Mùa đông, trời se lạnh.
Bên ngoài có cơn mưa rì rào. Không khí lạnh thấm thớ từng lớp da thịt, toàn bộ cảnh vật xung quanh cứ như chìm trong tĩnh lặng.
Mây xám bao trùm, phủ xuống nền một làn sương sớm.
Nhưng đâu đó vẫn có tiếng xì xào từ những tán cây, xều xào trong gió tựa như lời tâm sự. Tạo nên cảm giác êm đềm và dễ chịu.
Cả thị trấn nhỏ như đã chìm vào giấc ngủ say. Cuộn mình trong chăn, ôm chầm lấy nhau dưới sự bình yên thầm lặng.
Tuy nhiên, cơn gió lạnh bên ngoài vẫn cứ len lỏi, vẫn bay chầm chậm như một khối nước đặc quánh, lặng lẽ đi qua mọi ngóc ngách rồi cuối cùng hướng về một ngôi nhà.
Khung cửa sổ của căn nhà ấy bỗng chuyển động, nó phát ra tiếng cọt kẹt…cọt kẹt… phá hoại bầu không gian vốn đang yên lành… khẽ rung rung, nó lại cọ xát nhau thêm, kêu lạch cạch và ríu rít.
Nhìn thoáng qua, trông như có một sinh vật nào đó đang rất muốn vào bên trong, trốn khỏi cái mùa đông se lạnh, có phải là như vậy chăng?
Bất ngờ thay, bức tường bỗng nứt một đường ngắn, vang lên tiếng lắc rắc. Lớp bụi vôi trắng chợt bay ra, vô tình bị cơn gió ấy vồ lấy rồi cuốn trôi đi mất.
Gió? Hay là sinh vật ấy? Trông nó có màu tím lung linh tựa như con đom đóm, to hơn quả bóng chuyền.
Phần đầu tròn cứ liên tục va chạm với cái khung cửa sổ… Không biết tại vì sao?
Đồng thời, không gian xung quanh cũng có thêm những biểu hiện lạ…
Toàn bộ căn nhà bắt đầu rung lắc nhẹ, nồi niêu xoong chảo treo trong bếp cứ vỗ vào nhau nghe bung bung.
Nhiều đồ nội thất, các vật trang trí xung quanh có cảm giác cứ như chuyển động.
Ngoài cổng, cánh cửa sắt bắt đầu rền vang, nó cồn cào như đang muốn kêu gào… Sự rung động dần lan rộng khắp mọi nơi trong thị trấn.
Lúc này bình minh chưa đến, tầm vài giờ nữa thì trời mới sáng. Tại cái thị trấn nhỏ này không có xe tải lớn chạy ngang, mà sao lại có cái cảm giác rung động như vậy được? Và những ai dậy sớm đều cảm nhận được nó.
Nhưng, họ lại nghĩ rằng đó đơn giản là một vấn đề nhỏ không đáng để quan tâm.
Để mặc cho cơn động đất kia tiếp tục âm thầm, hoà mình vào bầu trời lạnh lẽo, ẩn chìm trong hơi ấm của mền gối.
Cho đến khi, động đất dần dần mạnh hơn! Khiến cho mặt đường kêu rên rỉ. Nhiều căn nhà dường như lắc lư và cất lên âm thanh cầu cứu.
Các đồ dùng bên trong bỗng va đập nhau leng xeng, những món đồ trang trí bắt đầu ngã xuống lộp bộp khắp nơi.
Nhiều chiếc xe máy trông cứ như đang khởi động bởi hiện tượng rung lắc, có lúc đổ ngã.
Hầu hết các thiết bị điện tử bắt đầu chập chờn, tắt mở vô số lần… Không gian cứ thế mà tiếp tục rung động mạnh.
Nhịp độ càng lúc càng tăng! Trở thành một điềm báo nguy hiểm sắp sửa xảy ra!
Bên ngoài, các động vật cũng giật mình, chúng bắt đầu thức dậy sớm hơn và dường như muốn di chuyển khỏi nơi đây. Nhưng, dù cho chúng đã chạy mãi, thì ở đâu cũng có hiện tượng này.
Cái không gian rung chuyển dường như đã lan tỏa khắp nơi rồi, cứ như là cả thế giới đang dần dần có sự chuyển biến.
Không ai biết nguồn gốc của nó, không ai biết hậu quả của nó… Tất cả để lại một nỗi sợ hãi vô cùng to lớn và khủng khiếp cho toàn nhân loại.
Nhưng lạ thay, ở thị trấn, tại căn nhà có cơn gió kỳ lạ.
Nơi này có chút khác biệt… Ở đây mọi chuyển động đều trông rất chậm và thời gian trôi đi khá là từ tốn.
Không biết rõ rằng nó có phải như vậy không…? Nhưng theo tầm nhìn của sinh vật màu tím bí ẩn kia, nó rõ ràng rất chậm.
Chậm tới mức chiếc lá cây rơi ở bên ngoài… Không biết tới khi nào mới chạm đất nữa.
Sinh vật ấy nhìn vào bên trong căn phòng thông qua chiếc cửa kính, phán đoán xem… thì ra căn phòng này có khoảng chín mét vuông thôi. Trông bé thật!
Công tắc đèn trong phòng chậm rãi nhảy một cái, tắt ngang, không gian tối dần và tối dần. Còn ở trên trần nhà thì có cây quạt trần, cánh của nó chuyển động trông nặng nề vô cùng.
Đồ đạc xung quanh cứ như mọc thêm chân. Chúng bắt đầu rung lắc và dần di chuyển ra khỏi vị trí ban đầu rồi rơi xuống đất, tựa một sợi bông cỏ dịu dàng bị hút từ từ bởi trọng lực.
Bỗng nhiên, tốc độ của thời gian chợt trở lại bình thường!
