Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Xuân Và Ánh Trăng

Chương 1 - Cận thủy lâu thai tiên đắc nguyệt*

(*) người ở gần thì có cơ hội được ưu tiên

Nóng.

Thực sự là quá nóng.

Lâm Kỳ theo đoàn của lớp chạy năm vòng quanh thao trường, hít thở gấp gáp, chân như bị gì đó kìm lại, đi chậm lại trên thao trường, dường như muốn từ trong sự vận động kịch liệt mà dần dần ổn định lại.

Mặt kính dày đã bị hơi nóng từ mặt làm cho vương một tầng sương mỏng, gió mùa hạ có thổi tới, cũng mang theo sự khô nóng, chứ đừng nói là giữa trời nắng gắt, không chút gió nào.

Cô nhíu mắt, lau mắt kính trên vạt áo một cái rồi lại đeo lên.

Chạy xong hai nghìn mét, tiếp theo là thời gian hoạt động tự do, bạn học muốn kéo cô tìm chỗ nào đó để chơi điện thoại.

“Các cậu đi trước đi, mình nghỉ thêm chút nữa.” Cô lau mồ hôi trên mặt đi, mệt tới không cười nổi.

Cô lại đi một vòng nữa trên thao trường, cơ thể lúc này mới dường như hồi phục lại bình thường, cuối cùng cũng có thể hít thở như bình thường. Lúc này, cô mới cảm thấy càng khát nước hơn.

Khát thì khát thật, nhưng lười thì cũng lười thật, cô thực sự không muốn chạy tới chỗ tạp hóa nhỏ mua nước. Tạp hóa nhỏ vào thao trường hoàn toàn ở hai hướng khác nhau, cô vừa chạy bộ xong đã đủ mệt rồi, thực sự không muốn lại đi một đường xa như vậy.

Cô nhìn xung quanh một hồi, như sự mong đợi mà nhìn thấy lớp mười một cũng đang học tiết thể dục.

Thao trường hai màu đỏ xanh, bên cạnh có một gốc cây lớn xanh tốt, dưới bóng cây là một nhóm nam sinh, người thì đứng, người thì ngồi, có vài người nét mặt còn rất căng thẳng.

Giáo viên thể dục đứng ở bên cạnh họ, mặt không kiên nhẫn mà đuổi họ về phía thao trường.

Lâm Kỳ đoán họ có lẽ là phải kiểm tra, vì vậy mà chầm chậm bước về phía hướng đó. Đợi khi cô đi tới chỗ mà họ ngồi khi nãy thì chỗ này đã không còn người nào nữa, họ quả nhiên đã lên đường chạy.

Trên đất đặt mấy chai nước, cô nghĩ một hồi, quyết định lấy một chai trong số đó, mở nắp ra, uống ừng ực như một con trâu nước vậy, một chai nước chớp mắt chỉ còn lại một phần tư.

Lâm Kỳ vẫn còn chút lương tâm, kịp thời dừng miệng lại, đặt nước lại chỗ cũ, rồi lại nhìn nhóm người đang chạy trên thao trường, lúc này mới chầm chậm rời đi.

Đợi khi quay trở về chỗ bạn mình, cô phát hiện không hề chơi điện thoại mà đang hưng phấn thảo luận điều gì đó.

Lâm Kỳ nghi hoặc hỏi: “Các cậu đang nói gì vậy?”

“Khi nãy giáo viên nói tháng sau tổ chức đại hội thể thao, lại được nghỉ rồi!” Kim Lộ Lộ vui vẻ trả lời cô.

Trong mắt của học sinh, đại hội thể thao có thể không cần lên lớp, cơ bản đồng nghĩa với việc được nghỉ, không có học sinh nào mà không thích được nghỉ cả, vì vậy, miệng của Lâm Kỳ cũng không nhịn được mà nhếch lên cười, rồi cũng nhanh chóng hòa vào đùa vui trò chuyện cùng mọi người.

Đến lúc tan học Lâm Kỳ mới nhìn thấy tin nhắn trong điện thoại.

“Cậu giỏi thật đó, để lại cho mình được một hớp nước.”

Lâm Kỳ chột dạ trả lời lại “ha ha ha”

Tin tức về đại hội thể thao không bao lâu liền truyền ra khắp trường, trừ học sinh lớp mười hai thì không khí học tập của các cấp còn lại hoàn toàn biến mất, các bạn học đều cảm thấy rất phấn khởi, ngay cả trên đường về nhà cũng có thể nghe được mọi người đang thảo luận.

