Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Có Thứ Gì Đó Muốn Ăn Con Hải Cẩu Của Tôi

Chương 1: Một món quà

Để mà nói về cái hộp đang muốn “phản” người nhận trên bàn trong nhà của Mikhail thì nó phải may mắn lắm vì bất chấp cái mặt bị bầm tím do cái hộp đã in lên mặt anh, Mikhail vẫn cố mở nó ra.

“Cậu Pavlov ơi ! Cái gì trong cái hộp thế này ?!”

“Thử mở ra đi.”

Cái giọng nói bên kia điện thoại làm đôi mắt có chút thiếu kiên nhẫn kia dòm ngó sang con dao trong bếp.

(Không lẽ nên…đổi dao nhỉ ?)

“Cậu thấy nó chưa ? Nó còn không cho con động vào nó nữa !”

“Sao…con không lật nó lại ?”

Mikhail khốn khổ đẩy cái cục hàng hình vuông kia lật qua một bên.

“Thấy chưa ? Nó im luôn rồi kìa, khui quà đi.”

Anh chàng rạch cái hộp ra bằng con dao nhỏ. Nó mở toang ra bởi một luồng khí lạnh ập thẳng vào mặt của Mikhail đẩy anh ngã ra sau.

“Bom !”

“Thằng kia ! Bình tĩnh đi…cứ nhìn vào nó đã.”

(Chắc kem hay cái gì đó ướp lạnh…mà khoan đã…)

Hoài nghi bước đến cái hộp đang tỏa ra hơi lạnh nằm trên bàn phòng khách. Một đôi tay nhỏ xíu vẫy vẫy lộ ra ngoài làm Mikhail có chút đề phòng mà nhặt cái điện thoại lên để cậu anh cùng xem.

“Hải cẩu…hải cẩu này !”

Thấy sự phấn khởi trên mặt thằng cháu mình thì cậu của anh cười mà không nói được lời nào.

“Đừng lo, nó không thể to ra được nữa đâu, cỡ đó là dễ nuôi rồi chứ gì ?”

(Trời ơi, nó dễ thương quá !)

Cái gương mặt y chang chó con của nó làm Mikhail không thể rời cặp mắt xanh dương của anh đi chỗ khác được.

“Con sẽ nhét nó trong tủ lạnh á ?”

“Thật ra thì cái thứ này con chỉ cần đáp ứng được là con có một cái chậu nước với…một cái nệm cho nó là được rồi.”

Kể cũng lạ khi anh có thể nuôi nó ở nơi nhiệt độ khác với chỗ mà anh nghĩ mình sẽ ráng đến một lần trong đời, Bắc Cực hay Siberia hoặc mấy nơi còn lạnh hơn cả chỗ thành phố anh chàng sống để được âu yếm một con như này.

“Mà cá ở đây mắc lắm cậu ơi.”

“Khéo lo…con cứ xem nó như một con chó nhưng…nó sẽ lết chứ không bước đi bằng 4 chân.”

Tội cho thằng nhóc khi nó được ông cậu của Mikhail “bán” khi còn đang say giấc.

“Cậu cho nó ăn cái gì thế ?”

“Táo.”

(Ô kìa.)

“Phải nói sao nhỉ ? Cậu nuôi nó cỡ 3 tháng rồi, người ta phát hiện mẹ nó bị thợ săn bắn chết mà nó lại bị vùi trong tuyết nên sống sót.”

Cậu của Mikhail là một nhà sinh vật học nên ít nhiều gì cũng có khả năng nuôi mấy con như này.

“Nhưng cậu nghĩ là vứt nó một mình trong nhà vì cậu hay đi công tác thì sẽ không ổn nên cho con…con nuôi nó được không ?”

Khỏi phải đợi câu trả lời mà cậu anh cúp máy luôn.

“Có hướng dẫn nuôi rồi thì chắc cháu nó nuôi được.”

Cậu anh biết rõ rằng thằng cháu của mình thích hải cẩu đến mức nào nên tiện đường đến trung tâm nghiên cứu ở thành phố mà anh chàng đang học mà “giao hàng” luôn.

Mikhail là sinh viên đại học năm nhất nên ngoài thời gian học ra thì anh có thể chăm cái cục bông đang nằm trên sô pha.

(Mà lỡ nó bệnh thì sao chứ ?)

Liếc mắt thấy tấm danh thiếp của một nghiên cứu viên ở trung tâm nghiên cứu sinh học tại thành phố này mà Mikhail thiếu điều reo ầm lên luôn.

“Ê…mày ngủ rồi hả ?”

Đôi mắt nhắm nghiền của nó mở ra với vẻ khó hiểu nhìn anh chàng đang nhặt cái hộp để lên bàn.

Chạm nhẹ tay lên đầu nó thì phản ứng của nó chỉ là ngáp một cái rồi nhắm nhẹ cặp mắt của nó lại tiếp.

“Dễ thương quá đi.”

Rồi anh lấy mấy cái cùi táo trong cái hộp đi vứt rồi bắt đầu mang cái xô nước để thả nó vào.

“Bình tĩnh ! Làm sao vậy ?!”

Ai ngờ, nó dãy như sắp bị luộc chín mà đạp nước văng hết ra nhà.

“Mày không thích nước sao ?”

