Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Hợp Đồng Đơn Phương

O⁠_⁠o

Mâm cơm tôi dọn đã nguội lạnh từ lâu. Canh loãng vị, món mặn cứng đơ dưới lớp áo dầu. Từng giây trôi qua, trái tim tôi như bị đè nặng hơn. Đồng hồ trên tường vẫn chạy đều, từng tiếng tích tắc như một lời nhắc nhở rằng anh lại không về.
Tôi gắp miếng cá mình đã chiên thật kỹ, cẩn thận để không bị nát, định bụng sẽ đút anh ăn, nhưng giờ lại chỉ có mình tôi ngồi trước bàn. Thật nực cười. Tôi biết anh không thích ăn cơm tôi nấu, nhưng chẳng lẽ tôi lại cho phép mình bỏ cuộc ? Tôi vẫn làm, dù biết nó chỉ là một việc vô nghĩa, không có ai ăn cơm cùng tôi cả.
Ngày qua ngày, tôi vẫn kiên nhẫn dọn dẹp, vẫn đặt những bát cơm nóng hổi lên bàn, hy vọng một ngày anh sẽ quay về, hy vọng rằng anh sẽ nhìn tôi với một ánh mắt khác, có lẽ là một chút thương hại hay thậm chí chỉ là một chút quan tâm.
Nhưng không. Anh vẫn mãi là cái bóng lạnh lẽo, xa vời.Người ta bảo cưới nhau rồi sẽ học cách yêu nhau. Nhưng anh chưa bao giờ học, còn tôi thì chẳng biết phải học điều gì khi từ đầu đến cuối chỉ nhận được ánh mắt lạnh lẽo và lời lẽ đầy khinh miệt từ anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu không thấy buồn nôn à ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Khi hai tên đàn ông lại có những hành động thân mật với nhau như vậy ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu đúng là đồ bệnh hoạn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thật kinh tởm
Tôi vẫn nhớ từng lời mà anh đã nói với tôi, mỗi lời anh thốt ra như từng nhát dao đâm thẳng vào tim tôi, rất đau. Mỗi lần anh nói như vậy, tôi lại chỉ biết cười khổ. Cười vì không biết làm gì hơn, cười vì chẳng thể thay đổi được gì. Tôi đã muốn khóc, muốn đập nát những thứ xung quanh, muốn lao vào anh mà hỏi tại sao? Tại sao anh lại ghét tôi đến vậy? Nhưng rồi tôi lại nuốt xuống tất cả, bật cười tự giễu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Haha
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Làm vậy thì có tác dụng gì chứ ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu làm vậy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ấy sẽ ghét mình thêm thôi...
Anh đã nhận lời cưới tôi chỉ vì một bản hợp đồng. Đó không phải là tình yêu, đó chỉ là sự ép buộc, là sự bức bách trong hoàn cảnh mà anh không thể từ chối. Cả gia đình anh, công ty của anh, và cả niềm hy vọng cuối cùng về một tương lai tươi sáng đều đang chết dần trong những con số nợ nần chồng chất.
Tôi biết anh đã đánh mất tất cả, chỉ còn lại em trai mà anh yêu thương. Tôi không cần phải nghe lời anh nói, không cần phải chứng kiến sự đau khổ trong mắt anh, tôi chỉ biết, tôi có thể giúp anh.
Vậy là tôi đặt ra một điều kiện mà tôi biết anh không thể từ chối.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi sẽ cứu em trai anh
Tôi nói, giọng tôi lạnh lùng như chính cách anh đã đối xử với tôi vậy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu anh đồng ý cưới tôi, tôi sẽ chi trả toàn bộ chi phí chữa trị cho em trai anh, và tôi sẽ cứu công ty của anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cưới cậu ?
Anh nhìn tôi với ánh mắt lạ lùng, giọng anh cất lên đầy nghi hoặc như thể không tin vào những gì tôi vừa nói.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừm
Tôi nghĩ, có lẽ anh đã nghĩ tôi là một tên gay biến thái. Một người bạn cùng lớp rất mờ nhạt trong tâm trí anh. Và giờ đây, tôi lại là người duy nhất có thể cứu em trai anh.
Anh đã từ chối.
Ban đầu, anh từ chối. Những lời lẽ khinh miệt không ngừng tuôn ra. Nhưng tôi biết, chỉ cần anh còn yêu thương em trai mình, tôi sẽ tìm ra cách. Và khi em trai anh bắt đầu rơi vào tình trạng nguy kịch, khi anh không còn lựa chọn nào khác, anh đã quay lại, xuất hiện trước mặt tôi với đôi mắt đầy tuyệt vọng, và ký vào bản hợp đồng mà tôi đã chuẩn bị sẵn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ấy đã trở thành chồng tôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Một người mà ngày đêm tôi nhung nhớ đến phát điên giờ đây đã trở thành "chồng hợp pháp" của tôi
Nhìn vào giấy chứng nhận kết hôn trước mắt, tôi vẫn không tin đây là sự thật.
Tôi đã thử véo vào má mình một cái.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
A
Cảm giác rất thật.
Khi anh ký, tôi đã bảo anh rằng chúng tôi sẽ là vợ chồng, dù chỉ trên danh nghĩa. Hợp đồng đơn giản, nhưng từng điều kiện lại khiến anh phải cắn răng chịu đựng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh phải ăn cơm với tôi mỗi ngày
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hôn tôi trước khi đi làm và trước khi đi ngủ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lúc nào tôi muốn, anh sẽ phải thỏa mãn tôi
Anh không nói gì, chỉ im lặng, gật đầu chấp nhận. Anh không yêu tôi, anh không cần tôi, nhưng anh cần em trai mình sống, và anh cần cứu công ty của mình. Cái giá phải trả là làm chồng tôi.
Tôi không biết mình đã làm đúng hay sai khi ép anh vào hoàn cảnh này.
Những tháng đầu, anh vẫn về, dù chỉ là để ăn cơm và thực hiện những điều trong hợp đồng. Anh hôn tôi, nhưng đó là những nụ hôn không có cảm xúc, những cái chạm vội vàng, như thể anh chỉ làm vì nghĩa vụ. Tôi không oán trách, tôi đã quen với sự lạnh nhạt ấy. Mỗi lần anh hôn tôi, tôi cảm thấy một sự lạnh lẽo tỏa ra từ đôi môi ấy. Đó chỉ là những cái hôn khô khan, vội vã, thậm chí đôi lúc có chút tức giận và kiềm nén.Tôi biết anh chỉ coi tôi như một sự đánh đổi, một công cụ để tiết dục.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thoả mãn tôi ư ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Haha
Tôi chả thấy sung sướng gì khi làm việc này cả. Đau, rất đau. Anh ấy đâm vào trực tiếp, không dạo đầu, không bôi trơn. Nhưng nghĩ đến đây là việc thân mật nhất mà vợ chồng và người yêu làm với nhau, và được làm việc này với Anh, tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Mặc dù anh ấy có chút thô bạo...
Nhưng khi anh dần dần bỏ mặc tôi - là lúc bệnh tình em trai anh khá hơn và công ty của anh cũng dần ổn định trở lại. Anh không về nữa, để tôi một mình đối diện với mâm cơm đã nguội, là lúc tôi cảm thấy cái lạnh của sự cô đơn thấm vào da thịt. Tôi gọi anh, anh nói là bận, không về được.
Những đêm dài tôi ngồi chờ anh về, nhưng anh không về. Những bữa cơm tôi đã dọn sẵn chỉ còn lại sự im lặng. Anh không quan tâm, không nói lời xin lỗi, thậm chí có lúc không cho tôi một lý do. Anh đối xử lạnh lùng, thờ ơ như thể tôi là một thứ đồ vật vô nghĩa trong cuộc đời anh.
Cả đêm dài, tôi nằm trong chiếc giường lạnh lẽo, chăn đơn gối chiếc, chờ đợi một sự ấm áp mà tôi biết chắc sẽ không bao giờ đến. Mỗi khi tôi mở mắt, là một đêm nữa trôi qua, là một ngày nữa không có anh. Chúng tôi không nói chuyện, không cười đùa, không có những cuộc trò chuyện vu vơ, chẳng còn gì ngoài khoảng trống. Tôi ngồi dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Cảnh vật ngoài kia vẫn yên ả, nhưng trong lòng tôi là một cơn bão.