Những âm thanh đó vừa rõ vừa vang, đều là hơi thở của thanh xuân.

Kim Lộ Lộ vừa đi vừa nói: “Chúng ta đến lúc đó cũng đi xem chạy đường dài năm nghìn mét đi.”

“Được thôi, sao vậy?”

Kim Lộ Lộ tức giận nói: “Cậu không nghe mọi người đều đang thảo luận chạy đường dài năm nghìn mét năm ngoái sao, nhiều trai đẹp đó.”

Cuộc thi chạy đường dài năm nghìn mét mỗi năm luôn là một hàng mục bình tĩnh và cũng náo nhiệt nhất, chạy đường dài khảo nghiệm thể lực và ý chỉ của người ta, có rất ít người chủ động tham gia, nhưng đến cuối cùng những nam sinh có chiều cao có sức khỏe của các lớp vẫn vì rất nhiều nguyên nhân mà tham gia cuộc thi. Mọi người đều biết, nam sinh chỉ cần đủ cao thì đều làm người ta chú ý tới, thế nên người tới xem luôn luôn rất đông.

“Trai đẹp gì vậy?” Lâm Kỳ có chút nghi hoặc.

Cô cố gắng nhớ lại, trước tiên nhớ lại năm ngoái trong lớp có hai bạn nam có chiều cao tham gia chạy đường dài năm nghìn mét, sau đó lại nhớ lại Chu Việt cũng tham gia, còn giành được hạng nhất.

Cô bỗng nhiên tỉnh ngộ: “Cậu nói là Chu Việt sao?”

Kim Lộ Lộ cười vui vẻ: “Đúng vậy, cậu ấy còn đẹp hơn so với hai bạn nam bò hết quãng đường của lớp mình.”

Năm ngoái hai dũng sĩ tham gia cuộc thi của lớp họ dùng chiến thuật gọng kìm tiêu hao thể lực của hạng nhất – cũng chính là thể lực của Chu Việt, chiến thuật này ban đầu quả thực có tác dụng, nhưng chạy được nửa đường họ vì quá mệt mà bỏ lại phía sau, sau đó cũng không thể đuổi lên phía trước nữa, cuối cùng miễn cưỡng hoàn thành được quãng đường.

Nghĩ tới đây, Lâm Kỳ có chút muốn cười, nhất thời không thể phản bác lại lời của Kim Lộ Lộ.

Vì Kim Lộ Lộ quả thực nói quá nhiều, hai người vừa nói cái là quên mất thời gian, Lâm Kỳ về nhà cũng muộn hơn mọi khi. Mẹ Lâm nghe thấy tiếng mở cửa liền từ trong phòng bước ra, tới phòng bếp hâm nóng đồ ăn.

Trước ngực đều là mồ hôi, cô về phòng ném cặp lên giường, rồi bắt đầu thành thục cởi nội y ra.

Sau khi cởi bỏ sự gò bó cô cảm giác mình giống như quả chuối bị bóc vỏ vậy, coi như được sống lại lần nữa, cuối cùng cũng có thể thoáng khí rồi. Cô chậm rãi thay vào đồ ngủ rồi mới từ trong phòng bước ra.

“Nữu Nữu, hôm nay sao lại về muộn vậy?” Mẹ Lâm vừa hâm nóng đồ ăn vừa hỏi.

“Chơi cùng với Lộ Lộ ở bên ngoài thêm một chút.” Cô ghé tới bên cạnh mẹ Lâm để xem món ăn bữa tối nay.

“Thay đồ đi rồi gọi Chu Việt ra ăn cơm.”

“Vâng ạ.” Cô đáp lại.

Lâm Kỳ rửa tay, tới cửa phòng Chu Việt gõ cửa, kết quả không có người trả lời.

Cô cho rằng Chu Việt ngủ mất rồi, vặn tay cầm rồi trực tiếp mở cửa, nhìn thấy anh đang ngồi bên bàn học gọi điện thoại, hai chân gác trên không, cửa sổ đang mở, gió thổi qua làm ngọn tóc trước trán anh bay nhẹ.