Gương mặt xìu xuống của Mikhail lộ rõ vẻ thất vọng còn áo của anh đã ướt sũng rồi. Đành ra anh phải lấy cái khăn khô lau lại người cho nó.

(Ai đời lại nuôi hải cẩu mà chỉ mình chứ ? Không lẽ cứ ném nó ở đó à ?)

Lại vác nó đến cái ngăn đá thì lần này, nó gào ầm lên làm Mikhail hoảng luôn, để nó lên lại sô pha.

“Tối rồi đó thằng này.”

Anh chàng chỉ biết cầm canh bên cạnh con hải cẩu vì anh sợ nó vì thay đổi môi trường mà chết thì không biết phải làm sao.

(Lấy cho nó trái táo thử xem sao.)

Mikhail sau khi đặt quả táo cạnh con hải cẩu đang say giấc mà bước vào nhà vệ sinh để xem cái mặt của mình con bầm ở đâu nữa không.

“Bài tập còn chưa xong nữa mà còn rầu vì thằng này nữa đây này.”

Tiếng “rộp rộp” vang lên làm Mikhail giật mình nhìn ra ngoài phòng khách để rồi ánh mắt chạm phải cái cục bông kia đang tỏ ra rất hưởng thụ với trái táo cạnh nó.

(Hi sinh một lúc nhìn nó ăn cũng đáng.)

Đôi mắt của anh cứ chằm chằm nhìn cái cách nó trở trái táo lại để gặm tiếp. Mắt nó to tròn mà trông như thạch vậy, có thể chảy ra bất kỳ lúc nào.

“Dễ thương…chắc phải ngồi trông nó quá.”

Để con hải cẩu lên đùi trong khi anh đang chật vật kiếm tài liệu trong cặp rồi bật đèn lên.

“Nhìn cái gì ? Tao không thể để mày một mình đâu, ngủ đi.”

(Coi nó kìa…cưng chết đi được.)

Ôm nhẹ nó một cái thì cái mặt thỏa mãn của Mikhail như muốn ôm thêm cái nữa nhưng tiếc là đèn bỗng nổ tung trên đầu của anh chàng khiến anh co chặt người ôm thằng nhóc vào người.

“Chết thiệt…sao tự nhiên nó nổ ?!”

Mảnh vỡ văng ra như một trái lựu đạn nổ ngay trên đầu anh. Nhưng may là cái ghế đã chắn đi một số ít phóng đến chỗ anh và con hải cẩu đang co quắp người vì mọi thứ xảy ra chỉ chưa đến 1 giây.

Chương 2: Kẻ săn mồi

Mắt của anh không thích ứng được quá nhanh với bóng tối bất thình lình nên cứ loạng choạng ôm con hải cẩu nhắm hướng cửa mà nhấc từng bước đi ra ngoài.

“Hên là để bàn trong góc đó, đèn ở đây cũng…chập chờn…”

Nhìn về phía bếp thì mỗi khi đèn chớp một cái thì một cái bóng dạng người lại hiện ra rồi vụt mất.

(Hoa…hoa mắt sao ?)

Nhưng cái thứ đó mỗi lúc lại tiến lại, mỗi lúc một gần hơn và lúc mà Mikhail nhìn rõ được đôi mắt đã đen ngòm của nó với con dao lăm lăm trong tay thì quá muộn rồi.

Mùi hoa hồng nhẹ nhàng tiến vào mũi của Mikhail còn chưa phản ứng lại được gì. Cô ả trừng đôi mắt đen sâu thẳm kia nhìn kẻ xấu số trước mặt.

“Cứu tôi với !”

Đèn tắt ngấm còn con dao hướng vào cổ của Mikhail như bảo anh tốt nhất nên im lặng đi.

“Cô cần cái gì ?!”

“Im…nếu như anh mà gào lên một lần nữa thì không còn mạng đâu.”

(Sao nó…nhìn con hải cẩu của mình vậy ?)

“Ta muốn con hải cẩu của anh !”

Nhìn cặp răng nanh trong miệng của kẻ trước mặt Mikhail đủ cho anh hiểu là nếu anh không làm gì thì nhóc con của anh sẽ bị ăn mất.

“Máu của hải cẩu sẽ cho ta nhiều sức mạnh hơn nên…cảm ơn trước…”

Mikhail không chút do dự mà tung cú đá hất cô ả kia ra khỏi chỗ thằng nhóc đang hoảng loạn mà nấp sau cái gối.

“Tôi sẽ không nhẹ tay với con gái đâu ! Biến nhanh !”

Anh nhặt con dao hướng về phía cô ả đang từ từ đứng lên mà trừng đôi mắt sát nhân ra.

“Vậy là…anh chọn rồi nhỉ ?”

“Mikhail ! Trong đó có ổn không ?!”

(Phao cứu sinh đây rồi.)

Lúc anh định gào lên nhờ sự giúp đỡ thì cô ả đã biến mất trước mắt của Mikhail rồi.

Luồng khói đen táp vào mặt của Mikhail còn đang bối rối làm anh chàng mất thăng bằng mà ngã ra sô pha.

“Tự nhiên…cái bóng đèn nó nổ bác ơi.”

“Có bị thương gì không ?”

Rồi trưởng tầng nhìn vào trong phòng khách, mắt của bác ta chạm phải cái cục bông đang lết cái thân tròn như trái banh đến chỗ họ.

