[Doomic.Duongdoo] Một Khoảnh Khắc Yêu
Giọt mưa và nỗi đau [duongdoo]
Lưu ý
//ABC// là hành động
"ABC" là nói nhỏ
*ABC* là suy nghĩ
[ABC] là biểu cảm
{ABC} là tiếng động
ABC là hét
A.... BC là ngập ngừng
A-BC là bị ngắt lời
❄ là lạnh lùng
🎤 là hát
📱 là nhắn tin
📞 là gọi điện
📢 là thông báo
Khung cảnh của một đêm muộn, giữa con phố vắng vẻ, chỉ có ánh đèn lờ mờ từ những quán ăn nhỏ bên đường. Những con phố vắng tanh, chỉ còn lại tiếng xe chạy ầm ầm trên xa lộ. Đỗ Hải Đăng và Trần Đăng Dương tình cờ gặp nhau tại một quán ăn ven đường vào khoảng 11 giờ đêm. Hai người đều là học sinh, mệt mỏi sau một ngày dài học hành.
Đăng Dương vừa ăn xong bát mì nóng hổi, trong khi Đăng, với vẻ mặt mệt mỏi, đứng đợi ở phía sau quán. Cậu không muốn về nhà vội vì còn những nỗi buồn chưa thể chia sẻ với ai.Trời đã bắt đầu chuyển mưa nhẹ, làm không khí càng trở nên lạnh lẽo.
Trần Đăng Dương
Em sao vậy? Nhìn mặt em có vẻ mệt mỏi
Đỗ Hải Đăng
Em không sao.... chỉ là mệt một chút thôi
Trần Đăng Dương
Anh ăn xong rồi! Mà em không ăn sao.
Đỗ Hải Đăng
Em không đói, chỉ là muốn ở đây một chút thôi
Trần Đăng Dương
Nếu em không ăn thì anh đi cùng em nhé. Trời sắp mưa rồi đấy!
Đăng nhìn ra ngoài trời, cậu khẽ gật đầu rồi bước ra cùng Dương. Họ không nói gì nhiều, chỉ im lặng chia sẻ chiếc ô duy nhất mà Dương mang theo. Mưa bắt đầu nặng hạt hơn, và khoảng cách giữa họ ngày càng gần hơn. Dường như họ có thể cảm nhận được cả hơi thở của đối phương.
Chỉ có một chiếc ô nhỏ, khoảng cách giữa hai người cứ thế thu hẹp lại. Dương cố gắng giữ cho cả hai được khô ráo, nhưng dường như trời không muốn tha cho họ, mưa đổ xuống càng lúc càng lớn. Đăng cảm thấy áp lực trong lòng bỗng dưng vỡ òa.
Trần Đăng Dương
Này nhóc, em sao vậy
Đăng không thể kìm nén được nữa, bật khóc thật to như một đứa trẻ. Những tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong đêm mưa, làm cho Dương giật mình và lo lắng.
Trần Đăng Dương
Em sao vậy? Nói cho anh biết đi
Trần Đăng Dương
Anh sẽ giúp em
Dương nhìn Đăng, không biết phải làm sao. Anh cảm thấy bất lực khi không thể làm gì để an ủi cậu. Nhưng dù thế nào, Dương vẫn không bỏ mặc, anh khẽ tiến lại gần và đặt tay lên vai Đăng, thì thầm trong đêm.
Trần Đăng Dương
Đừng khóc nữa. Anh sẽ ở đây và luôn lắng nghe em mà
Nhưng Đăng không thể ngừng khóc, những tiếng nấc càng lúc càng lớn. Dương bất ngờ ôm chầm lấy Đăng vào lòng, vỗ về cậu như một đứa trẻ. Anh không biết tại sao mình lại làm vậy, chỉ là bản năng muốn bảo vệ người này, muốn chia sẻ nỗi đau mà Đăng đang gánh trong lòng.