“Tôi thực sự không muốn tham gia. Năm ngoái cũng là tôi, không phải cậu chạy đương nhiên cậu không thấy mệt.”

Chu Việt không biểu cảm gì mà nói với người đầu dây bên kia.

Lâm Kỳ chỉ về hướng nhà bếp, dùng khẩu hình nói với Chu Việt “Ăn cơm!”

Chu Việt nhìn thấy rồi, quay quay đầu ra hiệu cô đi trước đi.

Lâm Kỳ làm động tác “Được” rồi khi ra ngoài tiện tay đóng cửa phòng lại.

Qua một lúc, Chu Việt bước ra, đi rửa tay rồi tới ngồi bên cạnh Lâm Kỳ gắp thức ăn. Không bao lâu, hai đôi đũa của hai người liền bắt đầu đánh nhau.

“Được rồi, hai đứa đó, nhiều đồ ăn như vậy còn không đủ hai đứa ăn sao mà còn phải giành nhau chứ.” Mẹ Lâm không thấy lạ lẫm gì, nhưng vẫn không nhịn được cười mà nói họ vài câu.

Đột nhiên, chân của Lâm Kỳ bị Chu Việt đá một cái.

Chu Việt quay mặt, ngữ khí lạnh lạnh nói: “Hôm nay cậu muốn mình khát chết sao?”

Lớp mười một là lớp trọng điểm, học sinh trong lớp phải phát triển toàn diện về đức – trí – thể - mỹ - lao, cho nên giáo viên thể dục nghiêm khắc hơn, mỗi tuần đều sắp xếp cho họ kiểm tra chạy đường ngắn đường dài, hầu hết nam sinh đều có thói quen đem nước lên lớp.

Hôm nay khi Chu Việt chạy xong quay về dưới gốc cây thì mới phát hiện chai nước của mình chỉ còn lại không đến một nửa, anh dùng ngón chân nghĩ cũng biết được là do ai làm.

Chương 2 - Cậu chạy 5000 mét rất đẹp trai

Lâm Kỳ sắc mặt lúng túng mà giải thích: “Hôm nay giáo viên bọn mình cho chạy tới hai nghìn mét, mình quá khát nước rồi mới ra hạ sách đó, không phải đã để lại cho cậu rồi sao.”

Chu Việt cười lạnh, lại đá nhẹ vào chân Lâm Kỳ.

“Con chỉ biết bắt nạt Chu Việt.” Mẹ Lâm nghe hiểu chuyện gì đã xảy ra, trừng mắt cũng đá vào chân của Lâm Kỳ một cái, nhìn Lâm Kỳ sắc mặt âu sầu ủy khuất, bà lại nói: “Đúng rồi, tháng sau mẹ phải đi công tác một thời gian, hai đứa có gì muốn ăn, đến lúc đó mẹ mua một ít để sẵn trong tủ lạnh.”

Lâm Kỳ “a!” một tiếng, sau đó hỏi: “Ba đâu ạ!”

“Ba với chả ba gì chứ, ông ấy không có nửa năm một năm thì không quay về đâu, tháng sau chỉ có thể dựa vào hai đứa tự sinh tự diệt thôi.”

Lâm Kỳ thở dài một tiếng, ngoan ngoãn cúi đầu ăn cơm, không nói thêm gì nữa.

Ăn cơm xong, Lâm Kỳ cùng ngồi làm bài tập trong phòng của Chu Việt, cô chủ động nói về chuyện của đại hội thể thao.

“Cậu không tham gia cuộc thi chạy đường dài năm nghìn mét nữa sao?” Cô nhớ lại lời nói qua điện thoại của Chu Việt.

Chu Việt nghe thấy cái từ ngữ mà gần đây xuất hiện liên tục này thì nhẹ nhàng cau mày: “Sao ai cũng hỏi vậy chứ!”

Lâm Kỳ cười nói: “Bởi vì mọi người nói cậu chạy năm nghìn mét rất đẹp trai.”

Khuôn mặt của Chu Việt Lâm Kỳ nhìn từ nhỏ tới lớn, nhìn quen rồi thì cũng khó nói được là đẹp hay không đẹp nữa.

Chu Việt lúc nhỏ là một đứa mít ướt, chỉ làm cho Lâm Kỳ cảm thấy phiền, còn anh lúc cấp hai thì vẫn chưa cao như bây giờ, cũng chưa lộ rõ nét, không được chú ý và đón nhận nhiều như hiện tại. Khi lên cấp ba, hai người không ở cùng một lớp, cô đương nhiên càng không chú ý đến tình hình của anh.

