Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ JJK / Jujutsu Kaisen ] Sau Ngày Anh Đi

Chương 01. Ngày anh đi

Ngày thứ nhất, kể từ khi anh mất.
Nhìn Gojo Satoru trước mặt mình, dáng hình ấy chỉ còn là ký ức phai nhòa, Itadori Yuji không khỏi chạnh lòng nghĩ đến Machiko Sayuri. Bản thân là học trò, cậu đã chẳng thể chấp nhận nổi sự thật này, huống chi một người từng kề cận thầy ấy suốt bao năm tháng, người đã cùng thầy mơ về một tương lai chung đôi. Nỗi đau ấy chắc chắn không chỉ là vết thương, mà là vực thẳm không đáy, nơi mỗi bước đi đều gợi lên âm thanh của đổ vỡ.
⋆𐙚₊˚⊹♡
Bàn tay nhỏ của Sayuri cầm tờ giấy báo tử run rẩy như chiếc lá thu trước cơn gió mạnh. Môi cô mím chặt đến tái nhợt, nhưng chẳng thể ngăn được sự bật lên của từng tiếng nấc nghẹn.
Machiko Sayuri
Machiko Sayuri
Các em muốn vào dùng chút trà không?
Đôi mắt đã đỏ hoe, giờ nhòe đi bởi nước, nhưng vẫn cố giữ cho mình chút bình tĩnh cuối cùng.
Itadori Yuji
Itadori Yuji
Dạ không cần đâu.
Fushiguro Megumi
Fushiguro Megumi
Chị nghỉ ngơi đi.
Kugisaki Nobara
Kugisaki Nobara
Nếu có gì không ổn, cứ gọi bọn em nhé!
Cánh cửa khép lại, ngăn cách ba người họ với bên trong căn nhà. Machiko Sayuri ngồi sụp nền nhà, ánh sáng từ ngoài khung cửa hẹp chẳng đủ sức xua tan bóng tối trong lòng cô. Tờ giấy báo tử nhàu nhĩ trên tay như một vết thương cứa mãi vào tim, đau đến nghẹn thở.
Ngày hôm nay, căn nhà vẫn như cũ, vẫn những kỷ niệm đong đầy treo trên tường, vẫn những món đồ anh từng chạm vào, từng sắp đặt, nhưng tất cả như nặng trĩu thêm.
Sayuri biết rõ, sống trong thế giới tàn khốc này, cái chết của Gojo Satoru chỉ là chuyện sớm muộn. Một người phi thuật sư như cô chẳng thể nào hiểu được hoàn toàn cuộc đời anh, những trận chiến đẫm máu, những mối hiểm nguy luôn rình rập.
Mỗi lần cô lo lắng, Satoru lại cười, tay khẽ vuốt tóc cô, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi nhỏ để an ủi.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
“ Anh sẽ không chết, bởi anh là người mạnh nhất. ”
Sayuri biết những lời đó chỉ là để cô bớt đi phần nào nỗi bất an. Trong lòng cô vẫn luôn có một sự thật hiển nhiên, Gojo Satoru có bao nhiêu kẻ thù ngoài kia, bao nhiêu ánh mắt nhắm đến anh, bởi lẽ anh ấy là người duy nhất mang trong mình sức mạnh của Lục Nhãn tộc Gojo. Tính mạng của anh sẽ luôn nằm trên lằn ranh giữa sự sống và cái chết, từng ngày, từng giờ.
Sayuri đã tự nhủ rằng mình phải chuẩn bị tinh thần cho ngày ấy, cái ngày anh không còn trở về nữa. Nhưng làm sao có thể chuẩn bị cho nỗi đau khi mất đi người mình yêu thương nhất.
Sayuri chưa từng sẵn sàng, chưa từng nghĩ rằng ngày ấy sẽ thật sự đến. Cô vẫn tin, hoặc tự lừa dối chính mình, rằng Gojo Satoru sẽ mãi đứng trên đỉnh cao, mãi không khuất phục, mãi là ánh sáng không bao giờ tắt.
Chính anh ấy cũng đã từng hứa với cô rằng anh ấy sẽ không chết, sẽ luôn quay về bên cô, sẽ sống cùng cô đến cuối đời. Sayuri đã muốn tin lời hứa ấy đến tuyệt vọng, dù biết trong lòng rằng thế giới này không cho phép những hạnh phúc giản đơn như vậy.
Cô biết, sống với một người như Satoru đồng nghĩa với việc phải sống cùng nỗi lo sợ và mất mát. Nhưng dù thế, cô vẫn ôm lấy từng lời hứa của anh, từng hy vọng nhỏ nhoi anh gieo vào lòng mình, như thể chúng là thứ duy nhất có thể giữ cô khỏi gục ngã trước hiện thực tàn khốc.
Bây giờ, thì tất cả đã vỡ tan cả rồi. Gojo Satoru không còn ở đây, và lời hứa anh để lại giờ chỉ còn là tiếng vọng lặng lẽ trong tâm trí.

