|Tokyo Revengers| Ái
Chap 1
" Cắt đi đôi cách trắng
Xích khoá lấy chân em
Ôm chặt em vào lòng
Giam giữ người mãi bên ta"
Hoàng hôn buôn xuống vùng Roppongi sầm uất đầy mặt tối ấy. Bóng đêm bao trùm cả nhưng toà nhà cao lớn kia.
Ánh đèn mơ ven đường hơi chiếu vào một hẻm tối bên đường. Nơi ánh mờ chẳng thể rọi tới, một cậu bé dáng người gầy gò ngồi cuộn lại trong một góc khuất.
Bộ dáng lôi thôi dơ bẩn ấy có thể khiến ai nhìn thấy cũng phải cau mày.
Đứa bé cứ ngồi đó, trên thân đầy rẫy vết bầm , đôi chân trần trụi dính đầy bùn đất bẩn thiểu. Trên đó có vài vết cứa đã ứa máu đang nhỏ từ từ xuống mặt đất.
Tiếng động nơi đầu con hẻm khiến đứa nhỏ chú ý, nó hơi ngước lên nhìn về phía âm thanh ấy.
Nhìn thấy hai người xa lạ đang tiến về chỗ mình.
Cố gắng chống lại cơn buồn ngủ dần lấm áp kia, nheo mắt nhìn thật kĩ hai kẻ đó.
Một người tay cầm một cây gậy bóng chày còn người kia thì tay đang đút vào túi áo.
Nhưng cậu chẳng thể làm gì được.
Vì cơ thể vốn chẳng còn sức để cử động nói chi việc bỏ chạy.
Bóng dáng hai kẻ kia che đi ánh sáng vốn đã yếu ớt của ánh đèn đường.
Một người hơi cúi xuống nhìn cậu, cất tiếng hỏi
???
Sao lại có một thằng nhóc ở nơi như này nhỉ ?
???
Nè kêu ba mẹ tới đón đi nhóc con
Giọng nói gã ấy mang theo ít phần bỡn cợt, xoáy mạnh vào hai từ 'ba mẹ' khi nói ra.
Gương mắt châm chú nhìn cậu nhóc chẳng có động tĩnh nào, chỉ cuộn tròn ngồi đó, gã hơi nghiêng đầu liếc đôi con ngươi như viên thạch anh tím ấy sang người đang đứng bên cạnh mình. Có vẻ người kìa chẳng có mấy gì là quan tâm đến chuyện này nhỉ.
Sau đó lại đảo xuống bóng hình đang cuộn mình dưới chân mình, híp híp mắt.
???
A...em nhìn nè Rindou.
???
Đứa nhỏ này còn chẳng thèm trả lời anh nữa, tổn thương thật đó...
Bóng thiếu niên đứng cạnh nãy giờ sau khi bị gọi tên khẽ cau mày, dường như có phần bài xích với điệu bộ của anh trai mình.
Haitani Rindōu
Em nghĩ trước hết anh nên bỏ điệu bộ ngã ngớn của mình đi, nghe nó kinh lắm Ran ạ.
Haitani Ran
Anh thấy nó bình thường mà, em hơi khắt khe quá rồi đó.
Gã dùng tay nắm lấy tóc cậu nhóc, kéo ngược về sau. Muốn đứa trẻ này phải đối mặt với hắn, đôi con ngươi mang sắc tím ấy châm chú quan sát biểu cảm đau đớn của đứa trẻ trong tay mình.
Cơn đau đột ngột truyền đến làm đầu óc đứa nhóc có phần tê dại, mơ màng hé mở đôi mắt nhìn người trước mặt mình.
Sự choáng váng xen lẫn mệt mỏi vốn như thủy triều cuồn cuộn ập đến như bị sự đau đớn kích thích tan biến.
Mắt đứa nhóc hơi mở to nhìn rõ người kia. Một thiếu niên ước chừng tầm 16-17 tuổi, mái tóc vàng được thắt thành hai bím nhỏ cùng đôi đồng tử như hai viên thạch anh tím ấy đang châm chú quan sát bản thân mình.