Nếu như không phải ở trường đã đụng phải mấy lần Chu Việt bị nữ sinh cản lại, dựa vào cái não như gỗ của Lâm Kỳ sợ là không thể hiểu sâu sắc được mức độ được chào đón của Chu Việt.

Chu Việt nhìn Lâm Kỳ, hỏi: “Không chạy thì không đẹp, là ý này sao?”

“Đương nhiên không phải.” Lâm Kỳ đổi sang mặt cười, không hề do dự mà phủ nhận.

Chạy được không có nghĩa là không mệt, Chu Việt vốn là một người lười, không hề muốn tham gia những cái cuộc thi như vậy. Đây là tính bình thường của con người, không có quan hệ gì với nhưng vinh quang của tập thể, anh đồng ý tham gia những hoạt động khác để đem vinh quang cho lớp, ngoại trừ chạy đường dài năm nghìn mét.

Bút trong tay Lâm Kỳ bị rơi, cô cúi người xuống tìm bút, miệng hỏi: “Vậy cậu muốn báo danh hạng mục nào?”

Chu Việt vừa định trả lời, tầm nhìn lướt qua cổ áo ngủ đang bị rơi xuống của cô, anh sững lại.

Lâm Kỳ nhắc nhở: “Cậu dịch ra sau một chút, tớ không lấy được bút.”

Chu Việt rất nhanh chuyển ánh mắt đi, anh lùi ghế ra sau một chút, tầm nhìn rời sang bài kiểm tra trên bàn, đợi Lâm Kỳ ngồi thẳng rồi mới lại nhìn sang cô, trả lời: “Kiểu như các loại thi đấu trên sân vậy đó.”

Nếu không chạy năm nghìn mét, Chu Việt có thể sẽ chọn một hạng mục nhẹ nhàng hơn chút – ví dụ như nhảy xa hoặc là nhảy xa.

Lâm Kỳ cho anh một ngón tay cái bày tỏ khâm phục.

Chu Việt không thèm để ý cô, tiếp tục viết đề luyện tập của mình, đợi khi cô có bài không biết thì sẽ giảng bài cho cô một lúc, nhưng tối hôm nay lối suy nghĩ của cô rất mới mẻ, những bài phía trước viết rất thuận lợi, không hề có cơ hội để anh phát huy.

Mẹ Lâm gõ cửa phòng lúc khoảng mười giờ, hỏi hai người đã làm xong bài tập chưa.

Đề luyện tập của Lâm Kỳ còn có một bài tập lớn chưa viết, thế là Chu Việt đứng dậy lấy đồ thay ra đem đi giặt trước.

Mười phút sau, Chu Việt người đầy hơi nước bước về phòng, phát hiện Lâm Kỳ vẫn còn mắc ở cái bài tập lúc đầu.

Anh đứng phía sau cô nhìn một lúc, tay đặt lên ghế sau lưng cô, cô đột nhiên quay đầu.

“Xem bài.”

Chu Việt đưa một tay ra, chỉ vào hình ảnh trong bài, giảng cho cô lối viết của bài này.

Lâm Kỳ thực ra chỉ có một chỗ không nghĩ thông, nghe Chu Việt nói xong, giống như bị đánh thông kinh mạch vậy đó, đột nhiên thông suốt, cuối cùng thuận lợi hoàn thành nốt phần bài này.

Sau khi tắt đèn, Lâm Kỳ lấy điện thoại xem tin tức mới gần đây của chính phủ, mơ hồ nghe thấy tiếng lật người qua lại liên tục của Chu Việt.

Lâm Kỳ đoán chắc là chuyện chạy đường dài năm nghìn mét đó làm phiền đến cậu.

Qua một lúc, cô lại nghe thấy tiếng mở cửa, là Chu Việt tới nhà vệ sinh rửa mặt rồi mới về phòng.

Cô đặt điện thoại xuống, không thẻm để ý tới động tĩnh bên ngoài, an tâm nhắm mắt lại.

