Vũ Trụ Quanh Em [AllSae]
Trung tâm của vũ trụ
Học viện Blue Lock, nơi tập trung những học sinh xuất sắc nhất cả về trí tuệ lẫn ngoại hình. Nhưng dù có bao nhiêu người nổi bật, tất cả ánh sáng đều hội tụ về một người duy nhất: Itoshi Sae.
Với vẻ ngoài hoàn hảo, thành tích học tập xuất sắc và phong thái lạnh lùng, Sae không chỉ khiến các cô gái điên đảo mà còn làm các chàng trai phải ngưỡng mộ. Tuy nhiên, điều đó cũng mang lại cho cậu không ít rắc rối.
Hôm nay, trời trong xanh, ánh nắng nhẹ nhàng chiếu qua cửa sổ lớp học. Sae ngồi ở bàn cuối cùng, ánh mắt hướng ra bên ngoài, không quan tâm đến lời giảng của giáo viên.
Itoshi Rin
Anh không định ghi chép gì à?
Itoshi Rin
//Rin mím môi, ánh mắt thoáng chút khó chịu//
Itoshi Rin
Anh biết đấy, không phải lúc nào anh cũng giỏi hơn người khác.
Itoshi Rin
Đừng kiêu ngạo.
Itoshi Sae
Cảm ơn vì lời khuyên, nhưng tôi không cần.
Cả lớp quay lại nhìn hai anh em họ Itoshi. Sự căng thẳng giữa họ gần như có thể cảm nhận được qua không khí.
Ở một góc khác, Michael Kaiser ngồi dựa lưng vào ghế, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Sae.
Michael Kaiser
Cậu ta đúng là đáng gờm.
Michael Kaiser
//Kaiser thì thầm, giọng nói pha chút thích thú//
Alexis Ness
Đừng nói là cậu cũng để ý đến Sae nhé?
Michael Kaiser
Không phải để ý, mà là bị cuốn hút.
Sae bước ra khỏi lớp, cố gắng tìm một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi. Nhưng khi vừa đến hành lang, cậu đã bị chặn lại bởi Shidou Ryusei.
Shidou Ryuser
Này, Itoshi!
Itoshi Sae
//Khẽ nhíu mày//
Itoshi Sae
Cậu lại muốn gì đây?
Shidou Ryuser
//Shidou nhếch môi, nụ cười ngông cuồng thường thấy//
Shidou Ryuser
Tôi chợt nghĩ, sao cậu lại không thử hẹn hò với tôi nhỉ? Chúng ta sẽ là cặp đôi hoàn hảo.
Itoshi Sae
Cậu nên bớt ảo tưởng lại đi.
Itoshi Sae
//Cố gắng lách qua Shidou, nhưng cậu ta lại không chịu nhường đường//
Shidou Ryuser
Đừng vội từ chối. Tôi có thể khiến cậu thay đổi suy nghĩ đấy!
Itoshi Sae
Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra.
𝐓𝐡𝐮̛ 𝐕𝐢𝐞̣̂𝐧 𝐁𝐮𝐨̂̉𝐢 𝐂𝐡𝐢𝐞̂̀𝐮
Sae cuối cùng cũng tìm được chút yên tĩnh trong thư viện. Cậu cầm một cuốn sách, ngồi xuống bàn gần cửa sổ. Nhưng sự yên bình chẳng kéo dài được bao lâu khi Michael Kaiser xuất hiện.
Michael Kaiser
Thật trùng hợp khi gặp cậu ở đây, Sae.
Michael Kaiser
//Kaiser ngồi xuống đối diện cậu, nụ cười lịch lãm nhưng đầy mưu mô//
Itoshi Sae
Không phải trùng hợp, mà là cậu cố tình.
Michael Kaiser
//Bật cười// Cậu thông minh thật. Nhưng tôi không ngại việc bị cậu phát hiện đâu.
Itoshi Sae
Nếu cậu không có việc gì thì đi chỗ khác đi.