Mọi thứ từ chậm rãi đã bắt đầu nhanh chóng rơi lộp bộp, âm thanh răng rắc phát ra không ngừng nghỉ. Ánh đèn cứ thế mà chớp tắt liên tục!
Ngay lúc này, cánh cửa sổ bất chợt mở ra, tiếng cót…két… lại vang lên, y như đang kéo một cây violin trật nhịp vậy, mang lại cảm giác rùng rợn vô cùng!
Bên trong lộ ra căn phòng mập mờ, có cái giường đơn nằm sát vách phòng, một bộ bàn ghế cạnh cửa sổ, trên mặt bàn là một chiếc laptop đang sáng đèn.
Trên giường, có một người thanh niên nằm yên, không hề hay biết về sự hỗn loạn xung quanh.
Mặc cho không gian đang náo loạn, có nhiều sự kêu gọi tựa như lời cảnh tỉnh, nhưng mà người thanh niên ấy vẫn chìm đắm trong giấc ngủ say.
Rõ ràng, cậu ta chẳng mảy may hay biết điều gì!
Chiếc điện thoại bỗng rung rung, dần dần trượt ra khỏi mặt bàn gỗ và rơi xuống đất.
“Bộp!” - Âm thanh vang lên.
Nó vô tình bị kích hoạt và sáng đèn, có vết nứt vì cú va chạm, phía trên màn hình hiển thị các con số:
“03:59:12 sáng, ngày 23/12/2025”.
Sau đó, nó nằm yên, cũng giống như chủ nhân đang nằm trên chiếc giường đơn kia.
Gương mặt người thanh niên ấy đỏ ửng, có vẻ vì đang bị cơn sốt hành hạ. Cả cơ thể cậu ta nóng bừng bừng, cứ như đang có ngọn lửa nào đó thầm thiêu đốt từng tế bào.
Đôi mắt cậu thâm quầng như vừa trải qua một đêm dài không ngủ. Nét mặt thì nhăn nhó và mệt mỏi, biểu lộ rõ rệt dấu hiệu của một người đã thức quá khuya. Dường như đã bị cuốn vào một công việc gì đó kéo dài đến tận gần sáng.
Cả thân thể như kiệt quệ, không còn một chút sức lực… Hoàn toàn bất động, hoàn toàn không hay biết chuyện gì xung quanh.
Rồi chiếc lá đang rơi ngoài cửa sổ…bỗng đột ngột ngừng lại, không gian và thời gian không còn di chuyển chậm nữa.
Lúc này, cảnh vật xung quanh bắt đầu trở nên yên ắng đến mức lạ kỳ… Cây quạt trần chợt đứng im như đang bị giam cầm trong một khoảnh khắc vô tận.
Bóng đèn trên vách tường không còn chập chờn nữa mà giữ nguyên hiện trạng, chiếu sáng khắp nơi trong căn phòng, làm cho mọi vật xung quanh đều trở nên rõ ràng.
Cơn động đất không còn diễn ra, các hạt bụi đứng im giữa không trung. Không còn gió, lá cây im lìm.
Bên ngoài, mọi người không nhúc nhích, xe cộ cũng ngừng di chuyển, con chim chuẩn bị vỗ cánh định bay thì chợt bị đứng hình.
Cả thế giới dường như đã bị ai đó bấm nút dừng lại vậy!
Nhưng ở căn phòng, vẫn còn có một thứ đang di chuyển? Nó bỗng bay vào trong, đáp lên cái bàn có chiếc laptop, lướt nhìn phần công việc còn dở dang.
Sau đó, sinh vật ấy nghiêng quả đầu tròn nhìn xuống mặt đất, chiếc điện thoại vẫn còn hiển thị ngày và giờ. Nhưng số giây đã bị ngừng lại như thể đang bị đóng băng thời gian.
Thật là diệu kỳ khi nó lại có thể vượt qua được giới hạn đặc biệt: Vượt qua được định luật bất biến của không gian và thời gian.
Ngay trong khoảnh khắc này, nó là một cá thể duy nhất có thể chuyển động. Là một thứ gì đó vốn không tồn tại ở thế giới này.
Sinh vật kia bỗng bay lên cây quạt trần, dùng chiếc đuôi nhọn bám vào cánh, lộ ra phần đầu tròn xoe màu tím đậm.
Nó không mắt, không mũi, không miệng và tứ chi, không tồn tại cơ thể nhưng chỉ cần nhìn qua cũng có thể biết nó là một trong vô số hình dạng của linh hồn.
Lúc này, sinh vật ấy đang ngó cái đầu xuống để nhìn vào người thanh niên kia. Suy ngẫm một hồi rồi nghiêng mình về phía trước.
Cái chuyển động đơn độc của nó chợt phá tan bầu không gian đang đứng im, khiến cho cánh quạt trần xoay chuyển.
Không khí xung quanh cũng bị uốn cong và vặn méo, tựa như một đám mây quánh dẻo bị cuộn tròn, tạo ra một hình lốc xoáy không gian đặc sệt.
Rồi nó bỗng nhảy xuống! Nhắm vào cơ thể của người thanh niên, uyển chuyển, đâm thẳng vào lồng ngực, xoáy mạnh như cái mũi khoan nhằm chui thẳng vào bên trong.
Khi cái đỉnh nhọn từ chiếc đuôi của nó hoàn toàn biến mất, thì không gian xung quanh chợt trở lại bình thường, thời gian hoạt động trở lại.
Bên trong căn phòng, ánh đèn vẫn tắt mở liên tục, chiếc laptop hoạt động lại, cây quạt trần quay được vài vòng rồi thì mất điện.
Còn bên ngoài, mọi thứ cũng đã di chuyển. Cơn động đất vẫn còn đó, vẫn cứ ám vào bầu trời lạnh ngắt, ẩn một cái điềm báo vô cùng khủng khiếp cho toàn nhân loại.
Thế giới càng lúc càng chuyển động bao nhiêu, thì người thanh niên kia càng lúc càng bất động bấy nhiêu.
