Truyện Ngắn: Ánh Đèn Sân Khấu (RhyCap)
Ánh Đèn và Bóng Tối
[Trong phòng thu, Quang Anh và Đức Duy đang trao đổi về bản thu âm mới]
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Để tôi thử lại một lần nữa đoạn điệp khúc, có thể nó cần một chút cảm xúc hơn nữa.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Cảm xúc?
Anh chắc chắn là một thần tượng, đúng không? Tất cả những gì anh làm đều phải hoàn hảo…
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Không phải là thế, chỉ là tôi cảm thấy… bản thu này chưa đủ sức hút. Có thể tôi đã sai khi nghĩ quá nhiều về cách hát sao cho hoàn hảo.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh không cần phải cố gắng quá mức như thế. Âm nhạc không phải là thứ cần phải "hoàn hảo". Nó cần phải chân thật.
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Chân thật... Từ này nghe có vẻ dễ dàng, nhưng nó lại khó hiểu đối với tôi. Chắc anh hiểu tôi đang nói gì?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh luôn phải giữ một hình ảnh đúng không?
Với tất cả những fan hâm mộ ấy, với công ty của anh... Nhưng âm nhạc là thứ không ai có thể điều khiển được, anh biết không?
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Tôi hiểu, nhưng có lẽ... có những điều mà tôi không thể thoát ra khỏi. Cái "hình ảnh" ấy, đôi khi, giống như một chiếc lồng, tôi không thể sống khác đi
Hoàng Đức Duy (Captain)
Vậy anh có bao giờ tự hỏi, nếu không có cái lồng ấy, anh sẽ là ai?
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Có lẽ tôi sẽ là một người khác... Nhưng tôi không chắc mình muốn biết cái "ai" ấy là ai.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Là tôi hay là anh... ai trong chúng ta thực sự là chính mình?
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Chắc là chúng ta đang chạy đua với chính mình, nhưng không thể dừng lại, đúng không?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Có thể là thế.
Nhưng ai nói chúng ta không thể dừng lại, dù chỉ một lần?
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Chắc hẳn chúng ta sẽ có một lúc nào đó phải dừng lại. Để xem mình đang làm gì và liệu nó có còn đáng giá nữa không.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Tôi nghĩ chúng ta đã đi quá xa rồi... Đừng lo, ít nhất, âm nhạc vẫn là điều duy nhất không cần phải che giấu.
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Vậy thì chúng ta sẽ làm một lần nữa, nhưng lần này, hãy thử không có cái lồng ấy, nhé?
[Cảnh sau khi nghỉ giải lao, Quang Anh và Đức Duy đang ngồi cùng nhau trong phòng thu]
Hoàng Đức Duy (Captain)
Chắc anh không biết nhưng… tôi thấy anh khá mệt mỏi từ lúc chúng ta bắt đầu làm việc chung.
Cái áp lực này, có thể anh không nhận ra, nhưng tôi cảm nhận được.
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Áp lực?
Anh không phải là người đầu tiên nói điều này. Nhưng tôi không thể dừng lại. Mọi thứ đều đang ở đỉnh cao, anh không thấy sao?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Nhưng nếu đỉnh cao này khiến anh không còn là chính mình thì sao?
Anh có bao giờ nghĩ đến việc bỏ hết và sống một cuộc sống bình thường?
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Sống bình thường?
Thực ra, tôi không biết cái "bình thường" là gì nữa. Mọi thứ cứ thế cuốn tôi đi, mà tôi không thể thoát ra.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Vậy anh nghĩ mình đang làm gì ở đây? Trong phòng thu này, cùng tôi, anh đang làm gì?
Hát một bài hát không chỉ vì danh tiếng, mà vì cái gì?
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Vì… vì âm nhạc, có lẽ. Nhưng tôi không thể chắc chắn nữa.