Thời gian trôi qua rất nhanh, trước khi mẹ Lâm đi công tác đã mua một ít hoa quả và đồ kho bỏ vào tủ lạnh. Hôm nay vừa hay là thứ bảy, Lâm Kỳ dựa vào tâm thái cuối tuần phải thư giãn bản thân, mười một giờ sáng, bưng một rổ đồ ăn lớn mở cửa phòng của Chu Việt, kết quả phát hiện bên trong tối om om.

Cô nhìn kỹ hơn mới thấy trên giường có một vật lồi lên, đó là Chu Việt đến giờ vẫn không chịu dậy.

Nghe thấy động tĩnh trong phòng, Chu Việt ở trong chăn cựa người một cái, một cái đầu thò ra từ trong chăn, đầu tóc hỗn loạn, ánh mắt lờ mờ, vừa nhìn là biết bộ dạng mới tỉnh ngủ.

“Tớ tưởng cậu đã dậy từ lâu rồi, sao hôm nay cậu lại muộn như vậy.” Lâm Kỳ có chút hổ thẹn nói.

Chu Việt nhắm mắt, trả lời: “Đánh game qua đêm.”

Nhà Lâm Kỳ chỉ có một cái máy tính, mà cái máy tính này lại ở trong căn phòng mà hiện giờ Chu Việt ở, nên Lâm Kỳ chơi game bắt buộc phải tới căn phòng này.

“Cậu ngủ tiếp đi, tớ đeo tai nghe.” Lâm Kỳ mở máy tính, xếp đồ ăn ngăn nắp trên bàn, sau đó mới chậm rãi đeo tai nghe lên.

Tài khoản game của Chu Việt nhiều anh hùng, nhiều bộ mặt, Lâm Kỳ dùng cũng rất thuận tay, cô thành thục mở tài khoản game của Chu Việt ra.

Tài khoản vừa đăng nhập vào đã có người gửi tin nhắn đến.

“Chu Việt, cậu không cần ngủ sao?”

Lâm Kỳ trả lời đối phương một câu “Không phải chính chủ”, sau đó nhanh chóng vào game.

Chu Việt vuốt vuốt tóc, lại nằm xuống giường, thấy mình thực sự ngủ không được nữa mới bò dậy.

Anh đứng bên cạnh Lâm Kỳ một lúc, cho đến khi cô bị giết tới lần thứ ba thì cuối cùng cũng không nhịn được mà cười thành tiếng.

Lâm Kỳ có chút ngượng ngùng, ván game này cô quả thực phát huy không tốt lắm.

Cô liếc mắt một cái, đá Chu Việt một cái: “Mặc đồ vào đi.”

Chu Việt tựa như căm phẫn mà xoa xoa đầu của Lâm Kỳ rồi mới tới tủ lấy ra cái áo tay ngắn mặc vào, đi đánh răng rửa mặt.

Tình hình đấu tranh trong game ngày càng kịch liệt, Lâm Kỳ thấy anh cuối cùng cũng chịu ra khỏi nhà vệ sinh rồi, vội kêu anh: “Chu Việt, ván này tớ không được rồi, cậu tới cứu đi.”

Chu Việt lắc đầu: “Cậu đánh đi, tới không đánh nữa.”

Anh lướt màn hình điện thoại hỏi: “Bữa trưa muốn ăn gì, ra ngoài ăn hay đặt đồ ăn về?”

Lâm Kỳ chau mày, bàn phím và chuột máy tính nhấp nháy, âm thanh tách tách tràn ngập cả căn phòng, cô tùy tiện nói: “Đặt đồ đi, hôm nay tớ không muốn ra ngoài.”

“Cậu muốn chơi game cả ngày?” Chu Việt nhíu mày.

“Đúng vậy, lâu lắm mình không chơi game rồi.”

Chu Việt thở dài một tiếng, muốn kéo Lâm Kỳ rời khỏi cái ghế máy tính.

“Tối hôm qua tới mới đánh lên được.” Đánh lên hàng có dễ gì đâu.

Lâm Kỳ không rời mắt, cứng rắn nói: “Yên tâm, không rớt hạng đâu.”

Chu Việt chần chừ với cái thao tác đau mắt của Lâm Kỳ, lại kéo cô: “Cậu dậy đi, tớ đánh cho.”

Người đều có tâm lý phản nghịch, trước đó nói Chu Việt tiếp trận đánh giúp cô mà anh không chịu, giờ cô cũng không chịu nhường chỗ cho anh.

