Vì Anh Trai, Em Sẽ Không Bao Giờ Quay Lại
Chương 1
Michael ngồi bên bàn, ánh sáng mờ ảo của đèn bàn tạo ra bóng tối dài trên bức tường. Anh đăm chiêu nhìn vào những tấm thư, những lá thư mà em gái anh gửi trong suốt những năm tháng xa cách. Đã một tuần rồi kể từ khi anh không nhận được thư của em. Một tuần trôi qua như một khoảng thời gian vô tận, như thể cả vũ trụ này đang rút lui khỏi anh, để lại anh với sự tĩnh mịch và cảm giác không thể định nghĩa được.
Khi em gái anh còn là một đứa trẻ, cô bé đã viết cho anh hàng tháng, đôi khi là những bức thư ngắn ngủi chỉ vỏn vẹn vài dòng, có lúc lại là những lá thư dài lê thê, chia sẻ những cảm xúc và những câu chuyện nhỏ trong cuộc sống. Nhưng giờ đây, im lặng.
Ness Alexis, người đồng đội không thể thiếu trong đội bóng của Michael, đang ngồi đối diện anh, cũng cảm nhận được sự căng thẳng, sự lo lắng không nói ra từ người đồng đội mà anh luôn kính trọng. Ness chưa bao giờ thấy Michael như vậy, sự điềm tĩnh, vẻ ngoài lạnh lùng và mạnh mẽ của anh giờ đây tan biến, chỉ còn lại một người đàn ông đang sụp đổ.
“Michael…” Ness lên tiếng, giọng nói trầm thấp, đầy lo lắng.
Michael không trả lời ngay. Anh nhìn vào những lá thư mà em gái đã gửi cho anh trong suốt những năm qua, những nét chữ rắn rỏi, những lời dặn dò nhẹ nhàng nhưng đầy khát khao hy vọng của một cô bé ngày nào vẫn còn đợi anh về, vẫn còn tin rằng anh sẽ giữ lời hứa.
Anh nhớ những lần em gái anh nhắc lại những lời hứa của anh, những lời hứa mà anh đã nói khi rời đi. "Anh sẽ đưa em đi, em sẽ không phải chịu khổ nữa. Anh sẽ đem lại một cuộc sống tốt đẹp cho em." Nhưng bây giờ, anh không thể thực hiện những lời hứa đó. Mọi thứ đã quá muộn.
Michael nắm chặt những lá thư trong tay, ánh mắt anh mờ đi, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ và lo lắng. Mấy ngày nay, anh không thể ngủ, không thể nghĩ về bất cứ điều gì ngoài em gái mình. Anh đã làm gì? Tại sao lại để cô bé ở lại đó một mình trong những hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy? Cô ấy phải sống một mình, phải chịu đựng sự lạnh nhạt của cha, và giờ đây, khi cuối cùng anh đã đạt được mục tiêu của mình, thì lại chẳng thể kịp đưa cô ấy ra khỏi nơi đó. Giờ cô ấy đã không còn nữa.
Lời báo tử vẫn vang vọng trong đầu anh, không thể xóa nhòa. Những chữ cái đập vào tâm trí anh như những nhát dao sắc lẹm. Tên của em gái anh. Ngày sinh và ngày mất. Rồi cả cảnh tượng đó, hình ảnh em gái anh nằm bất động, không còn hơi thở.
“Em gái tao… không còn nữa.” Michael thì thầm, giọng anh khản đặc, ngắt quãng.
Ness không biết phải làm gì. Cậu chỉ biết im lặng, ngồi đó với anh. Sự tĩnh lặng trong không gian khiến không ai dám lên tiếng, mọi lời nói dường như đều trở nên vô nghĩa trong lúc này.
Michael buông tay, những lá thư rơi xuống bàn như những chiếc lá khô. Anh ngả người ra ghế, mắt nhìn chằm chằm vào trần nhà, dường như không biết phải làm gì. Tất cả mọi thứ trong anh đều vỡ vụn. Anh cảm thấy như thể mọi thành công, mọi chiến thắng của mình trong "Blue Lock" bỗng chốc trở nên vô nghĩa. Anh đã đạt được đỉnh cao của thế giới bóng đá, nhưng đổi lại, anh mất đi em gái mình. Người duy nhất đã luôn ở lại, kiên nhẫn và tin tưởng vào anh.
