[CountryhumanNazixUssr]Thành Trì Mùa Đông
Chap 1: Bại trận?
t/g
T/g mặc dù đang bận vẽ nhưng do là cái đầu của t/g nó có nhiều chất xám hơn người khác nên t/g đã phải viết bộ này cho bằng được 😔💔
t/g
Do mấy nay đang suy nên tình cờ trong đầu t/g nó nhảy ra 1 đoạn truyện nó H"hay" nó "dài" và đặc biệt là rất độc lạ 😇💦
t/g
Nên là đừng hỏi sao không ra chap mấy bộ kia cho xong đi ngồi đây viết bộ mới 😇💦
t/g
Mà nói trước là do t/g để lâu rồi mới viết nên nó có thể sẽ không như được kì vọng nên cũng đừng hy vọng nhiều quá kẻo thất vọng tràn trề đó
Lưu ý:
Trong truyện có chứa 1 chút yếu tố lịch sử và có vài sự kiện có liên hệ trực tiếp với các mốc thời gian của sự kiện đã xảy ra trong lịch sử và cũng như bộ có 1 số chi tiết đề cập đến 1 vài tình tiết phi logic và 1 thứ không tồn tại ngoài đời thực nên mong các đọc giả không bắt chước các hành động và hành vi cũng như thái độ hay cách ăn nói của các nhân vật trong truyện và tuyệt nhiên t/g không xuyên tạc không bẻ cong các sự kiện hay "cố tình" thay thế bất cứ thứ gì cả! Và ĐÂY LÀ TRUYỆN DÙNG ĐỂ ĐỌC VÀ GIẢI TRÍ! KHÔNG PHẢI CÁI NƠI MÀ T/G VIẾT LẠI LỊCH SỬ!!
Nêu có sự cố phát sinh t/g sẽ không chịu trách nhiệm!
Hôm nay tuyết rơi rất nhiều và cũng là thời điểm mà cái lạnh tại nơi đây đã lạnh nay càng lạnh thêm gấp bội
Nhưng muốn giết chết những người đang di chuyển ở ngoài trời và khiến họ đau đớn tới chết...
Nhưng cảnh tượng đó chỉ xảy ra với những người lang thang mà không có nổi 1 món đồ giữ ấm cho mình mà thôi...
Vì nhưng người có việc làm ra tiền hoặc gia đình khá giả đều có thể mua cho mình những món đồ giữ ấm đó ,để họ chống chọi lại với cái thời tiết này...
Mà thời điểm này tuy ngoài trời đang ở cái nhiệt độ mà hầu hết ai ai nhà nhà đều chỉ muốn trốn trong nhà sưởi ấm và uống 1 ít nước nóng thì họ lại không làm vậy mà ngược lại đang đứng tập trung đông đúc tại Quảng Trường Đỏ nơi đang diễn ra cuộc Duyệt Binh của khoảng 28.500 binh sĩ,xe tăng, pháo binh và cái phương tiện quân sự tức tập hợp tất cả sức mạnh của Hồng Quân
Nhưng ánh mắt hy vọng và nhưng âm thanh la hét như của họ như đang cổ vũ và nói lên rằng họ vẫn luôn đứng ở sau hậu phương để trợ giúp những người lính ra chiến trường
Rằng họ dù có là ai làm nghề gì thì khi đất nước bị xâm phạm và khi nhà nước cần thì họ đều sẽ cầm súng lên và chiến đấu dù cho nó có phải là súng hay chỉ là 1 cái sẻn mà họ dùng để đào đất
Dù tình thế đang là bị kẻ thù bao vây họ vẫn luôn kiên cường chiến đấu và không bao giờ chịu khuất phục
Và khi cuộc Duyên Binh được tiến hành thì cũng không có 1 lời báo trước vì họ đang trong tình thế "kẻ thù đang ở rất gần" nơi họ đang tổ chức Duyệt Binh nên không ai sau khi Duyệt Binh lại đứng lại nghỉ ngơi cả...