Haitani Ran
Trông cũng xinh xắn đấy.
Gã hơi bất ngờ khi nhìn thấy rõ mặt đứa nhóc nhỏ này. Tuy rằng gương mặt lấm lem bùn đất, lại ẩn hiện một số vết bầm tím do đánh đập. Điều ấy lại chẳng thể phần nào giảm đi sự xinh đẹp của gương mặt này, ngũ quan thanh tú, đôi mắt đứa trẻ tuy chẳng hề có tí ánh sáng nào nhưng lại giống mặt nước hồ tĩnh mịch.
Trong đôi mắt tựa đáy hồ nước đen huyền kia, nó bình lặng lại quá sâu lắng. Tựa như chẳng có bất kì tia ánh sáng nào xuyên qua được. Thật nghiệt ngã cũng thật bi quan làm sao.
Đứa nhóc ấy cắn chặt môi, cố nhịn lấy cơn đau truyền từ đỉnh đầu. Không kêu la hay giãy giụa gì, tựa hồ đã như buông xuôi mặc người điều khiển.
Haitani Ran
Thử nói xem mày tên gì nào.
Lực tay gã có phần mạnh hơn trước vài phần, như thể chỉ cần đứa nhóc trước mắt mình không mở miệng nói chuyện liền sẽ xách nó quăng đi vậy.
Đôi môi tái nhợt, khô khan ấy khẽ mở ra, mấp máy như đang muốn nói điều gì. Chất giọng mang theo sự khàn đặc, khô khốc vang lên.
Hayashi Kiran
H-hayashi Kiran.
Haitani Ran
Tên cũng hay đó.
Haitani Ran
Này Rindou em thấy không, thằng nhóc này nó biết nói chuyện, anh còn tưởng nó câm luôn chứ.
Haitani Rindōu
Chỉ có anh mới nghĩ như thế thôi.
"Tớ là Kẹo, tác giả của câu chuyện này. Tớ đang trong quá trình chỉnh sửa lại câu chuyện. Mong độc giả hoan hỉ vì những sai sót của câu chuyện khi chưa chỉnh sửa"
Chap 2
Bóng tối nuốt chửng mọi thứ, hẻm nhỏ ẩm ướt trong không khí thoang thoảng mùi máu.
Đứa nhóc nhỏ ấy cố nhịn đau trả lời câu hỏi của gã trước mắt mình. Nước mắt đọng lại trên mi mắt, khẽ run nhẹ.
Gã nhìn theo giọt nước mắt như viên ngọc ấy đọng bên khóe mắt cậu nhóc, khẽ giảm nhẹ lực tay đang giữ lấy mái tóc kia. Nhìn cậu bé gầy gò đang run rẫy cuộn người như bảo vệ bản thân ấy, lòng gã bất lương lại nảy sinh một cảm giác hứng thú.
Bóng thiếu niên vẫn đứng yên bên cạnh gã bất lương ấy đưa ánh nhìn mang chút rối bời xuống bóng dáng bé nhỏ ấy, có thương xót cũng có chút nghi ngờ. Cuối cùng chỉ còn lại dáng vẻ bất cần như thể mọi thử vừa rồi chẳng hề xảy ra.
Cây gậy trên tay được đặt sang cạnh cậu nhóc, bóng thiếu niên khẽ ngồi xổm ngang tầm mắt đứa trẻ ấy, đôi mi rũ nhẹ đổ bóng xuống gò má mang theo cảm giác u buồn kì lạ. Từ đâu lại lấy ra băng gạt trắng, động tác cẩn thận che đi vết thương rỉ mà trên đầu gối gầy bé ấy.
Cậu nhăn mặt vì đau nhưng vẫn để người kia muốn làm gì thì làm.
Gã nhìn hành động của người thiếu niên đó, đáy mắt mang theo chút bất ngờ nhẹ.
Haitani Ran
Thật bất ngờ a.