Chương 3 - Sự náo nhiệt trước đại hội thể thao

“Đừng kéo tớ, tự cậu nói không đánh mà.”

Chu Việt đại khái là phát hiện kéo cánh tay Lâm Kỳ chẳng có tý tác dụng nào, còn ảnh hưởng đến thao tác của cô, cuối cùng vẫn là tài khoản game của anh phải chịu tội, rớt hạng, thế là anh đưa tay vòng qua eo cô ôm lấy nhấc lên trên, người mình thì chen vào ghế ngồi, ý đồ muốn chèn cô khỏi chỗ.

Lâm Kỳ không chịu nhường, mặt bị nén mà đỏ cả lên. Hai người giằng kéo nửa ngày, cô thắng không nổi sức của nam sinh, để Chu Việt nắm được cơ hội chiếm lấy ghế ngồi máy tính.

Cô nhất quyết không bỏ cuộc, tay không dám rời khỏi con chuột và bàn phím, đứng cũng phải uốn eo mà đánh game tiếp.

Chu Việt vỗ eo của cô, ra hiệu cô tránh ra: “Không mệt sao?”

Điều hòa trong phòng còn chưa tắt, gió mát vẫn từ từ thổi tới, nhưng chịu không nổi sự đối kháng kịch liệt của hai người khi nãy, Lâm Kỳ người đổ đầy mồ hôi, lòng liền cảm thấy phiền phức.

Lâm Kỳ nghiến răng nói: “Đừng phiền tớ, tớ sắp lật ván rồi.” Tiếp theo đó, cô trực tiếp ngồi lên đùi của Chu Việt.

Chu Việt nhắc nhở cô: “Mồ hôi chảy ra kìa.”

Giọt mồ hôi trên trán sắp chảy vào mắt của Lâm Kỳ rồi, nhưng cô không dám nhấc tay lên lau, chỉ sợ bị Chu Việt giành mất chuột và bàn phím.

Lâm Kỳ dùng sức hất hất đầu, muốn hất bỏ mồ hôi, nhưng không ngờ giọt mồ hôi chảy nhanh như vậy, dần dần chảy đến khóe mắt cô.

Cô khó chịu nhíu mắt lại.

Chu Việt nhìn không nổi nữa, lấy một tờ giấy ăn trên bàn lướt nhẹ một lượt qua trán của cô. Còn có một ít từ sau tai chảy xuống xương quai xanh rồi biến mất ở trong đồ ngủ của cô, anh không để ý, vo giấy đã dùng qua thành một cục rồi ném vào thùng rác.

“Tớ đi đặt đồ ăn, cậu tự lau mồ hôi đi.” Không làm càn với Lâm Kỳ nữa, anh mở điện thoại muốn đặt đồ ăn thì nhìn thấy tin nhắn Đổng Hạo Thâm gửi cho anh.

“Cậu cho ai mượn tài khoản vậy?”

“Người anh em đó kỹ thuật không ổn a.”

“Tớ xem một ván rồi, thao tác quả thực không đâu vào đâu.”

“Tớ cứ sợ tài khoản cậu bị người ta báo cáo rồi cơ.”

“Cậu mau xem xem, đừng để rớt hạng tiếp nữa.”

Chu Việt nhìn một cái người đang say mê với trận game, bình tĩnh trả lời Đổng Hạo Thâm một câu “Không sao!”

Đặt xong đồ ăn, Chu Việt không hề có ý rời khỏi cái ghế. Trên bàn đều là đồ ăn, anh tiện tay lấy một ít lấp bụng, sau đó tiếp tục xem Lâm Kỳ đánh.

Nhìn thấy Lâm Kỳ ngồi không vững, anh đưa tay đỡ một cái để cô ngồi vững lại mới buông tay.

“Nhìn bản đồ.”

“Mất nhà rồi.”

“Trong rừng có người.”

Dưới sự chỉ điểm ngắn gọn nhưng cực kỳ quan trọng đó, Lâm Kỳ cố gắng xoay chuyển tình thế.

Chuông cửa vang lên, một ván game cũng đánh xong rồi, Lâm Kỳ đứng dậy đi mở cửa.

Chu Việt vỗ vỗ cái quần đùi ngủ bị cô ngồi đến nhăn nhó, bước tới ngồi ở bàn ăn đợi cô.