Mà họ trực tiếp hành quân ra tiền tuyến,cách Moscow chỉ khoảng 30Km
Và đó là thứ đã góp phần to lớn trong việc đánh bại kẻ thù "vô cùng" nguy hiểm này
Bằng 1 đòn đánh mạnh và giức khoát
Ussr
//Nắm đầu hắn lôi đi//
Nazi
//có phản kháng nhưng không đáng kể vì đã mất ý thức dần//
Lí do người hắn be bét máu từ trên xuống dưới thì 1 phần cũng là do gã mà ra
Lúc đầu nó không nặng đến mức đó
Nhưng sau khi bị tóm thì hắn bị gã tra tấn cho thừa sống thiếu chết
Mà do thời tiết nơi này khiến hắn không thể nào thích nghi nổi 1 phút 1 giây nào nên cổ họng lâu không uống nước sớm đã khàn và đau rát từ lâu đến mức có thể nói hắn câm bẩm sinh cũng không ai là không tin cả
Gã nắm đầu hắn rất mạnh bạo mà lôi đi trên nền tuyết trắng,đi đến đâu là máu thắm đỏ 1 đường dài và dày đến độ tạo thành 1 con đường màu đỏ trên nền tuyết trắng xóa như trải thảm đỏ vậy
Hắn bị gã lôi đi như thế 1 đoạn đường dài từ tiền tuyến đến tận căn cứ rồi lôi xuống thằng nơi giam giữ những tù nhân chiến tranh
Cơ thể bị va đập mạnh bạo thấy rõ và trong hắn thảm đến mức suýt không ai nhận ta đây là hắn 1 kẻ từng khiến Châu âu phải sợ hãi và là 1 kẻ diệt chủng đúng nghĩa
[Bộ dạng này chắc là hắn không sống được lâu đâu...]
[Chắc là lãnh đạo tính "chơi" hắn xong "chôn" luôn cho rảng nợ đây mà~]
[Không biết cảnh đó sẽ như thế nào nhỉ?]
[Nói nhỏ 1 chút,đừng để hắn nghe thấy chứ~]
Những lời bàn tán,những ánh mắt phán xét và hóng hớt của bọn Hồng Quân cứ chữ lọt chữ không vào tai hắn
Vì khả năng nghe của hắn đã gần như tê liệt toàn phần nên không rõ đám lính đó nói gì nhưng mà hắn không nghe cũng đủ biết bọn chúng đang nghĩ gì hay là nói gì
Vì đơn giản là hắn đã Bại Trận và bọn chúng là những kẻ chiến thắng
Sự đặc ý đó đều thể hiện rõ không thừa không thiếu
Và nó khiến hắn nhưng rơi xuống vực sâu...
Nhưng những cơn đau nhức và sự mệt mỏi đã khiến cho sợi dây ý thức cuối cùng của hắn đứt đoạn và mắt hắn không còn chịu đựng được nữa nên đã nhắm lại
Dù sao thì hắn cũng đã thức trắng đêm lúc còn đang phải ngồi bận tối mắt với cái đống tài liệu rồi
Chỉ ít thì ít nhất trước khi chết cũng cho hắn ngủ 1 chút đi chứ nhỉ?
2 tháng sau chiến Tranh Vệ Quốc:
Tần hầm nơi hắn bị giam giữ không khác gì cái hầm băng cả...
