Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Chìm Sâu

Chương 1: Phiền

--Chapter 1--
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bác dừng xe ngay cột đèn giao thông đằng trước là được rồi ạ. Giờ này cổng trường đông lắm, cháu tự vào vẫn tốt hơn.
Vừa nói, Duy vừa mở chiếc túi giấy bên cạnh ra lấy đôi giày patin của cậu ra
Đôi giày đen láy nhưng bóng loáng đến phát sáng, được nhấn nhá thêm bởi những vệt trắng một cách tinh tế, giúp nét năng động và tinh xảo của nó được ánh lên thật nổi bật
Tài xế
Tài xế
Được rồi, vậy tôi về trước đây. Khi nào ra về cậu hãy gọi cho tôi nhé!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vâng, cháu biết rồi ạ, chúc bác một ngày tốt lành!
Nói rồi, Duy túm lấy chiếc cặp ở ngay bên cạnh, mang vào một bên vai rồi liền mở cửa xe, từ tốn bước ra bên ngoài, không quên đóng cửa xe lại
Hôm nay là một ngày đẹp trời, màu xanh lam chiếm ưu thế, trong vắt và êm dịu
Kéo theo đó là tâm trạng của cậu lúc này, rất tốt. Cậu ngân nga một giai điệu êm tai thật vừa vặn, chỉ đủ cho cậu nghe thấy
Vừa đến trước cổng trường, cậu giảm tốc lực rồi từ từ di chuyển đến khuôn viên sân trường
NVP
NVP
1: Duy ơiiiii, hôm nay cậu đến trường muộn thế, làm chúng tớ đợi mãi!
NVP
NVP
2: Đúng rồi đấy, chúng tớ lo cho cậu chết đi được!!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
À, xin lỗi nhé, hôm nay tắc đường quá.
NVP
NVP
3: Này! Nếu cần thì ra về cậu cứ để tớ chở về nhé! Chứ hôm nào cũng thấy cậu ở lại đợi xe, tớ xót!
NVP
NVP
4: Duy! Lát ra về ở lại chơi bóng rổ với bọn tớ nhé? Ai cũng muốn được chơi cùng cậu hết đấy!
Duy vừa bước được mấy bước vào trường thì đã có một đám học sinh vây quanh. Họ vừa chạy theo từng nhịp chân của cậu vừa cố bắt chuyện với cậu không ngưng
Hoàng Đức Duy - Một học bá tài năng của trường Đại Học Xalie. Cậu được biết đến là thủ khoa đầu vào của trường cũng như là học bá, kiêm hotboy năm 4 khoa Thanh Nhạc. Với khuôn mặt điển trai, đầu óc minh mẫn cùng lời ăn tiếng nói vô cùng nhã nhặn, Duy được hầu hết học viên của trường chú ý đến
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Phiền thế không biết..."
Duy cứ ậm ừ cười đùa cho qua rồi nhanh chóng đến lớp. Ngồi vào chỗ, cởi bỏ đôi giày patin rồi thay đôi giày thể thao ở trong cặp vào. Cậu cất đôi giày patin đi, tiện lấy điện thoại ra và nhắn với bác tài xế
HoangDucDuy -> Tài xế
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬: Bác ơi, lát trước khi đón con bác lên phòng lấy ván trượt rồi mang lên hộ con nhé, con lại quên mang rồi👉👈 Cảm ơn bác trước ạaaa😋💞
Nhắn xong cậu tắt máy rồi lấy giấy bút ra học bài
Cũng tại, cậu chẳng biết làm gì ngoài việc này để giết thời gian
Với tâm trạng bức bối bây giờ thì... học Vật Lý là lựa chọn đúng đắn nhất
Cậu khi đã làm gì đấy thì luôn rất tập trung, chỉ cần nhìn sơ qua cũng cảm nhận được điều đó
Bạn bè trong lớp vì thế cũng không đến làm phiền cậu nhiều
*Rengg*
Tiếng chuông báo hiệu vào lớp vang lên, cậu cất cuốn tập trên bàn đi và lấy sách vở ra để chuẩn bị cho những tiết học sắp tới
Giờ tự học:
NVP
NVP
5: Duy ơi, giảng hộ tớ bài tập này với, vừa nãy cô giảng mà tớ không có hiểuuu.