Michael Kaiser
Nhưng tôi muốn ở đây với cậu. Cậu không thấy tôi rất thành thật sao?
//Kaiser nghiêng đầu, ánh mắt như muốn nhìn thấu tâm can Sae//
Itoshi Sae
Thành thật hay phiền phức thì cũng như nhau thôi.
Kaiser định nói thêm gì đó thì Ness bước vào, đặt một chai nước xuống bàn.
Alexis Ness
Cậu làm phiền Sae nhiều rồi đấy, Kaiser.
//Ness nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lại khiến Kaiser phải im lặng//
Sae liếc nhìn hai người, cảm thấy mệt mỏi với sự quan tâm thái quá này.
Ngày hôm sau, trong giờ thể dục, Shidou lại gây sự chú ý bằng cách cố tình tiếp cận Sae.
Shidou Ryuser
Cậu chạy nhanh thật đấy. Nhưng tôi nghĩ mình vẫn có thể thắng cậu.
Itoshi Sae
Cậu không có cơ hội đâu.
Itoshi Rin
Cậu nên tránh xa anh tôi ra.
Shidou Ryuser
Ồ~ ghen sao?
Shidou Ryuser
Đừng lo, tôi không cướp anh trai cậu đâu. Chỉ là tôi thích cậu ấy thôi.
Alexis Ness
Shidou, đừng làm loạn nữa.
Shidou Ryuser
Được rồi, tôi sẽ tạm tha cho cậu ấy hôm nay.
Sae đứng yên, cảm thấy bản thân như đang bị mắc kẹt trong một mớ hỗn độn.
Buổi tối, Sae trở về nhà, ngồi một mình trong phòng. Cậu nhìn lên trần nhà, tự hỏi vì sao cuộc sống của mình lại trở nên phức tạp như vậy.
Giữa những người vây quanh, ai mới thực sự hiểu được cậu?
Câu trả lời vẫn còn là một ẩn số.
Khoảng cách chẳng thể chạm tới
Tiếng chuông báo hiệu giờ học kết thúc vang lên, giải thoát học sinh khỏi những tiết học dài lê thê. Sae vừa bước ra khỏi lớp thì nhận thấy Shidou đang đứng tựa lưng vào tường hành lang, nụ cười ngạo nghễ quen thuộc.
Itoshi Sae
Cậu lại muốn gì nữa?//nhíu mày//
Shidou Ryuser
Tôi muốn mời cậu đi ăn tối. Làm gì mà cau có thế?
Itoshi Sae
Không đi. //Sae đáp gọn, định bước ngang qua thì bị kéo lại//
Shidou Ryuser
Này, từ chối hoài vậy không thấy áy náy à?
Shidou Ryuser
Tôi nghiêm túc đấy!
Itoshi Sae
Đừng làm phiền tôi.
Shidou Ryuser
Cậu lạnh lùng như đá thật đấy.
Ở một góc khác, Rin quan sát cảnh tượng đó, tay siết chặt quai cặp. Dù không muốn thừa nhận, nhưng Rin ghét cách Shidou cứ bám lấy anh trai mình.
Sae cố gắng tìm một góc khuất trong sân trường để yên tĩnh ăn trưa. Nhưng sự yên bình đó chẳng kéo dài được bao lâu khi Kaiser xuất hiện, trên tay là một hộp cơm.
Michael Kaiser
Trùng hợp nhỉ, Sae. Tôi cũng định ngồi đây. //Kaiser đặt hộp cơm xuống, không chờ cậu đồng ý//
Itoshi Sae
Cậu nên học cách tôn trọng người khác.
Michael Kaiser
//Kaiser nhún vai, cầm đũa lên// Tôi tôn trọng cậu, nên mới muốn ngồi cùng. Không vui sao?
Sae không trả lời, tiếp tục ăn phần của mình. Kaiser nhìn cậu chăm chú, đôi mắt xanh dương sáng lên dưới ánh nắng.
Michael Kaiser
Cậu có bao giờ nghĩ rằng bản thân cậu...
