“Cậu ấy là Lục Vãn Hạ, là trúc mã của tớ”
Một cậu thiếu niên dáng người vừa nhỏ nhắn vừa mềm mại giới thiệu với cậu bạn đối diện mình về người đang ngồi bên cạnh mình.
Đối phương dùng gương mặt tái mét nhìn bọn họ, sau đó bỏ chạy.
Thiếu niên omega vẫn còn vận đồng phục học sinh thấy vậy liền khó hiểu mà nói:”A Hạ, cậu ấy sao thế?”
Alpha vẫn còn vận đồng phục học sinh, Lục Vãn Hạ mỉm cười trả lời:”Chắc là cậu ta có việc bận rồi, A Khanh, chúng ta đi thôi”
Thiếu niên Omega Dã Khanh nhanh chóng đáp:”Nghe cậu”
Đôi chân ngắn, đi bên cạnh một đôi chân dài miên man, hút hồn những người đi ngang qua.
Một chàng trai alpha đỏ mặt nói:”Kìa kìa, đó chính là học bá omega mềm mại lại dịu dàng, cậu ấy thật khả ái, giống như một miếng bánh, thật muốn cắn một cái”
Cô gái omega bên cạnh hỏi:”Đi bên cạnh cậu ấy sao lại là dã cẩu alpha thế?”
Dã cẩu chính là chó hoang, ý chỉ chính là nói Lục Vãn Hạ chính là chó hoang alpha.
Người bên cạnh, nữ alpha lên tiếng:”Còn cái gì nữa? Hai người không biết sao? Hai người họ chính là thanh mai trúc mã lớn bên cạnh nhau từ nhỏ đến lớn, mẹ hai người là bạn thân, sớm đã định sẵn hôn ước giữa hai nhà Lục Dã, năm đó tin đồn còn nổi đến mức rầm rộ trên báo chí hẵn mấy ngày chưa rơi”
Lục Vãn Hạ liếc mắt sang, đôi mắt sắt lạnh, mang theo tia chết chóc âm thầm đe doạ đối phương.
Ba người kia nhanh chóng bị doạ cho run, cho dù có là alpha cũng phải sợ trước khí thế của dã cẩu alpha Lục Vãn Hạ thôi.
Dã Khanh lên tiếng:”A Hạ, đừng doạ người khác”
Lục Vãn Hạ thu lại ánh mắt giết người, quay lại dáng vẻ dịu dàng nói:”Được”
Dã Khanh hỏi hắn:”Lát nữa cậu có đến sân bóng rổ không?”
Lục Vãn Hạ trả lời:”Có đi, sao vậy?”
Dã Khanh mỉm cười ngẩng đầu hỏi:”Tớ mang nước đến cho cậu nhé?”
Lục Vãn Hạ đáp:”Được, sẵn đến xem tớ chơi bóng nhé”
Dã Khanh gật đầu.
Lục Vã Hạ lòng rất vui, Dã Khanh không đến sân bóng rổ bao giờ, ngày thường luôn ở trong lớp, trên bàn là chồng sách dày cộp, tay cầm bút hí hoáy làm bài, trên mắt chính là một cặp kính cận.
Hầu hết thời gian đều ở trong lớp, được một ngày chủ động muốn đến, Lục Vãn Hạ hiển nhiên khá vui.
Buổi chiều, Lục Vãn Hạ ở sân bóng, vừa ném một quả bóng ba điểm vào rổ thì tiếng la hét của omega cũng đồng thời vang lên.
Lục Vãn Hạ chính là dã cẩu nổi tiếng ở trường, tuy nhiên không thể phủ định độ đẹp trai của hắn, hơn nữa hắn cũng là gen trội, có thể kết đôi với hắn, con sinh ra đương nhiên tốt.
Hắn vừa đặt chân xuống đất liền kéo áo lên lau mồ hôi trên mặt, cơ bụng săn chắc lộ rõ, omega đều hú hét điên cuồng.
