắt đờ đẫn, Valakas cũng chẳng thèm để ý gì mà làm việc của hắn, Malris bên cạnh thấy vậy thì phân bua.

_Đại ca xưa kia chưa từng dễ dãi thế này hết, cứ như thể nó làm gì đó vào ban đêm với đại ca vậy.

_Khiếu hài hước của ngươi cũng thăng tiến ra gì rồi nhưng có vẻ trực giác của ngươi lại không có nhu cầu đấy, dẫu sau chúng ta cũng là kẻ hại hắn vào bước đường cùng, hắn hành xử như thế thì lại còn hơn cả bình thường, nhưng quan trọng nhất, hắn ta có tố chất trung thành, hắn gần như là một tên võ biền, vô danh đã thách thức cả một quân đoàn hơn 3000 đơn vị có giáp cốt lẫn vũ trang loại nguội, đó còn chẳng phải một cuộc chiến để sống sót nữa chứ đừng nói đến việc có hy vọng thắng, nhưng thằng đấy vẫn dám đái lên lời kêu gọi đầu hàng của chúng ta, rồi quơ cây búa nửa tạ đó trong suốt một tiếng để làm hơn 3000 thằng đấy tè cho ướt quần tại cái chiến trường đó, cây búa gãy rồi thì hắn tiếp tục cầm cái mỏ neo 1 tạ rưỡi kia lên để chúng cầu xin cấp trên là chúng ta đây! Để được về nhà, hắn biến cơ nghiệp của chúng ta thành như một trò cười và đến tận cái lúc bạn bè hắn thành công bỏ trốn, thì hắn cười vào mặt chỉ huy trưởng của chúng ta được 1 phút rồi mới ngã xuống mà chết, mù cũng phải nhận biết được tên đần độn như thắng đã chiến thắng đậm vào cái ngày đó, kpi tuyệt đối luôn.

_Tính ra đã lâu rồi chúng ta không có tân thần mới, thế sức mạnh của hắn là gì nhỉ, em chưa biết nữa.

Ả Versila đang ôm cắn cái gối nằm lăn lóc trên ghế sofa bên cạnh mệt mỏi trả lời thay cho Valakas

_Cổ máy nhân quả của chúng ta khi triệu hồi hắn đến đây đã cho hắn khả năng của Timus, cổ thần chuyển hoá, chỉ là một trong vô số khả năng của cô ấy thôi nhưng hắn ta đã có thể nhìn thấu các cấu trúc sinh vật sống và thao túng nó ở cấp độ di truyền, và gần như chỉ có tác dụng với đúng đơn vị di truyền thôi, có lẽ là do nó còn yếu, nhưng việc đó ban cho hắn khả năng nghiên cứu và chỉnh sửa sự sống rất mạnh, thậm chí cả chính hắn, nhưng đấy là trước kia thôi, giờ ta hồi sinh hắn bằng chính máu mình, chẳng ai đoán được hắn có thể làm được gì.

Malris nhìn lại thứ thân tướng của ả, thật kì cục và khó coi, đối với hắn để được xem là các cổ thần, tất cả những kẻ như hắn sẽ phải có bản lĩnh để thách thức bất kì kẻ nào, chinh phục, giết chóc, cướp bóc hay thậm chí chúng cũng đã từng săn con người chỉ để giải trí, giờ thì ngoài đúng cái yếu tố đó ra, các cổ thần chấp nhận chọn mở một cái chuỗi doanh nghiệp và thực hiện những điều còn lại ở điều trên cùng lắm là thông quan buôn bán giá cắt cổ và bốc lột nhân sự, nhưng cho dù có nghĩ kiểu gì hắn cũng thấy cái tướng con nhỏ đó mắc ghét mà phải nói

_Oi con kia, mày ngồi dậy hoàn thành nốt cái đóng giấy tờ của chồng mày kìa.

_Tao hong làm!

Ả hét lên chúng rồi quay mặt vào gối ngủ tiếp.