Để rồi, trong đầu cậu ta chợt xuất hiện những hình ảnh mập mờ của ký ức… Tựa như một chiếc tivi lớn vừa bật lên, tạo ra một bộ phim của một cuộc sống mới lạ, một cuộc đời kỳ ảo.
Xuất hiện một nhân vật khác? - Ở nơi này, anh ta đã trải qua biết bao nhiêu gian nan, khổ cực… Trong một thế giới đậm sâm nỗi buồn, sâu sắc tình thương, tồn tại rất nhiều sự hy sinh và cái chết.
Tâm trí của người thanh niên kia như đang bị bao phủ bởi một linh hồn màu tím đậm. Cuốn lấy từng ý nghĩ tựa như cậu ấy đang ở trong một mê cung vô tận, mang lại cảm giác huyền bí vô cùng.
Còn cơ thể của cậu ta lại cảm nhận được một dòng năng lượng bí ẩn, nó đang âm thầm lặng lẽ di chuyển trong dòng máu, làm kích hoạt từng tế bào, thay đổi mọi thứ từ bên trong.
Đúng vậy, ngay chính lúc này, toàn bộ cả thế giới cùng người thanh niên ấy đang có sự thay đổi rất dữ dội, mãnh liệt và vô cùng bí ẩn.
Và khi không gian bên ngoài bắt đầu náo động hơn, dữ tợn hơn. Mọi người bắt đầu ôm nhau hoảng sợ! Chim chóc và động vật bay chạy tán loạn! Hệ thống an ninh, hệ thống báo động vang dội khắp mọi nơi…
Thì không gian bên trong thanh niên kia nó lại mập mờ vô cùng, tâm trí thì vẫn cứ êm đềm và thoải mái. Tựa như cậu ấy sắp rơi vào giấc mộng của thiên đường và địa ngục.
Điều đó cũng khiến cho người thanh nhiên đó thấy những thứ… Đáng lẽ không nên tồn tại ở thế giới này!
Bên ngoài, bầu trời lạnh lẽo mang theo màn sương sớm, đồng thời lại có động đất nhẹ.
Bên trong, đồ đạc di chuyển không ngừng và rơi lụp bụp, ngã nhào khắp nơi. Cây bút bi lăn cù cù mình trên mặt bàn, cái bàn phím cũ nhảy lạch cạch, con trỏ chuột chạy tán loạn trên màn hình.
Mọi thứ trở nên xôn xao! Nhưng, người thanh niên nằm ở trên giường vẫn chưa hay biết điều gì, vì dường như cậu ta không thể tỉnh dậy được.
Lúc này, cơn sốt của người đó dường như nặng hơn. Khiến cơ thể anh quằn quại khó chịu, đổ mồ hôi hột, hơi thở cồn cào và nét mặt nhăn nhó vô cùng.
Người này tên là Vân Thiên, nay đã gần hai mươi bảy tuổi, là một nhân viên văn phòng.
Thoáng gần đây, anh vì áp lực công việc nên giờ phải thức khuya để hoàn thành nhiệm vụ còn sót lại.
Ban ngày, anh dùng thời gian để làm việc tay chân, còn ban đêm thì làm việc máy tính. Do công việc và trách nhiệm đổ dồn xuống như nước suối chảy ào, vì thế mà đa số những ngày tháng trôi qua anh buộc phải thức quá giờ.
Cho đến hôm nay, Vân Thiên đã làm việc đến mức đổ bệnh nặng, mặc dù đã uống thuốc đủ liều nhưng vẫn không có tác dụng.
Cơn sốt ấy đã khiến cơ thể anh rơi vào cơn hôn mê nhẹ, tâm trí xuất hiện một giấc mơ…!
Ở nơi đó, anh thấy bản thân đang bay lơ lửng trên bầu trời, có thân hình tựa như một linh hồn màu trắng tinh khôi.
Cơ thể anh nhẹ nhàng như bông cỏ, lơ lửng như hạt bụi mềm. Anh có khả năng bay tự do, điều khiển cơ thể một cách linh hoạt, tạo nên cảm giác thoải mái vô cùng, càng lúc càng khiến cho tâm trạng trở nên cực kỳ dễ chịu.
Vân Thiên có thể di chuyển xuyên tường! Lả lướt trên bầu trời cao vút! Anh lơ lửng ở trên không trung, ngắm nhìn toàn bộ thị trấn của mình.
- Giấc mơ này…thật là chân thật! - Anh mỉm cười khoái chí.
Từ trên trời, anh dường như thấy mọi người đã thức dậy sớm hơn bình thường. Nhưng mà có cái cảm giác gì đó lạ lắm? Ở bên khu chợ cứ nhôn nháo cả lên mà không biết đang có chuyện gì…?
Anh quan sát thì chợt thấy một sinh vật kỳ lạ có màu tím sẫm xuất hiện… Và nó to như trái bóng chuyền, trông khá gấp rút, cứ như đang muốn lao thẳng về căn nhà của mình? - Vân Thiên liền bay theo sinh vật ấy.
Có cái con gì đó màu tím cứ liên tục húc mạnh vào cửa sổ phòng! - Nhưng, anh lại chả bận tâm, chỉ trôi êm ả và lơ lửng nhìn, vì tâm trạng hiện tại bây giờ đang rất thoải mái và êm đềm.
Hiện tại, ở trong cái giấc mơ này, anh đang cảm nhận được cảm giác ung dung và thư giãn, thoát khỏi những điều mệt nhoài và mệt mỏi. Được bay bổng và tự do khắp nơi, được kích thích sự sảng khoái tột độ.
Anh đã luôn muốn tìm lại được cảm xúc thăng hoa, sự tự do này từ rất lâu rồi…Đây chính là một điều kiện vô cùng lý tưởng đối với anh.