Ness đưa tay ra, đặt một bàn tay lên vai anh, nhưng Michael không phản ứng. Anh chỉ ngồi đó, im lặng, để nước mắt bắt đầu rơi. Ness chưa bao giờ thấy anh khóc. Cái lạnh lùng của Michael, cái vẻ ngoài mạnh mẽ của anh, giờ đây không còn nữa. Anh như một cơn bão, tàn phá tất cả những gì anh từng biết. Những câu chuyện về sự đau đớn trong quá khứ bây giờ như những vết thương không bao giờ lành.
“Là tao đã hứa… là tao đã hứa với em ấy…” Michael nghẹn ngào.
Ness nhìn anh, không thể nói gì, chỉ biết lặng lẽ ở đó, chia sẻ nỗi đau mà Michael đang trải qua. Một người đàn ông như anh, mạnh mẽ đến mức có thể làm cho cả thế giới này phải cúi đầu, giờ đây lại tan vỡ trong sự mất mát không thể cứu vãn.
Chương 2
(Name) mở mắt ra, nhưng trước mặt cô chỉ là một màn đêm vô tận. Không có ánh sáng, không có âm thanh, không có bất kỳ sự sống nào. Cô không cảm thấy cơ thể mình, không cảm thấy thời gian đang trôi. Chỉ có một sự tĩnh mịch đến nghẹt thở bao quanh.
Kaiser (Name)
Đây là đâu...?
(Name) thì thầm, giọng nói vang vọng, như bị nuốt chửng bởi bóng tối.
Cô không biết mình đã ở đây bao lâu. Từng khoảnh khắc trôi qua như vô tận, và cô chỉ có thể đứng yên, không cảm giác, không chuyển động, không mục đích. Đột nhiên, một giọng nói kỳ lạ vang lên, trầm thấp nhưng đầy quyền uy, như đến từ khắp nơi và cũng không đến từ đâu cả.
> "Ngươi đã đến đây, giữa ranh giới của sự tồn tại và hư vô."
(Name) giật mình, ngơ ngác nhìn quanh nhưng chẳng thấy gì.
Kaiser (Name)
Ai...ai đang nói?
> "Ngươi không cần biết ta là ai. Nhưng linh hồn ngươi, vì lòng nhân hậu và sự chịu đựng trong cuộc đời ngắn ngủi, đã đến đây để nhận một cơ hội. Trước khi linh hồn ngươi tan biến, ta sẽ cho ngươi một đặc ân. Ngươi có một ước nguyện. Chỉ một mà thôi. Nói đi."
(Name) sững người. Một ước nguyện? Cô không biết phải nói gì, không biết phải nghĩ gì. Cô đã mất tất cả. Nhưng rồi hình ảnh của anh trai cô – Michael – hiện lên trong tâm trí. Nụ cười của anh, ánh mắt đầy khát khao khi anh nói rằng sẽ đứng trên đỉnh cao thế giới và đưa cô ra khỏi khổ đau. Cô hít một hơi thật sâu, mặc dù chẳng có không khí, và lên tiếng.
Kaiser (Name)
Tôi… tôi ước rằng anh trai tôi sẽ luôn thành công. Tôi muốn anh ấy có một cuộc sống tốt đẹp hơn, không phải hối tiếc điều gì.
Không gian trở nên im lặng, như thể chính bóng tối cũng đang ngẫm nghĩ. Giọng nói đó lại vang lên, lạnh lùng nhưng mang chút cảm xúc kỳ lạ.
> "Ngươi có thể ước cho chính mình, nhưng ngươi lại chọn người khác. Ngươi từ bỏ cơ hội tái sinh, từ bỏ cơ hội để tồn tại lần nữa, chỉ để anh trai ngươi có thể sống tốt hơn? Ngươi có chắc chắn không?"
(Name) trả lời mà không cần suy nghĩ.
Kaiser (Name)
Tôi không cần gì cả. Miễn là anh ấy có thể sống hạnh phúc, mọi thứ đối với tôi đều không quan trọng nữa.
Một khoảng lặng kéo dài. Rồi giọng nói đó bật cười, một tiếng cười khẽ như gió thoảng qua.