Michael Kaiser
Quá khép kín không?
Itoshi Sae
Không liên quan đến cậu!
Michael Kaiser
Nhưng tôi muốn hiểu cậu nhiều hơn.
Michael Kaiser
Cậu là người đặc biệt~
Itoshi Sae
Nếu cậu chỉ định nói những câu sáo rỗng thì làm ơn đi chỗ khác. //khó chịu//
Kaiser cười nhẹ, không đáp mà tiếp tục ăn.
Từ xa, Ness đứng nhìn cảnh tượng đó, lòng ngổn ngang những cảm xúc. Cậu biết Kaiser luôn có hứng thú với Sae, nhưng mỗi lần nhìn họ ngồi cạnh nhau, Ness lại thấy khó chịu.
Trời bất chợt đổ mưa. Sae đứng dưới mái hiên của tòa nhà, ánh mắt lặng lẽ nhìn những hạt mưa rơi.
Alexis Ness
Cậu quên mang ô à? //Ness xuất hiện, trên tay cầm một chiếc ô màu trắng//
Alexis Ness
//Ness mở ô, đứng gần cậu hơn//
Alexis Ness
Tôi đưa cậu về nhé?
Sae im lặng một lúc rồi gật đầu. Ness mỉm cười, che ô cho cả hai và cùng bước ra ngoài.
Cả đoạn đường về, Ness không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn bóng lưng của Sae. Đối với Ness, việc được ở bên cạnh người mình thích, dù chỉ là trong im lặng, cũng đủ khiến cậu hạnh phúc.
Nhưng bất ngờ, Shidou chạy xe đạp ngang qua, nhìn thấy cả hai.
Shidou Ryuser
Cậu định cướp cơ hội của tôi à?
Shidou Ryuser
Đưa Sae về! Để tôi lo cho cậu ấy.
Alexis Ness
Cậu đừng có làm loạn nữa.
Shidou Ryuser
Không làm loạn. Chỉ muốn giúp thôi.
Itoshi Sae
//Sae thở dài, kéo Ness bước đi trước// Đừng để ý đến cậu ta.
Sae ngồi trong phòng, ánh mắt nhìn chăm chú vào quyển sách trên tay. Nhưng tâm trí cậu lại không ở đó. Cả ngày hôm nay, sự quan tâm thái quá từ mọi người khiến cậu cảm thấy ngột ngạt.
Itoshi Sae
Rốt cuộc mình là trung tâm của vũ trụ hay gì?!
Itoshi Sae
//Sae lẩm bẩm, khẽ nhíu mày//
Cậu đứng dậy, bước đến bên cửa sổ và nhìn ra bầu trời đêm. Ánh trăng mờ ảo chiếu sáng khuôn mặt lạnh lùng của cậu.
Ở một nơi nào đó, Kaiser đang nhìn lên bầu trời, trong đầu nghĩ về Sae. Ness thì cầm bút, viết nốt bức thư chưa gửi. Còn Shidou lại nằm trên giường, cười khẽ khi nhớ về cuộc chạm mặt ban sáng.
Tất cả họ đều bị Sae cuốn hút, nhưng chẳng ai thực sự hiểu được con người cậu.
Itoshi Sae
Thật phiền phức… //Sae thì thầm, khép cửa sổ lại//
Mối Quan Hệ Chằng Chèo
Sae ngồi trên ghế của phòng học, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, đầu óc trống rỗng. Đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình, thì một cái bóng quen thuộc xuất hiện ngay cửa.
Nagi Seishiro
Này, Sae. //cười tươi, bước vào phòng//
Itoshi Sae
Cậu làm gì ở đây?
Nagi Seishiro
Nếu tôi không vào thì cậu sẽ lại ngồi lỳ ở đây sao?
Sae thở dài, tỏ ra không muốn tiếp chuyện, nhưng khi nhìn thấy nụ cười không rời của Nagi, không hiểu sao cậu lại không nỡ từ chối.