Một lúc sau, linh hồn màu tím kia bỗng dưng chui vào cơ thể anh! Vân Thiên mới giật mình hốt hoảng, lập tức lao theo nó.
Linh hồn anh chui thẳng vào đầu của cơ thể, tâm trí dần dần được hình thành trở lại, cảm giác và cảm xúc bỗng trỗi dậy và dâng trào như núi lửa! Nhưng rồi lại chợt im lìm như mặt biển không còn sóng…
Từ đó, không gian bắt đầu trở nên lặng thinh, chỉ còn lại khoảng không của tâm trí.
Các hình ảnh bây giờ không còn là thực tế nữa, mà là đi sâu vào dòng suy nghĩ. Nhấn chìm trong những giấc mơ vô hạn dường như không có lối thoát.
Vân Thiên rơi vào thế giới đen như mực, dòng suy nghĩ của anh hiện lên những con chữ:
[Tại sao bản thân lại sợ hãi? Khi thấy người khác chiếm lấy cơ thể mình?]
Giọng nói của Vân Thiên chợt cất lên:
- Tại sao vậy!? - Anh bỗng nghe được, bỗng cảm nhận được.
Lúc này, cảm xúc tự do và bình yên bỗng vơi đi, để lại sự chiếm hữu dần dần lan tỏa.
Rồi Vân Thiên chợt nhận ra… Cả cuộc đời này vốn dĩ bấy lâu nay đã bị trách nhiệm và xã hội khống chế.
Có quá nhiều áp lực công việc và cuộc sống đã tạo ra gánh nặng trên đôi vai, khiến anh hoàn toàn không có thời gian để nghỉ ngơi.
Vân Thiên không có lương cao, không có sự thăng tiến. Mà chỉ toàn là làm thêm giờ… cứ mãi thêm giờ… cho đến khi sức khỏe liên tục đi xuống.
- Ôi! Thật là mệt mỏi…Thật là chán nản…
Kể từ lúc khi sinh ra, Vân Thiên sống trong một gia đình hoàn toàn bình dân. Không giàu có, không có khối tài sản lớn như mấy nhân vật chính trong phim truyện, không có nhiều mối quan hệ rộng rãi.
Anh chỉ có một gia đình nhỏ, sống với nhau vui vẻ, hạnh phúc và không bao giờ hơn thua với ai. Luôn luôn có trách nhiệm với bản thân và xã hội, là một kiểu gia đình chuẩn mực.
Nên anh cũng hiểu rằng, đối với bản thân mình có công việc thì tốt, nhưng việc làm thì nhiều, để rồi, anh mất sức khoẻ cũng vì nó.
Mỗi tháng dành dụm thì cũng đủ để chi trả chi phí bản thân…
- Tính ra thì… chẳng tích lũy được gì cả. - Vân Thiên than thở, nhưng than thở thì cũng chỉ tới đây thôi.
Dạo gần đây, anh luôn mơ về cuộc sống tự do, thoải mái, không lo suy nghĩ. Cũng như sẽ tìm được tình yêu cho chính mình…Vân Thiên đã luôn mong muốn như vậy.
“Phải chăng nó sẽ đến? Liệu rằng cuộc đời này sẽ đổi thay? Có ai đó có thể giúp tôi thoát ra khỏi cảnh thiếu thốn này không?” - Anh tự hỏi. “Chắc sẽ không bao giờ đâu…Biết lắm mà” - Anh tự trả lời.
Và rồi, không gian xung quanh Vân Thiên lại dần mờ đi.
Linh hồn của anh sắp rơi xuống, cơ thể anh bị một lực nặng rịt kéo, khiến mọi thứ dần mơ hồ và lạ lẫm trong một không gian tối mịt… Cho đến khi nhận thức lại được, Vân Thiên đã xuất hiện ở một nơi hoàn toàn xa lạ.
Anh tỉnh dậy, thái độ vô cùng ngạc nhiên và ngỡ ngàng!
Không biết đây là mơ hay là thật nữa, tầm nhìn của anh bây giờ đang ở một nơi vô cùng huyền bí, huyền diệu và rất trang nghiêm.
Vân Thiên đang đứng giữa một “Thư viện khổng lồ”! - Nhìn tổng quan, toà thư viện được xây dựng chủ yếu bằng gỗ và đá với phong cách cổ điển, có độ cao chọc trời, y hệt như cái ống hình trụ rộng lớn và bao la.
Đặc biệt rằng, toàn bộ các vách tường xoay quanh đều là những kệ sách, có rất nhiều con đom đóm lung linh…Không. Họ trông giống như những Tinh linh đủ màu sắc đang bay khắp nơi, tạo nên vẻ đẹp rạng ngời, nhấn mạnh sắc màu sặc sỡ cho quang cảnh, khiến mọi thứ trở nên sống động hơn rất nhiều!
Vân Thiên suy đoán, công việc của họ chắc là đang kiểm kê những quyển sách, đồng thời bảo quản và vệ sinh sạch sẽ thường kỳ tại đây.
Vân Thiên vô cùng thán phục, ngỡ ngàng bởi không gian này! Một nơi toát lên vẻ cổ đại và kỳ diệu, tựa như một thế giới huyền ảo trong những bộ phim, hay là các trò chơi điện tử mà anh đã từng trải nghiệm.
Cảm giác kích thích, ngọn lửa cháy bỏng cứ như muốn bùng phát trở lại. Anh cố gắng cảm nhận lại mọi thứ, quan sát chính cơ thể của mình.
Lúc này, anh không còn là một linh hồn đơn giản nữa, mà đã có thể cảm nhận được cơ thể chính mình.
Tuy mờ ảo, nhưng vẫn có đủ các giác quan. Vân Thiên tự nắm tay khích lệ, anh thử bước đi…Ban đầu, cơ thể có chút mất cân bằng vì quá nhẹ! Dường như nơi đây không có trọng lực? Đôi chân của anh khập khiễng suýt té nhào lộn, nhưng may mắn là không sao.