Haitani Ran
Em lại biết quan tâm đến người khác khi nào thế, sao anh lại không biết nhỉ.
Haitani Rindōu
Em đã nói là là anh nên bỏ cái điệu bộ ngã ngớn ấy đi rồi mà.
Haitani Ran
Xin lỗi a, anh quen mất rồi
Gã đảo mắt, ánh nhìn chuyển về trên người đứa bé vẫn đang chật vật ngồi bên dưới, khẽ rũ mắt, vừa chăm chú quan sát đứa trẻ nhỏ, cất giọng hỏi.
Haitani Ran
Sao mày lại ở đây thế ?
Haitani Ran
Ba mẹ mày ở đâu mà lại để một đứa như mày ở đây khốn khổ thế này.
Cậu nhóc im lặng, dường như chẳng muốn nói đến. Gã bất lương khẽ nhíu mày, ngồi xổm xuống bên cạnh, dùng tay nắm lấy cầm đứa nhóc không nghe lời ấy, hướng gương mặt nó lên nhìn thẳng vào mình.
Hành động bất ngờ làm đầu óc của đứa nhóc choáng váng, độ mắt lạnh lẽo ập thẳng vào tầm mắt của nó.
Lực đạo giữ lấy cầm đứa trẻ ấy có chút mạnh, chất giọng khàn khàn mang theo lạnh lẽo.
Hayashi Kiran
T-tôi bị ba mẹ đánh..
Hayashi Kiran
Nên chạy ra ngoài.
Đứa nhóc sợ hãi, run bật lên. Dùng chất giọng nhỏ mang theo sự sợ hãi không thể khống chế mà trả lời.
Gã im lặng, ánh mắt vẫn đặt trên gương mặt non nớt của đứa nhóc trước mặt mình, tuy vậy lực đạo giữ lấy cằm lại nhẹ đi.
Haitani Rindōu
Bị đánh đến nông nỗi này, ba mẹ của mày đúng là tàn nhẫn thật đó.
Đứa nhóc rũ mi mắt, trong ánh nhìn ấy mang phản phất sự u buồn xen lẫn một cảm giác đau đớn lạ thường.
Haitani Ran
Thế hiện giờ chính là không có nhà để về nhỉ.
Haitani Ran
Nhóc con bỏ nhà đi như thế là không tốt đâu a..~
Haitani Rindōu
Giọng anh tởm quá Ran, bỏ đi giúp em.
Haitani Ran
Em nói thế anh sẽ buồn lắm đấy.
Haitani Rindōu
Liên quan đến em sao.?
Hayashi Kiran
Hai người...
Hayashi Kiran
Hai người không phải đến để đánh tôi sao?
Đứa nhỏ run rẩy, rụt rè cất tiếng nói. Có chút cảnh giác nhìn hai người trước mắt mình.
Haitani Rindōu
Tại sao bọn tao phải đánh mày?
Hayashi Kiran
T-tôi tưởng hai người và nhóm ban nãy là một, lúc trước cũng có một nhóm đến đây...
Haitani Ran
Nhóc còn bị đám bất lương đánh nữa à, xui xẻo thật đó nha.
Haitani Ran
Hèn gì lại trong tàn tạ thế này.
Hayashi Kiran
Thế hai người không phải đến để đánh tôi sao?
Haitani Ran
Sao lại đánh được a..~
Haitani Ran
Trông nhỏ bé thế này thì làm sao mà ra tay được a.
Gã đứng lên khỏi mặt đất, khẽ phủi nếp áo của mình. Đôi mắt vẫn chăm chú quan sát biểu cảm của đứa nhỏ trước mắt mình.
Haitani Ran
Cũng trễ rồi nhỉ, nên về thôi.
Haitani Ran
Sớm trở về nhà đi, ở nơi này không tốt đâu nhóc ạ.
Giọng nói đứa nhỏ có chút run nhẹ, càng nói càng nhỏ dần. Gã nhìn đứa nhóc, đặt tay lên đầu nó rồi xoa nhẹ tựa như dỗ dành cũng như đang trấn an.