Chương 02. Một phần trái tim

Ngày thứ hai, kể từ khi anh mất.
Căn nhà nhỏ giờ đây như một vỏ bọc rỗng không, tối tăm và lạnh lẽo, chẳng còn chút hơi ấm nào còn vương lại. Không một ánh đèn được thắp lên, không một âm thanh nào phá tan sự tĩnh lặng. Mọi thứ như ngừng lại trong khoảng không đầy trống trải, để lại Sayuri một mình chìm trong bóng tối của nỗi đau không thể nguôi ngoai.
Cô nằm co ro trên chiếc giường quen thuộc, nơi vẫn còn thoảng mùi hương dịu nhẹ của Gojo Satoru, thứ hương thơm từng khiến cô cảm thấy bình yên nhất. Nhưng giờ đây, nó chỉ làm nỗi nhớ trong cô thêm quặn thắt. Tay cô cầm chặt một bức thư cuối cùng anh để lại. Sayuri đã đọc nó đến hàng ngàn lần, nước mắt rơi nhiều đến nỗi đôi mắt đỏ hoe, sưng mọng, hằn lên dấu vết của những đêm dài đầy tuyệt vọng.
— Gửi em, Machiko Sayuri — Gửi cô vợ bé nhỏ của anh ơi (´∀`) Nếu bức thư này đến tay em, có lẽ anh đã không giữ được lời hứa rồi, phải không? Anh xin lỗi nhé. Anh đã hứa với em rất nhiều, vậy mà cuối cùng, anh lại để em một mình. Anh thật tệ phải không? Anh có vài điều muốn dặn dò em đây. Sau này, khi không có anh, em phải tự chăm sóc mình thật tốt, nhớ chưa? Không được thức khuya, không được ăn đồ ngọt thay cơm, càng không được bỏ bữa. Nhớ mặc áo ấm mỗi khi trời chuyển lạnh, và nếu thấy đau đầu, nhất định phải đến gặp bác sĩ. Khi em nằm, đừng vội ngồi dậy, anh biết em hay bị choáng. Và, Sayuri này, sau này hãy quên anh đi. … Không, nói thật thì, anh không muốn em quên anh đâu. Chỉ là, anh không muốn em phải sống mãi trong nỗi đau này. Anh muốn em hạnh phúc, muốn em có thể mỉm cười mà không cảm thấy gánh nặng của ký ức. Nhưng nếu được, một đến hai năm nữa rồi hãy quên anh, được không? Nếu anh có thể giữ lại một góc nhỏ trong trái tim em, dù chỉ là một chút, anh đã mãn nguyện lắm rồi. Anh muốn ở bên em lâu hơn một chút. Thật ra, không phải chỉ là một chút. Thương em. — Gojo Satoru —
Sayuri đọc lại những dòng chữ quen thuộc, từng nét chữ, từng câu từ như khắc sâu vào tâm trí cô. Giọng nói của anh dường như vẫn vang vọng đâu đây, dịu dàng và ấm áp, nhưng cũng xa vời như thể thuộc về một nơi khác.
Cô siết chặt bức thư, những tiếng nấc nghẹn ngào bật lên không ngừng. Gojo Satoru, người từng là tất cả của cô, người từng hứa sẽ mãi ở bên cô, giờ đây chỉ còn là một mảnh ký ức. Nhưng những ký ức ấy vẫn sống động đến đau đớn, từng chút từng chút gặm nhấm tâm hồn.
Machiko Sayuri
Machiko Sayuri
Sao em có thể quên anh chứ?
Satoru nói hãy quên anh, nhưng làm sao cô có thể quên một người đã khắc sâu trong tim mình như thế? Làm sao có thể quên một tình yêu từng là cả thế giới?
Bức thư trong tay cô đã nhàu nát, vết nước mắt loang lổ làm nhòe đi một vài nét chữ, nhưng từng câu từng chữ vẫn khắc sâu trong tâm trí cô, không cách nào phai nhòa. Sayuri biết, Satoru muốn cô tiếp tục sống, tiếp tục mạnh mẽ, nhưng cô cũng biết rằng yêu cầu ấy là điều khó khăn nhất anh từng đặt ra.
Cô gượng dậy, đôi chân trần bước trên sàn lạnh buốt. Căn phòng tối đen, không một tia sáng nào xuyên qua. Sayuri mở cánh cửa dẫn ra ban công, gió đêm Tokyo thổi qua làm cô tỉnh táo hơn. Cô ngước lên bầu trời đầy sao, tự hỏi liệu anh có đang ở đâu đó, nhìn xuống cô hay không.
Machiko Sayuri
Machiko Sayuri
Nếu có thể, hãy cho em thêm một giấc mơ.
Machiko Sayuri
Machiko Sayuri
Một giấc mơ mà anh vẫn ở đây, vẫn cười, vẫn ôm lấy em như anh đã từng.
Machiko Sayuri
Machiko Sayuri
Chỉ một lần thôi, được không?
Những ngón tay cô khẽ siết chặt bức thư, như thể sợ buông tay sẽ mất anh mãi mãi. Nhưng sâu trong lòng, Sayuri biết dù có cầu nguyện bao nhiêu, Gojo Satoru cũng không thể quay về. Anh đã đi, mang theo cả một phần trái tim của cô.