Anh cứ như một gã say xỉn, loạng choạng liên tục mà không giữ được cơ thể một cách đàng hoàng… Mãi một lúc sau, Vân Thiên cũng đã quen được trạng thái này, đã có thể tự thăng bằng và di chuyển một cách chậm rãi.
Anh bước đến gần được một kệ sách, đôi bàn tay bị kích thích sự tò mò mãnh liệt, lập tức chạm vào một cuốn sách ở giữa kệ.
- Ơ!? Tại sao lại không cầm được? - Vân Thiên ngơ ngác.
Tay anh quơ xuyên qua vật thể, không tài nào nắm được quyển sách. Cho dù có thử mọi cách đi nữa, vẫn không tài nào chạm được kể cả một cái bìa mỏng.
Vân Thiên chợt cau mày, cái ngọn lửa nhiệt huyết bùng cháy! Nếu đã muốn, thì chắc chắn phải làm cho bằng được. Anh cố gắng tập trung vào bàn tay của mình, ngờ đâu lại có thể chạm vào được thật!
Tuy nhiên, cuốn sách không vững trên tay mà vô tình rơi xuống đất, nó chợt bật ra từng trang giấy màu vàng ngà cổ đại, ánh sáng vàng chợt lóe lên tựa như một ngọn lửa thần thánh.
Vô số ký hiệu và ngôn ngữ kỳ lạ hiện ra, tạo thành nhiều những vòng tròn to nhỏ khác nhau rồi biến mất. Hàng loạt ký ức bất ngờ ùa vào trong tâm trí của anh! Làm hiện rõ lên thước phim của nền văn minh cổ xưa.
Ở thời kỳ của vô số các pháp sư và nhiều chiến binh bỗng xuất hiện.
- Cái gì vừa diễn ra vậy? - Vân Thiên bỡ ngỡ cất tiếng.
Anh ngã ngửa như suýt bất tỉnh, giật mình ngồi dậy và dùng tay chân bò lùi về phía sau. Đầu anh chợt va chạm kệ gỗ một cách bất ngờ.
- Ui da! - Vân Thiên thoáng cảm nhận được cơn đau?
Anh trở nên bối rối. Loay hoay một lúc. Mắt nhắm, mắt mở, anh nhìn về phía cuốn sách. Nó bỗng dưng bay lên không trung, sau đó trở về vị trí ban đầu… Y như trước đó chẳng có gì xảy ra.
Keng…! Keng…! Keng…! - Tiếng chuông khổng lồ đột ngột vang lên, không gian báo động rộn ràng, các tinh linh bay tán loạn khắp nơi.
Vân Thiên giật mình! Nhận ra bản thân đã làm chuyện không nên. Vội đứng lên, hoảng loạn mà bỏ chạy, cố gắng tìm lối thoát cho mình. Nhưng nơi này rộng quá trời là rộng, biết tìm đâu đường để đi ra?
Bất lực quá, anh đứng yên lại, tự nhìn lên trên cao. Thấy được đỉnh của tòa nhà này có một nguồn sáng tự nhiên tựa như ánh mặt trời, chiếu xuyên qua nhiều tấm kính có hoạ tiết rất đẹp và long lanh, góp phần mang nhiều màu sắc vào nơi này.
Vân Thiên bị hấp dẫn bởi nét đẹp ấy, cơ thể của anh bỗng dần bay lên cao…? Có vẻ như, linh hồn của anh đang bị kéo vào nguồn sáng ấy. Anh hoảng sợ, quơ quẩy tay chân như một con cá mắc mồi!
Nhưng anh lại không thể chạm được bất cứ thứ gì, điều này khiến cho tâm trạng càng lúc càng hoảng loạn hơn.
- Chết… Chết!!! Chết mất…! - Vân Thiên la hét.
Anh không bám vào được các kệ sách, nên chuyển sang bơi ếch, bơi sải một cách loạn xạ… Nhưng bất kể cách nào cũng không thoát ra được! Vân Thiên trông cứ như đang bị người ngoài hành tinh bắt đi vậy.
Cơn bất lực trỗi dậy đã khiến anh bỏ cuộc, khiến cho cơ thể đột ngột bị kéo đi thật mạnh - Và tâm trí bất ngờ chưa theo kịp! Chỉ mới một giây thôi thì trước mắt anh đã xuất hiện một tấm kính!?
- Tông vào nó mất!!! - Vân Thiên giật mình giơ tay thủ thế.
Nhưng cơ thể anh bất ngờ xuyên qua tấm kính ấy, rồi cứ thế mà tiếp tục bay lên bầu trời… Vân Thiên hít thở dồn dập mà hoảng hồn, từ từ mở mắt ra lại.
“Thật đẹp… làm sao!” - Anh nghĩ.
Phía trước lại là không gian quyến rũ cực kỳ. Ô kìa! Những đám mây màu hồng nhạt, bầu trời mang tông màu xanh tím, tia sáng dịu dàng dạ lên ánh vàng cam.
Trông rất lạ lẫm… nhưng lại rất mê hoặc, đúng hơn, nơi này tựa như đang ở một thế giới khác! Có chút bồn chồn, anh cố gắng xoay người lại giữa không trung.
Tiếp tục nhìn xuống dưới. Lại thật không ngờ! Không gian lúc này lại trông rất là huyền ảo, quả nhiên là một thế giới tựa như trò chơi huyễn tưởng mà anh đã từng trải nghiệm.
Một nơi tồn tại một vẻ đẹp thuần khiết, đơn sơ và mộc mạc… Xung quanh dịu dàng những đóm sáng tựa như dòng năng lượng của thế giới đang chảy, hoà hợp với thiên nhiên.
Thư viện khổng lồ lúc nãy cũng xuất hiện trước mắt anh, đó chính là một tòa lâu đài to lớn được xây dựng bằng đá, chúng chất chồng lên nhau, tạo nên vẻ trường tồn và sự tỉ mỉ của những người thợ xây dựng.