> "Thật là một linh hồn kỳ lạ. Được, ta sẽ đồng ý với ngươi. Anh trai ngươi sẽ đạt được tất cả những gì hắn mong muốn, nhưng cái giá là ngươi sẽ không bao giờ được luân hồi. Linh hồn ngươi sẽ tan biến, như ngươi đã chọn."
(Name) mỉm cười, nhẹ nhõm.
Kaiser (Name)
Cảm ơn ngài.
Thế nhưng, trước khi cô kịp nói thêm gì, giọng nói đó tiếp tục.
> "Tuy nhiên… ta cảm nhận được lòng thật thà và nhân hậu của ngươi. Ta không muốn một linh hồn như vậy biến mất. Thay vào đó, ta sẽ đưa ngươi đến một nơi khác. Một thế giới khác. Một cuộc sống khác. Nhưng ngươi sẽ không bao giờ gặp lại anh trai ngươi nữa."
(Name) mở to mắt, định phản đối, nhưng mọi thứ xung quanh bỗng xoáy tròn như một cơn lốc. Cô cảm thấy mình bị hút vào một khoảng không vô tận. Giọng nói cuối cùng vang vọng, như một lời tiễn biệt:
> "Chúc ngươi may mắn, linh hồn lương thiện."
Chương 3
Trong khi đó, ở thế giới thực, Michael ngồi trong căn phòng của mình, tay ôm những lá thư của (Name). Căn phòng đầy mùi ẩm mốc và tối tâm, một mớ hỗn độn với quần áo vương vãi khắp nơi. Người đàn ông từng tự tin và kiêu ngạo giờ đây chẳng khác gì một cái bóng.
Anh đã gào thét khi nhận được giấy báo tử, đã ném vỡ mọi thứ trong tầm tay. Nhưng giờ đây, anh chỉ có thể ngồi lặng, tay run rẩy khi cầm bức thư cuối cùng của em gái mình. Những dòng chữ nguệch ngoạc mà cô viết, đầy sự quan tâm và yêu thương, như những nhát dao đâm vào tim anh:
“Anh trai, em vẫn luôn tin anh. Em biết anh sẽ thực hiện được giấc mơ của mình. Đừng bao giờ từ bỏ, vì em sẽ luôn dõi theo anh, dù ở bất cứ đâu.”
Michael vò nát bức thư trong tay, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ và khóc quá nhiều. Ness đứng bên cạnh, không biết phải nói gì. Anh đã quen nhìn thấy Michael là một vị hoàng đế – một người không bao giờ chịu khuất phục trước bất cứ điều gì. Nhưng giờ đây, Ness chỉ thấy một con người tuyệt vọng và tan vỡ.
Kaiser Michael
Em ấy đã tin tao… nhưng tao lại bỏ rơi em ấy.
Michael lẩm bẩm, ánh mắt trống rỗng.
Kaiser Michael
Tao đã hứa… Tao đã hứa sẽ đưa em ấy đi. Nhưng giờ đây em ấy ở đâu? Ở đâu?
Anh bật khóc, tiếng khóc vang vọng khắp căn phòng. Đau đớn, hối hận, và một nỗi trống rỗng không gì có thể lấp đầy.
Kaiser Michael
Hức...Ness à.
Kaiser Michael
Tao..tao mất em ấy rồi!
Kaiser Michael
(Name)...em gái bé bỏng của tao mất rồi Ness à..
Ness Alexis
Tôi sẽ đi thông báo cho Noa về tình hình.
Ness Alexis
Cậu cứ nghỉ ngơi đi.
Khi Michael chìm trong đau khổ, (Name) mở mắt ra lần nữa, lần này không phải trong bóng tối mà là một vùng trời sáng chói. Tiếng gió thổi lồng lộng, những ngọn đồi xanh trải dài, và trước mặt cô là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ.
Cô không còn ở thế giới của mình nữa. Đây là một nơi khác, nơi mà cô sẽ phải bắt đầu lại từ đầu, không có anh trai, không có quá khứ. Nhưng sâu thẳm trong tim, cô vẫn giữ lời nguyện cầu: Anh trai mình phải hạnh phúc, dù mình không còn ở đó nữa.
> "Mọi thứ không đơn giản vậy đâu, Kaiser (Name)."
> "Còn nhiều điều bất ngờ dành cho con."
Download MangaToon APP on App Store and Google Play