_Này, tao với chúng mày đều là người của tập đoàn mà, mày với nó nữa, là cấp trên của nó thì mày phải làm gương chứ

_Tài sản tao dư sống rồi, ta giờ muốn được ăn chơi cơ

_Versila, chúng ta không có tuổi thọ, nhưng đống tài sản của mày thì có, ăn chơi riết, mày sẽ trở thành gánh nặng của hắn đấy.

_Giờ cũng có khác gì đâu.

Malris thấy lạ về câu trả lời này nên gượng hỏi.

_Mày với nó có chuyện gì à.

_Không có.......chỉ là....

_Sao nào

_Tao nghĩ, có lẽ nó vẫn còn ghét tao

Valakas vội chen vào:

_Tuyệt đối không có vụ đó đâu

_Sao mày biết chắc thế

_đừng bao giờ xem thường thủ thuật của tập đoàn, chúng ta vốn cũng kinh doanh thứ dịch vụ đấy ấy.

Và khi đó, tú ân đi được đến hẻm núi slova, cái tên thật quen thuộc, nơi đây có cái lạnh cắt vào cả xương tủy nếu là người bình thường, còn giờ hắn chỉ có thể cảm nhận cái lạnh ấy như một loại thông tin chứ nó chẳng có thể gọi là gì khó khăn nữa, hắn cảm nhận có rất nhiều kẻ nấp bên trong lều tuyết, nhà cây từ đằng xa kia và tất cả đều đang hướng mắt về phía hắn, hắn cố hét lớn.

_Ta biết các người đang ở đấy, ta muốn được nói chuyện, ta muốn được gặp mặt thủ lĩnh của các người!!!

Không kẻ nào có động tĩnh gì, có lẽ chúng vẫn đang hướng ánh mắt thù địch về phía Tú Ân và không có dấu hiệu thay đổi.

_Ta nhắc lại, ta đến đây trong hoà bình, ta muốn được trao đổi và đàm phán bên phía đại diện của các ngươi, tất cả chúng ta đều muốn hòa bình.

Chưa đầy một giây sau đã có một viên đạn nã hụt về phía Tú Ân, quả nhiên chẳng có tác dụng gì, dẫu chúng không có cửa để thắng được trận này, nhưng Tú Ân lại chẳng có cửa manh động mà không buộc phải mang án tử cho chúng, hắn lặng người thất vọng mà sử dụng quyền năng của Versila để tan biến bản thân đi mà dịch chuyển mình sang nơi khác.

Lúc này, cách về phía nam 30 dặm so với hẻm núi slova là một nơi không bị tuyết phủ, một đoàn người đang tụ hợp gia công vũ khí, trồng lúa mạch và khoai tây, đào đường, đào hầm, trữ nước, nơi đó ta có thể thấy thứ đáng xem xét như những tên nông nhân, công nhân đang tập tành sử dụng vũ khí, từ lạnh tới nóng, chúng dựng một cái lều lớn khuất sau lưng một mõm đất cao, và chúng tương đối khá ồn ào, để chắc chắn lại cách cư xử kế tiếp của mình, Tú Ân đã xem xét tới, nguồn gốc của đám khỏi nghĩa này,....

Có rất nhiều dân tộc từ thế giới cũ đã di cư, hay bị dịch chuyển tới đây từ rất xa xưa rồi, và định cư ở đây như một dạng dân bản địa thật sự, như người Roman, người British, người Do thái, đám hắc quý tộc, đám người hán, và gần đây so với chiều dài lịch sử nhất, có lẽ là người slavic, để có thể nói ra những kẻ nào đó không bất mãn đến nỗi ngu đần đi mà chọn một cái nơi hoàn hảo thế này để trú ẩn phiến quân, thì chỉ có mỗi người slavic là có thể chịu được cái lạnh ở đây mà phòng thủ, một nơi phòng thủ hoàn hảo để bảo vệ chúng khỏi bất kì kẻ nào không quen với cái lạnh, và thế là để xâm nhập vào đó, hắn có một kế hoạch.

chương 3 kế hoạch thu phục

xứ Urbaskien xưa giờ vốn là do người Slavic nắm quyền làm chủ, chúng từng là những kẻ trộm cướp hung bạo, lẽ thường là vậy, triều đại này của Tú Ân thì hắn lại là một kẻ vô danh không gia tộc, không rõ xuất xứ, chẳng ai biết hắn đến từ đâu hay năng lực ra sao, có thể đó là lý do có những tên slavic bất mãn,......hoặc cũng có thể chúng đã như thế từ trước khi hắn tới, chúng đâu thể chiêu binh chỉ trong 2 ngày được.