Anh không về, và tôi lại ngồi đó, nhìn những đêm dài trôi qua, lắng nghe tiếng kim đồng hồ gõ đều đều trong căn nhà vắng lặng. Cảm giác cô đơn ấy như một chiếc thòng lọng siết chặt lấy cổ tôi. Từng giây từng phút, tôi cảm nhận được sự trống rỗng lấn át mọi thứ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi có còn là vợ anh không ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có còn là người anh yêu thương dù chỉ là một chút nhỏ nhoi không ?
Câu hỏi này cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí tôi, nhưng không có ai trả lời tôi cả.
Em trai anh, thằng nhóc yếu ớt nhưng lại rất ngây thơ, luôn mở miệng gọi tôi là "anh dâu".
Mỗi khi tôi đến thăm nó ở viện, nó lại kể về anh trai nó, về "anh hai" mà tôi biết rõ ràng chính là người mà tôi cưới. Nó không biết rằng, người "anh hai" mà nó yêu quý, mà nó luôn ngưỡng mộ, lại không bao giờ nhìn tôi với ánh mắt yêu thương.
Chỉ có nó, lúc nào cũng gọi tôi là "anh dâu" với đôi mắt sáng long lanh, không biết rằng cái tên đó, cái danh xưng ấy giờ đây chỉ là một hình thức, một cái bóng mờ nhạt giữa chúng tôi.
Mỗi lần em trai anh kể về anh, tôi lại cảm thấy một nỗi đau không tả nổi. Nó nói về anh như thể anh là người tuyệt vời nhất trên đời. Và tôi, là vợ của anh, lại chẳng thể nói ra nỗi lòng mình, chẳng thể nói cho nó biết rằng người anh trai mà nó ngưỡng mộ, lại chẳng bao giờ dành cho tôi một chút tình cảm nào.
Mỗi lần tôi đến thăm nó ở viện, tôi lại phải giả vờ cười, giả vờ hạnh phúc, nói rằng mình và anh hai nó sống rất tốt. Nhưng thực tế thì sao ? Chỉ có tôi, ở đó một mình, trong căn nhà lạnh lẽo, đối diện với nỗi cô đơn không thể diễn tả thành lời.
Ngày qua ngày, tôi vẫn giữ thói quen nấu cơm, vẫn đặt hi vọng một ngày anh sẽ quay về. Cho đến khi nguội lạnh, vẫn không có người về. Anh không về, tôi cũng không muốn ăn. Cứ như thế kéo dài đến mấy tháng. Căn nhà này, giờ đây chỉ có tôi và những bữa cơm nguội lạnh, những đêm dài không anh, và nỗi cô đơn ngày càng lớn dần.
Tôi không còn biết phải làm gì nữa. Tình yêu giữa chúng tôi đã chết từ lâu, còn tôi thì cứ mãi sống trong cái bóng của sự giả dối. Tôi đã tìm mọi cách để giữ anh, để níu kéo anh ở lại, nhưng cuối cùng chỉ có tôi ở lại với những vết thương không thể lành.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi có còn là vợ anh ấy không ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Liệu tôi có đáng để anh ấy yêu không ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hay tôi chỉ là một phần của cuộc chơi mà anh đã không còn muốn tham gia ?
Lần đầu gặp gỡ.
Đêm hôm ấy, một con hẻm tối, nơi chỉ có ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn đường chập chờn, tôi đã bước qua giới hạn của sự sợ hãi. Những tiếng cười man rợ vang vọng trong không gian chật hẹp, bao quanh lấy tôi là những bóng người mang ý đồ xấu xa. Chúng bước lại gần, ánh mắt tràn ngập sự tham lam và dơ bẩn, tôi cố lùi lại, chân run rẩy đến mức không thể trụ vững.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tụi mày… tụi mày muốn làm gì ?
Tôi run giọng, cố giữ chút can đảm cuối cùng.
Một kẻ trong số chúng bật cười khinh bỉ.
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Còn làm gì được nữa ?
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Mày hãy ngoan ngoãn đi
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Đừng phí sức chống cự ~
Tôi hoảng loạn. Hơi thở gấp gáp, toàn thân cứng đờ, tôi chẳng thể nghĩ ra bất kỳ cách nào để thoát thân. Giữa sự tuyệt vọng, tôi chỉ còn biết yếu ớt kêu cứu, nhưng âm thanh đó dường như chỉ tan biến trong khoảng không vô vọng.
Rồi bất ngờ, bóng tối bị xé toạc bởi sự xuất hiện của một người.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thả cậu ấy ra
Giọng nói ấy trầm và lạnh, vang lên như một tia sáng xuyên qua màn đêm u ám.
Anh xuất hiện, dáng vẻ đầy dứt khoát và kiên nghị. Gương mặt anh ánh lên sự giận dữ, đôi mắt sắc bén đến mức khiến cả bọn chúng thoáng chần chừ. Nhưng rồi, sự hung hãn đã lấn át, chúng lao vào anh. Tôi chỉ biết đứng đó, chết lặng trong hoảng sợ và bất lực.
Tôi không biết anh đã làm thế nào. Những cú đấm mạnh mẽ, từng động tác nhanh nhẹn và dứt khoát của anh khiến cả lũ côn đồ phải ngã gục. Cuối cùng, khi không còn ai đứng nổi, anh quay lại, thở hổn hển nhưng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không sao chứ ?
Anh hỏi tôi, ánh mắt dịu dàng hơn chút nhưng mang vẻ lạnh lùng.
Tôi không thể trả lời, chỉ biết gật đầu liên tục, nước mắt rơi lã chã trên gò má. Hình ảnh anh lúc đó in sâu vào tâm trí tôi. Anh như một vị anh hùng giữa đời thực, đến cứu tôi khi tôi cần nhất. Tim tôi thắt lại, một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào trái tim. Có lẽ, tôi đã thích anh từ khoảnh khắc đó.
Sau đêm định mệnh ấy, tôi không còn gặp lại anh nữa. Cho đến một ngày, anh bước vào lớp tôi, dáng vẻ tự tin và có chút ngạo nghễ, như thể thế giới này không có gì có thể khiến anh ấy nao núng.
Lúc anh bước vào, tôi phải cố gắng lắm để không bật cười hay hét lên vì vui mừng. Nhưng bên ngoài, tôi vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng như không có gì đặc biệt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chào cậu
Anh nói, chỉ đơn giản là một câu chào xã giao, không hơn không kém.
Nhưng với tôi, nó như cả bầu trời vừa bừng sáng. Tôi lén nhìn anh mọi lúc, mỗi lần ánh mắt tôi chạm vào anh, tim tôi lại đập rộn ràng. Tôi thích ngắm anh, từng cử chỉ, từng nụ cười.
Có lần, trong giờ nghỉ trưa, tôi đã dũng cảm tiến đến khi anh ngủ gục trên bàn. Tôi cúi xuống, khẽ hôn lên má anh một cái. Nhẹ thôi, nhanh thôi, như sợ thời gian có thể bắt lấy tôi. Cảm giác ấy khiến trái tim tôi như vỡ òa, dù biết rằng anh chẳng hay biết gì cả.
Ngày chia ly.
Tốt nghiệp. Tôi đã ấp ủ rất nhiều lần muốn bày tỏ, nhưng mỗi lần nhìn thấy anh, lời nói lại nghẹn nơi cổ họng. Cuối cùng, tôi nghĩ ra cách, một cách mà tôi có thể ôm lấy anh mà không khiến anh thấy lạ lùng.
Tôi ôm tất cả bạn bè trong lớp vào ngày cuối cùng. Đến lượt anh, tôi chỉ muốn thời gian ngừng trôi. Lồng ngực anh thật ấm áp, hơi thở đều đặn của anh khiến tôi muốn dựa mãi vào. Nhưng rồi, tôi phải buông tay. Tôi đã nghĩ, chỉ cần một cái ôm này, tôi sẽ mãn nguyện. Nhưng không ngờ, vài hôm sau, anh biến mất.
Anh đi đâu ? Tôi tìm anh, gọi điện, hỏi thăm tất cả bạn bè. Nhưng không một ai biết. Tôi đã khóc rất nhiều. Cả thế giới dường như sụp đổ.
Ngày tái ngộ.
Hai năm trước, tôi gặp lại anh. Không còn là chàng trai rạng ngời năm xưa, giờ đây anh trông rất tiều tụy và thiếu sức sống. Khuôn mặt anh hốc hác, đôi mắt anh mệt mỏi, dáng vẻ như đang gánh cả thế giới.