Chắc anh sẽ không hiểu đâu. Khi sống trong ánh đèn này, mọi thứ trở nên mờ nhạt đi…
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh nói thế vì chưa bao giờ thử sống một cuộc sống khác. Anh không biết, ngoài ánh đèn sân khấu này, vẫn còn rất nhiều thứ đáng để sống và khám phá.
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Anh có thể chỉ cho tôi không?
Chỉ cho tôi làm sao để thoát khỏi cái lồng này?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Chắc chắn rồi… nhưng chúng ta sẽ phải học cách chấp nhận rủi ro. Không phải tất cả mọi thứ đều được kiểm soát, và chắc chắn sẽ không dễ dàng đâu.
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Rủi ro? Tôi không nghĩ mình đủ can đảm để mạo hiểm…
Hoàng Đức Duy (Captain)
Rủi ro lớn nhất chính là không làm gì cả, không thay đổi, không thử một điều gì mới. Anh sẽ chỉ mãi là… một hình ảnh mà người khác dựng lên cho anh.
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Vậy nếu tôi thử thay đổi, thử một lần sống như chính mình, liệu tôi có bị mất đi tất cả không?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Chắc chắn là không. Đôi khi, mất đi một thứ gì đó lại là cơ hội để chúng ta tìm ra cái mình thực sự muốn.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Và tôi tin, dù cho anh có thay đổi thế nào, âm nhạc vẫn sẽ là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh.
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Anh nói đúng… âm nhạc là thứ duy nhất không thể lừa dối tôi.
Vậy thì… thử một lần nữa nhé? Nhưng lần này, không có giới hạn nào cả.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Được thôi.
Nhưng lần này, đừng cố gắng hoàn hảo. Chỉ cần sống với âm nhạc, và với những cảm xúc thật của mình.
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Vậy là tôi sẽ hát vì chính tôi…
Chúng ta sẽ thử lại một lần, không có ánh đèn, không có hình ảnh. Chỉ là âm nhạc và cảm xúc.
[Cảnh thu âm sau khi Quang Anh và Đức Duy quyết định thay đổi cách tiếp cận]
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Đã lâu tôi không hát mà không lo lắng về mọi thứ. Lần này, tôi sẽ thử hát vì chính mình.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Vậy là chúng ta đều có cùng một cảm giác.
Chỉ cần hát và sống với cảm xúc, không cần phải lo lắng về việc phải hoàn hảo.
[Sau khi thu âm, họ nghỉ giải lao trong phòng thu]
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh có bao giờ tự hỏi mình muốn gì ngoài ánh đèn sân khấu không?
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Chắc tôi sẽ cảm thấy trống rỗng, không biết mình là ai nếu không có nó.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Nhưng anh biết không, tôi thấy anh mạnh mẽ lắm. Dám đối diện với chính mình.
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Nhưng nếu tôi mất đi mọi thứ thì sao?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh sẽ tìm thấy điều mình thực sự muốn. Cuộc sống đâu chỉ có ánh sáng, bóng tối cũng cần để nhìn rõ sự thật.
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Vậy tôi sẽ thử. Dù không biết sẽ ra sao, nhưng tôi sẽ không hối hận.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Chúng ta sẽ thử, cùng nhau. Không có hình ảnh, chỉ có âm nhạc và cảm xúc thật.
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Vậy thì bắt đầu lại từ đầu, không có áp lực gì nữa.
Những Thanh Âm Cuốn Lấy Nhau
[Cảnh buổi thu âm, không khí trong phòng thu vẫn căng thẳng. Sau khi họ quyết định sống thật với âm nhạc, Quang Anh và Đức Duy bắt đầu đối diện với những thử thách mới.]
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Anh có cảm thấy… điều gì đó đang thay đổi không?
Dù chúng ta đã làm theo cách mới, nhưng có cảm giác mọi thứ vẫn chưa đúng.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Đúng vậy, có điều gì đó không ổn. Nhưng anh có nghĩ là vấn đề không phải ở âm nhạc?