Nó tuy nằm sâu trong lòng đất và phải dựa vào ánh sáng của đèn để nhìn thấy được khung cảnh xung quanh nhưng lạ thay không khí lạnh nhưng 1 sự sắp đặt từ trước mà xuất hiện trong không khí và khiến cho hắn kẻ đang phải nằm co do trong căn phòng tối đen như mực với những sợi xích sắt và không có nổi 1 tấm vải để giúp hắn bớt lạnh , lại càng cảm thấy lạnh thêm mấy phần và giờ cơ thể hắn không khác gì 1 cái sát đã chết cóng vì lạnh
Hắn run rẩy nằm trên nền của căn phòng lạnh lẽo này và đau đớn tới mức không thể nào nhúc nhích được cơ thể vì những vết thương do gã tra tấn mỗi ngày đều chưa lành lại có thêm vết thương mới chồng chất lên như lớp tuyết dày lâu ngày không ai dọn lại càng dày thêm
Nhìn bề ngoài có vẻ sạch sẽ nhưng bên trong lớp áo của hắn thì lại là nhưng lớp băng dày đặc cuốn quanh khắp người hắn và gần như không chưa ra chỗ nào và nó vẫn còn đau ê ẩm và cảm giác đó lúc nào cũng truyền đến não bộ của hắn
Khiến bộ não mệt mỏi này nhưng mất khả năng hoạt động của 1 người bình thường mà tê liệt đi mấy phần
Hắn mỗi ngày đều trải qua 2-3 tiếng tra tấn của gã
Nó tuy không còn là súng hay dao nhưng gã vẫn dùng đòn vật lý để tra tấn hắn mỗi ngày
Cơ thể như bị phế hoàn toàn chỉ biết chịu trận,ánh mắt vô hồn như vừa chịu 1 cú sốc lớn mà 1 chỉ còn vỏn vẹn 1 màu duy nhất là màu "đen" và cổ họng thì không thể thốt ra nổi được 1 tiếng kêu nào như 1 kẻ bị câm
Nó đích thực là thứ mà 1 con người không thể chịu đựng được,nhưng có lẽ gã vốn không có ý định giết hắn nên hắn mới còn chút hơi tàn này à?...
Cuba
Tôi đã nói với ngài rồi!
Cuba
Nếu ngài ngay từ đầu chịu nghe lời hoặc chỉ ít là để ý đến nó cũng như suy nghĩ nhiều 1 "chút" về hậu quả thì nó cũng không tệ đến mức này rồi!!//bất lực và có chút không thoải mái//
Ussr
Thì nếu như ta nhẹ tay thì chắc chắn hắn sẽ phản kháng//nhún vai//
Ussr
Nên ta đã cố gắng hạn chế nhất có thể rồi còn gì?//tỏ ra vô tội//
Cuba
Ngài hiểu ý tôi không vậy?//lắc đầu ngao ngán//
Cuba
Làm ơn, muốn giết thì cứ thẳng tay còn muốn giữ thì đừng làm như vậy chứ...
Ussr
Nói chung cậu cứ nghe theo những gì ta nói đi!
Cuba
Vâng...//không biết phải nói gì thêm//
Cậu luôn là người băng bó cũng như sơ cứu vết thương cho hắn từ khi hắn vị lôi đến đây và bị giam giữ cũng như bị gã tra tấn
Cậu luôn khuyên gã hãy dừng việc làm vô bổ này lại vì cơ thể của hắn đã không còn chịu được cảnh vết thương cũ chưa lành đã có vết thương mới
Cậu cũng biết đằng sau sự bình tĩnh đó là 1 kẻ "điên"?
Cậu không muốn nhớ lại cảnh tượng be bét máu đó 1 chút nào cả...
Chap 2: Nhật ký "hầm băng" (1)
Là ngày mà hắn đã được Cuba sơ cứu...
Nazi
//cố gắng chìa tay ra//
Cuba
Thật không thể hiểu nổi ý định của ngài là gì luôn đấy
Ussr
Sao?//đứng dựa lưng vào tường//
Cuba
Thiệt tình!//đang xử lý vết thương cho hắn//
Nazi
...//ngồi im thin thít//
Anh rất bực bội vì ngày nào cũng phải nhìn thấy cái cảnh này
Cảnh mà gã trực tiếp bẻ ngược tay của hắn trong khi chỉ mới 1 tuần trước anh vừa băng bó xong chỗ đó và dặn là không vận động mạnh-
Ngài ấy thì làm gì có chuyện chịu nghe anh nói gì chứ?
Cuba
//không biết phải nói gì vì quá bất lực//
Hắn thì vẫn ngồi nhìn anh chăm chút cho vết thương của mình,nếu là người khác thì chắc là đã đau đến mức ngất luôn rồi hoặc là còn ý thức nhưng mà sẽ nhăn nhó và kêu đau...
Riêng hắn thì như không cảm nhận được cơn đau nữa nên gần như hắn không tỏ ra 1 chút nào là đau đớn cả
Nước mắt thì chắc cũng chả còn giọt nào...