Gặp lại anh trong công ty của bạn tôi, anh không thấy tôi. Tôi nghe bạn mình kể lại tất cả. Anh bị bạn thân phản bội, công ty phá sản, em trai thì bệnh nặng, không có tiền chữa trị. Anh đang chạy khắp nơi để vay mượn, hy vọng cứu lấy chút gì đó còn sót lại.
Khi nhìn anh như thế, tôi chỉ muốn chạy đến ôm anh thật chặt. Nhưng tôi biết, mình không thể.
Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, và cuối cùng tôi quyết định. Tôi chuẩn bị một bản hợp đồng, gặp anh trong lúc anh tuyệt vọng nhất.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh cưới tôi
Tôi nói, giọng lạnh lùng nhưng lòng thì đau như dao cắt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi sẽ giúp anh cứu em trai, và cứu cả công ty của anh
Anh nhìn tôi, ánh mắt pha trộn giữa khinh bỉ và bất lực. Nhưng cuối cùng, anh đã ký vào bản hợp đồng ấy.
Vậy là, từ hôm đó, cuộc sống của chúng tôi bắt đầu một mối quan hệ không có tình yêu, chỉ có sự ép buộc và những điều khoản ràng buộc lẫn nhau...
Hôm này là một ngày mưa tầm tã, mưa rất lớn.
Ngoài trời, mưa trút xuống như muốn cuốn trôi tất cả mọi thứ. Tiếng sấm rền vang từng hồi, ánh chớp sáng rực xé toạc bầu trời đêm. Trong căn phòng rộng lớn, lạnh lẽo, tôi thu mình lại trên giường, toàn thân run rẩy. Mưa đêm luôn gợi về ký ức tàn khốc mà tôi muốn chôn giấu, nhưng càng cố quên, nỗi đau ấy lại càng dai dẳng hơn.
Năm tôi bảy tuổi, một vụ tai nạn đã lấy đi cả thế giới của tôi. Trong đêm mưa lớn, bố mẹ tôi đã dùng hết sức lực cuối cùng để bảo vệ tôi. Cơ thể họ đẫm máu, gục ngã ngay trước mắt tôi. Tiếng sấm chớp đêm đó như hòa vào tiếng hét tuyệt vọng của tôi, khắc sâu vào trái tim non nớt một nỗi ám ảnh không bao giờ phai nhạt.
Tôi còn nhớ rõ, bàn tay lạnh giá của mẹ nắm chặt tay tôi lần cuối, đôi mắt bố đượm đầy nỗi đau và sự bất lực. Họ rời xa tôi mãi mãi, để lại một đứa trẻ gào khóc giữa cơn mưa, cô độc và hoảng loạn. Kể từ đêm ấy, tôi căm ghét mưa, ghét cái cảm giác bị bóng tối và tiếng sấm nhấn chìm vào sự sợ hãi đến tê dại.
Giờ đây, từng tiếng sấm ngoài kia như lưỡi dao cứa vào tim tôi, khiến những ký ức đau buốt ấy ùa về. Tôi không thể chịu nổi. Căn nhà này quá rộng, quá im lặng, như muốn nuốt chửng tôi. Không còn ai bên cạnh tôi nữa, không có vòng tay ôm lấy tôi mà dỗ dành, không có giọng nói nào vỗ về tôi rằng mọi thứ sẽ ổn.
Tôi bò khỏi giường, lảo đảo chạy vào tủ quần áo. Cánh cửa gỗ khép lại, bóng tối bao trùm, nhưng ít ra ở đây tôi cảm thấy an toàn hơn một chút. Tôi co ro ở góc tủ, ôm lấy đôi chân mình, nước mắt trào ra không thể kiểm soát. Tiếng mưa rơi đập vào cửa sổ, tiếng sấm vang rền như giễu cợt sự yếu đuối của tôi.
Trong cơn hoảng loạn, tôi chỉ muốn hét lên, nhưng cổ họng nghẹn ứ. Tôi sợ. Tôi tuyệt vọng. Tôi chỉ là một đứa trẻ mắc kẹt trong bóng ma quá khứ, cố tìm kiếm một lối thoát trong cơn mưa bất tận.
Giây phút này, tôi không cần gì cả, chỉ cần một vòng tay, một sự hiện diện, chỉ cần có ai đó đến bên cạnh, nói với tôi rằng không sao, rằng tôi không chỉ có một mình. Và tôi, chỉ có thể tự ôm lấy bản thân, tự dỗ dành lấy mình trong cơn ác mộng không lối thoát này.
Tôi vẫn co ro trong góc tủ, hơi thở dồn dập và nỗi sợ vẫn quấn lấy tâm trí. Mưa ngoài kia không ngừng trút xuống, tiếng sấm nổ vang đến mức làm rung cả cửa kính. Tôi cắn chặt môi, cố không bật khóc thành tiếng, nhưng nước mắt cứ thế tràn ra không ngừng.
Bỗng dưng, tiếng gõ cửa vang lên giữa tiếng mưa. Tôi giật mình, trái tim như muốn rơi ra khỏi lồng ngực.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ai...ai thế ?
Tôi cố gắng lên tiếng, nhưng giọng tôi run rẩy và nhỏ xíu, gần như bị át đi bởi tiếng mưa rơi.
Cánh cửa bật mở một cách dứt khoát. Là anh. Người chồng của tôi. Toàn thân anh ướt sũng nước mưa, mái tóc đen bết lại, từng giọt nước rơi xuống sàn nhà. Anh đứng đó, ánh mắt hơi tối lại, nhìn quanh như đang tìm kiếm điều gì.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu ở đâu ?
Giọng anh vang lên, không lớn nhưng đủ để khiến tôi giật mình.
Tôi không dám lên tiếng. Nỗi sợ và những ký ức đau thương vẫn bóp nghẹt trái tim tôi. Nhưng khi anh bước vào phòng, ánh mắt anh rơi xuống tủ quần áo, nơi tôi đang trốn.
Cánh cửa tủ được kéo mở, ánh sáng từ bên ngoài tràn vào, chiếu rọi gương mặt đầy nước mắt của tôi. Anh cúi xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sao lại trốn ở đây ?
Anh hỏi, giọng anh không còn lạnh lùng như mọi khi, mà pha chút dịu dàng lạ lẫm.
Tôi không trả lời, chỉ lắc đầu, nước mắt vẫn tuôn rơi.
Anh thở dài, không nói thêm gì, chỉ vươn tay kéo tôi ra khỏi tủ. Tôi vùng vẫy yếu ớt, nhưng chẳng thể thoát khỏi vòng tay của anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không sao rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có tôi ở đây
Anh nói nhỏ, giọng anh như một cơn gió ấm áp giữa đêm bão tố.
Tôi không tin nổi vào tai mình. Người đàn ông lạnh lùng và đầy ghét bỏ tôi bấy lâu nay, giờ lại ôm tôi vào lòng. Tôi không biết điều này có ý nghĩa gì, nhưng khoảnh khắc ấy, tôi như được cứu thoát khỏi cơn ác mộng đang giam cầm tôi.
Tôi để mình tựa vào ngực anh, nghe rõ tiếng tim anh đập, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang. Những ký ức kinh hoàng dần tan biến, thay vào đó là sự bình yên mà tôi không dám hy vọng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng sợ
Anh thì thầm, tay khẽ vuốt nhẹ mái tóc tôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mưa sẽ tạnh thôi
Cái khoảnh khắc ấy vẫn hiện lên trong đầu tôi, rõ mồn một như một thước phim quay chậm. Đêm đó, anh không còn là một người chồng lạnh lùng, vô tâm như tôi vẫn quen thấy.
Mưa lớn. Từng giọt nước nặng nề rơi xuống mái hiên, hòa cùng tiếng sấm chớp không ngừng gào thét. Khi anh đang làm điều mà bản hợp đồng yêu cầu, cơ thể tôi bỗng cứng đờ, khoái cảm bắt đầu thay thế bằng nỗi sợ, từng hơi thở trở nên nặng nề. Nỗi sợ xâm chiếm, lấn át mọi cảm giác. Tôi không biết phải làm gì, chỉ có thể run rẩy, bật khóc.
Anh khựng lại, ánh mắt lạnh tanh quen thuộc lóe lên chút bối rối.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu sao vậy ?
Anh hỏi, giọng không còn chút chán ghét, mà thay vào đó là một tia lo lắng rất nhỏ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em... em sợ... mưa
Tôi nghẹn ngào, chỉ nói được mấy chữ rồi ôm chặt lấy mình, cố trốn tránh tất cả.