Lúc đó Dã Khanh cũng vừa đến, đang bước vào sân bóng tìm chỗ ngồi ở trên. Vừa thả áo ra, Lục Vãn Hạ nhìn lên, hắn thấy bóng dáng Dã Khanh đang đi đến, trên tay cầm theo một bình nước, đang loay hoay kiếm chỗ ngồi.
Lúc Dã Khanh ngồi xuống, mặt ngẩng lên, Lục Vãn Hạ liền nhìn cậu cười.
Mặt Dã Khanh đỏ lên, đỏ đến tận mang tai.
Omega khác lại tưởng hắn nhìn mình, la hét ầm ĩ nói đại loại như cậu ấy nhìn tao, anh ấy cười với tao.
Lục Vãn Hạ không quan tâm những omega khác, Dã Khanh đến xem hắn đấu, hắn muốn thể hiện cho cậu thấy hắn thi đấu rất tốt, nhận được lời khen từ cậu.
Lục Vãn Hạ sau đó liên tục ghi bàn, nhiều đến độ đối thủ gần như không có khả năng chạm vào bóng.
Bởi lẽ bóng vừa nhặt, truyền chưa đến đồng đội thì Lục Vãn Hạ đã cướp luôn bóng đang truyền rồi ghi luôn một bàn ba điểm ngay sau đó.
Điểm số bỏ xa đối thủ một khoảng cách đáng kể, nếu đối thủ 34 thì đội Lục Vãn Hạ đã lên đến 57 rồi.
Sau trận đấu, Lục Vãn Hạ chạy đến, gọi một tiếng:”A Khanh”
Dã Khanh ngẩng đầu, đưa chai nước ra, cậu nói:”Cậu thi đấu...tốt đó”
Lục Vãn Hạ mỉm cười, cúi đầu đến, tay nhận chai nước, miệng thì mấp máy nói:”Vì hôm nay cậu nói với tớ cậu đến xem mà”
Dã Khanh cười bảo:”Hôm nay không có bài tập, tớ đã sớm hoàn thành xong nó nên đến xem cậu thi đấu”
Lục Vãn Hạ vươn tay, vén tóc ra sau tai Dã Khanh rồi nói:”Tớ mong cậu mỗi ngày đều sớm hoàn thành xong bài tập đến đây gặp tớ”
Dã Khanh đáp:”Tớ sẽ cố”
Lục Vãn Hạ sau đó mở bình nước, vừa uống vừa khoác vai Dã Khanh rời khỏi sân bóng rổ.
Dã Khanh hỏi hắn:”Cậu sẽ đến trường nào vậy A Hạ?”
Lục Vãn Hạ uống cạn bình nước đá rồi trả lời:”Đến học cùng cậu, đừng lo lắng, cho dù xảy ra chuyện gì, bất kể là thi đại học hay thi xếp lớp tôi đều sẽ học cùng lớp cùng trường và cùng cậu”
Dã Khanh mặt đỏ lên, cậu nói:”Ai....ai muốn học với cậu chứ”
Lục Vãn Hạ liếc nhìn vành tai đỏ lự của cậu rổi nói:”Nhưng tớ muốn học cùng cậu, chúng ta học chung nhé?”
Dã Khanh nghe xong nhanh chóng đáp:”Vậy....vậy học chung cũng được”
Lục Vãn Hạ dừng bước, hắn mỉm cười rồi đột nhiên nói:”Tớ muốn bên cạnh cậu, chúng ta hẹn hò đi Dã Khanh”
Dã Khanh mặt đỏ bừng, không trả lời mà quay đầu bỏ chạy thẳng một mạch về lớp.
Lục Vãn Hạ nhìn theo bóng dáng cậu, hắn sau đó bật cười thành tiếng.