Đồ ăn ngoài anh đặt trước nay vẫn luôn rất đảm bảo sức khỏe, đầy đủ dinh dưỡng, cơ bản đều là đồ ăn trong các nhà hàng theo chuỗi, Lâm Kỳ cũng không kén, ăn rất ngon miệng.

Ăn xong rồi, Chu Việt nhắc nhở nói: “Cậu đừng quên luyện đàn.”

Từ nhỏ Lâm Kỳ đã bắt đầu học đàn piano, mẹ Lâm yêu cầu cô mỗi cuối tuần đều phải luyện đàn ba tiếng, cô nghĩ rằng mẹ Lâm đi công tác rồi cuối cùng cũng có thể lười biếng một chút, không ngờ được còn có Chu Việt giám sát cô.

Lâm Kỳ khóe miệng giật giật: “Buổi sáng tớ đã đàn hai tiếng rồi.”

Chu Việt gật gật đầu: “Còn một tiếng nữa.”

Lâm Kỳ: “...”

Cô không phải là không thích luyện đàn, chỉ là không thích bị người khác ép luyện đàn, tự nguyện và ép buộc sẽ tạo thành hai cái tâm lý hoàn toàn khác nhau, như bình thường thì chẳng có ai sẽ thích cái phía sau cả.

Tuy Lâm Kỳ trước khi ngồi lên ghế đàn sắc mặt rất chán nản, nhưng khi tay sờ vào phím đàn, cả người đều thả lỏng ra, rất nhanh liền tiến vào trạng thái.

Từng khúc tiếng đàn ngân nga truyền tới, mới bắt đầu là khúc luyện tập đơn giản, Chu Việt dựa vào tường nhìn một lúc, sau đó về phòng lấy một quyển sách, nằm lên sô pha bên cạnh đàn piano bắt đầu chầm chậm lật đọc.

Mặt trời lặn dần, Chu Việt bị tiếng nói gọi điện thoại của Lâm Kỳ đánh thức.

Anh mở mắt, đã không nhớ được mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Anh phát hiện mặt trời đã sắp xuống núi, trước đàn piano đã không còn người, nhưng trong phòng có âm thanh truyền tới.

Anh chậm rãi ngồi dậy, một chiếc chăn mỏng trượt xuống, đắp lên eo và bụng anh, chăn vừa mỏng vừa mềm mại, anh đã từng nhìn thấy nó trong phòng của Lâm Kỳ.

Chu Việt cầm chăn đi tới phòng, giọng của Lâm Kỳ càng rõ ràng hơn.

“Bây giờ sao?”

“Có những ai?”

“Được, cùng tới đó.”

“Được, đợi đó, tớ tới ngay!”

Nghe Kim Lộ Lô nói buổi tụ họp tối nay có rất nhiều người, buổi tối mọi người đã hẹn sẽ đi hát, Lâm Kỳ cảm thấy cô cần phải mặc đẹp một chút, dù sao hiếm khi có cơ hội không cần mặc đồng phục trường để gặp bạn bè.

Lâm Kỳ bới loạn hết tủ quần áo lên, cuối cùng tìm thấy một chiếc váy ngang người, rất hợp với mùa hè, vừa nhìn đã thấy mát mẻ.

Chu Việt đem chăn trả lại cho Lâm Kỳ rồi hỏi: “Muốn ra ngoài chơi?”

Rất lâu không ra ngoài chơi cùng bạn học rồi, Lâm Kỳ có vẻ rất vui, ngữ khí cũng mang theo sự phấn khích: “Đúng vậy, lớp tụ họp ăn uống, ăn xong sẽ đi hát.”

Cô chải lại mái tóc mà thường ngày vẫn luôn hỗn loạn, lại lấy một ít son môi của mẹ Lâm, bên trên là áo tay ngắn màu trắng, bên dưới mặc một chiếc chân váy ngang thân màu đen, nhìn có vẻ vừa tinh thần, vừa mát mẻ.

“Thấy sao?” Lâm Kỳ xoay một vòng trước mặt Chu Việt.

Chu Việt nhìn chiếc váy ngắn mà nhíu mày, không nói gì, chỉ gõ gõ bàn: “Quần an toàn.”

Lâm Kỳ vén một góc nhỏ lên, biểu thị đã mặc rồi.

Chu Việt lại nói: “Xịt chống muỗi.”