Cái ôm ấm áp của của Dương khiến Đăng cảm thấy rất an toàn nhưng dù vậy nước mắt cậu vẫn không ngừng rơi xuống
Trần Đăng Dương
Khóc đi, em cứ khóc to hơn nữa đi, anh sẽ luôn ở đây. Anh không bỏ em đâu
Với mỗi câu dỗ dành của Dương, Đăng dần dần cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Cậu đã không còn khóc nữa, nhưng những giọt nước mắt vẫn còn đọng lại trên gương mặt. Đăng dần cảm thấy lòng mình ấm áp hơn, không còn đơn độc như trước.
Đỗ Hải Đăng
Anh sao lại làm thế.... em đã làm phiền anh rồi
Trần Đăng Dương
//gạt nước mắt trên má cậu// Anh không thấy phiền đâu. Ngược lại, anh thấy vui khi có thể giúp em
Trần Đăng Dương
Cả 2 chúng ta đều có những thứ phải đối mặt mà, đúng không?
Dưới mưa, hai người bắt đầu trò chuyện nhiều hơn. Họ kể về gia đình, về những áp lực mà mỗi người phải chịu đựng. Đăng chia sẻ rằng cậu luôn cảm thấy mệt mỏi với những kỳ vọng từ bố mẹ, từ bạn bè. Dương lắng nghe, đồng cảm, và chẳng bao lâu sau, những suy nghĩ tiêu cực về đối phương cũng dần biến mất.
Trần Đăng Dương
Anh hiểu cảm giác của em. Anh cũng từng bị áp lực như vậy, nhưng em phải biết rằng, em không phải đơn độc. Anh sẽ luôn ở đây nếu em cần.
Ngày qua ngày, tình bạn giữa họ dần dần chuyển sang tình cảm sâu sắc hơn. Mỗi lần gặp nhau, trái tim của Đăng và Dương lại thổn thức. Dù không nói ra, nhưng cả hai đều nhận ra rằng mình đã yêu đối phương từ bao giờ không hay.
Trần Đăng Dương
Này nhóc..… anh thực sự cảm thấy rất vui khi có em bên cạnh.
Đỗ Hải Đăng
Em cũng vậy. Anh là người duy nhất em có thể dựa vào. Em không muốn mất anh.
Nhưng những gì đẹp đẽ chưa được bao lâu. Vào một buổi tối, khi họ đang đi bộ về nhà sau một buổi học muộn, trời vẫn mưa tầm tã. Một chiếc ô tô tải bất ngờ lao tới từ phía sau, không kịp phản ứng. Đăng bị tông trúng, cơ thể cậu ngã xuống đường. Dương hoảng hốt lao đến, ôm chặt lấy Đăng trong vòng tay mình, nhưng mọi thứ đã quá muộn.
Trần Đăng Dương
Em... em không sao chứ? Đừng bỏ anh… Anh Yêu Em…
Đỗ Hải Đăng
Em đi rồi.... anh nhớ chăm sóc bản thân thật tốt nha //đưa tay sờ lên mặt anh//
Đỗ Hải Đăng
Kiếp này mình không được bên nhau..... hẹn kiếp sau đôi mình được tương phùng
Nói rồi cậu cũng nhắm mắt và đôi tay đã buông xuôi. Mặc kệ Dương vẫn gào thét trong vô vọng
Trần Đăng Dương
Em đừng đi mà... đừng bỏ anh mà
Trần Đăng Dương
ĐỖ HẢI ĐĂNG
Trần Đăng Dương
Em mau mở mắt ra nhìn anh đi
Trần Đăng Dương
Anh xin em mà.... anh còn chưa kịp nói lời yêu em mà
Dù Dương không thể ngừng gọi tên Đăng, nhưng anh chỉ nhận được im lặng. Đăng, người mà Dương yêu thương, đã ra đi. Cậu bị tông trúng, và tất cả chỉ còn lại máu nhuộm đỏ chiếc áo trắng đồng phục của cả hai.
Dương ngồi ôm Đăng, không thể tin được rằng người mà mình yêu đã ra đi mãi mãi. Trái tim Dương như vỡ vụn, nhưng cậu vẫn không thể buông tay, vẫn không thể tin rằng tình yêu của họ mới chỉ vừa chớm nở lại phải kết thúc ngay trong đêm mưa lạnh lẽo này.