Xung quanh thư viện là thị trấn nhỏ. Các căn nhà hoàn toàn bằng gỗ, mang phong cách cổ điển mộc mạc. Mỗi căn đều rộng rãi, thoáng mát cùng nét đẹp giản dị, sống hòa mình cùng với thiên nhiên cây cảnh.
Vân Thiên nhìn mà mê mẩn! Tâm trạng trở nên vui sướng và thoải mái! - Không hiểu vì sao nữa…Anh ước gì mình cũng được ở trong một thế giới bình yên như thế này. Rất được muốn chiêm ngưỡng thêm nữa, nhưng, thế giới trước mắt anh… lại không cho phép điều đó.
Càng lúc, anh càng bay lên thật cao, bị kéo đi thật nhanh, nhanh tới mức khiến cho khung cảnh đó biến mất chỉ trong giây lát. Chỉ chớp mắt thôi, mà anh đột ngột đã xuất hiện ở ngoài không gian!? - Vân Thiên vô cùng giật mình.
Anh bỗng bị ngộp trước một thứ siêu khổng lồ và cực kỳ hùng vĩ. Đó là một quả địa cầu! - Nơi tồn tại của muôn vàn sinh linh. Một hành tinh mới lạ mang tông màu xanh tím, hoàn toàn khác với Trái đất.
Ngơ ngác và thẫn thờ, anh tự mình chiêm ngưỡng vẻ đẹp phía trước. Còn cơ thể cứ tiếp tục bay xa dần…Xa dần, cho đến khi anh cảm nhận được một thứ quyền lực khủng khiếp từ phía sau lưng…
Một hơi ấm nồng nàn, một ngọn lửa mẹ của hệ mặt trời đang đón chờ cơ thể bé xíu của anh, Vân Thiên run rẩy mà chậm rãi quay người nhìn, chợt hốt hoảng:
- Mặt…Mặt trời!!!?
Vân Thiên tiếp tục bị kéo đi rất nhanh về hướng của mặt trời.Ngay lập tức, anh bị choáng trước sự khủng khiếp của hành tinh lửa, đầu óc dần chìm trong sự hỗn loạn!
Cơn chóng mặt kèm theo cơn ói mửa trỗi dậy, tầm nhìn bị lóe sáng, cả cơ thể xây xẩm như sắp ngất đi. Khiến anh mất dần nhận thức, tầm trí mờ dần… cho đến khi không còn thứ gì hiện hữu…
“Y hệt như căn nhà anh đã mất điện, tâm trí anh cũng đã tắt đi”
Mọi thứ bắt đầu trở nên êm đềm hơn, không gian bắt đầu yên ắng hơn… Chẳng biết bao lâu đã trải qua, Vân Thiên khẽ tỉnh lại, anh mở mắt ra… Anh thấy mình đang bay lơ lửng trong một không gian trắng tinh.
Nơi này, thật là yên ắng và cô đơn… Linh hồn anh bị trôi dạt mất phương hướng, không cách nào biết được đích đến tiếp theo. Xung quanh Vân Thiên, các ký ức cũ dần dần hiện hữu.
Ky ức như màn ảnh được dệt vào không gian trắng, tạo thành nhiều chiếc màn hình tivi khác nhau và được chiếu soi chiếu ở mọi ngóc ngách. Vân Thiên ở trạng thái không tỉnh táo, thẫn thờ nhìn, đôi mắt lim dim quan sát lại những hình ảnh đó.
Để rồi nó cho anh nhìn thấy những kỷ niệm cũ, vừa đẹp mà vừa xấu, vừa vui lại vừa buồn… Chúng gợi lên niềm thương nhớ, hỗn thức, rung động của cảm xúc bên trong trái tim.
Anh thấy mình trở về thời thơ ấu, đã từ lâu lắm rồi…
Vân Thiên xuất hiện ở trong cái nhà gỗ xưa nho nhỏ, thân hình lóc cóc chạy đi chơi với mấy đứa con nít hàng xóm, con đường ngày ấy mềm mềm và dơ lắm…Đường đất mà!
…Thấy mình đi câu cá, đi bắt ếch rồi đi tắm sông với đám bạn, mấy đứa nhóc ấy cười vui vẻ lắm, thật là lôi nhôi, lóc chóc…Tuổi thơ mà!
…Rồi lại thấy bản thân đã lớn hơn một chút, anh đứng cúi mặt, khoanh tay trong chiếc áo sơ mi học sinh cấp hai. Bị ba mẹ la mắng bởi tội trốn học đi chơi, thân hình lấm bùn đất, sách cặp ướt sũng…Kỷ niệm mà!
…Tiếp tục, anh lại thấy bản thân ngồi im lìm trên chiếc ghế nhà trường, hình ảnh đứa trẻ vui vẻ, nhí nhảnh đã không còn nữa mà đó lại là một cậu học sinh hiền hòa và điềm đạm. Thời học sinh mà… nhưng, tại sao vậy?
Anh thấy rằng, bản thân đã bị kiểm soát và trở thành một ‘con người máy’ được thiết lập theo ý muốn, quan điểm của người khác.
“Tôi không thích như vậy chút nào cả!” - Vân Thiên cất lên suy nghĩ tựa giọng nói.
Cuối cùng, anh lại thấy một người thanh niên ngồi cặm cụi trên một cái máy tính, bàn tay bấm lạch cạch liên tục. Gương mặt người đó có đôi mắt mơ hồn. Tâm trạng bơ phờ thể hiện sự mệt mỏi và cực kỳ chán nản… Nhưng kỳ lạ rằng, gã ấy vẫn cứ tiếp tục hoạt động.
Vẫn cứ tiếp tục cố gắng sống sót và sinh tồn… chẳng ai khác, người đó chính là anh!