...
NVP
NVP
6: Đức Duy, lát ra chơi xuống căn tin với bọn tớ nhé?
...
NVP
NVP
7: Này Đức Duy, tớ mua sữa cho cậu này, cậu nhận cho tớ vui nhé?
...
NVP
NVP
8: Hôm nay trông cậu xinh thật đấy Duy, mà hình như tớ chưa có Facebook của cậu nhỉ? Cho tớ xin luôn nhé.
...
NVP
NVP
9: Duy ơi, nay chỉ có 4 tiết thôi, lát muốn về cùng tớ không?
......
Đấy là những âm thanh mà cậu buộc làm quen mỗi ngày từ khi bắt đầu học cấp 3
Đến giờ vẫn vậy, mỗi ngày đi học của cậu tệ đi vì những âm thanh đấy. Nhiều đến mức phát ngán
Chẳng phải cậu thích tự cô lập bản thân, càng chẳng phải cậu tự cao tự đại
Chỉ là, họ đều cố tình tiếp cận và gây chú ý với cậu vì mục đích cá nhân, đâu phải vì muốn làm bạn với cậu
Cậu nhận ra điều đó từ năm cuối cấp 3
Thật sự cậu luôn muốn có bạn, một người hợp ý và đủ giỏi để đối xử với cậu như một người bình thường...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Bao giờ mới được về nhỉ..?"
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Không chịu đâuuuu! Mình muốn về nhà chơi game!"
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Còn muốn đọc truyện, muốn vẽ, muốn hát, muốn chơi đàn, muốn trượt patin, muốn trượt ván, muốn chơi bi-a, nữa..."
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Con người ở đây phiền chết đi được..."
--End Chap--

Chương 2: Chết Rồi À?

--Chapter 2--
*Renggg*
NVP
NVP
Giáo Viên: Hết tiết rồi à? Được rồi, các em ra về, nhớ làm bài tập tôi giao đầy đủ nhé!
Chỉ chờ có thế, cậu nhanh nhảu túm lấy quai cặp, đứng lên rồi nhanh chân phóng đi, đương nhiên là đã mang sẵn giày patin. Vì chỗ ngồi ngay sát cửa nên cậu ra khỏi lớp rất suôn sẻ
Cậu cố trượt thật nhanh để lảng tránh đám người đang lũ lượt tuôn ra từ các phòng học, à, và chắc chắn rằng tài xế cũng đã chờ cậu ở trước trường rồi
Cậu len lỏi qua từng nhóm người, chạy đến chiếc Aston Martin trước mắt rồi mở cửa chui vào
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ha~ May mà không có ai đuổi theo. //Nhìn ra cửa sổ//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bác chở cháu đến 02 nhé!
Tài xế
Tài xế
Vâng. //Khởi động xe và xoay vô lăng// Đi khoảng 20 phút là sẽ tới 02 ạ. Ván trượt tôi để ở ghế sau đấy ạ, cậu kiểm tra lại thử nhé.
Duy với tay lấy chiếc túi da màu đen đang dựa vào cửa xe, cậu đặt nó lên đùi mình và cẩn thận mở ra, cúi người xuống soi xét từng chi tiết một cách tỉ mỉ
Đấy là chiếc ván trượt được đặc chế cho Duy vào sinh nhật năm cậu 17 tuổi. Tấm ván bóng loáng, mang màu đỏ chủ đạo, tiếp đến là vàng và cam, tạo thành biểu tượng những đốm lửa đang rực cháy đầy nhiệt huyết. Không chỉ vậy, các sắc trắng, đen, lục lam,... còn đẩy sự cá tính cũng như năng động của nó lên mức tối đa, trông rất hài hoà và phá cách
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Như mới luôn này! Bác lúc nào cũng giúp cháu chăm sóc nó hết, quý bác nhấtttt //Cười rạng rỡ//
Tài xế
Tài xế
Haha, đó là nhiệm vụ của tôi mà, thưa cậu chủ. //Cười//
Duy cất ván trượt vào túi da, đặt nó xuống ngay bên cạnh mình, nhìn ra cửa sổ và lẩm bẩm một âm điệu thật du dương, thả hồn vào những áng mây trắng xốp
*Kítttttttt*
Duy giật mình, lập tức hoàn hồn vì xe phanh gấp
Tài xế
Tài xế
Đến nơi rồi đấy, cậu chủ nhỏ ạ. //Quay ra sau nhìn cậu rồi cười//
Duy đeo chiếc túi da kia lên, mở cửa xe ra, bước 1 chân xuống, nhưng rồi cậu dừng lại, quay qua nhìn bác tài xế
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bác giúp cháu mang cặp về nhà nhé, bác cứ về nghỉ ngơi đi vì lát nữa cháu sẽ tự về. //Cười nhẹ//
Cậu nhanh chóng chạy vào bên trong, đây là khu vực cậu thường luyện trượt ván, cũng đã từ 2 năm về trước rồi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ơ hôm nay mọi người tới sớm thế ạ!