Dưới ánh đèn vỉa hè mờ ảo, Dương vẫn ngồi đó, ôm chặt Đăng, không thể rời đi. Mưa tiếp tục rơi, không ngừng rơi...
____________________________________
cá Mập và cá Bống
Tác giả nò
cá Mập và cá Bống
Tại mình bị mê otp này ó
cá Mập và cá Bống
không biết nên để ai trên ai dưới nên thôi mình cho lật qua lật lại
cá Mập và cá Bống
và nên nhớ đây là Oneshot
cá Mập và cá Bống
Mỗi chap là 1 câu chuyện khác nhau nha
Bỉ Ngạn Luyến Tình
cá Mập và cá Bống
theo như chấp niệm Doo kèo dưới của má này thì hôm nay vẫn chưa lật kèo
____________________________________
Lưu ý
//ABC// là hành động
"ABC" là nói nhỏ
*ABC* là suy nghĩ
[ABC] là biểu cảm
{ABC} là tiếng động
<ABC> là giọng điệu
ABC là hét
A.... BC là ngập ngừng
A-BC là bị ngắt lời
❄ là lạnh lùng
🎤 là hát
📱 là nhắn tin
📞 là gọi điện
📢 là thông báo
____________________________________
Thiên Giới - Trước khi bị đầy
Trên tầng mây ngũ sắc, cung điện nguy nga của Thiên Đình sáng rực ánh vàng. Gió nhẹ nhàng thổi qua mái ngói lưu ly, tiếng chuông vang vọng khắp nơi. Nhưng giữa vẻ đẹp thanh khiết ấy lại là một bi kịch đang chực chờ xảy ra.
Đỗ Hải Đăng khoác trên người bộ y phục trắng tinh, mái tóc dài buông lơi theo gió. Đôi mắt hồ ly màu hổ phách ánh lên vẻ hoang mang
Đỗ Hải Đăng
Dương, ta không làm chuyện đó… Ta không lấy bảo ngọc Thiên Đình!
Trần Đăng Dương
//nắm chặt lấy tay Đăng, ánh mắt kiên định dù xung quanh là vô số ánh mắt lạnh lùng của chư tiên//Ta tin em, Hải Đăng. Dù cả thiên giới quay lưng, ta cũng không buông tay em.
Nhưng niềm tin ấy chẳng cứu được Đăng khỏi phán quyết của Thiên Đế. Một tia sét xé ngang bầu trời, chia cắt họ.
Thiên đế
<giọng uy nghiêm, vang vọng khắp trời>Đỗ Hải Đăng, ngươi bị kết tội trộm bảo ngọc, đày xuống trần gian chịu kiếp yêu tộc. Vĩnh viễn không được quay lại Thiên Giới!
Ngay khoảnh khắc Đăng bị kéo đi, Dương không chần chừ nhảy theo, nhưng sức mạnh của thiên giới quá lớn, khiến cậu chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của Đăng dần khuất xa.
_____________________________________
Trần gian - Sự chia cắt định mệnh
Dưới ánh trăng mờ ảo, khi tưởng chừng như hai linh hồn sẽ được đoàn tụ, một sức mạnh vô hình đã kéo họ về hai hướng khác nhau. Dương đầu thai làm người, trở thành con út nhà họ Trần - gia tộc danh giá bậc nhất nhân gian. Đăng - linh hồn bị nguyền rủa, trở thành hồ yêu, con út của tộc hồ ly với ánh mắt hổ phách quen thuộc.
____________________________________
Suối Ngọc - Lần đầu tiên gặp gỡ
6 năm sau, bên dòng suối Ngọc trong vắt, số phận lại đưa họ gặp nhau lần nữa, dù ký ức về kiếp trước vẫn còn bị che mờ.
Đỗ Hải Đăng là một tiểu hồ ly nhỏ, đôi tai nhọn ngọ nguậy khi nghịch nước cùng anh trai mình - Huỳnh Hoàng Hùng
Đỗ Hải Đăng
Ca ca, nước ở đây mát quá! Nhìn kìa, có cá bơi dưới chân em!
Huỳnh Hoàng Hùng
//lạnh lùng liếc nhìn quanh, luôn cảnh giác với con người//Chơi ít thôi, Đăng. Chúng ta không nên ở gần khu vực của nhân tộc.