Buổi chiều, sau khi tan học, hai người về cùng nhau. Dã Khanh ở nhà Lục Vãn Hạ và ngày mai cũng là ngày thứ bảy được nghỉ.
Thật ra một omega và một alpha ở bên cạnh nhau không tốt, nhưng ngay từ nhỏ, mẹ của hai người đã đính hôn cho cả hai từ sớm.
Hai người có thể xem là hôn phu hôn thê.
Việc Dã Khanh ở lại nhà họ Lục cũng là chuyện bình thường, từ nhỏ đến lớn số lần Dã Khanh ở nhà với bố mẹ chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Hai con người cả ngày bỏ mặt con ở nhà suốt ngày, nếu không phải đi làm thì đang đi du lịch chữa lành tâm hồn.
Đến em trai Dã Khanh, Dã Tần còn bị ném sang nhà hôn phu của nó, từ nhỏ đến lớn, cho dù là anh em nhưng hai người còn gặp nhau đếm trên đầu ngón tay, mỗi năm bốn lần là nhiều.
Tuy nhiên khác với Dã Khanh, hôn phu của Dã Tần không tốt.
Hai người mẹ lại là bạn thân, giống như mẹ Dã Khanh và mẹ Lục Vãn Hạ.
Nhưng hôn phu của Dã Tần, Hàn Tri Viễn lại không thích Dã Tần, ghét cay ghét đắng việc hứa hôn, trong lòng luôn nghĩ:”Thời buổi nào rồi còn hứa hôn, cổ hủ chết đi được”
Hôn ước giữa cả hai đã được huỷ cách đây một năm và đóng băng từ ngày được hứa hôn, bạn bè cũng không thể trở thành.
Dã Tần đã quay về nhà ông bà nội ở, hiện tại hai người vẫn không gặp nhau thường xuyên.
Về đến nhà họ Lục, một người phụ nữ chạy đến, ôm lấy Dã Khanh nói:”Khanh, tiểu Khanh, con mau nói với mẹ lớn con đi, bà ấy không muốn mẹ mua túi”
Dã Khanh “A” một tiếng, nghiêng đầu hỏi:”Mẹ muốn mua túi nào ạ?”
Đối phương lấy điện thoại, giơ chiếc túi đến trước mặt Dã Khanh. Lục Vãn Hạ ngó nhìn vào rồi nói:”1 tỷ 3, giá đẹp”
Dã Khanh nghe giá xong liền nói:”Giá có hơi đắt, để con xem tiền thưởng còn không, mẹ lớn không cho mẹ mua, con sẽ đưa tiền cho mẹ mua”
Lục Vãn Hạ cản lại:”Cậu làm gì vậy?”
Sau đó nói ngay:”Mẹ, con đưa mẹ tiền tiêu vặt của con, mà đừng có đến tìm cậu ấy khi mẹ lớn không cho tiền mua túi”
Mẹ Lục khóc nháo một trận. Dã Khanh ôm lấy bà, trừng mắt nhìn Lục Vãn Hạ rồi nói:”Hai người cả ngày chỉ biết bắt nạt mẹ thôi”
Lục Vãn Hạ không vui, mẹ nhỏ hắn có cả một bộ sưu tập túi, dùng không hết trong một năm cho dù là mỗi ngày đeo một cái trong đó.
Con số túi cứ mỗi ngày tăng lên chứ không có dấu hiệu giảm, đến độ mẹ lớn hắn còn phải cấm mua túi.
Trong tủ còn cả đống, có cái còn chưa dùng lần nào, nhìn hợp nên mua nhưng mua về lại không hợp nên ném một xó.
Dã Khanh nói với Lục Vãn Hạ:”Đây chỉ là một sở thích của mẹ thôi mà, như cậu thích chơi bóng rổ, có ai cấm cậu đâu”
Lục Vãn Hạ cúi người, tiến sát đến mặt Dã Khanh nói:”Nếu cậu là người cấm tôi chơi, tôi nhất định không chơi nữa”
Dã Khanh lần nữa mặt đỏ bừng, nhưng vì bảo hộ mẹ, cậu nhanh chóng dắt bà vào nhà, lấy ra sấp bài kiểm tra full điểm đặt trước mặt người phụ nữ vận áo sơ mi trắng đang ngồi uống trà trên so-fa.