Gã thì dựa lưng vào tường rồi đứng đó xem anh băng bó vết thương cho hắn nhưng đang xem 1 vở kịch hài nhưng chả thấy buồn cười
Giống như xem kịch người khác thì cười còn gã thì không
Không khí trong căn phòng trở nên im lặng và có chút khó chịu
Nhưng những kẻ ngồi trong phòng thì coi nó như không có chuyện gì cả 1 cách lãng xẹt và vô vị
Cuba
//quay sang nhìn gã//
Cuba
được đụng đến vết thương này nữa!//tỏ ra bực bội//
Ussr
Sao?//tỏ ra chán nản//
Cuba
Tôi xin ngài đấy tôi là kiểu người rất ghét việc vết thương chưa lành mà đã phải khâu lại nữa!
Cuba
Ngài biết tôi bị bệnh nghề nghiệp mà?!//phát tiết//
Cuba
Tôi không thể chịu đựng được kiểu này nữa đâu!!
Ussr
Cậu thích lớn tiếng với ta à?//nheo mắt//
Nazi
//ngồi ôm vết thương 1 mình trong góc phòng//
Cuba
Tôi thật sự không còn kiên nhẫn được với việc này rồi!!//nói lớn tiếng//
Cuba
Là 1 bác sĩ trên Chiến trường!!
Cuba
Là người phải chịu trách nhiệm
Cuba
Và là người luôn phải giúp các quân lính bị thương
Cuba
Là người chăm sóc những người bị thương
Cuba
Tôi từ lâu đã bị bệnh nghề nghiệp
Cuba
Là khi thấy ai bị thương thì tôi không thể bỏ mặt họ được!!
Cuba
Và tôi cũng không cho phép-
Ussr
Đủ rồi đấy...//toả sát khí//
Cuba
...//dè chừng nhưng ánh mắt vẫn kiên định//
Ussr
Ta nói gì thì cậu cứ làm đấy
Ussr
Là người luôn "chịu trách nhiệm"
Ussr
Nên lời ta nói phải có trọng lượng
Ussr
Đặc biệt là ta rất ghét những kẻ "kháng lệnh" thích làm theo ý mình và coi ta là tượng,coi lời nói của ta là gió thoảng qua tai
Ussr
Ta đã từng thấy cái giá của "lòng tốt" và sự "nhân từ" rồi
Ussr
Nên ta chả có lý do gì phải nhẹ tay với hắn cả
Ussr
Và cũng chả có kẻ nào muốn bị đâm sau lưng 2 lần
Ussr
Nên nhóc nên tự về mà kiểm điểm lại bản thân mình đi
Ussr
Ta không muốn chấp nhặt chuyện này
Cuba
...//cúi gằm mặt tay xiết chặt lại thành nắm đấm//
Nazi
...//vẫn luôn nhìn vào trong góc phòng//
Ussr
Giờ tới ngươi à?//đứng khoanh tay//
Ussr
Ngươi bị ta đánh cho câm luôn rồi
Ussr
Tay còn viết được không?
Nazi
...//nhìn xuống tay mình//
Ussr
*Thôi xong quên hỏi khi nào tay hắn lành lại rồi...*
Chắc chắn là gã sẽ không thể nào chạy đi hỏi anh là khi nào tay hắn lành lại rồi
Mới ra dáng bề trên xong giờ chạy đi hỏi xem coi có ai là không gượng mồm không?
Ussr
Ngươi đi vẫn đi được mà đúng không?
Nazi
//đứng dậy đi theo gã//
Ussr
À từ từ //lấy từ trong áo ra 1 cái vòng cổ//
Ussr
//Đeo lên cổ của hắn//
Ussr
Giờ thì nhìn được hơn rồi đó//cầm dây xích//
Ussr
Tay ngươi bị thế ta đâu có còng được
Ussr
Miễn đừng để ta thấy ngươi bước chân ra khỏi cái phòng này là được
Ussr
Nữa bước ra,là nữa mạng ngươi
Nazi
...//nhìn gã chằm chằm//
Ussr
Xem nhưng ngươi đã hiểu
Ussr
Đôi khi ta sẽ ghé qua đây
Ussr
Nên ngươi biết nếu ngươi biến mất thì chuyện gì sẽ xảy ra mà phải không?
Ussr
Ta đang khá vui vẻ nên đừng làm ta cáu
Ussr
Vào trong đi đứng đó làm gì?