Huỳnh Hoàng Hùng - là một con Sói tuyết đã thành tinh. Hắn còn là Đại tổng quản của Linh Sơn cung - nơi ở của hồ ly
________________________________
Nhưng chỉ một phút sơ sẩy, Đăng trượt chân và rơi xuống dòng nước lạnh buốt.
_________________________________
Trần Minh Hiếu cùng em trai mình là Trần Đăng Dương đang đi dạo gần đó, ánh mắt lập tức sắc lạnh khi nhìn thấy cảnh tượng ấy
Trần Minh Hiếu
Một con hồ ly? Đi thôi, Dương. Không đáng để bận tâm.
Trần Minh Hiếu
Dương à, chúng ta mau về thôi. Nhanh lên, không thì sẽ bị mẫu hậu la đó
Trần Minh Hiếu - con trai cả của Trần Gia
Trần Đăng Dương
Huynh cứ về trước đi, mặc kệ đệ
____________________________________
Trần Đăng Dương dù không nhớ rõ, nhưng trái tim cậu chợt thắt lại khi nhìn thấy ánh mắt hoảng loạn của Đăng dưới làn nước. Bỏ mặc lời anh trai, Dương lao xuống suối, kéo Đăng lên bờ
Trần Đăng Dương
...Ngươi không sao chứ?
Đỗ Hải Đăng
//ho khan vài tiếng, đôi mắt hổ phách mở to nhìn Dương, ánh mắt đầy bối rối xen lẫn quen thuộc khó tả//Cảm ơn... ngươi.
Nhưng khoảnh khắc ấy không kéo dài lâu. Hùng và Hiếu nhanh chóng kéo hai đứa trẻ về hai phía khác nhau, không cho họ thêm cơ hội gặp lại.
_____________________________________
15 năm sau - Tình yêu tái sinh
Thời gian trôi qua, hai linh hồn ấy trưởng thành với những ký ức mơ hồ nhưng cảm giác quen thuộc chưa bao giờ phai nhạt. Họ gặp lại nhau tại một lễ hội lớn trong trấn.
Trần Đăng Dương
//giữa dòng người đông đúc, ánh mắt Dương vô tình bắt gặp đôi mắt hổ phách ấy, tim chợt đập mạnh.//*Là… cậu ấy?*
Đỗ Hải Đăng
//ánh mắt hồ ly lấp lánh dưới ánh đèn lồng, đôi môi khẽ nhếch lên khi nhận ra người đứng trước mặt//Chúng ta... đã gặp nhau trước đây, phải không?
____________________________________
Dần dần, họ tìm lại nhau, trốn khỏi ánh mắt hận thù của gia tộc để sống những ngày tháng hạnh phúc bên nhau. Trong một khu rừng yên tĩnh, dưới ánh trăng, họ lén tổ chức lễ thành hôn, trao nhau lời thề nguyện trọn đời.
Đỗ Hải Đăng
//tựa đầu vào vai Dương, giọng khẽ run//Dù kiếp này hay kiếp sau, chỉ cần chàng không buông tay, ta cũng sẽ không rời xa.
Trần Đăng Dương
//xiết chặt lấy Đăng, giọng trầm ấm đầy kiên định//Ta thề, dù là trời cao hay đất sâu, ta vẫn sẽ tìm thấy em.
___________________________________
Bi kịch cuối cùng - Khi tình yêu bị chia cắt
Nhưng hạnh phúc ngắn ngủi ấy không thể vượt qua định kiến ngàn năm. Gia tộc của cả hai phát hiện ra mối tình bị cấm đoán. Họ bị bắt và kết án thiêu sống vì phản bội dòng tộc
Huỳnh Hoàng Hùng
//gầm lên, đôi mắt sói đầy phẫn nộ//Đỗ Hải Đăng, ngươi là hồ ly, sao lại dám vấy bẩn máu tộc với loài người?
Trần Minh Hiếu
//kéo kiếm ra, giọng lạnh như băng// Trần Đăng Dương, ngươi đã làm nhục gia tộc này! Chắc chắn hôm nay ngươi sẽ phải chết.