Chương 03. Vĩnh viễn là thế

Ngày thứ ba, kể từ khi anh mất.
Machiko Sayuri vẫn nằm bất động ở đó, không một chút sức lực để nhấc mình ra khỏi giường. Cô chẳng buồn mở mắt, chẳng buồn đối diện với ánh sáng của một ngày mới. Bởi lẽ, với cô, từ ngày Gojo Satoru rời đi, thế giới này đã chẳng còn chút ý nghĩa nào nữa.
Căn phòng chìm trong sự tĩnh lặng ngột ngạt, chỉ có tiếng sụt sịt khe khẽ vang lên trong khoảng không trống rỗng. Sayuri không nhớ mình đã khóc bao nhiêu lần, chỉ biết rằng đôi mắt cô đã sưng đỏ, giọng nói cũng trở nên khàn đặc. Nước mắt chảy cạn, nhưng nỗi đau thì vẫn không cách nào vơi đi.
Cô đã nghĩ rất nhiều, đã tự hỏi hàng ngàn lần, liệu có ai trên đời này đau đớn vì sự ra đi của Gojo Satoru như cô không? Có ai thực sự tiếc thương anh, hay chỉ đơn giản là luyến tiếc vì đã mất đi một công cụ chiến đấu hoàn hảo, một lá chắn vững chắc bảo vệ họ?
Gojo Satoru, đến tận giây phút cuối cùng, vẫn là người đứng ra bảo vệ tất cả, vẫn là người ôm lấy tất thảy gánh nặng lên đôi vai của mình. Vậy mà, ngay cả khi anh còn chưa trút hơi thở cuối cùng, bọn họ đã bàn về việc tận dụng thân xác anh để đối đầu với Sukuna.
Sayuri không trách họ.
Không trách, nhưng đau.
Bởi lẽ, điều đó chẳng khác gì đang khẳng định rằng Gojo Satoru, từ trước đến nay, chưa từng được xem như một con người. Họ ngưỡng mộ anh, tin tưởng anh, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó. Chỉ cần còn chiến đấu được, anh là ‘người mạnh nhất’, nhưng khi anh gục ngã, họ lại sẵn sàng biến anh thành một công cụ, ngay cả khi thân thể anh còn chưa kịp nguội lạnh.
Sayuri siết chặt tấm chăn trong tay, hơi thở run rẩy. Nếu có một điều duy nhất mà cô từng mong muốn, thì đó là được thấy Gojo Satoru được sống như một con người, được tự do làm điều mình thích, được vui vẻ mà không phải gánh trên vai những trách nhiệm nặng nề. Nhưng rốt cuộc, anh vẫn chẳng thể thoát khỏi số phận của chính mình.
Cuối cùng, Gojo Satoru vẫn là Gojo Satoru.
Vĩnh viễn bị trói buộc bởi sức mạnh của chính mình.
Vĩnh viễn cô độc, ngay cả khi đã rời khỏi thế gian này.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play