Cậu vào trong, chào hỏi và chuyện trò cùng bạn bè, các đàn anh, đàn chị của mình
Tuy tuổi tác của các thành viên câu lạc bộ phần lớn lệch nhau khá nhiều, nhưng họ vẫn luôn coi nhau như người một nhà mà quan tâm, nâng đỡ nhau
NVP
NVP
12: Duy tới rồi đấy à, mau vào trong cất đồ rồi mang giáp đi này, chị lấy ra sẵn cho em luôn rồi đấy.
NVP
NVP
11: Chú ý mang giáp cho cẩn thận vào nhá. Lần trước anh không mang giáp tay nên bị té xém gãy cả xương đấy. //Mang giáp tay vào cho Duy//
NVP
NVP
12: //Cười// Đúng đấy. Trang bị cho cẩn thận vào, không khéo bị ngã chị đây lại đánh cho mấy phát! //Đưa tay lên gõ nhẹ vào trán Duy//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cười// Vânggg, chị cứ doạ em!
_________
21:12
Cậu cất găng và mũ vào kệ đồ của mình, mang túi đựng ván của mình lên, đu ra cửa rồi nói vọng vào
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thôi cũng trễ rồi, em về trước nhé! Tạm biệt mọi người.
NVP
NVP
10: Ơ Duy phải về rồi đấy à, mới chín giờ hơn thôi mà. //Chạy lại xoa má Duy//
NVP
NVP
11: Duy ở lại thêm chút nữa đi, lâu lắm em mới lại ghé qua mà.
NVP
NVP
12: Ô hay mấy người này, để em nó về đi chứ, đừng có mà làm thằng bé khó xử, tao xử từng đứa một đấy! //Giơ nắm đấm lên//
NVP
NVP
12: Duy về ngoan em nhé! Lần sau nhớ lại tới đấy! //Cười nhẹ//
NVP
NVP
13: Đúng rồi, ai cũng quý em hết đấy. Nhớ tới chơi với mọi người thường xuyên hơn nhé! //Bắn tim//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vâng ạ! Lần sau em sẽ lại tới chơi. Bai bai cả nhàaa! //Vẫy vẫy tay rồi ra khỏi cửa//
Vừa ra cửa, Duy đặt tấm ván xuống rồi lướt nhẹ trên mặt đường
Khi sáng trời mưa và ẩm nên đến bây giờ vẫn còn khá lạnh
Duy vừa trượt vừa nhìn đường xá, tuy chỉ mới chín giờ nhưng con phố gần như vắng tanh
Cũng không có gì lạ vì nơi này cũng khá cổ rồi, đa phần nhà dân đều dọn đi hết, chỉ còn vài nhà lẻ tẻ với những người cao tuổi ở lại
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nãy té đau tay quá, mới 2 tuần không trượt mà trượt ngu lại rồi, lộn có mấy vòng cũng té nữa...
Cậu đang dần chìm vào bức không gian yên tĩnh đến mê hoặc trước mắt thì bỗng có một thứ gì đó loé lên, làm cậu giật mình
Cậu dừng lại, tiến gần đến bụi cỏ gần con hẻm, chỗ mà cậu vừa đi ngang qua, cúi xuống tìm tòi
Phán đoán của cậu quả không sai, trong đấy có một con chip nhỏ, tuy có vẻ cũ nhưng nó lại bóng loáng và sáng chói lên dưới ánh trăng mờ ảo
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Huh? Một con chip? Trông quen thế nhỉ? Không biết trong đây có lưu phim s--"
*Cốp*
Một chiếc gậy kim loại giáng thẳng xuống đầu cậu, khiến cậu bất tỉnh lập tức
NVP
NVP
14: Này, mày có chắc là nó đã nhìn thấy thi thể của thằng khốn kia không thế?