Cánh cửa phòng khép lại,đồng nghĩa với việc giờ đây hắn là "Chim trong lồng"
Không tự do, không có quyền đòi hỏi sự tự do...
Vĩnh viễn ở trong lồng sắt như 1 loài chim hiếm
Cuba
Tôi không rõ nó có phải viêm phổi hay không nữa...
Cuba
Việc ho nhiều và ho ra máu thì tôi cũng không chắc...
Cuba
Nó không có khớp với triệu chứng của các bệnh đã được ghi nhận trước đây
Cuba
Nó giống như 1 sự kết hợp giữa 1 vài loại bệnh với nhau...
Ussr
Vậy là không có cách giúp nó hết hoàn toàn à?
Cuba
Chỉ có thể duy trì mà thôi...
Cuba
Tôi tuy đã từng trải qua nhiều loại bệnh và học cũng như đọc qua nhiều sách ghi chép về cách loại bệnh mà tôi biết nhưng thứ này thì là lần đầu...
Cuba
Triệu chứng không rõ ràng khiến tôi không biết phải kê đơn và giúp ngài ấy phục hồi làm sao...
Cuba
Nên tôi đã cố gắng "thử" kê đơn thuốc để duy trì tình trạng này cũng như giúp nó với hy vọng là nó không "tệ" đi...
Ussr
...//suy nghĩ gì đó//
Ussr
Vậy thì cứ như lộ trình mà nhóc đề ra
Ussr
Ta không quá giỏi trong mãng này
Ussr
Nên phần này giao cho nhóc
Ussr
//đứng dậy và rời đi//
Ussr
Uống thuốc chưa?//ngồi xuống giường//
Nazi
...//im lặng nhìn gã//
Ussr
Không mở miệng ra nói được à?
Nazi
//nhìn sang hướng khác//
Ussr
...//tỏ ra khó chịu//
Trong phòng giờ chỉ còn lại mình gã là nói chuyện nhưng kẻ còn lại trong phòng là hắn thì lại câm như hến không nói 1 chữ nào khiến nó như 1 cuộc nói chuyện 1 chiều
Ussr
Nhóc có cách nào giúp hắn mở miệng ra được không
Ussr
Chứ ta thấy mình sắp giống tử kỉ tới nơi rồi...
Cuba
Giờ ngài mới hỏi chuyện đó hả?//đạp lại 1 cách hững hờ//
Cuba
Thật ra không phải là không có
Cuba
Mà là nó sẽ bất khả thi với tình huống này rồi
Cuba
Tôi cũng muốn nói ra lắm nhưng giờ tôi thật sự không có động lực nói nữa cơ...//môm mặt và gục đầu xuống bàn//
Ussr
Cần nghỉ ngơi 1 tuần thì nói luôn đi
Cuba
Ý của tôi là tôi cảm giác "rất" mệt mỏi khi làm bác sĩ riêng cho ngài mỗi ngày...
Cuba
Còn củ thể ra sao thì như ngài đã thấy...
Cuba
Tôi không còn động lực luôn...
Cuba
Nó muốn tôi trì hoãn...
Tuy không ra ngoài được nhưng gã vẫn cho hắn 1 quyển vở và 1 hộp chì cũng như gôm và thước cho hắn vẽ...
Điều kì lạ nhất có lẽ là gã tuy nói năng thô lỗ và có phần cao ngạo nhưng nếu để ý thì có thể thấy gã không đã động gì đến hắn cả từ ngày mà gã dẫn hắn đến đây....
Hắn không có yêu cầu gì nhiều cả...
Chỉ là 1 vài tờ giấy và 1 cây bút chì...
Nhưng gã lại cho hắn thêm thứ mà hắn không yêu cầu...
Nó là đều mà hắn cảm thấy kì lạ...
Dù nói là "đôi khi" sẽ ghé nhưng hắn thấy ngày nào gã cũng ghé ngang qua đây và ở lại khá lâu
Hắn không rõ vì gã luôn ngồi ngay cạnh giường và xem hắn đang vẽ và nó diễn ra khá thường xuyên...