Vân Thiên không muốn buông bỏ công việc mình đang có, không muốn thoát khỏi vùng an toàn để tìm một việc khác.
“Lỡ không may mà mất việc rồi, không biết phải đi đâu nữa… Đúng hơn rằng, bản thân đã không dám phải thay đổi.” - Suy nghĩ anh chợt cất lên.
“Đây rõ ràng là một lối sống an toàn, từ chối đối mặt với thử thách! Không thể tự phát triển bản thân thêm được!” - Giọng nói của Vân Thiên ở bên trong chính tâm trí của mình, giống như lời phán xét của một ai đó khác vậy.
Anh mới nhận ra rằng, bản thân đã bỏ quên rất nhiều điều trong quá khứ, đặc biệt là không thể nào đảo ngược thời gian và thay đổi nó được.
Vân Thiên càng lúc càng trầm ngâm…Anh biết, nơi này không còn là một giấc mơ bình thường nữa. Vì liên tục có những lời phán xét cứ vang lên, đánh giá và phê bình.
Tâm trí của anh đang có một thực thể khác đang tồn tại song song, âm thầm xem trộm những ký ức!
- Đủ rồi!!! Nhìn đủ rồi! - Anh chợt hét lên.
Tiếng hét của anh vang thật mạnh, xa thật xa, phá tan cả nơi này! Đột nhiên, hàng loạt hình ảnh chiếu trên màn hình bỗng ngừng lại, dần tan biến, trả lại không gian trắng tinh sự yên ắng.
Vân Thiên bỗng bị kéo đi rất nhanh theo phương thẳng đứng, lướt bên trong một con đường hình ống trụ! Linh hồn của anh bắt đầu bay vào không gian tối sẫm, tựa như đang ở ngoài vũ trụ, một nơi xuất hiện vô vàng vì sao sáng.
Vô vàn ngôi sao, hành tinh khác hiện lên long lanh và lấp lánh, không gian bao la rộng lớn vô hạn, dường như không bao giờ có điểm kết thúc.
Vân Thiên dần tỉnh, anh tự thoát khỏi sự kiểm soát của ký ức. Đôi mắt anh mở to, ngạc nhiên nhìn và giật mình, tay chân quơ quẩy không biết nơi đây là đâu.
- Khoan đã… chuyện gì vậy!? - Anh tự hỏi.
Nhưng, tốc độ di chuyển cứ thế mà càng lúc càng nhanh, hình ảnh các ngôi sao sáng bỗng chốc trở thành muôn vàn tia xẹt, cứ như đang ở trên đường đua siêu tốc của vũ trụ vậy!
Tầm nhìn của anh bắt đầu bị xẻ mảnh thành vô số đường chỉ nhỏ nhiều màu sắc, chúng lẹt xẹt huyền ảo xoắn tròn, gây chóng mặt vô cùng.
Linh hồn của anh bay nhanh tới mức vượt qua tốc độ âm thanh, gần như đến cả tốc độ ánh sáng. Vân Thiên cảm thấy cực kỳ khó chịu trong cơ thể, anh nghiền chặt đôi mắt! Một hồi lâu… Khi tốc độ dần chậm lại, anh từ từ mở mắt ra nhẹ nhàng.
Vân Thiên ngửa mặt nhìn trời cao, nhìn không gian, lại là một bầu trời xám xịt và u ám. Có nhiều lớp mây đen cuồn cuộn, sấm chớp rộn ràng, kèm theo cơn mưa gió thổi mạnh.
“Tại sao nơi này lại khác lúc trước quá vậy? Phải chăng đây là sự trừng phạt khi mình cầm lên một cuốn sách?” - Vân Thiên tự hỏi. Anh cảm thấy rùng rợn, trái tim đập thình thịch và cực kỳ ớn lạnh!
Vân Thiên hít hà một hơi thật sâu… để giữ bình tĩnh, xoay người trên không trung, anh nhìn xuống dưới, tia sét mạnh mẽ sau lưng phát ra: Ầm…ầm!!! - khiến anh giật mình!
Anh rất sợ hãi, nhưng lại tò mò muốn biết nơi này là gì, cố gắng tịnh tâm và quan sát thật kỹ. Nheo mắt nhìn xuống phía dưới, Vân Thiên nhận ra cơ thể mình đang rơi chầm chậm xuống.
Tựa như một chiếc lông nhẹ nhàng lơ lửng, đồng thời, cơn gió lại không làm ảnh hưởng đến cơ thể của anh, điều này thật kỳ lạ! - Anh đặt tay lên cằm mà suy ngẫm. Bỗng sét lại chợt đánh: Ầm! Ầm!...
Ánh sáng tia sét toát lên vẻ hùng vĩ, trước mắt anh mập mờ xuất hiện một thung lũng màu đỏ rộng rãi, rất to lớn, anh có thể hình dung ra được một hòn đảo hoang khổng lồ.
Nhưng mọi thứ lại tối sầm đi sau khi mất tia chớp… Anh quyết định để cho cơ thể mình rơi tự do xuống.
Một hồi lâu, Vân Thiên nhìn được hình ảnh mờ mờ dưới mặt đất, nó có dung nham đang chảy và nhạt nhòa ẩn hiện, tạo nên hào quang nhẹ. Khi mắt đã quen dần với bóng tối, Vân Thiên nhận ra nơi này có nét tương đồng với hành tinh mà anh thấy trước đó, đây là một thế giới huyễn tưởng.
Đất đai tuy đỏ sẫm nhưng lại pha màu tím, dung nham màu cam nâu nhưng lại tỏa ra ánh sáng màu xanh lá? Thật sự rất kỳ lạ! - Anh quan sát, bỗng nhớ lại rằng không biết phải làm gì tiếp theo, cũng không có cách nào thoát khỏi giấc mơ này…
Nhưng càng nhìn, tâm trạng anh càng trở nên dịu dàng hơn, tiếng sét đánh rầm rộ đến nỗi đã quen dần trong đôi tai, nỗi sợ hãi vơi bớt đi khá nhiều. Rơi xuống càng thấp, anh thấy một đỉnh đồi, nơi ấy bằng phẳng và dường như có thể đứng được.