Haitani Ran
Đi thôi Rindou, trễ rồi.
Hayashi Kiran
Hai người..là bất lương sao
Haitani Ran
Hửm..bé đoán xem nào..
Hayashi Kiran
T-tôi không biết
Haitani Ran
Hừm...nhóc nên về nhà đi
Hắn đưa tay lên xoa xoa đầu cậu rồi đi thẳng ra phía ngoài hẻm.
Haitani Ran
Đi thôi Rindou.
Hắn liếc nhìn cậu rồi dời ánh nhìn đi, theo chân anh trai mình rời khỏi con hẻm
Đứa nhóc nhìn theo hướng của cả hai, ngập ngừng một lúc cũng cất lời.
Hayashi Kiran
Tôi có thể gặp lại hai người không?
Điệu bộ mang theo chút mong chờ, cũng có sự e dè. Gã dừng lại, hơi xoay mặt sang. Mỉm cười nhẹ, giọng gã bất lương nhẹ tựa cơn gió thoáng qua, truyền đến nơi đứa nhóc đang chôn mình trong khốn khổ.
Haitani Ran
Không biết được nha, nếu có duyên thì sẽ gặp thôi.
Để lại câu nói ấy liền cùng em trai mình rời đi, chỉ còn đứa nhóc ngơ ngác nhìn theo bước chân của hai gã bất lương ấy. Nó chẳng biết mình đã ngồi đó bao lâu, cũng không biết bản thân đã ngẩn ngơ như thế đến khi nào. Cuối cùng nó chỉ nhẹ giọng, khẽ mấp máy đôi môi khô khốc của mình.
Hayashi Kiran
Thật sự có thể gặp lại sao?
Chap 3
Người ơi.
Sao người lại yêu ta, cảm xúc ta dành người chỉ toàn dục vọng, ham muốn và sự độc chiếm của ta, sao người lại đem lòng yêu ta...?
Sắc trời phủ lên lớp màn âm u, mờ mịt lại đem theo hương vị cô đơn. Gió cùng đợt sét như từng hồi âm của thiên nhiên, chúng dồn dập, nhanh chóng.
Căn phòng tối, nơi mà ánh sáng như chẳng thể vươn tới, đứa nhóc nhỏ nằm co mình trong chiếc chăn cũ sớm đã phai màu. Xem nó như một nơi để bản thân cư trú, rúc người thật sâu vào tựa hồ điều ấy có thể bảo vệ bản thân của nó, đôi tay gầy gò, chi chít các vết thương bầm tím lớn nhỏ ẩn hiện trên lớp da mỏng tan của đứa trẻ ấy.
Nó dùng hành động ấy để che đi những âm thanh gào thét, cãi cọ được phát ra ở sau lớp cửa đóng chặt. Cơ thể nó run rẫy không ngừng, bên khóe mắt nhỏ vốn đã sưng đỏ ấy vương lại vệt nước mắt đã khô.
Từng loại thanh âm rơi vỡ vang lên kèm theo những lời chửi mắng thâm tệ mà những con người bên ngoài dành cho đối phương. Họ chẳng hề kiêng nệ điều gì, tựa như chỉ muốn phát tiết tất cả những gì đã đè nén sâu trong lòng mình.
Từng tiếng vang chen nhau phát ra, chúng cứ thế mà theo khe cửa nhỏ bé truyền đến thân hình nhỏ bé co ro kia.
Nó dùng đôi tay nhỏ bé với đầy vết sẹo của mình che đi những âm thanh đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí mình, muốn làm chúng biến khỏi đại não trống rỗng của bản thân.
Tâm trí nó loạn cả lên,cứ rối như lớp tơ nhện rối. Thanh âm bên ngoài cứ ào ào bên tai khiến đầu nó nhức như búa bổ.
Đôi mắt nhỏ bé ấy nhoè đi, nó mơ màng, nó sợ hãi và nó chẳng thể làm được điều gì ngoài chịu đựng, cuối cùng nó chỉ biết bất lực nhắm lại đôi mắt nhỏ của mình. Theo âm thanh ngày càng lớn kia mà đi vào giấc ngủ mơ.