Gã cũng không còn nói chuyện nhiều như trước nữa,có thể là do không có chuyện gì để nói hoặc đơn giản là cho dù gã có nói gì thì hắn cũng không hé răng nửa lời đáp lại...
t/g
Hôm nay t/g mới phát hiện ra lớp của t/g có 1 "Hốc Trưởng"
t/g
T/g sáng mang tranh đi để trong hộp bàn của t/g ,ra chơi vô lớp thì nó mất tiêu
t/g
Tờ đề cương lịch sử cũng không ngoại lệ
t/g
Mỗi tội nó đi trước còn người anh em của nó là bức tranh kia đi sau...
t/g
đề cương thì không nói
t/g
Cái tờ vẽ đó sắp xong rồi thì lại bị thằng nào đó đá đổ chén cơm
Chap 3: Nhật ký "hầm băng" (2)Hoa linh lan
Sao không có ai tự hỏi là tại sao hắn lại không phản kháng nhỉ?
Hay là kiểu như tìm cách trốn thoát hoặc sẽ là kiểu chửi gã là... Vậy chẳng hạn?
Tại sao hắn lại có vẻ ngoan ngoãn vậy?
Đơn giản là vì hắn bị "chấn thương tâm lý" ý mà
Đó là do lúc trước khi bị gã lôi về bị tra tấn cho thoi thóp mà thành
Nên giờ hắn không khác gì thuộc kiểu người cần được chăm sóc đặc biệt cả
Kiểu như không có chủ kiến của bản thân và hoàn toàn dựa vào người khác quyết định,đặc biệt là "gã"
Ussr
Ta nói ngươi có nghe không?
Nazi
?...//ánh mắt vô tội nhìn về phía gã//
Ussr
Ta hỏi ngươi có Bị Điếc không thế?
Ussr
Vẽ tiếp đi...//đảo mắt//
Ussr
"Ngươi đang vẽ cái gì vậy?"
Nazi
...//dừng bút lần 2//
Nazi
//tay cầm khăn bịt miệng//
Ussr
...//sắc mặt có chút khó coi//
Ussr
Ngươi ngồi không cũng nôn ra máu nữa à?
Nazi
//khuôn mặt mệt mỏi do bị cơn ho tra tấn mỗi ngày//
Trên tay hắn là chiếc khăn trắng gã đưa cho
Nó lần nào cũng thấm đầy màu máu đỏ tươi tràn ra từ cổ họng của hắn
Không biết là đến khi nào thì việc này sẽ dừng lại nhỉ?
Ussr
Uống nước tiếp đi nhìn gì??
Ussr
*Tên này bị sao vậy nè??*
Cuba
//mở cửa phòng rồi đi vào trong//
Cuba
Tôi đến để khám định kỳ
Ussr
Ừ//đứng dậy và rời đi//
Ussr
Cứ như bình thường thôi//đi qua người anh//
Cuba
Hôm nay tôi cũng sẽ đến khám như mọi khi thôi nhé
Cuba
Tính trạng không tệ đi
Ussr
Vẫn không tìm ra cách khiến nó hết được à?
Cuba
...//im lặng nhìn gã//
Ussr
Ta hỏi vậy thôi chứ đầu cần phải gấp vậy
Ussr
cứ như thường mà làm thôi
Cuba
Nhưng mà tôi vẫn luôn không yên tâm nổi về chuyện này nên thật ra ngài không cần quá lo cho tình trạng sức khỏe của tôi đâu ạ...
Ussr
Nhớ giữ miệng đó nhóc
Cuba
Vâng//hiểu ý của gã//
Ussr
Ta vẫn cần hắn nói chuyện hơn là chuyện đó...
Cuba
Có lẽ sẽ mất 1 khoảng thời gian dài đó ạ
Ussr
Nói chung là nhóc cứ làm đi
Thời tiết lạnh giá tại nơi đây đã không còn mà đã rời đi và nhường chỗ cho mùa xuân và những tia nắng ấm áp chiếu qua những tán lá cây ven đường
Những lớp tuyết trắng từ từ tan ra thành nước và thấm vào mặt đất
Bầu không khí tạo cho con người ta cảm giác khoan khoái và dễ chịu khi ngắm nhìn cảnh tượng này vào 1 buổi sáng đầu xuân
Nazi
?//nhìn anh khó hiểu//
Cuba
Ờm... ngài nghe tôi nói gì không vậy ạ?