Lục Vãn Hạ bước vào liền chào:”Mẹ, con về rồi”
Đối phương chỉ “Ừ” một tiếng.
Dã Khanh ôm đống bài kiểm tra, đặt một tờ lên bàn. Mẹ lớn hắn đặt chén trà xuống, nói với quản gia:”Mang hộp tiền đến đây”
Quản gia rời đi và mang hộp đựng tiền khá lớn đến.
Mẹ hắn mở hộp, lấy ra một cọc tiền lớn, lấy ra hai tờ năm trăm đặt lên tờ kiểm tra.
Dã Khanh đặt thêm một tờ lên bàn. Bà lại lấy hai tờ đặt lên.
Hai người cứ lần lượt như vậy cho đến hết bài kiểm tra trong tay Dã Khanh. Cậu sau đó lật từng tờ giấy, lấy ra cọc tiền bên trong.
Mười ba môn, mỗi môn một triệu, cậu đã kiếm được mười ba triệu. Dã Khanh đặt cọc tiền vào tay mẹ nhỏ Lục Vãn Hạ, lại lấy điện thoại ra, chuyển khoản thêm một tỷ hai trăm tám mươi bảy triệu nữa sang tài khoản của mẹ nhỏ hắn rồi giơ màn hình cho bà xem.
Cậu nói:”Mẹ đi chơi vui vẻ nhé”
Nói xong liền đứng dậy lên lầu với Lục Vãn Hạ.
Hắn nói:”Cậu đừng có chiều mẹ như vậy”
Dã Khanh lườm hắn, cậu nói:”Cậu không chiều thì tớ chiều, đừng có mà làm mẹ khóc”
Lục Vãn Hạ khoác vai cậu nói:”A Khanh, phải chi cậu cũng thẳng thắn nói như vậy giống như cậu trả lời tôi ha”
Dã Khanh hỏi hắn:”Trả lời cái gì?”
Cậu vờ không hiểu mà hỏi, thú thật thì cậu ngại đến độ không dám nhắc rồi, vờ điếc vờ không nhớ để hỏi ngược hắn. Dã Khanh nghĩ Lục Vãn Hạ nhất định sẽ không nhắc lại đâu, tính tình hắn như thế từ lâu rồi.
Lục Vãn Hạ đưa tay đến, đặt trên má Dã Khanh, hắn nói:”Tớ nói, tớ muốn bên cạnh cậu, còn nói, tớ thích cậu, tớ muốn chúng ta hẹn hò”
Dã Khanh im lặng rồi nói:”Có thể để sau không? Tớ vẫn còn chút bài tập cần làm”
Lục Vãn Hạ đáp:”Được”
Dã Khanh vội vàng ôm theo gương mặt đỏ bừng bỏ về phòng.
Cậu thật sự rất thích trúc mã của mình, nhưng cậu không biết bản thân có nên đồng ý hay không.
Lục Vãn Hạ được mệnh danh là trai đểu trong trường. Bề ngoài chính là không trap bất kì O nào, cũng không có hứng thú yêu đương với ai.
Việc bị gọi là trai đểu chính là do phong cách của Lục Vãn Hạ có chút vấn đề.
Hắn xỏ khuyên, hắn xăm mình, hắn đã từng có thời gian nhuộm tóc và cũng từng lái con xe mô tô trên đường lớn khi chưa đủ tuổi. Có thể nói là chỉ cần là O thì đều có khả năng sẽ thích hắn. Nên A trong trường luôn gọi hắn là trai đểu.