“Ôi trời ơi…mắt nó như thạch á trời.”

(Lần đầu mình thấy bác Makarov lại gần mấy con thú cưng như này đấy.)

Trong tâm trí của Mikhail và ngay từ ngày đầu anh chàng đến đây thì cái vẻ trầm lắng và có chút u ám của quản lý tầng mà anh ở làm Mikhail chỉ có thể chào vài câu mà vác đồ vào.

Đó có thể là một ông bác lớn tuổi mà theo như Mikhail để ý thì bác cũng chẳng cười được một cái bất kể có chuyện gì và hay trưng ra vẻ khó chịu.

“Coi kìa…anh kiếm cái con này ở đâu vậy ?”

“Cậu con…gửi đến tặng con, con cũng đang lo phải làm sao tiếp đây, con không thể nào vác nó lên trường được.”

Như chớp được thời cơ thì đôi mắt của bác ta sáng lên mà chằm chằm vào cái cục bông đang cọ đầu nó vào tay bác Makarov.

“Vậy để bác trông.”

(Chưa mở miệng ra kịp đây này…lần đầu thấy bác ta cười lâu đến như này.)

“Đi với tôi…cho anh coi cái này.”

(Coi bộ nhóc con còn đang nghi ngờ mình đó.)

Để làm tin với Mikhail thì Makarov dắt Mikhail vào căn nhà của bác ta.

“Không có hại anh đâu…tôi từng là lính ở quân khu Bắc Cực.”

Thứ đầu tiên lọt vào tầm mắt của Mikhail là một tấm bằng đầy huân chương của bác Makarov và khẩu súng được đóng lên một tấm gỗ, biến thành một món mô hình mang đậm nét của quá khứ.

“Đây…anh xem xem…tôi…là cha đỡ đầu của một con hải cẩu đó.”

Đó là tấm ảnh màu cỗ lỗ sĩ nằm trong một cái hộp kim loại đã có dấu ấn của thời gian. Bác ta lúc ấy là một người lính trẻ, gương mặt trông chẳng có vết sẹo gì so với bây giờ.

Cùng những cậu trai khác đang vui đùa với cái cục trắng trắng như đang lao ra đón bọn họ, có người còn chưa kịp

“Hồi đó nó khiến cả đám lính đóng quân ở Bắc Cực như chúng tôi ngày nào cũng cười như con nít lên 3 ấy.”

Thế mà xin bộ chỉ huy cho nó về cùng thì bị phản đối như mưa và…gã lính hằm hằm sát khí lại quay trở lại.

“Nên là tôi khi thấy nó ở với anh thì kiểu gì tôi cũng sẽ xin chăm cho thôi.”

(Mình làm vậy có ác quá không ?)

Một đôi mắt ũ rũ nhìn ra ngoài cửa sổ, bàn tay bất đắc dĩ đóng cuốn sổ chi chít thông tin như một sơ đồ được vẽ ra nhiều nhánh và gốc của nó là một tấm hình của người xấu số lúc nãy…Mikhail.

“Còn hỏi nữa ?! Tự nhiên khi không cho nổ bóng đèn trên đầu em ấy thì mình sẽ bị liệt vào danh sách đen của em ấy rồi.”

Cái nhìn có chút không tin vào những gì mình làm mà cô gái chỉ biết úp mặt xuống đầu gối mà nằm xuống giường thôi.

“Mà…mình đã nói điều kiện đâu mà bảo em ấy chọn ?!”

Nức nở một lúc thì căn phòng ấy đã im lặng và thế chỗ là tiếng thở hổn hển, có lẽ những quyết định hay một hành động chợt lóe lên trong đầu quá nhanh thì đa phần sẽ không dẫn đến một cái kết êm xuôi.

Vẫn là Mikhail đang ngồi trên tàu điện với đôi mắt giật giật do anh bận chăm thằng nhóc của anh ngủ cạnh cái đống bài tập cũng “cần trông” thì đến 2 giờ sáng, đôi mi mới dám sập xuống đúng 4 tiếng.

Thường thì 8 giờ là vào tiết nhưng đi tàu đã gần 1 tiếng rồi còn ăn sáng nữa thì vừa đúng giờ rồi.

“Xin…xin lỗi ! Tôi…rất xin lỗi !”

Cũng có người gặp trường hợp tương tự với Mikhail nhưng chút nữa là ngã luôn vào lưng của anh chàng rồi.

(Hên quá…mặt chưa đập đất.)

Mikhail vừa gượng người dậy, đầu chút nữa là ong luôn rồi nên khi vừa định thần lại thì đôi mắt xanh lại bị cô gái đang hốt hoảng nhặt mấy cuốn sách rơi xuống thu hút.

“Xin lỗi anh nhiều.”

Đôi mắt hoảng loạn sau cặp kính gọng đỏ ấy lại cố đứng lên và lại đánh rơi cái túi đeo trên vai xuống một lần nữa.

“Không sao đâu…để tôi giúp một tay.”

Cô gái có mái tóc vàng nhạt này đang ngại ngùng chỉnh cái kính của mình mà rụt rè đưa tay ra nhận cái túi của mình.

“Cậu là sinh viên khoa Công nghệ Sinh Học hả ?”