NVP
NVP
15: Có sao đâu, thà giết nhầm vẫn hơn bỏ sót, lỡ nó thật sự thấy rồi báo cảnh sát là đi tù nguyên đám đấy. //Vắt cây gậy kim loại lên vai rồi cười khinh//
NVP
NVP
14: Nhưng mà... lỡ--
NVP
NVP
15: Im đi, lỡ lỡ cái mẹ gì. Với tao cũng định tha cho nó rồi đấy chứ, tại nó cứ lượn lờ quanh đây mãi. Giờ mày có lo đi về dọn xác thằng kia không hay muốn ở lại đây ngắm thằng oắt này? //Quay lưng định bỏ đi//
NVP
NVP
14: Ơ nhưng... còn xác thằng này thì sao? //Chỉ vào Duy// Lỡ mà nó tỉnh lại... //Luống cuống//
NVP
NVP
15: Nó mà chết thì cũng chẳng ai biết là tao với mày làm đâu, còn với cú đập mạnh thế kia, nó mà không chết thì cũng thành người thực vật hay có vấn đề về não thôi, không phải lo! //Cười lớn rồi rời đi//
NVP
NVP
14: Ê! Đợi tao! //Chạy theo//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Mẹ kiếp... tai mình ù quá, chẳng nghe được chúng nó nói gì hết..."
Mắt cậu hé mở, tay cố với lấy chiếc điện thoại của mình bị văng ra trong lúc ngã xuống, tay kia vẫn nắm chặt con chip không rõ lý do. Cậu cứ nắm chặt tay lại, đến mức con chip vỡ ra. Mí mắt cậu cũng dần nặng hơn, kéo đôi mắt đang cố đấu tranh ấy đóng sầm lại.
...
Tài xế
Tài xế
...
Tài xế
Tài xế
Chết rồi à?
--End Chap--

Chương 3: Xuyên Không

--Chapter 3--
__________
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con mẹ nó... Đau đầu quá... //Cố gắng đứng dậy với một tay đỡ lấy đầu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỗ quái nào đây? //Nhìn xung quanh//
412-05 [Natri]
412-05 [Natri]
Đây là không gian đa chiều thưa kí chủ! //Xuất hiện trước mặt cậu + cười tươi//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Im lặng nhìn chằm chằm vào hệ thống//
412-05 [Natri]
412-05 [Natri]
//Nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào Duy//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Tự tát liên tục vài cái vào mặt mình//
412-05 [Natri]
412-05 [Natri]
Kí chủ bình tĩnh, tôi đã giành 5 tiếng đồng hồ để chờ cậu tỉnh lại rồi đấy, làm thế mà coi được à?//Bay tới giữ tay Duy//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sao lại giống truyện xuyên không thế này... Tao đọc nhiều truyện quá nên bị ảo rồi à...? //Túm cổ hệ thống//
412-05 [Natri]
412-05 [Natri]
Kí chủ à...Em bự bằng 1/4 anh thôi đấy, anh cũng nên nhẹ nhàng với em một chút đi chứ...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
... //Thả hệ thống ra//
412-05 [Natri]
412-05 [Natri]
Em là tiểu hệ thống, mã số 412-05 và cũng sẽ là hệ thống của anh!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ý là... Tao ở hiện tại đã chết rồi đúng chứ, và tao bị xuyên không vào một cái của nợ nào đó, rồi phải làm nhiệm vụ này kia để có cuộc sống tốt đẹp hay được tái sinh lại à^^?
412-05 [Natri]
412-05 [Natri]
Ehe, kí chủ này thông minh đấy, em thích. Được rồi, để không tốn nhiều thời gian, em sẽ truyền đạt ngắn gọn và dễ hiểu về nội dung của cuốn sách này cho kí chủ.