Anh im lặng nhìn tôi. Một lúc sau, anh rút tay về, không làm gì thêm nữa. Anh kéo chăn lên, quấn lấy cơ thể tôi, và không nói lời nào, chỉ nằm đó, yên lặng nhìn tôi đến khi tôi chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, mọi thứ như trở về trạng thái bình thường. Tôi ngồi đối diện anh, trên chiếc bàn ăn quen thuộc. Tôi luyên thuyên với anh về những chuyện vụn vặt, cố khỏa lấp bầu không khí lặng thinh giữa chúng tôi. Anh ngồi đó, điềm nhiên nhấp từng ngụm cà phê, không nói một lời, đôi mắt hướng về khoảng không trước mặt, như không hề nghe thấy những gì tôi đang nói.
Tôi ngừng lại, nhìn anh. Đôi mắt anh dường như vẫn còn chút dư âm của đêm qua, nhưng nhanh chóng được thay thế bởi vẻ lạnh nhạt thường ngày. Dáng vẻ hiện tại của anh rất khác với dáng vẻ của người hôm qua điên cuồng chiếm lấy tôi. Tôi hít sâu một hơi, như gom hết can đảm mà hỏi:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh có muốn biết tại sao em lại sợ mưa không ?
Anh khẽ nhướng mày, ánh mắt lướt qua tôi. Tôi không biết ánh mắt đó có ý nghĩa gì. Là tò mò? Hay chỉ là miễn cưỡng đáp lại câu hỏi của tôi ?
Tôi kể.
Tôi kể về cái đêm mưa tàn khốc đã lấy đi mọi thứ của tôi, về khoảnh khắc tôi thấy bố mẹ mình nằm đó, máu nhuộm đỏ mọi thứ, mà tôi chỉ biết khóc, biết gào thét. Giọng tôi đều đều, bình thản đến đáng sợ, như thể đang kể về câu chuyện của một ai đó xa lạ, chứ không phải của chính mình. Anh không ngắt lời tôi. Anh lắng nghe, ánh mắt dần thay đổi, sâu thẳm và khó đoán hơn. Khi tôi kể xong, anh im lặng thật lâu, như đang chìm vào suy nghĩ của chính mình.
Anh không ngắt lời tôi. Anh lắng nghe, ánh mắt dần thay đổi, sâu thẳm và khó đoán hơn. Khi tôi kể xong, anh im lặng thật lâu, như đang chìm vào suy nghĩ của chính mình.
Rồi anh đứng dậy, không nói một lời, chỉ cầm lấy cặp tài liệu và rời đi. Căn nhà lại trở nên yên tĩnh, chỉ còn mình tôi ngồi đó, và các món ăn mà tôi đã tự tay chuẩn bị.
Sau khi bố mẹ mất, chính ông nội là người một tay dạy dỗ và nuôi tôi khôn lớn. Ông dạy tôi rất nhiều thứ, cách đối nhân xử thế, quản lý công ty,...rất nhiều thứ, và phải học cách yêu bản thân. Vài năm trước, ông bệnh nặng, sau đó cũng bỏ tôi mà đi. Giờ đây gia đình của tôi, người thân của tôi chỉ còn anh ấy và em trai của anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chắc là anh ấy chỉ thương hại mình thôi nhỉ ?
Tôi tự nhủ, rồi bật cười nhẹ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có lẽ anh về nhà vì bỏ quên tài liệu hay thứ gì đó thôi...
Cũng vào một đêm mưa lớn vào mấy tháng sau đó.
Cơ thể tôi yếu ớt, như không còn sức để chống chọi với nỗi đau đớn dày vò trong lòng. Cơn buồn ngủ nặng nề ập đến, đôi mắt mờ đi, miệng tôi khẽ mở ra nhưng chẳng thể thốt lên lời nào. Tôi chỉ cảm nhận được vòng tay ấm áp của anh ôm chặt lấy mình, và rồi tôi ngất đi, không hay biết gì nữa.
Anh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ về tôi, như thể anh không muốn tôi phải lo lắng hay sợ hãi thêm một lần nào nữa. Dù thế nào, dù chúng tôi có là hai người xa lạ, dù anh có luôn tỏ ra lạnh lùng và xa cách, tôi vẫn cảm nhận được một sự quan tâm nào đó từ anh, không rõ ràng, nhưng đủ để trái tim tôi xao động.
Khi tôi tỉnh lại, căn phòng vẫn tối đen, chỉ có ánh đèn mờ mờ từ ngoài hành lang chiếu vào. Tôi cảm thấy sự ấm áp vẫn còn vương vấn trên cơ thể, nhưng không phải của riêng tôi. Anh vẫn ở đó, ngồi bên cạnh giường, đầu tựa vào thành giường, ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Cả người anh căng thẳng như chỉ cần tôi động đậy một chút là sẽ tỉnh dậy. Tôi không biết anh đã thức suốt đêm hay là anh đã ngủ từ khi nào, nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.
Tôi cố gắng ngồi dậy, nhưng ngay khi động đậy, anh giật mình, mở mắt, nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu tỉnh rồi ?
Anh hỏi, giọng khàn khàn, như thể đã lâu không nói.
Tôi im lặng gật đầu, không dám nhìn vào mắt anh. Cảm giác lạ lùng vẫn lởn vởn trong lòng tôi. Tôi không hiểu tại sao anh lại thay đổi như thế, tại sao lại có thể ôm tôi, che chở tôi, khi mà suốt bao lâu qua, anh vẫn luôn xem tôi là gánh nặng ?
Anh không nói gì, chỉ đứng dậy đi ra ngoài, quay lại vài phút sau với một ly nước ấm. Anh đặt cốc nước lên bàn cạnh giường rồi lặng lẽ ngồi xuống, không động viên, không hỏi han gì thêm. Tôi uống một ngụm nước, cảm thấy cổ họng mình dịu lại đôi chút, nhưng tâm trí lại rối bời.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh... sẽ không bỏ đi đâu chứ ?
Tôi hỏi, ngập ngừng, như thể đang thử thách, thử xem anh có còn ở lại, dù chỉ vì một chút lòng trắc ẩn nào đó hay không. Anh nhìn tôi một lúc lâu, rồi chỉ khẽ lắc đầu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sẽ không.
Mặc dù lời anh nói có vẻ như không có chút cảm xúc nào, nhưng tôi lại cảm nhận được một sự khác biệt rõ ràng. Lúc này, anh không giống người chồng lạnh lùng mà tôi đã từng biết. Anh là một người hoàn toàn khác, một người tôi không thể hiểu hết, nhưng lại khiến tôi muốn níu kéo. Lại một lần nữa, tôi không hiểu anh, và có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ hiểu được. Nhưng có lẽ, tôi không còn cần phải hiểu. Những cơn mưa ngoài kia có thể sẽ luôn là nỗi sợ hãi trong tôi, nhưng tôi đã có anh, trong khoảnh khắc này.
Ngày hôm sau, khi tôi thức dậy, anh đã không còn ở trong phòng nữa. Mọi thứ lại trở về trạng thái tĩnh lặng quen thuộc, nhưng cảm giác trong tôi thì không còn như trước nữa. Cái cảm giác yên lặng này không còn mang đến sự bình yên, mà là một khoảng trống vô tận. Tôi đứng dậy, đi qua hành lang, nơi ánh sáng mờ ảo xuyên qua các khe cửa. Từng bước chân của tôi vang lên trong căn nhà rộng lớn, chỉ có mỗi tôi và những bức tường vô hồn. Anh đã đi đâu ? Lẽ nào chuyện đêm qua chỉ là một giấc mơ ? Khi tôi đến phòng khách, thấy anh đang ngồi đối diện với chiếc bàn làm việc, ánh sáng lạnh lẽo từ chiếc đèn bàn chiếu lên khuôn mặt anh. Anh không quay lại nhìn tôi, chỉ im lặng gõ những phím trên máy tính. Cả người anh toát lên vẻ mệt mỏi, gương mặt hốc hác không chút cảm xúc.
Tôi đứng đó, nhìn anh một lúc lâu, không biết phải làm gì, không biết mình nên mở lời thế nào. Lúc đó, tôi chỉ muốn bước lại gần, đặt tay lên vai anh, ôm anh thật chặt nhưng tôi sợ, sợ sẽ lại làm anh xa cách tôi hơn.
Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt của tôi và anh chạm nhau. Anh hỏi, giọng không lạnh lùng nhưng cũng không ấm áp.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu ...tỉnh rồi ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/bối rối/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vâng

(⁠。⁠ŏ⁠﹏⁠ŏ⁠)

Mọi thứ đã thay đổi một cách nhẹ nhàng đến nỗi tôi khó lòng nhận ra được ranh giới giữa trước và sau. Anh không còn lạnh nhạt, không còn tỏ vẻ ghét tôi nữa. Mỗi sáng thức dậy, tôi cảm nhận được bàn tay anh trên vai mình, nhẹ nhàng xoa xoa, như một lời chào mừng không nói ra. Mỗi bữa ăn, anh gắp thức ăn cho tôi, quan tâm đến những điều nhỏ nhặt mà trước đây tôi chưa từng nghĩ tới, như là cái bánh mì tôi thích cắt như thế nào, hay tôi ăn chua quá không. Những hành động ấy đều nhẹ nhàng, nhưng lại đủ làm tôi cảm thấy mình được yêu thương. Khi anh làm tình, tôi nhận thấy sự thay đổi rõ rệt. Không còn những cuộc yêu lạnh lẽo và vội vã như trước đây. Anh nhẹ nhàng, dịu dàng, dường như muốn cho tôi cảm giác an toàn, cho tôi cảm nhận được sự trân trọng. Mỗi nụ hôn anh trao tôi giờ đây cũng không còn vội vã, không còn cái lạnh lẽo của sự miễn cưỡng nữa. Anh hôn tôi rất lâu, cho đến khi tôi thở dốc, mặt đỏ bừng, không thể nào thở nổi mới buông ra. Lúc ấy, tôi mới nhận ra, tôi đã từng khao khát một sự thay đổi như vậy, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại nhận được từ chính anh, người mà tôi luôn cảm thấy xa cách. Anh bắt đầu ít đến công ty hơn. Mỗi lần tôi hỏi, anh lại mỉm cười, nói rằng những khó khăn của công ty đã qua, giờ anh không cần phải làm việc quá nhiều nữa. Đó là lời giải thích anh đưa ra, nhưng tôi cảm thấy như anh đang cố bù đắp cho tôi, bù đắp cho những tháng ngày chúng tôi đã sống như hai người xa lạ, dù vẫn là vợ chồng. Tôi vui, vui đến mức không thể diễn tả hết cảm xúc trong lòng. Một ngày, khi trời dịu mát, anh bất ngờ đề nghị đưa tôi đi thăm mộ của bố mẹ tôi. Đó là một hành động mà tôi không bao giờ nghĩ đến, và tôi thấy tim mình như muốn tan ra. Khi chúng tôi đến nghĩa trang, anh đứng bên tôi, im lặng, không nói gì. Anh không cần phải nói, tôi đã hiểu. Anh chỉ cần có mặt là đủ. Anh ở đó cùng tôi, quỳ trước mộ của bố mẹ tôi, nói rằng anh sẽ chăm sóc tôi, bảo vệ tôi như họ đã từng làm. Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của anh. Cảm giác này làm tôi xúc động đến nghẹn ngào.
Dù không nói ra, nhưng tôi biết, từ lúc này, chúng tôi đã không còn là hai người lạ lẫm. Mối quan hệ của chúng tôi đã dần dần thay đổi, từ những hành động nhỏ, từ sự quan tâm từng chút một. Anh đã bắt đầu sống vì tôi, và tôi bắt đầu tin rằng mình có thể sống vì anh. Sau một thời gian dài, cuối cùng chúng tôi cũng có thể dành thời gian cho nhau mà không bị áp lực công việc hay những vấn đề khác chen vào. Anh bắt đầu chủ động đưa tôi đi chơi, không phải những buổi đi công tác hay những cuộc gặp gỡ cần phải có, mà là những chuyến đi chỉ có hai chúng tôi. Anh thường chọn những nơi yên tĩnh, không quá đông đúc, những nơi mà tôi có thể thoải mái thư giãn, mà không cần phải lo lắng về mọi thứ xung quanh. Đôi khi để thay đổi không khí, anh cũng đưa tôi đến những nơi náo nhiệt. Một trong những lần đi chơi đầu tiên sau khi anh thay đổi, chúng tôi cùng nhau đến một quán cà phê nhỏ gần biển. Quán không quá nổi bật, nhưng lại mang đến một cảm giác ấm cúng, tĩnh lặng. Anh mua cho tôi một ly cà phê đá như tôi thích, và anh tự chọn cho mình một ly nước trái cây. Chúng tôi ngồi cạnh nhau, không nói nhiều, nhưng lại cảm thấy sự gần gũi mà lâu lắm rồi tôi mới có lại. Anh đặt tay lên tay tôi, vỗ nhẹ như thể đó là một cử chỉ tự nhiên. Cảm giác tay anh ấm áp khiến tôi bối rối, nhưng tôi cũng không rút tay lại. Chúng tôi ngồi như thế, nhìn ra biển, cùng nghe tiếng sóng vỗ vào bờ. Mọi thứ xung quanh như biến mất, chỉ còn lại anh và tôi, lặng lẽ bên nhau. Đó là một khoảnh khắc bình yên mà tôi không thể nào quên được. Sau đó, anh cũng dẫn tôi đi thăm những nơi tôi từng ao ước được đến. Một buổi chiều, anh kéo tôi đến một khu vườn hoa rộng lớn. Mùa xuân, hoa nở khắp nơi, ngập tràn hương thơm. Chúng tôi cùng nhau đi dạo, thỉnh thoảng anh sẽ hái một bông hoa và tặng cho tôi. Dù là những hành động nhỏ như vậy, nhưng lại khiến tôi cảm thấy mình đang được yêu thương, và anh ấy cũng đang làm cho tôi cảm thấy đặc biệt hơn bao giờ hết. Có những lần, anh dẫn tôi đi chơi công viên giải trí, nơi mà tôi có thể cười vui vẻ mà không phải nghĩ ngợi gì. Anh cùng tôi chơi những trò chơi, từ tàu lượn siêu tốc đến những trò chơi dưới nước, thỉnh thoảng anh còn khẽ cười khi tôi hét lên vì sợ hãi. Có khi anh sẽ cùng tôi chơi bi-a =))) Dù những trò chơi đó có khiến tôi sợ, nhưng chỉ cần có anh bên cạnh, tôi cảm thấy mọi thứ trở nên thú vị hơn rất nhiều. Một lần, chúng tôi cũng đã đi leo núi cùng nhau. Trên con đường mòn, tôi cảm thấy mệt mỏi, nhưng anh vẫn kiên nhẫn đi bên tôi, lúc thì đưa tay ra giúp tôi khi tôi lạc bước, lúc thì động viên tôi đi tiếp. Khi chúng tôi lên tới đỉnh núi, cả hai đều thở dốc, nhưng tôi lại cảm thấy một cảm giác tự hào, vì đã cùng anh vượt qua được thử thách. Khi đứng trên đỉnh núi, nhìn ra xa, tôi cảm thấy mình như đang ở trên thế giới này, chỉ có anh và tôi. Anh vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau, nắm tay tôi thật chặt. Giây phút ấy, tôi chỉ muốn dừng lại mãi, không cần phải nói gì thêm nữa. Sau mỗi chuyến đi chơi như thế, tôi lại cảm thấy lòng mình đầy ắp những cảm xúc ngọt ngào. Không cần những lời hứa, không cần những lời nói hoa mỹ, chỉ cần anh hiện diện bên tôi là đủ. Những ngày này, tôi không còn lo lắng, không còn sợ hãi. Chúng tôi đang viết lên một câu chuyện của riêng mình, một câu chuyện không có kết thúc, chỉ có những khoảnh khắc đáng nhớ, đầy ắp tình yêu và sự quan tâm.