Trông cô gái đang vội vã xếp đống sách vào lại giỏ của mình thì Mikhail cũng cất lời hỏi thăm, như để kiếm tìm một chút gì đó cho cô gái kia bình tĩnh lại.

“Ừ…cậu cũng là sinh viên sao ?”

Nhận được cái gật đầu từ Mikhail làm cô gái chỉ biết bẽn lẽn ngồi xuống khi tàu vừa qua ga đầu tiên.

“Mà…cậu năm 2 sao ?”

“Ừm…không…tôi đang học năm nhất.”

Giọng nói trầm lắng vang lên, cộng với đôi mắt có chút mệt nhoài vẫn nhìn cô khiến bờ má của cô có chút nóng nhẹ.

(Vậy chắc…cậu…nhầm chị đang ngồi trước mặt mình sắp lên năm 3 rồi.)

Cô gái nấp sau cái khăn quàng cổ để che đi gương mặt đỏ lên của mình mà không thể cất thêm bất kỳ câu nào.

Khoa cô gái học nằm cạnh khoa Công Nghệ Thông Tin mà Mikhail đang theo học.

(Đợi đã…)

Mikhail từ từ dồn sự chú ý sang mùi nước hoa của cô gái trước mặt mình. Nó vừa cho anh một cảm giác quen thuộc nhưng vừa nhắc cho anh biết rằng thứ hôm qua anh chạm trán là có thật.

“H…hoa hồng sao ?”

“Sao thế ?”

Nhận ra mình lỡ buộc miệng thì Mikhail chỉ biết vội vã xin lỗi mà đánh mắt sang chỗ khác.

“Không có gì đâu…chị…sinh viên năm 2 đúng không ?”

“Đúng…đúng rồi…hân hạnh…được làm quen.”

(Để ý rồi sao ?)

Anh chàng đã không để ý đến đôi môi nhợt nhạt kia đã nở ra một nụ cười ma mãnh còn đôi mắt vốn êm đềm màu gỗ bạch dương, giờ đã sắt như dao cạo.

“Thằng nhóc của con sao rồi bác ?”

Ông bác Makarov bị đánh thức dậy quá sớm nên giờ vẫn ôm con hải cẩu mà đánh răng.

“Trời ạ…anh cứ quá lo, nó mới ngủ dậy đây anh ạ.”

Thấy con hải cẩu ngồi trong bồn rửa tay trong nhà vệ sinh của bác Makarov thì Mikhail cũng an tâm mà ngồi xuống ghế trên giảng đường.

(Còn 30 phút nữa mới đến tiết đầu mà.)

Trong này cũng chưa đông lắm cho đến khi trước tiết đầu 15 phút nên Mikhail vẫn có thể ung dung ngồi ăn bữa sáng của mình trong cái hộp màu xanh lục.

“Không lẽ giờ ta cho nó ăn táo ?”

“Thật ra…con cũng chưa tìm hiểu rõ nữa…có gì bác giúp con xem nó ăn được cái gì đi.”

Lại là tiếng “rột rột” mà con hải cẩu đang phát ra khi cặp răng nhỏ của nó cắn trái táo.

“Hồi đó…ta cho con hải cẩu ăn cá tươi với cá đóng hộp mà cái thứ này…sao nó không chịu ăn vậy ?”

Con hải cẩu khổ sở nép vào góc tủ lạnh với đôi tay cố bịt chặt mũi khi Makarov định đút cho nó miếng cá đóng hộp.

“Thôi thì…bác giúp con nha.”

“Anh để nó ở đó cho tôi…tôi chăm cho…đừng lo, chắc xong trái táo rồi tôi khám phá tiếp.”

Rồi ông bác lại hồ hởi đánh mắt sang cục bông gòn trên đất.

“Ăn bánh không ?”

Ai ngờ nó ráng chống người lên mà gật gật đầu liên tục.

“Khôn ghê chưa kìa.”

Mikhail đang vừa cắn một miếng bánh kẹp, vừa mở tài liệu học của mình lên mà xem lại.

(Cái thứ tối hôm qua…ghê quá đi.)

Vừa nghĩ đến con hải cẩu sẽ làm sao dưới tay của cô ả kia thì mặt của anh đã tái lại rồi. Một người yêu hải cẩu hơn cả mạng của mình thì Mikhail không thể để cái cục bông của mình vào tay một ai như cô ả hôm qua.

(Cái gì mà tăng sức mạnh…bất tử hay sao chứ ? Thà hút máu người đi thì nghe còn đỡ…)

Đang đơ ra vì Mikhail chợt nhận ra rằng kẻ hôm qua xuất hiện và đòi mang con hải cẩu của mình trông như là ma cà rồng.

Đôi mắt của anh bỗng đánh sang kẻ ngồi cạnh mình ở dãy cuối lúc nào không hay.

Tuy đèn không sáng lắm và có chút mờ nhưng anh chàng vẫn nhận ra ngay người ngồi ở bàn cạnh mình là cô gái của khoa Công Nghệ Sinh Học ban nãy.

Đặt cái kính gọng đỏ của mình lên bàn thì đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí liếc sang anh.

“Ch…chị ngồi đó…từ bao giờ thế ?”

Mikhail vừa định nhích ra ngoài thì bên tay của anh bị nắm mà kéo lại.

“Anh nghĩ đến đâu rồi ? Không lẽ…có một con hải cẩu còn tốt hơn mạng của mình sao ?”