Ở trạng thái linh hồn đặc biệt này không thể bay tự do, anh cố gắng tận dụng hết khả năng của mình để tìm cách rơi xuống đúng vị trí ấy…Cơ thể vùng vẫy đôi tay phập phồng như một con chim, rồi thử bơi quàng quạt như một con ếch.
Từng chút một… từng chút nỗ lc kèm theo may mắn…Vân Thiên cũng đã gần đến đích! - Anh vô cùng thở phào nhẹ nhõm, khi cơ thể chạm nhẹ đất, nó nảy lên như có một lực đàn hồi, lớp bụi cát cũng phừng nhẹ bay ra.
Ầm!!! - Tiếng sấm chớp lại tiếp tục vang lên dữ dội.
Đột ngột có cơn mưa lướt ngang, nó rơi tầm tã nhưng những hạt nước ấy lại đi xuyên qua cơ thể anh, thật là kỳ diệu! Cứ như nơi này đang âm thầm hỗ trợ cho anh vậy, những cái tiêu cực không thể chạm được vào linh hồn này! - Vân Thiên bỗng cảm thấy phấn an tâm.
Anh phủi phủi người rồi đứng dậy, ngẩng đầu lên cao và nhìn. Bỗng nhiên các đám mây đen ở trên bầu trời dần tan biến, bắt đầu lộ ra ánh trăng màu tím-hồng sáng rực, dạ lên sắc màu của không gian ma mị, bí ẩn và kích thích sự tò mò.
Khi tầm nhìn đã rõ hơn, Vân Thiên thử vặn vẹo cơ thể linh hồn, bèn di chuyển một chút… Cũng như vì đã có kinh nghiệm trước đó, anh mò lần mà tìm kiếm xung quanh. Hoá ra, nơi này thật sự là cái đỉnh đồi khá nhỏ, nếu có đi leo núi, thì vị trí này chắc chỉ đủ vài người đứng chụp hình.
Vân Thiên đang ở mép của cái vực sâu thẳm, nếu trượt chân có thể khiến anh tiếp tục rơi xuống bất cứ lúc nào:
- Mà có rơi chắc cũng không biết bao lâu mới chạm được đất nữa nhỉ? - Anh cười tự hỏi.
Anh muốn biết phía dưới thung lũng kia trông như thế nào, bèn ngồi xuống và bò chậm rãi ra ngoài, sau đó nhìn. Thật không ngờ! Ở phía dưới lại hiện ra một cảnh tượng vô cùng khủng khiếp!
- Kia là…!? - Vân Thiên thầm cất lên giọng nói, anh mở to mắt và ngạc nhiên!
Dưới kia, mặt đất có màu đỏ và tím thật ra không phải nơi này có màu như vậy. Mà đó chính là máu của loài người và các sinh vật kỳ quái khác! Cứ như rằng, nơi này đã trải qua một trận chiến vô cùng khốc liệt, sự hy sinh đã diễn ra rất nhiều!
Anh rợn người, vô vàng cái xác đang nằm im lìm dưới kia không còn một chút sự sống, dung nham âm thầm tràn vào và nuốt chửng tất cả. Nó ám vào cơ thể, ngọn khói lửa phừng lên mãnh liệt, toát lên ánh sáng đầy đủ màu sắc.
Các nguồn sáng trong như một con đom đóm khổng lồ, chúng lập tức bay thẳng về một thứ gì đó khổng lồ đang nằm ở trung tâm của thung lũng.
Vân Thiên nhìn xa, nhận ra rằng đó là một bông hoa rất lớn! Nếu tính từ khoảng cách này, có thể nó to bằng cả một căn biệt thự! Nếu miêu tả, hàng loạt cánh hoa như có các mạch máu màu đỏ thẫm, có nhịp đập như một cơ thể sống - gần giống như một quả tim khổng lồ…
Bông hoa đó dần dần to lớn mỗi khi có một nguồn sáng bị hút vào, càng lúc hào quang màu tím-đỏ càng sáng lên một cách ấn tượng, tạo ra nét quái quỷ như một sinh vật nào đó đang sống!
Vân Thiên nuốt nước bọt sợ hãi, không biết phải phản ứng như thế nào nữa? - Nhìn thật là ghê gớm…? - Anh tỏ vẻ hoang mang.
Nhưng khi quan sát kỹ, anh thấy cái bông hoa ấy lại đón nhận và bảo vệ các nguồn sáng kia, chứ không phải là hấp thụ họ, anh khẳng định: Những nguồn sáng đó chính là linh hồn của người đã mất!
- Này cậu? - Giọng nói của một người đàn ông bỗng cất lên từ phía sau lưng Vân Thiên.
Khiến trái tim anh nhảy bật và mất thẳng một nhịp, sau đó nó trở nên rộn ràng sợ hãi!
Cái áp lực kinh hoàng từ sau lưng anh toát lên một sức mạnh rất khủng khiếp!
Vân Thiên chậm rãi bò ngược lại, anh từ từ đứng lên tại một vị trí, âm thầm xoay người và nhìn… Tiếp tục giật mình và hoảng sợ tột độ!
Trước mắt Vân Thiên xuất hiện một vóc dáng to lớn trông rất khiếp hãi và ám ảnh!
Gã đó cao hơn hai mét! Có gương mặt hình đầu lâu màu vàng ngà!? Đôi mắt lộ ra hai ánh sáng màu tím rực!? Trên tay cầm cây trượng gỗ phát sáng!?
Vân Thiên đã quá kinh hãi nhưng vẫn cố gắng gượng nói, giọng run run hỏi lại:
- Ai…Ai vậy…?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play