Lâm Kỳ ngơ ra: “Của tớ để ở trường rồi.”

Thế là, Chu Việt đi về phòng, lấy bình xịt chống muỗi còn chưa mở mà mẹ Lâm cho anh ném cho Lâm Kỳ. Cô xé vỏ, xịt lên cánh tay và chân.

Trước khi ra khỏi nhà, Chu Việt chỉ chỉ đồng hồ, ra hiệu cảnh cáo Lâm Kỳ, nói cô về trước chín giờ. Đây là quy tắc mà mẹ Lâm đặt ra, ở trong cái nhà này, tất cả những người vị thành niên, bắt buộc phải về nhà trước chín giờ, không được chơi bời tới nửa đêm.

Lâm Kỳ dùng hết sức gật đầu, cầm theo rác trong nhà bếp rồi tung tăng xuống lầu.

Kim Lộ Lộ ở dưới lầu đợi đã một lúc, thấy Lâm Kỳ từ cửa lớn bước ra liền nhanh chóng chạy tới vòng qua tay cô.

“Lâu quá đi! Tớ đã gọi điện cho cậu mấy lần rồi.”

Lâm Kỳ lập tức an ủi cô: “Đừng giận, đừng giận! Lúc nãy không nghe thấy, một chút nữa mua trà sữa bồi thường cho cậu được không?”

“Là cậu nói đó, chút nữa đừng có quên.”

Đợi tới nơi thì họ mới phát hiện, thì ra không chỉ có bạn học lớp mình, còn có bạn học của mấy lớp bên cạnh nữa.”

Giáo viên đứng lớp của lớp bảy và lớp tám cơ bản là giống nhau, giáo viên chủ nhiệm của hai lớp quan hệ cũng rất tốt, cho nên bạn học của hai lớp quan hệ cũng không tệ, người tới có một số mà Lâm Kỳ có thể gọi được tên, nhưng có số đông là cô hoàn toàn không quen biết.

Ngô An Tập là là lớp trưởng của lớp bảy, lần này là do anh khởi nguồn, nói là “sự náo nhiệt trước đại hội thể thao”, cho nên cảm xúc của mọi người cũng cao hơn, ăn lẩu xong lại vui vẻ cuồng nhiệt tới KTV ở tầng cao nhất của trung tâm thương mại bao một phòng lớn.

KTV bị ánh sáng mờ ảo bao trùm có được cái mùi vị đậm nét của riêng nó, giống như rượu, lại giống như vị thuốc sát trùng, rất khó hình dung, nhưng rất dễ nhận biết. Màn hình lớn trong phòng phát nhạc, tiếng hát chói tai kích thích não của mỗi người.

Họ theo nhân viên phục vụ đi vào nơi sâu hơn, đi qua mỗi bao phòng đều có thể nghe được những âm thanh khác nhau.

Trong phòng bao mới đầu không khí còn có chút kỳ lạ, chỉ có ca sĩ trong video hát một cách sâu sắc, mọi người trông có vẻ đều có chút ngại ngùng, nhưng không bao lâu đã bắt đầu náo nhiệt hơn, chọn bài, hát hò, nói chuyện, tự mình tìm chuyện mà mình thích.

Lâm Kỳ không hướng ngoại giống như Kim Lộ Lộ, bên cạnh không có người thân thuộc, cô sẽ buông mình được, đến Kim Lộ Lộ kéo cô đi chọn bài cô cũng từ chối, quyết định thành thật ngồi làm người nghe trước đã.

Cô theo thói quen mà lấy điện thoại ra để làm giải bớt đi trạng thái không có việc gì làm của mình, nhưng nhìn thấy không có tin nhắn mới, thế là lại bỏ điện thoại xuống, chuyên tâm nghe mọi người hát.

Trong khoảnh khắc yên tĩnh giữa dòng lời bài hát trên loa và dòng tiếp theo, cô chợt nghe thấy một cái tên quen thuộc, không khỏi dỏng tai lên, tiếp theo phát hiện là mấy nữ sinh lớp tám đang thảo luận về đại hội thể thao tuần sau sẽ đi xem Chu Việt chạy đường dài năm nghìn mét.

Cô thấy kỳ lạ nghĩ: lần trước Chu Việt không phải nói là không chạy sao?

Lâm Kỳ cô thức mắt đầy nghi hoặc mà nhìn đi.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play