Khi anh định vùng ra để thoát thân nhưng Mikhail đã chậm rồi, anh bị cô ả kéo mạnh lại.

“Im lặng đi…nếu anh không chịu giao con nhóc đó cho ta…thì anh sẽ phải thay cho nó đó.”

Tay bị giữ chặt còn miệng của anh mặc dù không có gì cản nhưng không thể thốt nên lời, cổ họng cứng ngắc còn thanh quản như tê liệt hoàn toàn.

“Đừng…đừng…tha…cho tôi…đi.”

Ả kéo anh ngã lên người mình, hai tay từ từ nới ra.

(Chị ta…định làm gì vậy ?)

Thấy hai cặp răng nanh nhe ra, mặt của Mikhail đã xanh ra, sợ mất mật, mắt vội nhắm nghiền lại còn cô ả, sau khi đã quan sát là chẳng có gì

“Đừng để đến khi…máu của anh không còn là mục tiêu của ta nữa thì hối hận cũng muộn lắm rồi.”

Đến lúc anh không còn cảm giác gì với đôi tay đang thòng xuống của mình thì cảm giác hai mũi kim găm vào cổ và tiếng động của nó không khác gì lúc con hải cẩu cắn trái táo thì đôi mắt thất thần đã thế chỗ cho sự hỗn loạn rồi.

“Ngọt quá đi.”

Mặc dù anh chàng không thể nhấc nổi người lên nhưng biểu cảm thì vẫn có thể lộ ra ngoài. Mặt anh từ từ đỏ lên sau khi nghe “lời khen” của ả ta.

Chương 3: “Con tin” và điều kiện

(Trời ạ…ma cà rồng…có thật sao ?)

Đã là nửa tiết thứ 2 nhưng tâm trí của Mikhail vẫn xoay quanh cái vết nằm trên cổ mình. Nó dần trở thành nỗi sợ cứ âm ĩ trong anh chàng.

(Không lẽ…mình sẽ thành…ma cà rồng sao ? Hay…bình máu cho ả cũng nên.)

Nhưng thay vì phản ứng sợ hãi đến mức tột cùng, bủn rủn tay chân khi thấy một thứ chỉ có trong tiểu thuyết hay truyện lại nhắm mình trong số hàng chục con người khác. Mikhail chỉ đỏ mặt mà cố gắng lờ cái chuyện đó đi thôi.

Mặc dù mắt vẫn đang nhìn lên bảng còn tay vẫn ghi xuống những kiến thức đang mỗi lúc dày lên trong sổ tay của mình nhưng Mikhail vẫn không sao thoát khỏi thứ sắp ám ảnh anh chàng đến nơi rồi.

“Chúng ta sẽ tạm ngừng tiết học ở đây, mọi người có thể tìm hiểu thêm qua các đầu sách mà những tiết đầu chúng ta đã nói qua…và chúng ta sẽ cùng đi sâu hơn vào các tiết tiếp theo, tóm tắt bài học tôi sẽ để trên bàn.”

Phòng học bắt đầu nhộn nhịp hơn khi giáo sư của họ ra ngoài, họ sẽ có 2 phòng học cho 2 nhánh của khoa họ học nên giờ mọi người trong phòng, kể cả Mikhail cũng đang hối hả xếp đồ vào ba lô của mình để dành thời gian nghỉ trưa ở một góc nào đó trong khu nghỉ ngơi trong trường.

“Hên quá…chắc lớp của chị ta tan sớm hơn bên mình.”

Nhìn sang khoa Công Nghệ Sinh Học chỉ thưa thớt có vài người đứng đó để tra lớp học cho tiết chiều. Mikhail mới dám thở mạnh ra, ung dung xách cái cặp lên mà đi xuống chỗ thư viện để kiếm một cái túi lười để ngả lưng.

“Ngây thơ quá…em sẽ không thoát được đâu.”

Ông bác Makarov vẫn đang ôm ấp con hải cẩu như cháu của ông, lại đặt nó lên sô pha mà lúi húi đi kiếm thêm gì đó cho nó.

(Đây rồi.)

(Chắc đọc thêm vài trang nữa để mở rộng thêm chứ buồn ngủ quá đi mất.)

Nhưng anh lại trễ mất rồi nên không thể ra cái góc mà mình hay nằm. Mikhail đành phải đến khu bên cạnh, nơi mấy cái hộp nghỉ trưa thường khá vắng.

(Thôi thì…mình có thể nằm nghỉ ở đây cũng được.)

“Ơ…cái hộp còn lại…”

Gương mặt có chút bất lực nhìn đống sách và tập tài liệu trên đùi mình còn tiếng thở dài thườn thượt cất lên.

“Khổ ghê…quên luôn ở nhà rồi.”

Vừa kéo cái rèm lại thì hai tay của anh bị kéo về sau mà giữ chặt lại. Khi tay của anh đã mất cảm giác nắm và từng chút thả lỏng ra thì ác mộng cũng sắp bắt đầu rồi.

“Cứu…”

“Im lặng nào…ta đang đói lắm đó.”

Đôi mắt đỏ ngầu kia lại xuất hiện trong bóng tối cạnh Mikhail mà trở người anh đang đơ cứng về phía mình.