412-05 [Natri]
412-05 [Natri]
Tóm lại là, đây là một cuốn tiểu thuyết đã được viết cách đây hai năm trước.
412-05 [Natri]
412-05 [Natri]
Tác giả của cuốn tiểu thuyết đã viết ra nó trong khi đang vật lộn với căn bệnh ung thư, ông vẫn luôn dành hết tâm huyết cho nó, kể cả là những giây phút cuối đời.
412-05 [Natri]
412-05 [Natri]
Cuốn tiểu thuyết chỉ mới viết được 1/3 thôi. Và, nhiệm vụ của anh là hoàn thiện nó!
412-05 [Natri]
412-05 [Natri]
Còn lý do anh xuyên vào đây thì là tại con chip đó đó. //Chỉ vào tay Duy// Cái này em cũng không rõ lắm, nhưng chắc dần dần vào sâu cốt truyện thì việc này cũng được sáng tỏ thôi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Rồi, hiểu rồi, có luật hay quy tắc gì thì phổ biến luôn đi. //Buông nắm tay ra, làm các mảnh vụn từ con chip rơi xuống//
412-05 [Natri]
412-05 [Natri]
Anh sẽ có nhiệm vụ, cũng sẽ có thưởng, có phạt, và em sẽ chỉ xuất hiện khi anh gọi hay gặp nguy hiểm, không làm phiền nhiều đến đời tư của anh đâu.
412-05 [Natri]
412-05 [Natri]
Và khi nào có nhiệm vụ thì em sẽ phổ biến cho anh haa. //Lượn lờ xung quanh Duy//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy tao có được chọn nhân vật tao sẽ sống giùm không? //Nhìn theo 412-05//
412-05 [Natri]
412-05 [Natri]
Được, vì hiện tại hệ thống chưa hoàn chỉnh hẳn, nên vẫn có vài lỗ hổng có thể lợi dụng được.
412-05 [Natri]
412-05 [Natri]
Anh cứ nêu tiêu chí đi, để em chọn cho.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy cũng được. Chỉ cần là con người, nhà giàu, đẹp trai, cơ thể lành lặn khoẻ mạnh, được bố mẹ yêu chiều là ổn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Không biết có nhân vật quần chúng nào như vậy không nhỉ?"
412-05 [Natri]
412-05 [Natri]
Anh không cần lo... Gần như các nhân vật có lòng vòng trong phạm vi truyện đều như vậy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy chọn ai có ngoại hình giống tao nhất đi, tao vẫn yêu dung mạo tuyệt mỹ này lắm, mãi không dứt được. //Thở dài//
412-05 [Natri]
412-05 [Natri]
À vâng... Hiểu rồi ạ. Để em kiểm tra lại các nhân vật trong mạch truyện, đợi chút nhé. //Mở bảng thống kê lên//
412-05 [Natri]
412-05 [Natri]
Hmm... Vậy anh sẽ xuyên vào nhân vật Hoàng Trần Tuấn Anh nhé! Đây là một nhân vật phụ không quá nổi bật, chắc anh sẽ thích những nhân vật như vậy hơn các nhân vật chính hay phản diện nhỉ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ, đổi tên nhân vật đi.
412-05 [Natri]
412-05 [Natri]
...?
412-05 [Natri]
412-05 [Natri]
Anh ơi... Ai bày anh nói chuyện vậy...?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em đổi tên nhân vật giùm tao nhé? Giúp tao chút ha~?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
À, tao gọi em là Natri được không? //Cười nhẹ//
412-05 [Natri]
412-05 [Natri]
Vângg, bây giờ kí chủ sẽ--
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cười khẩy// Giỏi, vậy bây giờ tên cậu ta sẽ là Hoàng Đức Duy nhé. Đi trước đây~
Không nhiều lời, Duy nhảy thẳng vào cổng không gian sau lưng Natri.
Cậu đã để ý và phán đoán tác dụng của nó ngay từ đầu rồi, còn nếu phán đoán của cậu là sai thì thôi vậy, mình làm lại kiếp khác...
412-05 [Natri]
412-05 [Natri]
...
412-05 [Natri]
412-05 [Natri]
Nhìn là biết quậy như trâu mà bày đặt muốn làm nhân vật quần chúng...
--End Chap--

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play