Bất thình lình, ở cửa lều, một tên gù, mặc kín mít đẩy một cái xe đẩy vào......một cái xe đẩy chất đầy rượu, mặt tên đó dị dạng, mắt lệch qua hai bên, miệng chảy dãi, đầu chỉ hướng về đúng một phía, ban đầu không ai để ý, nhưng một hồi sao mới có kẻ nhận ra, hắn không phải kẻ ở đây, chúng la toáng lên vây quanh hắn, thấy có ồn ào, thủ lĩnh của chúng đã phải để ý, đó chính là Mikhail Boris, ngó xuống thì dĩ nhiên thấy có kẻ lạ, nhưng cái lạ mà hắn thấy, tên đó bị chùy, kiếm chém vào người mà lại không xuy nhê gì, vẫn đứng xửng ở đấy, hắn vội gọi người của hắn lui ra rồi nhảy thẳng từ trên một mõm đá cao xuống hỏi, một cái xác hơn 2m to tướng nhảy xầm xuống muốn rung cả nền đất.

_Chúng ta chưa bao giờ thấy kẻ như ngươi, tại sao ngươi lại đến đây.

Tên đấy nói lắp bắp không rõ ràng hay đầu đuôi gì một cách khó khăn

_Tôi......ngài......rất vui.

_Ngươi nói cái gì cơ.

_Rất vui.....

Hắn chỉ vào cái xe đẩy rượu cửa hắn.

Mikhail trả lời lại.

_Không, chỗ của binh sĩ cần kỷ luật và sức mạnh, chúng ta không bỏ ra tài lực ra chỉ để mua về cái thứ tiêu khiển vô bổ đó được.

Một tên thủ hạ khoái chí đề nghị với Mikhail.

_Hay là ta giết tên đó rồi cướp lấy số rượu ấy đi, rồi chúng ta có thể quyết định sẽ làm gì với nó.

Mikhail nghiến răng nhăn mặt nổi sùng lên mà đấm vào cổ tên đấy văng ra xa rồi la như sấm.

_Ta đã dặn tất cả các ngươi rồi! Chúng ta, chiến đấu vì đại nghĩa, chúng ta không ngang hàng với lũ tặc phỉ, chúng ta là kẻ giải phóng con người khỏi những tên quý tộc cầm thú chuyên cướp bốc và chèn ép dân chúng, đó là lý do mà ta thu nhận các ngươi ở đây, đó là lý do mà các ngươi chiến đấu, các ngươi có hiểu không!!

Những lời lẻ thật đáng ngạc nhiên, súyt chút nữa thì Tú Ân không giữ nổi cái mặt dị dạng ấy nữa mà phản ứng với hắn, khó mà nghĩ được một tên slavic như hắn lại có thể thốt lên những lời lẻ như thế, nói rồi thì hắn lệnh người đuổi tên gù đi nhưng gã lại kêu.

_Khoan!......không những rất vui........mà còn rất mạnh.......rất vui.......ra rất mạnh.....

Nghe mà không hiểu gì, nhưng khi tên Mikhail quay lại, hắn ngạc nhiên mà thấy được, khi tên gù đó gỡ cái áo choàng kín mít kia ra, nó lộ ra cơ thể của một...chiến binh, nó rắn chắc chai sạm mà cứng cỏi, đã vậy còn sẹo may chằn chịt, thì rõ ràng, cơ thể đó không phải thứ mà đao kiếm bình thường có thể chém xuyên qua được, những tên khác nhìn thấy thì bắt đầu lo lắng, vội chỉa kiếm về phía hắn, sợ hắn là nội gián của đám quý tộc, nhưng Mikhail lên tay hạ vũ khí, gặn hỏi hắn.