“Có lẽ…con hải cẩu của anh là thứ hạ cấp hơn thứ máu mà anh đang có đó.”

(Nghe mà mình còn thấy sợ nữa mà.)

Anh còn chưa ú ớ được gì thì cô ả đã nhe nanh ra mà cắn. Lần này thì anh bị cặp răng nanh ấy ghim trên cổ lâu hơn.

Cảm giác máu đã chảy vào trong áo của mình, Mikhail cố gào lên và cố kiếm lại cảm giác từ đôi tay đã đơ như tượng rồi.

(Làm ơn đó…tha cho tôi đi.)

Mikhail gần như chết đứng sau khi tạm “ngắt kiểm soát” khỏi cơ thể của mình nên giờ vẫn chưa “kết nối” lại được.

Khi đôi mắt nâu đen đã thay chỗ cho sự khát máu vốn đã ám ảnh Mikhail thì cô gái lại lấy cái kính kẹp trên cổ áo đeo lên mà ngồi cạnh kẻ đang trợn mắt nằm bên.

“Đau…đau chết đi được…chị ta cắn mạnh quá đi.”

Quay qua bên cạnh thì ở đó đã chẳng có ai rồi, chỉ là cái hộp đồ ăn của Mikhail đã quên ở nhà bỗng nằm ở bên hông anh từ bao giờ.

“C…cảm ơn…nha.”

(Có vẻ…chị ta cũng không độc ác lắm…mà…)

“Anh yên tâm…nhóc nó đang nằm trong nhà tôi, đứa nào đụng nó là tôi xử ngay, à mà…tôi nghĩ nó giống con chó hơn một con hải cẩu Mikhail ạ.”

Mikhail giờ mới có thể hạ sự lo lắng xuống mà mở hộp đồ ăn của mình ra. Con hải cẩu của anh vẫn nằm trong nhà của Makarov, vẫn đang được bác ta để mắt và chăm sóc.

“Nó no nê luôn rồi…giờ cứ ngủ khì khì thôi.”

(Chắc…chị ta cũng no rồi…nên…con hải cẩu sẽ tạm an toàn.)

Chỉ có anh là chưa bỏ bụng bữa trưa của mình thôi nhưng…tiếng chuông vừa đánh lên làm mặt Mikhail lại xị xuống mà đóng cái hộp đồ ăn lại.

(Lại chờ thôi…lát còn đi làm thêm nữa.)

Anh chàng không biết phải chạy làm sao cho kịp với cái hộp mì xào của mình vì chỗ cửa hàng tiện lợi mà anh làm việc sẽ ở một ga nằm giữa nhà đến trường.

“Tôi hiểu rồi…có gì anh về gõ cửa thì tôi trả con của anh lại cho…cứ thoải mái đi làm đi…khỏi về cũng được.”

Thường thì nhờ ai đó trông thú cưng cho thì phải chịu tiền công hoặc một danh sách dài dằng dặc mấy thứ “hoàng thượng” được cho và không được cho ăn nhưng Mikhail là một trường hợp khác, bác Makarov tình nguyện nhận chăm con hải cẩu mà không lấy của anh chàng dù chỉ 1 xu và bác ta cũng tự tìm hiểu về thứ mà con nhóc này thích ăn và không.

“Thằng chủ của mày mà bị bắt cóc thì tao sẽ hợp pháp mà nuôi mày.”

Con hải cẩu vỗ vỗ đôi tay nhỏ nhắn của nó như rất “hưởng ứng” việc đó. Nói cũng phải thôi, bác ta cho nó ăn vừa táo, vừa bánh còn cho nhóc nó uống sữa rồi cho nó một cái tấm nệm để ngủ thì nó sẵn sàng đổi chủ.

(Lỗi tại mình…em ấy còn chưa kịp ăn nữa.)

Cô gái lững thững đi vào lớp rồi gục mặt lên bàn sau khi vừa đặt đồ xuống.

“Umeko, cậu dính máu trên răng kìa…”

Nghe cô bạn mình nhắc nhở thầm bên tai, cô gái vội lấy cái khăn choàng cổ chấm nhẹ lên răng của mình.

“Cậu bị chảy máu răng sao ?”

“À…ừ…tớ…chắc cắn vào môi thôi.”

(Trời ơi…vừa dứt lại thèm rồi…nếu em ấy học cùng khoa với mình thì lúc nào mình cũng sẽ uống cái thứ ngọt ngào đó.)

Nhưng cô lại thu cái nhìn kỳ lạ của mình lại để tránh việc mình bị chú ý.

“Mai mọi người sẽ nộp bài này, phiếu bài tập này sẽ tính điểm cộng thêm vào bài tập Đông.”

“Bài tập về nhà của mọi người đã được chấm xong, tôi rất mừng vì tất cả mọi người đã có nhiều khởi sắc, mong chúng ta hãy giữ không khí này mà tiến lên.”

Bài tập vừa được chấm đã được phát ra cho các sinh viên trong phòng học, thứ mà ai cũng mong chờ mỗi thứ 4.

“Mikhail Vasiliev là ai thế ?”

“Thưa giáo sư, là em.”

Cánh tay của anh chàng có chút rụt rè mà thu xuống khi cả phòng bỗng dồn sự chú ý sang Mikhail.

(Có chuyện gì thế này ?)