Cuba
Yes! Ngài còn nói được chữ khác không?
Nazi
Không...//có chút khó khăn trong việc nói//
Cuba
Cái này cũng quá tốt rồi nhỉ?
Cuba
Bình thường có khi sẽ mất cả đời để nói lại được
Cuba
Bộ ngài muốn nuôi 1 chậu hoa linh lan sao?
Cuba
Vậy để tôi hỏi thử xem coi giờ còn cây non nào không
Cuba
Nếu không thì chúng ta chỉ có thể trồng hạt
Ussr
Nếu muốn thì cứ mua cho hắn 1 chậu cho hắn tự chăm
Ussr
Mấy cái yêu cầu kiểu này thì không có gì đang lo cả
Cuba
//có chút khó hiểu với hàm ý của gã//
Cuba
Tình hình cũng khá ổn thôi ạ..
Cuba
Chuyện về tình trạng sức khỏe của ngài ấy...
Cuba
Nó vẫn giữ ở mức đó thôi ạ
Ussr
Nhóc cũng nên quan tâm đến sức khỏe của mình đi
Ussr
Đừng làm việc quá sức
Cuba
Vâng,tôi xin phép về phòng ạ
Cuba
Đây là chậu linh lan của ngài
Cuba
Nó là cây non nới có 1 tháng tuổi
Cuba
Nên ngài nhớ cẩn thận khi chăm nó nha
Cuba
Tôi đoán ngài chắc cũng biết ít nhiều về cách nuôi nó rồi chứ nhỉ?
Cuba
Vậy tôi sẽ để nó ở đây//đặt chậu linh lan lên khung cửa sổ cạnh giường hắn//
Nazi
[Cả mơn cậu...]//giơ quyển sổ lên]
[Hôm nay là 1 ngày đẹp trời đó]
[Ngươi có muốn đi dạo để hít thở không khí trong lành không?]
J.E
Đủ rồi đó...tên lắm mồm...//tỏ sát khí//
[Cái đống sát khi đó thì làm được gì ai?]
[Ta sẽ đi xem tình hình của những người khác đây]
[Không biết nó như nào rồi nhỉ?]
J.E
*Đúng là muốn lao lên xé sát hắn thành trắm mảnh mà..*//chửi thầm trong lòng//
J.E
*Hận đời này không trả ta không yên lòng được mà...*
[Hai đứa nhóc vẫn an toàn]
[Chúng rất chăm chỉ trong công việc của mình đó]
[Là xây dựng lại đất nước]
[Muốn không ta kể cho ngươi nghe những gì bọn nhóc làm?]
J.E
...//không biết nên nói gì//
Và thế là lỗ tai của J.E bị tra tấn 3 tiếng đồng hồ...
American(USA)
Đó là những gì đến hiện tại bọn nhóc đã làm
J.E
...//im lặng không nói gì//
American(USA)
Ta nói gì sai à?
American(USA)
Ta nói trúng tim đen ngươi hay gì nhìn mặt ngươi u ám vậy?//cười cợt//
All(tất cả mọi người)
Lính 1:
Thưa ngài-
American(USA)
Có chuyện gì à?
American(USA)
Bộ gấp đến mức ngươi quên mất phép lịch sự tối thiểu hả?
All(tất cả mọi người)
Dạ-...💦//bối rối//
American(USA)
Thôi bỏ đi//đảo mắt và xua tay//
American(USA)
Ta cũng chả thích nó...
All(tất cả mọi người)
Vâng
All(tất cả mọi người)
//nói lại những gì đã xảy ra//
American(USA)
...//ra vẻ suy nghĩ//
All(tất cả mọi người)
Vậy chúng ta phải làm sao đây ạ?..💦//có chút căng thẳng và gấp gáp//
All(tất cả mọi người)
Dạ-💦...
All(tất cả mọi người)
Ý ngài là-...
All(tất cả mọi người)
Dạ!!💦 tôi đi liền!!//gấp gáp chạy ra ngoài//
American(USA)
Haizzz....//thở dài//
J.E
//vẫn sốc khi nghe được tin từ người lính hồi nãy//
Download MangaToon APP on App Store and Google Play