Nó tỉnh lại trong cơn mơ màng, cảm nhận được khung cảnh xung quanh yên tĩnh lạ kì, lại như không thấy bất ngờ, quen thuộc ngồi dậy khỏi nền đất.
Lết cơ thể nhỏ bé mỏi nhừ của mình đến cánh cửa đã đóng chặt.
Ánh nắng bên ngoài theo hành động ấy tiến vào trong làm nó phải dùng tay che mắt mình lại.
Đôi chân nhỏ gầy gò chạy lạch bạch vào gian bếp, đi loay hoay như đang tìm kiếm thứ gì đó. Dáng vóc nhỏ đứng nhón chân trước kệ tủ cao, chỏm tóc nhỏ khẽ đung đưa trông có chút buồn cười.
Hayashi Kiran
Không có đồ ăn.
Đôi chân nhỏ lại chạy vào một căn phòng đóng chặt, nhẹ nhàng hé mở một góc rồi lẫn người vào. Đến trước cái tủ nhỏ gần đầu giường. Cậu nhóc như đang tìm kiếm thứ gì đó, cuối cùng lại mang vẻ thất vọng đi ra khỏi căn phòng tối.
Trên đường nhỏ dẫn đến cửa hàng gần đó, vô tình cậu nhóc đi ngang con hẻm nhỏ, tối tăm. Âm thanh vật thể va chạm cùng những tiếng hét khe khẽ làm bước chân đứa nhóc dừng lại, đôi đồng tử đen ẩn sau mái tóc nhìn sâu vào con hẻm nhỏ.
Cơn tò mò dẫn lối cho đứa nhỏ đi vào con hẻm ẩm ướt, hai bên tường có chổ bị rên xanh bao quanh, có chỗ lại mục nát trông rất cũ.
Đập vào tầm mắt là hai bóng hình có chút quen thuộc, đứa nhóc dừng chân cách nơi hai bóng hình đó tầm 3m, nhìn về phía đám người đã nằm ngã gục bên dưới.
Dáng hai người đứa đứng thẳng, tay cầm theo gậy. Tầng khí hung tàn, bạo lực toát ra làm ai khi nhìn thấy cũng có chút run nhẹ.
Một trong hai người đó xoay lại, đập vào mắt là đứa nhóc nhỏ gầy. Nhìn dáng vẻ e dè nắm chặt vài tờ tiền nhăn nhúm trong tay, nó như thấy cái nhìn chăm chú của hắn đến bàn tay của mình, khẽ cử động rất nhẹ, từ từ đem bàn tay ra sau lưng.
Bộ dáng như đang bị trấn lột làm khóe mắt hắn khẽ cong cong thích thú.
Haitani Ran
Hừm...Xem ai tới này.
Haitani Ran
Chẳng phải nhóc con lem nhem hôm trước sao?
Ran bỏ cây gậy trong tay xuống, âm thanh thuần túy vang lên. Hắn đến gần đứa nhóc nhỏ đang đề phòng nhìn mình, khẽ bật cười
Hayashi Kiran
"Qua đây làm gì, bộ quen biết mình hả..?"
Hayashi Kiran
D-đừng có qua đây, tôi không thấy gì hết. Cũng không nói ra ngoài đâu.
Haitani Ran
Sợ cái gì chứ, đã ai làm gì nhóc đâu.
Hắn có chút buồn cười, đến gần hơn. Hắn tiến một bước, đứa nhỏ kia liền khẽ lùi một bước, cả hai rơi vào thế giằng co. Cuối cùng hắn bước lên một bước dài, túm lấy bả vai để tránh đứa nhỏ chạy trốn.
Thấy cả người đứa nhỏ cứng đơ, khóe mắt hắn lại cong lên. Có chút vui vẻ, xem ra chọc đứa nhỏ này cũng là một thú vui giải trí chăng?
Haitani Ran
Trốn cái gì chứ.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play