Nụ cười hiền từ của người đàn ông đã qua tuổi trung niên gốc Ấn này, bước chân của ông bước gần hơn còn tờ bài tập với điểm A+ được đặt trên bàn của anh chàng.

“Con điểm A+ duy nhất trong lớp đó, phấn đấu nha em.”

“Vâng…em cảm ơn.”

Đôi môi run rẩy của anh cũng nở được một nụ cười mãn nguyện mà ôm tập giấy vào người.

Điều mà Mikhail đã sợ từ lúc mới đặt chân lên thành phố học đại học là mình bị tụt dốc trong học tập nên cậu chàng có thể bất chấp mà học từ chiều đến tờ mờ sáng hôm sau.

Chiều nay, Mikhail học về Toán Logic, thứ mà thoạt đầu nghe có vẻ dễ “ăn” hơn mấy chương khác nhưng sau đó, ai học cũng phải “tác chiến” ở thêm “mặt trận” nữa, cơn buồn ngủ.

(Trời ơi…tối hôm qua chưa đọc trước bài…thứ gì kham nổi cái đống lý thuyết đó chứ ?)

“Cái cậu Mikhail đó cũng khá quá đi, lúc nào cũng A+ mà bèo nhất là A thôi, hồi đó tớ tưởng dễ ăn lắm mà từ A xuống B- nhanh quá.”

Nhấc từng bước nặng nề xuống khỏi tầng học mà đầu óc của Mikhail như muốn nổ tung luôn. Choáng váng vì cái đống nằm trong sổ tay quá khó hiểu nhưng anh chỉ còn cách tối đọc sách thêm và ngẫm đi ngẫm lại thôi.

“Mikhail ! Rảnh không ? Qua đây nói chuyện một tí với bọn tớ đi.”

Đôi lúc anh cũng có một vài người bạn vẫn hay thi thoảng hẹn nhau ngồi ở sảnh nói vài ba câu trước khi tàu đến sau mỗi giờ tan trường.

“Tớ thấy toán Logic mà cậu làm cứ như phút mốt ấy, ngày xưa cậu học toán chắc ghê lắm.”

“Không đâu, tớ hồi lớp 9 mới có khởi sắc về toán Hàn Lâm chứ mấy cái như này thì phải gồng lắm mới không chết lâm sàng đó.”

“Bọn tớ nghĩ nó cũng dễ thôi…cho đến khi đọc tài liệu.”

Anthony là sinh viên gốc Trung, người đang trưng ra bộ mặt ủ rũ của mình.

“Tớ tưởng người Trung Quốc sẽ giỏi về tính toán chứ.”

Nghe thế thì anh chàng chỉ biết cười khổ.

“Không phải tất cả đâu, tớ chuyển đến đây hồi mới 3 tuổi, tiếng mẹ đẻ nói còn chưa xong nữa này.”

“Nói chứ ta phải cố lắm đó chứ càng lên càng khó.”

Còn hai người còn lại là Andrey, anh chàng đang chăm chú với cuốn sách về mã lệnh máy tính và Leonid, người đang ôm cái ba lô chẳng ú ớ được gì, có lẽ cái thứ anh vừa tiếp thu đã vượt quá giới hạn của anh chàng rồi.

“Tớ hiểu Leonid, thứ đó khi mà tớ mấy lần tìm hiểu cũng như này thôi…tưởng như ‘mọi thứ đều ổn’ cho đến khi tớ thấy có cái gì đó sai.”

Lần nào cũng vậy, Mikhail luôn khám phá ra rằng có chỗ thì anh hiểu chưa hết còn chỗ thì quên luôn.

“Ê…tôi mang con hải cẩu đi dạo được không ?”

“Bác cứ để nó quanh quẩn gần bác là được rồi, con sợ ai đó bắt nó thì khổ.”

“Anh khéo lo, tôi gần 75 rồi mà sức như 40 ấy, anh nhìn mặt nó này…chắc đang ngóng đi chơi đấy.”

Mikhail vừa thay đồng phục của cửa hàng tiện lợi xong thì ông bác lại gọi thêm cuộc nữa. Trông đôi mắt lấp lánh của nó nhìn Mikhail qua cái màn hình điện thoại thì anh chàng như muốn tan thành nước luôn.

(Trời ơi…cưng dễ sợ.)

“Anh có bạn gái rồi hả ?”

“Con ế mốc mỏ ra đây này…đã có đâu ?”

“Sau lưng anh kìa.”

Có lẽ lời nói của ông bác ngay từ đầu đã cho Mikhail cảm giác đáng lo ngại về thứ “có thể” ở sau lưng anh chàng.

“Bạn con thôi…bác chăm nó tiếp đi…con phải đi làm đây.”

“Gớm…nó có bạn gái rồi đó con…chắc tối nay nó về trễ lắm đó.”

Con hải cẩu lại vỗ tay bôm bốp làm ông Makarov cười tít cả mắt mà ôm nó đi ra ngoài. Chắc ông bác sẽ lại khoe “thằng con” của ông với mọi người đây.

“Đã ăn gì chưa ?”

“R…rồi…chị…cần…đồ ăn sao ?”

(Làm sao để chạy đây ? Cô ta đang ở ngay sau lưng mình.)

“Xin lỗi nha…làm hỏng mất bữa trưa…của…em…rồi.”