Có một thời gian dài, tôi luôn tự hỏi lý do tại sao anh lại thay đổi như vậy, tại sao từ một người lạnh lùng, thậm chí là vô cảm, anh lại trở nên dịu dàng, quan tâm tôi từng chút một. Những hành động nhỏ như gắp thức ăn cho tôi, chăm sóc tôi từng giấc ngủ, hay chỉ là cách anh hôn tôi – nhẹ nhàng nhưng lại đầy sự ân cần. Những thay đổi ấy dường như không phải là một quyết định tức thời, mà là cả một quá trình, một hành trình mà tôi không hề hay biết. Tôi đã nghĩ rằng có lẽ, chính những lúc tôi yếu đuối, bất lực đã khiến anh nhìn nhận lại mọi thứ. Khi tôi kể cho anh về quá khứ đau buồn của mình, về những nỗi sợ hãi vẫn còn đeo bám trong tôi, anh đã im lặng, không nói gì, nhưng tôi cảm nhận được sự thấu hiểu trong ánh mắt anh. Anh không vội vàng an ủi tôi, mà chỉ lặng lẽ ở bên cạnh, như thể sẵn sàng đón nhận tất cả những gì tôi không dám bộc lộ. Chính điều đó đã khiến tôi càng thêm quý trọng anh. Nhưng lý do thật sự khiến anh thay đổi, tôi không thể ngờ được, lại chính là do những nỗi đau và sự cô đơn mà anh đã trải qua trong quá khứ. Anh đã mở lòng và tâm sự với tôi rất nhiều. Anh từng là một người đầy quyết tâm, một người luôn nhìn về phía trước với suy nghĩ tích cực. Nhưng sự mất mát của gia đình, của người thân khiến anh dần chìm vào sự tiêu cực, phải học cách sống trong cô đơn. Bố mẹ của anh đã bỏ rơi anh và đến với hạnh phúc của riêng mình. Anh từng cho rằng tình yêu là thứ yếu, không thể bù đắp được những tổn thương sâu thẳm trong lòng. Có lẽ, trong trái tim anh, tôi chỉ là một phần trong cuộc sống, một sự lựa chọn bất đắc dĩ khi anh không còn con đường nào khác. Nhưng rồi, chính tôi đã khiến anh nhận ra rằng tình yêu thật sự có thể chữa lành những vết thương. Anh bắt đầu nhìn thấy tôi không chỉ là người vợ trong hợp đồng, mà là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh. Những lần tôi khóc, những lần tôi sợ hãi, anh đã không quay lưng lại với tôi. Thay vào đó, anh ở đó, vững vàng và kiên nhẫn, để tôi có thể tựa vào anh mà không sợ hãi. Đó là lúc anh nhận ra rằng, tôi không chỉ là người sẽ cùng anh vượt qua khó khăn, mà là người sẽ đồng hành cùng anh suốt quãng đời còn lại. Anh bắt đầu thay đổi từ những chi tiết nhỏ nhất . Lúc đầu, chỉ là những ánh mắt khi tôi không khỏe, những cử chỉ ân cần khi tôi cảm thấy mệt mỏi. Nhưng dần dần, những hành động ấy trở thành thói quen, và tình yêu mà anh dành cho tôi cũng từ đó lớn dần. Anh bắt đầu nhìn tôi không phải là người vợ hợp đồng nữa, mà là người mà anh thực sự yêu thương. Và điều đó, tôi cảm nhận được qua mỗi hành động, mỗi ánh nhìn dịu dàng anh dành cho tôi. Khi anh hôn tôi, nụ hôn không còn là nghĩa vụ nữa mà là sự trao gửi yêu thương chân thành. Những buổi tối, khi chúng tôi ngồi bên nhau, không cần nói gì, chỉ cần lặng lẽ bên nhau, tôi biết anh đã không còn xem tôi là người khiến anh phải chịu đựng, mà là người anh muốn yêu thương, bảo vệ. Và một ngày, khi anh nhìn tôi với ánh mắt khác biệt, một ánh mắt tràn đầy yêu thương, tôi biết rằng, anh không chỉ thay đổi vì tôi, mà vì chính anh. Anh đã học được cách yêu thương, học cách mở lòng, và học cách để tôi trở thành một phần quan trọng trong cuộc đời anh. Anh yêu tôi, không phải vì nghĩa vụ, mà vì tôi đã là người duy nhất có thể chữa lành những vết thương trong tâm hồn anh. Giờ đây, tôi không còn phải tự hỏi mình vì sao anh thay đổi nữa, vì tôi đã thấy rõ tình yêu anh dành cho tôi. Và dù trước đó, anh đã từng lạnh nhạt, thậm chí là không thể chịu đựng nổi tôi, nhưng giờ đây, anh lại là người vững vàng nhất trong cuộc đời tôi. Tình yêu của anh, dù là muộn màng, nhưng lại là tình yêu chân thành nhất mà tôi có thể nhận được.
Nhưng dường như ông trời không muốn tôi có được hạnh phúc. Sau bao nhiêu năm cố gắng vượt qua những thử thách, tôi lại phải đối mặt với một bi kịch khác. Cái cảm giác đau đớn, quặn thắt nơi vùng bụng dạ dày bắt đầu kéo dài hơn, những cơn đau dồn dập đến không thể chịu đựng nổi. Ban đầu tôi chỉ nghĩ đó là do công việc căng thẳng, do thức khuya quá nhiều, nhưng khi cơn đau không ngừng hành hạ tôi, tôi mới dám đối mặt với sự thật. Chẩn đoán ung thư dạ dày. Một câu nói quá lạnh lùng, quá đau đớn, như một nhát dao đâm mạnh vào tim tôi. Nhưng tôi không dám nói cho anh ấy, cũng không dám nói cho em trai anh ấy. Tôi không muốn họ phải chịu đựng thêm nữa. Anh đã quá mệt mỏi với tất cả những chuyện xảy ra trong công ty, đã quá vất vả để lo cho gia đình, tôi không muốn thêm một gánh nặng nữa. Tôi không biết phải làm gì. Tôi lặng lẽ giấu anh, giấu em trai anh, giấu tất cả mọi người. Mỗi ngày trôi qua, tôi một mình chịu đựng những cơn đau quặn thắt không dứt, cảm giác đau đớn như cắt xẻ trong dạ dày khiến tôi không thể ăn uống nổi. Có những lúc, tôi bỏ ăn cả ngày chỉ vì không thể nuốt nổi bất cứ thứ gì. Tôi chỉ muốn đợi anh về, chỉ cần thấy anh bên cạnh, dù không nói gì, chỉ cần nhìn anh là đủ. Nhưng tôi sợ, tôi sợ nếu anh biết tôi bệnh, anh sẽ lại chịu đựng thêm một gánh nặng nữa. Tôi cứ giấu mình trong những nỗi đau âm thầm ấy, chịu đựng một mình, cố gắng tỏ ra bình thường, cố gắng làm tất cả để anh không nhận ra tôi đang yếu đi. Nhưng càng ngày, tôi càng cảm thấy bản thân mình như đang bốc hơi, như đang chìm dần vào cơn đau không lối thoát. Những cơn đau xuất hiện càng lúc càng dữ dội, nhưng tôi không dám nói với anh. Tôi không muốn anh phải lo lắng. Anh đã thay đổi, anh đã trở nên dịu dàng hơn, quan tâm tôi hơn, và tôi không muốn phá hỏng mọi thứ bằng cách để anh biết về căn bệnh này. Những đêm dài, khi chỉ có mình tôi trong căn nhà tĩnh lặng, tôi đau đớn nhưng vẫn cố nhắm mắt lại, giả vờ ngủ, giả vờ không có gì xảy ra. Vì tôi biết, dù anh có yêu tôi đến đâu, tôi cũng không thể để anh gánh vác thêm bất kỳ một nỗi đau nào nữa. Tôi sẽ cố gắng, sẽ tự chịu đựng tất cả.
Tôi cố gắng sống như không có chuyện gì xảy ra, nhưng cơ thể như đang phản bội tôi. Những cơn đau không còn chỉ xuất hiện vào buổi tối mà kéo dài suốt cả ngày. Tôi bắt đầu tránh những bữa ăn chung với anh, viện cớ không đói, bận việc, hoặc đơn giản là không muốn ăn. Anh bắt đầu nghi ngờ, đôi lần hỏi tôi có phải không khỏe không, nhưng tôi chỉ cười trừ và bảo rằng mình chỉ hơi mệt do thiếu ngủ.
Tôi vẫn cố giữ nụ cười trước mặt anh, nhưng mỗi khi anh quay đi, đôi mắt tôi lại trĩu nặng. Có những đêm, tôi trốn vào phòng tắm, bám chặt lấy thành bồn rửa mặt để chống đỡ cơn đau, bàn tay lạnh ngắt của tôi ướt đẫm mồ hôi, nhưng tôi không dám để lộ một tiếng rên rỉ nào. Tôi sợ anh nghe thấy. Sợ anh phát hiện ra sự thật mà tôi đang cố giấu.