Dã Khanh biết Lục Vãn Hạ chưa từng hẹn hò với ai, cũng không phải trai đểu, ăn mặt như vậy là vì hắn lúc đó thấy ngầu ngầu nên đú đỡn theo thôi.
Hiện tại Lục Vãn Hạ không xỏ khuyên, chỉ còn vết xỏ, còn hình xăm thì vẫn còn, hắn nói xoá xăm rất đau nên hắn không muốn đi.
Buổi tối, sau khi dùng bữa tối, Dã Khanh nhanh chóng quay về phòng, ngồi xuống ghế luyện đề.
Mười một giờ đêm, phòng cậu vẫn sáng đè. Lục Vãn Hạ gõ cửa đi vào, đến trước mặt cậu đặt ly sữa xuống rồi nói:”A Khanh, uống sữa đi”
Dã Khanh buông bút xuống, cầm lấy ly sữa uống, Lục Vãn Hạ cầm tờ đề cậu đang giải lên rồi hỏi:”Luyện đề? Đây là đề thi trung học phổ thông quốc gia, cậu luyện sớm làm gì?”
Dã Khanh uống xong, đặt ly sữa xuống rồi nói:”Thầy nói nếu năm nay tớ lại đạt hạng nhất khối thì năm sau không cần làm bài tập nữa, chuyên tâm luyện đề thi các giải đấu để vào trường đại học”
Lục Vãn Hạ “Ồ” một tiếng.
Dã Khanh sau đó nói:”Thầy ấy vừa kiếm được một slot thi Olympic Toán cho tớ, diễn ra vào tháng sau, nếu có thể đạt giải thì tớ lớp mười một có thể miễn thi Toán, lấy điểm số cao nhất viết vào bảng điểm luôn”
Lục Vãn Hạ nghe xong cười lớn rồi nói:”Thầy Yến quả nhiên thương cậu nhất ha”
Dã Khanh nói ngay:”Thầy ấy cũng thương cậu đó thôi, dù sao thì cậu cũng chỉ thua tớ tổng kết có một điểm điểm”
Lục Vãn Hạ nhếch môi cười, cúi người nói:”Thua cậu một điểm, nhưng cậu là của tớ, có đúng không?”
Dã Khanh đẩy mặt Lục Vãn Hạ ra, cậu nói:”Tớ uống xong rồi, còn nữa tớ không phải là của cậu”
Lục Vãn Hạ cười cười, cầm lấy ly sữa rỗng rời đi.
Dã Khanh ôn đề thêm nửa tiếng nữa mới đi ngủ.
Bảy giờ sáng, Dã Khanh tỉnh dậy, bên cạnh lại xuất hiện thêm một gương mặt, Lục Vãn Hạ.
Dã Khanh mở mắt đã thấy Lục Vãn Hạ, hắn đang ôm cậu ngủ say.
Cậu vươn tay đến, đặt lên mặt hắn gọi:”A Hạ, dậy thôi”
Lục Vãn Hạ ôm chặt lấy Dã Khanh không buông, hắn nói:”Hôm nay đừng đi”
Dã Khanh nói ngay:”Không thể”
Lục Vãn Hạ chỉ đành buông cậu.
Dã Khanh ngồi dậy, xuống giường, bước vào nhà tắm thay đồ xách theo một chiếc túi đen to trong tủ và rời khỏi phòng.
Tài xế đợi sẵn dưới nhà, Dã Khanh mở cửa ngồi vào, đóng cửa xe lại. Chiếc xe lăn bánh chạy đến trường bắn cung.
Huấn luyện viên thấy Dã Khanh tới liền nói:”Tiểu Khanh đến rồi, mau qua đây”
Dã Khanh nhanh chóng mang theo túi đến bên cạnh huấn luyện viên.
Đối phương nói với cậu:”Thầy vừa giựt được một slot thi bắn cung quốc gia cho em, diễn ra tháng sau, ngày mười bảy”
Dã Khanh rơi vào trầm tư, thi toán sẽ thi vào mười sáu, vậy thì mười bảy có thể thi bắn cung.