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Nói rõ hơn đi.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Có thể, vấn đề là ở chúng ta. Chúng ta đang quá tập trung vào việc thay đổi để làm hài lòng bản thân mình, mà quên mất rằng không phải lúc nào sự thay đổi cũng dễ dàng.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh nghĩ rằng chỉ thay đổi cách thu âm là đủ?
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Anh đang nói về điều gì?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh có cảm thấy mình vẫn đang chạy theo những gì người khác mong đợi không?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Dù ta có thay đổi cách hát, nhưng rốt cuộc ta vẫn ở trong cái bóng của chính mình. Điều này không chỉ về âm nhạc.
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Vậy anh nghĩ tôi vẫn bị giằng xé giữa ánh sáng và bóng tối sao?
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Có phải anh nghĩ tôi không thể rũ bỏ cái hình ảnh mà tôi đã tạo ra?
[Đức Duy đứng dậy, đi về phía cửa sổ, nhìn ra ngoài một lúc, rồi quay lại nhìn Quang Anh.]
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh không thể thoát khỏi cái bóng của chính mình nếu không dám đối diện với nó.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Đừng tưởng chỉ vì thay đổi phong cách âm nhạc mà sẽ thay đổi được mọi thứ.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh cần phải đối diện với những gì anh đã xây dựng trước đây. Anh cần phải quyết định là mình muốn gì, không phải ai khác.
[Quang Anh cảm thấy chút hoang mang, anh không biết phải làm gì tiếp theo. Cũng chính lúc đó, một cuộc gọi đến, là người quản lý của Quang Anh.]
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Alo?
Anh Quản Lý (RHYDER)
Quang Anh, chúng ta cần nói chuyện. Có chuyện rất quan trọng về lịch diễn và các hợp đồng mới.
[Quang Anh im lặng, nhìn Đức Duy một lúc trước khi đáp lại.]
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Để tôi gọi lại sau, tôi đang bận. Cám ơn.
[Đức Duy cảm nhận được sự căng thẳng từ cuộc gọi đó.]
Hoàng Đức Duy (Captain)
Là gì vậy?
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Chỉ là công việc thôi…
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Anh không hiểu đâu. Nếu tôi không ký những hợp đồng này, tôi có thể mất tất cả. Mất danh tiếng, mất sự nghiệp.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Vậy anh sẽ sống cả đời chỉ vì những hợp đồng đó sao?
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Vậy anh muốn tôi làm gì? Từ bỏ tất cả chỉ để sống như một người vô danh sao?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Không phải thế.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Chúng ta có thể tìm một cách khác. Nhưng nếu anh cứ sống mãi trong sự sợ hãi mất mát này, anh sẽ không bao giờ biết được điều gì thực sự là của mình.
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Anh có nói đúng không…?
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Nhưng tôi không thể thay đổi ngay lập tức. Tôi không thể từ bỏ tất cả những gì tôi đã xây dựng.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Vậy thì tiếp tục sống trong bóng tối của chính mình.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Làm những điều mình không thực sự muốn, chỉ để giữ lại những thứ tạm thời. Nhưng tôi sẽ không thể đi cùng anh mãi nếu anh cứ như vậy.
[Quang Anh cảm thấy khó chịu, không biết phải làm gì. Anh im lặng, nhìn vào mắt Đức Duy. Sự đối diện khiến anh cảm thấy bị thách thức.]
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Anh sẽ đi đâu nếu tôi không thể thay đổi?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Đi đâu ư? Tôi không biết.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Nhưng tôi sẽ không chờ anh mãi nếu anh không dám bước đi cùng tôi.
[Đức Duy đứng dậy, bước ra khỏi phòng thu, để lại Quang Anh một mình. Cảm giác hoang mang và bối rối bao trùm lấy anh.]
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Có thật là tôi đang chạy trốn khỏi chính mình không?
[Cảnh kết thúc, Quang Anh ngồi lại trong phòng thu, lặng lẽ suy nghĩ về những lời của Đức Duy.]