Nhưng anh không phải kẻ ngốc. Anh dần nhận ra tôi ngày càng tiều tụy, gương mặt hốc hác, thân hình gầy gò như không còn sức sống. Một buổi sáng, khi tôi đang rửa bát sau bữa sáng, cơn đau bất chợt ập đến. Tôi ngã khuỵu xuống sàn, bát đĩa rơi vỡ loảng xoảng. Anh hoảng hốt chạy đến, đỡ tôi lên ghế.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em làm sao thế ?
Anh gắt lên, nhưng trong giọng nói ấy đầy lo lắng.
Tôi lắc đầu, nắm chặt lấy tay anh, cố nói điều gì đó nhưng không thể thốt ra lời. Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy hoài nghi và đau đớn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em giấu anh chuyện gì ?
Anh nhìn sâu vào mắt tôi, nhưng tôi vẫn lặng thinh. Cuối cùng, anh quyết định đưa tôi đến bệnh viện. Tôi chống cự, nhưng sức lực không đủ để ngăn anh. Khi bác sĩ bước ra khỏi phòng khám, cầm theo tờ kết quả xét nghiệm, mọi thứ như sụp đổ. Anh không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào bác sĩ, lặng nghe từng chữ:
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Cậu ấy bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối.
Căn phòng trở nên yên lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập. Tôi muốn nói với anh rằng mình không sao, chưa chết được. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt anh – đôi mắt anh đỏ ngầu, ánh lên một nỗi đau tột cùng – tôi không thể thốt nên lời.
Anh không mắng tôi, không trách móc tôi vì đã giấu anh. Anh chỉ ngồi xuống bên cạnh tôi, nắm lấy tay tôi thật chặt, như sợ rằng nếu buông tay, tôi sẽ biến mất. Cả quãng đường về nhà, anh không nói một lời, nhưng bàn tay ấy vẫn nắm lấy tôi, ấm áp và đầy an ủi.
Kể từ hôm đó, anh thay đổi. Anh không rời xa tôi một giây nào. Anh tự tay nấu từng bữa ăn, dù chỉ là cháo loãng nhưng anh luôn cố gắng làm nó thật ngon. Anh đọc sách về dinh dưỡng, về cách chăm sóc bệnh nhân ung thư. Anh thức trắng nhiều đêm để trông tôi, mỗi khi tôi đau đến không ngủ được, anh ngồi bên cạnh, vuốt tóc tôi và kể chuyện ngày xưa.
Tôi biết, anh đang cố gắng làm mọi thứ để tôi được sống thêm một ngày nữa. Nhưng điều anh không biết là, tôi đã chấp nhận số phận. Tôi không sợ chết. Điều duy nhất khiến tôi đau lòng là phải rời xa anh, phải để anh lại một mình trên thế gian này.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh đừng có buồn nhé.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sau này em không còn ở đây, anh nhớ phải sống thật tốt, phải hạnh phúc nhé.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Còn có rất nhiều người tốt hơn em mà...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Về hợp đồng...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em để bản hợp đồng đó ở trong ngăn thứ hai của tủ quần áo, sau khi em đ-
Tôi nói trong một đêm mưa, khi anh đang siết chặt tay tôi. Anh không trả lời, chỉ ôm tôi vào lòng. Đột nhiên anh hôn tôi, hôn rất lâu. Dường như anh không muốn nghe tôi nói nữa.Tôi nghe thấy tiếng tim anh đập nhanh và mạnh mẽ. Và tôi nghĩ, có lẽ đời này tôi đã không sống uổng phí. Bởi ít nhất, tôi đã từng yêu anh, và anh đã từng yêu tôi.
Đêm đó, mưa rơi như trút nước, những tia sấm chớp xé toạc bầu trời. Tôi ngồi bên bàn viết, tay cầm bút mà run rẩy, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống ướt tờ giấy trắng. Từng dòng chữ dần hiện lên, là lời từ biệt, là tất cả những gì tôi muốn nói nhưng chưa bao giờ dám mở lời.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
“Anh, Cảm ơn anh đã đến bên cuộc đời em. Cảm ơn anh đã yêu thương em, dù là muộn màng. Nhưng em không thể ích kỷ giữ anh mãi bên mình khi thời gian của em sắp cạn kiệt. Em muốn anh được sống, được hạnh phúc, được tự do. Anh nhớ đừng thức khuya nữa nhé. Đừng để quần áo lung tung trên ghế sofa. Em biết anh thường xuyên bỏ bữa, nhưng anh phải ăn vì sức khỏe của mình. Còn nữa, anh nhớ phải uống thuốc đúng giờ. Em yêu anh nhiều lắm, yêu đến mức không dám nói ra vì sợ anh không tin. Nhưng giờ đây, em chỉ mong anh có thể sống thật tốt, sống thay phần của Duy nữa nhé ! Duy yêu Quang Anh nhiều lắm, phải cố gắng sống tốt nha !"
Tôi đặt bức thư trên bàn, ánh mắt lướt qua căn nhà. Từng ngóc ngách, từng góc nhỏ đều chứa đựng kỷ niệm của chúng tôi. Tôi cầm khăn lau nhẹ từng chiếc bàn, từng khung ảnh treo trên tường, từng chiếc tủ. Trước khi rời đi, tôi dán những mẩu giấy ghi chú khắp nơi: “Đừng quên ăn sáng.” “Nhớ cất chìa khóa xe vào hộp.” “Đừng để đèn phòng khách sáng suốt đêm.” "Hạn chế ăn đồ bên ngoài, tự nấu ăn nhé !" "Hạn chế có hút thuốc nhé" "Cấm anh thức khuya luôn, thức nhiều có quầng thâm nhìn...ờm xấu lắm hahaha" "Nhớ giặt quần áo, không được vứt lung tung nha" "..." Mỗi tờ giấy đều là sự quan tâm thầm lặng, là lời nhắc nhở cuối cùng tôi dành cho anh.
Tôi khoác chiếc áo khoác mỏng, đứng trước cửa một lúc lâu, nghe tiếng mưa rơi như xé lòng mình. Tôi ghét mưa, nhưng lần này tôi không cho phép mình sợ hãi nữa. Tôi bước ra ngoài, bàn chân trần lướt trên mặt đường lạnh lẽo, từng hạt mưa như kim châm vào da thịt, nhưng tôi chỉ cúi đầu, bước đi, lặng lẽ biến mất khỏi thế giới của anh.
Trong căn phòng trống rỗng, anh tỉnh dậy, đôi tay quờ quạng tìm kiếm người thường nằm bên cạnh. Nhưng giường trống. Lòng anh chợt dâng lên một nỗi bất an. Anh lao ra khỏi phòng, gọi tên em trong hoảng loạn, nhưng chỉ có tiếng mưa đáp lại.
Bức thư trên bàn, những tờ giấy ghi chú dán khắp nhà... tất cả như một nhát dao đâm thẳng vào tim anh. Anh gần như phát điên, la hét điên cuồng rồi lao ra khỏi nhà.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em ở đâu ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy !!!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em không được bỏ anh đi.
Anh hét lên, giọng khản đặc, ánh mắt đỏ hoe.
Anh chạy khắp nơi, quần áo đã thấm đẫm nước, từng bước chân nặng trĩu. Nhưng anh không dừng lại, vẫn tiếp tục tìm kiếm, như một con thú bị thương đang vật lộn với nỗi đau. Cuối cùng, anh nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của em, đứng trên cây cầu giữa màn mưa. Em không có ô, mái tóc ướt sũng bết vào khuôn mặt gầy guộc. Anh chạy về phía em, hét lớn:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đứng yên đó ! Em không được đi đâu cả !
Tôi quay lại, đôi mắt đầy bất ngờ khi thấy anh. Nhưng trước khi tôi kịp nói gì, một ánh đèn pha lóe lên trong màn mưa, theo sau là tiếng động cơ gầm rú. Một chiếc xe mất lái lao về phía anh với tốc độ kinh hoàng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh, cẩn thận !
Tôi hét lên, đôi chân vô thức chạy về phía anh.
Rầm.
Nhưng quá muộn. Một tiếng “rầm” vang lên, cơ thể anh bị hất văng, máu loang trên mặt đường, hòa vào dòng nước mưa. Tôi quỳ sụp xuống, đôi tay run rẩy ôm lấy thân thể anh đang nằm bất động.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh... Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh làm sao thế này...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Làm ơn, em xin anh...