2 người dù bị trói chặt vào cọc gỗ, nhưng ánh mắt họ vẫn chỉ nhìn nhau, không chút sợ hãi.
Đỗ Hải Đăng
//nắm chặt tay Dương, nước mắt lăn dài trên má nhưng nụ cười vẫn nở trên môi//Ít nhất... ta có chàng trong khoảnh khắc cuối cùng.
Trần Đăng Dương
//thì thầm vào tai người mình yêu, giọng tràn đầy yêu thương//"Kiếp sau, dù có là ai, ta cũng sẽ tìm em."
Ngọn lửa bùng cháy dữ dội, nhưng đến phút cuối cùng, họ vẫn ôm chặt lấy nhau, không rời xa. Trái tim hai người hòa làm một, vượt qua mọi thù hận và định kiến.
____________________________________
Hậu truyện - Truyền thuyết mãi không phai
Người đời vẫn kể về mối tình bi thương giữa người và hồ yêu, tình yêu không thể bị chia cắt dù cả trời đất quay lưng. Họ trở thành biểu tượng cho tình yêu vĩnh cửu, mãi mãi không buông tay.
____________________________________
Vòng Lặp Định Mệnh [duongdoo]
Lưu ý
//ABC// là hành động
"ABC" là nói nhỏ
*ABC* là suy nghĩ
[ABC] là biểu cảm
<ABC> là giọng điệu
{ABC} là tiếng động
ABC là hét
A.... BC là ngập ngừng
A-BC là bị ngắt lời
❄ là lạnh lùng
🎤 là hát
📱 là nhắn tin
📞 là gọi điện
📢 là thông báo
_____________________________________
Trần Đăng Dương
//ôm cặp, bước nhanh qua con hẻm tối// Chết tiệt… lại trễ giờ làm rồi.
Bọn bắt nạt đứng chắn trước mặt anh, ánh mắt gian xảo.
Kẻ bắt nạt
Bắt nạt 1: Ê thằng nghèo, lại đi làm thêm à? Đưa đây ít tiền coi!
Trần Đăng Dương
//siết chặt nắm tay// Tôi không có tiền cho mấy người đâu!
Chưa kịp phản kháng, bọn chúng đã xông vào, đấm vào bụng Dương khiến anh ngã quỵ.
Kẻ bắt nạt
Bắt nạt 2: Dạy cho nó một bài học đi!
Bỗng, một luồng gió mạnh quét qua con hẻm. Một bóng người xuất hiện từ trong làn khói mờ, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng bọn bắt nạt.
Người bí ẩn
Các người… làm gì cậu ấy?
Kẻ bắt nạt
Bắt nạt 1: [hoảng hốt] Mày… mày là ai?
Người bí ẩn
[nhếch môi] Không cần biết. Biến đi trước khi ta biến các ngươi thành tro bụi.
Chỉ một cái búng tay, một vòng ánh sáng lóe lên. Bọn bắt nạt hét lên rồi chạy tán loạn.
Trần Đăng Dương
//ngước lên, thở hổn hển// Cậu… là ai?
Người bí ẩn
//cúi xuống, chìa tay// Chỉ là người đi ngang qua thôi.
Dương nắm lấy tay cậu, cảm nhận được hơi ấm kỳ lạ từ bàn tay ấy.
Trần Đăng Dương
Cảm ơn... cậu
Trần Đăng Dương
À này.... cậu tên là gì vậy?
Đỗ Hải Đăng
//quay đầu lại// Đỗ Hải Đăng❄
____________________________________
Vài ngày sau, Dương nhận được một phong thư kỳ lạ không đề người gửi.
Trần Đăng Dương
//mở thư, mắt mở to// “Chúc mừng bạn đã trúng tuyển vào Học viện Quốc tế ATSH”… Á đụ má, cái qq gì đây?
Anh tưởng mình đang mơ, nhưng tờ giấy sáng lấp lánh trước mặt anh như nói rằng nó là sự thật
_____________________________________
Ngày nhập học, Dương bước chân vào cổng trường với tâm trạng vừa háo hức vừa sợ hãi. Các học viên xung quanh đều là con nhà quyền quý trông rất sang trọng, còn anh thì lại chông rất giản dị.