_Tên kia, ngươi rốt cuộc là ai, nếu chúng ta không biết được ngươi từ đâu mà đến, thì e là ngươi khó lành lặn rời khỏi đây đấy.

_Tôi.......muốn.......cách mệnh.

Mikhail không hiểu cho lắm, nghe thì lại quen nữa, hắn có hơi lúng túng nhưng vẫn hỏi.

_ Chiến đấu không phải việc của tụi nông dân hay bị đánh đập như ngươi đâu, đừng có tưởng nó dễ.

Rồi tên gù đó rỉ nước mắt, cái tên Tú Ân đó diễn hay tới nổi hắn ra nước mắt thật luôn, làm cho tên Mikhail đó phải nao núng, hắn thất thần nói.

_Ba.....mẹ, anh......chị.......đi rồi.........tôi....ở lại........tôi đã bỏ chạy..........khi lũ đế quốc càng quét tới.........tôi......không bỏ chạy lần nữa.......

Rồi hắn chỉ vào cái xe đẩy, rõ ràng là cái thứ hắn mang ra từ kho rượu của hoàng cung, rồi cười khoái chí bảo hắn.

_Cướp.........từ lũ quân đế....quốc.......tôi.....bẻ cổ chúng........biếu ngài.

Hắn cười sặc sụa như người điên khi nói thế với cái miệng nảy giờ không đóng được, khi tên Mikhail nhìn vào mấy chay rượu, thấy rõ cái quốc huy của Urbaskien thì mới tưởng đây là sự thật thì đã cười phá lên cùng với hắn, cả đám ở cái lều đó cũng cười rạng thanh theo.

Và vì quy định ở đây, muốn nhận thêm một kẻ vào làm, thì phải kiểm tra sức mạnh của hắn,.........thế là một sàn đấu được lập lên sẵn,..........tên gù được mời lên đó, mọi người gọi hắn là Ivan, cấp cho hắn một cây đao và một cái khiên, nhưng hắn chả chịu cầm, rồi một tên khác to ngang hắn bước lên, trang bị tương đối đầy đủ, cả hai khoái chí mà lao vào nhau nhưng bị tên "Ivan" ấy húc đầu một phát lăn ra mà bất tỉnh, cả đám xem cười hả hê, thấy vậy, TÚ ÂN muốn cái thứ không khí này dâng cao lên nên đã gọi lên 6,7 tên cùng một lúc để chung vui, chúng cũng hưởng ứng nhiệt liệt mà vác giáp kiếm lên theo.......đối đầu với nhiều tên như thế.......hắn chả thèm đánh trả,.....mặc cho chúng chém vào thứ da thịt cứng cáp không thể xuyên qua nổi của hắn cốt để mua vui cho cả đám bọn chúng, Mikhail nhìn vào rõ đấy là cuộc chiến cực kì thiếu cân sức, trình độ của tên Ivan ấy hoàn toàn cách biệt rất lớn so với những kẻ còn lại, nhưng sức mạnh mà nếu thiếu trí khôn thì rất phiền toái, thế là hắn bảo là sẽ tự mình thử sức với Ivan, cảm đám kia đồng thanh hưởng ứng theo.......nhưng lúc này, Tú Ân có chút hơi lo lắng,........khi tên Mikhail lột cái áo khoác ngoài ra, lộ ra hắn là một tên khổng lồ, khung xương to tướng,cơ bắp hắn phủ lấy từng thớ da một trên cơ thể, ngực hắn phải rộng tới cỡ 7 tấc, hắn cầm một cây kiếm hai lưỡi đại bạn có một cái cáng dài như thương, nhìn rất cùn, không có mũi nhọn, khó mà đâm hay chém được, chỉ có thể đập hoặc chặt, tuy kẻ như Mikhail hoàn toàn không phải đối thủ của một tên có máu cổ thần như Tú Ân, nhưng tuyệt đối hắn không thể để lộ hắn là hoàng đế của Urbaskien, hay bị nghi ngờ là người của hoàng cung được, nhưng cũng không được tỏ ra quá vô dụng kẻo hắn sẽ mất vị trí tốt để đào thông tin, nghĩa là hắn phải tỏ ra mạnh và đần độn, và kỹ năng chiến đấu thì phải kém, thế là tất cả, hắn gật đầu nhẹ phát để sẵn sàng,......tuy tỏ ra vụng về nhưng hắn vẫn né được hầu hết các đòn vung đao đơn giản của Mikhail, rồi bất chợt gã vung một đòn ngang phía trái nhưng lại là đòn giả để lấy đà vòng nó ra sau để có thể vung từ dưới lên trên, trúng ngay vào cằm Ivan, hắn ngã ngữa ra sau, Mikhail cười đùa với hắn mà đưa tay ra đỡ hắn lên:

_Đừng quá thất vọng nhé người anh em, ít có ai mà né được đòn ấy của ta đâu, nhưng mà đã không né được mà vẫn còn lành lặn sau khi trúng thì chỉ có mỗi ngươi thôi đấy.

Hắn chỉ biết cười dị hợm thôi để diễn tròn cái vai này, rồi hắn được Mikhail phong cho làm cánh tay phải của gã, nhưng đám thủ hạ cũng không phản ứng gì quá nhiệt liệt, có lẽ vì chúng cảm thấy phong tướng cho một tên tâm thần, trí tuệ kém này chỉ vì hắn có sức khoẻ vô lý thì thật quá bất công, cuối ngày,.......cả đám chuẩn bị nằm ngủ cả rồi, thấy tên Ivan lủi thủi ra khỏi lều cũng chả ai thèm hỏi gì vì biết hắn cũng chỉ là một tên điên, thấy hắn vừa đi vừa vạch quần ra chắc tưởng đi tè đi ị gì đó cũng nên, thật ra là hắn vạch quần rồi kiếm một chỗ nào đó núp để phân thân ra cái xác "Tú Ân" của mình, rồi để lại cái xác Ivan này ở đây để làm tin cho chúng, đằng nào cũng diễn cái vai khiếm khuyết trí tuệ rồi, chúng chẳng màn gì làm khó nó đâu, còn cái xác Tú Ân hắn đây sẽ trở về Hoàng cung, trời sập tối từ lâu rồi, cái văn phòng của hắn vẫn sáng đèn làm việc, khốn thật cái kiếp tay sai cho cổ thần nó khổ thế vì bọn chúng chả cần ngủ, cứ còn thời gian là còn phải làm việc, cả ba tên Valakas, Malris, Versila vẫn còn làm việc tại đấy, cái chồng giấy kia vẫn còn chất cao ở đấy, hắn mệt mỏi bước vào ghế ngồi, Valakas thăn hỏi:

_Tính hình tốt chứ thưa bệ hạ Tú Ân

_Dĩ nhiên tốt, tôi đã thành công cài tay trong cho đám phiến quân và kề cận được với tên thủ lĩnh, nội trong ngày mai tôi sẽ xử lý xong vụ đấy.

_Nghe tự tin thật đấy, nhưng liệu ai là kẻ sẽ để tay nhuốm máu nhỉ

_Nói thế thì hơi quá, nếu kế hoạch của toi thành công sẽ chẳng có ai phải đổ máu hết, còn nếu thứ gì đó vượt tầm kiểm soát thì đích thân tôi sẽ xử lý nó.

_Quả nhiên là nhân viên tiềm năng của chúng ta

Tên Tú Ân cứ thế ngồi ghì gặn với đống giấy tờ, đi làm cả ngày rồi mà về cũng phải chịu thêm cảnh này, mà vẫn phải chịu thôi, lương diễn viên cao mà, nói gì đến cả cái vai diễn hoàng đế

Rồi ả Versila lại giở trò, tiến lại cọ mặt vào bên đùi hắn như mèo, rồi cố trèo cái thân lùn nhỏ thó của ả lên một cách ì ạch rồi ngồi lên đùi hắn, vừa cọ mặt vào ngực hắn rồi bảo:

_Nè....chơi với ta đi

Hắn trừng hai con ngươi ức chế của hắn ra rồi cố không nhìn vào ả mà nói.