Nagi tiến lại gần, ngồi xuống cạnh Sae, và ngay lập tức ôm chầm lấy cậu, khiến Sae hơi giật mình.
Itoshi Sae
Ơ... Cậu làm gì vậy? //hoảng hốt//
Nagi Seishiro
Tôi chỉ muốn ôm cậu thôi mà. Sao thế?
Nagi Seishiro
Cậu không thích à? //nói với giọng ngây thơ//
Itoshi Sae
Cậu như vậy là sao, Nagi?
Itoshi Sae
Chúng ta qua cái thời đó lâu rồi.
Nagi Seishiro
Thì sao? Tôi vẫn muốn làm vậy. Tôi không sao cả.
Nagi Seishiro
Cậu mà không để tôi ôm thì tôi buồn lắm.
Itoshi Sae
//Bất lực, không thể làm gì ngoài việc khẽ khàng vỗ nhẹ vào lưng Nagi// Cậu thật phiền phức.
Cứ như thế, Sae ngồi im một lúc, mặc cho Nagi vẫn tiếp tục ôm mình. Lý trí bảo rằng cậu không nên để mình dễ dãi, nhưng một phần cảm xúc lại tự nhiên cảm thấy ấm áp khi có Nagi bên cạnh
Đột nhiên, cửa phòng mở ra, và một giọng nói quen thuộc vang lên.
Mikage Reo
Vậy là Sae đang bị Nagi chinh phục rồi à?
Itoshi Sae
//Quay đầu lại, nhìn Reo rồi hờ hững nói// Cậu vào đây làm gì?
Mikage Reo
Không có gì, chỉ là tôi thấy hai người đang có một khoảnh khắc rất đặc biệt.
Mikage Reo
Chắc là Sae không thể từ chối Nagi nữa, đúng không?
Itoshi Sae
Cậu ta không liên quan đến tôi. //nhíu mày//
Nagi Seishiro
//Bĩu môi, thả lỏng cơ thể một chút và nhìn Sae một cách tình cảm// Nhưng tôi thì luôn muốn liên quan đến cậu.
Reo nhìn thấy thái độ đó của Nagi và không thể không thở dài. Cậu biết rõ tính cách của Nagi, nhưng sao vẫn không thể kiềm chế cảm xúc của mình mỗi khi Nagi làm vậy với Sae.
Mikage Reo
Chẳng phải cậu hơi quá rồi sao?
Mikage Reo
//Ánh mắt không giấu nổi sự khó chịu// Sae đã nói rõ là không muốn cậu làm vậy, mà cậu vẫn cứ làm...
Nagi Seishiro
//Liếc nhìn Reo, không đáp lại mà chỉ cười một cách vô tư// Cậu ấy có vẻ thích tôi ôm như vậy mà.
Nagi Seishiro
//khẽ hôn vào tóc Sae một cái rồi buông ra, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi cậu// Tôi biết rồi. Chỉ là... tôi thích được ở gần cậu thôi.
Cảnh tượng này làm Reo cảm thấy bực bội, nhưng cậu không thể làm gì. Cậu đã quen với việc chứng kiến những cuộc giao tiếp mập mờ giữa Sae và Nagi.
Nhưng hôm nay, không hiểu sao cậu lại cảm thấy có gì đó lạ lùng. Chắc chắn, cảm giác đó là ghen tị.
Mikage Reo
Được rồi, tôi đi đây.
Mikage Reo
Chắc chắn hôm nay sẽ là một ngày dài.
Nagi Seishiro
Đừng để tâm tới cậu ta quá. Tôi sẽ ở bên cạnh cậu.
Sae không nói gì, chỉ khẽ cúi đầu, không rõ cảm giác trong lòng là gì. Cậu không phải là người dễ dàng bị chi phối, nhưng sự quan tâm từ Nagi lại khiến cậu khó mà tỏ ra lạnh lùng.
Những lời này, có lẽ cậu sẽ không bao giờ quên.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play