Trần Đăng Dương
[thở dài] Mình… thật sự thuộc về nơi này sao?
Bỗng, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.
Đỗ Hải Đăng
Cậu… cũng vào đây à?
Dương quay lại, bắt gặp ánh mắt của Đăng, người đã cứu anh hôm trước. Tim anh bỗng đập nhanh hơn.
Trần Đăng Dương
[cười nhạt] Thì ra… cậu cũng ở đây.
Đỗ Hải Đăng
//gật đầu, ánh mắt dịu dàng hơn// Từ giờ, tôi sẽ chỉ cậu cách sống sót ở nơi này.
_____________________________________
Thời gian trôi qua, Dương và Đăng dần trở nên thân thiết. Họ cùng nhau học tập, cùng nhau vượt qua những thử thách. Đăng luôn xuất hiện mỗi khi Dương gặp khó khăn, còn Dương lại là người duy nhất khiến Đăng cảm thấy bình yên.
Một buổi tối, họ ngồi trên mái nhà trường, ngắm sao.
Trần Đăng Dương
Cậu… đến từ thế giới nào?
Đỗ Hải Đăng
//im lặng một lúc rồi đáp// Tôi… là phù thủy từ thế giới khác. Chỉ định đến đây chơi thôi… nhưng rồi lại gặp cậu.
Trần Đăng Dương
[cười nhẹ] Gặp tôi thì sao? Chẳng lẽ tôi thú vị đến vậy?
Đỗ Hải Đăng
//nhìn Dương, ánh mắt dịu lại// Hơn cả thú vị.
Dương hơi sững người trước câu trả lời bất ngờ. Ánh mắt Đăng như có sức hút kỳ lạ, khiến tim anh đập nhanh hơn. Nhưng ngay sau đó, anh bật cười để xua đi cảm giác lạ lẫm trong lòng.
Trần Đăng Dương
Cậu đúng là kỳ quặc thật đấy.
Đỗ Hải Đăng
[khẽ cười] Có lẽ thế.
____________________________________
Một ngày nọ, khi cả hai đang chơi đùa trong rừng, Đăng đột nhiên trở nên trầm lặng.
Trần Đăng Dương
Này, em sao thế? Mệt à?
Đỗ Hải Đăng
<ngập ngừng> Dương… Chúng ta… không thể mãi như thế này được.
Trần Đăng Dương
[ngơ ngác] Sao lại không?
Đỗ Hải Đăng
//nhìn sâu vào mắt Dương// Vì… chúng ta không cùng thế giới. Em sẽ phải quay về. Phép thuật của em không thể giữ mãi ở đây.
Dương cảm thấy tim mình như thắt lại. Anh im lặng, không biết phải nói gì.
Trần Đăng Dương
<nhỏ giọng> Vậy… chúng ta sẽ không gặp lại nữa sao?
Đỗ Hải Đăng
//khẽ lắc đầu// Em không biết. Nhưng dù thế nào… em cũng không muốn quên anh.
Ngay khi cảm xúc còn đang rối bời, một luồng hắc khí bao trùm lấy cả hai. Họ chưa kịp phản ứng thì đã bị kéo vào một không gian tối tăm và lạnh lẽo.
Bùi Anh Tú
<giọng cười âm u vang lên> Hai kẻ nhỏ bé… nghĩ mình có thể trốn khỏi tay ta sao?
Đỗ Hải Đăng
//nghiến răng// Bùi Anh Tú! Ngươi muốn gì?
Bùi Anh Tú
Muốn gì ư? Muốn linh hồn của các ngươi!
Đăng bật dậy, sử dụng toàn bộ phép thuật mình có để tấn công. Ánh sáng và bóng tối va chạm dữ dội, tạo thành những cơn chấn động mạnh. Nhưng sức mạnh của Bùi Anh Tú quá lớn, Đăng dần kiệt sức.
Trần Đăng Dương
//gào lên// Đăng! Em không sao chứ?!
Đỗ Hải Đăng
//thở gấp// Em… không sao. Em sẽ bảo vệ anh.