Tôi gào khóc, nước mắt hòa lẫn vào cơn mưa. Máu của anh cứ chảy mãi, tôi cố gắng lau nhưng càng lau càng chảy nhiều.
Anh cố gắng hé mở đôi mắt, bàn tay yếu ớt đưa lên chạm vào mặt tôi. Một nụ cười mỏng manh hiện lên trên đôi môi đầy máu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh tìm được em rồi...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng đi đâu nữa...nhé ?
Câu nói dở dang, hơi thở anh yếu dần rồi tắt lịm. Tôi ôm chặt lấy anh, gào khóc trong màn mưa, nỗi đau xé toạc lồng ngực.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng đùa với em nữa mà
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh mau tỉnh lại đi !!!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tỉnh lại đi mà
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng...đừng bỏ em đi mà...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hức... hức...
Lần này, đến lượt tôi mất anh. Nhưng không phải vì anh bỏ đi... mà vì ông trời đã cướp anh khỏi tôi mãi mãi.
Tôi giật mình tỉnh dậy, hóa ra tất cả chỉ là một giấc mơ. Mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương, áo tôi ướt đẫm, tim đập thình thịch. Căn phòng yên ắng, ánh đèn ngủ vàng nhạt càng làm không gian thêm cô đơn. Tôi hoảng hốt nhìn quanh, không thấy anh đâu cả.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Qu-Quang Anh
Tôi run rẩy gọi tên anh, giọng nghẹn lại. Không có tiếng trả lời. Tôi vội vàng lao khỏi giường, chân vấp vào chăn khiến tôi ngã nhào xuống đất. Cơn đau ở đầu gối chẳng là gì so với nỗi hoảng loạn trong lòng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em sao thế ?
Giọng anh trầm ấm vang lên. Tôi ngẩng đầu, thấy anh đứng trước cửa phòng, trên tay còn cầm một cốc nước ấm. Vẻ mặt anh hốt hoảng khi thấy tôi ngã, vội vàng đặt cốc nước xuống bàn, bước nhanh đến bên tôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có đau không ?
Anh ngồi xổm xuống, bàn tay dịu dàng đỡ lấy tôi, kiểm tra vết thương. Tôi không trả lời, chỉ ôm chầm lấy anh, siết chặt đến mức như muốn hòa mình vào anh. Nước mắt tôi không kìm được mà tuôn ra, chảy ướt cả vai áo anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xin anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng đi... đừng rời xa em...em sợ lắm...
Tôi thổn thức, giọng lạc đi vì những cảm xúc dồn nén. Anh khựng lại, rồi vòng tay ôm lấy tôi, siết thật chặt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai nói anh sẽ rời xa em ?
Anh xoa đầu tôi, giọng dịu dàng như dỗ dành một đứa trẻ. Tôi thút thít trong lòng anh, từng cơn nấc nhỏ vẫn chưa kìm nén được. Hơi ấm từ bàn tay anh nhẹ nhàng xoa đầu tôi, như xoa dịu cả nỗi sợ hãi lẫn trái tim đang hoảng loạn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đồ ngốc !
Anh bật cười khẽ, giọng điệu pha chút trách yêu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có phải em lại mơ thấy gì linh tinh nữa đúng không ?
Tôi không trả lời, chỉ dụi đầu sâu hơn vào ngực anh, bấu lấy vạt áo của anh như muốn níu giữ tất cả sự an toàn ấy. Anh khẽ thở dài, một tay xoa đầu tôi, tay kia kéo tôi ngồi xuống giường.Dường như anh ấy đã quá quen với chuyện này rồi. Anh lắc đầu, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại ngập tràn sự cưng chiều và lo lắng.
Bỗng nhiên, anh nhíu mày, đôi mắt ánh lên vẻ nghi hoặc.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Khoan đã... Có phải thằng nhãi ranh kia lại cho em xem mấy thứ linh tinh đúng không ?
Tôi ngơ ngác ngẩng mặt lên, chưa kịp phản ứng, anh đã tiếp tục, giọng nói trở nên tức giận, không còn dịu dàng như lúc nãy. Người mà anh nói chính là em trai của anh, thằng nhóc đáng yêu lúc nào cũng luôn miệng gọi tôi hai tiếng "anh dâu".
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chắc lại cho em đọc tiểu thuyết cẩu huyết, hay xem mấy bộ phim bi kịch nhảm nhí chứ gì.
Tôi khẽ bật cười qua làn nước mắt, mếu máo lắc đầu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
K-Không phải đâu...
Anh cau mày, khuôn mặt hiện lên vẻ bất lực.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đợi sau khi nó về, anh nhất định sẽ dạy cho nó một bài học !
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Để anh xem nó còn dám cho em xem mấy thứ linh tinh này nữa không.
Tôi ngỡ ngàng nhìn anh, vừa buồn cười vừa cảm động. Anh đúng là như thế, lúc nào cũng như sẵn sàng đối đầu với cả thế giới để bảo vệ tôi, thậm chí là với chính em trai mình. Những lời nói tưởng chừng trách móc, nhưng từng câu từng chữ đều đong đầy sự quan tâm.
Tôi kéo áo anh, giọng nhỏ nhẹ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thôi mà...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng trách em ấy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em ấy chỉ muốn em vui thôi...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vui ?
Anh nhướn mày, đưa tay nhéo nhẹ mũi tôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vui cái gì mà để em khóc như thế này hả ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tại...tại anh bận việc ở công ty, bố mẹ thì đi du lịch rồi cả rồi...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em không có ai để chơi cùng cả...
Tôi nói với giọng tủi thân, dụi dụi mặt vào ngực anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/áy náy/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được rồi...anh xin lỗi Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sau này anh sẽ sắp xếp công việc ổn thỏa rồi chơi với em thoả thích luôn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhé ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/đỏ mặt/
Tôi cười khẽ, cuối cùng cũng cảm nhận được sự yên bình len lỏi vào tim mình. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy mình thật sự may mắn, vì vẫn có anh ở đây, vì vẫn được nghe giọng nói trầm ấm đầy yêu thương này.
Một ngày nọ, anh nắm tay tôi, dẫn tôi ra ban công ngắm hoàng hôn. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ siết chặt tay tôi. Tôi nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt đen sâu thẳm ấy đang nhìn tôi với một cảm xúc không thể gọi tên.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh có chuyện muốn nói với Duy.
Anh cất giọng, trầm ấm nhưng cũng đầy nghiêm túc.
Tớ nhìn anh, chờ đợi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh đã từng nghĩ rằng cuộc hôn nhân này là một sai lầm, rằng em là kẻ ích kỷ ép anh vào đường cùng...
Anh dừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm.
Phải. Những gì tôi mơ vào hôm đó là thật, chính là quá khứ của chúng tôi. Trước đây, anh từng cứu tôi là thật, anh ghét tôi là thật, tôi ép buộc anh cưới tôi là thật, em trai anh bị bệnh là thật, và tôi thích anh cũng là thật.
Tôi nghĩ rằng, thật may mắn. Hiện tại bệnh của em trai anh đã chữa khỏi, anh không ghét tôi nữa, tôi không bị bệnh gì cả và anh...vẫn bình an.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Thật tốt"
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng rồi anh nhận ra... chính anh mới là kẻ sai lầm.
Tôi khẽ giật mình.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không nhận ra, từ lúc nào đó...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không biết mình đã yêu em từ khi nào, chỉ biết rằng mỗi lần em cười, mỗi lần em khóc, mỗi lần em ở bên anh... anh đều muốn bảo vệ em, muốn chăm sóc em.
Anh quay lại nhìn tôi, ánh mắt chứa đầy sự chân thành.
Nước mắt tôi rơi, nhưng lần này không phải vì đau khổ mà vì hạnh phúc.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh yêu em.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Quang Anh yêu Duy nhiều lắm ...
Anh nói, từng chữ vang lên như một lời thề.
Tôi không nói gì, chỉ ôm chầm lấy anh, cảm nhận được nhịp đập trái tim anh hòa cùng nhịp đập của tôi. Lần đầu tiên trong cuộc hôn nhân này, tôi cảm nhận được sự trọn vẹn và bình yên đến thế. Và từ giây phút ấy, tôi biết rằng, anh không chỉ là chồng tôi...mà còn là người đàn ông mà tôi yêu nhất trên đời này.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Duy cũng yêu Quang Anh nhiều lắm !
tác giả nèee
tác giả nèee
END ✨
tác giả nèee
tác giả nèee
cảm ơn vì đã đọc 🥳🥳

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play