_Điện hạ học cách biết điều dùm tôi cái, tôi không có ý định kiềm chế cơn nổi nóng của mình đâu đấy.

Valakas thở dài nói:

_Tú Ân, ngươi không nhất thiết gọi cô ta là điện hạ nữa đâu, vì đó là xưa rồi, giờ cô ta là nương nương của ngươi, có thể gọi như thế

Hắn còn trừng con mắt dữ hơn nữa, nhưng cố né hết anh mắt chúng, tên sếp thối tha vừa kiến tạo cho ả Versila có thêm cơ hội để mè nheo với hắn và hắn rõ ràng không vui chút nào.

Rồi ả Versila phân bua:

_Nè, ta đã xử lý dùm ngươi tới 4 tờ giấy rồi đấy, ngươi nên tỏ ra biết ơn với ta đi chứ.

Chính cái lúc này, Tú Ân chả giữ cốt cách thể diện gì nữa, hắn đứng thẳng thừn lên, làm ả rớt xuống, lớn tiếng như một tên gia trưởng:

_Cô giúp tôi, 4 tờ giấy cơ đấy ! Các người thấy cô ta làm giúp tôi tới 4 tờ giấy cơ đấy khi tôi ra ngoài kia giả điên khùng rồi đánh nhau với lũ trộm cướp dơ dáy ngoài kia!!!!!!!

Tên valakas chỉ cười thầm, con Malris thở dài nói.

_Xin lỗi nha người anh em, giờ ta không còn cách nào để trị con biếng nhác này nữa rồi

Nói xong rồi thì rốt cuộc gắn vẫn phải nhẹ nhàng dựng cái ghế dậy rồi ngồi vào bàn làm việc, nhưng......! ả Versila hoàn toàn không phải một kẻ biết điều, ả tiếp tục leo lên đùi Tú Ân nằm vặn vẹo trên đấy, rồi chỏ cái chân mang tất của mình vào miệng hắn, hắn nổi sùng lên nhưng vẫn cố hạ giọng:

_Con lợn này, mày bỏ cái chân thối của mày xuống coi.

_Nếu ngươi không chơi được với ta thì ta sẽ chơi với ngươi.

_Versila, Nếu cô không bỏ cái chân cô xuống thì chắc chắn cô sẽ hối hận đấy.

Vừa dứt tiếng thì ả đúng cả ngón chân vào miệng hắn rồi nói.

_Rồi ngươi làm gì được ta, nhắm ngươi đè nổi ta trên giường không mà dám nói được ta sẽ hối hận........

Và cũng chưa kịp dứt tiếng, tên tú ân đã vùng lên như một con thú há lớn cái miệng mà táp nguyên bàn chân ả Versila làm ả giật mình vội rút ra nhưng hắn tóm lại mà vồ lấy làm ả la toáng lên kêu cứu rồi vùng vẫy còn hắn thì vẫn giữ chặt cái chân ả mà nhấc cả người lên bằng hai tay rồi từ từ điêng cuồng nuốt ừng ực cả cái giò ả như thể đang từ từ nuốt cả cái xác nhỏ bé của ả vậy

_Ahhhhh! Bây ơi cứu tao, nó ăn thịt tao, cứu tao!!!!!!!!!

Phải đến khi hắn há miệng táp hết chiều dài nguyên cái giò đến tận cái panty của mụ, Malris mới nhìn mệt mỏi, đi tới, bảo đủ rồi mà vỗ vào lưng hắn một cái thì hắn mới chịu nôn ra mà buông tha cha cái giò ả.........ả sang chân tâm lý, nằm dưới đất, ráng sờ vào giò một cách chậm rãi của mình xem nó còn nguyên không, nguyên cái giò phủ đầy nhớt dãi của tên Tú Ân đó, đã vậy hắn còn ho sặc sụa rồi phun ra nguyên cái tất đen của mụ nữa chứ, sau vụ này mà ả không biết chừa thì thôi, trời giúp được ả.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play