Trong giây phút cuối cùng, Đăng gom hết sức mạnh còn lại, tạo ra một đòn tấn công cực mạnh nhắm thẳng vào Bùi Anh Tú. Tên đại vương ma giới gào thét trong đau đớn, nhưng trước khi tan biến, hắn kịp phóng một tia hắc quang cuối cùng về phía Đăng.
Trần Đăng Dương
//nhìn thấy tia sáng đen lao đến// ĐĂNG!!!
Không nghĩ ngợi, Dương lao đến chắn trước Đăng, đỡ trọn đòn tấn công đó. Tia sáng xuyên qua người anh, máu đỏ tràn ra, nhuộm cả không gian.
Đỗ Hải Đăng
//sững sờ, hét lên// DƯƠNG!!!
Đăng ôm lấy cơ thể Dương đang dần lạnh đi, nước mắt rơi không ngừng.
Đỗ Hải Đăng
Sao anh khờ vậy.... sao không để em chết chứ [nước mắt cứ thế tuôn ra]
Trần Đăng Dương
//sờ tay lên mặt+lau nước mắt cho Đăng// Em bé của anh.... đừng khóc nữa
Trần Đăng Dương
Anh sẽ... sót đấy
Trần Đăng Dương
//thở yếu ớt, lấy ra chiếc vòng cổ// Cái này… là của ông ngoại anh… em hãy... giữ lấy nó… để nhớ anh, nhé!
Đỗ Hải Đăng
//nắm chặt tay Dương// Đừng… đừng rời xa em mà… Em sẽ cứu anh… xin anh đừng đi…
Trần Đăng Dương
Dương: [mỉm cười yếu ớt] Chúng ta… sẽ gặp lại… ở kiếp sau…
Câu nói dứt, đôi mắt Dương khép lại. Đăng gào lên trong tuyệt vọng, ôm chặt lấy cơ thể Dương, nước mắt hòa vào máu, nhuộm đỏ cả người cậu.
Đỗ Hải Đăng
[nước mắt rơi không ngừng] Hức... Dương ơi... em xin anh mà... đừng bỏ em lại một mình mà!
Đỗ Hải Đăng
Hức... em... hức... em không thể sống thiếu anh được đâu... Dương à... anh mau mở mắt ra nhìn em đi
Vì sự ra đi của Dương khiến Đăng mất hết lý trí. Cậu đã tự kết liễu đời mình để đi theo Dương
Kể cả khi đã ra đi, cả 2 vẫn không nhất quyết không buông đôi tay nhau ra.
____________________________________
Kiếp sau khi 2 người gặp lại
Nhiều năm sau, tại một con hẻm nhỏ nơi phố thị tấp nập, một chàng trai trẻ với mái tóc đen bồng bềnh bước đi, ánh mắt mơ màng. Cổ cậu đeo một chiếc vòng cũ kỹ, ánh bạc đã mờ theo năm tháng.
Bất chợt, một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
Người bí ẩn
Này nhóc, làm gì đứng giữa đường vậy?
Đăng quay lại, tim cậu như ngừng đập. Người trước mặt có đôi mắt ấm áp quen thuộc, nụ cười nhẹ nhàng như trong ký ức xa xôi.
Đỗ Hải Đăng
<lắp bắp> Anh… là ai?
Người kia nhìn Đăng, ánh mắt lóe lên một tia quen thuộc nhưng lại xa lạ.
Trần Đăng Dương
[cười] Chỉ là người đi ngang qua thôi.
Khoảnh khắc đó, Đăng cảm nhận được trái tim mình rung động mạnh mẽ. Cậu không biết vì sao, nhưng cảm giác này… quen thuộc đến kỳ lạ.
Đỗ Hải Đăng
[mỉm cười nhẹ] Vậy… anh có muốn dừng lại một chút không?
Trần Đăng Dương
[ngạc nhiên, rồi bật cười] Cũng được. Dù sao thì… tôi cũng có cảm giác… hình như đã gặp em ở đâu đó rồi.
Hai người nhìn nhau, trong ánh mắt dường như có cả một kiếp người, một mối duyên chưa dứt. Và lần này, họ sẽ không để định mệnh chia cắt nữa.
____________________________________
Download MangaToon APP on App Store and Google Play