Tình Yêu Giữa Lằn Ranh
[Cảnh trong phòng thu, Quang Anh đang ngồi một mình, suy nghĩ về những cuộc trò chuyện với Đức Duy. Anh biết rằng mọi thứ không thể tiếp tục như trước.]
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Nếu tôi từ bỏ tất cả, tôi sẽ mất đi mọi thứ… Nhưng liệu tôi có thể tiếp tục sống trong cái bóng của mình không?
[Cửa phòng thu mở, Đức Duy bước vào. Cả hai im lặng nhìn nhau một lúc.]
Hoàng Đức Duy (Captain)
Quang Anh, anh ổn không?
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Chắc là ổn… Tôi đang nghĩ về những gì anh nói.
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Anh nghĩ tôi sẽ làm gì nếu tôi thực sự từ bỏ hết những hợp đồng này?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Anh đã bao giờ tự hỏi mình là ai ngoài những hợp đồng và danh tiếng chưa?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Chắc chắn là sẽ có nhiều khó khăn, nhưng nếu anh không thử thay đổi, anh sẽ không bao giờ biết được.
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Vậy anh nghĩ chúng ta sẽ làm gì?
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Nếu tôi bước vào bóng tối này, không còn ánh đèn sân khấu, tôi chỉ còn âm nhạc, anh nghĩ tôi có thể sống sót không?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Chắc chắn anh có thể. Âm nhạc sẽ không bao giờ bỏ rơi anh.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Vấn đề là anh có sẵn sàng từ bỏ những thứ tạm thời mà anh đang nắm giữ để tìm ra thứ thực sự quan trọng không.
[Quang Anh im lặng, nhìn Đức Duy một lúc. Họ đã có nhiều cuộc trò chuyện như thế này, nhưng lần này có một điều gì đó khác biệt, một cảm giác căng thẳng đang bao trùm. Đức Duy ngồi xuống bên cạnh Quang Anh.]
Hoàng Đức Duy (Captain)
Quang Anh, tôi biết điều này không dễ dàng. Nhưng chúng ta không thể sống mãi vì sự sợ hãi.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Vậy nếu anh sợ mất tất cả, thì chúng ta sẽ mất đi chính mình.
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Anh thật sự tin tôi có thể làm được điều này sao?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Tin vào chính mình, không phải tin vào tôi.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Nếu anh không tin vào chính mình, thì ai có thể tin vào anh đây?
[Quang Anh nhìn Đức Duy, lòng đầy rối bời. Cảm xúc của anh đang bị giằng xé giữa cái tôi trong sự nghiệp và cái tôi trong tình cảm. Một lúc lâu sau, Quang Anh quyết định làm một điều mà anh đã suy nghĩ suốt đêm.]
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Đức Duy… tôi… tôi cần phải thay đổi.
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Nhưng có phải tôi sẽ phải rời xa tất cả không?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Không. Thay đổi không có nghĩa là từ bỏ mọi thứ. Thay đổi là tìm lại chính mình.
[Quang Anh đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra ngoài một cách suy tư. Đức Duy cũng đứng lên, đi tới gần anh.]
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Anh nghĩ chúng ta có thể làm được không?
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Có thể sống một cuộc sống mà không bị ánh đèn sân khấu chi phối?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Chúng ta sẽ cùng nhau làm được.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Và sẽ không có gì có thể ngăn cản chúng ta nếu cả hai cùng thật lòng với nhau.
[Cả hai nhìn nhau, ánh mắt của Đức Duy đầy hy vọng, còn Quang Anh thì lấp lánh một quyết tâm mới. Cảnh quay chậm khi họ đứng cạnh nhau, giữa không gian im lặng, chỉ còn tiếng nhạc nền nhẹ nhàng vang lên.]
Nguyễn Quang Anh (RHYDER)
Vậy… chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu, phải không?
Hoàng Đức Duy (Captain)
Chắc chắn rồi.
Hoàng Đức Duy (Captain)
Vì âm nhạc và vì chúng ta.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play