Cậu đáp:”Vâng, em biết rồi ạ”
Huấn luyện viên đưa Dã Khanh đến sân bắn rồi nói:”Sau khi đoạt giải, không cần về học nữa, đến làm huấn luyện viên ở đây cũng được, chú Giang bảo nói em căn cơ rất tốt, nếu đoạt được giải có thể quay về làm huấn luyện viên, có thể thưởng lương một tháng tầm năm triệu, đợi em qua đào tạo chuyên nghiệp nữa, lương có thể nâng lên”
Dã Khanh lắc đầu nói:”Em không định sẽ học thể dục thể thao ạ”
Huấn luyện viện vẻ mặt thay đổi sáng buồn bã, đối phương “Hầy” một tiếng hỏi:”Vậy em định học ngành gì?”
Dã Khanh trả lời:”Học y ạ, em muốn học y”
Huấn luyện viên khó hiểu hỏi:”Môn hỏi nhất của em không phải toán sao? Sao lại muốn học y?”
Dã Khanh trả lời:”Toán là môn em giỏi nhất nhưng các môn khác điểm của em cũng không thấp, gần đạt tối đa, em học y vì em thích học thôi ạ”
Huấn luyện viên chỉ có thể nói:”Thôi vậy, thầy cũng không làm gì được”
Dã Khanh xách túi đến bỏ xuống tại chỗ ngồi, cậu từ trong ba lô lấy ra cung và đồ bảo hộ ngón tay.
Mũi tên luôn có sẵn ngay sân tập.
Dã Khanh đến chỗ đứng bắn, rút cung từ thùng đựng bên cạnh, đặt lên dây cung và kéo căng dây rồi thả ra.
Mũi tên bay đến, ghim thẳng vào tâm tròn đỏ.
Một thiếu niên bước đến, vừa đi vừa vỗ tay, đối phương nói:”Em vừa học, anh có thể dạy em bắn chuẩn xác như anh không?”
Dã Khanh trả lời:”Tôi là học viên, không phải huấn luyện viên, nếu cậu muốn bắn chuẩn xác giống tôi có thể hỏi huấn luyện viên Yến, người dạy tôi bắn cung”
Nói xong lại tiếp tục lấy cung, vào tư thế, chuẩn xác mà bắn xuyên qua mũi tên vừa rồi, chẻ nó làm đôi rồi ghim thẳng ở đó.
Thiếu niên nhìn thấy, không kìm được lại khen ngợi:”Anh giỏi thật đó, em muốn anh dạy em”
Dã Khanh trả lời:”Tôi không phải huấn luyện viên, hãy đi tìm huấn luyện viên bảo đối phương dạy”
Thiếu niên nói:”Nhưng em muốn anh dạy em”
Dã Khanh nói ngay:”Cậu muốn, tôi không muốn, cậu không có tư cách ép buộc tôi nghe lời cậu”
Huấn luyện viên bước đến, khoác vai Dã Khanh nói:”Đừng làm phiền cậu ấy, cậu ấy là viên ngọc sáng giá ở đây đấy, sẽ là người đi thi giải bắn cung toàn quốc sắp tới”
Một huấn luyện viên khác cũng cười bảo:”Viên ngọc sáng giá như vậy, đáng tiếc là có chủ rồi, học trò của tôi thích em ấy, đáng tiếc là theo đuổi bao lâu cũng không có, đêm qua còn gọi tôi đi vừa uống vừa khóc nháo một trận”
Dã Khanh nói:”Cậu ấy thích em cũng được, em không bắt cậu ấy không được thích em, tình cảm không thể cưỡng cầu, em không thích cậu ấy, nếu em không thích em sẽ nói thẳng không thích”
Download MangaToon APP on App Store and Google Play