(S…sao…chị ta lại thay đổi cách xưng hô với mình rồi ?)

Mikhail chỉ dám thở mạnh khi cô ả bước đến chỗ tủ khóa cho nhân viên rồi để cái túi vải vào.

(Chết thật chứ…chị ta cũng làm cùng chỗ với mình nữa á ?!)

Khi vặn tay nắm cửa thì nó đã cứng ngắc như bị keo dính chặt lại.

(Toang rồi…)

“Ăn đi nè…em phải vặn như này chứ.”

Nhìn đôi mắt có chút không tin đang đón lấy cái một cái hộp đang tỏa mùi thơm ra.

“Chị không…có bị sao chứ ? Tôi thấy…chị đang âm mưu cái gì đó…thì đúng hơn.”

Bóng đèn bỗng tắt ngấm còn đôi mắt đồ tể kia đã chằm chằm nhìn về phía Mikhail rồi.

“Nói trước cho chị biết…tôi sẽ không giao con hải cẩu của tôi cho chị đâu…dù chị có làm gì đi nữa.”

“Ai lại cần nó khi ta còn một thứ còn tốt hơn 10 lần mà chẳng cần làm gì nhiều chứ ?”

Anh còn chưa bước chân đến được cửa thì đôi vai của anh đã trở nên nặng hơn do tay của cô ả đã nằm trên vai Mikhail.

“Không phải cắn em bây giờ đâu…ăn đi…không có độc trong đó đâu.”

(Như này sao còn dám ăn nữa ?)

“Và này…nếu như…em dám bỏ chạy khỏi ta hay…để máu của em bị kẻ khác uống lấy và vấy bẩn nó…ta sẽ trói và phanh xác con hải cẩu trước mặt em đó.”

(Cái tính của mình nữa ! Tại sao lúc nào mày ngại mày cũng đều dọa sợ người khác thế ?!)

Đôi tay của cô ả từ từ rời khỏi vai của anh chàng và đèn lại mở lại một lần nữa.

“Đến ca của mình rồi đó.”

(Nhưng mà như vậy có nguy cơ nào làm…em ấy…trở nên…thù mình luôn thì sao ?)

Umeko đang tự “chất vấn” bản thân mình, cô ả cứ tự rủa sả đầu óc của mình mà gương mặt đã nóng bừng từ bao giờ.

(Cái này như kiểu…đút lót hả trời ? Hay…có qua có lại ?)

Mikhail đảm nhiệm công việc kiểm tra kho và hạn của các sản phẩm trên kệ rồi thay vào những sản phẩm mới còn Umeko sẽ đứng ở quầy tính tiền.

“Hết hạn là ngày mai…anh ơi…nếu đồ hết hạn vào mai hoặc các ngày sắp tới thì xử lý sao ?”

“Em có thể đóng gói hết lại rồi vứt nhưng nếu em muốn thì khi nào nó còn dùng được thì cứ ăn đi…chứ vứt hết sợ phí mà hạn tối thiểu phải còn 2 tuần.”

Đồ trong kho thì chỉ cần kiểm một vòng là đủ vì nó là hàng mới còn cái đống trên kệ, trải dài từ cửa đến gần kho thì sắp hết hạn gần hết.

“Nhưng nhớ là hết hạn thì phải vứt đi…đừng có ăn, em hay ai đó mà bị bệnh về tiêu hóa thì anh chết còn không hết tội nữa.”

“Để chị…phụ cho…em cứ đóng gói mấy cái sắp hết hạn đi.”

Cái nhìn khiếp đảm của Mikhail vì anh chẳng nghe bất kỳ tiếng bước chân nào mà đứng cạnh anh lại là Umeko.

“Đừng…đừng nhìn em bằng cái nhìn đó mà…nếu chị muốn thì cứ…tự nhiên đi…chỉ cần đừng đụng đến con hải cẩu của em…là được rồi.”

“Chị chỉ muốn giúp thôi mà…nhưng…khi nào em mất cảnh giác một chút…ta sẽ không ngần ngại mà xé xác em đâu.”

(Cách mà chị ta nói chuyện y chang mấy cái phim ngôn tình mà bị đổi vai ấy…ai đời nam lại chịu ở thế dưới như này ?!)

Vẫn là Mikhail với gương mặt đỏ bừng lên ngồi trong một góc ở quầy thu ngân, trong một góc mà Umeko không thể ngó mắt đến.

“Cứ để em lấy đồ ăn cho…chị cứ ngồi nghỉ đi.”

“Thôi mà…em mới xếp đồ xong thì…”

Đôi tay chưa kịp chạm vào cái bịch mà Mikhail vừa lấy ra mà Umeko đã chết sững với ánh mắt có chút quan tâm, lo lắng cho cô nàng.

“Cắt nguồn máu của chị bây giờ đó…ngồi nghỉ đi.”

Umeko đã luôn tay luôn chân vừa thanh toán cho khách, vừa hâm đồ ăn đã một lúc rồi nên Mikhail mới khăng khăng muốn thay chỗ cho cô.

“Chúc quý khách ngon miệng.”

“Gan quá đó…vậy thì…ta sẽ không khách khí hay nhân từ với em nữa đâu.”

(Có nên nói cho chị ta biết không nhỉ ? Chứ dọa kiểu này không sợ mà chỉ ngại thôi.)

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play